Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công… June 16, 2016 2 · Bài văn điểm 10 độc đáo về nghịch cảnh trần gian. “Cô sẽ ghi vào nhật ký đời đi dạy của mình về bài viết này với thật nhiều cảm xúc. Cô cảm ơn em”.Đó là lời chia sẻ rất tình ...
Trang 1Phát biểu cảm nghĩ hai câu cuối bài thơ Qua Đèo Ngang của bà Huyện
Thanh Quan
Trong bức tranh thiên nhiên Đèo Ngang đìu hiu, heo hút, ta càng thấy đồng cảm với tâm
trạng của người lữ khách tha hương, trên đường vào kinh đô Phú Xuân phục vụ cho triều Nguyễn, một mình quạnh vắng, trước bóng chiều chênh chênh, lòng Bà Huyện mang một lỗi
buồn man mác Đó là niềm ngạc nhiên, xúc động trước cảnh vật hoang vu, là nỗi buồn, hoài
niệm về một thời đất nước vàng son Âm thanh ” quốc quốc” ” gia gia” da diết, khắc khoải gợi
nỗi buồn thương ám ảnh Một mình nơi đất khách quê người, nỗi nhớ chồng con càng dâng lên trong lòng Hai câu cuối bài thơ giúp em hiểu thêm được rất nhiều về tâm trạng của nữ sĩ
” Dừng chân đứng lại, trời, non, nước Một mảnh tình riêng, ta với ta”
Đầu bài thơ là bước tới, cuối bài thơ là đứng lại chiêm ngưỡng toàn cảnh Đèo Ngang Trước
cảnh trời nước bao la, mênh mông, bát ngát, có một tâm hồn nhỏ bé, cô đơn Hai hình ảnh tương
phản càng tô đậm rõ nét nỗi buồn cô quạnh của người lữ hành tha hương.
Câu cuối để lại trong lòng em một nỗi buồn và ấn tượng khó phai, Cụm từ “ta với ta” là mình đối
diện với chính mình, với thiên nhiên rộng lớn Nỗi buồn da diết không biết ngỏ cùng ai khiến
người đọc lắng lại, thấy lòng trĩu nặng, thấy đồng cảm với tâm trạng của bà Em thấy mình
như lạc vào triều Nguyễn xưa, đứng trên đỉnh Đèo Ngang, cạnh bà Huyện Thanh Quan, trò chuyện, tâm sự với bà để làm giảm đi nỗi quạnh vắng, cô đơn