Dù vẫn biết phải cố gắng học tập tốt bất kể mọi hoàn cảnh nhưng cháu vẫn cần lắm sự giúp đỡ của Quỹ học bổng để con đường đến thành công bớt gập ghềnh chông gai hơn và để ba má đỡ phải l
Trang 1em ăn học đến nơi đến chốn với hy vọng con cái sau này khỏi phải làm ruộng vất vả Ba má cháu tuổi đã gần 60, sức khỏe ngày càng yếu lại mang nhiều bệnh tật, ngày nào cháu cũng thấy bố mẹ làm việc đồng án vất vả Chị Cả đã lấy chồng vì gia đình chị ở xa quê nên chưa giúp đỡ gì được ba má Gia đình cháu khó khăn lại càng khó khăn hơn khi biết tin anh trai cháu đã đi làm phải nhập viện vì căn bệnh Viêm gan B cấp tính Nỗi lo vật chất chưa xong giờ lại thêm cú sốc lớn về tinh thần với cả gia đình, khoản tiền điều trị bệnh cho anh trai quá lớn ba má không thể có được đành vay mượn của người thân, bạn bè để chạy chữa nhưng cuối cùng anh vẫn không qua khỏi, gia đình cháu hoàn toàn suy sụp không lời nào có thể diển tả được hết nỗi đau mất mát người thân Ngày anh trai mất lại là ngày cháu phải nhập học để bước vào cánh cửa Đại học, một nơi hoàn toàn mới lạ, bắt đầu cuộc sống tự lập, không còn ở gần gia đình, ba má bên cạnh và trong sự tiếc thương anh trai yêu quý nhất của cháu Nhưng cháu tự hứa với bản thân phải cố gắng học tập đạt kết quả cao để ba má còn có động lực để sống vui và cháu đã đạt kết quả học tập khá tốt Ba má cũng vì vậy mà vơi bớt nỗi buồn Bây giờ chị Ba và cháu đều đang học Đại học, đó là niềm tự hào của ba má nhưng để trang trải cuộc sống hằng ngày và lo cho 2 chị em cháu học xong ra trường xây dựng tương lai cho bản thân, giúp đỡ gia đình và giúp ích cho xã hội thật sự gặp rất nhiều trắc trở Dù vẫn biết phải cố gắng học tập tốt bất kể mọi hoàn cảnh nhưng cháu vẫn cần lắm sự giúp đỡ của Quỹ học bổng để con đường đến thành công bớt gập ghềnh chông gai hơn và để ba má đỡ phải lam lũ, vất vả Cháu xin chân thành cảm ơn!
Trang 2Cháu
Nguyễn Thị Thanh Quýt
Con sinh ra và lớn lên trong một gia đình làm nông ở huyện Di Linh tỉnh Lâm Đồng Tháng 3 năm 2012, mẹ con mang bầu bé út nhưng vì sức khỏe quá yếu nên đến tháng 11 năm 2012, bác sĩ quyết định mổ cho mẹ Ca mổ kết thúc, em bé sống sót nhưng mẹ con lại bị mất máu quá nhiều, mẹ được chuyển xuống bệnh viện Chợ Rẫy với
hi vọng sống mong manh Những chuỗi ngày dài đằng đẵng ở bệnh viện, với kinh phí chữa trị hơn 200 triệu cùng với những cố gắng không ngừng của bác sĩ và gia đình con, nhưng đành bất lực và mẹ con đã ra đi mãi mãi Mẹ ra đi khi tuổi đời mới bước sang cửa ngỏ bốn mươi, mẹ ra đi để lại một đàn con thơ và một đứa bé mới sinh chưa bao giờ được thấy mặt Ngoài những nỗi đau không thể nói nên lời vẫn còn đó một khoảng nợ chồng chất khiến gia đình ngày càng khó khăn hơn.
Cả sáu chị em đều đang trong tuổi ăn, tuổi học – cái độ tuổi đáng lẽ không phải lo nghĩ nhiều chỉ chuyên tâm học cho thật tốt để
đủ vững vàng bước vào đời, thì giờ đây những điều đó là không thể Chị hai và con đều đang học cao đẳng và đại học Mặc dù cả hai chị
em ai cũng muốn hoàn thành sự nghiệp học tập đang dở dang, nhưng hoàn cảnh lại đưa đẩy buộc một trong hai chị em phải nghĩ học Và rồi, chị hai đành tạm gác việc học để cho con có thể tiếp tục theo đuổi
Trang 3ước mơ trở thành cô giáo Thương cho chị hai, đã tạm gác việc học nay phải thay mẹ chăm sóc cho các em, phải thức thâu đêm chăm lo từng miếng ăn, giấc ngủ cho bé út đang còn yếu ớt Châu - là em gái con, hiện đang học lớp 10, từ ngày mẹ mất đã làm cho em chịu một
cú sốc lớn về tinh thần và hơn hết chuyện học hành cũng gặp phải những khó khăn Ngoài ra, gia đình con vẫn còn ba người em nhỏ Một em học lớp một, em bé hơn học mẫu giáo và bé út mới sanh Cả hai bé đều là học sinh giỏi của trường, và đạt rất nhiều giải trong các hội thi Năm tháng qua, út sống được chính là nhờ những giọt sữa
mà hàng xóm cưu mang cùng sự giúp đỡ của chính quyền địa phương.
Ba con từ ngày mất mẹ cứ buồn hoài, nợ nần giờ đây đè nặng lên đôi vai gầy của ba Ngày đêm ba ra đồng với hi vọng có thể trang trải cho gia đình Ba bảo: “Con của ba ai cũng phải vào đại học” Nhưng con biết việc nuôi bọn con ăn học là quá sức đối với ba!
Con muốn được tiếp tục học, con muốn mình trở thành một cô giáo giỏi Và trên hết con mong sao, mong sao các em con cũng được như con Được đến trường như chúng bạn, được viết tiếp ước mơ của mình Không có tiền trang trải cho cuộc sống đắt đỏ nơi thành phố, con đã đi dạy thêm ở ngoài, đi phát tờ rơi để cho ba bớt đi được một phần nỗi lo, nhưng như thế vẫn là chưa đủ Con đã cố gắng tiết kiệm đừng đồng lẽ bằng việc ăn mì gói, đôi khi con chỉ mong sao được ăn một bữa cơm với gia đình dù là rau cơm đạm bạc cũng đã đủ lắm rồi, nhưng sống nơi đất khách quê người, con biết ước mơ đó cũng biến thành xa xỉ CON SẼ KHÔNG BỎ CUỘC, CON HỨA ĐẤY! Giờ đây, con thật sự cần lắm những vòng tay của những nhà hảo tâm, cần lắm sự giúp đỡ của quỹ để con tiếp tục bước đi trên con đường gập ghềnh đầy trắc trở và biến ước mơ của mình thành sự thật.
Con xin chân thành cám ơn!
Con
Nguyễn Thị Diễm
Số điện thoại liên lạc: 01269634900
Địa chỉ liên hệ: Số nhà 57/24, đường An Dương Vương, phường
8, quận 5, tphcm.
Trang 4email: nguyenthidiem.k37301012@gmail.com
3)
Kính gửi:Quỹ Học Bổng Sinh Viên.
Thân gửi tới Cô (Chú) Anh (Chị) trong quý học bổng thân thương.! Thật tình cờ khi đang tìm công việc làm thêm trên mạng ,em đã có cơ hội biết đến thông tin về quỹ học bổng sinh viên Một tia sáng hy vọng rạo rực trong lòng em, đây cũng là dịp để em chia sẻ những ước mơ,dự định ấp ủ của bản thân.
Em tên Trịnh Thị Lan ,hiện tại là sinh viên sắp bước sang năm cuối chuyên ngành luật Đại học Sài Gòn,Hiện tại bao nhiêu nổi lo lắng ,sự suy nghĩ đè nặng trong tâm trí em.Sinh ra tại mảnh đất miền Trung đầy nắng và gió,thời tiết không thuận lợi.Cả gia đình sống nhờ vào mấy sào ruộng ở quê, quê em thường xuyên hứng chịu những trận bão,để rồi những năm mất mùa,Cha phải đi làm thuê,mẹ lớn
tuổi ,suy nhược cơ thể và huyết áp cao theo mẹ mỗi ngày.
Thấu hiệu được nổi nhọc nhằn mà Cha mẹ phải bươn chải nuôi 03 chị em Năm 15 rời xa Cha mẹ,rời xa mái trường một mình vào Sài Gòn đi phụ việc nhà ,dành tiền gửi về quê cho Cha mẹ nuôi hai em
ăn học.Tưởng chừng như con đường đến trường đã khép lại từ năm
2006 Nhưng với công việc phụ việc nhà,lao động tay chân,tôi đã ý thức mình cần tiếp tục học.Tôi đã giành dụm tiền vừa đi học thêm lớp bổ túc văn hóa hy vọng lấy được tấm bằng cấp 3,vừa đi làm phụ việc giúp Cha mẹ nuôi em.
Nhờ sự động viên của bạn bè và thầy cô,tôi đã học hết cấp 3,khi nhận được tin vui tôi nhận được danh hiệu học sinh giỏi cấp thành phố môn Lịch Sử,tôi đã khóc thật nhiều,muốn có người thân bên cạnh cùng san sẻ.
Xa nhà 8 năm nhưng tôi mới về quê có 3 lần,vì điều kiện đi lại
không cho phép,lòng quyết tâm sẽ vào Đai học để thay đổi số
Trang 5phận,với ước vọng giúp được Cha mẹ.
Năm 2009 tôi thật vui mừng khi cùng lúc nhận hai giấy báo trúng tuyển ,khoa kế toán trường Cao Đẳng giao thông vận tải, Luật của
chân.Hiện tại em trai thứ 02 không may gặp bệnh tự kỷ.
Vậy là gác lại một năm học Năm 2010 tôi trở lại nhập học,với tin vui cậu em thứ nhất cũng đậu một lúc 02 trường Đại Học Tôi lại phải cố gắng làm việc dành dụm làm chân giả cho em ,với mong muốn em có chân đi lại.
Những nổ lực ,phấn đấu trong thời gian qua,đã được đền đáp.Giờ đây sắp bước sang năm 4 bài vở nhiều hơn,chi phí cuộc sống Sài Gòn thật đắt đỏ.02 chi em tôi ở Sài Gòn phải tự nuôi lấy nhau.
Nhưng tôi sẽ cố gắng,vì bên cạnh tôi luôn có những người yêu
thương tiếp sức bằng những lời động viên,sự chia sẻ về cuộc
sống.Thầm cảm ơn cuộc sống !
Ước mơ ấp ủ của tôi sau khi ra trường,sẽ làm việc tại Tòa Án,học tiếng anh tốt để có thể giải quyết những tranh chấp nước ngoài.Với mong mỏi giúp đươc Cha mẹ và Cậu em út.
Ước mơ vẫn còn đó,tôi tự hứa với lòng sẽ cố gắng và không bỏ
cuộc.Qua những dòng chia sẻ trên
Tôi xin chân thành cảm ơn,Quỹ học bổng sinh viên,đã tiếp sức cho nhiều bạn sinh viên,có số phận thiếu may mắn ,có thể vững bước tới trường.
Lời cuối xin kính chúc mọi người trong quỹ học bổng có sức khỏe tốt
và hạnh phúc trong cuộc sống.!
Chân thành cảm ơn đã lắng nghe những dòng chia sẻ của em
Trang 6Kính gửi: Qũy học bổng “Sinh viên nghèo học giỏi”
Hiện tại em đang là sinh viên năm thứ 3 trường Đại học Sư phạm Thái Nguyên.
Em sinh ra và lớn lên ở một xã vùng sâu, vùng xa ( Tiên Thành – Phục Hòa – Cao Bằng), trong một gia đình nông dân nghèo khó
Thấu hiểu được nỗi vất vả của bố mẹ suốt ngày “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” từ đó trong sâu thẳm em luôn mơ ước mình trở thành
một giáo viên giỏi để có thể dìu dắt, dạy dỗ các thế hệ học trò trở thành người có ích cho xã hội và để đóng góp cho sự nghiệp giáo dục ngày một giàu đẹp hơn.
Bởi vậy, em luôn cố gắng vươn lên trong học tập và sự cố gắng của em đã được đền đáp bằng những thành tích mà em đạt được: 12 năm liền em đều là học sinh khá giỏi của trường, là Bí thư đoàn
gương mẫu của lớp, giải ba học sinh giỏi môn Ngữ Văn, giải thưởng Hoa trạng nguyên, học bổng Tiếp sức đến trường và nhiều thành tích khác!
Bản thân em không được may mắn như bao bạn bè đồng trang lứa, khi mới bước vào lớp 10 em đã sớm mất đi người mẹ thân yêu nhất của mình, để lại ba bố con bất hạnh Mất mẹ là nỗi đau, nỗi mất mát lớn nhất trong em nhưng em đã cố gắng kìm nén nỗi đau đó
“nuốt nước mắt để mỉm cười nỗ lực hết mình để học tập” để không phụ lòng người cha phải gánh vác cả vai trò người mẹ tần tảo, nuôi nấng em ăn học Vì nhà xa trường nên học cấp 3 em phải đi trọ, cứ cuối tuần là em lại đi bộ gần 20km đến nhà để giúp bố làm công việc đồng áng Thương bố bao nhiêu em lại càng quyết tâm học bấy nhiêu
và rồi niềm vui cũng đến với em khi em thi đỗ Vào trường đại học nơi em đang học để thực hiện ước mơ của mình Dù phải vay vốn ngân hàng, xoay sở từng đồng để có tiền ăn học nhưng em đã và đang
cố gắng để vượt qua.
Nỗi đau chồng chất lên nhau, khi em đang học đại học năm thứ nhất thì chẳng may người anh trai thân yêu nhất của em cũng qua
Trang 7đời Căn nhà sàn lạnh lẽo trống trải từ đó, em đi học xa còn lại người
bố già yếu ở nhà Những lúc ốm đau không người chăm sóc, 1 mình
bố phải làm ruộng, chắt chiu từng đồng để nuôi em ăn học thậm chí không đủ cơm ăn, áo mặc Mỗi lúc cơn đau dạ dày và căn bệnh tim của bố tái phát thì bố lại phải chịu đựng sự dày vò đau đớn của thể xác Thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần, nên đã bao năm nay gia đình em đều thuộc diện hộ nghèo.
Học ở xa, thương bố em chỉ biết cố gắng học thật giỏi Nên trong
2 năm vừa qua em đều là sinh viên khá, giỏi, điểm rèn luyện tốt, tham gia nhiều hoạt động của lớp, của khoa, nghiên cứu khoa học Kì vừa rồi với sự miệt mài học tập nên em cũng được sinh viên giỏi (8,1)
và là 1 trong 6 sinh viên có đề tài nghiên cứu khoa học xuất sắc được báo cáo ở khoa, ở trường.
Hiện tại, em vẫn đang ngày đêm phấn đấu học tập để thực hiện ước mơ của mình, thời gian rảnh em luôn tranh thủ đạp xe hơn 10
km đi dạy thêm để có tiền trang trải cuộc sống.
Qũy học bổng “Sinh viên nghèo học giỏi” này có ý nghĩa to lớn đối với bản thân em Đó là niềm động lực, niềm tin để giúp em vượt qua tất cả, vững bước trên con đường lập nghiệp Đó là niềm an ủi, động viên cả vật chất và tinh thần để giúp em vơi bớt khó khăn cuộc sống hiện tại và thực hiện hoài bão trở thành một giáo viên giỏi trong tương lai không xa mà em hằng ấp ủ bấy lâu nay.
Tuy ước mơ ấy không cao sang nhưng tràn trề nhựa sống, đong đầy tri thức, niềm lạc quan và tình yêu thương vô bờ bến!
’’Những ước mơ chỉ trở thành hiện thực nếu chúng ta thực sự mong muốn Bạn có thể có được bất cứ thứ gì trong cuộc sống nếu bạn chịu hy sinh mọi thứ vì nó’’
Em biết thời hạn nhận hồ sơ xin cấp học bổng hết hạn từ ngày 30/5/2013, vì em nhận được thông tin hơi muộn nên hôm nay 8/6 em mới gửi hồ sơ Mặc dù vậy, em vẫn kính mong các cô, chú, anh, chị trong Ban tổ chức Qũy học bổng lần này tiếp nhận hồ sơ, xem xét và cấp học bổng cho em.
Nếu được cấp học bổng, em sẽ dùng để trang trải cho việc học tập Em hứa, sẽ quyết tâm học giỏi hơn nữa để xứng đáng với những
Trang 8tấm lòng cao cả, đầy sự yêu thương, chia sẻ mà các cô, chú, các anh, chị đã dành tặng và tin tưởng chúng em!.
Lời cuối cùng em xin gửi lời chúc thân mật nhất đến các cô chú, anh chị sức khỏe, hạnh phúc Chúc cho Quỹ học bổng thành công tốt đẹp!
Em xin chân thành cảm ơn!
Thái Nguyên, ngày 8 tháng 6 năm 2013
Người viết đơn
Kính gửi: Quỹ học bổng Sinh viên nghèo học giỏi!
Lời đầu tiên cho phép con được gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến tất cả các cô, các chú, các anh chị là nhà bảo trợ cũng như là ban điều hành của quỹ học bổng.
Con tên là Lê Thị Hồng, sinh ngày 10/03/1992, hiện là sinh viên năm
Ba, khoa Tài Chính Doanh Nghiệp, trường Đại học Kinh Tế TP Hồ Chí Minh.
Con sinh ra trong một gia đình thuần nông tại xã miền núi đặc biệt
Trang 9khó khăn phía Tây huyện Nghĩa Hành (xã Hành Tín Tây, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi) Con tình cờ biết đến quỹ học bổng cho sinh viên nghèo Quảng Ngãi trong một lần tìm những thông tin
về sinh viên Quãng Ngãi, nhưng đây là lần đầu tiên con viết thư này gửi đến cô chú (vì lần trước con đọc được thông tin thì đã quá hạn) Con là con thứ hai trong gia đình có ba chị em gái Lúc con chào đời
là thời kì khó khăn nhất của gia đình Vì tình hình gia đình bấy giờ khiến ba mẹ không thể chăm sóc con được nữa nên đành gửi con về nhà ông bà ngoại (xã Hành Dũng, huyện Nghĩa Hành) Nghe mẹ kể lại, chưa đầy một tuổi mà phải xa nhà, đó vừa là tình yêu thương của
ba mẹ mong con được về nhà ngoại để được chăm sóc kĩ hơn, vừa là nỗi bất lực của gia đình trước hoàn cảnh Thời thơ ấu của con gắn với những kỉ niệm không có mẹ, không có cha, không có chị em, chỉ
có tình yêu thương của các dì, các cậu và ông bà ngoại Chắc tại vì thế mà con quý trọng hơn giá trị của sự sum họp gia đình?
Sau đó mấy năm, ba con kiếm được nghề phụ hồ, có ai kêu thì đí xây
đó Còn mẹ ở nhà suốt ngày quần quật với ruộng vườn Nhưng sao cuộc sống vẫn không hết trêu ngươi ba má con Em gái con ra đời trong ốm yếu và bênh tật Số tiền dành dụm được đều được dùng để chữa bệnh, mua thuốc cho em Biết sự vất vả của ba mẹ, ba chị em con đều cố gắng học tập để sau này thoát cảnh nghèo, “không nghèo như ba má”.
Thời gian trôi qua thật nhanh Mới ngày nào thôi, giờ con đã là cô sinh viên sắp sửa ra trường và đi làm Ba năm học đại học là thời gian để thử thách lòng quyết tâm và sự cố gắng của con cũng như của gia đình, và cũng là thời gian để con nhìn lại quá khứ để cố gắng hơn nữa Hoàn cảnh khó khăn là vậy nhưng ba mẹ không cho phép đứa nào thất học, dù phải vay mượn thế nào chăng nữa Con chưa bao giờ phụ lòng của ba mẹ, của ông bà Mười hai năm liền là học sinh giỏi, từng là học sinh giỏi môn Văn cấp huyện và cấp tỉnh, là lớp trưởng, phó bí thư chi đoàn những năm trung học cơ sở, là học sinh trường Trung học phổ thông chuyên Lê Khiết-Quãng Ngãi, tốt nghiệp Trung học phổ thông bằng giỏi, con quyết định thi vào trường đại học Kinh tế TP Hồ Chí Minh với mong muốn kiếm tiền về cho gia
Trang 10đình bằng chính khả năng và bàn tay của mình, hi vọng cải thiện tình hình của gia đình cũng như góp một phần nhỏ vào sự phát triển của quê hương Ba năm đại học đã qua không phải là quá dài, nhưng đủ
để con trưởng thành hơn nữa từ những giọt mồ hôi của ba mẹ Là một bí thư chi đoàn trong khoa Tài Chính Doanh Nghiệp, con luôn cố gắng tham gia các hoạt động tình nguyện, phong trào vì cộng đồng của trường và của Thành đoàn TP Hồ Chí Minh, vì con biết rằng, mình còn may mắn hơn nhiều người khác Đã từng đi rất nhiều mái
ấm, nhà mở, viện dưỡng lão, đến với những khu nhà ổ chuột trong thành phố, đến với vùng sông nước Sóc Trăng-chiến dịch Mùa hè xanh 2012 và sắp tới là Tiếp sức mùa thi cùng Thành đoàn, con hiểu rằng, sự chia sẻ, cảm thông và tình đoàn kết làm nên sức mạnh
kì diệu Nhưng con vẫn không quên một trách nhiệm nặng nề đối với gia đình, phải hoàn thành chương trình đại học với kết quả tốt nhất
có thể Con cũng tham gia câu lạc bộ sinh viên nghiên cứu khoa học SFR của trường, nhằm trau dồi khả năng nghiên cứu Tài Chính cũng như kĩ năng làm việc nhóm.
Chỉ còn một năm nữa thôi là con sẽ ra trường, sẽ làm việc và chăm lo cho gia đình Nhưng sao dài quá Cứ mỗi đêm ngủ, con lại nghĩ đến
ba con giờ này không được ngủ trên giường chiếu đàng hoàng mà phải mắc võng Bởi ba phải đi xây tận huyện Tây Trà-nơi chỉ có dân tộc địa phương Hằng ngày ba phải phơi mình giữa cái nắng chang chang của vùng đất miền Trung khắc nghiệt, đêm về lại đau khớp, đau dạ dày Cái gai cột sống quái ác lại hành hạ dã man ba hơn nữa Còn mẹ chỉ ở nhà một mình, suốt ngày với lúa, bắp, đậu phộng Chị gái con đã có chống, còn đứa em gái cũng đi học xa (ngành Điều dưỡng-cao đẳng Y tế Quảng Nam) Gia đình có 5 người mà mỗi người một nơi.
Con viết thư này mong được sự đồng cảm và chia sẻ từ các cô, các chú Con cũng viết thư này như một lời động viên khích lệ bản thân
cố gắng hơn trên con đường chông gai để đến đích thành công và hạnh phúc.
Cuối thư, con xin kính chúc các cô chú sức khỏe và luôn gắn bó với quỹ học bổng, mãi là những mạnh thường quân nâng đỡ và góp sức
Trang 11cho các sinh viên có hoàn cảnh không may mắn trong cuộc sống.
Kính gửi quỹ học bổng "SINH VIÊN NGHÈO HỌC GIỎI"!
Tên em là Hoàng Thị Bé, sinh viên năm thứ 2, Khoa Bác sỹ Đa khoa, Trường ĐH Y Thái Bình.
Sinh ra và lớn lên trong gia đình 7 anh chị em trên vùng quê miền núi nghèo của tỉnh Bắc Giang, em chứng kiến cuộc sống lam lũ, vất
vả của những người nông dân tần tảo quê em, và trong số họ có cả bố
mẹ em, người đã sinh thành, nuôi nấng, thức khuya dạy sớm kiếm gạo nuôi lớn 7 anh chị em em.
Em nhớ mãi không quên, những năm tháng khi em học cấp 1, cấp
2, những ngày ăn cơm trộn ngô, chỉ vì gạo còn quá ít không đủ nấu