Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công… June 16, 2016 2 · Bài văn điểm 10 độc đáo về nghịch cảnh trần gian. “Cô sẽ ghi vào nhật ký đời đi dạy của mình về bài viết này với thật nhiều cảm xúc. Cô cảm ơn em”.Đó là lời chia sẻ rất tình ...
Trang 1Viết một bài văn ngắn kể về kỉ niệm tuổi ấu thơ của em- Văn lớp 8.
Trong thời ấu thơ, mỗi con người bao giờ cũng có những kỉ niệm trong sáng gắn bó với người thân, người bạn, và trong những kỉ niệm tuổi thơ ấy chứa biết bao niềm vui, nỗi buồn Tôi cũng
vậy, trong những kỉ niệm của tôi, kỉ niệm tôi nhớ nhất là kỉ niệm lúc tôi và bạn Lan chia tay
nhau Ngày ấy, tôi và Lan là đôi bạn thân vui buồn có nhau, chúng tôi có thể được coi là một
cặp trời sinh, chúng tôi cùng sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê hương thanh bình yêu dấu
Xem thêm:
KỂ LẠI MỘT KỶ NIỆM VỚI THẦY CÔ GIÁO CŨ CỦA EM – VĂN LỚP 8
{VĂN TỰ SỰ} – GIỚI THIỆU VỀ MỘT NGƯỜI THÂN TRONG GIA ĐÌNH EM.
{VĂN LỚP 8} VIẾT MỘT ĐOẠN VĂN KỂ VỀ NGÀY ĐẦU TIÊN MẸ EM ĐƯA EM ĐẾN TRƯỜNG.
Lan bằng tuổi tôi nhưng Lan chững chạc hơn tôi nhiều, có dáng người nhỏ nhắn, tỏ vẻ rất thông minh và nhanh nhẹn, bạn có mái tóc dài, đen mượt óng ả làm nổi bật gương mặt trái xoan lúc nào
cũng tươi tắn, Lan có nước da trắng mịn khiến cho bạn đã xinh càng xinh hơn, cái miệng lúc
nào cũng nở nụ cười duyên dáng, tôi quên làm sao được cái lần tôi và Lan chia tay nhau, tình bạn trong sáng ấy gần như bị rạn nứt khi Lan vào theo bố mẹ vào miền Nam, khi chúng tôi mới học cấp 3 Hôm đó Lan hẹn tôi ở trạm xe bus, tôi lê dép trên con đường phố vào buổi sớm, gió thổi nhè nhẹ, ánh nắng vàng nhạt đã xiên qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất, mà sương mờ mờ ảo ảo giăng qua các ngọn cây tạo cho cảnh vật trở thành một thế giới thần kỳ tuyệt diệu, nhưng lòng tôi lại cảm thấy lặng lề vô cùng, bởi vì tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra mà, Lan sẽ bỏ tôi mà đi Đôi chân tôi như bị đóng chặt trên đá vậy, xa xa trạm xe, thấp thoáng bóng hình của một bạn gái nhỏ nhắn, xinh xắn, đúng là Lan rồi,, đáng lẽ ra tôi phải gọi Lan và phải chạy thật nhanh đến bên Lan Nhưng không, tôi cứ đi, tôi không chạy cũng không gọi Đến gần, vẫn là khuôn mặt tươi tắn
ấy nhưng tôi thấy Lan đẹp hơn bao ngày khác, có lẽ Lan muốn để lại trong tôi hình ảnh đẹp đẽ nhất của người bạn thân này, Lan chạy đến bên tôi với nụ cười thân thuộc rồi ôm trầm lấy tôi,
cảm giác ấm áp, cùng hơi người bạn khiến tôi xúc động, khóe mắt cay cay, nhìn vào gương mặt buồn rầu của tôi, Lan đã vỗ mạnh và vai tôi và nói
Trang 2-Vui lên chứ, hôm nay chúng mình hãy chơi thật đã nhé!
Chơi sao? không mình không muốn chơi, mình chỉ muốn bên bạn mãi mãi, tôi vẫn im lặng, tôi nhìn Lan, hai mắt bạn đã đỏ sọng lại như muốn khóc nhưng bạn vẫn tỏ ra tươi cười Lúc này tôi rất muốn khóc nhưng không biết cái gì đã khiến tôi kìm nén nó, bởi lúc này đây, tôi đứng thơ thẩn như một cái xác không hồn, thế rồi Lan nắm tay tôi, đưa tôi một quyển sổ nói:
-Mình tặng bạn quyển sổ này, hãy giữ cẩn thận nhé! Nó sẽ mãi lưu giữ tình bạn giữa hai chúng ta
Tôi xúc động quá nhưng tôi cảm thấy mình như không nói được, rồi bỗng nhiên Lan sững người
ra, trời ơi! xe bus đến rồi sao? thế là Lan xa tôi thật rồi khi tôi chưa nói một câu từ biệt, Lan
cười như đang mếu nắm chặt tay tôi như không muốn rời xa, tiếng còi xe inh ỏi đang thúc giục Lan, bạn buông tay tôi ra chào tạm biệt rồi chạy lên xe bus, tôi vẫn sững sờ đứng ngơ ngác ở đó, hình dáng chiếc xe cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hẳn, hai dòng nước mắt đã chảy vệt trên má tôi rồi tôi bỗng òa khóc, bầu trời như đang tối sầm lại đổ lên đầu tôi vậy Tôi khụy chân xuống đất
mà tâm trạng đau đớn, tủi thân Lan thật mạnh mẽ, bạn ấy không khóc nhưng tôi biết bạn ấy buồn như tôi vậy Tiếng chim hót líu lo, tiếng ve sầu bắt đầu kêu râm ran trên những bông hoa phượng đỏ thắm rực rỡ trên nền trời cao xanh thẳm của bầu không gian mùa hè Mọi thứ đều tươi tốt, tưng bừng giống như mọi ngày chỉ lòng tôi đang thắt lại giữa không gian lạnh lẽo, đầy đau đớn Rồi năm tháng cứ thếtrôi qua, tôi không còn nhắc về Lan nữa, nhưng trong lòng tôi luôn hiện lên hình bóng của Lan, mỗi lần mở quyển sổ của Lan tặng lại khiến tôi xúc động rơi nước mắt, lật từng trang, từng trang là những bức ảnh giữa tôi và Lan Sao hồi ấy vui tươi, hạnh phúc đến thế, còn bây giờ tôi đang thui thủi ngồi đây ôm nỗi đau một mình
Với tôi, cuộc chia tay đầy lưu luyến đau khổ ấy sẽ mãi là kỉ niệm sâu sắc trong thời ấu thơ khiến tôi không bao giờ quên mà phải ghi nhớ mãi, kỉ niệm ấy sẽ theo tôi mãi trên con
đường về tình bạn, gắn bó thiêng liêng mà cao cả Nhiều lúc tôi như muốn thốt lên ” Lan ơi! bạn đang ở đâu? ở đó bạn có nhớ mình không? còn mình thì nhớ bạn rất nhiều.”