văn hóa - nghệ thuậtĐọc sách là biểu hiện của một sự ham hiểu biết.. Đọc sách thường là hành động tự thân ở mỗi người chứ không phải hành động bị ép buộc.. Là hành động tự thân ở mỗi ngư
Trang 1văn hóa - nghệ thuật
Đọc sách là biểu hiện của một sự
ham hiểu biết có nhu cầu hiểu
biết thì mới dẫn đến hành động
tự tìm hiểu Đọc sách thường là hành
động tự thân ở mỗi người chứ không
phải hành động bị ép buộc
Là hành động tự thân ở mỗi người nên
con người ta khi đã vững tin ở những
dòng sách thì sẽ hiếm khi suy nghĩ
ngược lại, suy nghĩ khác đi niềm tin vào
sách vở cứ “dày” lên theo năm tháng
dần dần trong mỗi con người sẽ hình
thành những chân lý bất biến Sách vở
thì làm sao sai được?
căn bệnh “nói theo sách” từ đó mà
thành!
nếu đọc sách là biểu hiện của một sự
ham hiểu biết thì nói theo sách thường
lại là biểu hiện của một bộ óc lười vận
động nói theo sách cũng như “miếng
keo” dính chặt chân ta trên mặt đường
Không thoát khỏi “miếng keo” thì
không tiến lên được
nhưng không phải dễ dàng gì mà vượt
lên nói theo sách thì rất nhàn và cả an
toàn nữa nói theo sách thì không phải
“vật lộn” để tìm ra cái mới và cũng không phải chịu trách nhiệm nếu lỡ có nói sai Lúc này nói theo sách lại như một chiếc vỏ ốc của con sên tuy nặng nề nhưng rất vững chắc (hoặc có vẻ vững chắc) nếu lỡ có “mưa gió” gì sên ta chỉ cần chui đầu vào vỏ nằm im là xong
cứ giữ lối tư duy sách vở, dựa dẫm sách
vở thì khó tìm ra cái mới tri thức nhân loại phần nhiều lại được bắt đầu từ những sự nghi ngờ cô-péc-nic (1473-1543) – một nhà thiên văn học người
Ba Lan nếu cũng tin tưởng và nói theo kinh thánh rằng trái đất là trung tâm của
vũ trụ thì liệu nhân loại có được thuyết
“nhật tâm”? Đác-uyn (1809-1882) – một nhà tự nhiên học người anh nếu cũng tin vào “chân lý”: “con người do chúa trời tạo ra… con người là loài siêu đẳng, độc nhất vô nhị” thì liệu nhân loại
có được học thuyết “nguồn gốc của muôn loài”?
nói như vậy không có nghĩa là khi đọc sách luôn cần phải nghi ngờ nếu hoàn toàn nghi ngờ thì không nên đọc Đọc sách không phải để nói theo sách và
cũng không phải để “vạch lá tìm sâu” thiết nghĩ người đọc sách nên có một nền tảng kiến thức vững chắc và một
tư duy độc lập trước hết hãy học cách tin tưởng sau đó tìm cách vượt lên sự tin tưởng đó những cái mới vốn dĩ không chịu đứng im thế nên cũng đừng để trí
óc đứng im và cũng đừng hài hước mà tin rằng những gì mình đang biết đều
là mới cả
Sách vở xét cho cùng là sự phản ánh tri thức nhân loại Mà sự phản ánh đó chỉ
là hữu hạn chẳng có sự phản ánh nào
là chân lý vĩnh cửu cả ở thời điểm này là đúng, thời điểm khác là sai ở khía cạnh này là đúng, ở khía cạnh khác là sai nên chăng chúng ta tiếp nhận có chọn lọc những phản ánh đa diện nhưng đừng nên huyễn hoặc hay “tôn vinh” một điều gì đó trở thành chân lý vĩnh cửu Mọi thứ đều có giá trị của nó - kể cả sự nghi ngờ!
Đỗ an
giá tRị của Sự nghi ngờ
61
Số 241 - 2011