Các quan niệm xã hội về rủi ro: một số cách sử dụng khái niệm rủi ro và bất trắc trong ngành khoa học xã hội Vanessa Manceron – Viện dân tộc học và xã hội học so sánh thuộc Trung tâm
Trang 11.1 Các quan niệm xã hội về
rủi ro: một số cách sử dụng
khái niệm rủi ro và bất trắc
trong ngành khoa học xã hội
Vanessa Manceron – Viện dân tộc học và xã hội học so sánh
thuộc Trung tâm nghiên cứu khoa học quốc gia Pháp (CNRS)
Các cộng đồng xã hội và cá nhân khi phải đối
mặt với những tai họa xảy đến thường xuyên
hoặc bất ngờ - bệnh tật, tai nạn, tai biến, thảm
họa –, đều tự hỏi tương lai sẽ ra sao và đánh
giá các mối đe dọa và tác động của những
nghịch cảnh đó Lo lắng về hiểm nguy và
thảm họa không phải điều mới mẻ và cũng
không chỉ giới hạn ở một vài nơi nào đó; đó là
một trải nghiệm đan xen giữa cảm giác thấy
mình yếu ớt và không may trước những mối
bất hạnh đó
Thế nhưng, thuật ngữ « nguy hiểm » nguyên
gốc trong tiếng Pháp có nghĩa là « phó mặc
một sự việc » hoặc « dưới sự thống trị của ai
đó » không được nhầm với thuật ngữ « rủi
ro » vì nội hàm của thuật ngữ này liên quan
nhiều hơn đến khái niệm khả năng có thể dự
báo hoặc xác suất có thể xảy ra Thuật ngữ
« rủi ro » là một cách đặc biệt để xác định và ý
thức về mối đe dọa và khả năng mối đe dọa
đó có thể xảy đến, thuật ngữ này dần dần được sử dụng nhiều trong các xã hội công nghiệp kể từ thời kỳ hiện đại, giai đoạn từ thế
kỷ XVI đến thế kỷ XIX (Peretti-Watel, 2001) Như vậy, khái niệm này có một lịch sử hình thành mà các ngành khoa học xã hội đã biết nắm cơ hội sử dụng nó, vì nó giúp cho nhìn thấy sự xuất hiện của một cách hiểu nào đó
về khái niệm nguy hiểm, một đặc điểm nổi trội của xã hội đương đại, thường được gọi chung là « xã hội rủi ro » kể từ sau nghiên cứu của nhà xã hội học Ulrich Beck
Các xã hội ngày càng có nhiều rủi ro trong phát triển Chúng ta đang chứng kiến cả một quá trình « đặt thế giới vào vòng rủi ro »,
và các mối đe dọa mới cũng ngày càng lây lan – rủi ro công nghệ, rủi ro y tế, rủi ro môi trường, rủi ro xã hội
Trang 2Chính trong một thế giới bất định như vậy
mới cần đến công việc của các ngành khoa
học xã hội để có thể mô tả và tìm hiểu đặc
điểm của các rủi ro đó (Callon và Lascoumes,
2001) Để làm được điều này, các nhà nghiên
cứu, dù thuộc ngành xã hội học hay nhân
học, đều nghiên cứu rủi ro như là một văn
hóa gắn liền với từng cá nhân, quan tâm
tới cách thức dẫn đến nhận thức của xã hội
về mối nguy xét trên phương diện văn hóa,
phân tích tình trạng bất bình đẳng và bất
công xã hội có thể được bộc lộ hoặc làm sâu
sắc thêm thông qua việc quản lý rủi ro, hoặc
nữa là mô tả các giải pháp xã hội và những
công cụ được đưa ra để quản lý sự bất hạnh,
trong trường hợp xảy ra khủng hoảng hoặc
một sự việc đột nhiên xảy ra như trường hợp
của các thảm họa
Các ngành khoa học xã hội góp phần rất lớn
làm sáng tỏ những thách thức đương đại liên
quan đến rủi ro và thảm họa, tùy theo các bối
cảnh xã hội khác nhau và mối nguy hiểm có
liên quan Trong khóa học này tôi xin được
xem xét vị trí của khái niệm rủi ro và việc xử lý
tai họa gặp phải trong khoa học xã hội cũng
như trong xã hội nói chung Trước hết, tôi
xin nhắc đến khái niệm rủi ro ở một số mốc
lịch sử để từ đó đưa ra một định nghĩa hoặc
phân tích cụ thể khái niệm này, sau đó,
chúng ta sẽ lướt qua xem các ngành khoa
học xã hội, đặc biệt là ngành nhân học văn
hóa đề cập lĩnh vực này như thế nào, và cuối
cùng, qua phân tích trường hợp dịch cúm gia
cầm, chúng ta sẽ phân tích một ví dụ về khả
năng kết nối giữa nghiên cứu, một sự việc
không may và các nhóm xã hội đã từng có
trải nghiệm và nói về sự việc đó Nghiên cứu
về trường hợp dịch cúm gia cầm này sẽ tập
trung vào các quan niệm xã hội cũng như
những cách phản ứng khác nhau của người
dân thành thị và nông thôn trước dịch cúm tại Pháp
1.1.1 biết rõ các mối đe dọa Khái niệm rủi ro mang nhiều trường nghĩa : nó chỉ sự việc xảy ra bất ngờ (tương lai bất định, không biết trước được) / chỉ sự may rủi, điều may mắn, số mệnh hoặc ngẫu nhiên (hoàn cảnh may mắn sung sướng hoặc không may, bất hạnh ảnh hưởng đến số mệnh của cá nhân hoặc cộng đồng xã hội) / chỉ một tai biến làm gián đoạn nhịp sống thông thường
và cắt đứt ý nghĩ cho rằng con người được định đoạt bằng một tương lai ổn định (gián đoạn, thay đổi đột ngột không tránh được) Nhìn chung, rủi ro có đặc điểm liên quan đến
sự ngẫu nhiên, không chắc chắn, có thể coi
nó là một mắt xích bị khuyết trong chuỗi quan hệ nhân quả và thường tạo ra sự lộn xộn hoặc điều nằm ngoài dự tính Một tai biến, có thể gán cho là do ngẫu nhiên (bất định) hoặc
do các mối liên hệ nhân quả có bản chất khác nhau (do ý trời hay thần thánh, do hiện tượng vật lý, thiên văn, sinh học, v.v.) Nếu như tất cả các xã hội đều có những trải nghiệm về sự bất ổn và nghịch cảnh thì khung khái niệm
mà mỗi xã hội đưa ra để giải thích các hiện tượng, nắm bắt được chúng và có giải pháp với những bất ổn lại hoàn toàn khác nhau Chẳng hạn như thuật chiêm đoán là một cách đặc biệt phổ biến trên thế giới để lắng nghe điều bất ngờ Đây là một học thuyết tri thức nhằm nắm bắt được phần bí mật của thế giới, đoán biết về tất cả những gì còn nằm ngoài tầm hiểu biết của con người, các sự việc xảy ra một cách vô tình, ngẫu nhiên, vốn đầy bí ẩn và con người không nắm bắt được (Bottéro, 1974) Chiêm đoán cho biết những cách thức tạo một mối liên hệ giữa may rủi và
Trang 3điều vô hình, giúp hình dung được sự tương
ứng giữa thế giới vật lý (những gì nhận thấy
được bằng giác quan) và thế giới nội tâm
(những gì thuộc phi vật chất và vô hình, như
tinh thần, sức sống, linh hồn, thần thánh, v.v.)
Chiêm đoán mang lại một sự giải thích hợp lý
chấp nhận được cho những hiện tượng mà
ta không thể giải thích được một cách duy lý,
kể cả về nguồn gốc, hay diễn biến của hiện
tượng đó, và như vậy, chiêm đoán sẽ loại trừ
yếu tố ngẫu nhiên ra khỏi cách giải thích sự
vật hiện tượng hay sự việc diễn ra
Nhưng khoa học luận lại tuân theo một tính
hợp lý khác Thế giới chỉ có thể biết được và
nắm bắt được khi không còn dấu vết nào
mang tính chủ ý, có tác động dù là của thánh
thần hay của con người Những gì còn chưa
được biết đến, không thể đoán trước, bí ẩn
hoặc vô hình chính là phần của thế giới khách
quan, đo đếm được, song chủ thể nắm giữ
sự hiểu biết vẫn chưa thể khám phá ra hoặc
dự đoán một cách chắc chắn Yếu tố ngẫu
nhiên được đưa vào trong vô số các thuyết
định mệnh mà khoa học dựng lên để giải
thích các hiện tượng, nhưng đồng thời khoa
học cũng mong muốn làm sao giải tỏa được
những thuyết định mệnh đó Các biểu đồ
ngẫu nhiên được dựng lên để mô hình hóa
các kịch bản lây lan vi rút có thể xảy ra chính
là một ví dụ để minh họa cho mô hình này
Yếu tố ngẫu nhiên nằm ngoài sơ suất hay chủ
đích Theo Peretti-Watel (2001), thuật ngữ
« rủi ro » xuất hiện ở Ý vào thế kỷ XIV để chỉ
những trở ngại và hiểm họa trên biển, hiện
được dùng với một khái niệm nội hàm mới,
cùng với sự ra đời của một hệ thống bảo hiểm hiện đại, cho rằng các nguyên nhân của tai nạn hay sự vận hành của thế giới là nằm ngoài ý trời
Như vậy, rủi ro là một mối nguy hiểm có thể
dự báo (ta biết nó có thể xảy đến), và ta có thể chuẩn bị trước để phòng ngừa hoặc đối phó Với quan điểm như vậy, rủi ro được thay cho may mắn Đó chính là sản phẩm của xu hướng khoa học luận mang tính xác suất, thống kê và lượng hóa bằng các con số
1.1.2 « Xã hội rủi ro »: các mối
đe dọa trở nên phổ biến và một động thái xã hội-chính trị Phải đến thế kỷ XX thì khái niệm rủi ro mới phát triển trở thành đặc điểm của các xã hội đương đại, theo dòng nghiên cứu của hai nhà xã hội học Ulrich Beck và Anthony Giddens Theo A Giddens, đặc điểm mới lạ nhất của xã hội hiện đại là khiến toàn nhân loại phải đối mặt với nhiều rủi ro lớn: kể từ những năm 1970, các rủi ro xảy ra do hoạt động « sản xuất » hoặc là kết quả của các hoạt động con người là vô cùng nhiều, mang tính toàn cục, đa dạng và ảnh hưởng tới người dân thường ở những cấp độ rộng lớn. [2] Như vậy, đặc điểm nổi bật của thời kỳ hiện đại là ảnh hưởng ngày càng tăng của rủi
ro tới cuộc sống của mỗi cá nhân, cùng lúc là niềm tin vào những tiến bộ của xã hội hiện đại ngày một suy giảm, tri thức ngày càng trở nên thiếu đồng nhất, khoa học bị đặt vào tranh luận và không còn ở vị trí số một nữa (Lyotard, 1979)
[2] Sự cố tai nạn hạt nhân tại các nhà máy điện hạt nhân Three Miles Island (1979), Tchernobyl (1986) và Fukushima (2012); rủi ro về công nghệ còn có thể xảy đến trong ngành công nghiệp hóa chất (Seveso năm 1974), hoặc về môi trường (Torrey Canyon năm 1967 và Amoco Cadiz năm 1978), y tế (ESB năm 1988 và cúm gia cầm năm 2005), v.v
Trang 4Tất cả các nghiên cứu xã hội học đều nhấn
mạnh đến những căng thẳng đặc trưng của
Xã hội rủi ro: một bên là những mối đe dọa
lan tràn và một bên là những rủi ro được đặt
dưới tầm kiểm soát và giám sát chặt chẽ;
một bên là mong muốn tìm kiếm sự an toàn
còn một bên là lo lắng gia tăng gắn với sự
nghi ngờ về giá trị của các nghiên cứu đầu
ngành và cảm giác thế giới kỹ thuật ngày
càng trở nên thiếu minh bạch và gây nhiều
tai hại
Tuy nhiên, theo Beck (2001), các vấn đề liên
quan đến phát triển kinh tế và kỹ thuật công
nghệ không hề mới, chúng được đặt ra ngay
từ thời trung cổ, các vấn đề về y tế công
cộng bị cho là do ô nhiễm đô thị là một bằng
chứng Theo tác giả này, đặc trưng của Xã hội
rủi ro chủ yếu là « kiến trúc xã hội và động thái
chính trị » của các mối đe dọa Từ đặc điểm
mang tính xã hội học và chính trị này của khái
niệm đe dọa ở thời kỳ đương đại, ta có thể rút
ra được một số đặc tính đáng chú ý:
- những thiệt hại thường là vô hình và không
thể tránh khỏi có thể được giảm thiểu hoặc
trở nên trầm trọng hơn là tùy theo định
nghĩa mà mỗi xã hội xây dựng nên xung
quanh khái niệm này;
- khái niệm rủi ro đòi hỏi phải có cách diễn
giải mang tính quan hệ nhân quả, và điều
này là độc quyền trong lĩnh vực kiến thức
khoa học Thực tế, song song với việc người
ta có cái nhìn ngày càng mang tính phản
biện với tri thức khoa học, tiến bộ khoa
học cũng giúp nâng cao nhận thức về mối
nguy hiểm;
- sự phân bố các mối đe dọa có một phần
khớp với tình trạng bất bình đẳng (giữa các
tầng lớp xã hội trong một nước hoặc giữa
các nước với nhau), nhưng đồng thời cũng
ẩn chứa hiệu ứng Boomerang và phản
ngược lại chính những người tạo ra hoặc lợi dụng các mối nguy hiểm đó (ví dụ các tập đoàn công nghiệp, các nhà sản xuất) Như vậy, rủi ro tạo ra những bất bình đẳng mới về lãnh thổ giữa các nước phía Bắc và các nước phía Nam, tuy nhiên vì các mối đe dọa có đặc tính trùm lên các quốc gia nên các rủi ro đó có thể làm suy yếu việc xây dựng bất cứ một quốc gia-nhà nước nào ;
- mong muốn tìm kiếm sự an toàn đã thay thế cho ảo tưởng về sự bình đẳng Như vậy, một kiểu tinh thần đoàn kết đã được rèn đúc trong tâm lý sợ hãi, tinh thần đoàn kết dạng này có thể trở thành một sức mạnh chính trị và đảm bảo được sự chính danh cho một Nhà nước an toàn Đồng thời, rủi
ro cũng tạo nhiều phân biệt và đối lập trong
xã hội, giữa một bên là những người phải đối mặt với rủi ro và những người hưởng lợi từ đó, giữa những người đưa ra định nghĩa về rủi ro và những người tiếp nhận những định nghĩa đó Như vậy, xã hội rủi ro
là xã hội của khoa học, của truyền thông và thông tin, trong đó vấn đề cần làm không phải là chuẩn bị để đối phó với sự thiếu thốn được quản lý trong khuôn khổ của Nhà nước-Quốc gia, mà là phải chuẩn bị
để đối phó với nguy hiểm trong khuôn khổ của những hệ thống liên minh toàn cầu 1.1.3 Các thuyết văn hóa về rủi ro và nhận thức của xã hội về nguy hiểm
Các ngành khoa học xã hội thường được đề nghị nêu ý kiến về phần cuối những tranh luận công khai, tức là đưa ra các phân tích về người dân và dư luận « để hiểu nhận thức của
họ, lý do họ lo lắng, họ nghe theo tin đồn như thế nào, xu hướng tại sao họ hoảng sợ, v.v » (Gilbert, 2002) Những trông chờ vào phân tích khoa học xã hội này thường dựa trên sự
Trang 5tin tưởng mà hầu như đều cho rằng có hai
loại rủi ro, một là rủi ro khách quan (thực sự
đo đếm và sờ nắn được) và một là rủi ro chủ
quan (theo những nhận thức và ý tưởng
hình thành nên trong đầu từ những gì nhìn
thấy trên thực tế) Phân biệt như vậy sẽ thấy,
các cách nhận thức của xã hội sẽ gây trở ngại
cho nỗ lực để hiểu, nắm bắt và nhìn nhận
một cách khách quan những rủi ro gặp phải;
và những cách nhận thức đó chủ yếu liên
quan đến niềm xác tín chứ không liên quan
đến tri thức khoa học
Một trong những thách thức đối với các
ngành khoa học xã hội, đặc biệt với ngành
nhân học, là đưa những cách nhận thức của
xã hội về rủi ro ra khỏi sự bó buộc trong phạm
vi tâm lý mê tín và sự phi lý Các nhà nhân học,
với công việc chính là giúp đưa ra cho thấy
những nguyên tắc đồng nhất về khoa học
luận trong các xã hội không hiện đại, đã chỉ ra
rằng tâm lý sợ hãi trước một mối nguy hiểm
tuân theo các logic xã hội văn hóa đặc thù và
đều có sự hợp lý của nó
Tác phẩm của Douglas và Wildavslky (1982)
minh họa rõ nét mẫu hình của việc xác định
tính chất văn hóa trong những nhận thức về
rủi ro Các tác giả đã phân biệt bốn loại hình lý
tưởng trên cơ sở các đặc điểm ít nhiều được
phân theo thứ bậc và tách bạch với nhau của
các nhóm xã hội, ở đây tôi chỉ xin phép được
nhắc đến một số đặc điểm chính :
- cơ cấu tổ chức theo thứ bậc, nguyên mẫu
của nhóm này là bộ máy quan liêu, với đặc
điểm nổi bật là phân hóa mạnh về vai trò và
vị thế, và sự gắn bó với một số giá trị nhất
định như trật tự và ổn định Trong nhóm này
có thể nhận thấy một xu hướng tôn trọng
các tri thức chính danh và ác cảm với rủi ro
và tìm giải đáp cho những rủi ro đó bằng
cách tạo ra các quy định (quy định bắt buộc
phải xét nghiệm kiểm tra nhiễm HIV/AIDS, tiêm phòng cúm gia cầm, v.v.) Các chủ thể trong nhóm này thường có xu hướng coi thiên nhiên to lớn tới một số ngưỡng nhất định nào đó mà vượt qua những ngưỡng này thì các thiệt hại có thể gây những mất cân bằng lâu dài Quan điểm này biện minh cho việc kiểm soát nhằm tạo một khung điều chỉnh cho phát triển công nghiệp mà không cấm đoán sự phát triển này;
- xu hướng cá nhân chủ nghĩa, với nguyên
mẫu là thị trường tư bản chủ nghĩa của các doanh nghiệp tư nhân Ở đây, các tình huống bất ổn không cần thiết phải tránh
né, vì rủi ro cũng có thể là một cơ hội để khai thác và phát huy được khả năng của mình Trong nhóm này có thể nhận thấy
ưu tiên được dành cho việc phòng ngừa
và khái niệm trách nhiệm cá nhân và thái
độ bất chấp đối với các quy định mà người
ta luôn cho là quá khắt khe Những người theo xu hướng này thường tin tưởng nhiều hơn vào kiến thức, thông tin chính thức, vào các chuyên gia, song cũng hết sức mê mẩn công nghệ tiên tiến và những đổi mới công nghệ Thiên nhiên luôn được coi là vô cùng to lớn và có sức đề kháng mạnh mẽ, trong trường hợp bị mất cân bằng, thiên nhiên có thể tự bù đắp để quay về trạng thái cân bằng ban đầu;
- xu hướng bình đẳng là xu hướng chủ yếu
liên quan đến các nhóm xã hội tương đối khép kín, như môi trường quân đội, các
tổ chức nghiệp đoàn, hiệp hội cư dân ven miền sông nước, v.v Thành viên của nhóm này thường phát huy các giá trị bình đẳng
và tâm lý thuộc về một tập thể Trong nhóm này có thể nhận thấy xu hướng tự huy động các nguồn thông tin và tri thức của cá nhân để phản đối hoặc thử thách các quyết định của cơ quan nhà nước trong
Trang 6vấn đề đối phó rủi ro Là những người đặc
biệt nhạy cảm với rủi ro môi trường và công
nghệ, các chủ thể trong nhóm này thống
nhất với ý tưởng cho rằng thiên nhiên rất
mong manh, dễ bị tác động và cân bằng
thiên nhiên có thể bị đe dọa, điều này là
khó có thể tránh được và có thể trở thành
thảm kịch,
- sau cùng là xu hướng bên lề, đây là xu hướng
của những người bị gạt ra ngoài, dễ bị tổn
thương về mặt xã hội hoặc có vị trí thấp hơn
so với phần còn lại của xã hội, đặc trưng của
nhóm này là thiếu quan điểm rõ ràng về rủi
ro, mà một trong những nguyên nhân là do
thiếu thông tin Thường họ là những người
hứng chịu rủi ro, họ tin vào định mệnh, vào
sự không may, và cho rằng thiên nhiên
(giống như số phận) rất thất thường, và sẽ
là không tưởng nếu tìm cách kiểm soát nó
Theo cách phân loại này của Douglas và
Wildavslky, những mối đe dọa hay tai họa ảnh
hưởng đến các cá nhân là công việc của đội
ngũ chuyên gia, các nhà nghiên cứu, song
không bao giờ lại chỉ có mình họ: việc nắm
bắt và diễn giải thường là công viêc chung,
được chia sẻ và thảo luận trong các nhóm xã
hội, và từ đó làm sáng tỏ các mối quan hệ ít
nhiều mang tính xung đột mà các cá nhân
kết nối với phần còn lại của xã hội (Augé và
Herzlich, 1984)
1.1.4 hướng tới một cái nhìn
nhân học về thảm họa
Các xã hội khi đối mặt với nghịch cảnh thường
trải nghiệm hai dấu mốc thời gian: trước (rủi
ro, mối nguy hiểm, lâm nguy, sự đe dọa, tức là
tương lai đón trước) và sau (sự việc đã xảy ra,
thảm họa, nỗi bất hạnh, điều phiền não, tức là
quá khứ phải chịu đựng) Nếu như xã hội học
có đóng góp rất lớn trong nghiên cứu về rủi
ro thì nhân học lại phát huy được vai trò tuyệt
vời trong nghiên cứu về những điều bất trắc
và những sự việc đôi khi tác động lâu dài tới các cá nhân và xã hội loài người, như trường hợp bệnh tật, thiên tai hoặc các thảm họa Khi những sự việc đó trở thành đối tượng nghiên cứu của các nhà nhân học, họ sẽ tìm hiểu, phân tích những trải nghiệm của nạn nhân, cuộc sống bình thường của họ bị đảo lộn, phải tổ chức lại cuộc sống hàng ngày, ký
ức về thảm họa đã xảy ra, tâm trạng phiền não được thể hiện như thế nào, những mối quan hệ tương tác mới nảy sinh giữa người dân địa phương và các chuyên gia, những thay đổi mới liên quan đến quản lý sự việc về chính trị, y tế và truyền thông
Trong một bài báo tham khảo, Langumier và Revet (2011) đã tổng hợp rất hiệu quả hiện trạng các nghiên cứu đã được thực hiện và đặc biệt là các phương pháp tiếp cận dưới góc độ nhân học khác nhau xoay quanh các đối tượng nghiên cứu này Sau khi nhắc đến những đóng góp của các ngành khác như xã hội học thông qua hệ thống cảnh báo (Chateauraynaud và Torny, 1999), địa lý với những nghiên cứu về mức độ dễ bị tổn thương của các tổ chức xã hội (Hewith, 1983), khoa học chính trị với những tiếp cận về quản lý khủng hoảng và vai trò của các chủ thể (Gilbert, 2002), hai tác giả đã nhấn mạnh rằng, trên hết, nhân học đề xuất « tập trung vào việc coi thảm họa là một trải nghiệm xã hội, để từ đó đặt ra câu hỏi: cái gì tạo ra một
sự việc ở cấp độ địa phương? Người ta sống chung với thảm họa như thế nào ? »
Theo hai tác giả, sự quan tâm của ngành nhân học đối với đề tài này không phải là mới, tuy nhiên, khó phân biệt nó với các trường phái nghiên cứu thực thụ, ít nhất là trên góc độ tiếp cận đề tài Các tác giả nhắc đến những nghiên cứu có sử dụng khái niệm thích nghi
và quan tâm đến cách thức mà các xã hội
Trang 7loài người thích nghi với những môi trường
khó khăn (khả năng ứng phó, sự ổn định
được đảm bảo bằng tri thức và những quy
tắc xã hội) (Evans-Pritchard, 1968 ; Firth, 1959)
Một mảng khác trong lĩnh vực nghiên cứu
này quan tâm đến sự vận động xã hội và cộng
đồng cũng như tới những logic trong hành
động khi xảy ra thảm họa (tương tác, phối
hợp với các tổ chức nhân đạo, tác động của
các chính sách quản lý và tái thiết sau thảm
họa) (Oliver-Smith, 1986; Fassin và Vasquez,
2005) Một yếu tố nữa cũng được phân tích
là cách thức các xã hội diễn giải sự việc xảy
ra, cho nó một ý nghĩa nào đó, tùy thuộc vào
văn hóa của mình Ở một góc nhìn khác hơn,
một số tác giả còn tìm hiểu về các yếu tố khác
nhau giải thích cho mức độ dễ bị tổn thương
của một xã hội trong một hoàn cảnh kinh tế
xã hội nhất định (Copans, 1975) Cuối cùng,
một số tác giả còn đòi hỏi phải công nhận lợi
ích của các nghiên cứu mà họ đã thực hiện
nhằm hiểu rõ hơn và tính đến vai trò của bối
cảnh địa phương cũng như quan điểm của
chính các nạn nhân trong công tác quản lý
thảm họa
Trong mọi trường hợp, nhân học đều luôn
gắn với con người, gắn với logic hành động
và logic diễn giải của họ để hiểu được tính
hợp lý, hiểu được các lý giải mang tính cá
nhân hoặc văn hóa, các thách thức về quan
hệ xã hội, quan hệ với đất đai lãnh thổ địa
phương, với bản sắc và ký ức Nhân học đặt
mình sát gần hơn với trải nghiệm Đó chính là
những gì chúng ta sẽ phân tích tiếp theo qua
một nghiên cứu trường hợp thực hiện với các
nhóm xã hội khác nhau cùng tham gia giải
quyết cuộc khủng hoảng cúm gia cầm xảy ra
ở vùng La Dombes, Pháp vào mùa xuân năm
2006
1.1.5 trường hợp dịch cúm gia cầm : huy động các lực lượng
xã hội khác nhau, xác định và quản lý khủng hoảng
Trong quá khứ, lĩnh vực thú y thường chỉ được hiểu một cách rất đơn giản là kiểm soát bệnh tật ở vật nuôi để đảm bảo an toàn tại phạm vi địa phương hoặc quốc gia Những
sự cố xảy ra trong những năm gần đây (bệnh
bò điên, lở mồm long móng, SARS, cúm gia cầm) đã gây nhiều tranh luận trong bối cảnh thế giới toàn cầu hóa Hiển nhiên, các vấn đề liên quan đến thú y, y tế công cộng, thực phẩm và môi trường đang trở thành các vấn đề tương quan qua lại lẫn nhau Cái nhìn đối với dịch bệnh vật nuôi cũng đã thay đổi Các bệnh lây truyền từ động vật sang người
đã trở thành một vấn đề được đề cập trong chính trị
Thực tế, hiện có hai cách nhìn cùng tồn tại song song, một cách nhìn của chính trị nhà nước và một cách nhìn của các tổ chức quốc
tế, một bên liên quan đến các tiêu chuẩn về
vệ sinh dịch tễ và các biện pháp dự phòng,
và một bên là các vấn đề chính trị, mỗi bên dẫn đến một cách tường thuật khác nhau Bệnh dịch không chỉ đơn giản là quản lý quần thể, bằng các biện pháp đo lường, tính toán rủi ro; nó còn liên quan đến kinh nghiệm, cảm nhận và các hệ thống quan hệ tồn tại trong xã hội Những yếu tố này có thể phát sinh căng thẳng giữa một bên là thực tế được các chuyên gia dịch tễ hoặc kinh tế làm cho trở nên khách quan và một bên là những cách hiểu khác nhau của người dân cũng như hành động của họ
Quan điểm của tôi được phát triển trên cơ sở các yếu tố kinh nghiệm, cách nhìn nhận và hành động trong thực tiễn Đây là một thời điểm thú vị đối với nhà dân tộc học, vì khi
Trang 8vi-rút đã thâm nhập vào thế giới con người,
kiến thức, cách nhìn nhận và các cấp độ
hành động sẽ lan truyền theo phạm vi dịch
chuyển của các nhóm xã hội, các cộng đồng
Các xã hội loài người khi đối mặt với bệnh
tật luôn luôn có hai cơ chế tư duy: một mặt,
xác định nguồn gốc căn bệnh và mặt khác
cố gắng tránh xa căn bệnh đó Cùng với các
bệnh lây truyền từ động vật sang người, vấn
đề này càng đặt ra gay gắt, vì nó dẫn đến khả
năng kết hợp xuyên-chủng loài khủng khiếp
Ở Pháp, các chủ thể phản ứng khác nhau
trước dịch cúm gia cầm xảy ra vào mùa xuân
năm 2006 tại vùng Dombes Những cách
thức mà mọi người hiểu về bệnh cúm gia
cầm đã hình thành nên những mối quan
hệ đặc biệt giữa con người với con người,
giữa con người với các loài động vật và rộng
hơn nữa là với môi trường Loài vật nào và
những người nào người ta muốn bảo vệ, loài
vật nào người ta muốn tránh xa để bảo vệ
sự an toàn cho bản thân? Trong mọi trường
hợp, nguồn gốc vi-rút được xác định xa bản
thân nhất có thể, giống như một hình ảnh
khác của bản thể Đây sẽ là ý tưởng xuyên
suốt trong phần tiếp theo, tôi sẽ phân tích
các logic cũng như phản ứng khác nhau của
hai cộng đồng, cộng đồng người chăn nuôi
nông thôn và cộng đồng người dân đô thị
tham gia vào công việc bảo vệ môi trường
và vật nuôi
Logic của những người chăn nuôi ở nông thôn
Dombes là một vùng có khí hậu ẩm, nằm
ở phía Bắc thành phố Lyon, miền Tây nước
Pháp, không xa biên giới với Thụy Sĩ Vùng này
có nhiều ao hồ, được sử dụng để nuôi cá và
là nơi săn bắn các loài thú hoang sinh sống ở
các vùng đầm lầy, đây cũng là nơi hàng năm
có các đàn chim di trú bay qua Nghề chăn
nuôi gia cầm ở đây chủ yếu là nuôi ở sân nhà,
nhưng mỗi xã cũng đều có một hoặc hai trang trại lớn nằm cách xa các khu dân cư Khi vi-rút H5N1 xuất hiện ở một trang trại nuôi gà tây theo hình thức công nghiệp và lây sang các loài chim trời sống ở các vùng đầm lầy lân cận (hàng trăm con ngỗng và vịt trời),
cả vùng đã bị đặt dưới các biện pháp kiểm dịch gắt gao khiến cho vùng phải chịu những thiệt hại kinh tế nghiêm trọng trong khoảng thời gian gần sáu tháng (Xem Bản đồ 2) Toàn bộ các hoạt động trong đời sống địa phương bị ảnh hưởng, hoạt động du lịch giảm sút, các địa điểm săn bắt, thu nhập từ các ao cá và thu nhập từ nông nghiệp cũng đều bị giảm sút sau khi các hàng rào chắn được dựng ra để cách ly ổ dịch, sau khi có lệnh cấm tiếp cận với 2.000 ao hồ, đầm lầy trong vùng, cũng như lệnh tiêu hủy các loài gia cầm và gia súc nuôi ngoài trời, ngoài ra việc buôn bán các sản phẩm từ gia cầm cũng
bị đình trệ (Manceron, 2009)
Người ta e ngại kinh tế vùng có thể bị tê liệt nếu như tình hình cứ tiếp tục kéo dài và điều này dẫn đến làn sóng chỉ trích các biện pháp y tế áp dụng tại địa phương Người ta cho rằng chính các biện pháp đó còn gây ra nhiều tổn hại hơn bản thân dịch cúm, một điều đáng nói hơn nữa là các phương tiện mà chính quyền đưa ra để kiểm soát dịch bệnh
đã không được người dân ủng hộ Vấn đề chủ yếu là các biện pháp vệ sinh dịch tễ, vì không
áp dụng được đối với từng cá nhân nên được
áp dụng trên quy mô không gian và cộng đồng rộng hơn
Phương thức quản lý bao quát trên quy mô rộng này làm mờ đi khái niệm con người, trong khi đó, đây lại là yếu tố được huy động đầu tiên, ngay khi người ta phải đối mặt với dịch bệnh xuất hiện Cách quản lý như vậy cũng khiến cho cơ thể con người và động vật
Trang 9được đối xử như nhau, không có sự phân biệt,
đều được coi là yếu tố tiếp nhận và có thể lan
truyền vi-rút Ranh giới giữa các loài bị vi-rút
lây lan và những e ngại đối với sức khỏe bản
thân mỗi cá nhân dường như đã bị làm tan
loãng đi trước tính duy lý về mặt khoa học
sinh học của các biện pháp được đưa ra áp
dụng
Điểm gây tranh cãi thứ hai liên quan đến việc
phân định không rõ ràng giữa vùng có nguy
cơ (cần phải được phòng dịch) và vùng nguy
hiểm (cần phải được cách ly) Đương nhiên,
ranh giới được đặt ra là để phân cách các
không gian, nhưng ranh giới đó cũng mặc định không gian đó được xếp vào loại nào Trong thực tế, nó tạo ra sự đối lập giữa một bên là người bệnh (ở phía trong đường ranh)
và người lành (ở phía ngoài đường ranh) Trong tưởng tượng của những người ở phía trong đường ranh, điều này dẫn tới nhiều hình thức kỳ thị từ phía ngoài Việc xác định các khu vực độ ẩm cao, nhiều đầm lầy là các khu vực có nguy cơ hoặc việc sử dụng cách nói vùng bị nhiễm thay vì nói là vùng có nguy
cơ để bảo vệ các không gian và cộng đồng nằm ngoài đường ranh, tức là vẫn chưa bị nhiễm vi-rút, đã khiến những người ở trong
Vùng Dombes bị ảnh hưởng bởi dịch cúm gia cầm (h5n1) năm 2006 : phân vùng kiểm dịch và chống lây lan
Nguồn: Báo « Le Parisien » ngày 18 tháng 2 năm 2006.
2 bản đồ
Joyeux (Ain) : trường hợp
cúm gia cầm đầu tiên ở Pháp
Trang 10đường ranh có cảm giác bị mất giá, bị tẩy
chay (Manceron, 2008)
Điểm gây tranh cãi thứ ba liên quan đến cách
đối xử khác nhau đối với gia cầm nuôi nhốt
và các loài chim hoang dã Trong khi các đàn
gà nuôi bị cách ly, hoặc tiêu hủy, kể cả những
con lành, chưa nhiễm vi-rút, không có một
biện pháp nào được áp dụng đối với các
loài chim hoang dã có mang dịch, và chúng
vẫn tự do bay lượn, vượt qua các vùng cách
ly, phân của chúng vẫn tiếp tục reo rắc vi-rút
tới những nơi chúng bay qua Theo ý kiến
của người chăn nuôi, các biện pháp kiểm
dịch được đem áp dụng đã đảo ngược trật
tự lợi ích, tập trung quan tâm nhiều đến môi
trường hơn là đến con người
Những người hiểu theo cách này công khai
cho rằng chính các loài chim hoang dã mới là
nơi phát ra ổ dịch Cách thức quy trách nhiệm
này chỉ nên hiểu một cách tương đối trong
bối cảnh hệ thống xã hội ở một giai đoạn
nhất định nào đó Trong trường hợp dịch
cúm gia cầm xảy ra ở Dombes trong những
năm 50, người ta cho rằng nguyên nhân phát
tán dịch là do chu trình buôn bán gà con một
ngày tuổi từ xã này sang xã khác Trong đợt
dịch lần này, nguyên nhân lại không phải như
vậy Việc lây lan bệnh giữa gia cầm nuôi nhốt
và các loài chim trời đã dẫn đến việc người
ta có thêm một khả năng nữa trong việc tìm
kiếm nguyên nhân giải thích phù hợp Và
nguyên nhân này được người ta công nhận,
là bởi nó hiện thực hóa các vấn đề xã hội-môi
trường và phù hợp với cách nghĩ trong các xã
hội nông thôn đương đại
Ở Dombes, việc phân biệt gia cầm hoang/gia
cầm nuôi xuất hiện ngay trong những câu
chuyện lịch sử hình thành của địa phương
và là một trong những chất nền cho sự hình
thành và phát triển của xã hội tại đây « Văn
hóa » ở đây là khai thác môi trường tự nhiên một cách duy ý chí, đặc biệt là nuôi trồng ở các khu vực ao hồ đầm nước để tránh tình trạng nước đọng ao tù, cây cỏ mọc tự nhiên hoang dã và các loài vật có hại phát triển,
vì tình trạng này có thể dẫn tới sự phát triển của dịch bệnh và gây rối loạn xã hội Ý muốn bảo vệ đa dạng sinh học ở các vùng ngập nước như vậy đã bị coi là gây rối loạn nghiêm trọng môi trường sinh thái tại địa phương Trong bối cảnh đó, dịch cúm gia cầm xảy ra vài tháng sau khi một chương trình bảo vệ môi trường khắt khe được khởi động không thể coi là một việc ngẫu nhiên Môi trường tự nhiên mang đầy những độc hại, và các loài vật gây hại, có thể truyền bệnh như thiên nga đã phát triển nhanh chóng, vượt quá khả năng kiểm soát của con người
Nói cách khác, thiên nga là loài vật được đặt dưới sự bảo vệ của các quy định bảo vệ môi trường lại cũng là loài mang vi-rút cúm gia cầm, trong khi những người nông dân chăm sóc các loại gia cầm nuôi và đảm bảo khai thác được lợi ích của môi trường tự nhiên thông qua hoạt động nuôi trồng lại bị nhìn nhận một cách tiêu cực, thậm chí còn bị đánh giá xấu trong công việc nhân bản hóa và xã hội hóa thế giới của mình
H5N1 là một thực thể có ý nghĩa trong một
hệ thống các tham chiếu xã hội đặc thù Trước logic là dịch bệnh có thể lây lan, người
ta thực hiện sắp xếp và lập lại trật tự cho các phân loại vốn trước đó đã bị phá vỡ ở địa phương Người ta tiến hành phân biệt các loài thuộc họ lông vũ, tùy theo dạng quan hệ cũng như khoảng cách với từng loài Chẳng hạn, thiên nga là một loài vật mang tính trang trí ở thành phố được xếp giống như gà nhà
ở nông thôn hoặc được coi là một loại thủy cầm vốn cũng rất quen thuộc mặc dù sống