1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR

33 816 5

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 33
Dung lượng 155,99 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠOĐẠI HỌC NÔNG LÂM TP. HỒ CHÍ MINH KHOA KINH TẾCHUYÊN NGÀNH KINH TẾ TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNGBÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢNBÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR Thành Viên Nhóm:1. Bồ Thụy Ngọc Thuận141201792. Nguyễn Kim Ngân141200323. Nguyễn Thị Cẩm Tiên14120055 GVHD: TS. Phạm Thị Ánh NgọcThành phố Hồ Chí MinhTháng 032017NỘI DUNGI. Vấn đề nghiên cứu:1II. Lý thuyết và phương pháp nghiên cứu:11. Lý thuyết:11.1. Lý thuyết cơ bản11.2. Mô hình:32. Phương pháp nghiên cứu:42.1. Phương pháp thống kê mô tả:42.2. Phương pháp xử lý và phân tích số liệu :42.3. Phương pháp quan sát trực quan thực địa:52.4. Phương pháp phân tích:52.5. Phỏng vấn chuyên gia:52.6. Phương pháp luận:53. Liên hệ thực tế môn học:64. Vận dụng trong nghiên cứu đề tài:6III. Kết quả nghiên cứu:71. Kết quả cho thủy sản thương mại71.1. Ước lượng GS và Fox mô hình cho thủy sản thương mại71.2 Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong thủy sản thương mại71.3. Kinh tế cho thuê trong thương mại thủy sản91.4. Yêu cầu giảm nỗ lực của đánh bắt trong thủy sản thương mại102. Kết quả cho Thủy sản địa phương102.1 Ước lượng GS và Fox mô hình cho Thủy sản địa phương102.2. Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong Thủy sản địa phương102.3. Kinh tế cho thuê của thủy sản địa phương122.4. Giảm nỗ lực đánh bắt trong thủy sản địa phương123. Kết quả cho toàn ngành đánh bắt133.1 Ước lượng GS và mẫu Fox cho toàn ngành đánh bắt133.2. Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong toàn ngành đánh bắt thủy sản133.3. Kinh tế cho thuê ở toàn ngành đánh cá143.4. Giảm nỗ lực đánh bắt cho toàn ngành154. Tác động của thuê mướn nhân công đến giảm nỗ lực đánh bắt trong toàn ngành.155. Liên hệ kết quả này với việc giải quyết vấn đề nghiên cứu:16IV. Kết luận và kiến nghị của nghiên cứu:171. Kết luận:172. Kiến nghị:182.1.Kiến nghị đối với thủy sản thương mại:182.2.Kiến nghị đối với thủy sản địa phương:182.3. Kiến nghị đối với ngành thủy sản biển:19V. Nhận xét, đánh giá của nhóm:211. Ưu điểm, hạn chế của nghiên cứu:211.1. Ưu điểm:211.2. Hạn chế:212. Đánh giá của nhóm:21TÀI LIỆU THAM KHẢO23PHỤ LỤC25 I. Vấn đề nghiên cứu: Mục tiêu chính của bài viết là để giải quyết vấn đề khai thác quá mức trong ngành thủy sản ở Philipines, thông qua việc tiếp cận ngành (ví dụ: thủy sản thương mại, thủy sản địa phương và tổng thể nghề cá biển). Cách tiếp cận này có thể giúp hoạch định chính sách và quản lý nghề cá ngành thủy sản. Người ta hy vọng rằng kết quả cho thấy có hay không sự tồn tại đánh bắt quá mức thực sự là vấn đề của ngành. Bài viết này cũng cố gắng cung cấp, đưa ra những dữ liệu bị hạn chế trước đó, một số đánh giá sơ bộ cho rằng có thể cắt giảm nỗ lực đánh cá để kiểm soát khai thác quá mức trong tương lai. Nghiên cứu này còn nhằm cung cấp sơ bộ các chi phí xã hội, mặc dù một phần, có thể giảm nỗ lực đánh bắt trong nghề cá biển.II. Lý thuyết và phương pháp nghiên cứu:1. Lý thuyết:1.1. Lý thuyết cơ bảnĐánh bắt quá mức có thể được phân thành bốn loại (Pauly 1987). •Thứ nhất là đánh bắt quá mức tăng trưởng, xảy ra khi cá được đánh bắt ngay cả trước khi chúng có cơ hội để phát triển. •Thứ hai là đánh bắt quá mức trên sẽ tiếp tục xảy ra đến khi số cá trưởng thành bị bắt với số lượng lớn, vì thế mà sinh sản bị suy yếu. •Thứ ba là hệ sinh thái đánh bắt quá mức diễn ra khi sự suy giảm một trữ lượng cá phong phú, do cá không được bù đắp bởi sự gia tăng trữ lượng của các loài khác. •Thứ tư là đánh bắt quá mức kinh tế xảy ra khi tăng nỗ lực đánh cá dẫn đến mức lợi nhuận dưới mức tối đa mong muốn. Trong số các loại đánh bắt quá mức này, đánh bắt quá mức kinh tế có thể là sự quan tâm hàng đầu để quản lý nghề cá và các nhà hoạch định vì nguồn lợi thủy sản chủ yếu được xem như nguồn lực kinh tế (ví dụ, cung cấp thực phẩm và việc làm). Nói tóm lại, lý thuyết này bắt đầu với biển như một nguồn tài nguyên thủy sản không thuộc sở hữu của ai và được mở khai thác cho tất cả mọi người. Trước khi các doanh nghiệp và cá nhân vào ngành thủy sản, thì trữ lượng của cá là P được giả định tăng trưởng với tốc độ thuần tự nhiên là r, giữa hai khoảng thời gian. r này tương đương với việc cá trẻ tham gia trữ lượng cộng với sự tăng trưởng của cá ban đầu trong trữ lượng, trừ đi tỷ lệ tử vong cá tự nhiên. Khi ngư dân và các doanh nghiệp bước chân vào việc đánh bắt thủy sản, tình hình mới được mở ra. Theo định nghĩa, r là bây giờ cũng khối lượng cá, y, sản lượng được đánh bắt bởi ngư dân. Ngoài ra, kể từ khi có sự đánh bắt của con người đã làm tăng thêm tỷ lệ tử vong của cá, dẫn đến việc giảm P. Điều này cho thấy mối quan hệ giữa nỗ lực cá, E, và P là tỷ lệ nghịch. Có mối quan hệ hình U tồn tại giữa r hoặc y và E. Trong mối quan hệ này, việc đánh bắt cá bởi con người đạt tối ưu về mặt sinh học, gọi là năng suất bền vững tối đa (MSY).•Ở mức độ nỗ lực thấp, với trữ lượng cá rất cao, nguyên nhân gây ra quá tải trong đánh bắt và làm tăng trưởng chậm. •Khi mức nỗ lực đánh bắt tăng lên, trữ lượng giảm và số người đánh bắt giảm đi, nguyên nhân gây ra sự tăng trưởng nhanh hơn. •Cuối cùng, tại mức nỗ lực quá nhiều, lúc có trữ lượng nhỏ hơn để tái tạo và sự tăng trưởng chậm lại. Để minh họa cho các lý thuyết kinh tế, tổng doanh thu (TR), được tạo ra bằng cách nhân số cá được đánh với giá cá trên một đơn vị cá. Tổng chi phí (TC) có nguồn gốc bằng cách nhân nỗ lực khai thác với giá trên một đơn vị nỗ lực . Nếu giá của cá và nỗ lực được giả định không đổi, kết quả đường cong TR sẽ được hình chữ U trong khi các đường cong TC là một đường thẳng dốc lên (Hình 4).Hình 4. Các lý thuyết kinh tế cơ bản của việc đánh bắt quá mức Ban đầu khi E tăng, TR cũng tăng nhưng ở một tỷ lệ giảm. Tiếp tục tăng trong E mang lại mức độ TR đầu tiên đạt tối ưu kinh tế, năng suất kinh tế tối đa tại MEY. Tại MEY, điều kiện kinh tế để đạt tối đa hóa về lợi nhuận . Từ quan điểm kinh tế, MEY là mức độ khai thác hấp dẫn nhất cho ngành thủy sản. Nếu ngư dân muốn làm việc hiệu quả, đánh bắt cá nên dừng lại ở MEY nơi lợi nhuận đang ở tối đa. Tuy nhiên, với điều kiện tự do tiếp cận, đánh bắt cá tiếp tục vượt MEY vì ngày càng nhiều ngư dân bị thúc đẩy bởi lợi nhuận, gia nhập vào ngành thủy sản. Tình trạng này đẩy mức độ đánh bắt tối ưu kinh tế quá khứ thành tối ưu tiếp theo là MSY, mà như đã đề cập là tối ưu sinh học của ngành thủy sản. Tại MSY, lợi nhuận tích cực vẫn còn tồn tại vì TR vẫn lớn hơn TC. Điều này làm tình hình đánh cá vẫn tiếp tục cho đến khi, cuối cùng, sản lượng truy cập mở (OAY) là đạt. Tại điểm này, lợi nhuận tích cực đã biến mất và không có động lực để tiếp tục đánh bắt cá, xa hơn nữa việc đánh bắt sẽ dừng lại. Các OAY là điểm cân bằng dài hạn của ngành thủy sản. 1.2. Mô hình:Có bốn loại mô hình chung có thể được áp dụng trong phân tích đánh bắt quá mức. Gồm•Những loài đơn lẻ và mô hình giá cố định, •Loài duy nhất và mô hình biến giá cả, •Nhiều loài và mô hình giá liên tục •Nhiều loài và các mô hình biến giá cả. Những loài đơn lẻ và mô hình giá cố định đã được lựa chọn cho nghiên cứu này chủ yếu do những hạn chế về số liệu. Có hai loài duy nhất và mô hình giá cố định được sử dụng phổ biến trong nghiên cứu thực nghiệm, mô hình GordonSchaefer (GS), và Fox Model.Về mặt toán học, mô hình GS được quy định là:Y = aE + bE2 + u(1)hoặc làYE = a + bE + u(2)Trong đó: Y là lượng cá đánh bắt, E được định nghĩa là trước đó, một là đánh chặn, b là hệ số và u là phương sai. Mặt khác, mô hình Fox được quy định là:Y = Eec+dE+u(3)hoặc làYE = ec+dE+u(4)Trong đó: c và d là đánh chặn và hệ số tương ứng; e là viết tắt của số mũ, và các biểu tượng khác đều giống nhau như trước.2. Phương pháp nghiên cứu:2.1. Phương pháp thống kê mô tả: Số liệu thứ cấp: Thu thập các văn bản pháp lý và chính sách pháp luật, chính sách kinh tế xã hội, số liệu thống kê kinh tế xã hội (giá trị, sản lượng cá, xuất khẩu, nhập khẩu qua các năm, …), các tài liệu nghiên cứu đã xuất bản liên quan đến địa bàn nghiên cứu.2.2. Phương pháp xử lý và phân tích số liệu : Kết quả xử lý và phân tích được thể hiện theo dạng phân tích, mô tả bằng bảng và biểu đồ, đồ thị thực hiện trên phần mềm Excel.•Phân tích đánh giá các thông tin về kinh tế, •Phân tích đánh giá các thông tin về xã hội: Phân tích đánh giá các thông tin về thể chế chính sách, những tồn tại vướng mắc về chế độ chính sách trong quản lý thủy hải sản.•Phân tích điểm mạnh, điểm yếu, cơ hội và nguy cơ trong việc sử dụng và quản lý tài nguyên thiên đa dạng sinh học, mức độ tác động đánh bắt quá mức của người dân vào ngành thủy sản Philipin.2.3. Phương pháp quan sát trực quan thực địa:Bằng các phương tiện sẵn có, tiến hành đến nơi nghiên cứu quan sát hiện trạng thực tế đang diễn ra ở đây. Đồng thời, ghi lại những hình ảnh minh hoạ cho bài nghiên cứu.2.4. Phương pháp phân tích:Từ những số liệu đã thu thập được phân tích đánh giá, thiết kế mô hình cần thiết, tính toán chi phí để thấy được sự cần thiết phải thay đổi hiện tại, từ đó rút ra kết luận.2.5. Phỏng vấn chuyên gia: Điều tra các vấn đề liên quan đến chính sách khai thác, thị trường, hoạt động đánh bắt và sử dụng tài nguyên của ngư dân dưới tác động của đánh bắt quá mức.2.6. Phương pháp luận:Kế thừa các tư liệu và phân tích các tài liệu thứ cấp Các thành quả của các công trình nghiên cứu đến tính đa dạng sinh học, trữ lượng cá tại Vùng biển Philipin. Những tài liệu đã có về điều kiện tự nhiên, kinh tế, xã hội của vùng nghiên cứu là Philipin. Cơ cấu ngành nghề, cơ cấu chi phí, thị trường, hàng hoá và dịch vụ v.v... liên quan đến đánh bắt thủy hải sản. Thu thập tình hình đưa ra kiến nghị.3. Liên hệ thực tế môn học: Thông qua cơ sở lý thuyết, Phương pháp nghiên cứu được áp dụng trong nghiên cứu này có sự liên hệliên quan đến những lý thuyết, phương pháp mà nhóm đã được biết trong môn Kinh tế Thuỷ Sản và các môn khác đã học là: Phân tích kinh tế trong khai thác tài nguyên thủy sản•Sự tăng trưởng tài nguyên hải sản•Tốc độ tăng trưởng và trữ lượng•Sản lượng khai thác, nỗ lực đánh bắt và trữ lượng•Mức đánh bắt đạt hiệu quả kinh tế cao nhất•Chính sách điều chỉnh trong ngành thủy sản Phân tích kinh tế trong nuôi trồng thủy sản •Lý thuyết sản xuất•Hàm sản xuất và ứng dụng trong phân tích kinh tế thủy sản•Phân tích kinh tế trong nuôi trồng thủy sản4. Vận dụng trong nghiên cứu đề tài: Nhóm phát hiện thấy có sự vận dụng sáng tạo (hoặc đơn giản hoá) về lý thuyết, phương pháp nghiên cứu được áp dụng trong nghiên cứu này giải quyết vấn đề nghiên cứu của đề tài: Thông qua bài đọc hiểu nghiên cứu “Đánh bắt quá mức trong ngành thủy sản Philipin”, nhóm thấy: Mô hình nghiên cứu bài chỉ áp dụng trường hợp: Những loài đơn lẻ và mô hình giá cố định đã được lựa chọn cho nghiên cứu này chủ yếu do những hạn chế về số liệu. Cụ thể là khi vận dụng mô hình GordonSchaefer (GS), và Fox Model chỉ xét hai loài đơn lẻ. Đây là sự đơn giản hóa vấn đề nghiên cứu vì ở biển có rất nhiều loài và giá cả thì luôn biến động theo thị trường. Sự đơn giản hóa này giúp việc nghiên cứu dễ dàng hơn. Sự vận dụng sáng tạo trong việc áp dụng các lý thuyết kinh tế trong đánh bắt cá. Thông qua lý thuyết cho thấy được mức sản lượng nào là đạt bền vững về mặt sinh học, mức đánh bắt đạt hiệu quả cao nhất về mặt kinh tế. Kết hợp minh họa bằng đồ thị thể hiệ mối quan hệ giữa nỗ lực đánh bắt, sản lượng và trữ lượng, để thấy được những mức nỗ lực mà tại đó khai thác hiệu quả về mặt kinh tế, bền vững sinh học, điểm lợi nhuận bằng 0.III. Kết quả nghiên cứu:1. Kết quả cho thủy sản thương mại1.1. Ước lượng GS và Fox mô hình cho thủy sản thương mại Kết quả của việc ước tính các đặc điểm kỹ thuật sinh học của các mô hình GS và Fox được cung cấp trong bảng 7. Cả hai mô hình có những dấu hiệu và ý nghĩa các hệ số cho thấy thương mại thủy sản bị đánh bắt quá mức.Bảng 7. Kết quả hồi quy cho các mô hình GordonSchaefer và Fox trong Thủy sản thương mại Philippin, 19481994.Đặc điểm kỹ thuậtMô hìnhA1A2Điều chỉnh R2Đánh bắt= nỗ lực a+ nỗ lực bGordonSchaefer857221.6762.338E 07(8.654)0.85Đánh bắt= nỗ lực xuất khẩu (nỗ lực c+d)Fox45880.0000008880.761.2 Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong thủy sản thương mại Sử dụng các kết quả của mô hình GS trong Bảng 7 và các giá trị cho giá cá tra và chi phí của nỗ lực cho ngành thủy sản thương mại: MEY, EMEY, MSY, EMSY, OAY và mức EOAY được tính toán (Bảng 8). Bảng 8: Các chỉ số chính Sử dụng kết quả GordonSchaefer trong lĩnh vực thuỷ sản thương mại ở Philippines năm 1994.Chỉ sốTần suất đánh bắtTổng doanh thuNỗ lựcTổng giáThuê kinh tế tối đaTối đa bền vững785,70639,082,565,9811,833,19129,409,879,3849,672,686,597Điểm tối đa kinh tế674,47633,549,785,6751,143,44718,344,318,77315,205,466,902Điểm khai thác tự do735,57936,688,637,5462,286,89436,388,637,546•Như đã nêu, MSY là tại 785.706 tấn trị giá P39.084 tỷ và sản xuất ở mức độ nỗ lực của 1.833.191 mã lực. •Mặt khác, MEY đã được tại 674.476 tấn trị giá P33.550 tỷ và sản xuất ở mức độ nỗ lực của 1.143.447. •OAY là tại 737.579 tấn trị giá P36.687 tỷ và sản xuất ở mức độ nỗ lực 2.286.894. Các số liệu trong Bảng 4 cho thấy rằng mức này vẫn chưa xảy ra, ngụ ý rằng với điều kiện tự do tiếp cận, sự mở rộng thêm của ngành có thể sẽ xảy ra. Các kết quả tính toán của mô hình GS của ngành thủy sản thương mại được minh họa trong hình 5.Hình 5. Kết quả ước lượng của GordonSchaefer Model cho Thủy sản Thương mại, 19481994 1.3. Kinh tế cho thuê trong thương mại thủy sản Bảng 8. MER sẽ được tạo ra khi các thủy sản thương mại đang hoạt động ở mức MEY là P15.205 tỷ đồng mỗi năm. Mặt khác, nếu hoạt động ở MSY, ER là P9.673 tỷ USD mỗi năm. Về số lượng với mức giá trung bình của cá năm 1994 là P49,742 mỗi tấn, MER là 305.677 tấn mỗi năm. Ước tính số tiền trên của MER từ thủy sản thương mại, nói chung là phù hợp với kết quả nghiên cứu trước đây. Dalzell et al. (1987) xác định rằng MER từ nghề cá nổi nhỏ là khoảng 366.000 tấn. Mặt khác, Silvestre và Pauly (1986) ước tính các MER trung bình 162.500 tấn mỗi năm. Khi tổng hợp, các MER từ cá nổi nhỏ và thủy sản đáy là ở 528.500 tấn. Khó biết được bao nhiêu nổi nhỏ và cá đáy được bắt trong thủy sản thương mại. Tuy nhiên, trung bình của thương mại đánh bắt thủy sản đối với tổng lượng đánh bắt là 47%. Sử dụng điều này như một cơ sở thô, thủy sản thương mại của MER đến từ các cá nổi nhỏ và thủy sản đáy là khoảng 248.395 tấn một năm. Không có thông tin về MER từ đánh cá nổi lớn, ít hơn phần đến từ thủy sản thương mại. Tuy nhiên, nó có thể được giả định rằng sự khác biệt giữa con số 248.395 tấn so với nghiên cứu trước đây và con số 305.677 tấn tính trong nghiên cứu này đại diện cho thuê kinh tế từ việc đánh bắt cá nổi lớn.1.4. Yêu cầu giảm nỗ lực của đánh bắt trong thủy sản thương mại Dựa trên các kết quả trên, lực khai thác cần phải được giảm từ mức năm 1994 của 2.091.899 mã lực. Xét về tỷ lệ phần trăm, nỗ lực trong ngành thủy sản thương mại sẽ phải được giảm khoảng 45% để đi đến MEY. Để đạt được MSY, mặt khác, nó sẽ phải được hạ xuống khoảng 12%.2. Kết quả cho Thủy sản địa phương2.1 Ước lượng GS và Fox mô hình cho Thủy sản địa phương Kết quả của việc ước lượng các mô hình GS và Fox cho thủy sản địa phương được thể hiện trong Bảng 9. Cả hai mẫu GS và Fox có những dấu hiệu và ý nghĩa cho các hệ số ngụ ý rằng thủy sản địa phương được đánh bắt quá mức.Bảng 9: Các dự đoán của mô hìnhĐặc điểm kỹ thuậtMô hìnhA1A2Điều chỉnh R2Đánh bắt= nỗ lực a1 + a2 nỗ lực GordonSchaefer553615.427.24E 08(10.145)0.55Đánh bắt= Nỗ lực ( a1 + a2)Fox37615.2024.6E07(15.044)0.832.2. Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong Thủy sản địa phương Để thống nhất, mô hình GS một lần nữa đã được sử dụng để ước tính MSY, MEY và OAY cho thủy sản địa phương (Bảng 10). Bảng 10: Các chỉ số chính Sử dụng kết quả GordonShaefer Model ở Philippin năm 1994Chỉ sốTần suấtTổng doanh thuNỗ lựcTổng giáThuê kinh tếTối đa bền vững1,058,26329,895,929,2823,823,20430,669,745,856(773,816,575)Điểm tối ưu kinh tế779,82422,030,031,3691,862,12314,937,950,0327,092,081,338Điểm khai thác tự do1,057,55429,875,900,0643,724,24629,875,900,064•MSY là tại 1.058.263 tấn trị giá P29.89 tỷ đồng và đạt được ở mức độ nỗ lực của 3.823.204 mã lực. •MEY đã ở 779.824 tấn trị giá P22 tỷ đồng và đạt được ở mức độ nỗ lực của 1.862.123 mã lực.•OAY là tại 1.057.554 tấn trị giá P29.87 và đạt được ở mức độ nỗ lực của 3.724.246 mã lực. Một minh họa của mô hình GS cho thủy sản địa phương được trình bày trong Hình 6. Một tình huống khá độc đáo trong thủy sản địa phương là các OAY đã đạt được trước khi MSY đã đạt được, trái ngược với tình hình ở thủy sản thương mại.Hình 6. Kết quả ước lượng của GordonSchaefer Model cho các Thủy sản địa phương, 19481994 2.3. Kinh tế cho thuê của thủy sản địa phương Bảng 10. Nếu hoạt động ở MEY, MER thủy sản địa phương là khoảng P7.095 tỷ đồng mỗi năm. Nếu hoạt động ở MSY, ER là tiêu cực tại P.77 tỷ USD mỗi năm. Một lần nữa, kết quả này phù hợp với những nghiên cứu trước đây. MER ước lượng từ biển và thủy sản đáy nhỏ là tại 528.500 tấn. Giả sử trung bình của thủy sản địa phương bắt để đánh bắt thủy sản biển là 53% thì MER của thủy sản địa phương đến từ các cá nổi nhỏ và thủy sản đáy là khoảng 280.105 tấn một năm. Không có thông tin về các MER từ đánh cá nổi lớn, có thể giả định rằng các loài cá nổi lớn chủ yếu được đánh bắt bởi các ngư dân thương mại. Do đó, MER ngoại suy của 280.105 tấn cho cá nổi nhỏ và thủy sản nước lợ gần đáy có thể xem là thuê toàn bộ ngư nghiệp địa phương. 2.4. Giảm nỗ lực đánh bắt trong thủy sản địa phương Để đạt được mức độ bền vững, các nỗ lực khai thác thủy sản địa phương đã được hạ xuống từ mức 6.343.329 mã lực vào năm 1994 (Bảng 5). Tỷ lệ phần trăm tốt là lực khai thác sẽ phải giảm 71% để đạt được MEY. Mặt khác, để có được đến cấp độ MSY, nó sẽ phải được giảm 40%. (Cần lưu ý, kể từ khi MSY rơi ngoài mức OAY, nó không phải là một mục tiêu quản lý mong muốn trong trường hợp này)3. Kết quả cho toàn ngành đánh bắt3.1 Ước lượng GS và mẫu Fox cho toàn ngành đánh bắt Bảng 11 trình bày kết quả của việc ước lượng các mô hình GS và Fox cho ngành thủy sản biển tổng thể. Cả hai mô hình có dấu hiệu ý nghĩa và hệ số trong đó đã được dự kiến, ngụ ý rằng vấn đề đánh bắt quá mức xảy ra cho toàn ngành đánh bắt. (Kết quả này, dự đoán cho cả thủy sản thương mại, thủy sản địa phương đã đánh bắt quá mức)Bảng 11: Ước lượng của mô hình GS và FOX cho tổng thể đánh bắt thủy hải sảnĐặc điểm kỹ thuậtMô hìnhA1A2Điều chỉnh R2Đánh bắt= nỗ lực a1 + a2 nỗ lực GordonSchaefer655217.0545.95E 08(10.043)0.66Đánh bắt= Nỗ lực ( a1 + a2)Fox0.3896.0390.000000299(14.647)0.623.2. Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong toàn ngành đánh bắt thủy sản Các ước tính về MSY, MEY và OAY cho nghề cá biển được cung cấp trong bảng 12. Bảng 12: Các ước tính của MSY, MEY và OAY cho nghề cá biểnChỉ sốTần suất đánh bắtTổng doanh thuNỗ lựcTổng giáThuê kinh tếTối đa bền vững1,803,72770,338,140,3865,505,88266,246,776,4714,091,363,915Điểm tối ưu kinh tế1,403,72854,739,791,5792,913,07235,050,078,85619,689,712,722Điểm khai thác tự do1,797,62470,100,157,7135,826,14370,100,157,713•MSY là tại 1.803.727 tấn trị giá P70.3 tỷ và đến mức độ nỗ lực của 5.505.882 mã lực. Trái ngược với các con số sản lượng và nỗ lực trong Bảng 6, MSY đã đạt được trong những năm cuối thập niên 80 và đầu thập niên 90.•Các MEY là tại 1.403.728 tấn trị giá P54.7 tỷ đồng và tạo ra ở mức độ nỗ lực của 2.913.072 mã lực. Trái ngược với con số trong Bảng 6, mức này đã đạt được trong những năm đầu 80.•Cuối cùng, các OAY là tại 1.797.624 tấn trị giá P70.1 tỷ đồng và đạt được ở mức độ nỗ lực của 5.826.143 mã lực. So với số liệu trong Bảng 6, điều này đã đạt được trong những năm 90.Một minh họa của mô hình GS cho nghề cá biển tổng thể được thể hiện trong hình 7.Hình 7. Kết quả ước lượng của GordonSchaefer cho tổng thể nghề cá biển, 19481994 3.3. Kinh tế cho thuê ở toàn ngành đánh cá Các tính toán tổng doanh thu, tổng chi phí và tiền thuê kinh tế sử dụng mô hình GS cũng được thể hiện trong Bảng 12. Tại MEY, MER ở toàn ngành cá biển là P19.689 tỷ đồng mỗi năm. Tại MSY, ER là P4.091 tỷ USD mỗi năm. Các MEY và MSY mức tạo ra cho nghề cá biển tổng thể chuyển hướng một chút từ tổng các mức MEY và MSY bắt nguồn cho thủy sản thương mại và thành phố (Bảng 8 và 10). Kết quả này đã được dự kiến cho sự khác biệt về giá đánh bắt cá và nỗ lực cá trong sử dụng các tính toán. Tại các giả định giá trung bình năm 1994 cho các loài cá biển của P38,996 mỗi tấn, các MER mà có thể có số tiền 504.916 tấn. Một lần nữa, con số này nói chung là phù hợp với các nghiên cứu trước đó.3.4. Giảm nỗ lực đánh bắt cho toàn ngành Các kết quả cho thấy nỗ lực khai thác thủy sản biển ở toàn ngành đã được giảm từ mức 8.435.228 mã lực vào năm 1994 (Bảng 6). Đặc biệt, nỗ lực khai thác sẽ phải giảm 65% để đạt được MEY. Mặt khác, nó sẽ phải giảm 35% để đạt được MSY.4. Tác động của thuê mướn nhân công đến giảm nỗ lực đánh bắt trong toàn ngành. Giảm cường lực khai thác để đạt được MSY hoặc MEY sẽ nâng cao năng suất thủy sản biển. Tuy nhiên, nó cũng sẽ dẫn đến tình trạng thất nghiệp của ngư dân sẽ phải rời khỏi ngành thủy sản. Đây là một vấn đề lớn trong cả nước, các nơi còn lại của nền kinh tế có thể không có đủ chỗ để chứa các ngư dân chuyển nghề. Những hạn chế trong dữ liệu về việc làm, gây khó khăn để ước tính chính xác tác dụng của việc làm giảm nỗ lự. Các kết quả được trình bày ở bảng 13. Có hai phương pháp tính toán được sử dụng: đầu tiên, bằng cách sử dụng các kết quả trước đó cho thủy sản thương mại và đô thị cá nhân và sau đó tổng hợp; và thứ hai, bằng cách sử dụng các kết quả trực tiếp từ ngề cá toàn ngành cá biển.Bảng 13: Tác động việc làm giảm nổ lực đánh bắt thủy hải sảnKhu vựcNăng suất tối đa bền vữngTối đa bền vững kinh tế% giảmSản lượng của ngư dânGiảm việc làm% giảmSản lượng của ngư dânGiảm việc làmThương mại13319,93738,39245319,937143,972Địa phương40397,163158,86571397,163281,986Tổng197,258425,957Tổng thể35717,100250,18565717,100466,115Để đạt được MSY:•Nỗ lực sẽ được giảm 12% trong nghề cá thương mại và 40% trong thủy sản địa phương. Tổng cộng có khoảng 197.258 ngư dân mất việc.•Đối với tổng thể ngư dân biển, nỗ lực sẽ được giảm 35 % để đạt được MSY. Điều này có nghĩa là 250.985 ngư dân sẽ bị mất việc làm. Mặt khác, để đi đến MEY:•Nỗ lực phải được hạ xuống 45 % trong nghề cá thương mại và 71 % trong thủy sản địa phương. Tổng cộng có khoảng 425.957 ngư dân mất việc.•Đối với tổng thể ngư dân biển, nỗ lực sẽ được giảm 65% để có MEY. Điều này có nghĩa là 466.115 người sẽ bị thất nghiệp. Nói tóm lại, một số lượng lớn các ngư dân sẽ bị mất việc làm khi bền vững đạt được trong nghề cá biển. Do đất nước đã có một vấn đề thất nghiệp trầm trọng, mối quan tâm về quản lí thủy sản không thể bỏ qua.5. Liên hệ kết quả này với việc giải quyết vấn đề nghiên cứu: Thông qua các kết quả nghiên cứu cho: Thủy sản thương mại, thủy sản địa phương và toàn ngành đánh bắt cho thấy việc đánh bắt, khai thác cá đang diễn ra quá mức và có thể cạn kiệt. Mặc dù tổng sản lượng của ngành chiếm khoảng năm phần trăm của tổng Sản phẩm quốc gia (GDP), sản xuất thủy sản đáp ứng hơn hai phần ba số tiêu thụ protein động vật của quốc gia, xuất khẩu thủy sản đã được phát triển ở mức giá rất cao hàng năm, đặc biệt là về mặt giá trị. Tuy nhiên, cần phải có chính sách can thiệp vào ngành thủy sản Philipin để đảm bảo nguồn tài nguyên bền vững, đảm bảo sản lượng cho thế hệ tương lai. Sự can thiệp chủ yếu nhất là thông qua mức nỗ lực đánh bắt (Effort). Theo nghiên cứu, mức nỗ lực đánh bắt ở Toàn ngành thủy sản Philipin liên tục tăng từ năm 19481994 với mức nỗ lực tương ứng là 69,505 và 8,435,228 (Bảng 6). Kết quả cũng cho thấy, nỗ lực khai thác sẽ phải giảm 65% để đạt được MEY. Mặt khác, nó sẽ phải giảm 35% để đạt được MSY. Giải quyết vấn đề khai thác quá mức cũng cần lưu ý đến tình trạng thất nghiệp. Dựa vào kết quả Bảng 13, đối với tổng thể ngư dân biển, nỗ lực giảm 35 % để đạt được MSY thì sẽ có 250.985 ngư dân mất việc làm. Nỗ lực giảm 65% để có MEY thì sẽ có 466.115 ngư dân bị thất nghiệp. Vì vậy nếu không muốn một số lượng lớn các ngư dân sẽ bị mất việc làm khi bền vững đạt được trong nghề cá biển. Cần có các biện pháp quản lý chặt chẽ, giải quyết hiệu quả những vấn đề nan giải, sự can thiệp của chính quyền trong việc đề ra chủ trương chính sách hợp lý đảm bảo nghề Thủy sản phát triển bền vững. IV. Kết luận và kiến nghị của nghiên cứu:1. Kết luận: Từ các kết quả tính toán, nghiên cứu tạo ra các kết luận sau đây về việc đánh bắt quá mức trong ngành thủy sản biển:a. Ngành thủy sản biển và hai phân ngành của nó, thương mại và thủy sản địa phương đã đánh bắt quá mức.b. Nhìn chung, cấp MEY và MSY trong ngành thủy sản biển và các phân ngành của nó đã đạt được ở đầu những năm 80 và 90.c. Có thể có được đặc lợi kinh tế đáng kể nếu ngành thủy sản biển được điều hành ở mức bền vững. Nếu hoạt động ở MEY, và xét một cách tổng thể, MER từ ngành thủy sản biển sẽ là P19.689 tỷ đồng.d. Phải giảm đáng kể nỗ lực đánh cá để đạt được mức độ bền vững trong khai thác thủy sản. Xét một cách tổng thể, đối với nghề cá biển, nỗ lực phải được giảm 65 phần trăm.e. Bởi vì phải giảm đáng kể nỗ lực đánh bắt cá để đạt được sự bền vững trong khai thác thủy sản, thất nghiệp có lẽ là một tác động phụ tiềm ẩn nghiêm trọng. Tính chung, khoảng 466.000 ngư dân biển sẽ bị thất nghiệp.2. Kiến nghị:2.1.Kiến nghị đối với thủy sản thương mại: Thứ nhất, việc khai thác quá mức cần được giải quyết ngay lập tức bằng cách kiểm soát tổng lực đánh bắt. Hiện nay, Chương trình Ngành Thuỷ sản (FSP) đang trong quá trình sáng tạo ra một chương trình để thực hiện giảm nỗ lực. Thứ hai, cần nâng cao mức thu lệ phí cấp giấy phép hiện đang áp dụng trong thủy sản thương mại. Sử dụng hệ thống giấy phép để giúp giảm bớt nỗ lực đánh bắt cá trong dài hạn. Thứ ba, cần tổ chức chương trình bồi dưỡng những kỹ năng cần thiết cho các ngư dân chuyển sang các lĩnh vực kinh tế khác. Thứ tư, cần có biện pháp giảm săn bắt cá bởi tàu nước ngoài trong vùng biển địa phương. Phải xử phạt nghiêm những người vi phạm theo qui định pháp luật. Cuối cùng, mặc dù ngành thủy sản thương mại như một tổng thể bị đánh bắt quá mức, trong đó được phân ra thành các ngành (ví dụ: khu vực đánh bắt cá cụ thể và các loài thương mại), mà hiện nay vẫn còn được khai thác. Sự phát triển của các tiểu ngành này phải được ưu tiên trong quản lý nghề cá. Đó là thách thức của chính phủ để có thể kiểm soát khai thác quá mức ở cấp quốc gia đồng thời thúc đẩy phát triển hơn nữa trong nghề đánh cá thương mại tại cùng một thời điểm.2.2.Kiến nghị đối với thủy sản địa phương: Thứ nhất, để ngư dân thành phố có thể sinh sống được khi họ rời khỏi ngư nghiệp và chuyển sang lĩnh vực kinh tế khác thì các chương trình sinh kế quy mô nhỏ phải được thúc đẩy bởi các chính phủ trong khu vực ven biển phối hợp với các đơn vị chính quyền địa phương và các tổ chức phi chính phủ. Những hoạt động này cần phải được thực hiện trên cả nước để giúp giảm tác động của lực khai thác ở cấp quốc gia. Thứ hai, để tìm kiếm các sinh kế thay thế thì việc xúc tiến du lịch sinh thái tại các khu vực nông thôn ven biển là cần thiết. Các ngư dân làm việc trong khu du lịch sinh thái, thì nỗ lực đánh bắt cá sẽ giảm. Một tùy chọn khác mà chính phủ có thể xem xét là thúc đẩy phát triển công nghiệp ở các khu vực nông thôn ven biển. Các ngành công nghiệp và các hoạt động kinh tế khác mà sử dụng các ngư dân thành phố, thì các ngư dân sẽ ít tham gia vào các hoạt động đánh bắt cá … Thứ ba, chương trình khuyến khích của các nguồn tài nguyên và môi trường giáo dục trong cộng đồng ngư dân là một phương tiện làm giảm lực đánh bắt. Khi ngư dân thành phố nhận thức được mối nguy hiểm mà đánh bắt quá mức gây ra đối với phúc lợi của họ, khi đó họ sẽ thực hiện các hoạt động đánh bắt cá bền vững. Các dự án giáo dục ngày càng nhiều và nâng cao nhận thức trong ngành thủy sản là một bước tiến lớn phải liên tục được hỗ trợ bởi chính phủ. Cuối cùng, cần vận hành hiệu quả Bộ Luật Chính quyền địa phương (LGC) ở các khu vực nông thôn ven biển sẽ thúc đẩy giảm nỗ lực đánh bắt ở thủy sản địa phương. Củng cố hệ thống quản lý hiệu quả, chẳng hạn như những người có liên quan đến quyền và tiếp cận tài sản ven biển; quy định, pháp lệnh; giám sát, lập chính sách và thực thi; thúc đẩy việc khai thác bền vững nguồn lợi thủy sản khu vực.2.3. Kiến nghị đối với ngành thủy sản biển: Đối với ngành thủy sản biển , việc đánh bắt quá mức không chỉ do sự gia tăng nỗ lực đánh bắt mà còn bởi những việc làm của các bánh răng phá hủy và kỹ thuật của ngư dân. Do đó, để giúp bảo tồn nguồn lợi thủy sản biển, thực thi có hiệu quả pháp luật thủy sản, các quy định liên quan đến bánh răng phá hủy phải được theo đuổi. Trong khi việc giảm cường lực khai thác phải là mục tiêu chính trong nghề cá biển, tác động của cắt giảm như vậy về vốn chủ sở hữu cũng quan trọng không kém. Do đó, đối với nghề cá biển tổng thể, sự cân bằng mạnh mẽ giữa hiệu quả và công bằng các mục tiêu phải được duy trì. Ví dụ, giảm cường lực khai thác sẽ dẫn đến sự độc quyền của ngành thủy sản của vài nhà khai thác lớn, sau đó phát triển bền vững trong lĩnh vực này sẽ đã đạt được ở một mức giá dốc. Các kết luận, kiến nghị của tác giả sẽ giúp ích gì cho sự phát triển hay công tác quản lý hoặc nghiên cứu trong ngành thuỷ hải sản, quản lý tài nguyên? Các kết luận của bài đề cập đến nhìu vấn đề cần được quan tâm và giải quyết của ngành thủy sản Philipin nói riêng và thủy sản thế giới nói chung cũng như là các kiến nghị của tác giả đã định hướng, đưa ra nhìu giải pháp để giải quyết việc đánh bắt thủy sản quá mức hiện nay. Để giảm tình trạng khai thác thủy sản quá mức hiện nay, cần thông qua các biện pháp làm giảm nỗ lực đánh bắt của ngư dân như sáng lập, tổ chức các hiệp hội, chương trình bảo vệ, tuyên truyền nhằm điểu chỉnh khai thác thủy sản cụ thể là đánh bắt cá bảo đảm phát triển bền vững; xây dựng hệ thống cấp giấy phép đánh bắt cũng như mức lệ phí giấy phép phù hợp với tình trạng nguồn tài nguyên đã, đang và sẽ cạn kiệt; kiểm soát phương tiện đánh bắt của ngư dân tránh gây hại đến môi trường; nâng cao nhận thức của ngư dân thông qua các hội thảo chuyên ngành; áp dụng biện pháp mạnh đối với các tàu đánh bắt cá trái phép…các biện pháp trên của tác giả góp phần đáng kể vào sự phát triển bền vững và nghiên cứu trong ngành thủy hải sản. Khuyến khích ngư dân chuyển sang các lĩnh vực kinh tế khác, tuy nhiên, chính phủ cần có nhìu chính sách hỗ trợ họ như cho vay vốn không lãi suất hoặc lãi suất thấp, xúc tiến các dự án xây dựng khu du lịch bên cạnh việc khai thác thủy sản ở vùng biển mà họ sinh sống, xem xét thúc đẩy phát triển dịch vụ, công nghiệp ở khu vực nông thôn ven biển tạo ra nhìu cơ hội việc làm từ đó làm giảm nỗ lực đánh bắt từ họ, hạn chế tình trạng thất nghiệp do giảm nỗ lực đánh bắt… đây là một số giải pháp mà tác giả đưa ra giúp ích cho các nước thực hiện tốt công tác quản lí. Cần củng cố, hoàn thiện các bộ luật liên quan đến đánh bắt, khai thác thủy sản, sử dụng nguồn tài nguyên ở cấp địa phương cũng như trung ương, quy định rõ quyền và nghĩa vụ của những người liên quan để quản lý có hiệu quả nguồn tài nguyên, góp phần khai thác bền vững nguồn lợi thủy sản…V. Nhận xét, đánh giá của nhóm:1. Ưu điểm, hạn chế của nghiên cứu:1.1. Ưu điểm: Nghiên cứu cho ta cái nhìn tổng quát về những nguồn lợi mà ngành thủy sản mang lại, bên cạnh đó là những thách thức ngành đang phải đối mặt cần được các cấp quản lý gấp rút giải quyết. Phương pháp nghiên cứu, mô hình và dữ liệu tác giả sử dụng trong bài được trình bày cụ thể, rõ ràng. Ngành khai thác thủy sản mang lại nguồn lợi kinh tế đáng kể cho Philipin, góp phần cải thiện đời sống người dân. Kết luận của tác giả đưa ra các vấn đề quan trọng của ngành thủy sản biển cần được giải quyết đặc biệt là việc khai thác, đánh bắt thủy sản quá mức. Bài đưa ra nhìu kiến nghị hữu ích như việc chuyển đổi một phần việc khai thác thủy sản sang đầu tư du lịch sinh thái, phát triển công nghiệp, dịch vụ khu vực ven biển…1.2. Hạn chế: Một số khía cạnh cần nghiên cứu không có số liệu (không có thông tin về động cơ mã lực của tàu đánh bắt giai đoạn 19481987…). Bài nghiên cứu chưa đề cập cụ thể đến các khó khăn mà ngư dân có thể gặp phải khi chuyển sang lĩnh vực kinh tế khác. Tác giả chưa đề cập đến các vấn đề môi trường, đa dạng hệ sinh thái biển liên quan đến khai thác, đánh bắt thủy sản như phương tiện đánh bắt không đảm bảo, ô nhiễm môi trường biển do hoạt động của ngư dân…2. Đánh giá của nhóm: So với những điều kiện trong ngành thuỷ hải sản ở Việt Nam ta thấy có những nét tương đồng với ngành khai thác thuỷ sản ở Philippines, phù hợp với điều kiện ở Việt Nam ( ngành thuỷ hải sản cả 2 nước đang được chú trọng và quan tâm đầu tư của các cơ quan liên quan, thu hút nhiều nhân lực, vốn.) Có khả năng áp dụng và vận dụng phương pháp nghiên cứu này vào thực tế Việt Nam nhưng không phải hoàn toàn mà cần có những thay đổi cho phù hợp với tình hình thực tế của Việt Nam. Các vấn đề khó khăn như:•Vấn đề về quy hoạch nuôi trồng thủy sản chưa được quan tâm cụ thể,•Chưa có các biện pháp ngăn ngừa việc đánh bắt trái phép cũng như việc đánh bắt bằng bom mìn gây chết và biến mất vài loài quý hiếm hoặc sinh sản ít,•Người dân các vùng ven biển đánh bắt cá còn nghèo và khó khăn trong việc đầu tư vốn và công nghệ,•Việc khai thác quá mức, không có kế hoạch và kiểm soát một cách chặt chẽ, cũng dẫn đến việc có những lỗ thủng lớn trong ngành .•Vấn đề ô nhiễm môi trường do các chất thải trong quá trình nuôi trồng chưa được xử lý đã xả ra môi trường Các thuận lợi được nêu tương tự như phần nghiên cứu ở trên. Tuy nhiên cũng có những đóng góp đáng kể từ các chính sách nước nhà ( chính sách cấm khai thác, đánh bắt cá, hải sản trong mùa sinh sản của các loài ở Ninh Thuận,…) , chính phủ cần tiếp tục cố gắng và đưa ra các chính sách phù hợp với đặc điểm từng vùng và từng địa phương.– HẾT — TÀI LIỆU THAM KHẢO Cục Nghề cá và Nguồn lợi Thủy sản (1991). 1990 hồ sơ Thủy sản Philippine. Thống kê Thủy sản của Philippines. Quezon City, Philippines. Cục nghiên cứu nông nghiệp (1991). Chương trình nghiên cứu Thủy sản quốc gia. Sở Nông nghiệp, Diliman, thành phố Quezon. Cục Thống kê nông nghiệp Thủy sản Thống kê. Quezon City, Philippines. Thống kê Lựa chọn thủy sản. Quezon City, Philippines. Cunningham, S., MR Dunn và D. Whitmarsh (1985). Kinh tế thủy sản: Giới thiệu. Mansell xuất bản Ltd, London. Dalzell, P., P. Corpuz, R. Ganaden và D. Pauly (1987). Ước tính năng suất bền vững và Thuê kinh tế tối đa từ Philippine nhỏ Tầng nổi Thuỷ sản. ICLARM Giấy kỹ thuật Series, Vol.10, Số 3. Fox, W.J. (1970). Một thặng dưNăng suất mẫu mũ cho Tối ưu hóa Exploited cáquần. Giao dịch của Hiệp hội Thủy sản Hoa Kỳ. Florida, Vol. 99, Số 1, tháng Giêng, trang 8088. Gordon, H. (1953). Lý thuyết kinh tế của tài nguyên thông thường tài sản: Các nghề cá. Tạp chí Kinh tế chính trị. Vol. 62, trang 124142. Guerrero, R. C. III (1989). Nguồn lợi thuỷ sản biển: Sự suy giảm và quản lý. Giấy trình bày tại Hội thảo khu vực về hệ sinh thái và ổn định sản, Khoa học Xã hội quốc gia Philippines, ngày 12, 1988. Los Banos, Laguna. Israel, D. C. và C. P. Banzon (1996). Đánh bắt quá mức trong ngành thủy sản biển Philippines.Phân tích phân tách. Chương trình Kinh tế và Môi trường Đông Nam Á. Báo cáo cuối cùng. Karim, M. N. A. (1985). Chi tiêu năng lượng của một nhóm các sinh viên tại Trường Đại học Pertanian Malaysia. Pertanika8 (1). trang 155157. Ban điều phối thống kê quốc gia (VariousYears). Niên giám thống kê Philippine. Padilla, J.E. và F. De Guzman (1994). Tài nguyên thủy sản Kế toán ở Philippines: Ứng dụng đến nghề cá nhỏ Tầng nổi. InPhilippine Môi trường và Tài nguyênkế toán. Dự án giai đoạn II. Quezon City. Panayotou, T.F. và S. Jetanavanich (1987). Kinh tế và quản lý của Thái Marine Thủy sản. Nghiên cứu ICLARM và Nhận xét 14. Manila. Pauly, D. (1987). Lý thuyết và Thực hành Đánh bắt quá mức: Một góc nhìnĐông Nam Á. Trong FAO, IPFC, Tháng 2 1987, Trang 146163. Schatz, Richard (1991). Học thuê kinh tế cho Chương trình ngành thủy sảnPhilippines. Silvestre, G. R. và D. Pauly (1987). Ước tính năng suất và thuê kinh tế từ Philippines. Nguồn lực của vịnh Manila và các khu vực lân cận. IFPCFAOS ymposium . Darwin, Australia. Trinidad, xoay chiều, RS Pomeroy, P.V. Cruz và M. Aquero (1993). Bioeconomics của nhỏ Philippines cá nổi Ngư, ICLARM Báo cáo kỹ thuật 38. Makati, Metro Manila. PHỤ LỤCBiểu đồ 1. Sự phân phối các nhóm ngành thủy sản của Philippin  Bảng 1. Số lượng (nghìn tấn) và giá FOB của ngành sản xuất cá ở Philippinestừ năm 1981 đến năm 1994Năm Tất cả lĩnh vực Thương mại Vùng biển Nuôi trồngthuỷ sảnThuỷ sản nộiđịaSảnlượngGiá trị SảnlượngGiátrịSảnlượngGiá trị SảnlượngGiá trị SảnlượngGiá trị19811,77413,9554954,13 7106,2643402,86622970019821,89615,0645264,36 7086,4883923,39327082819832,11018,9825194,64 7717,4634454,7993752,07719842,08025,6505136,52 79010,29 4787,2662991,57219852,05231,2975127,86 78512,79 4958,7242601,92019862,08937,3315469,25 80714,61 47110,83 2652,64019872,21337,3505919,82 81614,23 56111,42 2451,89119882,27042,11860010,3 83814,69 60015,21 2321,94019892,37145,09463711,1 88316,18 62915,67 2222,20619902,50452,17770112,4 89516,74 67120,46 2372,56419912,59960,03476015,3 91419,61 69222,66 2332,51919922.62665,44380516,4 85519,44 73625,99 2303,21219932,64771,05884518,4 80320,12 77230,51 2272,06719942,86881,22988321,1 78722,33 79135,28 2232,492Trung bình tăng trưởng hằng năm (%)314.844.6213.70.8810.776.8722.010.6916.87 Bảng 2. Gía trị xuất khẩu thủy sản từ năm 1981 đến năm 1994Năm Xuất khẩu Nhập khẩu Xuất khẩu ròngSản lượng Giá trị Sản lượngGiá trị Sản lượng Giá trị198183,7361,25146,85028836,886963198268,2651,12083,44544415,180676198375,5891,59323,03811152,5511,482198463,0552,1796,0975056,9582,129198595,0773,49628,75511866,3223,3781986101,4534,88969,08538632,3684,4971987111,8306,442104,9366376,8945,8021988128,9039,599164,5751,31235,6728,2871989145,09910,248197,9661,42452,8678,8241990143,03811,529196,1151,85453,0779,6751991144,93914,048193,6352,32348,69611,7251992131,91511,090221,5452,49689,6308,5941993163,74514,07 208,8952,24945,15011,8251994172,08015,027241,1942,50569,11412,522Trung bình tăng trưởng hằng năm (%)7.0323.3345.7745.7740.8726.99 Bảng 4: Đánh bắt, nỗ lực và đánh bắt trên một đơn vị nỗ lực trong nghề cá thương mại Philippine, 194894. Bảng 5: Đánh bắt, nỗ lực và đánh bắt trên một đơn vị nỗ lực trong nghề cá địa phương Philippine, 194894. Bảng 6: Đánh bắt, nỗ lực và đánh bắt trên một đơn vị nỗ lực trong nghề cá Philippine, 194894.

Trang 1

BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO

ĐẠI HỌC NÔNG LÂM TP HỒ CHÍ MINH

KHOA KINH TẾ CHUYÊN NGÀNH KINH TẾ TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG

BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN

BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE

Trang 2

NỘI DUNG

I Vấn đề nghiên cứu: 1

II Lý thuyết và phương pháp nghiên cứu: 1

1 Lý thuyết: 1

1.1 Lý thuyết cơ bản 1

1.2 Mô hình: 3

2 Phương pháp nghiên cứu: 4

2.1 Phương pháp thống kê mô tả: 4

2.2 Phương pháp xử lý và phân tích số liệu : 4

2.3 Phương pháp quan sát trực quan thực địa: 5

2.4 Phương pháp phân tích: 5

2.5 Phỏng vấn chuyên gia: 5

2.6 Phương pháp luận: 5

3 Liên hệ thực tế môn học: 6

4 Vận dụng trong nghiên cứu đề tài: 6

III Kết quả nghiên cứu: 7

1 Kết quả cho thủy sản thương mại 7

1.1 Ước lượng GS và Fox mô hình cho thủy sản thương mại 7

1.2 Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong thủy sản thương mại 7

1.3 Kinh tế cho thuê trong thương mại thủy sản 9

1.4 Yêu cầu giảm nỗ lực của đánh bắt trong thủy sản thương mại 10

2 Kết quả cho Thủy sản địa phương 10

2.1 Ước lượng GS và Fox mô hình cho Thủy sản địa phương 10

2.2 Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong Thủy sản địa phương 10

2.3 Kinh tế cho thuê của thủy sản địa phương 12

2.4 Giảm nỗ lực đánh bắt trong thủy sản địa phương 12

3 Kết quả cho toàn ngành đánh bắt 13

3.1 Ước lượng GS và mẫu Fox cho toàn ngành đánh bắt 13

Trang 3

3.2 Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong toàn ngành đánh bắt thủy

sản 13

3.3 Kinh tế cho thuê ở toàn ngành đánh cá 14

3.4 Giảm nỗ lực đánh bắt cho toàn ngành 15

4 Tác động của thuê mướn nhân công đến giảm nỗ lực đánh bắt trong toàn ngành 15

5 Liên hệ kết quả này với việc giải quyết vấn đề nghiên cứu: 16

IV Kết luận và kiến nghị của nghiên cứu: 17

1 Kết luận: 17

2 Kiến nghị: 18

2.1.Kiến nghị đối với thủy sản thương mại: 18

2.2.Kiến nghị đối với thủy sản địa phương: 18

2.3 Kiến nghị đối với ngành thủy sản biển: 19

V Nhận xét, đánh giá của nhóm: 21

1 Ưu điểm, hạn chế của nghiên cứu: 21

1.1 Ưu điểm: 21

1.2 Hạn chế: 21

2 Đánh giá của nhóm: 21

TÀI LIỆU THAM KHẢO 23

PHỤ LỤC 25

Trang 4

I Vấn đề nghiên cứu:

Mục tiêu chính của bài viết là để giải quyết vấn đề khai thác quá mức trong ngành thủysản ở Philipines, thông qua việc tiếp cận ngành (ví dụ: thủy sản thương mại, thủy sản địaphương và tổng thể nghề cá biển) Cách tiếp cận này có thể giúp hoạch định chính sách vàquản lý nghề cá ngành thủy sản Người ta hy vọng rằng kết quả cho thấy có hay không sựtồn tại đánh bắt quá mức thực sự là vấn đề của ngành

Bài viết này cũng cố gắng cung cấp, đưa ra những dữ liệu bị hạn chế trước đó, một sốđánh giá sơ bộ cho rằng có thể cắt giảm nỗ lực đánh cá để kiểm soát khai thác quá mứctrong tương lai Nghiên cứu này còn nhằm cung cấp sơ bộ các chi phí xã hội, mặc dù mộtphần, có thể giảm nỗ lực đánh bắt trong nghề cá biển

II Lý thuyết và phương pháp nghiên cứu:

1 Lý thuyết:

1.1 Lý thuyết cơ bản

Đánh bắt quá mức có thể được phân thành bốn loại (Pauly 1987)

 Thứ nhất là đánh bắt quá mức tăng trưởng, xảy ra khi cá được đánh bắt ngay cảtrước khi chúng có cơ hội để phát triển

 Thứ hai là đánh bắt quá mức trên sẽ tiếp tục xảy ra đến khi số cá trưởng thành

bị bắt với số lượng lớn, vì thế mà sinh sản bị suy yếu

 Thứ ba là hệ sinh thái đánh bắt quá mức diễn ra khi sự suy giảm một trữ lượng cáphong phú, do cá không được bù đắp bởi sự gia tăng trữ lượng của các loài khác

 Thứ tư là đánh bắt quá mức kinh tế xảy ra khi tăng nỗ lực đánh cá dẫn đến mức lợinhuận dưới mức tối đa mong muốn

Trong số các loại đánh bắt quá mức này, đánh bắt quá mức kinh tế có thể là sự quantâm hàng đầu để quản lý nghề cá và các nhà hoạch định vì nguồn lợi thủy sản chủ yếuđược xem như nguồn lực kinh tế (ví dụ, cung cấp thực phẩm và việc làm)

Nói tóm lại, lý thuyết này bắt đầu với biển như một nguồn tài nguyên thủy sản khôngthuộc sở hữu của ai và được mở khai thác cho tất cả mọi người Trước khi các doanh

Trang 5

nghiệp và cá nhân vào ngành thủy sản, thì trữ lượng của cá là P được giả định tăng trưởngvới tốc độ thuần tự nhiên là r, giữa hai khoảng thời gian r này tương đương với việc cátrẻ tham gia trữ lượng cộng với sự tăng trưởng của cá ban đầu trong trữ lượng, trừ đi tỷ lệ

tử vong cá tự nhiên

Khi ngư dân và các doanh nghiệp bước chân vào việc đánh bắt thủy sản, tình hình mớiđược mở ra Theo định nghĩa, r là bây giờ cũng khối lượng cá, y, sản lượng được đánh bắtbởi ngư dân Ngoài ra, kể từ khi có sự đánh bắt của con người đã làm tăng thêm tỷ lệ tửvong của cá, dẫn đến việc giảm P Điều này cho thấy mối quan hệ giữa nỗ lực cá, E, và P

Hình 4 Các lý thuyết kinh tế cơ bản của việc đánh bắt quá mức

Trang 6

Ban đầu khi E tăng, TR cũng tăng nhưng ở một tỷ lệ giảm Tiếp tục tăng trong E manglại mức độ TR đầu tiên đạt tối ưu kinh tế, năng suất kinh tế tối đa tại MEY Tại MEY,điều kiện kinh tế để đạt tối đa hóa về lợi nhuận Từ quan điểm kinh tế, MEY là mức độkhai thác hấp dẫn nhất cho ngành thủy sản.

Nếu ngư dân muốn làm việc hiệu quả, đánh bắt cá nên dừng lại ở MEY nơi lợinhuận đang ở tối đa Tuy nhiên, với điều kiện tự do tiếp cận, đánh bắt cá tiếp tục vượtMEY vì ngày càng nhiều ngư dân bị thúc đẩy bởi lợi nhuận, gia nhập vào ngành thủysản Tình trạng này đẩy mức độ đánh bắt tối ưu kinh tế quá khứ thành tối ưu tiếp theo làMSY, mà như đã đề cập là tối ưu sinh học của ngành thủy sản

Tại MSY, lợi nhuận tích cực vẫn còn tồn tại vì TR vẫn lớn hơn TC Điều này làm tìnhhình đánh cá vẫn tiếp tục cho đến khi, cuối cùng, sản lượng truy cập mở(OAY) là đạt Tại điểm này, lợi nhuận tích cực đã biến mất và không có động lực để tiếptục đánh bắt cá, xa hơn nữa việc đánh bắt sẽ dừng lại Các OAY là điểm cân bằng dàihạn của ngành thủy sản

1.2 Mô hình:

Có bốn loại mô hình chung có thể được áp dụng trong phân tích đánh bắt quá mức Gồm

 Những loài đơn lẻ và mô hình giá cố định,

 Loài duy nhất và mô hình biến giá cả,

 Nhiều loài và mô hình giá liên tục

 Nhiều loài và các mô hình biến giá cả

Trang 7

Những loài đơn lẻ và mô hình giá cố định đã được lựa chọn cho nghiên cứu này chủyếu do những hạn chế về số liệu.

Có hai loài duy nhất và mô hình giá cố định được sử dụng phổ biến trong nghiêncứu thực nghiệm, mô hình Gordon-Schaefer (GS), và Fox Model

Về mặt toán học, mô hình GS được quy định là:

hoặc là

Trong đó: Y là lượng cá đánh bắt, E được định nghĩa là trước đó, một là đánh chặn, b là

hệ số và u là phương sai Mặt khác, mô hình Fox được quy định là:

2 Phương pháp nghiên cứu:

2.1 Phương pháp thống kê mô tả:

Số liệu thứ cấp: Thu thập các văn bản pháp lý và chính sách pháp luật, chính sáchkinh tế xã hội, số liệu thống kê kinh tế - xã hội (giá trị, sản lượng cá, xuất khẩu, nhậpkhẩu qua các năm, …), các tài liệu nghiên cứu đã xuất bản liên quan đến địa bàn nghiêncứu

2.2 Phương pháp xử lý và phân tích số liệu :

Kết quả xử lý và phân tích được thể hiện theo dạng phân tích, mô tả bằng bảng và biểu

đồ, đồ thị thực hiện trên phần mềm Excel

 Phân tích đánh giá các thông tin về kinh tế,

Trang 8

 Phân tích đánh giá các thông tin về xã hội: Phân tích đánh giá các thông tin vềthể chế chính sách, những tồn tại vướng mắc về chế độ chính sách trong quản lýthủy hải sản.

 Phân tích điểm mạnh, điểm yếu, cơ hội và nguy cơ trong việc sử dụng và quản lýtài nguyên thiên đa dạng sinh học, mức độ tác động đánh bắt quá mức của ngườidân vào ngành thủy sản Philipin

2.3 Phương pháp quan sát trực quan thực địa:

Bằng các phương tiện sẵn có, tiến hành đến nơi nghiên cứu quan sát hiện trạng thực tếđang diễn ra ở đây Đồng thời, ghi lại những hình ảnh minh hoạ cho bài nghiên cứu

2.4 Phương pháp phân tích:

Từ những số liệu đã thu thập được phân tích đánh giá, thiết kế mô hình cần thiết, tính toánchi phí để thấy được sự cần thiết phải thay đổi hiện tại, từ đó rút ra kết luận

2.5 Phỏng vấn chuyên gia:

Điều tra các vấn đề liên quan đến chính sách khai thác, thị trường, hoạt động đánh bắt và

sử dụng tài nguyên của ngư dân dưới tác động của đánh bắt quá mức

2.6 Phương pháp luận:

Kế thừa các tư liệu và phân tích các tài liệu thứ cấp

- Các thành quả của các công trình nghiên cứu đến tính đa dạng sinh học, trữ lượng cá tạiVùng biển Philipin

- Những tài liệu đã có về điều kiện tự nhiên, kinh tế, xã hội của vùng nghiên cứu làPhilipin

- Cơ cấu ngành nghề, cơ cấu chi phí, thị trường, hàng hoá và dịch vụ v.v liên quan đếnđánh bắt thủy hải sản

- Thu thập tình hình đưa ra kiến nghị

Trang 9

3 Liên hệ thực tế môn học:

Thông qua cơ sở lý thuyết, Phương pháp nghiên cứu được áp dụng trong nghiên cứunày có sự liên hệ/liên quan đến những lý thuyết, phương pháp mà nhóm đã được biếttrong môn Kinh tế Thuỷ Sản và các môn khác đã học là:

Phân tích kinh tế trong khai thác tài nguyên thủy sản

 Sự tăng trưởng tài nguyên hải sản

 Tốc độ tăng trưởng và trữ lượng

 Sản lượng khai thác, nỗ lực đánh bắt và trữ lượng

 Mức đánh bắt đạt hiệu quả kinh tế cao nhất

 Chính sách điều chỉnh trong ngành thủy sản Phân tích kinh tế trong nuôi trồng thủy sản

 Lý thuyết sản xuất

 Hàm sản xuất và ứng dụng trong phân tích kinh tế thủy sản

 Phân tích kinh tế trong nuôi trồng thủy sản

4 Vận dụng trong nghiên cứu đề tài:

Nhóm phát hiện thấy có sự vận dụng sáng tạo (hoặc đơn giản hoá) về lý thuyết,phương pháp nghiên cứu được áp dụng trong nghiên cứu này giải quyết vấn đề nghiêncứu của đề tài:

Thông qua bài đọc hiểu nghiên cứu “Đánh bắt quá mức trong ngành thủy sảnPhilipin”, nhóm thấy:

Mô hình nghiên cứu bài chỉ áp dụng trường hợp: Những loài đơn lẻ và mô hình giá cốđịnh đã được lựa chọn cho nghiên cứu này chủ yếu do những hạn chế về số liệu Cụ thể làkhi vận dụng mô hình Gordon-Schaefer (GS), và Fox Model chỉ xét hai loài đơn lẻ Đây

là sự đơn giản hóa vấn đề nghiên cứu vì ở biển có rất nhiều loài và giá cả thì luôn biếnđộng theo thị trường Sự đơn giản hóa này giúp việc nghiên cứu dễ dàng hơn

Sự vận dụng sáng tạo trong việc áp dụng các lý thuyết kinh tế trong đánh bắt cá.Thông qua lý thuyết cho thấy được mức sản lượng nào là đạt bền vững về mặt sinh học,mức đánh bắt đạt hiệu quả cao nhất về mặt kinh tế Kết hợp minh họa bằng đồ thị thể hiệ

Trang 10

mối quan hệ giữa nỗ lực đánh bắt, sản lượng và trữ lượng, để thấy được những mức nỗlực mà tại đó khai thác hiệu quả về mặt kinh tế, bền vững sinh học, điểm lợi nhuận bằng0.

III Kết quả nghiên cứu:

1 Kết quả cho thủy sản thương mại

1.1 Ước lượng GS và Fox mô hình cho thủy sản thương mại

Kết quả của việc ước tính các đặc điểm kỹ thuật sinh học của các mô hình GS và Foxđược cung cấp trong bảng 7 Cả hai mô hình có những dấu hiệu và ý nghĩa các hệ số chothấy thương mại thủy sản bị đánh bắt quá mức

Bảng 7 Kết quả hồi quy cho các mô hình Gordon-Schaefer và Fox trong Thủy sản

thương mại Philippin, 1948-1994.

Gordon-8572*

-21.676

-2.338E -07(-8.654)

1.2 Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong thủy sản thương mại

Sử dụng các kết quả của mô hình GS trong Bảng 7 và các giá trị cho giá cá tra và chiphí của nỗ lực cho ngành thủy sản thương mại: MEY, EMEY, MSY, EMSY, OAY và mức

EOAY được tính toán (Bảng 8)

Bảng 8: Các chỉ số chính Sử dụng kết quả Gordon-Schaefer trong lĩnh vực thuỷ sản

thương mại ở Philippines năm 1994.

Chỉ số Tần suất

đánh bắt

Tổng doanh thu

tối đa

Trang 11

Tối đa

bền vững

785,706 39,082,565,98

1 1,833,191 29,409,879,384 9,672,686,597

 Như đã nêu, MSY là tại 785.706 tấn trị giá P39.084 tỷ và sản xuất ở mức độ nỗ lựccủa 1.833.191 mã lực

 Mặt khác, MEY đã được tại 674.476 tấn trị giá P33.550 tỷ và sản xuất ở mức độ

nỗ lực của 1.143.447

 OAY là tại 737.579 tấn trị giá P36.687 tỷ và sản xuất ở mức độ nỗ lực 2.286.894.Các số liệu trong Bảng 4 cho thấy rằng mức này vẫn chưa xảy ra, ngụ ý rằng vớiđiều kiện tự do tiếp cận, sự mở rộng thêm của ngành có thể sẽ xảy ra

Các kết quả tính toán của mô hình GS của ngành thủy sản thương mại được minh họatrong hình 5

Hình 5 Kết quả ước lượng của Gordon-Schaefer Model cho Thủy sản Thương mại,

1948-1994

Trang 12

1.3 Kinh tế cho thuê trong thương mại thủy sản

Bảng 8 MER sẽ được tạo ra khi các thủy sản thương mại đang hoạt động ở mức MEY

là P15.205 tỷ đồng mỗi năm Mặt khác, nếu hoạt động ở MSY, ER là P9.673 tỷ USD mỗinăm Về số lượng với mức giá trung bình của cá năm 1994 là P49,742 mỗi tấn, MER là305.677 tấn mỗi năm

Ước tính số tiền trên của MER từ thủy sản thương mại, nói chung là phù hợp với kếtquả nghiên cứu trước đây Dalzell et al (1987) xác định rằng MER từ nghề cá nổi nhỏ làkhoảng 366.000 tấn Mặt khác, Silvestre và Pauly (1986) ước tính các MER trung bình162.500 tấn mỗi năm Khi tổng hợp, các MER từ cá nổi nhỏ và thủy sản đáy là ở 528.500tấn

Khó biết được bao nhiêu nổi nhỏ và cá đáy được bắt trong thủy sản thương mại Tuynhiên, trung bình của thương mại đánh bắt thủy sản đối với tổng lượng đánh bắt là 47%

Sử dụng điều này như một cơ sở thô, thủy sản thương mại của MER đến từ các cá nổi nhỏ

và thủy sản đáy là khoảng 248.395 tấn một năm

Không có thông tin về MER từ đánh cá nổi lớn, ít hơn phần đến từ thủy sản thươngmại Tuy nhiên, nó có thể được giả định rằng sự khác biệt giữa con số 248.395 tấn so vớinghiên cứu trước đây và con số 305.677 tấn tính trong nghiên cứu này đại diện cho thuêkinh tế từ việc đánh bắt cá nổi lớn

1.4 Yêu cầu giảm nỗ lực của đánh bắt trong thủy sản thương mại

Dựa trên các kết quả trên, lực khai thác cần phải được giảm từ mức năm 1994 của2.091.899 mã lực Xét về tỷ lệ phần trăm, nỗ lực trong ngành thủy sản thương mại sẽ phảiđược giảm khoảng 45% để đi đến MEY Để đạt được MSY, mặt khác, nó sẽ phải được hạxuống khoảng 12%

Trang 13

2 Kết quả cho Thủy sản địa phương

2.1 Ước lượng GS và Fox mô hình cho Thủy sản địa phương

Kết quả của việc ước lượng các mô hình GS và Fox cho thủy sản địa phương được thể

hiện trong Bảng 9 Cả hai mẫu GS và Fox có những dấu hiệu và ý nghĩa cho các hệ số

ngụ ý rằng thủy sản địa phương được đánh bắt quá mức

Bảng 9: Các dự đoán của mô hình

Đánh bắt= nỗ lực a1

+ a2 nỗ lực

Schaefer

Gordon-5536*

-15.42

-7.24E -08(-10.145)

0.55

Đánh bắt= Nỗ lực

2.2 Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong Thủy sản địa phương

Để thống nhất, mô hình GS một lần nữa đã được sử dụng để ước tính MSY, MEY và

OAY cho thủy sản địa phương (Bảng 10)

Bảng 10: Các chỉ số chính Sử dụng kết quả Gordon-Shaefer Model ở Philippin năm

thác tự do

1,057,554 29,875,900,064 3,724,246 29,875,900,064

Trang 14

- MSY là tại 1.058.263 tấn trị giá P29.89 tỷ đồng và đạt được ở mức độ nỗ lực của3.823.204 mã lực

 MEY đã ở 779.824 tấn trị giá P22 tỷ đồng và đạt được ở mức độ nỗ lực của1.862.123 mã lực

 OAY là tại 1.057.554 tấn trị giá P29.87 và đạt được ở mức độ nỗ lực của 3.724.246

mã lực

Một minh họa của mô hình GS cho thủy sản địa phương được trình bày trong Hình 6.Một tình huống khá độc đáo trong thủy sản địa phương là các OAY đã đạt được trước khiMSY đã đạt được, trái ngược với tình hình ở thủy sản thương mại

Hình 6 Kết quả ước lượng của Gordon-Schaefer Model cho các Thủy sản địa

phương, 1948-1994

2.3 Kinh tế cho thuê của thủy sản địa phương

Bảng 10 Nếu hoạt động ở MEY, MER thủy sản địa phương là khoảng P7.095 tỷ đồngmỗi năm Nếu hoạt động ở MSY, ER là tiêu cực tại P.77 tỷ USD mỗi năm

Một lần nữa, kết quả này phù hợp với những nghiên cứu trước đây MER ước lượng

từ biển và thủy sản đáy nhỏ là tại 528.500 tấn Giả sử trung bình của thủy sản địa phươngbắt để đánh bắt thủy sản biển là 53% thì MER của thủy sản địa phương đến từ các cá nổinhỏ và thủy sản đáy là khoảng 280.105 tấn một năm

Trang 15

Không có thông tin về các MER từ đánh cá nổi lớn, có thể giả định rằng các loài cá nổilớn chủ yếu được đánh bắt bởi các ngư dân thương mại Do đó, MER ngoại suy của280.105 tấn cho cá nổi nhỏ và thủy sản nước lợ gần đáy có thể xem là thuê toàn bộ ngưnghiệp địa phương

2.4 Giảm nỗ lực đánh bắt trong thủy sản địa phương

Để đạt được mức độ bền vững, các nỗ lực khai thác thủy sản địa phương đã được hạxuống từ mức 6.343.329 mã lực vào năm 1994 (Bảng 5) Tỷ lệ phần trăm tốt là lực khaithác sẽ phải giảm 71% để đạt được MEY Mặt khác, để có được đến cấp độ MSY, nó sẽ

phải được giảm 40% (Cần lưu ý, kể từ khi MSY rơi ngoài mức OAY, nó không phải là một mục tiêu quản lý mong muốn trong trường hợp này)

3 Kết quả cho toàn ngành đánh bắt

3.1 Ước lượng GS và mẫu Fox cho toàn ngành đánh bắt

Bảng 11 trình bày kết quả của việc ước lượng các mô hình GS và Fox cho ngành thủysản biển tổng thể Cả hai mô hình có dấu hiệu ý nghĩa và hệ số trong đó đã được dự kiến,

ngụ ý rằng vấn đề đánh bắt quá mức xảy ra cho toàn ngành đánh bắt (Kết quả này, dự đoán cho cả thủy sản thương mại, thủy sản địa phương đã đánh bắt quá mức)

Bảng 11: Ước lượng của mô hình GS và FOX cho tổng thể đánh bắt thủy hải sản

Gordon-6552*

-17.054

-5.95E -08 (-10.043)

0.62

Trang 16

3.2 Bền vững tối đa,tối đa kinh tế và tự do truy cập trong toàn ngành đánh bắt thủy sản

Các ước tính về MSY, MEY và OAY cho nghề cá biển được cung cấp trong bảng 12

Bảng 12: Các ước tính của MSY, MEY và OAY cho nghề cá biển

Chỉ số Tần suất

đánh bắt

Tổng doanh thu

Nỗ lực Tổng giá Thuê kinh tế

 Các MEY là tại 1.403.728 tấn trị giá P54.7 tỷ đồng và tạo ra ở mức độ nỗ lực của2.913.072 mã lực Trái ngược với con số trong Bảng 6, mức này đã đạt được trongnhững năm đầu 80

 Cuối cùng, các OAY là tại 1.797.624 tấn trị giá P70.1 tỷ đồng và đạt được ở mức

độ nỗ lực của 5.826.143 mã lực So với số liệu trong Bảng 6, điều này đã đạt đượctrong những năm 90

Một minh họa của mô hình GS cho nghề cá biển tổng thể được thể hiện trong hình 7

Hình 7 Kết quả ước lượng của Gordon-Schaefer cho tổng thể nghề cá biển,

1948-1994

Ngày đăng: 08/04/2017, 09:33

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Bảng 7. Kết quả hồi quy cho các mô hình Gordon-Schaefer và Fox trong Thủy sản - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 7. Kết quả hồi quy cho các mô hình Gordon-Schaefer và Fox trong Thủy sản (Trang 10)
Hình 5. Kết quả ước lượng của Gordon-Schaefer Model cho Thủy sản Thương mại, - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Hình 5. Kết quả ước lượng của Gordon-Schaefer Model cho Thủy sản Thương mại, (Trang 11)
Bảng 10: Các chỉ số chính Sử dụng kết quả Gordon-Shaefer Model ở  Philippin năm - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 10 Các chỉ số chính Sử dụng kết quả Gordon-Shaefer Model ở Philippin năm (Trang 13)
Bảng 9: Các dự đoán của mô hình - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 9 Các dự đoán của mô hình (Trang 13)
Hình 6. Kết quả ước lượng của Gordon-Schaefer Model cho các Thủy sản địa - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Hình 6. Kết quả ước lượng của Gordon-Schaefer Model cho các Thủy sản địa (Trang 14)
Bảng 11: Ước lượng của mô hình GS và FOX cho tổng thể đánh bắt thủy hải sản - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 11 Ước lượng của mô hình GS và FOX cho tổng thể đánh bắt thủy hải sản (Trang 15)
Bảng 12: Các ước tính của MSY, MEY và OAY cho nghề cá biển - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 12 Các ước tính của MSY, MEY và OAY cho nghề cá biển (Trang 16)
Bảng 13: Tác động việc làm giảm nổ lực đánh bắt thủy hải sản - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 13 Tác động việc làm giảm nổ lực đánh bắt thủy hải sản (Trang 18)
Bảng 1. Số lượng (nghìn tấn) và giá FOB của ngành sản xuất cá ở Philippines - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 1. Số lượng (nghìn tấn) và giá FOB của ngành sản xuất cá ở Philippines (Trang 29)
Bảng 2. Gía trị xuất khẩu thủy sản  từ năm 1981 đến năm 1994 - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 2. Gía trị xuất khẩu thủy sản từ năm 1981 đến năm 1994 (Trang 30)
Bảng 4: Đánh bắt, nỗ lực và đánh bắt trên một đơn vị nỗ lực trong nghề cá thương - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 4 Đánh bắt, nỗ lực và đánh bắt trên một đơn vị nỗ lực trong nghề cá thương (Trang 31)
Bảng 5: Đánh bắt, nỗ lực và đánh bắt trên một đơn vị nỗ lực trong nghề cá địa - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 5 Đánh bắt, nỗ lực và đánh bắt trên một đơn vị nỗ lực trong nghề cá địa (Trang 32)
Bảng 6: Đánh bắt, nỗ lực và đánh bắt trên một đơn vị nỗ lực trong nghề cá - BÀI ĐỌC NHÓM: MÔN KINH TẾ QUẢN LÝ THỦY HẢI SẢN  BÀI SỐ 1A: OVERFISHING IN THE PHIPIPINE MARINE FISHERIES SECTOR
Bảng 6 Đánh bắt, nỗ lực và đánh bắt trên một đơn vị nỗ lực trong nghề cá (Trang 33)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w