Tài liệu bao gồm 10 bài viết về những tấm gương điển hình tiên tiến người tốt việc tốt trong phong trào thi đua yêu nước, đây là những tấm gương người thật việc thật đã được công nhận tại địa phương sinh sống.
Trang 1Bài 1: Thức cho dân ngủ, gác cho dân yên"
Tham gia vào tổ bảo vệ dân phố ngay từ những ngày đầu có
quyết định thành lập, suốt 7 năm qua, anh Lê Dũng - Tổ phó Tổ bảo
vệ dân phố khu phố 9 phường 9 Gò Vấp đã cùng lực lượng Công an
phường và các anh em trong tổ bảo vệ kịp thời phát hiện và ngăn chặn nhiều vụ việc gây mất an ninh trật tự, trị an xảy ra tại khu phố và trên địa bàn phường Khi nhắc đến tên anh, nhiều người dânở khu phố 9 đều rất quý mến và ấn tượng với những vụ bắt trộm, cướp của anh cùng đồng sự Với sự chân thành và giọng nói trầm ấm, hào sảng, anh
tự bộc bạch về cái duyên gắn bó với công tác bảo vệ dân phố của mình
“Ban đầu cũng ngại này ngại nọ, nhiều bỡ ngở, chưa quen với việc thay đổi giờ giấc sinh hoạt, bọn xấu thì nó “ngủ ngày làm đêm” còn mình thì phải “làm ngày canh đêm”, lương hưởng thì chỉ đủ đắp đỗi qua ngày nên cũng có đôi khi thấy nản, nhưng cái gì cũng có cái duyên của nó, từ khi lần đầu tiên tham gia trấn áp tội phạm gây mất trật tự trị an trong khu phố rồi sau đó nữa là nhiều vụ tương tự nối tiếp nhau thì cái máu hiệp sĩ ở trong người nó nổi lên, thành ra đâm ghiền cái nghề này lúc nào không hay.”
Sinh năm 1961, anh Lê Dũng có 2 con đều đã thành gia lập thất
và có công ăn việc làm ổn định, hiện niềm vui của hai vợ chồng anh là vui vầy với cháu con những khi rãnh rỗi Dù biết anh vừa là Chi hội trưởng chi hội Chữ Thập Đỏ của khu phố, lại kiêm nhiệm Tổ phó tổ bảo vệ dân phố, nhưng nhận thấy anh là người có trách nhiệm, lại nhiều uy tín, bà con cũng rất mực tin tưởng mà bầu anh làm tổ trưởng
Tổ dân phố 62 trong nhiều năm liền Không phụ lòng tin của nhân dân, nhiệm vụ nào, công tác nào anh đảm nhận cũng đều hoàn thành xuất sắc, được nhiều giấy khen của Phường và Quận tuyên dương, ghi nhận
Anh tâm sự rằng anh khá “có duyên” đối với những vụ cướp, đơn cử vào dịp tết Trung Thu tháng 10 năm ngoái, khi đang cầm điện thoại ghi lại những hình ảnh của các cháu thiếu nhi đang hớn hở đi tuần hành cùng đoàn lân trong ngày hội thì bỗng dưng trên màn hình điện thoại xuất hiện một thanh niên điều khiển xe chạy lạng lách giữa đoàn lân đang chạy nhanh vượt qua anh, vừa may lại gặp ngay anh Hoàng Quốc Chính - Tổ trưởng tổ bảo vệ dân phố dang tay chặn lại, cùng lúc
đó thì tiếng người dân tri hô bắt cướp Đối tượng bấn loạn, liều lĩnh tông thẳng vào anh Chính làm cả hai cùng té ngã, đối tượng nhanh
Trang 2chóng bỏ xe chạy bộ ra đường lớn, nhưng tôi và anh Chính đã kịp thời đuổi theo bắt được đối tượng giao cho Công an Phường xử lý Trong năm qua, anh cùng với những đồng sự của mình đã phát hiện và kịp thời xử lý 4 vụ sử dụng, mua bán ma tuý, 1 vụ trộm cắp và 3 vụ cướp giật trên địa bàn khu phố, với những kết quả đó, người dân rất an tâm, tin tưởng vào tổ bảo vệ dân phố của khu phố
Những ngày này, mỗi khi hết ca trực, anh Dũng lại tranh thủ “đi từng nhà, gõ từng cửa” để nhắc nhở bà con trong Tổ dân phố 62 cẩn thận đề phòng bọn trộm cướp, bọn lừa đảo đang hoạt động mạnh trong những ngày giáp tết, chú ý phòng chống hoả hoạn, đi đâu xa thì nên nhờ hàng xóm xung quanh để ý nhà cửa, thắt chặt thêm tình đoàn kết láng giềng giúp đỡ nhau những lúc khó khăn, nguy cấp Được biết, dù kiêm nhiệm nhiều công tác là thế, nhưng với vai trò là Chi hội trưởng Chi hội Chữ Thập Đỏ của khu phố, anh vẫn luôn tìm nguồn vận động người dân tham gia Hiến máu nhân đạo cứu người, đạt được chỉ tiêu
mà Phường giao phó hằng năm
Có thể nói, với mức phụ cấp cho lực lượng bảo vệ dân phố thì thật sự rất khó tìm được những người chuyên tâm, gắn bó với cái nghề
“ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng” này Tuy nhiên, điều đáng mừng là
ở địa bàn Phường nhà vẫn còn có nhiều người bảo vệ dân phố tốt tính, trách nhiệm và quả cảm như anh Lê Dũng, vẫn ngày đêm “thức cho dân ngủ, canh cho dân yên” , cần mẫn từ ngày này sang tháng nọ như những chú ong chăm chỉ, siêng làm góp mật cho đời Nhân dịp xuân
về tết đến, chúc các anh trong lực lượng bảo vệ dân phố cùng gia quyến thật nhiều sức khoẻ, nhiều niềm vui, gia đình hạnh phúc Mong rằng, trong năm mới, các cấp chính quyền, cấp uỷ chi bộ, ban điều hành khu phố sẽ quan tâm hơn nữa, tạo điều kiện hơn nữa để tăng mức thu nhập cũng như trang bị bảo hộ tốt hơn cho lực lượng bảo vệ dân phố, đó sẽ là nguồn động viên, động lực quý báu để các anh an tâm công tác và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao, xứng đáng với niềm tin yêu, tin tưởng của người dân trên địa bàn phường
Trang 3Bài 2: Anh Nguyễn Văn Hoàng : Tôi tin, ở hiền sẽ gặp nhân lành.
Vì hoàn cảnh khó khăn, anh Nguyễn Văn Hoàng sinh năm 1965 đã phải đi bán vé số dạo trên 10 năm nay, còn vợ anh thì phụ việc rửa
chén ở các quán ăn, hiện gia đình anh đang tạm trú tại số nhà 25 tổ 57A đường số 9 Phường 9 Gò Vấp Tuy nhiên, tưởng rằng cuộc sống
của anh sẽ dần được cải thiện hơn thì bất ngờ vào năm 2014 tai nạn ập đến gia đình anh, sau một chấn thương nghiêm trọng, anh Nguyễn Văn Hoàng bị thoái hóa khớp háng chân trái, đi đứng phải chống
nạng, mà số tiền phẫu thuật thay khớp háng nhân tạo là trên 60.000.000đ lại quá cao so với thu nhập thực tế của gia đình Gần 2
năm nay, anh là gánh nặng cho gia đình, cuộc sống ngày càng khó khăn chồng chất
Được biết, anh Nguyễn Văn Hoàng là một tấm gương điển hình “Người Tốt Việc Tốt” của khu phố, trong một lần đi bán vé số, anh nhặt được ví tiền và giấy tờ tùy thân đã đến trao lại cho cơ quan chức năng hoàn trả cho người bị mất Anh có một mong ước là sẽ có được một chiếc xe lăn lắc tay để tiếp tục công việc bán vé số kiếm sống qua ngày, để thôi là gánh nặng cho vợ mình
Cảm động trước hoàn cảnh gia đình anh, được sự kết nối của Tổ
trưởng Tổ dân phố 57A là ông Huỳnh Trung Thành, ông Nguyễn Mạnh Suối ( Thường trú tại số nhà 71 Đường số 9 Phường 9 Gò
Vấp ) đã kêu gọi các anh em và con cái trong gia đình đóng góp tiền mua tặng anh Hoàng một chiếc xe lăn lắc tay trị giá 3.050.000đ cùng
số tiền 1.000.000đ để anh Hoàng làm vốn mua vé số bán lại để mưu sinh Trong không khí cuối năm ấm áp nghĩa tình của tháng 12/2015, đại diện cấp ủy chi bộ và Ban điều hành khu phố, tổ dân phố cùng với gia đình ông Suối đã đến thăm và trao tận tay anh những phần quà của gia đình Anh Hoàng đã rất xúc động và gửi lời cảm ơn đến hộ gia đình ông Nguyễn Mạnh Suối cùng với chính quyền khu phố, tổ dân
phố đã tạo điều kiện cho anh một lần nữa vươn lên thoát nghèo “ để tôi làm được một người có ích trong gia đình, để tôi “Tàn nhưng không Phế”, để tôi tiếp tục được giúp người giúp đời, vì tôi tin, ở hiền sẽ gặp lành ”
Có thể nói, khi ta làm một việc tốt cho người này, thì cuộc sống
sẽ rất công bằng, ở một lúc nào đó, cũng sẽ có một người mang tấm lòng thiện nguyện như ta giúp đỡ lại ta trong lúc ta khó khăn, nguy
Trang 4cấp Cứ vững tin rằng, “thiện lai thiện báo”, ở hiền sẽ gặp lành như trường hợp của anh Nguyễn Văn Hoàng đấy thôi Chúc anh thật nhiều nghị lực, kiên trì bền chí để vượt qua bệnh tật, sớm ngày được đứng lên bằng chính đôi chân của mình Mong rằng, sẽ có thật nhiều những tấm lòng nhân ái như gia đình ông Nguyễn Mạnh Suối tiếp tục giúp đỡ
về vật chất lẫn tinh thần đến với anh Hoàng, để ước mơ được đi lại bình thường của anh sớm thành hiện thực Vì bản thân của người viết cũng tin, ở hiền sẽ gặp nhân lành, mỗi tấm lòng thiện duyên là một phước báo, một nét son, một hoa lành trái ngọt để cho cuộc đời này mãi đẹp mãi duyên và nhất là mãi ươm lên những mầm hi vọng tốt đẹp trong cuộc sống:
" Cuộc đời đó, có bao lâu, mà hững hờ "
Bài 3: Bà Nguyễn Thị Hễ - Một chặng đường 40 năm làm Tổ
trưởng Tổ dân phố
Câu chuyện kỳ này tôi viết để kể về một cuộc đời của một bà cụ
đã bước qua tuổi “thất thập cổ lai hy” nhưng vẫn tràn đầy nhiệt huyết, nhiệt tình, cái tâm thiện lương dành cho công tác xã hội Đến ngay cái tên của bà cũng thật giản đơn, bình dị, mang đậm nét quê chân chất,
hiền lành: Nguyễn Thị Hễ Bà con nhân dân Tổ dân phố 22 khu phố
3, Phường 9, quận Gò Vấp, ai cũng biết đến bà
Bà Nguyễn Thị Hễ năm nay đã 80 tuổi nhưng vẫn còn minh
mẫn và nhanh nhẹn Với chiếc xe đạp cũ, ngày ngày bà vẫn chạy đến tận cùng những góc phố, ngõ hẻm để giúp đỡ người dân trong vai trò
Tổ trưởng tổ dân phố của mình Được bà con yêu mến, tin yêu, kính trọng bầu làm tổ trưởng tổ dân phố đến nay đã 40 năm liên tục, từ năm
1975 cho đến nay Nếu không biết tuổi thật của bà, có lẽ sẽ rất ít người biết, bà đã dành nữa cuộc đời của mình để gắn bó với cái nghiệp “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng” mà cho đến bây giờ, bà vẫn còn “nặng nợ” và yêu thích nó lắm
Bà hồi tưởng lại “Ngay từ khi giải phóng năm 1975, thành phố tất bật với biết bao là việc cần làm, trị an lúc đó cũng còn phức tạp, khu vực Gò Vấp ngày ấy thì dân cư còn thưa thớt, mỗi căn nhà có khi cách nhau hàng trăm mét, giữa đêm có chuyện gì nào có nhờ đỡ được hàng xóm, vì lẽ đó, chính quyền thành lập tổ bảo vệ trị an là bà tham
Trang 5gia ngay Lúc đó, bà nghĩ cũng đơn giản lắm, hoàn cảnh thì gia đình nào chẳng có hoàn cảnh, nhưng muốn mọi người vì mình thì trước tiên mình hãy vì mọi người trước đã Rồi bà con quen mặt, yêu mến nên khi thành lập Tổ dân phố là bà con đề cử bà làm tổ trưởng Rồi thành phố qua bao thăng trầm lên xuống, mãi cuốn vào cái nhịp phát triển
ấy, mà giờ nhìn lại, cũng nữa đời người gắn chặt với công tác ở khu phố, tổ dân phố cho đến nay.” Được biết, trong khoảng thời gian trước năm 1990, bà thường xuyên là “bà mụ” ( người đỡ đẻ tại nhà ) bất đắc
dĩ không chỉ của tổ dân phố mà còn có ở cả khu phố, của cả phường thời bấy giờ, bởi như bà cười xòa tâm sự “Ngày ấy bệnh viện đâu có gần như bây giờ, phương tiện đi lại thì thiếu thốn, đường xá đa phần là đường đất, sình lầy mà thai phụ thì thiếu thốn thuốc men, cũng không được chăm sóc bởi các dịch vụ y tế, cứ đến lúc chuyển dạ thì cả nhà sốt ruột cả lên, không biết đi đâu cho kịp Cũng may bà ở quê, cũng từng chứng kiến những bà mụ đỡ đẻ nên có lần thấy sản phụ nguy kịch quá, bí quá cũng liều, sắn tay áo lên thử sức luôn Mà mát tay quá hay sao mà ca nào cũng mẹ tròn con vuông nên người dân bất kể giữa đêm cũng gõ cửa nhờ, mà hễ ai nhờ thì bà cũng chả bỏ được Mang tội chết.” Đó là những lời tự sự hết sức chân tình của bà khi trải lòng cùng người viết
Tuy vậy, bà chỉ kể lại những chuyện ngày xưa, những kỷ niệm ban nguyên đến giờ vẫn vẹn nguyên trong bà Sâu trong đôi mắt sáng
ấy, là cả một điều gì đó vui lắm, tự hào lắm, mà cũng đầy hoài niệm lắm về cuộc đời bà Khó khăn lắm với người viết khi tìm hiểu về những tư liệu của bà, đặc biệt là bà chỉ cười rồi vờ đi không đề cập đến những công tác gần đây mà bà đã làm để đưa lên báo Bà là người
ít khi tự nói, tự khen nhiều về mình Mà có lẽ, bản tính của những người làm báo là trăm người như một là rất hay tò mò, người viết cũng không ngoại lệ Sau hai tuần tìm hiểu, người viết khá bất ngờ về những công việc tưởng chừng như không tên của bà mà bà ít khi nhắc đến như việc bà còn là tổ trưởng tổ hòa giải mà sự vụ nào có bà là nhà
đó “êm ru” , “dĩ hòa vi quý” ngay Bà đi vận động nhân dân treo cờ,
hộ nào trả lời không có cờ hoặc cờ cũ, cờ rách là liền ngày hôm đó bà mang đến tặng “Thấy bà “chịu chơi” quá, mình cũng chả dám “chơi chịu”, thế là năn nỉ bà nhận lại tiền cờ - một “nạn nhân” được bà tặng
cờ tâm sự Gia cảnh bà tuy không khá giả, mất sức lao động chỉ ở nhà nội trợ, thế nhưng mỗi khi đến dịp trung thu hoặc gần đến ngày khai giảng, CLB Ông – Bà – Cháu do bà làm chủ nhiệm luôn đi đầu quyên
Trang 6góp tiền, quà, vận động mạnh thường quân chăm lo cho các cháu Ngoài ra, công tác thu thuế đất phi nông nghiệp, thu các quỹ chuyên dùng trong dân thì tổ dân phố 22 do bà làm tổ trưởng tổ dân phố luôn
là tổ dân phố thu được tỷ lệ đạt cao nhất của khu phố
Nhìn cái dáng áo bà ba quá đỗi quen thuộc của bà, cái bàn tay chăm chút cơi trầu, tém lá, cái miệng móm mém nhai trầu trong tâm khái bình thản, ung dung, mặc thế sự của bà, người viết như được quay ngược trở về quá khứ, như đang đối diện với một người phụ nữ
cổ điển, đơn thuần, chất phác nhà nông, của cái thời mà “miếng trầu là đầu câu chuyện”, của một thời được bà ru ầu ơ, dỗ vào giấc ngủ bằng những câu chuyện ngày xửa, ngày xưa, bằng tiếng đàn của chàng Thạch Sanh oai oán “đàn kêu tích tịch tình tang” Thầm mong có thêm thật nhiều những tâm hồn cao thượng, những con người bình dị, thật thà, chất phác như cụ Hễ để mỗi ngày tỉnh dậy, ta thấy cuộc đời này còn có bao điều tuyệt vời biết bao
Mà ở đó, tiền bạc, sang hèn chỉ là một thứ yếu,
còn có những tấm lòng
còn đương ở tít trên cao
Bài 4 :Một tấm gương sống "Tốt đời, Đẹp đạo"
Sinh thời, Bác dạy “Dân vận kém thì việc gì cũng kém Dân vận khéo thì việc gì cũng thành công”, “Những người phụ trách dân vận cần phải có óc nghĩ, mắt trông, tai nghe, chân đi, miệng nói, tay làm Chứ không phải chỉ nói suông, chỉ ngồi viết mệnh lệnh Họ phải thật
thà nhúng tay vào việc” Thầm nhuần lời dạy của Bác, bác Nguyễn Văn Sang luôn xem đó là kim chỉ nam, là phương hướng cho mọi
hoạt động mà mình được phân công nhằm xây dựng phong trào thi đua TDĐKXDĐSVH ở khu dân cư, thắt chặt tình làng nghĩa xóm, giúp nhau cùng tiến bộ
Bác Nguyễn Văn Sang năm nay đã 75 tuổi, là một giáo dân sinh
sống lâu đời ở khu phố 3, Phường 9, nơi có giáo xứ Thạch Đà Bác bắt đầu tham gia sinh hoạt chính trị tại địa phương ngay từ những năm
1991, và vẫn sinh hoạt đều đặn cho đến ngày hôm nay, “ngót nghét”
Trang 724 năm Bác hiện đang là Trưởng ban Công tác Mặt trận kiêm nhiệm Chi hội trưởng Chi hội Người cao tuổi, chủ nhiệm CLB Dưỡng Sinh ở Khu phố 3 Phường 9 Gò Vấp Bác như một chiếc cầu nối, gắn kết người dân là những đồng bào công giáo với chính quyền địa phương, chuyển tải những chủ trương, đường lối của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước đến với bà con giáo dân trong khu phố
Với cương vị là Trưởng ban Công tác Mặt trận khu phố, bác đã cùng với các thành viên khu phố vận động nhân dân đóng góp gần 500 triệu đồng, hiến hơn 200 m2 để nâng cấp, mở rộng 4 tuyến đường, tuyến hẻm trong 5 năm trở lại đây Riêng bác, đã tích cực vận động hộ dân ông Nguyễn Văn Chuyên chấp nhận “hy sinh vì nghĩa lớn” mà hiến tặng gần nửa căn nhà để con đường số 3 phường 9 Gò Vấp được rộng rãi, khang trang như ngày hôm nay Nhờ sự kiên trì của bác cùng các thành viên khu phố, khu phố 3 đã bê-tông hóa hầu hết các tuyến đường, tuyến hẻm làm ai nấy cũng phấn khởi Ông tâm sự “Muốn dân vận thành công, trước hết phải lắng nghe dân Khi hiểu dân rồi mình
sẽ có những cách vận động phù hợp Nhất là phải áp dụng biện pháp
“mưa dầm thấm lâu” vì không phải hộ dân nào vận động lần đầu cũng thành công Riêng hộ nhà ông Chuyên, bác phải mời cả cha xứ vận động cùng mới thành công Sau đó, mình đập nhà người ta rồi, thì phải vận động từ nguồn khác hỗ trợ họ xây sửa nhà, thế là lại chạy đông chạy tây vận động thêm ở phường, ở khu phố được 6.000.000đ để hỗ trợ họ xây tường, dựng cửa Thuận lợi thuyết phục được nhà ông Chuyên rồi thì các hộ khác đều tích cực làm theo, ai có tiền góp tiền,
có đất góp đất, vui vẻ cả làng” Cảm nhận về ông Tuyên, bác Vũ Duy Hựu – Bí thư chi bộ khu phố 3 nói “Ông Sang rất có uy tín ở khu phố nên được người dân kính trọng, việc gì mà cần đến dân vận ở khu phố thì ông Sang mát tay lắm.”
Ngay từ những ngày đầu được đảm nhiệm vai trò Chi hội trưởng chi hội Người cao tuổi của khu phố, Bác đã mạnh dạn đem “món ăn chơi” nổi tiếng mà người cao tuổi nào cũng yêu thích, đó là việc bác
đề nghị thành lập CLB Dưỡng Sinh Ngay từ những ngày đầu thành lập, Bác đã vất vả hàng tháng trời với những công việc không tên thầm lặng mà ít hội viên nào biết đến như vận động sân giáo xứ Thạch
Đà làm nơi tập luyện, tự bỏ tiền túi để trang bị âm thanh cho CLB, tự mày mò học cách thu âm, thu tiếng để có những bài giáo án hoàn chỉnh cho các buổi tập Đã có lớp, có nơi tập luyện, lại phải nhín thời
Trang 8gian rủ rê, thuyết phục các cụ ông, cụ bà đến tham gia cùng CLB Mà
có lẽ, vất vả nhất là lúc trang bị Gậy để tập Dưỡng Sinh cho các cụ
Cách đây 5 năm, Khu phố 3 là một khu phố tập trung đông đồng bào giáo dân, tập trung đông người dân ngoại tỉnh đến sinh sống, lại là một khu phố nghèo “nhất, nhì” của Phường nên đời sống kinh tế nhân dân trong khu phố rất khó khăn, vẫn còn nhiều hộ dân “bữa no, bữa đói” Vì vậy, thuyết phục được các cụ ông, cụ bà tham gia với CLB Dưỡng Sinh đã khó, nhưng để giữ chân các cụ gắn bó lâu dài với CLB lại còn khó hơn Hiểu được điều đó, bác Nguyễn Quang Sang quyết định tìm cách “phát minh” ra Gậy tập dưỡng sinh cho CLB, sao cho đáp ứng được tiêu chuẩn mà giá thành lại thấp, có thể trang bị rộng rãi cho tất cả thành viên CLB
Sau nhiều đêm suy nghĩ và nhiều ngày tìm tòi, nghiên cứu, rốt cuộc Bác đã thành công sáng chế ra được những chiếc Gậy dưỡng sinh cho mình Bác dùng những cây lau nhà inox hư, cũ để cải tạo lại thành một chiếc gậy để phục vụ cho việc tập luyện Những đoạn bị rỉ sét, cong vênh, bác dùng máy cắt cắt bỏ, sau đó bác mang ra tiệm hàn
để hàn lại, ở các mối nối, mối hàn thì bác dùng giấy dán decal mà quấn quanh, trang trí để mang lại tính thẩm mỹ cho chiếc gậy mà hội viên gắn bó mỗi ngày Thành quả là bác đã tạo ra gần 30 cây gậy dưỡng sinh như thế Khi người viết thắc mắc về nguồn gốc số cây lau nhà hư ở đâu ra mà nhiều thế, thì bác hồ hởi khoe “Bác đi xin Thấy góc nhà ai bỏ lông lốc cây lau nhà hư, cũ thì bác xin Nhưng rồi thì người ta cho cũng chỉ được có vài cây, nên bác phải chạy đi lùng mua
ở các vựa ve chai, đồ cũ Mà cũng vui, mấy chủ vựa hỏi bác mua lại mấy cây lau nhà hư này để làm gì, thì bác “ngứa nghề”, dân vận liền, dùng để làm gậy dưỡng sinh cho các cụ tập thể dục, mấy chủ vựa nghe thế thì cứ cho không, bảo bác mang về đi, không lấy tiền Rồi mang về bác chùi rửa, làm lại, đem tặng lại cho hội viên, bác cũng không lấy tiền Cách tốt nhất để được yêu thương, tôn trọng là cái cách mà ta cho
đi, cho càng nhiều thì tự sẽ nhận lại được càng nhiều, thế thôi.”
Khi người viết đi thực tế để tìm nguồn tin viết về bác thì cũng nghe được nhiều giai thoại về bác lắm Trong giới hạn bài viết thì chỉ xin nêu đơn cử vài chuyện thế thôi Không nói đâu xa xôi, chỉ riêng gia đình bác, đã là một giai thoại khá thú vị rồi Bác có 8 người con, 4 trai, 4 gái, các anh chị đều có việc làm ổn định Điều thú vị là trong các con của Bác, có 1 vị là linh mục, 4 cô con gái và 2 chàng rể là giáo
Trang 9viên mà vợ của bác cũng là giáo viên Một gia đình có nề nếp, gia phong và truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo như thế luôn là một niềm tự hào và là động lực lớn lao để bác sống đúng như nguyện ý của mình: Một cuộc đời không cần phải làm cái gì to tát cả, cứ sống cho tốt đời đẹp đạo là đã đủ
"Nhiều ông bạn cũng hay khuyên là già rồi, làm lụng vất vả cả đời rồi, nghỉ ngơi đi, còn tham gia việc làng việc xóm làm gì nữa, có
bổ béo thêm đồng nào đâu Nhưng vì cái tình đồng sự, cái nghĩa đồng bào, hơn hết là cảm thấy mình sống có ích, được xã hội công nhận, cứ thế mà lướt qua mọi dị nghị, lỡ hẹn bao lần với lời khuyên của con cháu mà bòm bèm làm công tác ở khu phố cả chục năm nay Nhìn khu phố đổi mới theo từng năm tháng, nhìn con đường lầy lội bùn đất đến thành con đường nhựa như ngày hôm nay, mỗi một bước chân đi qua, cảm thấy lâng lâng tự hào, một thành quả nào đấy của ngày xưa mình từng góp vào, thấy vui vui Rồi nhiều cái vui vui như vậy, mà nó làm thành động lực, làm mình gắn với khu phố, gắn với cái tâm nguyện sống tốt đời đẹp đạo của bà con giáo dân nơi đây Đơn giản thế thôi, chứ có tiền nong, lợi ích nào níu chân được những người già đợi hưởng phước với cháu con như bác mà gắn chặt với khu phố suốt gần
ấy năm đâu, phải không cháu?"
Còn nhớ 1 tác phẩm nước ngoài mà người viết đã từng đọc "Thép đã tôi thế ấy" Trong tâm khảm của một người lớn tuổi như bác, như nhiều người lớn tuổi khác đang hoạt động ở khu phố, tổ dân phố thì cái chất thép ấy vẫn kiên trung, vẫn bền bỉ với thời gian, với năm tháng lắm chứ Cái chất thép, phải chăng nó in đậm trong cả một thế
hệ tiền nhân ngày trước, làm nên chiến thắng oanh oanh liệt liệt chấn động địa cầu, và giờ đây, cái chất thép ấy, trong những ngày cuối đời, vẫn ngân lên những tiếng giòn tan để xây đời no ấm, cống hiến trong thầm lặng từng chiến công nho nhỏ trong thời bình, trong mối hòa hảo của đồng bào lương giáo Những con người sống đậm chất tình làng nghĩa xóm, sống với tôn chỉ tốt đời đẹp đạo, thanh cao luôn là những báu vật trân quý mà cuộc sống này tặng riêng cho chúng ta
Trang 10Bài 5: Thầy giáo Nguyễn Thanh Tịnh - Một tấm gương sáng về người đảng viên chân chính
Trong việc “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” của đảng viên Phường 9 Gò Vấp, có lẽ không ai là không biết
đến người đảng viên tận tâm 55 tuổi Đảng, thầy giáo ưu tú Nguyễn Thanh Tịnh, nguyên Phó chủ nhiệm khoa Triết học – Giảng viên
chính trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn, và hiện nay là Trưởng ban điều hành khu phố 5 Phường 9 Gò Vấp
Ấn tượng của người viết ngay từ lần đầu gặp ông vào năm 2009 cho đến hôm nay vẫn vẹn nguyên như cũ : Nhiệt tình, tận tâm, trách nhiệm và đầy nét phóng khoáng hào sảng của người bộ đội cụ Hồ cùng với nét tinh anh, minh mẫn của một nhà giáo ưu tú Ông tâm sự
“Là một Đảng viên Cộng sản, với 78 tuổi đời, 55 tuổi đảng là một quãng đường không dài về những gì dòng đời đã trôi qua, có biết bao
kỷ niệm của bước ngoặc cuộc sống Đó là thời máu lửa, thời trong quân ngũ, thời sinh viên rồi thời giảng viên đại học và kết thúc là thời hưu trí.” Thời gian trong quân ngũ của ông không dài, nhưng cũng
từng được trui rèn từ trong thử thách, cũng từng đi “B” như bao đứa con miền Nam tập kết ra đất Bắc Trước ngày lên đường xuôi ngược
về giải phóng miền Nam, cũng như bao thanh niên khác, hành trang
mà ông mang theo là lời căn dặn của cố thủ tướng Phạm Văn
Đồng “Các đồng chí là những đứa con miền Nam nay trở về quê mẹ,
phải xứng đáng với lòng tin của Đảng và chính phủ Chúc các đồng chí chiến thắng và xin hẹn gặp lại các đồng chí vào ngày thống nhất đất nước.” Và, trong cuộc chiến đấu nhiều máu lửa và thương đau ấy,
bao đồng đội đã ngã xuống để đất nước đứng lên, ông bùi ngùi tự nhận mình đã là một người may mắn, ông chỉ bị thương nặng và bị buộc phải ra lại đất Bắc để điều trị
Với tinh thần lạc quan, tin tưởng cuộc sống, muốn cống hiến nhiều hơn nữa cho công cuộc kiến thiết nước nhà, để trả nợ cho những người đồng đội đã ngã xuống năm ấy, trong điều kiện vật chất thiếu thốn, kinh tế khó khăn, ông đã cố gắng vượt qua tất cả để vào trường đại học Bắt đầu thời sinh viên khốn khó ấy là bằng rất nhiều bữa cơm được gọi là bữa cơm cho “sang” chứ thật ra chỉ là 2 cục bột mì luộc với nước muối , cố nuốt để ngồi học bụng không “réo gọi” làm phiền bạn bè xung quanh – Ông cười vui cho biết Nhìn vào đôi mắt sáng,