1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Mot thoi ao trang MỘT THỜI ÁO TRẮNG CHẲNG THỂ ĐI QUA

2 62 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 46,4 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Những ngày thơ ấu trở về như một cuốn phim quay chậm, rõ mồn một từng khuôn hình nét mặt, này là của cô chủ nhiệm đầu tiên khi vừa bỡ ngỡ bước vào ngôi trường cấp 2, kia là những buổi si

Trang 1

MỘT THỜI ÁO TRẮNG CHẲNG THỂ ĐI QUA

Có những nơi chốn mà mỗi khi nhắc về, trong lòng lại xốn xang những nỗi nhớ nguyên sơ Ở đó, có một khoảng trời gói ghém hết cả ký ức tuổi nhỏ, đầy nắng, gió và tiếng cười trong veo…

Như một chớp mắt, mới đó đã hơn mười năm trôi qua, kể từ ngày còn khoác trên vai chiếc áo trắng mang phù hiệu Trường THCS Trần Văn Ơn Vậy mà mỗi lần

đi ngang qua con đường Nguyễn Văn Thủ, nhìn hoa điệp vàng trải dưới gót chân, vẫn thấy tất cả như vừa mới hôm qua Những ngày thơ ấu trở về như một cuốn phim quay chậm, rõ mồn một từng khuôn hình nét mặt, này là của cô chủ nhiệm đầu tiên khi vừa bỡ ngỡ bước vào ngôi trường cấp 2, kia là những buổi sinh hoạt Đội thiếu niên tiền phong với nhịp trống vang giòn giã, và nữa là những giọt nước mắt ướt nhòa vai áo trong ngày cuối cấp chia xa

Tôi vẫn giữ thói quen về thăm trường và thầy cô mỗi dịp 20/11, cho dù bạn

bè đồng trang lứa bây giờ đã mỗi đứa một nơi, có khi xa cả nửa vòng Trái đất và tản mác khắp Á Âu Trở về để được nhìn lại những hành lang góc lớp, để tự nhắc nhở rằng dù đã già đời thêm chục tuổi thì khi vào lại trường, vẫn thấy mình còn như thưở mười ba Cảm giác lúng túng ấp úng khi cúi chào thầy cô hệt như ngày nhỏ, chợt nhận ra có bản lĩnh, thành công thế nào ngoài xã hội thì đứng trước những người đã nuôi lớn tâm hồn và truyền dạy tri thức cho mình, tất cả chúng ta đều vẫn rất ngô nghê Có những phút như thế mới thấy giữa cuộc sống bộn bè và quá đỗi gấp gáp, tôi vẫn còn may mắn vì có thể trở về nhận mặt năm tháng tuổi thơ và lắng lòng nghe lại những chuyện xưa cũ Lời cảm ơn dẫu có nói trăm lần cũng chưa đủ, nhưng vẫn muốn thêm một lần kính cẩn tri ân những người thầy người cô nơi mái trường Trần Văn Ơn đã dạy dỗ tôi những ngày thơ bé, để cho tôi hành trang vững bước trên đường đời bây giờ

Công việc đang làm hiện tại nhắc nhớ tôi nhiều về những bài học ngày xưa, nhất là với môn Văn Quả thật, nếu không có sự dạy dỗ của các cô, cậu học trò nhỏ chẳng thể mơ một ngày trở thành phóng viên như thế này Tôi vẫn còn nhớ như in bài dạy của cô Quyên về bài thơ “Nhớ con sông quê hương” hay giọng đọc đầy tình cảm của cô Thủy khi giảng “Bếp lửa” và cả cô Thúy An luôn dặn dò rằng người viết văn giỏi cần cân bằng giữa lý trí và tình cảm Càng không thể quên “Truyện Kiều”

và những tiết học với cô Xuân, người đã truyền cho tôi ngọn lửa gắn bó với văn chương và đưa tôi đến với thành công đầu tiên trong cuộc đời học sinh - giải Nhì Học sinh giỏi Văn cấp Thành phố năm lớp 9 Nhờ đó, tôi đã có những bước đi vững vàng hơn khi theo học tại trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong và mang về những vinh dự cho bản thân và gia đình như giải Ba Học sinh giỏi Quốc gia, Thủ khoa Học sinh giỏi văn Thành phố và Huy chương Vàng Olympic 30/4 của các tỉnh miền Nam… Những khi bước lên bục vinh quang ấy, lòng tôi vẫn hướng về ngôi trường

cũ và dặn thầm bản thân: “Con có được ngày hôm nay, tất cả là nhờ công dạy dỗ của các thầy cô - không chỉ bằng những bài học kiến thức, mà còn ở tình thương đã dìu dắt con trưởng thành là một người có ích”…

Trang 2

Ngày hôm nay, trường xưa đã khác trước rất nhiều - lớp học khang trang , hiện đại hơn, phượng đỏ màu nhung nhớ hơn, và các em học trò thời nay cũng cách biệt tuổi tác và suy nghĩ với tôi cả một thế hệ Nhưng có một điều tôi và các em đều giống nhau, đó là duyên may đưa chúng ta đến với ngôi trường này, để được may mắn trở thành học trò của các thầy, các cô - những người đưa đò thầm lặng và thân thương nhất trên dòng sông tri thức mang tên người anh hùng Trần Văn Ơn Và đến một ngày khi bằng tuổi tôi bây giờ, tin chắc rằng khi quay về thăm lại trường xưa, các em sẽ cảm thấy những nỗi nhớ hệt như tôi lúc này - như thể quá khứ chưa một lần buông tay - trường xưa, bạn cũ, thầy cô vẫn đong đầy trong ký ức của chúng ta Một thời áo trắng chẳng thể đi qua…

Quách Lê Anh Khang ( Lớp 9A11, 2001 -2002 )

Phóng viên báo Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

Ngày đăng: 24/01/2018, 16:18

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w