Tư liệu khác - TRƯỜNG TIỂU HỌC HÙNG LÝ XÃ CHÍNH LÝ HUYỆN LÝ NHÂN TỈNH HÀ NAM Mối tình đầu tài liệu, giáo án, bài giảng ,...
Trang 1Mối tình đầu
Hình như trên đời, mọi cái đầu tiên đều đáng quý Trang giấy đầu tiên của quyển vở Ngày đầu tiên của năm học Giờ đầu tiên của mùa xuân Bông hoa đầu tiên của cái cây mới bói… Và có lẽ, đáng trân trọng nâng niu gìn giữ suốt cuộc đời mỗi người: đó là mối tình yêu đầu tiên, nói gọn lại thành
ba chữ thiêng liêng mộng ảo: Mối tình đầu
Không thể nói cái hiện tượng vô hình nhưng lại hữu hình ấy, hiện tượng đầy xao xuyến bâng khuâng nhưng cũng đầy day dứt dày vò ấy… nó xảy
ra ở một buổi cố định nào như lên 6 tuổi thì vào lớp một, 15 tuổi thì vào đoàn thanh niên, 18 tuổi thì có thể lấy chồng
Từ một con chim non, thức dậy tâm hồn chất thơ bay bổng của một đời người Mối tình đầu đấy
Như mây bay gió thổi thiên hình vạn trạng, như ngàn mùa hoa, mỗi thứ có một sắc độ khác nhau, hương ngát khác nhau… mỗi con người có một thế giới trái tim đầy những ảnh hình lung linh và âm thanh ngọt ngào réo rắt thầm thì… Tất cả xảy ra lúc nào, không ai biết trước được Nó như một quân thù bất ngờ tấn công cái thành trì nằm trong trái tim ta mà ta không phòng bị May sao là quân thù ấy lại đáng yêu, khí giới của nó lại ngọt như trăng, say như rượu… Nó cũng là cơn bão ào ạt, có thể xảy ra trong một lúc ta trú nhờ nơi mái hiên mà ai đó nghiêng mình, cho ta né bàn chân bước vào, bất chợt hai mái đầu chạm nhau, cùng giật mình, thảng thốt Cũng có thể ở một bến đò ngang, ánh mắt làm ta xao xuyến bâng khuâng,
nó, con mắt ấy nói cái điều đầu tiên ta nghe được, dù nó chỉ nói bằng im lặng Hôm đi cắm trại, ngày nào đi tham quan, cái lần đi lao động chung, buổi liên hoan cuối năm, đêm hội làng có đầy hương hoa hay trăng sáng… tràn ngập lòng ta… Tất cả đều có thể
Nó đến Nó lặng lẽ khoan thai như một hẹn hò từ tiền kiếp, từ cái ngày hai đứa chăn trâu trên cánh đồng, nhổ gốc rạ đốt lửa hơ hai bàn tay nhỏ xíu,
từ cái ngày người ấy cho ta bông hoa sen, ta cho người ấy quả ổi, người
ấy cho ta con cánh cam cánh xanh biếc… rồi ta hiểu người ấy chải tóc vì
ai, mặc áo đẹp vì ai… sao người ấy tặng ta chiếc khăn tay xinh xinh, và ta hồi hộp dúi vào tay người ấy cuốn sổ be bé… Nó khoan thai đến như cái thuở hai đứa vượt bờ rào sân nhà nhau, cùng lên dốc đê thoai thoải cỏ xanh như không bao giờ xanh hơn được nữa, chỉ có ta và người ấy, và cả hai chợt hiểu khiến ta ù té chạy…
Những đêm thao thức không tài nào ngủ được Có mái tóc nào ẩn hiện ở đình màn, có hơi thở nào vẳng trên gối trinh nữ, có ánh mắt nào lấp lánh ngọn lửa trong lòng, và nụ cười nào cướp mất hồn ta… đang lay động, đang nhập vào ta một điều kỳ diẹu mà ta chỉ lờ mờ nhận ra, lờ mờ hiểu được, lờ mờ biết nó vì xưa tới nay ta chưa hề gặp
Trang 2Bí mật thật Ta đã gặp hàng trăm hàng nghìn người, sao ta chỉ nhớ, chỉ nghĩ đến, chỉ mong một người, chỉ người ấy, chỉ mong nhìn thấy người ấy
ở cổng làng, ở bờ giếng, ở ngã tư, ở sân trường… ở… ở tất cả mọi nơi…
Lạ thật và cũng bí mật thật Ta không nói nhưng sao mẹ biết mẹ mắng yêu:
“Độ này con làm sao thế? Lúc nào cũng ngơ ngơ như bị ma làm ấy…” Trời ơi, mẹ biết cái con lũ đang dâng ào ạt trong lòng ta rồi ư? Mẹ biết “con ma” ấy rồi ư? Hay người ấy chính là ma nhỉ, khiến ta lúc nào cũng bứt rứt, cũng vội vàng, cũng khao khát, chả cần nói gì đâu, chỉ cần một ánh mắt im lặng, một nụ cười mà… chỉ hai đứa biết riêng nhau Chỉ cần thấy cánh áo người ấy trên dây phơi, nghe thoáng giọng nói trong cuộc họp… thế cũng
đủ, cũng nhiều rồi… Người ấy có biết thế không?
Nhiều mối tình đầu như thế, bâng khuâng, vu vơ và buồn thay, cũng chỉ thoảng qua, ngắn ngủi Nhưng nó thiêng liêng, dù ngắn ngủi nhưng nó lại sống suốt đời Nó đẹp, vì nó trong trắng, thơ ngây, đẹp vì luôn được bọc bằng hào quang thời gian, đẹp vì lòng người nâng niu giữ gìn nó một cách bí mật Sâu nặng hơn, đằm thắm hơn, mê mệt hơn, say sưa hơn, ngây ngất hơn,
là những mối tình đầu đã dám vượt qua cái vạch phấn của vòng tròn rụt rè,
sợ hãi, ngượng ngùng, ở cả ta lẫn người ấy, để có những buổi sóng bước bên nhau, tay cầm tay, mắt lồng mắt, má kề má, hai làn tóc gió thổi cho xòa lẫn vào nhau, gỡ ra thì tiếc nhưng để nguyên thì ngượng Những câu chuyện mà có đầu cũng không có cuối, có khi còn ngô nghê nữa, những câu nói sắp xếp ở nhà biến đi đâu hết, không còn một từ nào trong đầu, bây giờ chỉ còn có cái bóng cây bên đường, làn nước hồ gợn sóng, mảnh trăng xanh ngát, cơn gió vô tư… Những lời nói của ta chắc đều tan vào trong đó, còn người ấy… ta chỉ cần người ấy… dù là chuyện trên trời dưới biển…
Thương cho những cái vọt tre bị bứt tơi tả, những cành lá bị vò nhầu, những ngọn cỏ bị xé tơi, những viên gạch dưới chân bị di di mòn đi… sau khi ta và người ấy ngồi bên nhau giây lát Chúng thành vật hy sinh cho hai đứa bay lên thiên đường mộng ảo Hình như cả ta và người ấy chưa biết tuổi nhau, chưa biết gì kỹ về nhau, cũng chưa biết hôn nhau vì hôn là thế nào nhỉ?
Một dòng điện truyền qua cái nắm tay nhau ấm nóng run run, đủ để thần tiên cho hai trái tim đập hơn trống ngũ liên, để cả hai đều thấy đất trời đang thay đổi, đang khoác tấm áo màu hồng, vi vút giữa tầng mây, tấm áo xanh chứa chan hy vọng, tấm áo tím man mác nhớ nhung và thủy chung… cho đến chết
Có thể đi cùng trời cuối đất nếu có nhau, bên nhau, cùng nhau, không nói
ra nhưng hình như cả ta và người ấy đều nghĩ thế, khi bốn con mắt run rẩy
Trang 3le lói ngọn lửa được truyền lại từ muôn vạn đời, từ cái thời con người đầu tiên sinh ra trong hang động…
Thanh sạch, tươi non, trắng bong, băng tuyết… là những hò hẹn tình đầu như thế Hương hoa nào đang ngào ngạt trong lòng khiến ta nhìn người ấy như nhìn một vị thánh hoàn hảo, và người ấy nhìn ta như một bà tiên toàn bích? Tiếng chim thành bản nhạc Lời gió thành khúc giao duyên Mảnh buồm trên sông thành con tàu hạnh phúc và dòng sông toàn bạc chảy trắng ngần trong xứ mộng mơ…
Kinh dị thế khi người ấy gọi tên ta trong hơi thở Cũng hình như có gì nguy hiểm khi cả hai đều định nói cái câu đã ngàn đời “Anh yêu em” và “Em yêu anh”…
Những mối tình đầu là dại khờ, non nớt, hoa niên… Rồi sẽ sóng gió cuộc đời, bão tố thời gian, sự biến gia phong, cản ngăn nề nếp rồi đường
trường mưa nắng… Có ai biết được bao nhiêu mối tình đầu trọn vẹn thành tình cuối của hai người? ít lắm Thưa thớt lắm, mỏng manh như nắng hanh, phần nhiều là tơi bời như lá thu thôi…
Ta sang một đường Người ấy rẽ đi một nẻo Chia tay nhau trong buồn đau, nhưng vẫn tôn thờ nhau cho đến mãi mãi sau này
Tình đầu ơi, có thế chăng? Không hẳn là vết thương ứa máu, là ngọn lử thiêu cháy tim gan… Có khi chỉ là câu thơ lục bát buồn, là tiếng đàn bầu não ruột như sóng vỗ mạn thuyền của chàng Trương Chi, chỉ là khoang trời đẹp nhưng trót tan vào lòng giếng… tan mà không bao giờ mất
Ta và người ấy, mối tình đầu, hai mảnh trăng non… sẽ khép lại một trang hoa có hương có sắc, có mộng, có hồn, mặc cho sóng đời xô đẩy sự chói gắt khấp khểnh, tàn bạo của thực tại…
Những mối tình đầu sẽ bay về trời, tồn tại ở tâm linh, thành những vì sao lấp lánh, xa vời không thể tới nhưng đã một lần có ở lòng ta… May mắn, những vì sao ấy, những bông hoa ấy thường trong sạch, bởi có thơ ngây bảo vệ, có băng tuyết chở che, sau này dù có bao nhiêu sương khói phũ phàng, nó vẫn cứ lấp lánh như kim cương, vẫn ngát như đóa hoa đầu mùa, vẫn thiêng liêng như đền đài…
Tình yêu ơi, có phải thế không?
Băng Sơn