1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

239 p86 87 Hoa si Do Tuan Anh Hanh trinh minh hoa cho y niem

2 151 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 269,29 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ban đầu cĩ lẽ điều vượt thốt khỏi những kí ức thuở niên thiếu của bản thân tìm kiếm những trải nghiệm đầu đời ở một nơi xa lạ, hoặc ở chính nơi mình lớn lên để khẳng định chút gì đĩ ở tu

Trang 1

Xuân Tân Mão 2011

Những sáng tác văn chương

hay nghệ thuật hình như đều chứa đựng một phần của kí ức như vậy Ban đầu cĩ lẽ điều vượt thốt khỏi những kí ức thuở niên thiếu của bản thân tìm kiếm những trải nghiệm đầu đời ở một nơi xa lạ, hoặc ở chính nơi mình lớn lên để khẳng định chút

gì đĩ ở tuổi đang trưởng thành với tất cả niềm háo hức Nhưng dần sau

đĩ trên con đường đi của mỗi bài học đầu đời, những con đường dài

mà ta đi cho đến khi người đàn ơng thực sự trưởng thành khi họ nhìn thấy ánh mắt bản thân trong đứa con thân yêu của mình Họa sĩ Đỗ tuấn anh cĩ một lần tâm sự với tơi như vậy trong những lúc chúng tơi nĩi về những cơng việc mới của anh ấy: “trước khi

cĩ con, tơi cĩ cảm giác nhìn được vào bản thân, nhưng sau khi cĩ con, điều

đĩ đã thay đổi các yếu tố cá nhân của tơi sẽ được nhường lại một phần cho con trẻ, giống loạt tranh: “tơi ước” mà

Họa sĩ Đỗ tuấN aNH

HàNH trìNH “MINH Họa cHo ý NIệM”

>> Họa sĩ Đỗ tuấn anh

>> ánh sáng đơ thành >> tơi ước 3 >> Đất quê 2 >> tơi ước 1

86 Bản tin Đại học Quốc gia Hà Nội

Trang 2

tôi đang thực hiện”

anh suy nghĩ về điều gì đã khiến

ta hạnh phúc và “ánh sáng đô

thành” là một trong số những

cái tên đầu tiên anh đặt cho loạt

tranh “tôi ước” tôi thấy ở đây là

hình ảnh con trẻ trong suy nghĩ

của người lớn, nó tươi vui trong

bộn bề của cha mẹ, nó sẽ có đôi

điều băn khoăn trong việc mọi

người gọi tên chính mình và cha

mẹ chúng cũng như tham gia

vào cuộc phiêu lưu mới của con

trẻ trong hành trình tìm kiếm bản

thân

Đỗ tuấn anh tiếp tục: “Năm 2001,

tôi bắt đầu vào nghề” tôi nhớ là

lúc đó tuấn anh vẽ về cuộc sống

người lao động ở thành phố Và

tiếp sau những “băn khoăn nơi

thành phố” của anh cho đến seri

tranh “oh! city”(2) được thực hiện

năm 2009 mà thomas, giám đốc

của studio thọ gallery nơi anh

trưng bày có nhận xét rằng: “Họa

sĩ nông dân từ trong suy nghĩ,

chứa đựng cái nhìn nhiều thật

thà ” Nhưng sau “oh! city” tôi

thấy một tín hiệu tốt ở việc anh

tiến tới triệt để hơn ở lối “minh

họa ý niệm” như thomas nói, đã

rõ rệt hình thức thể hiện và hình

ảnh thôn quê cũng dần xuất hiện

nhiều hơn trong tranh không còn

nhiều là câu chuyện của “người

nôn dân lên thành phố” nữa, mà

anh bắt đầu hướng sang từng

bước quan sát về tâm lý, yếu tố cá

nhân ít tham gia vào nhiều phần

nội dung của từng bức tranh Việc

“minh họa ý niệm” dần bớt đi, các

nhân vật trong tranh cùng tham

gia kể chuyện hoặc chúng tự có

những tầng ý nghĩa riêng để có

thể tự độc lập với nội dung bức

tranh anh chú ý tới tiến trình rà

soát lại tâm lý của bản thân, đi

ngược trở lại nơi mình đã bắt đầu

có lẽ sự trưởng thành là một

hành trình như vậy tình cảm quê

hương, hoặc yếu tố quê hương

xuất hiện khi bạn ở xa nhìn lại, bản

ngã ở đây cũng là vậy Nó khiến

cho tôi nhớ tới ca khúc “tình ca”

của phạm duy với những câu mở đầu:

“tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới

ra đời, người ơi

Mẹ hiền ru những câu xa vời

à à ơi! tiếng ru muôn đời

tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui

khóc cười theo mệnh nước rồi trôi, nước ơi

tiếng nước tôi! tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi

thoắt nghìn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi ”

tình cảm quê hương xuất hiện một cách tự nhiên giống như sương sớm sẽ ngấm dần vào da thịt bạn rồi một lúc sẽ khiến bạn

“trở về” Nó là cách mà tuấn anh chú ý khảo sát tâm lý, để các sự việc tự đối thoại và nói chuyện thay vì cố gắng giải nghĩa chúng hoặc làm công việc “zoom” lại một phần nhỏ các ý chính trong nội dung một bức tranh để chúng mang một nội dung và màu sắc mới với nhiều giản lược hơn nhưng vẫn đầy đủ ý Nông thôn

là nơi anh bước ra, nhưng cũng là nơi anh lựa chọn chúng cho loạt tranh “tôi ước” là cách để quay trở

về

Đỗ tuấn anh sử dụng ước lệ với nhiều lớp cắt hình ảnh để tạo ra nội dung đa nghĩa hơn Những bức tranh cuối cùng ở “tôi ước”

tôi thấy tác giả đặt tên cho chúng

là “Đất quê” tôi thích cách đặt tên này, “Đất quê” bởi vậy cũng như

là “Đất Mẹ” loạt tranh “tôi ước”

mất hẳn đi yếu tố cá nhân tham gia vào từng nội dung “minh họa cho ý niệm” Đó là tâm thế cá nhân xuất hiện đầy đủ nhất, phải gắng quan sát ta sẽ thấy như hiện lên sau làn khói lam chiều ở bất cứ một vùng nông thôn Bắc Bộ nào

mà bạn đã từng đi qua

Hà MạNH tHắNG

>> suy tư về hạnh phúc

>> phía trên bầu trời

87

số 239 - 2011

Ngày đăng: 16/12/2017, 23:58

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w