Có khi nào bạn từng nghĩ mình sẽ giải được mọi đề văn khó nhằn trong suốt quá trình học cấp 3? Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao mình luôn luôn được diểm kém? Hãy tập làm quen các bạn ạ, Trung học phổ thông nếu thứ bạn cần là một cuốn sách văn mẫu, thì cuốn ebook này không dành cho bạn.Nhưng nếu thứ bạn cần là một ngọn đuốc trên sa mạc đam mê, thì tôi tin bạn đã tìm được suối nguồn của riêng mình rồi đấy. 10 bài tập trên sẽ khiến bạn nâng cao trình độ thẩm thấu văn học của chính bản thân bản.Hãy tin vào mình Nếu bạn cần tìm cho mình một giọng nói riêng, một Áng Mây riêng trong thiên đường văn học, hãy học cách tiếp thu và chắt lọc Áng Mây của người khác
Trang 1Bài số một
Một con tàu Curiosity cho mình
Cơn mưa vắt từ đêm sang sáng sớm.Mịt mờ dai dẳng,mưa đánh cắp bình minh của ngày,đánh cắp của tôi ánh Mặt Trời mùa Hạ.Cơn mưa đôi khi không chỉ đánh cắp bình minh.Nó đánh cắp một ngày với nhiều dự định.Đôi khi mưa dài nước sủi khiến tôi nhớ những ngày thơ bé
Ở quê xứ nơi tôi lớn lên mưa nắng đều cực đoan.Có năm mưa kéo dài cả tháng ròng rã,đánh cắp cả một niềm cảm hứng sống của ai đó tuổi thanh niên.Mưa khiến người già phải bó gối trước hiên nhà.Mưa khiến chị hàng xóm mơ mộng bất đắc dĩ bên ô cửa kính.Có thể yêu mưa nhưng vô cùng sợ ướt,đôi khi con người cứ chùn chân khi bước ra ngoài.U ám của ngày.Rét mướt của đêm.Cơn mưa gây nên trận ốm.Gây nên sợ hãi.Rồi cơn nắng thiêu đốt khiến người lớn rất ngại ra đường Một đời người,nhiều đời người có thể trôi đi vô tăm tích nếu ta chỉ quẩn quanh với những ngày mưa tháng nắng.Nhất là quanh quẩn với những cơn mưa
dữ không đến từ đất trời mà đến từ đám mây u mê tự tạo.Chỉ khi ta không sợ ướt,không ngại nóng,ta mới mạnh mẽ lên đường.Khi còn bé tôi đã thử nhiều lần băng qua cơn mưa dữ để chạy đến khu đầm có nhiều điều bí ẩn qua lời kể ma mị của mọi người.Khi còn bé bạn bè tôi rủ nhau băng qua trảng cát dưới cái nắng như thiêu để khám phá khu rừng ngập mặn.Óc tò mò dẫn dắt những thể chất non nớt dám vượt qua những thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên.Nhưng khi lớn lên,hoàn thiện về thể chất thì sự ngại ngần khiến nhiều người dừng lại chỉ trước một trận mưa rào bất chợt
Những ai giữ được tuổi thơ đi cùng mình lâu dài hơn,người đó thường nhiều cảm hứng sống năng lượng để làm được nhiều việc hơn.Một trong những điều quý giá nhất của “ tuổi thơ kéo dài“ chính là óc tò mò lớn đến lấn át những trở ngại thiên tai,những nắng lửa mưa dầm.Tò mò sẽ không giữ ta bó gối trước hiên nhà.Sẽ không tạo ra một người mộng mơ bất đắc dĩ bên cửa sổ.Đời người sẽ không quẩn quanh với những cây đinh định vị thời gian không gian mang tên ngày,tháng,nắng mưa,ở đây,ở đó
Trang 2Một ngày mưa,tôi ngồi xem lại đoạn phim tường thuật pha đổ bộ của con tàu xuống sao Hỏa.Vượt hành trình suốt tám tháng rưỡi bay qua gần 600 triệu cây số trong vũ trụ ,con tàu đáp xuống hành tinh Đỏ và trong vài giây đã phát tín hiệu hình ảnh về Trái Đất.Một điều thú vị là con tàu đổ bộ tên là Curiosity.Tôi ngồi nghe mưa rơi trên mái nhà và thầm ước,mỗi người chúng ta đều luôn mang một con tàu mang tên Curiosity trong mình đến suốt đời.Cách lặp đi lặp lại cấu trúc lien tiếp nhằm nhấn mạnh
Hà Nhân
Nhận xét bài một:
Có một cách dẫn độc đáo nhưng vẫn liền mạch được ý muốn đề cập.Đưa dẫn chứng làm cái kết,nhấn mạnh ý muốn nói đến là sự tò mò ở mỗi con người,là kho báu quý giá mà càng lớn lên con người càng dễ đánh mất.Tác giả mượn hình ảnh con tàu Curiosity nghĩa là sự tò mò để chỉ ra con tàu luôn muốn khám phá vươn mình ra thế giới bên ngoài của chúng ta.Tác giả còn liên kết những kí ức cá nhân của mình vào,đóng góp một cái nhìn mới mẻ Cách lặp đi lặp lại cấu trúc phủ định liên tiếp nhằm nhấn mạnh điều mình từng nói ,ví dụ như “…Tò mò sẽ không giữ ta
bó gối trước hiên nhà.Sẽ không tạo ra một người mộng mơ bất đắc dĩ bên cửa sổ.Đời người sẽ không quẩn quanh với những cây đinh định vị thời gian không gian mang tên ngày,tháng,nắng mưa,ở đây,ở đó ”
Trang 3Cậu bé ba tuổi có dũng cảm thật không? Chắc là có,vì nhiều chú bé khác thường
sẽ không dám làm vậy.Hoặc có làm rồi khi thấy con rắn ngo ngoe thì lại khóc thét lên chứ chẳng cười khoái chí.Nhưng mọi người cũng hiểu rằng,cái gan của chú bé con hẳn là được tiếp them can đảm vì sự chưa hiểu biết.Chưa có khái niệm nguy hiểm nên không biết sợ.Vì chưa biết ớt cay nên cầm lên cắn thử là chuyện thường gặp ở trẻ.Ngồi bên bếp nhìn ngọn lửa nhảy nhót sinh động,khoái chí dùng tay định tóm lấy lửa là chuyện thường.Cam đảm mà thiếu hiểu biết là rất rủi ro nguy hiểm
2.Lớn lên,con người dần dà biết sợ Và người lớn thì hay sợ gì ?Sợ vì biết rắn thì nguy hiểm,lửa thì gây hỏa hoạn cháy nhà chết người.Sợ ớt cay rồi sợ cả gặp điều cay đắng.Và con người dần tìm cách chế ngự nỗi sợ hãi
Biết phải sợ nên sợ hãi đã đành.Khi lớn lên,chính những điều chưa biết,chưa hiểu mới khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi hơn cả.Sợ núi cao rừng sâu vì chưa hiểu biết hết thiên nhiên,chưa dám trải nghiệm rừng thiêng nướ độc.Biển cả cũng thế,mang đến cho con người trạng thái vừa thích vừa sợ.Thích vì muốn những trải nghiệm.Sợ vì sự dài rộng và bất thường của nó,con người chưa hiểu hết.Sợ những con sóng lớn vì chưa biết bơi đã đành.Sợ cả bao la và những bất trắc đến từ đó.Vì
sợ hãi.nên đôi khi năng lượng lẽ ra để dành cho cơ hội khám phá bị triệt tiêu ngay khi chưa kích hoạt
3.Nước Việt có hơn ba ngàn cây số bờ biển,có thềm lục địa,có vùng đặc quyền kinh tế,có Hoàng Sa,Trường Sa là những quần đảo nằm trông ra Thái Bình Dương,ôm trọn đường hàng hải quốc tế.Trong lịch sử,tổ tiên ta đã xuôi theo những triền sông,chinh phục,thuần hóa những bãi bồi thành đồng ruộng màu mỡ.Theo năm tháng,người Việt ra cửa bể rồi vượt sóng ra những vùng hải đảo,vượt lộng để ra khơi.Hẳn khi chinh phục và mở mang bờ cõi cương vực,cha ông xưa cũng từng đã sợ “Đi bộ thì sợ Hải Vân.Đi thủy thì sợ sóng thần Hang Dơi”.Nhưng sự can đảm của một dân tộc muốn đi tới cuối cùng đã thắng.Nỗ lực khắc chế nỗi sợ,dành năng lượng cho cơ hội khám phá chinh phục của cha ông đã cho thế hệ đời sau một đất nước với hình hài như ta hưởng ngày hôm nay
4.Biển đảo và Hoàng Sa,Trường Sa đã được đề nghị đưa vào giảng dạy trong
Trang 4biết,sự can đảm của hiểu biết mang sức mạnh thực sự ,để những thế hệ tiếp biết
“hóa thân cho dáng hình xứ xở.Làm nên đất nước muôn đời”
đi ngược lại Kinh Thánh
Bài 3
Thời gian và sự thay đổi
i
“Những thứ cao siêu chưa chắc là những thứ vĩ đại
Nhưng những thứ vĩ đại thì lại giản dị đến vô cùng.”
Khuyết danh
Những điều tưởng chừng như phức tạp vốn dĩ lại được cấu tạo bởi vô
số thứ đơn giản Tôi nhận ra rằng mình đang tìm kiếm sự ĐỔI THAY
Những gì chúng ta đang làm dù là tình yêu chân thật cho một người hay một thứ gì đó, điều mà mọi người thường cho là vĩ đại vẫn phải chịu sự chi phối bởi dòng chảy của THỜI GIAN
Chúng ta đang là những điểm vô cùng bé trên dòng chảy thời gian mà
sự đổi thay là điều gắn bó với chúng ta trong cuộc đời ngắn ngủi Từ
Trang 5những tế bào nhỏ nhất đến những thứ vĩ đại không hình dạng như tình yêu Nỗi buồn, niềm vui, hạnh phúc, đau khổ làm ta tưởng chừng như thời gian dừng lại Ta khư khư ôm những cảm xúc như một điều bất biến,
nhưng vốn dĩ chỉ có sự đổi thay là không thay đổi
“Thay đổi”, điều mà đã quá nhiều người đã gán cho nó là tiêu cực, là sai trái mà điều đúng phải là chung thủy, trung thành “Người tôi yêu đã đổi thay” – câu nói thường nghe của người thất tình Nhưng phát biểu này luôn đúng Sự đổi thay là điều ắt hẳn đang diễn ra có điều trong góc nhìn người này thì tốt, có điều trong góc nhìn người khác thì xấu Nhưng vốn dĩ nó vẫn
là nó, dù bất kể chúng ta đang làm gì, thì thời gian vẫn là thứ vô hình gắn
bó, đổi thay là người bạn chẳng bao giờ bỏ ta mà đi
Vật chất – Cái đầu tiên giúp chúng ta tồn tại là thức ăn và nước uống hay trong xã hội chúng ta hiện nay được hiện thực hóa là “tiền” Tiền không xấu cũng không tốt, tiền chỉ là tiền thế thôi Chúng ta cần nó để tồn tại vì vốn dĩ khi bắt đầu cảm thấy “no”, bản năng con người mới được hạn chế tới mức thấp nhất nhường chỗ cho tư duy vượt lên và khả năng tiềm ẩn hay giá trị thật sự của một người được đánh thức Để bắt đầu sống chúng ta cần phải kiếm đủ cho cái bản năng đang đói Kiếm đủ chỉ là kiếm đủ vì vốn dĩ đã quá nhiều người bỏ thời gian ít ỏi của cuộc đời mình chỉ cho việc chạy theo vật chất
Tinh thần – Có lẽ cái hình ảnh con sói cô độc, hay tinh thần tự lực tự cường là hình ảnh làm cho chúng ta cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, cảm thấy chúng ta có đầy đủ sức mạnh để bắt đầu phá tan mọi thứ, làm bất cứ điều gì mình muốn Nhưng sự thật là chúng ta không thể một mình, chúng
ta dần dần quên rằng chúng ta có sự liên kết mạnh mẽ với quy luật vật lý, con người, với thế giới, thiên nhiên, và cả xã hội đôi khi đầy rẫy những bất công Dù đôi lúc chúng ta chỉ muốn cắt đứt mối quan hệ với một người này, hay người khác, với điều này hay điều khác thì dẫu sao chúng ta vẫn cần sự liên kết này Chúng ta không đơn độc và chúng ta không thể sống nếu đơn độc
Khi bắt đầu thấy đủ về vật chất và tinh thần, chúng ta bắt đầu hỏi
những câu hỏi xa hơn về sự sống, về cuộc đời, về những thứ đang diễn ra, tại sao con người ta phải tồn tại? Chúng ta bắt đầu tìm kiếm ý nghĩa – ý nghĩa thật sự của cuộc đời đang bị chi phối bởi sự ĐỔI THAY từng ngày của vật chất (thể xác) và tinh thần Mọi người đang làm mọi thứ để có
được cuộc sống tốt đẹp hơn có chăng cũng vì điều này, chinh phục được
Trang 6Hãy tự hỏi mình, nếu cuộc đời ta, thời gian ta đang có chỉ còn có một ngày – ta sẽ làm gì? Ta có muốn rong chơi đây đó, hay chạy tới ôm
mẹ, hôn người yêu, đi kiếm tiền… có khi là những điều lớn hơn là đóng góp cho mình, cho xã hội, cho loài người, cho trái đất hay đơn giản là nằm ngủ một giấc cho đã Vì vốn dĩ dù ta có làm gì thì có một ngày chúng ta đều phải CHẾT Đúng hay sai, vĩ đại hay nhỏ bé, ý nghĩa mà ta thực sự đang tìm kiếm cho cuộc đời mình đều THAY ĐỔI như đúng bản chất của thời gian
Cuộc đời ta như con thuyền nhỏ giữa đại dương thời gian mênh mông Hãy sống một ngày như ta chỉ còn có một ngày để sống Câu trả lời tưởng chừng như đơn giản nhưng vốn dĩ những điều đơn giản lại là những thứ vĩ đại khác đang ẩn chứa nhiều điều đơn giản hơn Hãy trân trọng thời gian chúng ta đang đó có lẽ là lời khuyên tốt nhất cho tôi
Nhận xét bài 3: Mở đầu nêu từ cái chung đến cái riêng,đi từ cái gọi là vĩ đại với điều nhỏ bé,giản dị tất cả điều bị chi phối bởi thời gian Tác giả đưa vào bải cảm nhận của riêng mình,thời gian và sự đổi thay đều gắn với mỗi đời người nhưng chúng ta vẫn hay mặc định nó là xấu,là cái tiêu cực.Tiếp theo nói về sức mạnh của sự đổi thay nó “…chinh phục được thời gian; cái thước đo lớn nhất trong cuộc đời mỗi con người…”.Cuối cùng đặt một câu hỏi khi cuộc đời ta bị rút ngắn liệu ta còn nghĩ sự đổi thay dù đau khổ hay hạnh phúc còn nghĩa lí gì chăng? Kết thúc nói đến thứ mà mỗi chúng ta đừng phung phí vung vãi mỗi ngày,thời gian,sự đổi thay cái không bao giờ lấy lại được mà không một ai trân trọng.Có mạnh văn liên kết,có dẫn
chứng câu nói đầu tiên dễ cuốn hút người đọc
Trang 7đi đến nơi nghèo nhất kinh thành, khi đi ngang qua một lão già bán hàng rong, ông dừng lại và hỏi lão có biết một vật như thế không, ông lão bèn đưa cho vị quan ấy một cái vòng.Vị quan nhìn vào thấy một dòng chữ liền mỉm cười vui sướng Lễ hội đến, nhà vua hào hứng chắc mẩm rằng tên quan kia sẽ bị một vố bẽ mặc ra trò Thế nhưng vị quan thông thái ấy ung dung bước vào, cầm theo cái vòng đưa cho nhà vua trước sự ngơ ngác của tất thảy mọi người Nhà vua hồ nghi, cầm cái vòng lên, nụ cười trên môi, sự hào hứng lập tức tan biến Thật sự trên đời có tồn tại thứ ấy Thứ
mà người đang vui nhìn vào sẽ buồn và người đang buồn nhìn vào sẽ vui Chiếc vòng với dòng chữ “Mọi việc rồi sẽ qua.”
Mọi thứ ta có đều là vô thường, tất cả chỉ tồn tại một cách tạm bợ, thậm chí cái tấm thân này cũng chỉ là tạm bợ trên cõi đời này mà thôi, bởi mọi chuyện rồi cũng sẽ qua Nếu được cho mượn một thứ khiến bạn đau và một thứ khiến bạn vui thì bạn sẽ lưu giữ lại cái gì? Dĩ nhiên hãy vứt những thứ khiến mình đau đi, cũng không khó lắm đâu, chỉ cần bạn luôn nhớ, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua
Ví dụ bạn đang yêu một cô nàng tha thiết, bạn yêu thương, chăm lo cho cô ấy như cả thế giới của mình Gần như bạn không bao giờ làm điều
gì khiến nàng phật lòng Bỗng một ngày xấu trời, đùng một cái bạn bị phản bội Lúc ấy sẽ ra sao? Đau đớn, khóc lóc và hận thù Dĩ nhiên Trong tình cảnh ấy con người rất dễ mất phương hướng và làm những điều dại dột Con người ấy có thể sẽ cầm con dao lên và kết thúc nỗi oán hận của mình
Nhiều người lựa chọn nhất chính là tự kết liễu chính mình, anh ta muốn cô gái phải vì mình mà ân hận suốt đời, mặt khác bản thân mình không thể chịu được nổi đau quá lớn kia Kết quả là ả có hối hận thật đấy nhưng một thời gian thôi vẫn sẽ lại tiếp tục cuộc sống của mình với gã nhân tình Ả chỉ coi bạn như một tên ngốc bi lụy mà thôi Bạn tiêu tan, người thân đau khổ Thế có đáng chăng? Một số người lại lựa chọn kết liễu kẻ phản bội hoặc tên nhân tình hoặc cả
Đây đúng là một việc có thể giải tỏa mọi căm phẫn ngay và luôn thật Nhưng sau đó thì sao, một cuộc đời coi như đi hoang Thật ra thì ai cũng
sẽ phân tích được như thế mà thôi, nếu chúng ta đang ngồi đây và đọc những dòng chữ lý thuyết sáo rỗng Nhưng khi thật sự gặp chuyện thì khác, chính tác giả cũng đã từng trải qua giai đoạn dại dột như thế Lúc ấy cảm xúc chúng ta sẽ đi đến một giới hạn kinh người, nó hoàn toàn mất khả
Trang 8năng điều khiển, nhưng từ bây giờ tôi sẽ chỉ bạn một câu “thần chú” đầy quyền năng, nhớ nhé “Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua.”
Cô gái phản bội ấy không đáng để cho tình yêu cao vời và đẹp đẽ của chúng ta Thứ tình yêu không đáng đó, rồi cũng sẽ qua Nỗi đau tột cùng trong tim ấy, cũng như hàng vạn nỗi đau trên đời này mà thôi, tuy nó
sẽ để lại những vết sẹo không đẹp nhưng rồi cũng sẽ lành Rồi một ngày ta
sẽ lại có một tình yêu khác Cách trả thù tốt nhất là hãy sống cho những kẻ xấu ngưỡng mộ
Trong cuộc sống không thể thiếu những khó khăn và vấp ngã Khó khăn rồi cũng qua, vấp ngã cũng phải đứng dậy Nếu một ngày bỗng dưng bạn bị sếp đuổi việc không lý do thì có gì phải buồn cơ chứ khi bạn tự tin rằng mình có tài năng? Rồi ta sẽ tìm được một công việc mới biết đâu sẽ tốt hơn Ganh ghét, đố kỵ không thể nào làm chúng ta tốt hơn được Hãy nổ lực với tất cả những gì mình có thôi, nếu vẫn không bằng người ta thì…thôi! Bởi chẳng thứ gì là tồn tại mãi mãi, nó sẽ qua thôi
Hãy tin tôi đi, tâm hồn con người không bao la và vô tận như đại
dương kia đâu Nó cũng như cái tay, cái chân, như tất cả bộ phận trên người bạn mà thôi, tức là nó vẫn có nhiệm vụ của riêng nó Nếu tối ngày bạn cứ nhồi nhét đau buồn, bực dọc, hằn học, vào nó thì tâm hồn chúng
ta sẽ chẳng còn chỗ để chứa niềm vui, để mà hưởng thụ cuộc đời tạm bợ ngắn ngủi này nữa Hãy để cho nó yêu thương, để cho nó làm đúng chức năng mà tạo hóa ban cho là làm đẹp cho cuộc đời bằng sự vui tươi và trong sáng Hãy nhớ rằng, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua…
Nhân tiện tớ xin tặng các bạn một đoạn trích bài thơ rất độc đáo của nhà thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh
“Mọi thứ rồi cũng qua
cái loa rồi cũng hỏng
nước sôi rồi hết nóng
đắm say rồi thờ ơ
thờ ơ rồi cũng qua
để bắt đầu say đắm
nước lại đun để tắm
loa này thay loa kia
Trang 9rồi chú mèo đi hia
cũng tới phim Shrek
thời huy hoàng của Becks
phai ở Galaxy…”
David Becktam
Nhận xét Bài 4:Mở đầu và kết thúc đều có những câu chuyện thú vị.Tuy nhiên quá tham phần dẫn chứng,không trình bày được khả năng mở rộng của vấn đề,chỉ nhắm đến cảm xúc,những chi tiết nhỏ khi chúng ta đau khổ hay tuyệt vọng,vẫn chưa kết luận được câu nói tâm đắc của chính mình.Ví dụ như ta có thể mở rộng được ,nếu đặt ngược vấn đề ta sẽ sống ra sao nếu mãi đắm chìm trong niềm vui hay đau khổ.Bạn có thể vượt qua đau khổ nhanh chóng hơn niềm vui,thành công của chính mình vì sao? Hay có thể đưa ra một số câu hỏi để bài thêm sinh động.Phần cuối đặt một bài thơ mà không ứng dụng là rất phí,ta cũng có thể đưa
nó vào thân bài câu:
“Mọi thứ rồi cũng qua
…Thời huy hoàng của Becks
Phai ở Galaxy”
Từ đó ta kết luận: dù đau khổ hay hạnh phúc ta cũng không thể chối bỏ được một hiện thực,ta đã từng như thế,nó là quá khứ.Và chúng ta là hiện tại.Mở rộng thêm,một đất nước nếu chỉ chăm chăm nhìn vào quá khứ huy hoàng thì anh ta sẽ không thể nhìn thấy tương lai tốt đẹp hơn của chính mình
Bài 5:Xã hội Việt Nam không nhất thiết phải
bình đẳng
Trang 10Có bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng mình phải làm gì để có mặt trên trái đất này và chiến đấu như thế nào mới có được vị trí như ngày hôm nay không? Bản thân mỗi người, đều phải trải qua nhiều cuộc đấu tranh từ trước khi xuất hiện Khi đã được sinh ra có sự phát triển về thể chất và ý thức chúng ta lại bắt đầu với vô vàn thử thách khác nhau để có thể tồn tài và một chỗ đứng trong xã hội (như những việc cạnh tranh trong thi cử, công việc, cuộc sống,…) Và chính những điều đó đã cho ta thấy muốn tồn tại và phát triển xã hội này chúng ta phải cạnh tranh rất nhiều và đấy là một bản năng bẩm sinh trong mỗi con người chúng ta mà không thể nào thay đổi được Bạn có thể thay đổi một người thuận chân phải có thể đá banh bằng chân trái của họ được nhưng bạn không thể nào thay đổi được bản năng bẩm sinh đó của họ.
Câu hỏi đâu tiên được đặt ra rằng sự cạnh tranh và bình đẳng thì nó có tác động nhưng thế nào đối với sự phát triển của xã hội Các bạn biết đó cạnh tranh là một hành động tranh đua, chống lại các cá nhân hay các nhóm, các loài vì mục đích tồn tại, sống còn giành lại lợi nhuận, địa vị, kiêu hãnh Còn bình đẳng thì nó là điều gì đó mang nhiều khái niệm khác nhau ở từng lĩnh vực nhưng điều tôi muốn nói ở đây là cái hiểu chung của các bạn về bình đẳng.
Ngay từ xã hội nguyên thủy con người đã phải cạnh tranh rất nhiều để tồn tại và sinh tồn, chính những sự cạnh tranh ấy của con người đã thúc đẩy xã hội vận động rất nhiều để tiến tới các hình thái xã hội tốt đẹp hơn Cho đến ngày nay sự cạnh tranh chủ thể trong nền kinh tế thị trường đã mang lại nhiều lợi ích cho người tiêu dùng và nhà sản xuất Ví dụ điển hình cho ta thấy giữa coca- cola và pepsi hai thương hiệu này đã không ngừng cạnh tranh với nhau và chính sự cạnh tranh ấy luôn đem lại cho người tiêu dụng về giá thành sản phẩm, chất lượng nước uống,…
Nếu chúng ta không cạnh tranh cũng đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ làm trì trệ sự phát triển của xã hội Các bạn biết đấy người Liên Xô họ đã thất bại trong việc tạo ra bình đẳng bằng cách dàn điều lợi nhuận và khi đó thì chẳng ai ham muốn làm việc chăm chỉ nữa và mô hình ấy nhanh chóng thất bại, kể cả xã hội Việt Nam chúng ta cũng thế chúng ta cũng cố gắng bằng việc dàn đều lợi nhuận này.
Từ những dẫn chứng trên chúng ta có thể thấy cạnh tranh đóng vai trọng rất quan trọng đối với sự phát triển của xã hội, thay vì tạo ra bình đẳng thì ta hãy tập trung tạo sự cạnh tranh, cạnh tranh một cách công bằng Cạnh tranh đó đã trở thành một quy luật tự nhiên mà không thể nào thay đổi bằng cách tạo ra sự bình đẳng.
Các bạn biết đó người ta luôn cho rằng đàn ông và đàn bà đều bình đẳng nhưng thực tế thì sao? Đến đây tôi sẽ dẫn một lời nói của Lý Quang Diệu đã bảo rằng:
“Ban đầu tôi cũng tin rằng mọi đàn ông đàn bà đều bình đẳng… Giờ tôi biết rằng điều đó không có khả năng xảy ra bởi vì hàng triệu năm trong quá trình tiến hóa, con người đã tảng mát khắp nơi trên bề mặt trái đất này, bị cách
ly với nhau, phát triển độc lập, có sự pha trộn khác nhau về chủng tộc, dân tộc,
Trang 11khí hậu, thổ nhưỡng… Đây là những điều tôi đã đọc được và khiểm nghiệm so với quan sát của mình Chúng ta đọc rất nhiều Thực tế rằng mọi thứ được in ra
và được ba, bốn tác giả không có nghĩa là mọi thức ấy đúng sự thật Có thể tất
cả đều sai Nhưng qua kinh nghiệm của bản thân… tôi kết luận: đúng, có sự khác biệt.”
Vậy điều tôi muốn nói ở đây sự cạnh tranh đó đã trở thành bản năng, nếu biết không thể thay đổi được thì đừng cố gắng, nếu chúng ta cố gắng tạo ra sự bình đẳng mà biết điều đó không thể thì chúng ta đang tự mình làm cho xã hội suy thoái Thay vì tạo ra bình đẳng thì hãy tạo ra sự cạnh tranh công bằng Tôi cũng mong rằng đất nước mình sẽ phát triển ở tầm cao mới, người Việt Nam chúng ta sẽ tập trung vào giáo dục thê hệ trẻ, lựa chọn và trọng dụng những con người tài giỏi mà không quan tâm đến xuất thân của họ tạo cho họ một môi trường công bằng để họ cạnh tranh góp phần phát triển đất nước.
Nhận xét bài số 5: Đi theo trình tự,dễ dàng nói lên vấn đề
muốn bày tỏ.Đầu tiên đặt vấn đề rằng con người luôn đấu tranh lẫn nhau
để leo lên vị trí cao hơn,sự tác động của bình đẳng và cạnh tranh xếp cạnh nhau sau đó nói về nguyên nhân,tác động tích cực và cả tiêu
cực.Sau mọi bước kết luận lại ý kiến chính mình : “Sự bình đẳng vốn không cần thiết” thì đưa ra giải pháp rằng, thay vì tạo ra sự bình đẳng hãy tạo ra sự cạnh tranh công bằng.Mở rộng ra việc tạo ra sự công bình trong cạnh tranh tác động không chỉ đến nhân cách con người mà còn là một xã hội,một môi trường cho thế hệ tiếp theo có một thái độ đúng đắn
về bình đẳng và cuộc đấu tranh để giành chỗ đứng
Trang 12Bài 6:
Đã tham thì tham cho lớn
Nếu bạn dạo chơi trên thế giới ảo này đã nhiều năm thì chắc sẽ rất quen với một hành vi nhiều người lên án nhưng vẫn tràn lan, đó chính là thói ăn cắp Một bài thơ hay vừa ra lò thì vài ngày sau ta có thể thấy nó ở nơi khác với một cái tên tác giả hoàn toàn khác Không chỉ một lần tôi thấy được bài viết về cảm xúc bao gồm nhiều đoạn của nhiều bài khác nhau ghép với đoạn của kẻ cắp Hay thường nhất là trên Facebook có rất nhiều người lấy ảnh các girl xinh làm avatar cho mình Thế người ta ăn cắp để làm gì? Để có thể tìm được cái lợi từ đó
Bỏ ra ít công sức nhưng có được cái lợi lớn thì đúng là một hành động khôn ngoan, nhưng chúng ta đều biết ăn cắp là sự khôi lỏi và thiếu đạo đức Nếu một người muốn bỏ tiền ra để mua lương tâm của bạn thì bạn có thể bán giá bao nhiêu? Với tôi thì bao nhiêu nhỉ? 1 tỷ, 10 tỷ hay 20 tỷ? Để xem! Có lẽ là 20 tỷ đi, tức là khoảng 1 triệu đô la Ý tôi nói là gì? Là nếu đã tham thì cố mà tham cho lớn
Có nhiều bài phân tích rằng dân tộc ta có thói quen bắt chước, rồi thời gian gần đây lại rộ lên cái thói ăn cắp vặt Tính xấu khó bỏ nhỉ? Nếu
đã khó bỏ thì thôi cứ thuận theo tự nhiên và cho nó phát triển lên cao hơn nữa Trong xã hội loài người có rất nhiều thứ quý giá để ăn cắp mà chẳng thiệt hại đến ai, không những thế nó còn rất lợi ích cho mình rất nhiều, nếu không thì nó chẳng gọi là quý Vậy thứ đó là gì? Xin thưa đó là trí tuệ và văn hóa
Trong các cuộc tranh luận, ta thấy nhiều người mang nước này hay nước kia ra khen, Mỹ hay thế này, Trung Quốc giỏi thế kia… Rồi sau đó có người bảo: “Những nước đó cũng có những tồi tệ khác gì ta đâu.” (làm xấu đi hình ảnh nước đó) Nếu họ ghét… Sau khi đọc những lời ấy tôi chợt nghĩ:
“Quái! Thích hay ghét Mỹ hoặc Trung Quốc thì liên quan gì? Cái mình cần
là chi? Không phải những điều giúp họ trở nên hùng cường hay sao?” Là quốc gia nào có quan trọng gì đâu? Lấy những điều giúp kẻ ta ghét mạnh
mẽ làm cho mình mạnh mẽ chính là một cách trả thù rồi đấy
Tại sao văn hóa Trung Quốc đồ sộ? Vì bản thân Trung Quốc hấp thu văn hóa của biết bao dân tộc trong các cuộc mở rộng lãnh thổ Vì sao Mỹ
Trang 13trở thành nước đứng đầu thế giới? Vì Mỹ là hợp chủng quốc, hấp thu hầu hết trí tuệ của nhân loại, nhiều tinh hoa như vậy nuôi dưỡng mà không đứng đầu mới là lạ Còn nước Đức? Là do nằm ở trung tâm Châu Âu đấy
Hy Lạp, La Mã hay Ai Cập cổ đại? Họ nằm ở ngã 3 châu lục Nhật Bản và Hàn Quốc? Hấp thu văn hóa Mỹ Để tránh có người bảo “họ không bị Mỹ đồng hóa” thì cũng nói luôn, họ hấp thu vào cơ thể chứ không phải dán nó lên người
Chúng ta có 4000 năm văn hiến, nhưng khi nhìn lại thì những tinh hoa
mà chúng ta sản sinh ra sao mà ít quá, chúng ta giống như một người sống lâu nhưng luôn ốm o gầy mòn Vậy sao chúng ta không cố gắng ăn vào nhiều chất bổ dưỡng cho cơ thể mạnh khỏe ra? Bạn sợ mình bị đồng hóa? Không sao, đừng sợ Chúng ta chỉ bị đồng hóa khi ăn quá nhiều một thứ gì đó, nếu chúng ta ăn mỗi nơi một ít mà còn là thứ tốt nhất thì cơ thể
sẽ đủ chất trong khi những chất của chính ta có sẵn luôn trội hơn cả Như hiện tại ăn nhiều thức ăn Trung Quốc quá mới là đáng sợ
Nếu đất nước này cho tôi cái quyền làm thủ tướng và chỉ được ban hành một sắc lệnh duy nhất thì tôi sẽ… thành lập một hội đồng khoa học
để nghiên cứu văn hóa và trí tuệ những quốc gia đứng đầu thế giới Sau
đó mang những gì nghiên cứu được vào một môn học xuyên suốt từ lớp 1 đến lớp cao nhất có thể Tất nhiên đây là một môn học mang tính học hỏi
và phê phán chứ không phải học vẹt Vì sao Mỹ đứng đầu thế giới? Điều gì khiến Trung Quốc, Anh, Đức, Nhật, Hàn, Úc, Thụy Điển trở nên…?
Tất nhiên nếu có phê phán thì mấy cái xấu của những quốc gia đó cũng được mang ra tranh luận Nào! Giờ chúng ta hãy tưởng tượng xem nếu có môn học ấy thì thế hệ tương lai chúng ta sẽ ra sao? Biết đâu sẽ có một chủ nghĩa mới siêu việt hơn tất cả ra đời trên nước Việt Nam này, và khi ấy xã hội Việt Nam sẽ là hình mẫu cho mọi quốc gia noi theo
Ước mơ chỉ là ước mơ thôi đúng không bạn? Để ước mơ đó của tôi trở thành hiện thực thì cần phải vượt qua rất nhiều định kiến Thôi thì cứ gửi ước mơ đó vào bài viết này Còn giờ thì tôi phải tập trung vào công việc cho ngày mai nữa, kẻo làm không tốt bị đuổi việc thì chỉ có nước về quê cắm câu (mà giờ thì ở quê cũng hết cá để câu rồi)
Mắt Đời
Trang 14Nhận xét bài 6: Có ý thức so sánh với cách nước như Mỹ hay Trung Quốc.Bài viết thể hiện cá tính và giọng nói mạnh mẽ của người viết.Mặc dù sẽ có vài ý không đồng nhất nhưng nhìn chung có tính khái quát cao,vừa viết theo lối như kích bác người đọc vừa khuyên răn Chuyện tham nhỏ hay tham lớn không còn là vấn đề của một cá nhân mà là của cả một xã hội.Chữ tham lấn át cả tầm nhìn,cái mà có thể nhìn nhận ra những gì đáng “ăn cắp” theo tôi đó nên gọi là học hỏi,vốn tri thức và văn hóa,nó là thứ đáng tham nhất,cái tham lớn nhất mà không ai tham.Ví von Việt Nam rất hình tượng,như người sống lâu năm mà gầy nhom hay nó văn hóa học ăn vào trong người chứ không phải dán trên mih2
Mặc dù là tác giả của các ca khúc bất hủ "Diệt phát xít", "Người Hà Nội" nhưng sinh thời, nhà văn Nguyễn Đình Thi không nhận mình là nhạc sĩ
Ở nước ta, hầu như rất ít có văn nghệ sĩ ở diện này mà thường là làm một công việc nào đó, hưởng lương từ công việc đó (ví như làm báo, làm công tác quản lý hoặc nhiều việc khác) Sáng tác đối với họ chỉ là tranh thủ sau khi đã hoàn tất công việc chính Nhưng chất lượng tác phẩm của họ đã đạt những chuẩn mực nhất định mang tính chuyên nghiệp Và thường là họ có chân trong những tổ chức nghề nghiệp, ví như các hội văn học, nghệ thuật (Hội Nhà văn, Hội Nhạc sĩ, Hội Mỹ