Người đồng mình thương lắm con ơi Cao đo nỗi buồn Xa nuôi chí lớn Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn Sống trên đá không chê đã gập ghềnh Sống trong thung không chê thung nghèo đói
Trang 31 Tác giả: Học sgk/73
-Tên thật: Hứa Vĩnh Sước, sinh năm 1948, người dân tộc Tày
Quê: Lăng Hiếu - Trùng Khánh - Cao Bằng
- Hiện nay ông giữ chức vụ Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cao Bằng
Trang 4I TÁC GIẢ - TÁC PHẨM:
1 Tác giả:
2 Tác phẩm:
Sáng tác năm 1980 – in
trong tập thơ Việt Nam “1945-1985”
II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN:
Học sgk/73
-Tên thật: Hứa Vĩnh Sước, sinh năm 1948, người dân tộc Tày
Quê: Lăng Hiếu - Trùng Khánh - Cao Bằng
* Tác phẩm đã xuất bản:
- Người Hoa núi (kịch bản sân khấu, 1982);
-Tiếng hát tháng giêng (thơ, 1986);
- Lửa hồng một góc (thơ, in chung, 1987);
-Lời chúc (thơ, 1991);
-Đàn then (thơ, 1996)
Trang 5ĐỌC VĂN BẢN:
- Yêu cầu:
- Đọc thể hiện tình cảm sâu lắng
1 Tác giả:
2 Tác phẩm:
Sáng tác năm 1980 – in trong tập thơ Việt Nam “1945-1985”
II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN:
Học sgk/73
Trang 6 Chân phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con
ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên
đời.
Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đã gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo
đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê
hương
Còn quê hương thì làm phong tục
Con ơi tuy thô sơ da thịt
Lên đường không bao giờ nhỏ bé được
Nghe con.
BỐ CỤC BÀI THƠ:
Chân phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con
ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên
đời.
Bố cục 2 phần:
Đoạn 1: Cội nguồn sinh dưỡng
của người con
Đoạn 2: Lòng tự hào về quê
hương và mong ước của người
cha
Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đã gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo
đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê
hương
Còn quê hương thì làm phong tục
Con ơi tuy thô sơ da thịt
Lên đường không bao giờ nhỏ bé được
Nghe con.
Trang 71 Tác giả:
2 Tác phẩm:
Sáng tác năm 1980 – in trong tập thơ
Việt Nam “1945-1985”
II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN:
1 Cội nguồn sinh dưỡng của con:
a Tình cảm gia đình:
Chân phải …cha
Chân trái …mẹ
Một bước …nĩi
Hai bước …cười
Cha mẹ mãi nhớ…
Hình ảnh cụ thể Từng bước đi, tiếng
nĩi, tiếng cười dược cha mẹ đĩn nhận,
từ đĩ con lớn lên trong sự chăm chút
của cha mẹ, cho thấy tình cảm gia đình
rất đầm ấm, yên vui
Học sgk/73 Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm
con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm
lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên
đời.
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bout tới tiếng cười
………
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên
đời.
Trang 8…ken câu hát….
1 Tác giả:
2 Tác phẩm:
Sáng tác năm 1980 – in trong tập thơ
Việt Nam “1945-1985”
II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN:
1 Cội nguồn sinh dưỡng của con:
b Tình cảm quê hương:
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Vẻ đẹp của cuộc sống lao động và tình
yêu thương của người đồng mình
Rừng cho hoa
Con đường cho tấm lịng
Thiên nhiên đẹp, thơ mộng, luơn chở
che cho con người.
Động từ, miêu tả Người con được trưởng
thành trong cuộc sống lao động vui tươi và
thiên nhiên thơ mộng nghĩa tình Một cuộc
sống lao động cần cù.
Người đồng mình yêu lắm
con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm
lòng Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lịng
Trang 9 Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đã gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo
đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Cao đo …
Xa nuơi ….
* Người đồng mình
Mạnh mẽ, phĩng khống
của người cha
Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đã gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo
đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN:
1 Cội nguồn sinh dưỡng của con:
a Tình cảm gia đình:
b Tình cảm quê hương:
2 Lịng tự hào về quê hương và
mong ước của người cha:
Trang 10 Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đã gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo
đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Cao đo …
Xa nuơi ….
Sống …khơng chê đá …
Sống …khơng chê thung… Sống như sơng như suối Lên thác xuống ghềnh
* Người đồng mình
Điệp ngữ, thành ngữ
Bền bỉ, thủy chung
-> Người đồng mình sống vất vả mà mạnh mẽ, khống đạt, bền bỉ gắn bĩ với quê hương dẫu cịn nhiều gian khổ, cực nhọc
* Cha muốn
Mạnh mẽ, phĩng khống
2 Lịng tự hào về quê hương và mong ước
của người cha
I TÁC GIẢ - TÁC PHẨM:
II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN:
1 Cội nguồn sinh dưỡng của con:
a Tình cảm gia đình:
b Tình cảm quê hương:
2 Lịng tự hào về quê hương và
mong ước của người cha
Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đã gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo
đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Trang 11 Người đồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đồng mình tự đục đá kê
cao quê hương
Còn quê hương thì làm phong
tục
Cảm xúc sâu lắng
Tình yêu và niềm tin tưởng của người cha
Tự hào về truyền thống của quê hương, tự tin vững bước trên đường đời
=> Người đồng mình mộc mạc nhưng giàu triết lí Bằng sức lao động cần cù, nhẫn nại họ đã làm nên quê hương với nững truyền thống, phong tục tốt đẹp.
Người đồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đồng mình tự đục đá kê
cao quê hương
Còn quê hương thì làm phong
tục
của người cha
thơ sơ chẳng… nhỏ bé
kê cao quê hương…
* Người đồng mình
II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN:
1 Cội nguồn sinh dưỡng của con:
a Tình cảm gia đình:
b Tình cảm quê hương:
2 Lịng tự hào về quê hương và
mong muốn của người cha:
Mộc mạc, chí khí, giàu niềm tin
• * Con ơi….
• Lên đường
• Khơng bao giờ nhỏ bé…
• Nghe con.
Trang 12I TÁC GIẢ - TÁC PHẨM:
II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN:
1 Cội nguồn sinh dưỡng của con:
a Tình cảm gia đình:
b Tình cảm quê hương:
2 Lòng tự hào về quê hương và
mong ước của người cha:
III TỔNG KẾT:
IV LUYỆN TẬP:
Học Ghi nhớ (SGK/74)
1 Đọc diễn cảm một đoạn thơ em thích
2 Làm bài tập SGK/74
Trang 13- Qua phân tích ở trên, em hãy khái quát nội dung chủ yếu
của bài thơ này?
- Bài thơ muốn gửi gắm đến cho người đọc điều gì?
1 Nghệ thuật:
- - Thể thơ tự do
- - Phương thức biểu đạt:
Biểu cảm
- - Hình ảnh thơ: chân thật,
mộc mạc, gợi cảm
- - Bố cục: hợp lí, đi từ tình
cảm gia đình mở rộng ra là
tình cảm quê hương Từ kỉ
niệm gần gũi nâng lên
thành lẽ sống
- - Sử dụng một số biện pháp
nghệ thuật: điệp ngữ, ẩn
dụ, làm cho lời thơ hàm ý
sâu xa
TRẢ LỜI:
2 Nội dung:
- Bài thơ giúp ta
hiểu thêm về sức sống
và vẻ đẹp tâm hồn của một dân tộc miền núi, gợi nhắc tình cảm gắn bó với truyền thống, với quê hương
và ý chí vươn lên.
3 Thông điệp mà bài
thơ gửi đến cho người đọc:
Gia đình, quê
hương, xứ sở luôn hiện diện trong mỗi chúng ta Nó
chính là hồn dân tộc, hồn dân Việt Bài thơ mang ý nghĩa sâu xa hơn: Nói với con cũng chính là nói với chính mình về một cách sống.
Trang 14- Học thuộc lòng bài thơ
nghệ thuật của bài thơ
minh và nghĩa hàm ý”
Trang 15Xin trân trọng cảm ơn Quí thầy cô giáo và các em học sinh