Một số tín hiệu cơ bản Tín hiệu liên tục : nếu biến độc lập của biểu diễn toán học của một tín hiệu là liên tục thì tín hiệu đó gọi là tín hiệu liên tục.. ◦ Tín hiệu tương tự : Nếu bi
Trang 1Chương 2:các phép toán cơ bản và
phương pháp xử lý ảnh số
Giáo viên: Nguyễn Thị Minh Tâm
Nhóm thực hiện: nhóm 2
Trang 22.1: Hệ thống số
2.1.1 Một số tín hiệu cơ bản
Tín hiệu liên tục : nếu biến độc lập của biểu diễn toán học của một tín hiệu là liên tục thì tín hiệu đó gọi là tín hiệu liên tục
◦ Tín hiệu tương tự : Nếu biên độ của tín hiệu liên tục là liên tục thì tín hiệu đó gọi là tín hiệu tương tự.
◦ Tín hiệu lượng tử hóa: Nếu biên độ của tín hiệu liên tục là rời rạc thì tín hiệu đó gọi là tín hiệu lượng tử hóa.
- Tín hiệu rời rạc Nếu biến độc lập của biểu diễn toán học của một tín hiệu là rời rạc thì tín hiệu đó gọi tín hiệu rời rạc
◦ Tín hiệu lấy mẫu: Nếu biên độ tín hiệu rời rạc là liên tục và không bị lượng tử hóa thì tín hiệu đó gọi là tín hiệu lấy mẫu.
◦ Tín hiệu số: Nếu biên độ của tín hiệu rời rạc là rời rạc thì tín hiệu đó gọi là tín hiệu số.
Trang 3 Hệ thống số là một hệ thống tiếp nhận tín hiệu số ở đầu vào, xử lý tín hiệu theo một qui trình nào đấy và đ ưa ra cũng là một tín hiệu số Vì ảnh số là một phần của tín hiệu số, nên hệ thống xử lý ảnh số có đặc thù nh ư hệ thống số cộng thêm một số tính chất riêng.
Nếu gọi tín hiệu số đầu vào là X(m,n), tín hiệu số đầu ra là Y(m,n), đặc tr ưng của hệ thống là H, ta có thể biểu diễn hệ thống số một cách hình thức nh ư sau:
Y(m,n) = H [X(m,n)]
2.1.2 Hệ thống số.
Trang 4 Ảnh thô có cấu trúc đơn giản, song lại rất phức tạp về nội dung Nh ư chúng ta biết, ảnh là một tập hợp các điểm ảnh,
chứa một l ượng thông tin khá lớn Th ường để xử lý ảnh, người ta hay biểu diễn ảnh dưới một dạng khác để có thể làm
rõ một số tính chất của chúng Xử lý điểm ảnh thực chất là dùng các ánh xạ nhằm biến đổi giá trị của một điểm chỉ dựa vào giá trị của chính nó mà không quan tâm tới các giá trị của các điểm ảnh khác.
Xử lý điểm ảnh là một trong các phép xử lý cơ bản và đơn giản Có 2 cách tiếp cận trong cách xử lý này: dùng một
hàm thích hợp tuỳ theo mục đích cải thiện ảnh để biến đổi giá trị của điểm ảnh (mức xám) sang một giá trị khác (mức xám mới) Cách thứ hai là dựa vào kỹ thuật biến đổi l ược đồ xám (histogram).
2.2 Các phép toán trên điểm ảnh
2.2.1 Khái niệm.
Trang 5 Trong các màn hình màu, người ta định nghĩa tập các màu làm việc trong một bảng tra (LookUp Table - LUT) Mỗi phần tử của LUT định nghĩa một bộ ba giá trị R (Red), G (Green), B (Blue) mô tả một màu nào đó Khi cần sử dụng một màu, ta chỉ cần chỉ định số thứ tự (index) tương ứng của màu đó trong LUT Bảng LUT có thể được thay đổi bởi các ứng dụng và người lập trình có thể can thiệp điều khiển Với cách làm này chúng ta có thể tiết kiệm không gian lưu trữ cho mỗi phần tử trong vùng đệm khung
Số phần tử của LUT được xác định từ số lượng các bits/pixel Nếu mỗi phần tử của vùng đệm khung dùng b bits để lưu thông tin của một pixel, thì bảng LUT có 2b phần tử Nếu b=8, LUT sẽ có 28=256 phần tử, đó chính là số màu có thể được hiển thị cùng
một lúc trên màn hình
2.2.2 Kỹ thuật tra bảng
Trang 6 Phần lớn các hệ thống xử lý ảnh có thể mô hình hoá nh ư một hệ thống tuyến tính hai chiều Giả sử x(m,n) và y(m,n) biểu diễn
các tín hiệu vào và ra t ương ứng của hệ thống Hệ thống hai chiều đ ược biểu diễn bởi:
y(m,n) = H[x(m,n)] (3.1)
Hệ thống này gọi là tuyến tính khi và chỉ khi: tổ hợp tuyến tính của 2 tín hiệu vào x1(m,n), x2(m,n) cũng tạo nên chính tổ
hợp tuyến tính t ương ứng của đầu ra y1(m,n), y2(m,n), nghĩa là: với 2 hằng số bất kì α và β, ta có:
H[α x1(m,n) + βx2(m,n)] = αH[x1(m,n)] + βH[x2(m,n)]
= αy1(m,n)] + βy2(m,n)] (3.2)
Ph ương trình 3.2 gọi là chồng tuyến tính của 2 tín hiệu.
2.3 Toán tử tuyến tính và phép nhân chập không gian
2.3.1 Toán tử tuyến tính.
Trang 7 Khi tín hiệu vào là hàm đenta Kronecker 2 chiều δ (xung đơn vị) tại vị trí (m',n'), tín hiệu ra ở vị trí (m,n) đ ược định nghĩa:
h(m,n ; m',n') = H[δ(m-m'; n-n')] (3.3)
Dấu ";" trong các công thức trên để phân biệt toạ độ vào và toạ độ ra.
Hàm đenta δ(m,n) có dạng:
δ(m,n) = 1 nếu m = n
0 nếu m ≠ n
2.3.1 Toán tử tuyến tính.
Trang 8 Trước khi đề cập đến khái niệm này, ta xét một khái niệm có liên quan, đó là khái niệm bất biến trượt (shift invariance) Một hệ thống gọi là bất biến trượt nếu dịch chuyển đầu vào thì cũng tạo nên một dịch chuyển tương ứng của đầu ra Theo phương trình 3.3, nếu xung xảy ra ở gốc toạ độ, ta có:
H[δ(m-n)] = h[m,n ; 0,0] (3.4)
→ h(m,n ; m',n') = h(m-m' ; n-n') (3.5)
Theo định nghĩa này, tín hiệu ra có dạng:
y(m,n) = (3.6)
Phương trình 3.6 gọi là chập của đầu vào x(m',n') với đáp ứng xung (impulse response) h(m,n)
2.3.2 Nhân chập không gian.
m n
,
= − ∞
∞
∑
Trang 9 Hình 3.2 minh hoạ toán tử chập Ma trận đáp ứng xung quay quanh gốc 180o và tr ợt một khoảng (m,n) rồi chồng lên ma trận tín
hiệu vào x(m',n')
Toán tử tích chập đ ợc định nghĩa nh sau:
+ trường hợp liên tục
g(x,y) = h(x,y) f(x,y) = (3.7)
+ trường hợp rời rạc
y(m,n) = h(m,n) x(m,n) = (3.8)
2.3.2 Nhân chập không gian.
h x ( − x y ' , − y ' ) ( ' , ' ) f x y d x d y ' '
− ∞
∞
− ∞
∞
∫
∫
h m ( − m ' , n − n x m ' ) ( ' , ' ) n
− ∞
∞
− ∞
∞
∑
∑
Trang 10Hình 3.2 Một biểu diễn của toán tử chập
2.3.2 Nhân chập không gian.