Quê hương là tất cảNhớ quê hương cuối phương trời thăm thẳm Thương quê nhà biền biệt tận trời quê Mấy “mư” năm xa xứ “dẫn” chưa “dề” Chắc “diên” số phiêu du “dì” sao lạc Tiếng “dìa quãy”
Trang 1Quê hương là tất cả
Nhớ quê hương cuối phương trời thăm thẳm Thương quê nhà biền biệt tận trời quê
Mấy “mư” năm xa xứ “dẫn” chưa “dề”
Chắc “diên” số phiêu du “dì” sao lạc
Tiếng “dìa quãy” nghe “nẫu” nói man mác Tiếng “dô trỏng” nghe “nẫu” nói loanh quanh Như bếp hồng tí tách mái nhà tranh
Cả gia đình ấm nồng cùng thôn xóm
Mới “hầu” nào mà mấy “mư” năm đằng đẵng Mới “hầu nãy” mà hơn nửa cuộc đời
Chuỗi thời gian quay “dút” bóng con thoi Sao không chậm “dà” ráng chờ tui “dới”
Đèo Hải “Dân”, “dẫn” ngàn đời cách trở Phá Tam Giang, “dẫn” muôn “thở” điệp trùng Kiếp tha phương chừng như mẫu số chung
Đi đã khó “dìa” lại càng thống “nẫu”
“Thiền diễn” xứ bao giờ “dề” bến cũ
Dòng sông xưa có đợi chiếc đò ngang
Hay ra đi là “dĩnh diễn” biệt tăm
Hun hút mãi bốn phương trời phiêu bạt
“Hống hẳn” đâu, dù đất trời không gặp
Hãy nhìn kia bốn biển “dẫn” thông thương Tình quê hương, không có nẻo, có đường Không có gì cản trở cách ngăn được
Ừ, phải “rầu”, non đi cùng “dới” nước
Quốc “dới” gia, “dà” núi gắn liền sông
Thì quê hương máu chảy khắp châu thân Bất cứ đâu cũng hình hài Đất Mẹ
Chưa “dìa” thăm xin gởi ngàn “nẫu” nhớ
“Dìa” thăm “rầu” ôm ấp “dạn” mến thương Mang quê hương đi trên khắp nẻo đường Bởi Đất Mẹ Quê Cha là tất cả
Trang 2Tháng 8 – 2012 Mặc Giang