Mị không dám chết vì sợ làm liên luỵ đến cha, cũng không dám nghĩ đến việc thoát ra khỏi cuộc sống trói buộc khổ sở vì sự ám ảnh của thần quyền: “Ta là thân đàn bà, nó đã bắt về trình ma
Trang 1VỢ CHỒNG A PHỦ
(Tô Hoài)
A KHÁI QUÁT:
1 Tác giả:
Tô Hoài là nhà văn xuất sắc của văn xuôi Việt Nam hiện đại Tô Hoài sáng tác theo xu hướng hiện thực, thiên về phản ánh những hiện thực trong cuộc sống đời thường trong những trang viết bình dị, tinh tế đầy chất thơ
Tô Hoài có vốn hiểu biết phong phú & sâu sắc về cuộc sống, đặc biệt là những phong tục tập quán độc đáo của nhiều vùng đất khác nhau Sự gần gũi, gắn bó với cuộc sống & con người miền núi khiến những tác phẩm viết
về đề tài miền núi trở thành mảng sáng tác quan trọng & có giá trị của Tô
Hoài
2 Tác phẩm
2.1 Xuất xứ, giá trị
- Truyện ngắn Vợ chồng A Phủ được sáng tác năm 1952, in trong tập Truyện Tây Bắc 1953, được giải nhất của hội văn nghệ Việt Nam (1954 – 1955)
- Vợ chồng A Phủ không chỉ là truyện ngắn hay nhất trong tập Truyện Tây Bắc nói riêng, trong mảng sáng tác về đề tài miền núi nói chung mà còn là tác phẩm có giá trị của văn xuôi Việt Nam hiện đại khi phản ánh chân thực và sinh động con đường của nhân dân miền núi cao Tây Bắc đi theo Cách mạng
2.2 Hoàn cảnh sáng tác
- Tập Truyện Tây Bắc gồm 3 tác phẩm Vợ chồng A Phủ được viết sau chuyến đi thực tế của Tô Hoài cùng bộ đội trong chiến dịch Tây Bắc Chuyến đi kéo dài 8 tháng vào những khu du kích của các dân tộc thiểu số vùng núi cao Tây Bắc đã để lại hoàn cảnh, ấn tượng sâu sắc, tốt đẹp cho nhà văn về thiên nhiên, cuộc sống của con người Tây Bắc
Trang 2- Tô Hoài từng bày tỏ: “Hình ảnh Tây Bắc đau thương & anh hùng lúc nào cũng thành nét, thành người, thành việc trong tâm trí tôi… Vì thế, tôi viết
Truyện Tây Bắc” (1959)
2.3 Nội dung, đề tài, chủ đề
- Truyện ngắn viết về cuộc đời của 2 nhân vật Mị và A Phủ ở 2 giai đoạn: ở Hồng Ngài trong nhà thống lý Pá Tra và giai đoạn ở Phiềng Sa khi Mị và A Phủ gặp Cách mạng, được giác ngộ và tham gia du kích đánh Tây Đoạn trích là giai đoạn thứ 1 của 2 nhân vật
- Thông qua cuộc đời của Mị và A Phủ, Tô Hoài đã phản ánh cuộc sống cơ cực, tối tăm của người dân miền núi Tây Bắc trước Cách mạng dưới ách áp bức tàn bạo của của bọn PK vùng cao Đồng thời thể hiện niềm tin yêu vào bản chất tốt đẹp, sức sống mãnh liệt những người dân lương thiện bị áp bức tất yếu sẽ vùng lên đấu tranh để thay đổi cuộc đời Truyện ngắn đã phản ánh chân thực và đầy sức thuyết phục con đường đến với Cách mạng của người dân Tây Bắc
B TÌM HIỂU TÁC PHẨM
ĐỀ 1: Một trong những bình diện quan trọng của nhất của tư tưởng nhân đạo
trong tác phẩm văn học là sự thấu hiểu, xót thương sâu sắc của nhà văn với số phận con người Hãy phân tích sự biến đổi trong tâm hồn, tính cách nhân vật
Mị trước và sau khi trở thành con dâu gạt nợ cho nhà thống lí để làm sáng tỏ 1 bình diện trong tư tưởng nhân đạo được Tô Hoài gửi gắm trong VCAP
MB:
- Tác giả, tác phẩm: (1 & 2.1)
- Nêu vấn đề:
Thông qua việc miêu tả chân thực sự biến đổi trong tâm hồn, tính cách nhân vật Mị trước và sau khi trở thành con dâu gạt nợ cho nhà thống lí Pá Tra, Tô Hoài đã thể
Trang 3hiện một trong những biểu hiện quan trọng nhất của tư tưởng nhân đạo khi bộc lộ
sự thấu hiểu, xót thương sâu sắc với con người
TB:
1 Mị vốn là người con gái có những phẩm chất tốt đẹp, tài hoa, sức sống dào
dạt, trẻ trung, yêu đời:
a) Mị là một cô gái xinh đẹp, tài hoa, cô có tài thổi sáo, thổi đàn mà: “Mị uốn chiếc
lá trên môi thổi lá cũng hay như thổi sáo, trai làng vì mê tiếng sáo mà ngày đêm thổi sáo đi theo Mị” Sức quyến rũ mạnh mẽ của tiếng sáo cho thấy cái tài, cái tình của người thổi sáo Có lẽ, Mị đã gửi biết bao tình cảm, biết bao khát khao vào tiếng sáo ấy, khiến vẻ đẹp trong tâm hồn nhạy cảm, trong trái tim thiết tha yêu đời, yêu cuộc sống của cô đã thông qua tiếng sáo mà làm rung động, mê đắm lòng người
b) Người con gái mạnh mẽ, tự chủ:
Cũng như nhiều cô gái khác, Mị khao khát tình yêu và cũng có người yêu theo sự lựa chọn của trái tim mình Trước món nợ của cha mẹ và ý định bắt Mị về làm dâu gạt nợ của nhà thống lí, Mị tha thiết xin được ở nhà cuốc nương, trồng ngô trả nợ thay cho bố Cô muốn tự quyết định số phận mình chứ không chấp nhận biến mình thành thứ hàng hoá gả bán cho nhân gian
c) Mị vốn là cô gái có trái tim vị tha, nhân hậu Ở nhà với cha mẹ, Mị là người con
rất hiếu thảo, nết na, chăm chỉ Mị tự nguyện làm việc trả nợ thay cho cha mẹ Khi
bị bắt về làm dâu gạt nợ cho nhà thống lí, không chịu nổi kiếp sống đoạ đày đau khổ, Mị muốn tự giải thoát bằng cái chết, vậy mà chỉ vì thương bố, sợ làm liên luỵ tới bố mà Mị gạt nước mắt, chấp nhận quay về nhà thống lí, sống tiếp cuộc đời nô
lệ, nhọc nhằn, khổ ải
Mị đã có đủ những phẩm chất đẹp đẽ để có thể được hưởng cuộc sống bình yên, hạnh phúc
2 Trong truyện ngắn VCAP, Tô Hoài đã miêu tả Mị bất hạnh trong kiếp sống
làm dâu gạt nợ:
Trang 4- Mị không được sống với tình yêu của mình, không được tự quyết định cuộc đời mình Vì món nợ của cha mẹ, Mị đã bị bắt về làm dâu gạt nợ cho nhà thống lí Bề ngoài Mị là con dâu nhưng thực chất chỉ là con nợ Nếu chỉ là con dâu, Mị sẽ không phải mang gánh nặng tủi cực bởi món nợ truyền kiếp của cha mẹ và có thể
Mị còn có một chút vị trí nào đó trong nhà thống lí; nếu chỉ là con nợ, Mị còn có thể hi vọng một ngày nào đó trả xong nợ và được giải thoát Nhưng khi là con dâu gạt nợ, Mị đã bị cùng lúc 2 tròng dây trói buộc cả cường quyền và thần quyền, Mị hiểu rằng cô sẽ phải sống trong thân phận nô lệ khốn khổ của mình đến hết đời Mị không dám chết vì sợ làm liên luỵ đến cha, cũng không dám nghĩ đến việc thoát ra khỏi cuộc sống trói buộc khổ sở vì sự ám ảnh của thần quyền: “Ta là thân đàn bà,
nó đã bắt về trình ma nhà nó rồi thì chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây.” Chế độ
PK vùng cao với cách cho vay nặng lãi tàn bạo đã đẩy người con gái xinh đẹp, hiền hoà vào kiếp nô lệ cay đắng, nhục nhằn
- Cũng như bao người phụ nữ miền núi khác, Mị phải chịu cảnh áp bức bóc lột nặng nề sức LĐ trong kiếp sống làm dâu gạt nợ, cô phải làm việc như một người ở không công cho nhà thống lí Con trâu, con ngựa còn có lúc đứng gãi chân còn Mị
và những người đàn bà khác trong nhà thống lí thì “vùi mặt làm việc cả đêm, cả ngày”
- Mị còn bị hành hạ đau đớn cả về thể xác lẫn tâm hồn
+ Mị sống cô đơn, thầm lặng trong căn buồng chỉ có “một chiếc cửa sổ lỗ vuông bằng bàn tay, lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay nắng, không biết là ngày hay đêm” Căn buồng của một người phụ nữ có chồng mà không hề ấm áp hạnh phúc lứa đôi, nó tăm tối, lạnh lẽo như một ngục thất giam cầm người tù chung thân, như một nấm mồ chôn vùi tuổi thanh xuân của
Mị
+ Bất cứ lúc nào, Mị cũng có thể bị trói, bị đánh một cách dã man, vô lý Định đi chơi trong đêm hội mùa xuân như mọi người đàn bà khác ở Hồng Ngài, Mị
Trang 5lại bị A Sử trói đứng vào cột nhà, bóp thuốc cho A Sử suốt đêm đến khi kiệt sức
mà thiếp đi liền bị nó đạp chân vào mặt; và thậm chí ngay cả khi Mị chỉ ngồi sưởi
hơ tay, không động chạm đến ai chỉ biết mình với ngọn lửa, A Sử đi qua, ngứa tay cũng “đánh Mị ngã ngay xuống cửa bếp”
Như vậy, khi sống trong nhà thống lí, trong thân phận làm dâu gạt nợ, Mị đã bị đánh đập hành hạ như với con vật, như với đồ vật, và không vì bất cứ lí do nào
3 Sự thấu hiểu và xót thương sâu sắc với số phận bất hạnh của nhân vật đã
được Tô Hoài thể hiện qua việc miêu tả chân thực những biến đổi xót xa của Mị khi bị đầy ải trong kiếp sống làm dâu gạt nợ
a) Tâm lý
Những năm tháng sống trong nhà thống lí, người con gái có ý thức tự chủ với cuộc
sống ngày xưa dường như đã không còn sức sống, sự phản kháng Cuộc sống của
Mị bây giờ chỉ còn như sự tồn tại của cỏ cây, chỉ là chuỗi ngày mòn mỏi những ý nghĩ buông xuôi, phó mặc, đầu hàng số phận “Bây giờ thì Mị tưởng mình cũng là con trâu, con ngựa, chỉ biết việc ăn cỏ, biết đi làm mà thôi”; không còn mong mỏi, chờ đợi hay khát khao, mọi suy nghĩ mệt mỏi thụ động của Mị chỉ hướng tới cái chết như đoạn đường cuối cùng trong cuộc đời: “Đời người đàn bà đã có chồng ở Hồng Ngài chỉ biết cầm roi đi theo cái đuôi ngựa của chồng cho đến chết.” Trong căn buồng tăm tối, lạnh lẽo với “chiếc cửa sổ lỗ vuông bằng bàn tay”, Mị đã nghĩ rằng “mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra, đến bao giờ chết thì thôi.”
b) Tính cách
Tâm lý cam chịu, buông xuôi cũng khiến người con gái nhân hậu, người con gái yêu đời, luôn khát khao tình yêu và hạnh phúc ngày xưa trở thành người đàn bà lạnh lùng, vô cảm trong ngôi nhà thống lí
- Mị vô cảm với nỗi đau của người khác Trong những đêm đông lạnh lẽo ở Hồng Ngài, khi A Phủ bị trói tới mấy ngày đêm bên đống lửa, hàng đêm Mị vẫn “thản
Trang 6nhiên” ra ngồi thổi lửa hơ tay, dửng dưng và thờ ơ Thậm chí Mị còn ý thức được
sự vô cảm của mình khi nghĩ rằng “A Phủ có là cái xác chết đứng đấy cũng thế thôi…”
- Nhưng đáng sợ và đáng buồn hơn khi Mị trở nên vô cảm, thờ ơ với nỗi đau khổ của chính bản thân mình Nếu trước đây Mị giãy giụa, phản kháng thậm chí dám dùng cái chết như là một cách tiêu cực nhưng quyết liệt để chống lại số phận, để tự giải thoát thì bây giờ ngay cả khi cha đã chết, không còn gì ràng buộc, Mị không thiết sống mà cũng chẳng thiết chết, “ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi” – khi không còn ý thức được nỗi đau khổ, Mị chẳng còn thiết nghĩ đến việc tự giải thoát khỏi cái số kiếp mà cô coi là đã an bài, Mị cứ tiếp tục sống như đang chết
c) Cách sống
Cách sống của Mị cũng thay đổi đến xót xa Ngày xưa Mị say mê thổi kèn lá, thổi sáo, Mị hào hứng, chăm chỉ làm nương đỡ đần cho cha mẹ, bây giờ Mị sống lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa, Mị làm việc như một cái máy vô hồn, vô cảm, một công cụ LĐ biết nói mà câm lặng Mị không còn những ý thức tối thiểu về thời gian hay không gian Mị tính thời gian bằng chuỗi công việc nhàm chán và nhọc nhằn, những công việc triền miên, tuần hoàn từ năm này sang năm khác, từ mùa này sang mùa khác Không gian với Mị chỉ là cái buồng lạnh lẽo tối tăm có cái ô cửa vuông mà “lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay nắng”
d) Tâm lý cam chịu, sức sống thầm lặng đã in dấu sâu đậm qua dáng vẻ bên ngoài
của Mị Những đêm đông vô tận ở Hồng Ngài, Mị chỉ biết làm bạn với ngọn lửa,
cô độc, âm thầm như một cái bóng; còn ban ngày, lúc nào cũng vậy, dù làm gì, ở đâu Mị cũng cúi mặt, “mặt buồn rười rượi”, người ta thường trông thấy Mị lặng lẽ
“bên tảng đá, cạnh tàu ngựa” nhà thống lí Cuộc sống đau khổ, tủi cực đã lấy đi của
Mị tất cả sức sống thanh xuân và những niềm vui tươi trẻ khiến cô câm lặng như một tảng đá bên tảng đá, u tối, âm thầm như trâu ngựa cạnh tàu ngựa
Trang 7 KL
Với những chi tiết miêu tả dáng vẻ, nét mặt, cử chỉ bên ngoài đầy ấn tượng, những đoạn độc thoại nội tâm thấm thía nỗi niềm, cách khắc hoạ nhân vật qua sự tương phản giữa những đồng hiện của quá khứ và hiện tại, Tô Hoài đã miêu tả chân thực
và sinh động nhân vật Mị ở 2 thời điểm trước và sau khi làm dâu gạt nợ trong nhà thống lí, những biến đổi cả trong tâm hồn, tính cách theo chiều hướng tiêu cực của
sự tha hoá đã giúp nhà văn bộc lộ niềm xót xa sâu sắc, chân thành đối với số phận con người, thể hiện một trong những bình diện quan trọng nhất của tư tưởng nhân đạo
ĐỀ 2: Phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật Mị để làm rõ giá trị nhân đạo
trong truyện ngắn VCAP của nhà văn Tô Hoài
MB
- Tác giả, tác phẩm: như đề 1
- Thông qua việc miêu tả chân thực diễn biến tâm trạng và hành động của nhân vật
Mị trong đêm tình mùa xuân, khẳng định sức sống tiềm tàng mạnh mẽ trong tâm hồn của một người đàn bà đau khổ Tô Hoài đã mang đến những giá trị nhân đạo sâu sắc cho truyện ngắn VCAP
TB
1 Mị là một người con gái tràn đầy sức sống: Đề 1 (1a, 1b):
- Xinh đẹp, tài hoa, trẻ trung, yêu đời
- Mạnh mẽ, tự chủ, muốn quyết định cuộc sống mình
2 Thời gian đầu ở nhà thống lí:
- Suốt mấy tháng đầu ở nhà thống lí “đêm nào Mị cũng khóc, lúc nào cũng cúi mặt buồn rười rượi.” Đó là biểu hiện của một người phụ nữ ý thức sâu sắc được
Trang 8nỗi khổ sở, bất hạnh của mình, không cam lòng chịu nỗi khổ ấy, mà phản ứng duy nhất trong hoàn cảnh đó chỉ có thể là tiếng khóc đau đớn, là sự buồn khổ không thể nguôi ngoai
- Rồi đến khi không thể tiếp tục chịu đựng nỗi bất hạnh khổ ải trong nhà thống
lí, Mị quyết định ăn lá ngón tự tử Đây là một phản ứng tiêu cực nhưng quyết liệt của người con gái mạnh mẽ không chấp nhận kiếp sống trâu ngựa nhục nhã, muốn được giải thoát khỏi kiếp sống ấy, dẫu là bằng cái chết Phản ứng này cho thấy những khát vọng được sống như một con người vẫn còn rất mãnh liệt trong lòng Mị
3 - Sau những năm tháng chịu đầy ải trong nhà thống lí, sức sống mạnh mẽ trong
lòng Mị dường như đã nguội tắt Mị đã hoàn toàn thay đổi Cô gái mạnh mẽ, tự chủ, khao khát yêu đời, yêu cuộc sống ngày xưa nay trở thành người đàn bà có tâm
lý buông xuôi, phó mặc Mị đã trở nên thờ ơ, vô cảm với nỗi đau khổ của chính mình, không còn chờ đợi, hi vọng hay khát khao Mị sống mà như đang chết Cô gái hồn nhiên tươi trẻ ngày xưa nay “sống lùi lũi như con rùa nơi xó cửa”; Mị làm việc như cái máy vô hồn, vô cảm, sống lặng lẽ âm thầm, thậm chí cô còn không còn những ý thức tối thiểu về thời gian hay không gian
4 Tuy nhiên chính lòng tin yêu sâu sắc vào con người đã giúp Tô Hoài khám phá
và miêu tả thật chân thực, tinh tế sự hồi sinh sức sống tiềm tàng, mãnh liệt trong lòng người đàn bà bất hạnh qua những diễn biến tâm trạng và hành động của Mị trong đêm tình mùa xuân
4.1 Bức tranh thiên nhiên và cuộc sống con người miền Tây Bắc khi mùa xuân
đến đã được Tô Hoài miêu tả trong những đoạn văn thật trữ tình, giàu chất thơ để làm nền cho sự hồi sinh sức sống của nhân vật Đó là cảnh những đứa trẻ tinh nghịch đốt những lều cạnh nương để sưởi lửa; hình ảnh những cái váy hoa đem phơi trên mỏm đá, xoè ra như những con bướm sặc sỡ; màu vàng ửng của cỏ xanh trong gió và rét dữ dội Hình ảnh đám con trai, con gái đánh pao, chơi quay, thổi
Trang 9kèn thổi sáo say sưa đặc biệt là âm thanh tiếng sáo gọi bạn tình “lửng lơ” ngoài đầu núi Những âm thanh, màu sắc, hình ảnh ấy đã tạo nên bức tranh mùa xuân đẹp, thơ mộng, nồng nàn, rạo rực tình yêu, tràn trề sức sống Đó cũng là những yếu tố ngoại cảnh góp phần làm thức dậy những khát vọng tình yêu và hạnh phúc vẫn âm
ỉ đâu đó trong lòng Mị
4.2 Tâm trạng và hành động
a) Mị nghe tiếng sáo
Biểu hiện đầu tiên của sự hồi sinh sức sống trong lòng Mị là chi tiết Mị nghe tiếng sáo vọng lại, tha thiết, bổi hổi Người đàn bà bao lâu nay dửng dưng, âm thầm như chiếc bóng, nay hình như đã thoát ra khỏi trạng thái vô cảm, thờ ơ: Không chỉ chú
ý lắng nghe tiếng sáo từ xa vọng lại, Mị còn hình dung ra: “bóng người lấp ló đầu núi, thổi sáo gọi bạn tình, còn cảm nhận được sắc thái “thiết tha, bổi hổi” của tiếng sáo, nhận ra cái tình rạo rực, đắm say của người thổi sáo, thậm chí người đàn bà
âm thầm, câm lặng đã “nhẩm thầm bài hát của người đang phổ” Bằng cách ấy, cô
đã trở về với quá khứ, đã nhớ lại những lời hát từ thưở xa xôi, đã bắt đầu mở lòng mình để đón nhận và hoà vào âm thanh nồng nàn của tình yêu gửi trong tiếng sáo
b) Mị uống rượu: Cảnh Mị uống rượu đã được Tô Hoài miêu tả thật ấn tượng, thể
hiện chân thực những biến đổi âm thầm mà dữ dội trong tâm hồn người đàn bà tưởng như đã nguôi tắt sức sống:
- Trước tiên là cảnh Mị uống rượu: Cô “uống ực từng bát” – uống như để say, để quên, uống như một người đang chết khát, uống như muốn dùng cái men say của rượu để dìm đi những nuối tiếc, khát khao, những đau khổ, phẫn uất đột ngột trào dâng trong lòng, uống như muốn mượn cái đắng cay của rượu để làm vơi đi những cay đắng trong lòng – những cay đắng mà lâu nay dường như Mị đã nguôi quên
- Mị uống rượu và lại nghe “văng vẳng tiếng sáo gọi bạn đầu làng” Từ láy “văng vẳng” không chỉ gợi tả tiếng sáo ở xa trong không gian, tiếng sáo “thiết tha, bổi hổi” của hiện tại, đó còn là âm thanh của hoài niệm, đưa Mị trở về với tiếng sáo và
Trang 10bài hát của người bạn tình năm xưa, khiến Mị như trở lại với cô gái xinh đẹp, tài hoa thưở nào Cô gái có thể “uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo
Có biết bao nhiêu người mê; ngày đêm thổi sáo đi theo Mị” Người đàn bà tưởng như không còn sợi dây liên hệ nào với quá khứ, người đàn bà luôn nhìn hiện tại một cách buồn tẻ, chán chường với một chuỗi những công việc giống nhau, người đàn bà không thiết nghĩ đến tương lai, sống chỉ như chờ cái chết… Người đàn bà
ấy trong đêm tình mùa xuân đã lắng nghe tiếng sáo của hiện tại, trông về ngày trước với bao nhiêu khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ Ảo giác của quá khứ mãnh liệt đến mức gần như xoá mờ những bất hạnh của hiện tại, khiến Mị thấy
“phơi phới trở lại, lòng đột nhiên vui sướng” Không chỉ nhớ lại tuổi trẻ, Mị còn bất ngờ nhận ra mình trẻ lắm, Mị vẫn còn trẻ Ý thức được mình hãy còn trẻ lòng cũng như trẻ lại, Mị bỗng muốn được đi chơi, được đi tới những đám vui, được hoà vào những cuộc vui, được hoà vào không khí rạo rực của mùa xuân, của tình yêu
và hạnh phúc
- Nhưng chính ý muốn được đi chơi trong đêm hội mùa xuân như mọi người đàn
bà khác ở Hồng Ngài lại khiến Mị nhớ ra bao nhiêu năm nay A Sử không bao giờ cho Mị đi chơi, mà Mị cũng chẳng thiết đi Nhớ đến đó, Mị cũng đồng thời nhận thức sâu sắc tình trạng phi lý trong cuộc hôn nhân của mình khi A Sử với Mị
“không có lòng với nhau mà vẫn phải ở bên nhau” Cái thực tế đau khổ mà cô đã quen, đã thờ ơ chấp nhận đến mức không còn tưởng đến cái chết
- Mị đột ngột muốn chết, “nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mị sẽ ăn cho chết ngay”, chết để không phải nhớ lại quá khứ, không phải nhớ lại những ước mơ khao khát của mình, bởi “nhớ lại chỉ thấy nước mắt ứa ra, chỉ thấy tiếc hận và đau đớn” Muốn chết là biểu hiện mãnh liệt nhất, dữ dội nhất của sự thức tỉnh lòng ham sống, lòng khát khao hạnh phúc, niềm khát khao ấy tạo ra sự xung đột gay gắt với tình trạng vô nghĩa lý của thực tại Khi không thể chấp nhận kiếp sống tủi cực, đau đớn,