Nhân vật quản ngục + Dặn lính canh phòng Là người tận tuỵ và có trách nhiệm với công việc + Bảo ngục tốt quét dọn lại buồng giam Bày tỏ tình cảm kín đáo với Huấn Cao + Có sở thích cao
Trang 1Tiết 42: Chữ người tử tù
(tiếp)
Nguyễn Tuân
Trang 2I Giới thiệu chung
1.Tác giả : Nguyễn Tuân
2.Tác phẩm Vang bóng một thời và truyện ngắn Chữ người tử tù
II Đọc hiểu văn bản
1 Vài nét về nghệ thuật thư pháp
Trang 33 Nhân vật quản ngục
+ Dặn lính canh phòng
Là người tận tuỵ và có trách nhiệm với công việc + Bảo ngục tốt quét dọn lại buồng giam
Bày tỏ tình cảm kín đáo với Huấn Cao
+ Có sở thích cao đẹp
Trang 4- Khi gÆp HuÊn cao :
víi cÆp m¾t hiÒn lµnh, lßng kiªng nÓ
+ BiÖt nhìn riªng víi HuÊn Cao :
Khi nghe tin HuÊn Cao bÞ gi¶i vµo kinh mÆt t¸i nhît ®i
Trang 5- Khi được Huấn cao cho chữ: Khúm núm, trân trọng cái đẹp
- Khi nghe lời khuyên của Huấn Cao: Quản ngục cảm
động, nhận thức và bị Huấn Cao cảm phục: “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”
Quản ngục cúi đầu trước Huấn Cao là một hành động
đẹp - đó là cái cúi đầu trước cái đẹp Viên quản ngục đã
bỏ qua tất cả địa vị, tự kỉ cá nhân ở đây ông chỉ còn niềm tin, niềm trân trọng đối với người tài
Quản ngục là con người có thiên lương trong sáng, một tâm hồn luôn khao khát và hướng tới cái đẹp dù sống trong hoàn cảnh xô bồ của nhà ngục tối tăm
Trang 64 C¶nh cho ch÷
Trang 74 Cảnh cho chữ
nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián.
Sự dơ bẩn, tầm thường, nơi tội ác ngự trị.
-Thời gian: Đêm khuya bóng tối ngự trị
Khung cảnh cho chữ kì lạ.
- Con người:
+ Người cho chữ - Huấn Cao: một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ
ung dung, toàn tâm toàn ý.
+ Người xin chữ - Quản ngục: khúm núm, trân trọng, nâng niu + Thơ lại: gày gò, run run bưng chậu mực
Một cảnh tượng xưa nay chưa từng có
Trang 9- Con người đã vượt qua ranh giới, địa vị ở đây có sự thay bậc đổi ngôi:
+ Huấn cao: Bị cầm tù về nhân thân nhưng tự do về
nhân cách
+ Quản ngục: Tự do về nhân thân nhưng bị cầm tù về nhân cách
Nhà văn muốn gửi gắm: cái tài, cái đẹp, cái thiện đã chiến thắng cái xấu, cái ác, cái bạo tàn
Cái đẹp trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng vươn lên để chiến thắng
Trang 10- Nghệ thuật: Đối lập
trắng
mực
+ Đối lập giữa con người
Khẳng định sự chiến thắng của cái đẹp
Trang 11- Huấn Cao khuyên Quan ngục thay đổi chỗ ở:
là nơi để treo một bức lụa trắng với những nét chữ vuông tươi tắn… Tôi bảo thực đấy,thầy quản nên tìm về nhà quê mà ở, thày hãy thoát khỏi cái nghề này đi, rồi hãy nghĩ đến chuyện
chơi chữ ở đây khó giữ thiên lương cho lành vững và rồi cũng
đến nhem nhuốc cái đời lương thiện đi.…
trị nhưng không thể cùng chung sống với tội ác Con ngư
ời chỉ có thể và xứng đáng được hưởng cái đẹp khi giữ đư
ợc thiên lương
Lời khuyên của Huấn cao như một chúc thư về lẽ
sống trước khi ông đi vào cõi bất tử Tiếng nói của Huấn
Trang 12III Tổng kết
1 Nghệ thuật
2 Nội dung
Tác phẩm là bài ca ca ngợi một nghệ sĩ tài hoa, nhân cách cao đẹp, ca ngợi thiên lương của con người; là lời tâm sự kín đáo thể hiện tấm lòng yêu nước của
Nguyễn Tuân