Tuần 17. Đọc thêm: Khe chim kêu (Điểu minh giản) tài liệu, giáo án, bài giảng , luận văn, luận án, đồ án, bài tập lớn về...
Trang 1(Điểu minh giản)
Duy
Trang 2I Giới thiệu chung:
1 Tác giả:
Vương Duy, tự là Ma Cật
- Đa tài , 21 tuổi đỗ tiến sĩ.
- 30 tuổi, vợ mất, ơng sống yên tĩnh với
chức quan văn nhàn hạ, gảy đàn
,thổi sáo, làm thơ Mỗi khi bãi triều
về, ơng “đốt hương ngồi một mình,
tụng niệm kinh Phật”
- Người đời gọi ơng là “Thi Phật”.
- Vương Duy còn là một nhạc sĩ, một
nhà thư pháp, đặc biệt là một họa sĩ
nổi tiếng.
(701-761)
Trang 3• Tô Đông Pha đời Tống
khi viết về Vương Duy
có câu: " 味味味味味 , 味味味
味 ; 味味味味味 , 味味味味 " (vị
Ma Cật chi thi, thi trung hữu họa; quan Ma Cật
chi họa, họa trung hữu thi), dịch nghĩa: Thưởng thức thơ của Ma Cật,
trong thơ có hoạ đồ;
ngắm họa đồ của Ma
Cật, trong họa đồ có
thơ
Trang 4- Thơ ông để lại trên 400 bài
- Thơ sơn thủy, điền viên chiếm đa số.
- Mô tả cuộc sống nông thôn yên tĩnh, con người nhàn nhã, lời thơ thấm nhuần cái tâm thanh tịnh của đạo Phật và phong thái vô vi, nhàn tản của Lão Trang
2 Tác phẩm:
Trang 5Thạch Đào
(1642-1707), Đối thoại
giữa hai đoá hoa
(1694).
Bài thơ tả hoa mộc
lan đang nở và
đang rụng ở trong
núi
Trang 63 Một số bức họa:
Sông núi tuyết tan – Vương Duy (Wang Wei)
Trang 7Tranh phong cảnh của họa sĩ
Vương Duy
Trang 8Bức tranh thủy mặc thể hiện sự ung dung tự
tại của bậc
quân tử thời xưa – họa sĩ
Vương Duy
Trang 9Bản tiếng Hán
Vương Duy - 味味 鳥鳥鳥
味味味味味味 味味味味味味 味味味味味味 味味味味味味
II Đọc văn bản
Trang 10Bản thư họa viết tay của Xuân
Như -CLB Tri thức Thư Pháp
Trang 11• Phiên âm: Nhân nhàn quế hoa lạc,
Dạ tĩnh xuân sơn không.
Nguyệt xuất kinh sơn điều,
Thời minh tại giản trung.
• Dịch nghĩa: Ngươi nhàn, hoa quế rụng,
Đêm yên tĩnh, non xuân vắng
không.
Trăng lên làm chim núi giật mình, Thỉnh thoảng cất tiếng kêu trong
khe suối
Trang 12• Bản dịch thứ nhất:
Người nhàn hoa quế nhẹ rơi, Đêm xuân lặng ngắt trái đồi vắng tanh.
Trăng lên, chim núi giật mình, Tiếng kêu thủng thẳng đưa quanh khe đồi.
NGÔ TẤT TỐ dịch
• Bản dịch thứ hai:
Ngươi nhàn hoa quế rụng,
Đêm xuân núi vắng teo.
Trăng lên chim núi hãi,
Dưới khe chốc chốc kêu.
TƯƠNG
NHƯ dịch
Dịch thơ