Tổng hợp từ nhiều nguồn và thực tế viết bài, tôi xin giới thiệu với các bạn đọc một số các bài viết hay về người mẹ, người phụ nữ Việt Nam. Chúc các bạn vui vẻ hạnh phúc bên gia đình. Tổng hợp từ nhiều nguồn và thực tế viết bài, tôi xin giới thiệu với các bạn đọc một số các bài viết hay về người mẹ, người phụ nữ Việt Nam. Chúc các bạn vui vẻ hạnh phúc bên gia đình.
Trang 1CHUYÊN ĐỀ VIẾT VỀ MẸ, VIẾT VỀ NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU
Tổng hợp từ nhiều nguồn và thực tế viết bài, tôi xin giới thiệu với các bạn đọc một số các bài viết hay về người
mẹ, người phụ nữ Việt Nam Chúc các bạn vui vẻ hạnh phúc bên gia đình.
Bài dự thi " Viết về người phụ nữ tôi yêu": TÌNH MẪU TỬ
Lời giới thiệu: Trường tiểu học Thị Trấn Hương Khê dưới mái ấm
Công đoàn tràn đầy hai tiếng “ thân yêu” Được sống và làmviệc với Hội đồng nhà trường bản thân tôi như được hồi sinh lầnnữa Tôi tự tin, vững vàng hơn sau lần đổ vỡ nhờ được tiếp sứcmạnh từ những tâm sự, ân cần chỉ bảo tận tình của các chị, cácanh và những người em như ruột thịt của tôi Tôi xin chân thànhđược nói lên lời cảm ơn sâu sắc nhất tới mọi người Vì ở dướimái trường này với tôi đây luôn là nơi chia sẻ những cảm xúcthật sự ấm áp nhất Cũng nhân dịp 8-3 ngày Quốc tế Phụ nữ,kính gửi những lời chúc mừng tốt đẹp tới gia đình các chị, cácbạn và em gái luôn vui khỏe – hạnh phúc và thành đạt Cảm ơnCông Đoàn nhà trường đã tổ chức viết bài về “ Người phụ nữthân yêu nhất” để tôi được sẻ chia thêm tâm sự của mình
Mẹ - có phải là một danh từ đơn giản là để chỉ một người phụnữ? Mẹ - có phải là một tính từ cơ bản để diễn tả tình cảm? Mẹ -
có phải là một động từ chỉ hành động của sự yêu thương, âncần? chừng đó, không hẳn là tất cả Mẹ là bao gồm tất cảnhững gì to lớn nhất, cao quý nhất mà không thể gói trọn thànhlời hay thốt lên từ những lời lẽ văn chương, hoa mĩ Bởi để địnhnghĩa được là cần cả một quá trình sống, cảm nhận và hànhđộng của mỗi người
Mọi người chúng ta ai cũng được sinh ra trong vòng tay âu yếmcủa Mẹ, đều lớn lên trong biết bao nhiêu tình thương yêu củamọi người, bạn bè, thầy cô và người thân… Nhưng mấy ai cảmnhận được tình yêu nồng nàn, đong đầy của Mẹ vẫn theo ta đến
Trang 2suốt cuộc đời là cao cả nhất Bản thân tôi từ nhỏ đã sinh ratrong một gia đình nghèo khó, cơm ăn qua bữa, quần áo không
đủ mặc và may mắn không đến với tôi như bao đứa trẻ cùngtrang lứa khác Còn nhớ như in năm tôi lên học cấp III hoàncảnh thiếu thốn, sau những ngày Mẹ khó nhọc gắng gượng vượtqua những cơn ốm đau, bệnh tật, bất chơt đến một ngày cơnđau đột quỵ âp tới, Mẹ tôi đã ra đi Dù lúc đó tôi đã 16 tuổi,cũng đã đến tuổi trưởng thành nhưng thời gian không bao giờ là
đủ, tôi còn chưa cảm nhận được hết hơi ấm từ tình mẫu tửthiêng liêng, còn chưa cảm nhận được thế nào là niềm vui của
Mẹ khi thấy chị em tôi trưởng thành nên người, còn chưa đếmhết được những nếp nhăn hằn in trên gương mặt nhân từ, hiềnhậu của Mẹ Ấy vậy mà Mẹ đã vội vàng bỏ lại Cha, bỏ tôi, bỏ cảmột đàn con thơ còn bé chưa hiểu chuyện đời mà ra đi mãi mãi
Mẹ tôi là một người phụ nữ phúc hậu, mẹ đẹp lắm, tuy cuộcsống khốn khó với đồng lương ít ỏi, mẹ phải vất vả, tảo tần,dầm sương, dãi nắng để chắt góp thêm từng đồng tiền lẻ, dànhdụm từng ngày để nuôi bốn đứa con ăn học nhưng nụ cười vẫnchưa bao giờ tắt trên gương mặt của Mẹ Khi ấy cha tôi luônbiền biệt với hai tiếng thiêng liêng vì “ Tổ Quốc”, Mẹ lại phảimột mình gánh vác trọng trách thay chồng nuôi con ăn học vậy
mà Mẹ vẫn cứ lặng thầm sớm hôm lo toan cuộc sống đủ đầy
Có những lúc tôi đi chơi dầm mưa, bị cảm lại bàn tay Mẹ chămsóc, miệng Mẹ vẫn cứ la mắng: “Tại sao con không nghe lời Mẹ?
Mẹ đã dặn bao nhiêu lần là không được chơi khi trời mưa màsao con vẫn hư thân vậy ? Con muốn bị đánh bao nhiêu roi?Con làm Mẹ buồn lắm biết không?…Tôi ương bướng và cũng rất
sợ bị đánh, nhưng thật sự để Mẹ buồn tôi còn sợ hơn, lúc đó tôi
cứ nghĩ nếu bị đánh mấy roi mà Mẹ hết buồn thì tôi cũng camchịu Song trái ngược với những gì tôi nghĩ lại là những cử chỉnhẹ nhàng nhất, ấm áp nhất như trao trọn hơi ấm mong cho tôimau khỏi bệnh Ngày còn bé tôi chỉ thích ham chơi, nghịchngợm chẳng biết lo toan, suy nghĩ gì, rồi đến cái tuổi cắp sách
Trang 3đến trường, cái tuổi đó thì không thể diễn tả hết mức độ bồngbột, vô tư, vô ý của tôi nữa rồi Nhưng lớn lên rồi mới thấm, mới thấu hiểu được mình chỉnhư con ếch ngồi đáy giếng thôi, thế giới ngoài kia nó rộng lớn
vô ngàn, và hơn hết lòng người “đắt” lắm, nhiều khi nó cònđược tính bằng “vàng”, yêu thương cũng phải có điều kiện, nhìnlại sau lưng thì rốt cuộc cuối cùng vẫn chỉ có Mẹ là người luôndõi theo từng bước chân, trao cho đứa con của mình tình yêuthương ngàn vàng, vô giá bởi đối với mỗi người Mẹ đứa con của
họ có trưởng thành đến mấy thì vẫn chỉ như đứa trẻ mà thôi Rồi tôi cứ lớn dần lên trong những điều hay lẽ phải mà Mẹvẫn thường dạy Mẹ dạy tôi rất nhiều điều, Mẹ từng bảo: “ Phảisống trung thực, ngay thẳng Phải biết cho đi và tha thứ Ănquả phải nhớ kẻ trồng cây… Sống trong một nhà chị em phảibiết đoàn kết, yêu thương lẫn nhau, đừng để người ta nhìn vàorồi bảo con không có dạy” Vậy mà lúc đó tôi vẫn còn ngu ngơlắm, tôi còn chẳng thèm để ý hay suy nghĩ từ những vấn đề Mẹbảo nữa cơ Nhưng bây giờ, thiếu vắng giọng nói quen thuộc
đó, thiếu vắng thứ âm thanh trầm trầm khi nhẹ nhàng, êm ấmkhi nghiêm khắc, khắt khe đó tôi mới cảm thấy nhớ, nhớ đếnquặn lòng, đau đớn, tha thiết biết bao nhiêu Cỗ máy thời gian
cứ lặng lẽ trôi đi, cuốn trôi theo là bao sắc xuân của Mẹ, phủbóng xuống dáng Mẹ hao gầy, sạm đen vì khó nhọc lại khiếntim tôi nhói lên từng cơn thương xót vô hạn, khôn cùng màkhông nói được nên lời
Hằng đêm tôi nhớ đến Mẹ, từng tiếng nấc nghẹn ngào lại khẽvang lên, từng dòng nước mắt mằn mặn nóng hổi từ nơi tậncùng thương nhớ lại trào dâng khỏi khóe mắt nhắm chặt, tôi lại
cứ tự dằn vặt lòng mình với câu hỏi: Tại sao? Tại sao không phải
ai khác mà lại là Mẹ? Tại sao mọi bệnh tật cứ đến với Mẹ màkhông san sẻ cho con? Cuộc đời Mẹ lăn lộn với bão táp, mưa sa,tóc mẹ bạc trắng khi chưa đến tuổi, chân Mẹ nứt nẻ vì chốngchọi với thời gian như vậy là chưa đủ hay sao mà ông trời vẫn
Trang 4cứ làm khổ Mẹ? Tại số phận ư? Số phận bắt Mẹ phải xa con vàrời khỏi cuộc đời lam lũ này à? Số phận chẳng phải chỉ là cáchnói bịa đặt để làm dịu nhẹ cơn đau thắt nơi sâu thẳm trái timcon thôi sao? Và mọi câu hỏi vẫn chỉ là câu hỏi, câu hỏi đó chỉ
để làm âm ỉ tiếng thổn thức về một người thân yêu nhất màkhông bao giờ, không bất kì ai có thể trả lời được
Bây giờ tôi chỉ muốn được nhìn thấy Mẹ, được kêu lên mộttiếng: “Mẹ ơi”, được chạm vào Mẹ, được ngồi vào lòng Mẹ, được
Mẹ vuốt ve âu yếm nhưng tất cả chỉ quá khứ xa vời và là điềukhông bao giờ tôi còn có thể Giá như tôi được sống với Mẹ dùchỉ một ngày, một giờ, tôi sẽ chăm sóc cho Mẹ như Mẹ đã sống
vì tôi, tôi sẽ làm Mẹ vui, sẽ làm Mẹ cười, sẽ chuộc lại lỗi lầm vìbiết bao nhiêu lần đã để Mẹ rơi nước mắt vì sự dại khờ của đứacon gái như tôi, tôi sẽ làm những việc mà chưa bao giờ làm Rồibất chợt nhận ra, chưa một lần con thốt lên rằng: “Con yêuMẹ”, chưa một lần dám thể hiện với Mẹ bằng những cử chỉ yêuthương, thắm thiết nhưng tự sâu thẳm trong tận đáy lòng convẫn mãi dành sự kính trọng, tôn thờ, yêu thương Mẹ nhiều lắm.Con chỉ mong Mẹ thấy con gái của Mẹ giờ đây đã lớn, đã trưởngthành biết bao nhiêu, giờ này con khao khát được nghe một lời
mẹ quát mắng lắm, con muốn được quay về bên Mẹ như ngàyxưa để ôm lấy Mẹ nhắc lại bao kỉ niệm Mẹ gian khổ vì chúngcon, để kể với Mẹ rằng thời trẻ con nhỏng nhẻo với Mẹ mà giờnày con muốn lại đâu có được!
Tận sâu trong tâm trí và cả trái tim con không bao giờ nguôingoai đi hình bóng và tình mẫu tử thiêng liêng của Mẹ dành chocon Biết rằng bên con đã có Cha thay Mẹ trao thương yêu vàđùm bọc, che chở nhưng con vẫn nhớ Mẹ Mẹ ơi! “Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghekhông?”
Tác giả bài viết: Đinh Thị Thanh Tâm - GV TH Thị Trấn
Trang 5Mẹ kính yêu !
Dường như trong suốt 16 năm qua, ngày con chào đời, con cấttiếng khóc đầu tiên, con bặp bẹ biết nói, biết đi, biết cười, biếtsuy nghĩ và ngày đầu tiên con đi học, chưa một ngày nào làkhông có mẹ bên cạnh con! 16 năm qua, quãng thời gian dàidằng dặc ấy, dù bên mẹ nhiều là thế, gần gũi bên mẹ nhiều làthế, nhưng chưa một làn con nói ra lòng mình rằng con yêu mẹ,rằng con luôn muốn bên mẹ, muốn mẹ mãi mãi bên con vàkhông rời xa con!
Mẹ biết tại sao không, thưa mẹ !? Đó là bởi vì con đã quen lắmnhững hơi thở nồng nàn, quen lắm những vòng tay ấm áp vàquen lắm ánh mắt, nụ cười, tình yêu của mẹ! Mẹ à, có lẽ con
sẽ không bao giờ nói ra nỗi lòng con khi con đối diện trực tiếpvới mẹ, bản tính của con- đứa con hay ngại ngùng, hay hờn dỗi,không giỏi biểu đạt cảm xúc bằng lời nói và không nghiêm túckhi nói, con không thể nào làm cho mẹ yêu con nhiều hơn khimỗi ngày về nhà, các bạn đều nnói với mẹ của họ rằng : ‘ Conchào mẹ, con yêu mẹ !’ Mẹ ơi! Con đã không thể nói ra nhữngđiều đó nhưng mẹ biết không, tình cảm của con, từ trái tim và ýthức của con, bằng tình yêu của một người con dành cho mẹ, làtình yêu của sự vĩnh cửu giống như tình mẹ trao con! Nhưngcon chỉ dám viết vào những trang giấy và chôn vùi vào tim conhàng ngày!
Con biết con là đứa con bé bỏng của mẹ, là niềm tự hào và làsinh linh không thể nào thiếu của mẹ mỗi ngày Thế mà, mẹnhớ không? Ngày con 5 tuổi, cái tuổi con đã và đang dần quenvới suy nghĩ của chính mình, mẹ đưa con đến trường với bộ
Trang 6quần áo mà khi ấy con cho là lỗi thời Mẹ đã an ủi và dỗ dànhcon là sẽ thay cho con bộ mới khi tới lớp mẫu giáo, nhưng con
cứ khóc mãi trên đường đi, con còn đòi nhảy xuống, đến nỗi mẹphải quay về nhà và thay cho con bộ quần áo mới! Nắng lại lenlỏi trên khuôn mặt mẹ con ngày ấy!
Năm con 7 tuổi, con vào lớp một, khi ấy gia đình mình còn chưagiàu có và khá giả gì, mẹ mua vở và bọc cho con cẩn thận, mẹgiúp con soạn sách vở để con tới lớp, mẹ cũng tự tay may chocon quần áo để đến trường và giúp con học cách giao tiếp vớithầy cô, bạn bè Thế mà, ngày hôm ấy, khi về đến nhà, con bịđiểm kém, mẹ không mắng con, con xé vở mẹ không trách con,quần áo con vấy bẩn, mẹ không bận tâm gì, đến cả những lờirèm pha về ngày đầu đi học của đứa con gái lì lợm mẹ cũngkhông đánh con! Sách con hư mẹ không tiếc mua cho quyểnmới, áo con bẩn, mẹ không bận đầu trần giặt cho con, và cả khicon hỗn, mẹ cũng không đánh mà chỉ nhắc con và bảo con sửasai! Những nỗi đau và những đồng tiền lại hao đi vì con và anhcon! … mẹ ơi !
Năm con 9 tuổi ngày con tự cho mình là chin chắn và “ ngườilớn “ ngày ấy, lần đầu tiên con nói trống không và đụng đếntấm lòng mẹ ! Con đã nói rằng, tại sao lại sinh ra con ra tronggia đình như thế này, con trách mẹ sao con không được mẹmua nhiều quần áo như bạn Hằng, trách mẹ sao không muacho con những bộ đồ chơi như bạn An, rồi trách mẹ tại saokhông tết cho con những kiểu tóc đẹp nhất, không đưa con đichụp những bức hình nghệ thuật như các bạn, nỗi buồn lớnnhất là tại sao sinh nhật con, mẹ lại không tổ chức cho con,không mở tiệc hay không mua bánh kẹo về nhà và mời bạn bèđến để con được thật nhiều quà như em Quỳnh hàng xómmình! Con trách mẹ tại sao con không được sống sung sướng
và tại sao con luôn chỉ dám nhìn bạn bè hạnh phúc và được
Trang 7diện những bộ cánh đẹp còn con thì không! Mẹ tát con một cáithật đạu và mắt mẹ con đỏ hoe, con cũng đau, con chạy vàophòng và vùi vào chăn khóc nức nở! Con mặc chẳng biết mẹdưới nhà như thế nào ? mẹ ra sao, mẹ có khóc không ? có buồnnhiều không , có tổn thương quá lớn khi đứa con mẹ yêu nhất
Tối hôm đó, nhà mình thật ảm đạm, mẹ nhỉ ! Mẹ không gắpthức ăn ngon cho con như hàng ngày, mẹ cũng không bận hỏicon học hành thế nào! Con chỉ thấy duy nhất trong đôi mắt mẹ
là những giọt nước mắt đang cố không tuôn ra, đang cố để ba
và con không nhìn thấy! Nhưng làm sao dấu được ! Con cứ thế,
cứ hành xử và suy nghĩ non nớt như thế, hôm ấy cô cho con bàittajp làm văn viết về mẹ, con lại bảo với mẹ con không thèmlàm về mẹ, con sẽ tự tưởng tượng ra người mẹ trong mơ củacon để làm, và đáp lại con, là lời mẹ nhẹ nhàng : “ Tùy con ’’nhưng sâu trong mẹ, là nỗi buồn và sự tự ái vô cùng , con biếtchứ! Nhưng đứa con này, đã chẳng thể nói một lời xin lỗi!Chẳng thể khiến mẹ yêu con và tha thứ cho con! Cho đến mộtngày… ngày con 11 tuổi
Khi con đi học về, ngang qua phòng mẹ, mẹ bảo với ba là muốn
tổ chức sinh nhật cho con, mẹ muốn lần này sẽ làm cho conmột buổi tiệc nhỏ để bù đắp cho những ngày trước đây củacon! Mẹ nói rằng sẽ mua cho con quần áo mới, sẽ dắt con đi lựanhững bộ đồ con thích và những thứ con muốn có! Tiền bạckhông cần lo lắng vì với mẹ, tiền bạc dành cho con không baogiờ là phí phạm, không bao giờ là đủ! Con chạy ra cửa, giả vờnhư con chưa nghe gì, gọi to : “ Ba mẹ ơi, con mới về ” nhưngtrong con là sự mừng khôn xiết, là niềm vui vì sắp có quần áomới, sắp có giày, cài tóc và những thứ con thích, con chẳngnghĩ rằng mẹ sẽ bỏ ra số tiền lớn như thế nào để đổi lại cho con
7:00 tối ngày 8-2- 2011, trong bộ váy mẹ mua thật đẹp, trươc
Trang 8sự chứng kiến của bạn bè trong lớp, con giống như một nàngcông chúa, con lộng lẫy còn mẹ, mẹ vẫn bộ quần áo mẹ thíchnhất, không mới mà chỉ là vì mẹ thích, mẹ mang để con khôngcảm thấy xấu hổ với bạn bè! Mẹ giúp con dẫn bạn bè vào nhà,
mẹ cũng luôn miệng hỏi con có vui không, có cần mẹ giúp gìkhông, con chỉ bảo không hoặc ham vui quá mà quên mất lời
mẹ gọi, mẹ hỏi! Trong căn phòng mẹ lúc ấy, khi con cầunguyện, mẹ giúp con tắt đèn rồi châm lửa để con thổi nến, con
đã hạnh phúc biết nhường nào! Hạnh phúc vì con có một sinhnhật như bao bạn! Và rồi, cái tivi trong phòng bỗng rực lên vớinhững hình ảnh của con và gia đình mình! Cõ lẽ đã quá quenthuộc với ba mẹ mà với con, có lẽ là lần đầu được thấy!
“ Xin chào con! Con ở trong có nóng không? Có buồn không?Ông ngoại mới đưa mẹ cái máy quay cũ này nhưng có lẽ vẫndùng được, mẹ đang thử máy đây, con yêu! Và mẹ cũng muốnlưu lại kỉ niệm này cho con để sau này con xem nhé! con yêu!Chỉ còn một tuần nữa là con chào đời ! Mẹ mong con yêu của
mẹ sẽ thật khỏe mạnh ! Mẹ yêu con ”
“ Chào mừng con đến với gia đình mình! Đây là ba con, đây làanh trai con còn mẹ, mẹ là mẹ con! Bé nhỏ của mẹ, cảm ơn con
đã đến với ba mẹ, cảm ơn vì đã là động lực đẻ ba mẹ tiếp tụclàm việc sau những ngày tháng bần cùng nhất của cuộc đời!Con yêu, con có sẵn sàng cùng ba mẹ vượt qua những khó khănnày trước khi con lớn không ? Mẹ muốn con sẽ thật hạnh phúckhi con lớn, mẹ hy vọng có thể giàu có hơn khi con trưởngthành để con và anh con có được những thứ tốt đẹp nhất ! Mẹyêu con ”
“ AAA! Ba ơi, xem con nè, con nói được ba rồi còn biệt gọi ba rồi
đó ! Con ơi ! bé nhỏ của mẹ gọi ba xem nào! Ba, ba ! con nói
đi ! Con giỏi lắm, bé nhỏ của mẹ ! Con sẽ gọi được mẹ nhanhthôi phải không con yêu ! Mẹ tin vậy, mẹ yêu con ”
“ Phúc ơi con cẩn thận kẻo ngã em nhé ! Bé nhỏ chưa biết đi đã
Trang 9biết chạy rồi hả con! Con gầy quá phải ăn nhiều thôi ! – Mẹ ơi!Cái Phương nó béo vậy mà mẹ bảo gầy hả ? ”
“ Chúc con sinh nhật vui vẻ con yêu! Đây là quà cho con! MẸ đã
tự làm nó! Còn đây là quà của ba cho con! Con có thích cái lắcbạc này không? Con sẽ luôn bên mẹ nhé con! ”
“ Một tuần nữa, con của mẹ sẽ đến lớp mẫu giáo, các cô giáo sẽ
ở bên con nhiều hơn mẹ rồi, mẹ sẽ kiếm thật nhiều tiền để con
có thật nhiều đồ đẹp nhaa ! Và thời gian mẹ làm việc, mẹ sẽnhớ đến con, mẹ sẽ chờ để đón con về, mẹ đang suy nghĩ xemnên mua cặp gì cho con đây! Con yêu ! ”
“ Chào con! Mẹ vừa đưa con đi học về! Con có vẻ vui lắm! Giờthì mẹ làm việc đây! Chúc con yêu của mẹ học thật ngoan vàchơi với bạn mới cô mới thật vui nha ! Mẹ sẽ nhớ con lắm, mẹyêu con ”
Rồi tivi bỗng hiện lên những hình ảnh con từ ngày bé xíu tới tậnbây giờ, mẹ chụp lén con lúc con ăn, lúc con học, lúc con tronglớp, lúc con đang tập xếp đồ, tập rửa chén, nấu cơm, mẹ chụpcon mọi lúc và chụp con khi con đang mang những bô đồ của
mẹ tự may cho con! Và cứ mỗi bức hình như thế, mẹ lại chúthích những điều tốt đẹp và đáng yêu dành cho con ! “ Conyêu, đây là những bức hình mà mẹ chụp con hàng ngày, có thểkhông phải là những bức hình nghệ thuật đẹp được chỉnh sửacông phu nhưng là tấm lòng và công sức mẹ và ba dành chocon, con hiểu không ? Conyêu, đây là những bộ đồ mẹ tự maycho con, tuy không đẹp và lộng lẫy như con muốn nhưng mẹ đã
cố gắng thật nhiều! Sau này mẹ sẽ may them cho thật nhiều đồđẹp, chỉ cần nói với mẹ là con thích, có được không con! Conyêu! Tuy mẹ không mua cho con được nhiều đồ chơi đẹp màcon muốn, nhưng mẹ sẽ mua một em búp bê và em gấu thật to
Trang 10rồi may quần áo cho hai em để với con luôn là đồ mới, hay là
mẹ sẽ mua cho con những thứ con thích khi mẹ có điều kiện,được không con gái? ”
Màn hình tivi khẽ tắt! Và con đã khóc nức nở ! Mẹ ơi ! Con xinlỗi ! xin lỗi vì từ trươc tới giờ con chỉ toàn làm mẹ của con buồn,con xin lỗi vì con đã quá ích kỉ, chi biết nghĩ đến bản thân con
mà không hiểu được cảm giác và những nỗi đau mà mẹ phảichịu đựng vì con! Con đã không nghĩ được rằng vì con mà mẹbất chấp nắng mưa, bấp chấp gia đình và kinh tế khó khăn, vìcon mà hàng năm luôn tổ chức cho con những buổi sinh nhật,nhưng vì còn bé con không thể biết được! Con cũng đáng tráchkhi không biết mẹ đã yêu con và thương con, đã vì con mà trảiqua nhiều nỗi đau và vất vả ! Từ những ngày nặng nhọc 9tháng 10 ngày vì con cho đến ngày đau đớn nhất để đấu tranhvới sự sinh tồn của hai mẹ con, rồi khi con ốm đau thức trắngđêm để canh cho giấc ngủ con, bao mồ hôi và sức lực đẻ chămsóc con cho đến khi con lớn ! Thế rồi đổi lại là những sự nóngnảy và tính tình bồng bột của con mà mẹ phải chịu tổn thươngnhiều như thế ! Con chạy vào lòng mẹ và ôm mẹ thật chặt, conkhóc ướt đãm áo mẹ! bạn con cũng khóc, cũng bảo con nên tựhào vì có một người mẹ tuyệt vời như vậy ! Những người mẹkhác sẽ sẵn sàng mua cho con họ những đồ đẹp nhưng lại vôtình thiếu đi sự quan tâm cho con họ nhưng với mẹ, đã luôn bêncon, tự may cho con quần áo đẹp, dẫn con đi khắp nơi và đặcbiệt là tình yêu và sự quan tâm của mẹ dành cho con chưa baogiờ là cạn và mất đi! Vì con, mẹ của con đã đấu tranh giữa cuộcsống và sức khỏe bản thân nhiều như thế nào ! Con càng lớn là
mẹ con sẽ càng thêm một tuổi, càng lớn con càng them khátnhững thứ mới mẻ và những bộ đồ dẹp, cang lớn là con sẽ càngđua đòi những thứ cao sang như bạn bè, nó nghịch với sức khỏeyếu đi của mẹ và tiền mẹ kiếm ra ! Cuộc sống luôn trái ngược
Trang 11như thế nhưng đồng thời cũng dạy ta một điều rằng phải luônbiết trân trọng những giây phút bên gia đình, đúng không mẹ?
Mẹ ơi ! 5 năm rồi mẹ nhỉ ! 5 năm rồi từ cái ngày ăn sâu vàotiềm thức con vào trí nhớ con vào trái tim con, cái ngày thay đổihoàn toàn trái tim và tinh thần của một đứa trẻ ! Chỉ bằng cáimáy quay cũ kĩ mà mẹ ghi lại những kỉ niệm đẹp nhất cho con,khiến con từ đứa con hư đã trở nên biết lắng nghe và thấu hiểu,thế mới biết, tình yêu nói chung và tình mẫu tử nói riêng có sức
Hôm nay con của mẹ đã 16 tuổi rồi! 16 năm với những kỉ niệmkhó quên nhất trong đời con! Mẹ ơi! 16 năm qua chưa bao giờcon khiến cho mẹ tự hào, lúnc ào cũng chỉ cãi lời và làm mẹbuồn! Con còn nhớ mới đây thôi con đã nói một lời làm cho mẹbuồn thaajt nhiều ! Và con tự trách mình không xứng đáng với
mẹ, thế mà mẹ vẫn an ủi động viên và tha thứ cho con!
Mẹ của con- người mẹ không giàu vật chất nhưng tình cảm thì
Mẹ của con- người không có nhiều tiền nhưng sẵn sàng cho contiền mỗi khi con xin , chỉ cần con nói là con sẽ làm gì với nó vào
Mẹ của con – người mẹ tuyệt vời hơn bao giờ hết ! … mẹ ơi! Mẹ
à ! mẹ có hiểu nỗi lòng của con ?
Mẹ ơi! Hôm nay con đọc báo với chủ đề : “Tức giận vì mẹ vàophòng lục lọi, cậu con trai nói một câu khiến anh ta mãi mất
mẹ ”
Mẹ biết không, sau khi đọc xong, trái tim như muốn nghẹn lại,con thấy sợ cái ngày mẹ không còn bên con, rồi con tự an ủimình sẽ không có ngày đó xảy ra, con tự hỏi mình đã làm được
gì cho mẹ, đã khiến cho mẹ một ngày nào vui suốt 16 nămqua ! Chưa bao giờ, phải không mẹ ! Con đã từng nghe câu nói :
Trang 12“ Hãy làm những việc mà từ trước tới giờ bạn đã hứa với ba mẹcủa mình, đừng để dồn lại vì sẽ có ngày bạn không thể trả hết
mà họ đã vĩnh viện không còn bên bạn ! ” Đúng rồi mẹ ạ, conphải làm gì đó cho mẹ của con để bù đắp đi những nỗi đau con
gy ra cho mẹ trong quá khứ chứ ! Mẹ từng bảo con “ Con chỉcần ngoan và học thật giỏi thì đó đã là món quà vô giá nhất đốivới mẹ ! ” nhưng con thấy như vậy chưa đủ, con muốn làmnhiều hơn muốn hành động và ý thức bản thân con nhiều hơn
để có thể làm mẹ vui!
Mẹ à! Bây giờ mẹ con đã ngủ rồi, và con viết những dòng nàyđây bằng tình cảm của con! Cứ chốc chốc con lại thấy mẹ thứcdậy hỏi con ngủ chưa, rồi khuyên con ngủ sớm để mai làm tiếp,nhưng con không nghe, con nhất định phải làm xong để nộp mẹà! Con sẽ thay lời muốn nói của con vào những trang giấy đểsau này khi mẹ đọc, mẹ sẽ hiểu con yêu mẹ biết bao!
Mẹ ơi! Một năm có rất nhiều ngày dành cho mẹ! ngày 8-3 nè,ngày sinh nhật của mẹ và ngày này nữa ! Khi bức thư của conđược đọc lên sẽ là khi con được bày tỏ tình yêu của con với mẹcho mọi người biết! Con vui lắm mẹ à! Và con sẽ lấy ngày nàylàm ngày đầu tiên con dám thẳng thắn bày tỏ tình yêu của concho mẹ, mẹ nhé ! Mẹ yêu người mẹ xinh đẹp, người con yêunhất trên đời! Mẹ có nhớ con đã nói gì không? Con đã từng nóirằng con sẽ yêu người đàn ông của con và bị mẹ cốc đầu, mẹbảo con còn bé ! Vâng, còn bé mẹ à! Còn bé nên khi nào cũngcần có mẹ, nấu nướng và chuẩn bị bữa sang, bữa trưa bữa tốicũng là mẹ, quần áo cũng mẹ khâu, mẹ may giúp, ủi quần áocũng nhờ mẹ, đến cái ngày đầu tiên con mang áo dài mẹ cũng
tự tay giúp con gim khuy và chỉnh cho con ! khi con chê conmang xấu vì béo thì mẹ động viên và bảo con mang đẹp ! mẹgiống bà ngoại, luôn mang lại nghị lực niềm tin cho người khác,
và không có gì thay thế được, con yêu điều đó lắm mẹ à ! mẹbiết không !? À, có bài thơ này, con thấy hay lắm và ý nghĩa
Trang 13nữa, mà đôi khi ở cái tuổi trẻ này, vỗn vã tập yêu thương vàrồi…
Con thường buồn vì một chàng trai
Mà ít khi quan tâm đến những sợi sương mai trên mái đầu của mẹ
Con thường khóc sụt sùi khi mất đi chàng trai trẻ
Mà quên rằng mắt mẹ đã mờ dần theo dấu vết thời gian
Con dại khờ khi chỉ nghĩ cho con
Mà quên mất khi con đau mẹ cũng buồn nhiều lắm
Con thường bỏ ngoài tai những lời mẹ dặn
Mà lại nhớ như in những sở thích của một người
Con vẫn lo không biết người ta đang khóc hay cười
Mà dửng dưng không gửi một lời quan tâm đến mẹ
Con lo âu khi thấy người ta thở dài khe khẽ
Mà quên mất mẹ đã bao lần lặng lẽ khóc vì con
Con cuống cả lên khi người ta dỗi dỗi hờn hờn
Mà quên mất mẹ đã vì con nuốt tủi hờn, khó nhọc
Con có thể vì một người ra đi mà đớn đau, khóc lóc
Nhưng lại quên mẹ đã mất bao ngày khổ cực nuôi con!
Mẹ ơi! Có đôi khi vì tình yêu nam nữ mà người ta quên mất tình
mẹ bao la, ở cái tuổi của con, yêu một ai đó chưa phải là lúc,đúng không mẹ? Và con hiểu, con đã từng nói với mẹ con chỉthích thôi ! Và mẹ khẽ cười với con ! Vâng, cô con gái của mẹ,thích thôi, học trò mà! Dạ con nhớ mà mẹ, con sẽ không quênlời mẹ, lời của một người mẹ tâm lí mà con tự hào có được !
Mẹ ơi ! Con từng nói với mẹ, sau này con muốn trở thành mộtdiễn viên điện ảnh chuyên nghiệp và đặc biệt luôn giữ sự trongsang cho bản thân trước những sóng gió sự nghiệp! Con sẽkhông bon chen, vồ vập, không tranh giành quyền lực mà cống
Trang 14hiến hết mình cho khan giả, giống như mẹ của con, luôn quantâm khách hàng và chu đáo, ân cần, cũng không bon chenchuyện thiên hạ và những thứ xa xỉ của cuộc sống ! Mẹ của conchỉ cần những thứ bền , tốt và có ích cho con của mẹ thôi, đúngkhông mẹ ! Và vì con của mẹ chưa hiểu được cảm giác làm mẹ
và lúc mang trong bụng đứa con, sau này khi trải qua, con sẽhiểu được sự khó nhọc khi sinh một đứa con, và khi dạy nó tậpnói, tập đi rồi lớn lên nữa ! Nghĩ thôi chắc con không dám trảiqua, chỉ muốn bên mẹ mãi thôi! Mãi vùi vào vòng tay mẹ được
mẹ ôm ấp và ru ngủ như thuở bé, được mẹ dạy học và đưa đếntrường mỗi ngày, con chỉ muốn thế thôi, chỉ muốn được bên mẹmãi thôi! Mẹ ơi ! nếu nhưu con trở thành một diễn viên, cónghĩa là con sẽ được đóng thật nhiều phim, con sẽ đóng phim
về mẹ, sẽ tặng mẹ của con và luôn nhớ về mẹ để diễn mộtcách xuất sắc! Con của mẹ có tài khóc, khóc rất nhanh và khócrất giỏi ! Thế nên mẹ cũng hay đùa là bé nhỏ mít ướt ! 16 tuổi
mà giống 6 tuổi.anaang, con cũng chỉ mong mình được quay lạithời bé khi con 6 tuổi, con sẽ không bao giờ cho phép mình làm
mẹ tổn thương nữa ! Mẹ ơi, khi con làm diễn viên, có nghĩa làcon sẽ phải xa mẹ thường xuyên nhưng con sẽ luôn nhớ về mẹcủa con! Để con có thêm nghị lực hoàn thành tốt công việc Có
mẹ bên cạnh, con chưa bao giờ yếu đuối một phút giây ! … Rồimột ngày nào đó cũng đến lúc con phải xa mẹ, phải đi học xathậm chí cũng phải lập gia đình, sẽ ra sao nếu như không có mẹbên cạnh con ? con sẽ tự nấu nướng, tự may vá quần áo, tự biếtvạch sổ chi tiếu và học cách bày mâm cỗ và cúng nữa ! thậmchí con cũng phải học cách làm một người mẹ tuyệt vời giốngnhư mẹ của con! Nghe thì xa vời nhưng có lẽ, mẹ không thểbiết được, con đã tính toán rất kĩ ! dẫu rằng tương lai sẽ có thểthay đổi nhưng mẹ ơi! Chỉ cần bên con mỗi ngày là mẹ thì contin quyết tâm của con không bao giờ đi lệch hướng !
16 năm của con đổi lấy cái tuổi 43 của mẹ, trong tim con vàanh con lúc nào cũng nhớ mẹ mới 36 tuổi thôi nhưng vô tình,
Trang 15khi nghe ai đó hỏi tuổi của mẹ, đặc biệt là anh con, luôn thaothức rồi mới trả lời, trả lời xong lại đơ người ra và muốn khóc!Khóc vì thời gian lấy đi tuổi xuân của mẹ nhanh quá ! khóc vìtuổi 43 rồi mà chúng con chưa làm được gì cho mẹ ! Sự ích kỉcủa quá khứ đã là chỗ trống cho tuổi xuân của mẹ mà đó làđiều khiến con đau đớn nhất ! Mẹ ơi, từ nay con sẽ ngoan! Conhứa !
Con mải miết với bao điều được mấtViệc nước, việc nhà, tính toán chi tiêu
Có thời gian tâm sự với người yêuNhưng quên mất mẹ cũng cần chia sẻ
Mẹ của con giờ đã không còn trẻDòng thời gian lấy mất tuổi thanh xuânCon bệnh, mẹ đau, con khỏe, mẹ vui mừng
Con sống quá nhỏ nhen và ích kỉ
Chưa bao giờ có một lần suy nghĩThấu hiểu lòng cha mẹ quý yêu conThưở nhỏ ham vui bắt mẹ đợi mỏi mòn
Đi khắp xóm tìm con về ăn tối
Mẹ kính yêu ơi! ngàn lần con xin lỗiCon hứa không làm mẹ khóc nữa đâuCầu nguyện phật trời cho mẹ sống lâuCon muốn nói một câu: yêu mẹ lắm!
Thời gian ơi! xin hãy trôi thật chậm
Để cho con có mẹ ở trên đời
Mẹ là vầng trăng, là ánh sáng mặt trờiGiang tay đón mỗi lần con vấp ngãĐời lắm ngọt ngào đan xen cùng dối trá
Trang 16Con dại khờ chưa hiểu hết đục trong
Mẹ nhìn con, đã cạn tỏ nỗi lòngCon hạnh phúc sống trong tình thương của mẹ
Mẹ yêu ơi! Bài thơ đó có hay không ? Nó là nỗi lòng mà conmuốn bày tỏ với mẹ từ rất lâu rồi! Hãu tha thứ và chấp nhậnđứa con này ! Hãy hiểu và yêu con mẹ nhé ! Con sẽ luôn yêu
mẹ và bện mẹ ! “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi khắp đờilòng mẹ vẫn theo con! ” Vâng, mẹ và con sẽ luôn ở bên nhau
mẹ nhé ! sau này con sẽ là người may cho mẹ thật nhiều quần
áo, con sẽ may cho mẹ áo dài và dan cho mẹ những chiếc khănlen ấm áp! Con sẽ dành thời gian đưa mẹ đi chơi, con sẽ làmcho mẹ tất cả những gì có thể, nhưng trước hết, con phải ngoan
và học giỏi, vì dù thế nào, dù có lớn đến đâu, thì bé nhỏ vẫnluôn là sinh linh bé bỏng nằm trong vòng tay mẹ như đứa trẻkhông bao giờ lớn, đúng không mẹ ?
Nhân dịp 20-10 -2015 ngày phụ nữ Việt Nam thiêng liêng củanhững người thầy và của những người mẹ! con muốn dànhnhững lời chúc tốt đẹp đến tất cả, con hy vọng những cô giáo
sẽ luôn trẻ có sức khỏe,con hy vọng mẹ của con sẽ sống thậtlâu và luôn trẻ mãi để bên con! Mẹ ơi! Con yêu mẹ, yêu mẹnhiều lắm! Mẹ hãy luôn nhớ rằng dù đi đâu, dù bất cứ lúc nào
và bất kể con có đứng ở đâu trong cuộc sống này, con vẫn làcon của mẹ- là con của người mẹ tuyệt vời nhất thế gian, mẹnhé !
Tác giả bài viết: Đặng Mai Phương - Lớp: 10 chuyên Anh
Viết về mẹ: Viết cho người phụ nữ tôi yêu
Trang 17Cái nắng hè oi ả khiến nhiều người sợ khi phải ra ngoài đường,
sợ phải rời cái chỗ ngồi trong văn phòng mát lạnh thì ngoài kiagiữa cánh đồng mênh mông vô tận,mẹ đang gặt hái nhữngbông lúa đầu mùa,những bông lúa ngả vào lòng mẹ, rặm ngứa,hơi lúa phả vào người càng thêm oi nóng, ngột ngạt nhưng mẹmỉm cười rạng rỡ vẫn thoăn thoắt đôi tay vì năm nay được mùa.Bất chợt tưởng tượng ra khuôn mặt mẹ, Nó mỉm cười nhớ lạingày Nó còn bé, phảng phất đâu đây mùi rơm rạ cuốn nó về ký
ức ngày xưa, cái ngày mà bố nó đi làm xa biền biệt, chỉ có mẹ
và anh em nó ở nhà nên nó thường dẫn bạn tới nhà chơi trốntìm mà không sợ mẹ rầu la
Có lần bạn bè tới nhà chơi thấy nhà cửa bề bộn, chúng khoe mẹchúng là người gọn gàng năm nắp, nhưng chúng đâu biết…mẹphải gồng gánh nhiều việc để kiếm tiền nên ngoài việc đồngáng, đêm về mẹ còn nhận thêm việc may vá để làm, thời gianrảnh của mẹ chắc chỉ có những lúc mẹ ngủ vì mệt trên tấmghế, hay trên đống quần áo làm dang dở nhanh cho kịp giaohàng để có tiền đóng học cho anh em nó Nhiều lúc nó thấy mẹ
nó thật khỏe, mẹ có thể làm hết mọi việc luôn chân luôn tay màvới thân hình nhỏ bé ấy, mẹ nó đã cáng đáng bao nhiêu việcnhưng chẳng bao giờ nó thấy mẹ ốm, hay kêu than mệt mỏiVậy mà Nó- chẳng những biết yêu thương và giúp mẹ lại coi đó
là chuyện hiển nhiên mà mẹ phải làm, còn nó mỗi lần cắp cặp
đi học nhìn thấy cái bánh, nắm cơm trong cặp lại bảo mẹ tiếtkiệm toàn ăn đồ mẹ làm mà không cho tiền ăn sáng như tụibạn…
Thời gian cứ thế trôi đi, rồi nó cũng lớn cũng biết thương mẹ,giúp mẹ nhiều hơn nhưng vẫn chưa thấm được sự vất vả của
mẹ, vẫn hồn nhiên tụ tập bạn bè đi chơi, vẫn thức cả đêm đểlàm một tấm thiệp thật đẹp dành cho thầy cô giáo nhân ngày
lễ, vẫn lý do liên hoan cùng bạn để không ăn cơm nhà cho dù
mẹ có đợi và phần cơm…Ra trường, nó đi làm và ít khi về hơn,cũng chỉ thỉnh thoảng gọi về được vài cuộc điện thoại ngắn
Trang 18ngủi Mẹ biết nó có tiền tiêu nhưng vẫn gửi đồ ăn quê chonó”đảm bảo”mẹ nói nó dữ sức khỏe không nơi đất khách ốm lạikhổ, còn nó vẫn vô tư, nghe tai nọ bỏ tai kia, nhiều lúc nó cònphát cáu vì mẹ phiền.
Còn nhớ ngày trước, nhiều lần nó thấy dận mẹ vì so với mẹchúng bạn, luôn quan tâm, chăm sóc và tự hào về con cái, còn
mẹ nó, có nhìn bảng điểm cũng chỉ lướt qua rồi lại tất bật vớiviệc may vá, nhiều lần nó dỗi và cố chọc dận mẹ để mẹ để ý nóhơn nhưng cũng không thấy mẹ thay đổi, mẹ vẫn hì hụi nhữngđường may hơn là để ý nó Rồi một ngày, nó chợt tìm thấy cuốn
sổ tay nhỏ, cũ sờn….khóe mắt nó cay cay…đó là tất cả kỉ niệm
về nó được mẹ lưu dữ cẩn thận, từ tấm ảnh nó còn đỏ hoe, tớikhi biết lẫy, bò, ngày nó vào lớp 1…tất cả được mẹ ghi chú theotừng mốc nó lớn lên, có những dòng là niềm tự hào vì nó đượcgiấy khen, có những lần mẹ tự trách vì để nó ngã…Bất chợt nóthấy thương mẹ vô cùng, chỉ muốn ôm chầm lấy mẹ để nói lờixin lỗi nhưng nó cũng chẳng dám vì ngại
Ngày nó đi lấy chồng, mẹ vẫn theo sau và chỉ bảo nó từng týmột từ việc nữ công gia chánh tới quán xuyến các công việckhác, mẹ vẫn theo dõi nó và quan tâm nó hệt như một đứa trẻkhiến nhiều khi nó cảm thấy hơi bực vì được quan tâm quá mứcRồi nó cũng có con, lúc ấy mẹ lại là người phụ nó chăm con, từquê lên với chiếc làn toàn trứng và đồ mẹ tự may cho cháu, dụivào trán nó rồi nói: Lớn rồi, có con rồi mà còn vụng quá đấy, nókhẽ cười trừ
Có con mới hiểu lòng cha mẹ, có lẽ từ khi đi lấy chồng Nó mớibiết trân trọng và yêu quý hơn những lúc còn ở bên mẹ, đượcthoải mái làm những điều mình thích, được gối đầu lên cánh taygầy gò ấy và yên tâm ngủ say tới sáng Và có lẽ Nó cũng chẳngnhận ra mái tóc mẹ đã điểm sợi bạc, trên khuôn mặt ấy xuấthiện những nếp nhăn, cũng như đôi bàn tay ấy đầy những vếtchai sạn…Mẹ đã già, Nó chỉ muốn được ở bên mẹ nhiều hơn,
Trang 19được nấu cho mẹ những món ăn mẹ thích, được cùng mẹ dậysớm tập thể dục và được nghe mẹ rầy la mỗi khi Nó làm saiđiều gì đó Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều, nếu có kiếp sau convẫn xin được làm con của mẹ, mẹ nhé Đúng rồi, ngày mai sinhnhật mẹ, chắc chắn Nó sẽ cùng gia đình nhỏ về thăm mẹ, chắcchắn mẹ sẽ rất bất ngờ, nó sẽ lại được tận hưởng lại mùi rơm rạquê lúa, được sà vào lòng mẹ như đứa trẻ cần mẹ vỗ về.
Họ và tên: Chu Hồng Đông
Địa chỉ: Số 427 đường Phan Đình Phùng, Thành phố Thái
Nguyên
Viết về mẹ: Mẹ đừng khóc
“Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào,
Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào …”
Câu hát trong bản nhạc “Lòng mẹ” sáng tác của Y Vân ấy đã thâu tóm gần như hết đức tính của mẹ: Bao dung, độ lượng, nhân từ và suốt cả một đời sống để lo cho chồng, lo cho con Dấu hết những nỗi buồn trong đáy lòng – mẹ là nguồn sống, là nơi để con tìm về mỗi khi thành công hay thất bại
trên đường đời Khi con đủ khôn lớn cũng là lúc con đã gặp được nỗi lòng ấy của mẹ Người phụ nữ sinh toàn con gái và không nhận được sự sẻ chia, cảm thương từ ba…
Mẹ đừng khóc…
Mẹ ơi! xin đừng khóc
Giờ ba đi với người
Bên nhau họ cười tươi
Và con còn lại mẹ
Trang 20Từ khi là tấm bé
Mẹ cho con hiểu rằng:
“Đàn ông thích lăng nhăng
Đàn bà quen chờ đợi”
Hai mươi năm lệ rơi
Từng đêm con hiểu lắm
Phòng không mẹ đợi chờ
Còn ba đi “công tác”
Có chi đâu là khác
Con gái hay con trai
Đều là một bào thai
Đều sinh ra và lớn
Con cũng là phận gái
Hơn hai mươi tuổi đời
Hạnh phúc đang tới nơi
Tương lai thì mở cửa
Sao ba không thấy thế?
ẵm bồng trên tay, lo cho từ giấc ngủ, bữa ăn, đi học rồi việc làm Cả ba đứa con gái ấy có đứa nào không nhận được sự yêu thương ấy từ mẹ đâu Và chúng con biết điều ấy…