1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Tập san về Thầy cô, Nhà trường và bạn bè

13 7,8K 7

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 13
Dung lượng 4,07 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ BẢO THẠNH  Lôùp 92 CHAØO MÖØNG 2011 NAÊM HOÏC 20162017 Sưu tầm Thầy giáo sau khi dạy cho học trò một bài học về lòng hiếu thảo liền hỏi trò Bi: Nếu em có hai cái nhà, ba em không có cái nào, em sẽ làm gì? Em sẽ cho ba một cái nhà. Giỏi lắm. Nếu em có hai chiếc xe, ba em không có chiếc nào, em sẽ làm gì? Em sẽ cho ba một chiếc. Giỏi lắm. Em hiểu rất rõ bài thầy giảng. Một câu hỏi chót: Nếu em để dành được 20.000 đồng, ba em lại không có đồng nào, em sẽ làm gì? Em sẽ không cho ba đồng nào. Ủa sao kì vậy? Em cho ba một cái nhà, cho ba một chiếc xe, sao em lại không cho ba đồng nào? Thưa thầy Tại vì những thứ hồi nãy thầy hỏi em là những thứ không có nên em có thể cho được, còn 20.000 đồng thì em có nên em không thể cho ba em được. Thầy: Bó tay.com.vn Truyện cười Xa Cỡ Nào Nữa Một bệnh nhân nói với bác sĩ nhân khoa: Tôi không thể nhìn thấy những vật ở xa. Bác sĩ bảo Bây giờ ông thử nhìn xem ,có cái gì ở trên trời Bệnh nhân đáp Mặt trời Bác sĩ hỏi Thế ông còn muốn nhìn xa cỡi nào nữa? Bệnh nhân: Tôi

Trang 1

TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ BẢO THẠNH



CHÀO MỪNG 20/11

NĂM HỌC 2016-2017

Sưu tầm

Trang 2

Thầy giáo sau khi dạy cho học trò một bài học về lòng hiếu thảo liền hỏi trò Bi:

- Nếu em có hai cái nhà, ba em không có cái nào, em sẽ làm gì?

- Em sẽ cho ba một cái nhà.

- Giỏi lắm Nếu em có hai chiếc xe, ba em không có chiếc nào,

em sẽ làm gì?

- Em sẽ cho ba một chiếc.

- Giỏi lắm Em hiểu rất rõ bài thầy giảng Một câu hỏi chót: Nếu

em để dành được 20.000 đồng, ba em lại không có đồng nào,

em sẽ làm gì?

- Em sẽ không cho ba đồng nào.

- Ủa sao kì vậy? Em cho ba một cái nhà, cho ba một chiếc xe, sao

em lại không cho ba đồng nào?

- Thưa thầy! Tại vì những thứ hồi nãy thầy hỏi em là những thứ không có nên em có thể cho được, còn 20.000 đồng thì em có nên em không thể cho ba em được.

Thầy: Bó tay.com.vn !!!

Truyện cười

Xa Cỡ Nào Nữa

Trang 3

Một bệnh nhân nói với bác sĩ nhân khoa:

- Tôi không thể nhìn thấy những vật ở xa.

Bác sĩ bảo

- Bây giờ ông thử nhìn xem ,có cái gì ở trên trời Bệnh nhân đáp

- Mặt trời!

Bác sĩ hỏi

- Thế ông còn muốn nhìn xa cỡi nào nữa?

Bệnh nhân: Tôi!!!

Thơ

Thầy và chuyến đò xưa

Thầy và chuyến đò xưa Lặn xuôi năm tháng yên trôi

Trang 4

Con đò kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chèo chống đón đưa Mặt cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều!

Bay lên tựa những cánh diều Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên.

Rời xa bến nước quên tên Giờ sông vắng lặng buồn trông tiếng cười

Giọt sương rơi mặn trên đời Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian.

Tác giả: Nguyễn Thị Mai Chia

Thơ

Nghĩa Thầy Cô

Ơn bố mẹ sinh thành khó nhọc

Trang 5

Nghĩa thầy cô dạy học gian lao Lời hay ý đẹp thầy trao Chấp em đôi cánh bay vào tương lai

Trang vở cũ chưa phai màu thắm Tình thầy cô vẫn đậm ánh hồng Lái đò sang sông lòng không ngại khó Mong em hiền đến bến vinh quang

Còn nhớ mãi khi nâng bài viết Vẫn ghi hoài lúc luyện ghép câu Tóc vươn bụi phấn bạc màu Mong đàn em nhỏ mai sau nên người

Chôn sâu dạ những lời thầy nói Giữ kín lòng nghề bao ý đẹp em mang

Một đời nghề giáo gian nan Yêu nghề theo nghiệp không màng lợi danh.

Tác giả: Phan Ngọc Thái



Mẹ cha công đức sinh thành

Ra trường thầy dạy học hành cho hay

Trang 6

Muốn khôn thì phải có thầy Không thầy đố mầy làm nên

“ Tôn sư trọng đạo “ là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam ta bao đời nay,nhưng không phải lúc nào ta cũng nhớ đến nó.Đôi khi ta mãi mê chạy theo những thành tích ,cố gắn đạt được những giải thưởng của các cuộc thi mà quên rằng đó không chỉ là nổ lực của bản thân mà còn là sự tận tâm dạy giỗ của các thầy

cô Lời cảm ơn có lẽ là họ không mong nhận được nhiều, cái họ cần là sự quyết tâm, có ý chí vươn lên và cả thái độ học tập của chúng ta, đó là món quà ý nghĩa và sang trọng nhất đối với họ thay vì nhận được những món quà vật chất cầu kì, xa xĩ

Có bao giờ bạn được khen là người lễ phép, biết tôn trọng người khác hay cách nói chuyện thì thật trí thức khoa học chưa? Nếu có chắc hẳn là bạn sẽ nghĩ đó là ý thức của bản thân đã có sẵn Nhưng ít ai nghĩ phẩm chất ấy cũng là do thầy cô cho chúng ta Ngày ngày đến lớp, ta tiếp xúc với nhiều thầy cô giáo, cách nói chuyện nho nhã, kính trên nhường dưới của họ đã tác động và tạo dần cho những thói quen

ấy Nhờ vậy, ta trở thành một học sinh tốt biết giữ gìn khuôn phép, tinh thần học hỏi cao, phong thái ung dung điềm tĩnh và biết tôn trọng lễ nghĩa nữa Ngoài ra, họ còn là một nhà tâm lí học đối với chúng ta Những tiết học có bài tập khó hay quá khô khan thường làm ta mệt mỏi thì câu nói bông đùa, mẫu chuyện vui của thầy cô giúp ta vượt qua tất cả

Đúng lúc như vậy, những mẫu chuyện vui hay những câu chuyện có ý nghĩa của thầy cô là liều thuốc tốt nhất và có hiệu quả, làm cả lớp cười ngặt nghẽo hoặc suy ngẫm về một nhân vật nào đó Vậy nên tiết học vui vẻ và sôi động hơn Thầy

cô còn là người cha, người mẹ cho chúng ta tất cả những thứ quí giá mà họ tích lũy được suốt quãng đưởnng đời mà họ đã đi qua Như vậy họ không chỉ ta những kiến thức ta cần phải xây dựng cuộc sống, mà họ còn dạy cho ta những kinh nghiệm sống, nuôi dạy tâm hồn ta bằng những bài học quí giá, sâu sắc Họ là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng ta Dưới ngôi nhà thứ hai ấm áp, họ giành trọn cho ta tình yêu thương sự quan tâm, lo lắng hơn cả bản thân họ Có đôi lúc ta mắc phải lỗi lầm nhửng lời răn đe nghiêm khắc của họ chắc cũng làm ta khó chịu phần nào Nhưng nếu bình tâm nghe lời trách mắng, ta có thể sữa chữa lỗi lầm ấy Rồi khi đó, ta lại có thêm bài học quí giá

Trang 7

“ Nghề giáo viên là nghề cao quí nhất trong tấ cả các nghề “ Một bác sĩ có thể mỉm cười khi thấy bệnh nhân của mình hồi phục, một người thợ may có thể nghĩ ngơi sau khi làm xong sản phẩm của mình, một kỉ sư xây dựng có thể yên tâm khi đã xây xong một ngôi nhà vững chắc Còn nghề giáo viên, sao khi đã hết mình dạy dỗ các em học sinh, còn phải chờ một thời gian rất lâu mới có kết quả Vì thế Bác Hồ đã khẳng định : vì sự nghiệp 10 năm trồng cây, vì sự nghiệp 100 năm trồng người Cái nghề đòi hỏi người giáo viên phải chịu khó, tận tâm, ân cần, thức khuya

để soạn giáo án, dậy sớm để lên lớp đúng giờ… đã vậy, còn phải chịu đựng những trò nghịch ngợm phá phách của bọn học sinh không biết nghe lời Khó khăn là vậy, dìu dắt, lèo lái con đò đưa từ thế hệ này sang thế hệ khác cập bến tương lai là công việc và nghĩa vụ của họ Với sự tận tình, tràn đầy niềm tin của họ, chuyến đò dù có gặp trắc trở, gian truân đến đâu cũng sẽ lướt qua thật mạnh mẽ Họ là kĩ sư tâm hồn, là tâm gương sáng mà chúng ta noi theo

Thầy cô ơi! Công lao to lớn của thầy cô là vậy, chẳng biết phải nói đến khi nào cho hết Nhưng vì việc học tập khá là bận rộn, chúng em thường hay quên lãng

đi công ơn to lớn ấy Trong suốt một năm học dày, chỉ có ngày nhà giáo Việt Nam

là mọi giáo viên đều được học sinh nhớ lại sự tận tâm ấy, được học sinh bày tỏ tấm lòng kính trọng, biết ơn và tri ân bằng cả tấm lòng của mình Hãy xem như mọi ngày đến trường đều là ngày nhà giáo Việt Nam để không bao giờ quên sự biết ơn của mình với thầy cô- người luôn vững tay chèo đưa bọn trẻ sang sông

Tác giả: Lê Thị Thùy Dương

Cảm nhận

NGHỀ DẠY HỌC

Trang 8

Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người, cha mẹ là người cho ta hình hài, nuôi ta khôn lớn, nhưng thầy cô lại là người có công rất lớn đã dạy dỗ ta nên người, cho ta nguồn tri thức vô tận Công lao của thầy cô đối với mỗi học sinh là vô cùng lớn lao Ngày 20 tháng 11 là ngày chúng ta tri ân đến thầy cô bằng tất cả tấm chân tình

Thầy cô ơi! Thầy cô luôn chăm sóc, là người dạy bảo, hướng dẫn, giáo dục cho ta, tận tình hết lòng vì học trò Công ơn của thầy cô to lớn biết bao Lúc ta chập chững bước vào lớp một, ta còn rụt rè, sợ hãi, thầy cô đã đến bên động viên,

an ủi, đã dìu dắt, dạy dỗ và chỉ bảo Khi thì chỉ cho ta học đếm, khi học viết và học đánh vần từng bước từng bước chậm rãi ôn tồn giảng dạy cho ta bắt đầu làm quen với năm học đầu tiền Rồi lên lớp hai, ba, bốn, năm chúng ta phải tạm biệt ngôi trường cấp một thân thương đã dìu dắt ta từ nhỏ, phải rời xa thầy cô đã giúp ta phần nào trong tương lai phía trước của ta Lên cấp hai cũng như bắt đầu vào một khỏi đầu mới, tuy đã lớn hơn được đôi chút nhưng cũng không khỏi ngỡ ngàng Học chung với các bạn xa lạ, có thầy cô chủ nhiệm riêng và nhiều thầy cô bộ môn khác Thầy cô cũng tập cho ta làm quen với cách học mới, luôn quan tâm đến học sinh Gia đình bạn nào khó khăn, không đủ điều kiện đi học thì thầy cô cũng không ngại, sẵn sàng giúp đỡ bạn Khi có phong trào thi đua trong lớp thì thầy cô lại chăm chút cho học sinh, luôn ở bên động viên, khích lệ, khuyên cả lớp phải đoàn kết để cùng nhau vượt qua Thầy cô luôn tỏ vẻ nghiêm khắc với học sinh nhưng trong lòng thì lúc nào cũng yêu thương những đứa học trò bé bỏng của mình Có lúc cả lớp làm thầy cô giận bỗng thấy nhưng vết nhăn trên gương mặt Thầy cô dạy cho ta những lời hay, ý đẹp, cho ta biết bao kiến thức bổ ích Suốt mấy năm liền, thầy cô luôn sát cánh bên ta, kèm cập, trợ giúp để sau này ta sẽ có một tương lai xán lạn Thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy cho ta cả đạo đức, phẩm chất

Trang 9

của mỗi người Không phải lúc nào thầy cô cũng nghiêm khắc, có lúc thầy cô bày

ra những trò chơi hài hước làm học sinh cười nghiêng cười ngã, tiết học đó thật vui nhộn Thầy cô là thế hệ đi trước, cũng từng học, từng được trải nghiệm đến hôm nay thì truyền thụ lại những kinh nghiệm đó cho học sinh Thầy cô như người lái

đò cho ta cập bến, mở đường chỉ lối để ta biết nhận thức được cái nào đúng, cái nào sai để định ra con đường phía trước mình đi Tất nhiên nếu ta không chịu học, không được thầy cô chỉ dạy thì sao có thể thành đạt được Cũng như chúng ta đi học mà không chịu tiếp thu bài thì cũng vậy, Chúng ta phải biết thầy cô bỏ ra nhiều công sức, tâm huyết của mình để soạn ra những bài giảng hay, dễ hiểu cho học sinh dễ tiếp thu nên chúng ta cần nổ lực và nổ lực hơn nữa để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô Mỗi năm đến ngày 20 tháng 11, lòng mỗi người lại dâng lên cảm xúc khó tả, suy ngẫm về công ơn thầy cô đã giúp chúng ta khôn lớn đến nay Ngẫm nghĩ về mình đã làm gì cho thầy cô chưa, các bạn đã cố gắn dành những chùm hoa điểm mười, những cành hoa, những cái nơ cài áo dâng tặng thầy

cô để tỏ lòng kính yêu công dưỡng dục mấy năm trời của thầy cô Nhưng đối với ta những thứ này chẳng là bao nhiêu so với công dưỡng dạy của thầy cô

Mong sao thời gian chậm lại từng phút giây để chúng ta có thể tận hưởng được những năm cuối cùng để được gần gũi hơn với thầy cô Công lao của thầy cô

đã dạy dỗ sẽ được khắc ghi và hằng sâu vào trong lòng của mỗi học sinh Chúc thầy cô luôn vui khỏe, hoàn thành tốt sứ mệnh “trồng người” và hãy luôn:

“Vững tay chèo lòng không mệt mỏi Hết chuyến này đến chuyến khác sang sông.”

Tác giả: Phan Trần Thùy Trang

Truyện ngắn

BUỔI HỌC ĐÁNG NHỚ

Trang 10

Là học sinh chắc hẳn các bạn đã không ít lần phạm lỗi, nhưng đối với tôi một học sinh lớp chín, lần phạm lỗi đáng nhớ nhất là năm tôi học lớp tám Đó là một buôi học “trần trụi” từ trước đến giờ lớp tôi từng trải qua- tiết học hóa đầy sự

ân hận của chúng tôi…

Hốm ấy, cô cũng bước vài lớp như mọi khi Thấy cô vào cả lớp đang nhốn nháo đều đứng lên chào cô

- Mời các em ngồi_ cô vừa nói vừa gật đầu đáp lại lời chúng tôi

Bước tới bàn giáo viện, cô lấy cặp ra và mở sổ để gọi trả bài

- Mai Ngọc An Bạn đứng dậy, cúi mặt xuống bàn trả lời:

- Thưa cô, em không thuộc bài

- Tiết sau cô gọi tiếp, nhớ học bài nha Ngồi xuống đi!

Cô tiếp tục dò tên:

- Nguyễn Trọng Nghĩa

- Cô cho em nợ tuần sau em trả nha cô!_Bạn Nghĩa đáp

- Lê Thị Trà My

Bạn My cầm vở đi lên, đọc được khái niệm tính chất nhưng phần bài tập bạn làm vận dụng không được

- Hồ Hải Dương._Cô gọi

- Thưa cô em không thuộc bài Bạn Dương đáp với sự lo lắng

- Đem tập lên đây Cô đề nghị

Bạn Dương đem tập lên

- Tại sao em không chép bài?

- Tại hôm đó em quên mang vở

- Quên tại sao em không mượn vở bạn chép vào

- Em….em…._Dương ấp úng trả lời cô

Cô tức giận thở, dài rồi hạ giọng:

- Thôi được rồi, học xong mượn bạn chép vào, bữa sau cô kiểm, về chỗ đi Các em lấy tập ra học bài mới

Ở trên cô đang viết tựa bài lên bảng thì phía cuối lớp các bạn ung dung nói chuyện riêng, lớp lúc này ồn ào đến lạ thấy thế cô vô cùng giận dữ:

Trang 11

- Đã không thuộc bài rồi mà giờ còn nói chuyện nữa à Ngồi học không chịu muốn quỳ học phải không? Cả lớp quỳ lên hết đi!

Cả lớp đều quỳ lên cả lúc bấy giờ vẻ mặt cô bắt đầu tái đi và đượm buồn lên hẳn

-Kim Thoa! Đọc phần thí nghiệm _Cô gọi đọc bài

Nghe cô gọi mình, Thoa ngơ ngác quay sang khẽ nhỏ với bạn kế bên

-Trang mấy vậy?_Vừa hỏi Thoa vừa lật sách một cách vội vã

Sự vui vẻ lúc mới bước vào của lớp đã không còn nữa mà thay vào đó là một nỗi buồn, thất vọng về những điều học trò của mình làm hôm nay Cô mất đi

sự hăng say của một người giáo viên khi lên lớp, thốt ra đầy tuyệt vọng:

-Mở sách ra chép bài toàn bộ nội dung vào Tiết sau tôi kiểm tra em nào không có sẽ bị ghi vào sổ đầu bài Vừa quỳ vừa chép đi Học hành kiểu gì mà lơ đà quá vậy, các em học cho chính mính chứ học cho ai Đi học hay các em đi chơi mà chỉ biết xách cặp vào đây ngồi nói chuyện._Cô nói với sự tức giận

Tôi nhắc các bạn im lặng ghi bài Lớp tôi lúc này rất yên tĩnh đến nỗi nghe được tiếng gió và tiếng lá xào xạc ngoài sân, tiếng giáo viên lớp bên giảng bài -Các em làm cô thất vọng quá, tự chép bài rồi tự mài mò học đi, cô không giảng bài đâu Tới chừng thi thì hỏi sau không làm bài được

Tôi và các bạn chỉ biết ngồi nghe và chép bài Bỗng không còn nghe tiếng

cô nói nữa mà thay vào đó là một âm thanh nức nở nhè nhẹ Tôi thì thầm với bạn

kế bên:

-Dung ơi, nhìn xem kìa, cô khóc phải không?

Dung quay lên nhìn cô rồi trả lời:

-Đúng rồi, cô khóc rồi kìa

Một bạn thấy thế mạnh dạng hỏi cô

-Cô ơi cô khóc ạ cô?

Cô vội lau nhẹ khóe mắt, lắc đầu:

-Không có gì em ghi bài tiếp đi

Lớp tôi nhìn cô sụt sùi mà ân hận, muốn xin lỗi cô nhưng không đủ can đảm, chỉ biết im lặng thời gian cứ thế trôi qua…

“Tùng…tùng” tiếng trống vang lên báo hiệu hết tiết

Cô vội bước ra tôi, cản bước:

-Cô ơi cô đừng buồn nữa chúng em xin lỗi cô nhiều lắm Xin lỗi cô!

Các bạn đều cùng nhau tiếp lời:

- Chúng em xin lỗi cô mà cô!

- Không có gì đâu._Cô đáp rồi đi mất cùng hai hàng nước mắt

Sau khi tan học, tôi cùng một số bạn khác tìm gặp cô để xin lỗi Chờ ở ngoài phòng thay đồ một lúc không lâu, chúng tôi thấy cô bước ra, nhanh chân tiến lại:

- Cô ơi, thay mặt lớp, em xin lỗi cô Mong cô đừng buồn cũng như đừng giận lớp em

Trang 12

Cô nghe thế, bắt đầu rưng rưng:

- Cô không có giận gì lớp em Cô không sao Các em về đi! Trễ rồi

Nói rồi cô chạy ngay vào phòng, bởi cô không muốn chúng tôi nhìn thấy cô khóc lên như một đứa trẻ Chúng tôi cứ đứng bên ngoài và chờ được cô tha thứ Thấy chúng tôi mãi không chịu về, cô Hiệu phó từ văn phòng bước ra hỏi chuyện:

- Có chuyện gì thế? Sao các em không về mà đứng đây?

- Thưa cô, lúc nãy lớp em làm cô Hóa phải khóc, chúng em đến đây thay mặt lớp xin lỗi cô vì những điều lớp em đã làm

- Vậy cô các em đâu rồi?

- Dạ, cô trong phòng thay đồ ạ

Cô Hiệu phó bước vào tìm cô Hóa, sau đó bước ra:

- Các em thấy đấy, nghề giáo khắc nghiệt như vậy đó các em ạ Ai mà không muốn được học sinh yêu quý, kính trọng Nhưng để thực hiện được nhiệm vụ là người lái đò đưa các em qua sông thì bắt buộc đội ngũ giáo viên chúng cô phải nghiêm khắc trong việc giảng dạy học sinh để các em có thể nhận được những kiến thức tốt, cố gắn học hành Không phải ai cũng thông cảm và hiểu cho giáo viên, cũng như những điều chúng em đã làm vừa nãy

Chúng tôi ai nấy nghe xong đều gục mặt xuống, không dám ngẩn đầu lên Nhìn sau cánh cửa, tôi thấy thoáng qua cô Hóa đang lấp ló ở đó nhưng trông cô vẫn chưa hết bùi ngùi Cô Hiệu phó tiếp lời:

- Thôi các em về đi, cô Hóa để cô an ủi giúp cho Không sao đâu, mai mốt ráng học tốt làm cô vui lại Về đi, trễ lắm rồi

Nghe thế, chúng tôi vâng lời Trước khi về, chúng tôi không quên chào cô Hiệu phó và xin lỗi cô Hóa lần cuối:

- Cô ơi, chúng em xin lỗi Chúng em xin phép cô về trước đây ạ.’

Lúc này, cô mới trả lời với giọng nói còn nất nhẹ:

- Ừ, về đi Cô không có giận các em đâu

- Dạ, tạm biệt cô Đừng buồn nữa cô nha!

Bước ra về nhưng chúng tôi không khỏi ân hận trước những gì đã làm khiến người cô phải buồn

Không còn bao lâu nữa, chúng tôi sẽ xa mái trường này Thời gian trôi qua như dòng nước chảy, mấy ai trong chúng tôi sẽ về thăm lại trường xưa, thăm lại thầy cô cũ Vậy mà, chúng tôi lại làm thầy cô buồn, điều đó khiến tôi cứ ray rức mãi Tha thứ cho em cô nhé! Những đứa học trò dại dột, nông cạn và thiếu nghĩ suy

Tác giả: Nguyễn Thị Mộng Cầm

Sưu tầm

Những câu đố vui

Ngày đăng: 17/01/2017, 20:51

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w