Mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không ra... Cảnh vật, con người hiện lên lộng lẫy, sống động làm bừng sáng cả khoảng trời hồi tưởng của nhà thơ, qua đó ta thấy tâm
Trang 1TRƯỜNG THPT QUANG TRUNG
NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG QUÍ VỊ ĐẠI BIỂU, QUÍ THẦY CÔ GIÁO CÙNG TOÀN THỂ CÁC EM HỌC SINH VỀ THAM DỰ
NGÀY HỘI CÔNG NGHỆ THÔNG TIN
2008
Trang 2Sao anh kh«ng vÒ ch¬i th«n VÜ Nh×n n¾ng hµng cau n¾ng míi lªn
Trang 3Tuần: 23
Tiết : 85-86
Đọc văn
Trang 5-Thơ ông chan chứa tình yêu
cuộc sống, tha thiết với những
hình ảnh tuyệt mĩ, trong trẻo lạ
thường
- Tác phẩm: Gái quê (1936),
Thơ Điên (1938), Thượng thanh
khí, Quần tiên hội, Duyên kì ngộ
(kịch thơ)
Trang 6ĐÊM TRĂNG BÊN MỒ HÀN MĂC TƯ
Một đồi, một bến, một trăng Môt Hàn Mặc Tử vĩnh hằng nằm đây
-8 -Một tôi nay viếng chốn này Một tim, một óc, từng say thơ vàng Bạc tình một kiếp thi nhân
Bạc duyên, bạc kiếp, bạc thân xác người
Một xưa đen bạc cuộc đời Một nay hết bạc chẳng tôi với tình? Người nằm đây với một mình Tôi với người với lặng thinh nỗi buồn Một dòng suối ánh trăng non Một trôi xuống bể một tuôn bên đồi Một tràn xuống với hồn tôi Thành bài thơ nhỏ tặng người đêm nay
8-2-1990 Diệp Minh Tuyền
Trang 7• Rút ra trong tập Thơ Điên (1938)
• Cảm xúc từ bức bưu ảnh của Hoàng Thị Kim
Cúc gửi tặng, kèm theo lời thăm hỏi, đã gợi hứng cho Hàn Mặc Tử viết bài thơ này
2 Hoàn cảnh sáng tác:
Trang 8Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Trang 9Nh×n n¾ng hµng cau n¾ng míi lªn
Trang 10Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Trang 11L¸ tróc che ngang mÆt ch÷ ®iÒn
Trang 12Gió theo lối gió mây đường mây
Trang 14Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay
Trang 15Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Trang 16Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Trang 18II Đọc hiểu:
1.Khổ 1: Cảnh vườn thôn Vĩ lúc bình minh:
Vừa như lời mời thân thiết, vừa như lời trách cứ thân tình, nhẹ nhàng
Bộc lộ khao khát của tác giả về thăm thôn Vĩ
-Mở đầu: câu hỏi tu từ:
Trang 19-Ba câu tiếp theo:
Bức tranh vườn cây thôn Vi
"Nắng hàng cau"
"Nắng mới lên“ không tả mà gợi: vẻ rực rỡ, tươi tắn ở thôn vĩ lúc ban mai
“Vườn”- “mướt” “xanh như ngọc” (nghệ thuật so sánh)
Vẻ đẹp của thôn Vĩ lộng lẫy như viên ngọc khổng lồ
Trang 20mặt chữ điền :
Gương mặt
phúc hậu hiền lành, thấp thoáng sau lá trúc,
nơi vườn cây vào buổi sớm mai
cảnh xinh xắn, người phúc hậu, thiên nhiên và con người thật hài hòa,tình tứ
Trang 232 Hoàng hôn nơi thôn Vĩ
- Âm điệu: u hoài, buồn bã
- Không gian, thời gian:
rộng, hư ảo, thiếu gắn kết và mất hẳn sức sống
- Cảnh vật: + gió, mây: chia lìa, rời rạc
+Dòng nước, hoa bắp: ngưng đọng, lay lắt
+Đặc biệt với hình ảnh "Sông trăng","Thuyền":
=> cảnh vật càng trở nên hư ảo, mênh mang
Trang 24Cảnh vật, con người hiện lên lộng lẫy, sống động làm bừng sáng cả khoảng trời hồi tưởng của nhà thơ, qua đó ta thấy tâm trạng khắc khoải, nỗi mong ước được trở về thăm thôn
Vĩ
Cõi thực đã hòa nhập vào cõi mộng, tác giả đang cố tìm một nơi để an ủi, bám víu.Đó chính là hình ảnh trăng quen thuộc của thi nhân.
Cảnh vật thật đìu hiu, lạnh lẽo,phảng phất tâm trạng u buồn, cô đơn của nhà thơ trước sự thờ ơ, xa cách của cuộc đời đối với mình.
Trang 25=> Yếu tố thực ảo đan cài trong từng câu thơ, khát khao về hạnh phúc hiện rõ lên trong tâm tưởng nhà thơ mang nổi đau riêng mang vẻ buồn hiu hắt lan tỏa mặt đất, gió mây, dòng nước, hoa bắp bên sông.
Trang 263 Khổ 3:Tâm sự với người xứ Huế.
- Điệp ngữ “khách đường xa” -> Nhấn mạnh thêm nỗi xĩt xa , lời thầm tâm sự của nhà thơ với chính mình
• Mơ khách đường xa, khách
đường xa
• Áo em trắng quá nhìn không ra
• Ở đây sương khói mờ nhân
ảnh
• Ai biết tình ai có đậm đà?
Trang 27=> Màu kí ức, màu hoài niệm đã phủ mờ tất cả Sắc màu, cảnh vật, cả con người đều nhòa đi trước mắt
Trang 28
Câu cuới: phảng phất mợt chút hồi nghi -> Câu thơ càng tăng thêm nỗi cơ đơn trớng vắng trong mợt tâm hồn tha thiết yêu thương con người và cuợc đời
=> Biểu hiện tình yêu thiết
tha của tác giả đối với cảnh và con người xứ Huế.
=> Khổ thơ ẩn chứa tình yêu
mãnh liệt đầy u buồn, xót xa
của nhà thơ
Trang 29* Chủ
đề:
và con người xứ Huế Qua đó thể hiện
tình yêu quê huơng đất nước tha thiết, ẩn
Trang 30III Tổng Kết :
cảnh và con người xứ Huế.
thơ, mộng mơ bằng cả tình yêu, bằng cả tâm tình sâu nặng của mình.