NGƯỜI PHU KÉO MO CAUTrò chơi thuở bé, anh ưa kéo mo cau Chở em khắp ngõ vườn Cô bé mỹ miều, cười run run bờ vai Tay ôm chắc vành mo.... Trò chơi ngày ấy, theo năm tháng buông xuôi Giờ em
Trang 1NGƯỜI PHU KÉO MO CAU
Trò chơi thuở bé, anh ưa kéo mo cau
Chở em khắp ngõ vườn
Cô bé mỹ miều, cười run run bờ vai
Tay ôm chắc vành mo
Chiếc tàu mo nhỏ bé
Anh giả người phu xe, hỏi "Đi đâu bé à ?"
Em trả lời "- Nhà em ở cuối thôn"
Mo cau anh lại kéo, làm vui cô bé nghèo
Trò chơi ngày ấy, theo năm tháng buông xuôi
Giờ em quên mất rồi
Mưa đổ liên hồi, kỷ niệm xưa mồ côi
Anh lưu luyến đầy vơi
Chiếc tàu mo mòn mỏi, nay chẳng còn ra chơi
Giờ đây em lấy chồng,
May áo hồng, bỏ cuộc chơi ngóng trông
Mo cau anh một bóng, ngồi nghe sao thắt lòng !
ĐK:
Em ơi, em ơi ! Chuyện xưa chuyện cũ, theo gió chiều mênh mông
Khi em sang sông, làm sao mà biết trời tan vì đêm mưa
Em ơi, em ơi ! Chuyện xưa chuyện cũ, đâu có ngờ chia ly Khi em vu quy, làm sao em chợt nghĩ chuyện mo cau đáng
gì !
Hỏi ai còn nhớ tên phu kéo mo cau
Chở rong cô khách nghèo
Nay đã hết rồi, tuổi thơ tìm đâu
Nghe tan tác bể dâu
Kỷ niệm xưa hờn dỗi, anh lối mòn chở mo,
thì em xây tiếng cười vui với người,
Trang 2Bỏ mặc phu lẻ loi, ôm mo cau cằn cỗi Tình bay xa cuối trời