Hồ sơ hình sự số 07DA Vụ án “Cướp tài sản” và “làm nhục người khác” I. TÓM TẮT NỘI DUNG VỤ ÁN Bị cáo: Trần Việt Hùng, sinh năm x35, trú tại thôn 4 Nắc Con Yên Lâm Tuyên Quang. Bị Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Tuyên Quang truy tố về tội “Cướp tài sản” theo điều 133, khoản 1 và tội “làm nhục người khác” theo điều 121, khoản 2, điểm b BLHS 1999. Diến biến sự việc: Ngày 019x, Trần Việt Hùng cư trú tại thôn 4 Nắc Con Yên Lâm được ra viện sau thời gian điều trị vết mổ ruột thừa, Hùng đã về nhà em gái Hùng là Trần Thị Mạnh ở km 53 Yên Phú nghỉ vì vết thương vẫn còn đau. Do sốt ruột vì nghi ngờ vợ mình là Nông Thị Chuyên có quan hệ ngoại tình với Lý Văn Chương ở thôn 3 Nắc Con nên khoảng 16h cùng ngày hôm đó Hùng đã đòi về, em gái Hùng không đồng ý vì sợ trời mưa đường trơn mà vết thương của Hùng vẫn chưa lành. Hùng đã nhờ Mạnh về xem sự việc thế nào. Khi chồng Mạnh là Phan Văn Hướng về, Mạnh đã bảo Hướng đi mượn xe để đưa con gái của anh trai Mạnh về, tiện thể đi kiểm tra giúp Hùng luôn. Khi ăn cơm, Hùng có nói “nếu có bắt được vợ tao và Chương quan hệ ngoại tình, chúng mày cứ bắt giữ lại cho tao sau đó gọi tao vào giải quyết”. Ăn cơm xong, Hướng đèo Mạnh và cháu Quỳnh vào Nắc Con, Yên Lâm, Hướng và Mạnh gửi xe máy và cháu Quỳnh ở nhà em gái Mạnh là Trần Thị Thể ở thôn 3 Nắc Con rồi đi bộ vào nhà Hùng, đến cổng nhà Hùng thấy trong nhà không có ánh sáng, Hướng bảo Mạnh ngồi chờ Hướng để Hướng đi gọi Toàn em trai Mạnh đến, khi đi tìm Toàn, Hướng rẽ vào nhà Thể lấy một con dao nhọn cầm theo. Khi đến nhà Hùng, Hướng gọi nhưng không thấy có ai trả lời, Hướng và Toàn đã đột nhập vào nhà qua lỗ hổng cửa bếp và cửa sổ, Hướng phát hiện ra Chuyên và Chương đang nằm ngủ trên
Trang 1Hồ sơ hình sự số 07/DA
Vụ án “Cướp tài sản” và “làm nhục người khác”
I TÓM TẮT NỘI DUNG VỤ ÁN
Bị cáo: Trần Việt Hùng, sinh năm x35, trú tại thôn 4 Nắc Con Yên Lâm
-Tuyên Quang
Bị Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Tuyên Quang truy tố về tội “Cướp tài sản” theo điều 133, khoản 1 và tội “làm nhục người khác” theo điều 121, khoản 2, điểm
b BLHS 1999
Diến biến sự việc:
Ngày 01/9/x, Trần Việt Hùng cư trú tại thôn 4 Nắc Con - Yên Lâm được ra viện sau thời gian điều trị vết mổ ruột thừa, Hùng đã về nhà em gái Hùng là Trần Thị Mạnh ở km 53 Yên Phú nghỉ vì vết thương vẫn còn đau Do sốt ruột vì nghi ngờ
vợ mình là Nông Thị Chuyên có quan hệ ngoại tình với Lý Văn Chương ở thôn 3 Nắc Con nên khoảng 16h cùng ngày hôm đó Hùng đã đòi về, em gái Hùng không đồng ý vì sợ trời mưa đường trơn mà vết thương của Hùng vẫn chưa lành Hùng đã nhờ Mạnh về xem sự việc thế nào
Khi chồng Mạnh là Phan Văn Hướng về, Mạnh đã bảo Hướng đi mượn xe để đưa con gái của anh trai Mạnh về, tiện thể đi kiểm tra giúp Hùng luôn Khi ăn cơm, Hùng có nói “nếu có bắt được vợ tao và Chương quan hệ ngoại tình, chúng mày cứ bắt giữ lại cho tao sau đó gọi tao vào giải quyết” Ăn cơm xong, Hướng đèo Mạnh
và cháu Quỳnh vào Nắc Con, Yên Lâm, Hướng và Mạnh gửi xe máy và cháu Quỳnh ở nhà em gái Mạnh là Trần Thị Thể ở thôn 3 Nắc Con rồi đi bộ vào nhà Hùng, đến cổng nhà Hùng thấy trong nhà không có ánh sáng, Hướng bảo Mạnh ngồi chờ Hướng để Hướng đi gọi Toàn em trai Mạnh đến, khi đi tìm Toàn, Hướng
rẽ vào nhà Thể lấy một con dao nhọn cầm theo Khi đến nhà Hùng, Hướng gọi nhưng không thấy có ai trả lời, Hướng và Toàn đã đột nhập vào nhà qua lỗ hổng cửa bếp và cửa sổ, Hướng phát hiện ra Chuyên và Chương đang nằm ngủ trên giường,
Trang 2khi thấy Hướng quát “chúng mày nằm im không được chạy” Chuyên đã bật dậy chạy ra ngoài, Mạnh đã đuổi theo và bắt được Chuyên quay lại
Hướng quay lại giường cùng Toàn khống chế Chương, Chương định lấy quần dài mặc nhưng Hướng giằng lại, quá trình giằng co mũi dao của Hướng đã đã đâm vào ống chân trái của Chương gây chảy máu
Mạnh bắt được Chuyên và đưa vào bàn uống nước bắt Chuyên viết bản tường trình về quan hệ ngoại tình với Chương, lúc này, Chương vẫn ngồi trên giường và điện trong nhà đã được bật sáng Hướng bảo Mạnh đi gọi người làm chứng, Mạnh đã gọi Thể đến, sau đó bố đẻ Mạnh là ông Trần Văn Phú cùng Đặng Văn Bụ và Bàn Văn Dầu đến, Hướng bảo Bụ lập biên bản song Bụ không biết lập biên bản do đó, Hướng đã bảo mọi người đi đón anh trai Mạnh là Trần Văn Quang đến, Quang lập biên bản xong tất cả những người có mặt ở đó đều ký tên, Hướng nói phải đi đón Hùng về giải quyết, Mạnh đề nghị do mọi người đều mệt nên phải trói Chuyên và Chương vào chờ Hùng về và Mạnh là người thực hiện việc trói Chuyên và Chương
Khoảng 4h sáng Hùng về, khi vào nhà Hùng nói với Chuyên thì Chương đã
đổ mọi tội lỗi nên đầu Chuyên khiến Hùng bực tức và đã tát Chương 3 cái, Sau đó, Hùng bắt Chuyên và Chương phải cởi quần áo ra nhưng hai người không thực hiện
và Hùng đã cởi quần của Chuyên và Chương ra để Chuyên và Chương phải cởi truồng trước mặt mọi người, những người có mặt trước đó can ngăn nhưng Hùng không nghe Sau đó, Hùng tiếp tục hỏi Chương và Chuyên về quan hệ ngoại tình, vừa hỏi Hùng vừa đánh Chương mặc cho mọi người can ngăn Cuối cùng, Hùng bắt Chương phải nộp 15.000.000đ nhưng Chương không đồng ý, Hùng đã dùng kéo dí vào cổ Chương đe doạ nếu không nộp tiền thì phải chết, sau một thời gian suy nghĩ, Chương đã chấp nhận viết giấy nợ
Khoảng 5h sáng, Chuyên xin ra ngoài đi vệ sinh, khi quay vào Hùng định trói Chuyên lại thì mọi người can ngăn, nhân lúc mất điện, Chuyên đã bỏ trốn lên
Trang 3rừng, thấy vậy, Hùng tiếp tục lấy dây buộc thêm vào người Chương cho chắc chắn, đồng thời bắt Chương ngồi bệt xuống đất
Khoảng 5h30’, mọi người đi ra khỏi nhà, Hùng khoá trái cửa lại, sau đó có anh Lý Văn Tinh - trưởng thôn 3 Nắc Con, sau đó là anh Chính - Chủ tịch xã Yên Lâm đến yêu cầu Hùng mở cửa nhưng Hùng không đồng ý, Hùng còn doạ nếu ai
mở cửa vào nhà Hùng sẽ giết chết Chương Đến khoảng 11h cùng ngày, Chương đồng ý đưa tài sản của mình cho Hùng và nhờ anh Trương Văn Hội - trưởng thôn 4 Nắc Con đến lập biên bản, đến 13h Hùng yêu cầu mọi người đến nhà Chương lấy tài sản (01 radio cát sét - Shapr 5454; 01 xe mink đã cũ và 200.000đ tiền mặt) Số tài sản trên Hùng tính số thành tiền là 5.200.000, số nợ còn lại 9.800.000 Hùng bắt Chương viết giấy nợ Sau khi đã thực hiện đầy đủ theo yêu cầu, Hùng đã mở cửa và cởi trói cho Chương và cho Chương mặc quần áo
Cáo trạng số 21/KSĐT ngày 24/09/x của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Tuyên Quang truy tố Trần Việt Hùng về tội “cướp tài sản” theo điều 133, khoản 1 và tội
“làm nhục người khác” theo điều 121, khoản 2 điểm b Bộ luật hình sự
II KẾ HOẠCH XÉT HỎI
1 Hỏi bị cáo Trần Việt Hùng.
- Tại sao anh phải nằm viện và thời gian điều trị là bao nhiêu lâu?
- Tại sao khi xuất viện anh không về thẳng nhà mình mà ở lại nhà em gái mình?
- Tại sao anh lại đòi về nhà mình?
- Anh biết vợ mình ngoại tình từ thời điểm nào?
- Anh có mục đích sẽ làm gì Chương và Chuyên khi dặn Mạnh và Hướng nếu thấy vợ mình và Chương có quan hệ ngoại tình với nhau thì bằng mọi giá phải trói lại chờ anh về giải quyết?
Trang 4- Khi Hướng đón anh về nhà, tâm trạng của anh thế nào?
- Khi nhìn thấy Chương và Chuyên, cảm giác của anh thế nào?
- Có phải vì Chương đổ hết lỗi cho vợ nên anh đánh Chương không?
- Khi đó có ai can ngăn không cho anh đánh Chương không?
- Anh trai anh đã nói thế nào với anh?
- Có phải theo phong tục của người Cao Lan thì những trường hợp tương tự như vậy đều phải bồi thường danh dự không?
- Có phải vì thế mà anh mới nảy sinh ý định bắt Chương phải bồi thường tiền không?
- Chương có đồng ý không?
- Đến khi nào thì Chương đồng ý?
- Chương có đề nghị anh giảm bớt mức tiền phạt không?
- Ai là người đi lấy đài catset và xe?
Mục đích: Hỏi để làm rõ nguyên nhân, động cơ dẫn đến hành vi phạm tội
cũng như mục đích, thời điểm có ý định đòi bồi thường của bị cáo, nhằm chứng minh không thỏa mãn cấu thành tội cướp tài sản.
3 Hỏi người làm chứng Phan Văn Hướng
- Anh Hùng đã nói thế nào với anh khi nhờ anh và Mạnh vào nhà?
- Anh Hùng có nói là bắt giữ Chương và Chuyên lại làm gì không?
- Lúc ở nhà anh, anh có thấy anh Hùng nhắc đến việc sẽ buộc Chương phải bồi thường tiền không?
- Khi anh đưa anh Hùng về nhà, anh Hùng đã có lời nói và hành động như thế nào?
- Khi đó, thái độ của anh Hùng thế nào?
- Có phải anh Quang đã nói với anh Hùng là “đừng đánh đập nó có thiếu gì cách” và “nó sai nó phải bồi thường danh dự” không?
- Tại sao anh Quang lại nói vậy và nói lúc nào?
- Khi anh Hùng yêu cầu bồi thường, Chương có đồng ý ngay không?
Trang 5- Từ lúc anh Hùng đề nghị việc bồi thường đến khi Chương đồng ý khoảng bao nhiêu thời gian?
Mục đích: làm rõ nguyên nhân dẫn đến hành vi phạm tội của bị cáo và thời
điểm bị cáo nảy sinh ý định đòi Chương phải bồi thường tiền.
4 Hỏi người làm chứng Trần Thị Mạnh.
- Khi anh Hùng nhờ chị về nhà, anh Hùng đã nói thế nào với chị?
- Lúc nhờ chị, anh Hùng có nói gì với chị về việc sẽ đòi tiền Chương không?
- Việc đòi tiền Chương xuất hiện từ thời điểm nào?
- Ai là người đề xuất việc đó?
- Lúc chồng chị đưa anh Hùng về nhà, chị thấy thái độ của anh Hùng thế nào?
- Anh Hùng đã có những lời nói và hành động thế nào?
- Thái độ của anh Chương lúc đó thế nào?
Mục đích : làm rõ nguyên nhân dẫn đến hành vi phạm tội của bị cáo và thời
điểm bị cáo nảy sinh ý định yêu cầu Chương bồi thường tiền.
2 Hỏi người bị hại Lý Văn Chương.
- Anh và anh Hùng có quan hệ thế nào?
- Anh thấy việc mình có quan hệ tình cảm với vợ anh Hùng như thế có vi phạm pháp luật không?
- Khi anh Hùng về nhà đã nói và hành động thế nào đối với anh?
- Tại sao anh Hùng lại bắt anh bồi thường 15 triệu đồng?
- Có phải anh đã đề nghị anh Hùng giảm bớt số tiền không?
- Anh Hùng có đồng ý giảm cho anh không?
- Có phải vì biết anh Hùng đã lâu, biết được tính cách của anh Hùng nên mặc
dù bị anh Hùng đe doạ anh vẫn cố gắng xin bị cáo giảm bớt số tiền không?
- Anh có nhờ ai về nhà lấy tài sản không?
- Có phải vì bị trói lâu anh thấy mỏi nên nhờ mọi người về lấy tài sản cho anh Hùng giúp anh không?
Trang 6Mục đích : xác định thời điểm bị cáo bắt Chương phải bồi thườngvà trạng
thái tinh thần của Chương.
5 Hỏi người làm chứng Trần Văn Quang
- Anh có quan hệ thế nào với anh Hùng?
- Khi anh đến nhà Hùng thì mọi việc diễn ra như thế nào?
- Khi anh Hùng về, anh thấy thái độ của anh ấy thế nào?
- Anh Hùng có đánh anh Chương không?
- Có ai can anh Hùng không?
- Anh đã nói thế nào với anh Hùng để anh ấy không tiếp tục đánh anh Chương?
- Việc đòi số tiền 15.000.000 đồng do ai khởi xướng?
- Chương có đồng ý bồi thường cho anh Hùng không?
- Anh thấy Hùng đã đe doạ Chương như thế nào?
- Từ thời điểm anh Hùng đòi tiền đến lúc Chương đồng ý bồi thường là bao nhiêu lâu?
- Chương có đủ thời gian để suy nghĩ xem có cần thiết phải chấp nhận yêu cầu của anh Hùng hay không?
Mục đích: Làm rõ mục đích và thời điểm nảy sinh việc đòi tiền bồi thường
của bị cáo Hùng?
6 Hỏi người làm chứng Bàn Văn Giàu.
- Tại sao anh biết có sự việc xảy ra ở nhà anh Hùng?
- Khi anh Hướng đón anh Hùng về anh thấy thái độ của anh Hùng thế nào?
- Anh có nghe anh Quang nói với anh Hùng về việc bắt Chương phải bồi thường tiền không?
- Anh có thấy bị hại Chương xin giảm số tiền bồi thương không? Thái độ của Chương lúc đó thế nào?
- Anh có thấy anh Hùng lấy tiền hay tài sản gì của anh Chương không?
Mục đích: làm rõ mục đích và thời điểm bị cáo đòi bị hại bồi thường bàng tiền
Trang 7LUẬN CỨ BÀO CHỮA CHO BỊ CÁO TRẦN VIỆT HÙNG
Kính thưa Hội đồng xét xử! Thưa vị đại diện Viện kiểm sát, Thưa quý luật sư đồng nghiệp
Được gia đình và anh Trần Việt Hùng yêu cầu, đồng thời được sự chấp thuận của Tòa án nhân dân tỉnh Tuyên Quang, tôi là , là luật sư thuộc Công
ty Luật TNHH Đại Việt, Đoàn Luật sư TP Hà Nội nhận trách nhiệm bào chữa bảo
vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bị cáo Trần Việt Hùng bị Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Tuyên Quang truy tố về tội “cướp tài sản” theo khoản 1 Điều 133 và tội “làm nhục người khác” theo khoản 2, điểm b Điều 121 Bộ luật Hình sự tại phiên tòa hôm nay
Qua nghiên cứu toàn bộ hồ sơ vụ án cũng như qua quá trình thẩm vấn công khai tại phiên tòa này, sau khi lắng nghe phần luận tội của vị đại diện Viện Kiểm sát thực hành quyền công tố, tôi xin trình bày quan điểm bào chữa cho thân chủ tôi là bị cáo Trần Việt Hùng như sau:
1 Đối với tội “cướp tài sản”.
Tôi không đồng ý với quan điểm của Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Tuyên Quang truy tố thân chủ tôi về tội “cướp tài sản” theo điều 133 khoản 1 Bộ luật hình
sự bởi các lý do sau:
Theo quyết định khởi tố số 18 ngày 4/4/x của Công an huyện Hàm Yên thì Trần Việt Hùng bị khởi tố về bắt giữ người trái pháp luật, tội làm nhục người khác
Trang 8và Cưỡng đoạt tài sản theo quy định tại điều 121,123, 135 Bộ luật hình sự Tuy nhiên, ngày 6/8/x Cơ quan điều tra tỉnh Tuyên Quang đã ra quyết định thay đổi quyết định khởi tố bị can số 18 chuyển tội “Cưỡng đoạt tài sản” sang tội “Cướp tài sản” theo điều 133 BLHS Tại Cáo trạng số 21/KSĐT ngày 24/9/x VKSND tỉnh Tuyên Quang quyết định truy tố bị cáo Trần Việt Hùng trước Toà án ND tỉnh Tuyên Quang về làm nhục người khác (Điều 123) và tội Cướp tài sản theo quy định tại khoản 1 điều 133 BLHS
Theo tôi, quyết định thay đổi tội danh của bị can Trần Việt Hùng của Cơ quan điều tra tỉnh Tuyên Quang từ tội Cưỡng đoạt tài sản thành tội Cướp tài sản là không có căn cứ và do đó tôi không đồng ý với quan điểm của VKS truy tố Trần Việt Hùng tôi về tội cướp tài sản bởi lý do sau đây:
Theo quy định tại khoản 1 điều 133 BLHS, thì: "Người nào dùng vũ lực, đe doạ dùng vũ lực tức khắc hoặc có hành vi khác làm cho người bị tấn công lâm vào tình trạng không thể chống cự được nhằm chiếm đoạt tài sản " Như vậy dấu hiệu bắt buộc về mặt khách quan của tội Cướp tài sản thể hiện ở hành vi dùng vũ lực, được hiểu là kẻ tấn công dùng sức mạnh vật chất để chủ động tấn công đối với người bị tấn công Hành vi có tính vật chất này phải đảm bảo các yếu tố: có khả năng làm phương hại đến tính mạng sức khoẻ của người bị tấn công và làm tê liệt ý chí phản kháng của họ, làm cho họ mất khả năng chống cự lại kẻ tấn công, cuối cùng làm cho kẻ tấn công đạt được mục đích là chiếm đoạt tài sản ngay trước mắt
người bị tấn công Ở đây ta cần chú ý đến hai yếu tố đó là “đe dọa dùng vũ lực tức khắc nhằm chiếm đoạt tài sản” và “tình trạng không thể chống cự được” của người
bị tấn công Đối chiếu với các chứng cứ có trong hồ sơ và đã được làm rõ tại phiên
toà thì thấy không thoả mãn các dấu hiệu này, cụ thể:
Một là, Trần Việt Hùng không có ý muốn chiếm đoạt tài sản của Chương.
Khi được anh Hướng đưa về đến nhà, mặc dù rất tức giận và đau lòng vì sự phản bội của vợ song Trần Việt Hùng vẫn giữ được bình tĩnh để hỏi chuyện chị Chuyên
Trang 9và anh Chương, song do bị hại Chương không thấy xấu hổ vì cảm giác có lỗi mà còn đã đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu vợ Trần Việt Hùng và có những lời nói mang tính khiêu khích, thách thức Với tâm trạng và hoàn cảnh ấy thì bị cáo thấy tức và đã đánh bị hại cho hả giận là điều dễ hiểu Khi mọi người có mặt đều đã can ngăn không cho bị cáo đánh anh Chương, anh trai bị cáo là Trần Văn Quang có nói với bị
cáo rằng “thiếu gì cách giải quyết đừng đánh đập nó”, Trần Việt Hùng đã hỏi anh Quang là giải quyết bằng cách nào và anh Quang nói rằng “nó sai nó phải bồi thường danh dự” (BL số 42), khi đó, Trần Việt Hùng mới có ý định đòi bị hại phải
bồi thường bằng tiền Như vậy, việc Trần Việt Hùng nảy sinh ý định bắt Chương phải bồi thường bằng tiền xuất hiện sau khi có sự can ngăn của mọi người không cho Trần Việt Hùng đánh bị hại chứ không phải Trần Việt Hùng có ý định chiếm đoạt từ trước hay ngay khi về đến nhà chứng kiến thấy bị hại và vợ mình bị trói Trong dự định của Trần Việt Hùng là có ý định giết chết Chương rồi tự vẫn (bút lục
số 63) bởi cảm giác phẫn uất, nhục nhã Mục đích đòi tiền như là một phương cách
để bồi thường danh dự do lòng tự trọng bị tổn thương vì bị phản bội và việc làm trái đạo đức của Chương và vợ bị cáo chứ không nhằm mục đích vụ lợi hay gì khác Điều này cũng cho thấy hành vi của bị cáo không thỏa mãn mặt chủ quan của tội cướp tài sản bởi trong mặt chủ quan của tội này thì tội phạm được thực hiện do lỗi
cố ý nhằm mục đích vụ lợi
Hai là, bị hại Chương không lâm vào tình trạng không thể chống cự được.
Cụ thể là khi Trần Việt Hùng yêu cầu bồi thường 15 triệu đồng, Lý Văn Chương đã
nói với Trần Việt Hùng rằng “nếu anh phạt em thì phạt ít em mới có tiền, còn phạt 15.000.000 đồng em không có tiền” (bút lục số 119) Điều này cho thấy rằng bị hại
Chương hoàn toàn không hề bị tê liệt về ý chí, bản thân bị hại cũng nhận thức được việc có quan hệ với vợ của bị cáo như thế là sai, là có lỗi với thân chủ tôi song do số tiền mà Trần Việt Hùng đưa ra quá lớn, Chương không có đủ khả năng để đáp ứng nên đã từ chối loanh quanh rằng không có tiền, Trần Việt Hùng có nói với bị hại là
Trang 10không có tiền thì lấy tài sản quy ra tiền mặt nhưng bị hại cũng không đồng ý nên Trần Việt Hùng đã dùng kéo dí vào cổ và nhằm doạ bị hại để bị hại chấp nhận
Đồng thời, qua lời khai của chính người bị hại, thấy rõ rằng Lý Văn Chương hoàn toàn không hề cảm thấy lo sợ đến nỗi bị tê liệt về ý chí, biểu hiện là bị hại còn
có thời gian xin xỏ Trần Việt Hùng, theo như lời khai của bị hại Chương thì phần do
bị trói đau, phần do bị Trần Việt Hùng dí kéo vào cổ nên bị hại đã đồng ý Sau khi
đề nghị Trần Việt Hùng cởi trói để bị hại về nhà lấy tài sản cho thân chủ tôi không được, chính bị hại là người đã nhờ anh Tinh và một số người khác về nhà lấy tài sản cho bị cáo để Trần Việt Hùng cởi trói cho mình Một người bị tê liệt ý chí, không thể chống cự được thì không thể có được những cử chỉ, lời nói và thái độ như vậy
Như vậy, hoàn toàn có đủ cơ sở để chứng tỏ rằng hành vi đe doạ dùng vũ lực
của thân chủ tôi không phải ngay tức khắc nhằm chiếm đoạt tài sản với mục đích vụ lợi, bản thân người bị hại không lâm vào tình trạng không thể chống cự được do có
đủ thời gian để suy nghĩ xem có cần thiết phải chấp nhận yêu cầu của bị cáo không,
do đó, hành vi của thân chủ tôi không thỏa mãn những cấu thành tội phạm trong tội
“cướp tài sản” Do đó việc truy tố thân chủ tôi phạm tội “Cướp tài sản” theo điều
133 Bộ luật Hình sự như cáo trạng của Viện Kiểm sát là hoàn toàn không đảm bảo
về mặt pháp lý
2 Đối với tội “làm nhục người khác”
Nghiên cứu những chứng cứ có trong hồ sơ vụ án cùng lời khai của Trần Việt Hùng, người bị hại và những người làm chứng tại phiên toà hôm nay có thể khẳng định cáo trạng của Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh tuyên Quang truy tố Trần Việt Hùng
về tội “làm nhục người khác” theo quy định tại điều 121 khoản 2, điểm b Bộ luật Hình sự là có căn cứ Tuy nhiên, Trần Việt Hùng là người dân tộc thiểu số Cao Lan, sinh sống tại xã vùng sâu Yên Lâm là một xã có điều kiện kinh tế, xã hội đặc biệt khó khăn nên trình độ nhận thức và hiểu biết pháp luật ít nhiều bị hạn chế