Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.. Món quà từ sự trìu mến Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng nhữ
Trang 1C1: 8 MÓN QUÀ KHÔNG MẤT TIỀN MUA
Có những món quà mà bạn không cần phải tốn tiền mua Có những món quà mà bạn luôn muốn được nhận Có những món quà mà người khác chờ đợi bạn tặng
1 Món quà từ sự lắng nghe
Khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình
2 Món quà từ sự trìu mến
Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu
3 Món quà từ sự vui tươi
Hãy cắt những biến họa, chia sẻ những mẩu chuyện cười và những tin vui nhộn cho các cộng sự và người thân Họ sẽ hiểu và cảm nhận rằng bạn luôn muốn chia sẻ niềm vui và do đó họ sẽ dành cho bạn những điều to lớn hơn
4 Món quà từ những mẩu giấy viết tay
Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “Cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “Xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn” Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta
5 Món quà từ sự khen ngợi
Sự ngợi khen thật lòng có sức mạnh không ngờ, đó có thể là “Chiếc áo đỏ thật tuyệt với bạn!” hay “Một bữa ăn rất ngon!” có thể đem lại niềm vui cho người khác suốt cả ngày
6 Món quà từ sự giúp đỡ
Mỗi ngày hãy chủ động làm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng
7 Món quà của sự yên tĩnh
Hãy luôn nhạy cảm về điều này và để sự yên tĩnh cần thiết cho người khác cũng như có những lúc bạn cần sự yên tĩnh ấy
8 Món quà từ sự thân thiện
Hãy vui vẻ nói “Xin chào”, “Khỏe không?”, “Mọi việc ổn chứ?”… những điều thật dễ dàng để nói nhưng sẽ đọng lại hình ảnh tốt của bạn nơi người thân
Trang 2C2: HUYỀN THOẠI PHẦN MÍA NGỌN
Mùa hạ năm nay mưa nhiều Dưới bầu trời mưa luôn có người vui & có người buồn Người vui vì trời đỡ oi hơn, không khí lành lại sau cơn mưa dông chiều Người buồn vì gánh tào phớ lướt thướt, hi vọng tan dần trong làn mưa Người vui vì khoai sắn mọc nhanh như thổi trên đồi, người buồn vì nước mắt rơi trên những đồng muối hoà theo hạt mưa rơi Có chú nhóc hoan hỉ mút chè ế đựng trong những túi ni lông, như không hay biết có hai đứa em gái bán chè chiều nay chạy mưa, về sớm, đang ngồi thút thít trong góc nhà mình
Cuộc đời này luôn có vui có buồn, như cái áo luôn có mặt trái, mặt phải Làm sao như chiếc áo may cho trẻ con, mặt phải rất đẹp nhưng mặt trái cũng được may rất tinh tế, khéo léo Để làn da trẻ con nhạy cảm không đau khi tiếp xúc những đường gân áo (Vì thế mả quần áo trẻ con ở nước ngoài luôn đắt hơn quần áo người lớn) Làm sao để niềm vui của người này không là nỗi buồn của người kia Làm sao để công nghiệp hóa một ngôi làng nhưng lại không ung thư hóa dân làng Làm sao để tăng lợi nhuận đầu tư nhưng đừng đổ chất thải ám hại môi trường sống Làm sao để tăng trưởng, để giàu có hơn, nhưng đừng bức tử nguồn nước cho mai sau, đừng để những con kênh thành kênh nước đen, đừng
để những dòng sông thành sông chết Làm sao để sân golf mang niềm vui cho người cầm gậy nhưng không mang nỗi buồn cho người cầm cuốc cầm cày Làm sao cho 18 lỗ, 32 lỗ không thể không lấp đầy bởi nỗi lo của người nông dân mất đất
Niềm vui của người này không phải là nỗi buồn của người kia Chỉ có thể
là thế khi mình biết nghĩ đến người khác Mình không nói cho hả giận khi người khác nhói lòng Mình không chỉ lo cho được việc mình mặc ai kia khổ sở Tôi có đọc một truyện ngắn của Tổng Thư kí tòa soạn Sinh Viên Việt Nam – Hoa Học Trò mang tên Huyển thoại phần mía ngọn Câu chuyện trả lời câu hỏi khi nào
em lớn? Câu trả lời khi nào em biết nhận phần mía ngọn, đề phần mía gốc cho người khác Ấy là khi em lớn, vịt con xấu xí sẽ biến thành thiên nga
Trang 3Không ai muốn làm người xấu xí Có phải vì thế mà ngày mùa, người dân nghèo quê tôi có thể sống ấm bằng nghề mót lúa Có phải vì thế mà mỗi khi thu hoạch khoai lang, mẹ tôi để lại nhiều củ khoai nhỏ không vặt hết, để rồi chiều tối có đám trẻ con làng bên qua vặt lại Nhưng đứa trẻ con sau cơn mưa, cứ nhìn những chồi non nhú lên ruộng khoai là biết ngay dưới lớp đất mỏng có những củ khoai sót mẹ tôi có tình để lại Có phải vì thế mà truyện cố tích nói rằng chỉ nên may túi 3 gang không là túi 7 gang
Vô cảm với người khác là thiểu năng cảm xúc Còn tệ hơn cả thiểu năng trí tuệ Bởi vì thiểu năng cảm xúc nghĩa là dù không phải trời bắt tội, em cũng đã bị tật nguyền ngay trong cơ thể khỏẻ mạnh, đẹp đẽ của chính mình
C3: HỊCH HỌC TRÒ
Ta thường nghe Nguyễn Hiền, thế kỉ 13, là trẻ nghèo mê đèn sách, 13 tuổi đỗ Trạng nguyên, giải đề văn mở cực khó vua ra mà dễ như ăn ớt
Lại từng nghe Lương Thế Vinh, thế kỉ 15, cùng đám bạn chăn trâu cắt cỏ, ngồi yên dưới gốc cũng tính được chiều cao cây đại thụ, vô tình mà sử định lí Pi – ta – go còn ngon hơn xáo chó
Michael Faraday, chú bé đóng sách nghèo thất học thế kỉ 19, ngày quên ngủ, đêm quên ăn, để thực hành đến 16 401 thí nghiệm, lưu tiếng thơm vf toả
ánh điện cho đến muôn đời sau
Sam walton, cậu học trò không phải thông minh nhất nhưng biết cách làm mọi việc một cách tốt nhất, vừa học vừa vắt sữa bò, đóng chai, lớn lên đã làm đảo lộn cả dây chuyền phân phối thương mại thế giới
Các ngươi nếu vốn dòng ham chơi, tất không hiểu văn nghĩa, nghe những
chuyện ấy sẽ nửa tin nửa ngờ Nay ta lấy chuyện nay mà nói:
Nguyễn Thanh Lam ở Nam Định là người thế nào?<
Nguyễn Quốc Nam Phương và người em ruột Nguyễn Quốc Nam Anh là người thế nào?
Vậy mà, cô bé bán khoai Bình Gấm đỗ cả 3 trường đại học, chẳng nệ đề thi khoai
Lẽo đẽo theo chiếc xích lô của cha, Thanh Lam cũng đến được Thành Rôm mà nhận huy chương Bạc Vật lý toàn cầu, chẳng hề chi khó nhọc
Nguyễn Quốc Nam Anh mới 8 tuổi đạt 550 điểm tóp phồ, phá kỷ lục của chị
Trang 4Nam Phương đạt năm 11 tuổi.
Này các ngươi Người người thành thiên tài, há dễ mình thành thiên tai?
Người người giỏi tóp phồ, há dễ ta đây thành teo tóp? Huống chi ta cùng các ngươi sinh ra và thời xã hội học tập, i tờ (I T) phải biết, sống trong thời hội nhập, ing lít (English) phải thông
Nhìn thấy đất nước nghèo khó, bà con ra nước ngoài làm lao công , mà nhục Lại ngắm các khu chế xuất, kẻ cậy tiền bóp nạt liền anh liền chị, mà đâu
Các ngươi thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đía Chỉ giận rằng, tới bữa quên ăn vì chơi game, nữa đêm vỗ gối vì “zô” liền 3 ly, ruột đâu như cắt vì Man thắng Chen xi, vì vạn sự như i talia thời mùa
ơ roo 2008
Các ngươi dưới trướng mẹ cha Xã hội cho cơ hội lớn Cơm ăn 3 bữa quần áo mặc cả ngày Người thấp mẹ cho đi guốc cao, óc ngắn cha cho đi học trường dài
Đi bộ thì cấp tiền bus, đi xe thì cho xe đạp ruồi Ngày tập đến đổ mồ hôi thì cha cho quạt, đêm học đến đổ máu thì mek bơm thuốc diệt muỗi So với tì tướng ngày xưa còn hiếm được thế, so gì con thiên hạ ngày nay nào có kém cạnh gì
nay các ngươi ngồi nhìn dân nghèo mà không biết lo, nhìn đất nước tụt hậu mà không biết thẹn Làm kẻ có học mà không thành tinh hoa Kẻ lấy tú lơ khơ làm vui, người lấy game online, đua đòi hút xách làm trọng Con nít rặt biết xem trò viôcờlíp xám, ba tuổi ranh đã làm diễn viên con ỉn rủ rê nhau lên oép (web) nhé
em yêu!
Kẻ không học không biết điều tri lý, làm sao có hạnh phúc?
Trẻ không học lớn lên biết làm gì? Bần cùng sinh đạo tặc, lúc bấy giờ các ngươi muốn vui chơi phỏng có được không?
Nay ta bảo thật các ngươi:
Phải học làm sao để bổ đầu ngươi ra toàn com pa thước kẻ
Phải biết thẹn thế nào nếu chỉ có phao phỏm, hư danh
Nay ta chọn lọc binh pháp đông tây kim cổ hợp thành một tuyển gọi là các môn học yếu lược theo thời khoá biểu nhà trường Năm học mới sắp tới gần, nếu vẫn còn dốt nát thì há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất che chở này nữa? Lúc bấy giờ cha mẹ cho mấy gậy vào mông, không nước mắt đầm đìa phỏng có được không?
Trang 5Cho nên ta đọc bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta.
[KQĐ]
C4: THƯƠNG LẮM NHỮNG CÁNH CÒ
1 Cái cò đi đón cơn mưa/ Tối tăm mù mịt ai đưa cò về/ Cò về thăm quán cùng quê/ Thăm cha thăm mẹ, cò về thăm em Giai điệu vui vẻ và tiếng hát trong trẻo của em thiếu nhi cũng không thể làm cho câu ca dao Việt bớt u hòai
Cò ơi cho tôi hỏi một chút đi! Trong buổi chập chọang của thời trung đại thăm thẳm hàng nghìn năm kia, người ta quen sống yên ổn giữa lũy tre làng Chắc cò phải có bổn phẩn gì ghê gớm lắm mới thân gái dặm trường đi đón cơn mưa, mặc cho tối tăm mù mịt, mặc cho không ai đưa cò về, mặc cho nỗi nhớ quê nhà, mặc cho nỗi nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ em trong lòng cò?
2 Khi thân phận người phụ nữ bị coi nhẹ thì câu ca dao trĩu nặng những cánh cò Trong lòng mỗi người con tử tế đều luôn có mẹ Trong lòng những người đàn ông biết nghĩ đều ấp ủ và biết ơn những thân cò Đó có thể là thân cò
- người bạn đời của nhà thơ Lưu Quang Vũ - có đôi vai ấm dịu dàng, có bàn tay đáng tin cậy, bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày, và đặc biệt có "đôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa" Đó có thể là thân vạc - người em gái, hay người tình của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn "mưa có còn buồn trong mắt em?" Những thân cò thân vạc Việt Nam luôn có đôi mắt buồn truyền kiếp, vì mưa Mưa đặc sản của xứ sở nhiệt đới hay là mưa bão của kiếp người phụ nữ mang số phận của công cụ, số phận của đồ chơi dành cho đàn ông mà trong mỗi người đàn ông này vốn có một ông quan, một ông boss ngự trị? Một cung gió thảm mưa sầu/ Bốn dây nhỏ máu năm đầu ngón tay "
3 Cái cò đi đón cơn mưa Mưa móc của hạnh phúc mong đợi, hay cơn mưa mỗi chiều làm mổi lên những giun những dế để cái cò kiếm sống? Người mẹ trẻ gửi con 3 tháng tuổi về ngọai để đi lao động ở Nhật có phải đi đón cơn mưa? Những cô gái tuổi 30 để lại tình yêu đi lấy bằng tiến sĩ ở Đại học nước người có phải đi đón cơn mưa? Những cô bé chưa dậy thì đi du học ở những quê hương lạnh lẽo mênh mông tuyết trắng có là đi đón cơn mưa? Cả những cái cò nghèo ở miệt vườn bỏ lại quê nhà, bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ em đi lấy chồng già, chồng tàn phế
ở Đài Loan có là đi đón cơn mưa?
4 "Quanh năm buôn bán ở mom sông/ Nuôi đủ năm con với một chồng/ Lặn lội thân cò khi quãng vắng/ Eo sèo mặt nước buổi đò đông" Đến bà Tú, vợ một nhà thơ lớn, vẫn còn mang kiếp thân cò thân vạc Những con cò kiếm sống
Trang 6ở ven sông Giờ đây, trong xã hội hiện đại, những con sông đã được đem vào nhà, "con sông chảy luôn qua vòi nước có thể với tay là đến" Thế mà những thân cò thân vạc thì vẫn chưa thôi lặn lội Những thân cò vẫn ở bến xe bến phà, những thân cò gánh bánh đa bánh đúc dại dột băng qua dải phân cách phố đông
xe cộ ầm ào Những thân cò ngơ ngác gánh cam, cam rơi tơi tả ở chỗ không được họp chợ Những thân cò áo bạc khờ khạo đạp xe lạc luộc vào đường ngược chiều Những thân cò bối rối trước những dòn sông không quen biết, hoang mang trước những bến bờ xa lạ Ngày nào xứ sở mình còn nghèo khổ, ngày đó vẫn còn thương lắm những cánh cò Trong một đất nước nghèo, người phụ nữ khổ nhất, trong một ngôi nhà nghèo, người phụ nữ nghèo nhất, bởi vì họ là người đi chợ mua rau, bởi vì họ "mang gánh nặng chi tiêu của cả gia đình"
5 Con cò bay lả bay la Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng Bay từ quá khứ bay ra hiện tại, bay lạc sang cả cánh đồng người Những cánh cò chấp chới bay qua một nghìn năm phong kiến, bay qua một nghìn năm nô lệ, bay suốt thời chiến tranh, bay vào thời hậu chiến Cho nên, vẫn còn những thân cò thân vạc khổ, nghèo Vẫn còn những phận cò chấp chới suốt bốn nghìn năm chưa có lối ra Em có thương lắm những cánh cò?
C5: VỤ MÙA CỦA TÌNH YÊU
Chống cằm và suy nghĩ về tình yêu Con nghĩ về những cảm xúc bâng khuâng mà bình yên Những cuộc điện thoại vừa để hỏi bài vừa để nghe một tiếng cười mong nhớ
Một đám mây như cũng có thể thắt nơ hồng đem tặng Một cái ngoắc tay thôi cũng làm tâm hồn vướng víu Những thương nhớ đầu tiên mơ hồ như cơn gió nhẹ vờn lên tóc lúc bình minh
Không thể nói ra, không thể định nghĩa, nhưng hoàn toàn có thể cảm nhận Con nghĩ cả về cha và mẹ, những người yêu công việc bằng tất cả tâm trí,
và yêu mến nhau bằng cả trái tim Dù con cũng chưa thể mô tả bằng lời, chưa thể hiểu hết những tha thiết mà cha mẹ dành cho nhau Nhưng con có thể cảm nhận được tất cả những âu yếm ấy, bằng trái tim mình
Con nhớ có lần mẹ nhủ con rằng hãy đợi đến khi cây tình yêu trong khu vườn tâm hồn con thực sự bước vào vụ mùa của mình, đừng vội vã ăn thử những quả non xanh mà phải nếm mùi chát đắng! Con hiểu mẹ thương và lo cho con đến mức nào, con sẽ chờ đợi vụ mùa tình yêu của con
Trang 7Con nhớ có lần cha nói với con rằng: Mai này, khi con đã tìm được tình yêu thật sự của đời mình, đó là khi trong khu vườn của con quả tình yêu đã chín, chín giữa những năm tháng bận rộn nhất của cuộc đời Nhưng đừng vì thế mà
để quả tình yêu chín rụng, hãy vươn tay hái mỗi khi có thể, nếm hương vị giản
dị, thường ngày, êm đềm, nhưng vẫn rất ngọt ngào của nó Nếu là đợt bội thu thì hãy làm món mứt tình yêu, để dành cho những ngày dông bão, khi khu vườn vì sóng gió mà quên mất vụ mùa Và giữ lại những hạt giống ngọt ngào nhất, tặng cho con cái của con sau này, để chúng gieo trong khu vườn tình yêu của chúng Con bỗng nhận ra, cha và mẹ cũng đang trao cho con những hạt giống tình yêu đẹp nhất trong khu vườn của mình Để con biết rằng tình yêu thật sự không
bi luỵ, buồn thương Nó làm trái tim reo vui, tâm hồn cởi mở, làm cho con người
dù xa cách vẫn thuộc về nhau, tôn trọng nhau dù hoàn toàn khác biệt, đồng cảm như thể là những tâm hồn sinh đôi Tình yêu sẽ làm con mạnh mẽ là bởi nó nâng đỡ Làm con tự tin bởi nó đầy sự tôn trọng Làm con ngây ngất bởi nó tràn ngập say mê
Con biết vụ mùa tình yêu của con rồi sẽ bội thu Bởi vì con đã có những hạt giống tình yêu từ khu vườn của cha mẹ Bởi vì con sinh ra và lớn lên trong đầy ắp yêu thương, không phải chỉ là cha mẹ dành cho con, mà đã tha thiết dành cho nhau
C6: NHƯ ĐÁM MẠ NON CẤY TRÊN ĐỒI SỎI ĐÁ
1 Bắt đầu là những đống lửa trong thành phố Nghĩ suy của con khởi đi từ những đêm đông mịt mùng mới qua Một mùa đông có 38 ngày triền miên rét đậm rét hại Rét cắt da cắt thịt con đi học và cắn vào tận xương bà con lội ruộng
mò cua bắt ốc Nhựa đông cứng trong than cây, và lá trụi Ba mươi tám ngày con
đi học về hướng đông như vậy, có chú xe ôm nhóm lên đống lửa ở góc phố Điều lạ lùng con chưa thấy bao giờ
Mắt trời cực dương Trái đất cực âm Mặt trời rời xa Trái đất làm nên mùa đông lạnh Ban đêm, Mặt Trời đi về phía bên kia trái đất, nên đêm đông càng lạnh Và nhưng đống lửa đã nhóm lên gọi dương về Để ấm lại, để hài hòa sự sống Những đống lửa trong thành phố, nguy hiểm cho an toàn đô thị Nhưng con không thấy chú xe ôm, cô lao công nào bị phạt Là vì họ được cảm thông, vì
sự sống hài hòa được chia sẻ?
Trang 8Cũng như không có thầy cô nào phạt bạn học trò vùng sâu không mặc đông phục đến lớp, không thầy cô nào phạt em nhỏ vùng cao đi chân đất đến trường
Sự sống cần được nương tựa và sẻ chia
2 Nhưng sao những mẹ, những chị gánh hàng rong trên phố lại bị những chú công an trật tự đuổi bắt? Sự giàu nghèo lẽ nào không được nương tựa bên nhau? Con vẫn muốn hát cho trọng bài ca hồn nhiên của tuổi học trò, Con vẫn muốn học cho trọng những bài học trong phòng thí nghiệm học đường Nhưng cuộc sống đầy xáo động ngoài kia không dừng lại trước cổng trường, như cái lạnh không thể không theo con vào lớp học Và thánh đường của chúng con cũng chẳng yên tĩnh gì Các bạn lớp 6 của con nhăc đến tiền nong ngày càng nhiều hơn Lẽ nào khác được khi cha mẹ bac tóc trước vật giá leo thang, trước
vô số khoản chi không cố định, và ngày càng nhiều hơn những khoản tiền học ngoài luồng Tiếng thì thào của cha mẹ, dù nhỏ nhất cũng được chúng con nghe thấy, khi nó là tiếng lòng, là sự thấp thỏm âu lo
Ai chẳng muốn áo trắng tinh khôi không dính bụi gạo tiền, Nhưng nhũng
kẻ cho vay nặng lãi đã tràn vào lớp học Hàng ngàn anh chị cấp 3 ở Cà Mau phải
bỏ học vì vay nặng lãi Giấc mơ đổi đời của con nhà nghèo vào phố học phải đứt đoạn giữa chừng
3 Con cũng muốn cuộc sống luôn đẹp như màu xanh đồng lúa Con muốn mình hạnh phúc như đám mạ non trong sân nhà Nhưng con lo sợ một mai rồi phải cấy lên trên những ngọn đồi sỏi đá cằn khô ngoài đời kia
Cho nên, chúng con muốn nói là nhà trường ơi, xã hội ơi, hãy thương chúng con hơn nữa Hãy cho chúng con một cánh đồng nương tựa Như bên đống lửa
ấm, âm dương về dịu dàng nương tựa bên nhau, không chỉ trong trang sách mà trên mọi ngả đường góc phố Trên quê hương Việt Nam đồng xanh bát ngát, tin yêu nồng nàn
C7: MÙA GIEO HẠT
Chúng ta đều là nông phu
Hồi nhỏ tụi anh đi học, đứa nào vô tình quên vở, sẽ được ăn một con không, một cái nhéo tai, kèm theo lời bình khuyến mại để cả lớp cười rộ: Đi cày
mà quên trâu được sao? Dẫu lời "comment" có giúp "giảm chấn" căng thẳng thì
dư vị của nó vẫn làm ta sâu sắc hơn về lỗi lầm ta mắc
Trang 9Tuổi teen của các em sau này đâu gắn nhiều với hình ảnh con trâu cái cày Nhưng mỗi khi em học em cũng tự ví mình như đang "cày" Vì một lẽ đơn giản: Chúng ta đều là những người nông phu Đúng thế, nếu hiểu theo khía cạnh tất cả chúng ta đều là những người gieo hạt Mọi lúc, mọi nơi
Hạt và quả
Hạt là nhân, quả là trái Mình gieo hạt để thu hoạch quả, trái Trái, quả nào cũng từ nhân mà ra Nào chỉ hạt thóc cho mùa vàng Em luyện tập chăm chỉ nên
em viết chữ đẹp Em lầm lỡ nên em làm em buồn và nhiều người buồn Tất cả đều là nhân và quả Vì đenta âm nên phương trình vô nghiệm Vì chiều dài bằng 4cm chiều rộng bằng 2cm nen diện tích hình chữ nhật này bằng 8cm² Vì chưng bác mẹ tôi nghèo, nên tôi phải đâm bèo thái rau Ba mẹ hy sinh cho các con hạnh phúc hơn mình Bất cứ sự việc, hành động nào dù nói ra hay không nói ra đều là nhân của điều này hay quả của điều kia Vì mưa lớn và triều cường nen đường phố ngập lụt Vì tắc đường nên em bé mồ côi mẹ suýt chết trên đường đi cấp cứu, trong tiếng kêu lạc giọng của người thân Vì không có giá trị tinh thần nên trống vắng trong nhân cách và sa ngã trong vật chất Vì tuổi trẻ mất phương hướng nen tuổi trẻ có quá nhiều hành vi kỳ quặc, v.v
Mùa quả ngọt
Từ đó, ai cũng muốn gieo nhân tốt để gặt quả ngọt Người em thật thà với cây khề - ngàn vàng, bà lão cô đơn với quả thị - cô Tấm Em thích đọc sách vì đam mem đời sống tinh thần và giá trị của trí tuệ nhân loại, để em tìm thấy hạnh phúc tỏng hiểu biết Mẹ chăm tổ ấm để cha sáng hăng hái lên đường và chiều muộn hăm hở trở về
Thái tử Đạt Đa bỏ lại ngai vàng điền ngọc, đi tìm suy tư và cuối cùng thành người tỉnh thức, gọi là Phật Ngay cả Phật cũng là một nông phu khi người trả lời đại điền chủ Bharadvaja: Chúng tôi cũng có cày, cuốc, gieo trồng, bỏ phân, chăm bón và gặt hái Htaj giống của chúng tôi là niềm tin Đất của chúng tôi là chân tâm Cày của chúng tôi là chánh niệm Bò của chúng tôi là sự tinh tiến Mùa màng của chúng tôi là sự hiểu biết và thương yêu Điền chủ! Nếu không có niềm tin, sự hiểu biết và lòng thương yêu thì cuộc đời sẽ khô cằn và đau khổ lắm Chúng tôi cũng gieo trồng và cũng gặt hái như điền chủ
Và 16 mùa hạt đã gieo
Hoa Học Trò đã qua 16 mùa gieo hạt Gieo lòng yêu thương, sưởi ấm, chia
sẻ Gieo lòn khát khao học hỏi Gieo những năng lượng sống tích cực,khoan dung, hòa hợp Để những thế hệ học trò mới liên tục nối liền nhau, như làn sóng
vỗ bờ, lớp sau tiếp lớp trước, như những mùa thay lá, mải miết sức sống xanh tươi quê nhà
Trang 10C8: NHỮNG CHUYẾN TÀU KHÔNG VỀ NƠI XA
1 Một ngôi làng heo hút Một ngôi chùa dưới triền đồi Một con đường sắt
chạy xuyên qua trong như chiếc thang vươn tới niềm vui xa xôi Những năm chiến tranh, không có con tàu nào chạy qua Mỗi sáng Chủ nhật, bọn trẻ con đi chùa thường đi men theo lề con đường sắt Đôi khi chúng nhảy cóc trên từng thanh tà vẹt hoặc thi nhau đi thăng bằng trên hai thanh đường ray Con đường buồn thiu, lau lách mọc đầy Chúng không hình dung được cái xe chạy trên hai thanh sắt này trông ra sao, chỉ nghe người lớn nói rằng đó là những đòan tàu, đông người đi và có cả ánh điện sáng trưng trên đó Chúng mơ một ngày có đòan tàu chạy qua
2 Và rồi cũng đến một ngày những chuyến tàu không chỉ đi về trong giấc
mơ Đòan tàu chạy qua làng, nối những niềm vui xa xôi
3 Có những buổi trưa nắng, những đứa trẻ con trong làng bồng bế nhau
chạy lốc thốc ra xem tàu Có những buổi chiều muộn, khách trên tàu còn thấy những người nông dân chống cuốc đứng nhìn lên Chẳng biết có phải họ đang ngắm đòan tàu, hay họ chỉ tranh thủ lúc đòan tàu đi qua và lúc mọi người đang ngắm tàu để ngơi nghỉ vài giây cho đỡ mỏi mà không thấy tiếc thời gian hòai phí?
4 Trong ngôi nhà dưới chân đồi kia có cô bé con sống cùng bà ngọai Cô
cũng thường hay ngắm đòan tàu và như đang mơ về nơi xa lắm Cô bé rất hay vẫy tay nhưng những người ngồi trên các toa tàu không đáp lại Họ thường ngồi bất động sau những tấm lưới chắn Ngày ấy, có một thằng bé khác, là tôi, thường lấy làm buồn vì điều đó Thằng bé ấy nghĩ một ngày nào đó có đủ tiền, nó sẽ mua vé lên tàu và sẽ một lần vẫy tay đáp lại nỗi cô đơn của cô bé Bà ngọai cô
bé suốt ngày khom lưng nhặt rác trong vườn Hồi đó đám trẻ con không hiểu rác
ở đâu bay đến, và chúng không hiểu nổi những hòn đá trên đường ray vì sao lại
cứ ngả màu vàng trước khi chúng nhặt về chơi trò ném lon
5 Cậu bé xưa trở về, thấy cô bé nay đã lớn và bà lão vẫn còng lưng nhặt
rác trong vườn Cậu bé hiểu và thương, cậu không còn ngạc nhiên về nỗi bất động của những người đi trên tàu, hiểu những lo toan phiền muộn ở trên đường đời Cậu cũng hiểu về chất thải trên tàu, cậu cũng biết vì sao những viên đá cứ ngả màu vàng và vì sao rác vẫn còn mãi trong vườn nhà bà
6 Đêm đêm dưới ánh đèn bàn học, thằng bé mơ mộng được chia sẻ hạnh
phúc cho cô bé và bà ngọai của cô, khi mà trong nỗ lực của cậu luôn hướng về