1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Tuyển tập tản văn _Cô đơn mấy lần Lep TUyen

29 198 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 29
Dung lượng 630,63 KB
File đính kèm Tuyen tap tan van- Co don may lan- ebook.rar (605 KB)

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tôi vẫn chờ và đợi, một điều gì đó, ở lâu mới thấy thành phố này mỗi đêm thao thao nhiều hơn vài nỗi nhớ những nỗi nhớ ẩn sâu vào lòng phố âm ỉ lặng im trong tiếng thở dài phu phen những

Trang 1

Cô đơn mấy lần

(Tuyển tập tản văn)

Lưng chừng cô đơn Mưa chiều long lanh Tháng ba lạc loài Giảng đường câm lặng Tháng ngày đã mất

Quê ngoại

Cô đơn mấy lần Mưa ngâu nơi đầu dốc Tình bạn là một cái cây

Có một người đi Mưa chiều xôn xao

Hàng rong Tôi nhớ những tháng tư qua

Tiếng năm mười

Trang 2

Lưng chừng cô đơn

Có rất nhiều điều phải đợi đến lúc tạm xa hay mất đi, người ta mới cảm thấy tiếc nhớ Nên tôi lúc này, Sài Gòn đâu đơn giản chỉ là một địa danh, những gác trọ đâu chỉ là chỗ người ta có thể để đến rồi để đi

Có những mối quan hệ chẳng thể gọi thành tên, đó có phải chăng là phố chẳng đủ rộng cho những kẻ yêu nhau, chẳng đủ dài để can đảm bước qua những ngày thương nhớ, và cũng chẳng có một chuyến xe nào đủ lâu để chở được người ta yêu thương nhất quay về Phải, những ai đã từng đi qua thương nhớ mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa

Sài Gòn này thật khó cho tình thương mến thương đi Đi thì đi, đi ăn kem đủ mùi, cà phê đủ vị, đi uống cà phê vỉa hè và được nghe em hỏi: anh sắp chịu lấy vợ chưa Tôi cười: hết năm này! Cái câu đó nghe thật oách Năm này? Bao giờ cho hết năm này?

Ừ, bao giờ nhỉ, nhưng mà hết ngày, hết tháng, thì cũng phải đến hết năm thôi

Tôi vẫn nghĩ đến một ngày lật lại từng trang giấy ngả vàng và đọc lại những gì đã qua Thế mà, lòng buồn như tuổi trẻ đang trước mắt mà thiếu đi điều gì đó không hay biết Nhưng, ai bảo tôi không còn những ngày sau này để viết tiếp nữa nào, rất dài và rất nhiều Còn những gì thật sự là trân trọng, là kỉ niệm, thì làm sao có thể mất đi, sẽ ở một vị trí an toàn trong lòng, luôn luôn Ở cái tuổi không còn dám ngây ngô, cũng chưa hẳn là người đàn ông hay người phụ nữ thực thụ, em à, vài lần đón đưa nữa thôi thì chúng mình thương nhau nhé

Tôi vẫn chờ và đợi, một điều gì đó, ở lâu mới thấy thành phố này mỗi đêm thao thao nhiều hơn vài nỗi nhớ những nỗi nhớ ẩn sâu vào lòng phố âm ỉ lặng im trong tiếng thở dài phu phen những ngày đầy gió Vậy thôi, sẽ vẫn là mùa hoa tháng sáu trong

kí ức tả tơi rụng đầy trên mái tôn cũ rỉ những ngày mưa chiều tạt vào gác trọ tầng hai, huống hồ gì?

< thèm đến nao lòng lại một lần thương

Ai bảo những mùa hoa không bao giờ trở lại nào?

Trang 3

Mưa chiều long lanh

Mình đã thành cây của đất này Sài Gòn tháng sáu ủ con người ta cho đến ngột ngạt

Và khi không khí như đặc quánh đến nghẹt thở thì trời ầm ào sấm dội mang đến những cơn mưa Mưa vắt qua những khối nhà, lấp đầy những kẽ tường nở toác vì khô hạn Hàng rong nhìn mưa, tạp hóa nhìn mưa, trẻ con nhìn mưa, sinh viên nhìn mưa, vui như hội Chờ cho mưa thấm, người người ào ra phố và bắt đầu vào vụ kẹt

xe chiều như thường lệ Tôi lại nhớ em mỗi chiều mưa

Tôi vẫn phải loay hoay với những phần cuối của đồ án tốt nghiệp Sau khi kết thúc, tôi sẽ rời bỏ thành phố này Những kỉ niệm vụn vặt có làm tôi nôn nao thì cũng đến lúc dằn lòng dẹp chúng sang một bên Sau những cơn mưa đầu tiên, một sớm mai tỉnh dậy mới thấy sự kì diệu mà thiên nhiên đã tạo dựng cho cuộc sống ở nơi này Những mảng trời trơ trọi hôm nào, chỉ mới sau vài ngày đã xanh mướt mát Và những loài cây lớn bé như chỉ chờ đợi hết cơn khát là vội vã vươn lên Mảnh đất này thật kỳ lạ, đến khi sắp rời xa tôi mới chợt nhận ra nó vẫn là một khoảng bí mật Lẫn vào trong sự đẹp xinh của tấp nập, của ồn ào là sự dung dị và giản đơn đến không ngờ Hệt như em

Tuấn lên ở lại với tôi một ngày Buổi tối, tôi rủ nó nhậu Nó ngồi đó Mái tóc đen lốm đốm bạc, gương mặt phẳng lặng như bóng tối Hơi thở thổn thức hòa vào từng làn khói thuốc như những uẩt khúc nhỏ giọt ăn sâu và ẩn mình vào lòng đất Hai ba lon thôi Ở đây hay về quê cũng vậy, hai chúng tôi thường ngồi lại với nhau cập kè hai

ba lon là khơi ra hết mọi chuyện Một câu chuyện rất cũ Hai năm rồi, phải, cũng phải đến hai năm rồi tôi mới chợt nhớ lại hay chính tôi cố tình bỏ quên

Một ngày mùa hè nào đó, em bước vào cuộc đời hai chúng tôi Tuấn yêu em cuồng dại Không phải vì những hiểu lầm trong một mối quan hệ tay ba như người ta thêu dệt, tôi rời quê lên Sài Gòn, đơn giản để Tuấn và em bắt đầu ở một nơi không có sự dằn vặt Sài Gòn xô bồ đến nỗi có thể chôn vùi mọi thứ thế nhưng sao nó nhỏ bé quá Em gặp tôi vào một chiều mưa Em đứng đợi trước cửa phòng trọ tôi Thân hình ướt sũng, em khóc Thấy em tôi như ngạt thở trước một trận dông dài Vì đôi

ba mảnh buồn riêng, chẳng phải tôi đã mong chờ cơn mưa đầu tiên của mùa hè là thế Cái cảm giác cả người tê tái đi vì lạnh, lúc ấy nghĩ sao mình hư đốn, không đủ can đảm bỏ đi Tự dưng trong thoáng chốc tôi thèm được yêu thương, được ai đó chia sẻ, dìu dắt nhau đi trên con đường đời ngổn ngang mà vì một nỗi đam mê trong những cô đơn nào đó tôi đã lầm lỡ đánh mất tình bạn và lòng tự trọng bấy lâu Ngày hôm sau, em bỏ đi Tôi chẳng dám gọi cho Tuấn, biết nói với nó điều gì đây, tình bạn và tình yêu là hai thứ khó phân xử nhất trên cuộc đời Mùa hạ dường như

đã về theo từng phím gió cứ hoài hát lời phiêu lãng theo những cơn mưa mùa hè ướt

Trang 4

mềm vai phố Mùa hạ tìm về bóng mưa bằng những câu chuyện kể chưa hồi kết thúc, khao khát những gì vụng dại nhất để rồi cậu bé trong tôi và Tuấn quẳng đi đôi đép nhỏ, cùng chạy trên con đường phía cuối mặt trời, gom góp vài yêu thương ngắn ngủi tuổi thanh xuân

Trang 5

Tháng ba lạc loài

Tôi tỉnh dậy Khi ấy sương vẫn còn bay quẩn quanh góc cửa trong ngỡ ngàng cái lạnh, trên mình vận duy chiếc quần cộc Tiếng điện thoại lại rền rĩ Là em Em nói đã quyết định rồi, từ hôm nay em sẽ bỏ tôi Không dưng tôi bỗng buồn, cái buồn không cưỡng lại được, buồn đến mặt đỏ trong gương, buồn từ hố mắt tràn ra hạt bụi Lòng khô khốc, rồi cười sặc sụa một mình Đường về thành phố sao mà dài?

10h sáng Sài Gòn tháng 3 chỉ là cái nóng đến mức nấm mốc cũng không sống được, cái nóng chăm sóc người ta từ cửa giường ngủ cho đến từng con phố, nếu như tôi không còn đủ sức ôm được nỗi cô đơn của mình trong đôi tay hai mươi ba tuổi bắt đầu biết đến sự già nua này, tôi sẽ chọn từ bỏ Đã biết là muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn phải bắt đầu, cho một bắt đầu khác để có cái cớ mà kết thúc

Sau những buổi làm, tôi hay lang thang trên đường Chiếc dream tềnh tàng vẫn vi

vu tốt, chẳng buồn mua xe mới Thế mới thấy thành phố này rất rộng và dài nhưng mình không thể đến và không thể về bất cứ số nhà nào Tôi không có nhà Anh bạn học cũng ở nhà thuê nhưng vừa mới rước thêm một cô nàng xinh đẹp đến thổi cơm chung, giặt quần áo hộ Tôi giận, ném đống đồ vào góc phòng trọ rồi bảo, máy cứ để đấy, mấy hôm nữa không thấy tao quay lại thì gọi bà ve chai đến mà thanh lý, có khi cũng được một tháng xôi sáng chứ không xoàng đâu Rồi tôi đi, ghé lại Bách Khoa, tôi vẫn còn thẻ sinh viên, chẳng ai nhận ra, tìm một góc bàn cũ không có ai ngồi phía sau nhà B6, nằm gác chân nghĩ thẩn thơ: bây giờ thì vô gia cư thật rồi Có cảm giác như gió đập vào mặt, cát tràn vào cuống họng, nước ùa vào sâu màng nhĩ, không thở được như lần gần như chết đuối tại Vũng Tàu Rồi được em vớt lên, không biết

có hô hấp nhân tạo không, nhưng em hiển nhiên là thiên thần của cuộc đời mình từ dạo đó Tôi lau mắt kính Một bên kính đã bị rạn Trong ấy những ngôi nhà, phố phường như đang vụn dần ra Tôi nhắn rủ em tối nay nhậu Em ừ gỏn gọn

Buổi tối, Sài Gòn như một giấc mơ cũ kỹ trong chiếc rương cũ cha tôi đóng trong ngày tôi được vào đại học Tôi đã không giữ được ký ức nào nguyên vẹn Tất cả đã hòa lẫn vào nhau Cha tôi thì già rồi Cha tôi không nhớ được gì nhiều Còn tôi, chẳng phải tôi đã cố gắng để quên được càng nhiều càng tốt? Rõ ràng là thiên hạ đã

vẽ chân dung những người cô đơn như một thứ bệ rạc và kém cỏi Men rượu cay nồng, con người ta chẳng thể tự nhiên mà uống rượu, thế mới thấy Sài Gòn này lắm đời người, lắm trăn trở nên quán rượu mọc lên khắp chốn Người ta tìm đến rượu như muốn tìm thế giới ích kỷ nào đó của chính mình Em ngồi cạnh tôi lẳng lặng, thi thoảng em cũng uống Tự nhiên tôi thấy yêu em điên cuồng đến vậy, chỉ muốn choàng vào vai em và hôn lên đôi môi hàm tiếu Tôi chỉ muốn hỏi em một cách thành thật, rằng em có hạnh phúc không? Nhưng tôi đã phải mang câu trả lời lặng

im của mình vào một thành phố khác, Sài Gòn chẳng đủ mạnh mẽ cho tôi cất lời

Trang 6

Hạnh phúc bao giờ cũng là trò chơi bí mật nhất của loài người Tôi đã ngăn mình

không khóc Chỉ là những giọt nước mắt tự chảy Nó được sinh ra và phải chảy hết

mình Thế thôi

Em dìu tôi vào nhà nghỉ Đến đây thì tôi không cong nhớ gì nữa Đầu óc tôi quay

cuồng như đầy lý trí khi bên em Tôi lờ mờ nhận ra tình thế của mình Hình như tôi

đã tự cởi đồ trên người mình Hình như tôi đã đi qua một vùng nắng hạn để đổ ập

mình vào một cơn mưa Và dường như tôi đã đánh rơi những giọt tình yêu trong

một vùng đất ngầm hoang dại Tôi đã lảm nhảm suốt đêm cái câu người ta chỉ nên

nói một lần trong đời: Anh yêu em Từng câu nói như từng vết dao cứa sâu vào tâm

trí Nhưng rất có thể đó là một khoảnh khắc đáng giá hơn nhiều lần triệu triệu

khoảnh khắc mà chúng ta đang lầm lũi trải qua Nếu tôi không còn nỗi buồn đau ấy,

giờ này tôi còn lại gì? Giữa cái thành phố hơn mười triệu người này, chốn nào cho

tôi kịp dừng chân

Sau khoác lại mình bộ đồ nồng nặc mùi bia, tôi xuống phòng khách nhà nghỉ Bà chủ

nhìn tôi ái ngại Tôi ghét cái nhìn đó Tôi muốn lao vào đập vỡ nó ra nhưng tôi

chẳng còn đủ lý trí nữa Bà chủ bảo cô gái đó đã đi vào tối hôm qua rồi và cũng đã

trả tiền phòng Tôi mỉm cười chua chát Đường về thành phố sao mà dài

Trang 7

Giảng đường câm lặng

Mùa đông đã đi qua, ấy là đi qua bên cửa sổ giảng đường Trong cái giảng đường sáng học, chiều học rồi tối lại học ấy, mùa đông dường như chưa ghé đến bao giờ

Tự dưng thèm cái lạnh khắc khoải của mùa đông, thế nhưng Sài Gòn có khi nào se lạnh Sài Gòn chỉ có gió đêm, lạnh thì không đủ mà cô đơn thì rất thừa Cả một mùa đông dài lê thê và lạnh lẽo bỗng dưng thành người xa lạ Bách Khoa tháng cuối năm đầy nắng Với tay kéo vội cánh cửa lớp để đón nắng sớm, một mùi hơi nhợt nhạt tựa màu da xanh xao của tôi những tuần thi cuối Chị ngồi đó, ung dung và khuôn mặt

đỏ ửng chếnh choáng như bầu trời thanh thản sau mây mưa Nhưng nắng đã về, và mùa xuân cũng chẳng còn xa nữa Chị đã đặt vé tàu, chị nói chị nhớ quê hơn nhớ trường lớp, chị nói muốn cưới chồng hơn học đại học: ‚thế thôi, cậu nhóc đừng thắc mắc‛

Một chiều nào đó, chị cùng tôi ngồi trong giảng đường, hoàng hôn trên bến sông chụp xuống những quả đồi vuông vức chung quanh thứ ánh sáng tiếc nuối Tôi nốc một hơi hết chai nước, giọng vẫn khàn đặc Chị à, phải chi chị đừng quá đẹp và chị đừng làm chị thì chắc tôi yêu chị mất Chị bật cười, phải chi cậu đừng quá xấu trai một cách lạ lùng và ngu ngốc một cách đặc biệt thì tôi có thể dành cho cậu một cơ hội kiểu ‘thoáng qua’ Giảng đường mỗi chiều thường vắng lặng, ca học đêm bắt đầu lúc bảy giờ và chúng bạn tranh thủ đi tụ tập ăn uống trước cổng trường Chị muốn tôi chở chị về, rất nhiều kẻ sẵn sàng trả tiền để được chở chị Những phiến mây xám xịt sà xuống ngang khung cửa, phản chiếu ánh đèn một màu nóng ấm Tôi lặng thinh, phải chi chị đừng quá đẹp làm gì, mà lại thêm nghiệt ngã nữa?

Tôi quen chị trong chuyến đi mùa hè xanh năm đầu tiên học đại học, khi đó chị đã là

cô sinh viên thực tập Tôi thấy chị đẹp nhất vào khoảng thời gian đó Thứ xuân thì nảy nở và vươn dài tinh khôi mà hoang dại, sự nhiệt thành và tinh tế của chị cắm sâu vào trong tôi những ấn tượng tốt đẹp, bập bùng, nhảy múa như ánh lửa trại trong đêm cuối ăn mừng chiến dịch Đêm đó, chị hát rất hay Nhưng tôi không đủ tự tin để bước sâu vào người con gái này, tôi sợ mình khờ khạo trong đôi mắt thăm thẳm ấy Tôi thích mân mê những kỉ niệm nhưng lại sợ những khoảnh khắc vụt đến rồi vụt đi Tuổi mười tám, chập chờn trong lòng thứ xúc cảm mơ hồ, có khi rạo rực đến phát điên rồi lắm khi im bặt, dịu dàng như những nỗi buồn của mưa nắng Tôi hay ngồi chung với chị trên giảng đường vào các ngày đầu tuần vì khi đó tôi siêng đi học hơn Chị nói tôi sẽ là một gã nào đó, yếu ớt với đôi kính cận suốt ngày ngồi nhặt nhạnh thứ kiến thức rỗng tuếch trên giảng đường nếu không gặp chị Sau những buổi học khô khan trên giảng đường, tôi hay chở chị dạo qua những khu phố người Hoa, dạo qua biết bao con đường để tìm kiếm thứ bình yên hay sỗ sàng nhất

Trang 8

đâu đó trong cái thành phố này Tôi thả rông những suy nghĩ của mình, mường tượng lại tiết học vừa qua, nhớ lại khuôn mặt suy tư đến đáng thương của chị khi gặp bài toán khó Chị lại hát vu vơ, ngoài kia cơn gió như ngưng lại còn lòng tôi chông chênh đầy giông bão

Tôi nói với bạn, tôi không chắc nhưng chắc có người đang thương tôi Bạn nói rằng thời gian làm người ta chạy trốn nhiều thứ, kể cả tình yêu Chị nhắn tin bảo tôi đừng nhớ chị Trời cuối thu mang cảm giác buồn tẻ, mùa đông đi rồi lại đến, cái lạnh hơi

se của thành phố hai mùa đã như gần gũi Tôi ngồi trong giảng đường, nhìn lấp lóa phía bên kia chân trời Tôi muốn hỏi chị một cách thành thật rằng như vậy chị có hạnh phúc không Hạnh phúc và dục vọng bao giờ cũng cuốn con người ta vào vòng lẫn quẫn Khi chị quàng tay qua cổ, hôn lên má tôi, tôi gần như muốn bỏ chạy Tôi sợ mình lỡ tay đánh vỡ mọi thứ nhưng sự hèn nhát và ích kỷ đôi khi mạnh mẽ như sóng thần, phá tung tất cả Giảng đường ấy, bao thế hệ sinh viên bị bỏ lại chơ vơ giữa đường đời, cái thở dài trơ trọi trôi vào lòng như nỗi niềm đau xé và câm lặng

Trang 9

Tháng ngày đã mất

Những ngày cuối đông thư thả, tôi thường khoác lên mình vẻ buồn bả và tỉnh rụi dạo quanh cánh đồng, lần vào khúc ngoặt bất ngờ của con sông gầy gò cắt qua, tôi như đứa trẻ tuyệt vọng níu tìm hơi mẹ ngày cũ Dọc bờ kênh, cỏ tranh kết dày, thò xuống dòng nước như gục đầu gội tóc, đám lục bình li ti tím ngắt phai màu trên nền sông xanh đẫm, ngó sang thấy một vạt đồng mất hút trơ trọi và nứt nẻ, ngó lại thấy những dải mây giăng trắng xóa, heo hút vùng sơn khê

Vòng vèo một hồi, tôi gặp Viễn đầu ngõ Thị trấn này có duy nhất hai dãy nhà chạy dài hai bên đường cái, mùa đông về đỏ rực những ngọn bàng đang thay lá Tôi cho mình cái quyền không thuộc về nơi này, tôi sợ những tháng ngày cô quạnh như cái bóng trơ trọi trên con đường đó, chỉ có Viễn là mặn mà với tình làng xóm Thị trấn của Viễn bao năm qua vẫn vậy, mảnh đất này không biết trồng gì, người ta bỏ hoang cho dê bò chạy khắp Giống như cô lỡ thì từng thời xuân sắc, thị trấn nằm ẩn mình bên những ngọn đồi nham nhở, hắt hiu những phận người quần quật làm lụng quanh năm mong kiếm đủ cái ăn, cái mặc Viễn nói thị trấn giờ buồn hơn xưa, bảo nhớ nhiều về ngày còn bé, nhớ có lần tôi với Viễn từng tranh nhau quả bóng bay mẹ mua cho nó, những quả bóng bay đầy màu ngồi thổi phì phẹt để rồi hai bên má nhoe nhoét hai màu xanh với hồng Viễn nhớ mẹ, đoàn người xa lạ mang thứ hào nhoáng

xa xôi từ phố về lũ lượt kéo dân thị trấn lên thành thị mong muốn đổi đời, kéo luôn

mẹ nó đi Mẹ Viễn không còn trở lại nữa, nó ghét thành phố

Viễn ở lại thị trấn, với bao tâm huyết và chắt chiu còm cõi, giờ thị trấn cũng chỉ là miền cỏ hoang Viễn thất vọng quay đi, nghe như có tiếng gió như mảnh tre xé ngang bên tai, nó bảo tự dưng nhớ mẹ Suốt những buổi chiều ấu thơ, hắn nhìn ra đường và khóc trong bóng tối lụi xuống dần Đời Viễn buồn như chén rượu nhạt Tôi vẫn không hiểu được Viễn sống ngần ấy năm để làm gì, nó như con thú hoang bị lạc khỏi bầy, bạc bẽo với chính bản thân mình Chúng tôi giống nhau ở chỗ có cái nhìn quá góc cạnh với cuộc sống nhưng tâm tư của Viễn với tôi vẫn là một trang giấy trắng vô hình và nham nhở Cuộc đời không cho Viễn nhiều tình người nên nó quý những mụn bạn vặt vãnh Vặt vãnh như tôi

Chúng tôi leo đồi Lâu ngày không tập thể dục, chân tôi mỏi nhừ Nó nhìn tôi ra vẻ

ăn hại Viễn chỉ kia là mộ ba nó Đám hoa trang rũ rượi ướt đẫm nắng chiều, cỏ mọc tràn vào hoa Từ ngày mẹ nó đi biệt, ba nó bỗng lầm lì rồi lao vào rượu chè mặc lời dàm pha của làng xóm Ba nó hiền như củ sắn Những vết thương lành rất mau bên ngoài nhưng âm ỉ bên trong qua bao ngày tháng, rồi đến lúc nhói lên tột cùng rồi lụi tắt Tôi đứng chênh vênh nhìn xuống thị trấn thấy đất đẹp, cây cũng đẹp nhưng sao con người lầm lũi quá Viễn nói mày qua chào ông già tao đi rồi tối tao xách chai

Trang 10

rượu qua nhà mày Hóa ra chúng tôi cũng một loài rừng rú, mỗi đứa một cuộc đời rành mạch nhưng vẫn muốn dính líu nhau bởi thứ rượu bần hàn

Năm tháng xa nhà làm tôi có cái tính thực dụng của người thành phố, đôi khi tôi khó quyết định suy nghĩ của mình rành mạch Tôi không biết nữa Nhưng tôi yêu em, tôi thấy em bên Viễn đầm ấm, mọi thứ như đổ vụn dưới chân mình Tình yêu như một giấc mơ buồn thảm mà đến tận bây giờ tôi vẫn thấy mình có lỗi Để rồi bây giờ khi gặp Viễn, cái cảm giác luyến tiếc một thứ không thuộc về mình cứ dày vò tâm trí tôi Tôi khác Viễn, tôi thích đắm mình trong những điều đã vụn vỡ, còn Viễn thì vứt chúng sang một bên

Chúng tôi ngồi hút thuốc dưới gốc thông già cụt ngọn Thi thoảng có chiếc xe tải chạy oạch qua Mùa đông khô khốc như một đám bụi bám trên tờ lịch tháng chạp Tôi định mở miệng hỏi về em, về tình yêu của Viễn nhưng lại thôi Ngày tôi ra đi, tôi

và nó cũng đã dằn vặt nhiều nhưng đó vẫn là sự lựa chọn của em Viễn yêu em một cách điên cuồng và thầm dại Không ai có thể xóa bỏ trong nó những tháng ngày ngây ngất đó Viễn rít hơi thuốc gồng trong lồng ngực một bình khói Viễn chẳng có

gì nhưng chí ít nó vẫn còn một người con gái là em luôn yêu thương và mong chờ Viễn nói nó nhớ nụ cười của em, trong ngần và tĩnh lặng như con gió lùa qua khe đá

Nụ cười và tuổi thanh xuân của em đã trao trọn cho nó mất rồi Viễn hướng cái nhìn

xa xăm lên nền trời, đôi mắt đỏ quạch, không biết vì nước mắt, vì khói bụi hay vì những đêm thao thức bởi một kí ức xa vời Hoàng hôn treo trên rặng tre đầu ngõ, Viễn bảo nó cũng yêu em lắm Nó rít thêm một hơi thuốc Tôi lặng thinh ngồi lịm trên phiến đá dài cho đến khi nó vỗ vào vai áo tôi: ‚Về đi, trời lạnh‛

Chúng tôi xuôi đồi Những đám cúc dại vàng tươi bên đường Những suy nghĩ cứ luồn lách và phủ lấy tâm trí Tôi nhìn những chỏm đồi trọc, cứ thể từ đó mà sinh ra vạn vật Ào ạt Vội vã Đắng cay Thị trấn dần hiện ra phía trước, những dãy nhà heo hút nhập nhoạng trong ráng chiều Cái túi dày cộp chứa vài bụi sả rừng Mẹ dặn tôi

có lên đồi thì nhổ về vài nhánh cho bữa cơm tối Bờ lau xào xạc, con chim hoan lạc cất tiếng kêu ánh ỏi Mái tóc của Viễn dài như mớ rễ tre, phủ tràn hai bờ vai rộng Tôi nhìn tuổi thơ của ba chúng tôi trôi qua nhanh như một bóng nắng, như dòng nước lũ, trôi cả bèo bọt phù sa Tôi bảo Viễn thấy khó sống thì dọn đi nơi khác Nó lặng im Không biết đây là lần thứ mấy tôi tôi nói thế Nhưng Viễn chẳng buồn trả lời và cũng chẳng đi đâu

Tôi rời Viễn trước cửa nhà Mẹ tôi đang lom khom nhặt nhạnh vài thứ gì đó trong vườn, cây chổi dừa nằm lăn lốc bên bờ rào Tôi ngồi bệt xuống băng ghế đá chữ U nhìn mẹ tôi Lâu quá tôi không nhìn mẹ tôi, sao vai mẹ gầy và còng nhiều đến vậy Những tháng ngày gian khó của chúng tôi không còn Nó trôi qua thời thơ ấu của tôi bình thản như những cảm giác khó gọi tên Ở đó có tiếng thở dài của những muộn

Trang 11

phiền cuộc sống làm tôi thường ngán ngẩm Mẹ hay ngồi khâu những chiếc túi nhỏ chứa tiền lẻ khi trời dịu Những hạt nắng mềm mại và nhõng nhẽo xuống mái tóc đen huyền của mẹ, phủ xuống cuộc đời chắt chiu của chúng tôi Mẹ hỏi mới qua thăm thằng Viễn à Thằng bạn mày cũng lạ, vì con nhỏ đó mà sống vô cảm Tôi đâm thắc mắc

- Thì con Hương đó Nó bỏ theo trai thành phố rồi Mẹ tôi tỉnh rụi

- Sao mẹ biết chuyện đó Tôi gặng hỏi

- Cả cái thị trấn này ai mà không biết Vì chuyện đó thằng Viễn bỏ nhà đi mấy tháng trời, ba

nó vì thế mà đâm bệnh rồi mất đó

Tôi sững sờ Ừ, mẹ nói sai rồi, không phải cả cái thị trấn này đều biết chuyện đó, không phải còn tôi là vô tình chẳng hay biết gì đấy thôi Ừ mà tôi đâu phải người của thị trấn này đâu Tôi khác Viễn, tôi thích đắm mình trong những điều đã vụn vỡ, còn Viễn thì vứt chúng sang một bên Nỗi sầu như rụng rời, hay tôi tự đánh rơi nó,

tự bên này giấc mơ

Trang 12

Quê ngoại

Mùa thu tháng mười mang một nỗi niềm dìu dịu Bắt đầu từ mùa thu năm mười hai, tôi thường thích tung tăng trên sườn đồi, nơi có những dải hoa vàng lọt thỏm những màu xanh thẫm của bình nguyên, ngó lên chỉ thấy mây giăng, ngó ra thì toàn rừng

rú Mỗi chiều về, mảnh gió mồ côi heo hút qua góc đồi, buồn buồn như một nỗi nhớ của kẻ đương yêu

Ông ngoại thường vác rựa lên con đồi ấy Ông men theo cái lối mòn mọc toàn dương

xỉ mùa giao tử Sau cơn mưa, mùi ẩm mốc hoen rỉ bốc lên nhẹ ngọt như hương nhánh lan rừng ông treo nơi trái cửa Ông lang thang kiếm vài bụi măng dại cuối mùa Ông đợi một mùa những rặng tre sẽ rộ bông trắng ngần, chợt nhận ra tuổi già cuối cùng cũng tàn nhẫn tìm ra ông Mẹ khóc nhiều, bà ngoại ốm một trận thập tử nhất sinh Sau cơn bệnh, bà ít nói, lưng bà khằm hẳn xuống như một dấu hỏi lặng thầm cho những đớn đau đang dần xa xỉ

Bà ngồi đó, im lìm nhìn đám nhặng bu tới tấp đám cá khô, hai hốc má sâu khắm khẽ rung lên Hôm nay trời nắng, bà đem chúng ra phơi, bà nhìn ra phía xa con đường vắng Bà đợi, ngày lễ thế nào cũng có con Thủy, con Mai hay thằng Bằng về Bà sẽ nấu cơm và làm cho chúng miếng cá khô nướng Bà thường ngày không ăn cá khô,

bà thích ăn đồ chua hơn Người già họ chẳng cần gì những món ngon, những thứ dân dã cũng đủ cay đắng cả tháng ngày Rồi chẳng đứa con nào về với bà cả, bà lại cất mớ cá khô vào lọ Rồi bà ra vườn xua lũ gà ra khỏi đám nghệ mới trồng, tiếng gà quang quát cùng tiếng bà sang sảng giữa giấc trưa Ngoài kia, con đường vẫn cong cong và nắng thì rất vội

Tôi lớn lên nơi vùng quê hẻo lánh Tôi vẫn hay hỏi nhưng ông ngoại chẳng biết tại sao lại chọn chốn này Rồi ông nhướng đôi mày về phía xa xanh thẳm Ông bảo, buổi loạn ly, biết đâu mà chọn Ông nói từ khi gả mẹ cho ba tôi thì mảnh đất này đã

là quê hương thứ hai của ông rồi, đi xa lại thấy nhớ Ông hay dắt tôi lên sườn đồi hóng gió Hai ông cháu ngồi la la một bài hát nào đó chẳng biết tên mà người ta hay phát trên radio Rồi ông kể chuyện ông đi lính, trải qua bao bom rơi đạn lạc Rồi ông quen bà qua mai mối, sinh ra mẹ Đứa con gái đầu lòng mà ông luôn dành tình yêu thương đặc biệt Trong đời ông chỉ có hai người phụ nữ quan trọng nhất, đó là bà và

mẹ Cũng chính vì thế mà ông buồn nhiều hơn khi mẹ ôm hai đứa con xót xa bỏ nhà

đi trong lời cay nghiệt của bà Ông buồn bà, ông buồn mẹ, rồi ông lại vác rựa lên đồi kiếm những bụi măng rừng, làm món măng chua mà cả hai mẹ con đều thích

Giờ đây khi đã qua tuổi dại, tôi mới biết mình cần một chốn nào đó để quay về Quê mình từ ngày ông đi thay đổi nhiều quá, những con đường nhựa phẳng lì, bóng loáng buổi sương tan Tôi về quê, vác cái thân hình thư sinh gầy gò và tử tế về ‘ăn

Trang 13

chực’ nhà bà mấy hôm Bà tíu tít ra vườn nhặt vài nhánh cải vàng nấu canh, trộn cũng mùi lá bưởi phơi ráng chiều Bà cũng chiên cá khô nữa, nhưng không có măng chua

- Bà hỏi con bé lúc trước dẫn về đâu rồi, tưởng chúng bay lấy nhau rồi chứ

- Mẹ con không thích bà ạ - Tôi ra vẻ hờn dỗi

- Tao thấy nó xinh mà bây, con mẹ mi thật là

Nói tới đó mình phì cười Tôi bỗng nhớ mẹ Tôi nhìn bà thật lâu Thật ra mẹ giống bà rất nhiều Tôi không muốn nhắc nhiều về mẹ, sợ bà giận Bữa cơm hôm đó bà rất vui Niềm vui như pha loãng, chờ một ngày bám bụi

Chiều, tôi lại thích la cà trên sườn đồi Bây giờ người ta đã chặt bớt cây xung quanh Ánh nắng chiếu vào nhiều hơn Lúc đầu cái gì cũng thấy lạ, cứ nghĩ là chẳng thể nào nhớ các con đường chằng chịt, giờ lại nhắm mắt đi tới, cứ như đứa trẻ lại muốn chập chững tập đi sau một thời gian tập chạy vội vàng vậy Người ta sẽ quên dần và chợt nhận ra cuộc sống vốn bắt đầu như thế đó, chẳng kịp bàng hoàng và suy ngẫm lại chút gì

Đêm nay, bà không ngủ Tôi ngồi thừ người nghĩ chuyện vẩn vơ, những con chữ chữ chạy loay hoay trong đầu, rồi bị bôi đen và trôi đi mất Bóng bà in lên nền tường loang lổ Mùa đông sẽ bắt đầu như thế nào nhỉ? Mùa đông này tôi ăn bữa cơm của

bà mà nhớ bữa cơm của mẹ Mẹ nhớ con, gọi điện bảo sao ít về Con tuôn ra nào là thực tập, đồ án Khi mẹ tắt máy rồi mới thấy mình vô tâm và ích kỷ Bóng bà vẫn lặng thinh Cháu khẽ đặt tay lên lưng bà vuốt ve làn da khô khốc sau tà áo mỏng, thì

thầm: “Đừng giận mẹ con nữa, bà nhé”

Trang 14

Cô đơn mấy lần

Đồng hồ điểm chín giờ hơn, cô khoác thêm chiếc áo, bỏ quyển sách trong túi, cô khép cửa đi ra Cái quán café đầu hẻm cũng như mọi ngày, vắng vẻ Cô ghé lại, cạnh

cô, một cặp tình nhân đang e ấp, ngó qua ngó lại hơi ngại ngùng Phố thâm trầm trong hơi mưa chiều còn vương lại, vài dòng xe nối nhau ngập ngừng lướt qua ánh đèn mơ hồ chứng tỏ thời khắc kẹt cứng của giao thông đã chấm dứt Cô nghèn nghẹn nhìn cảnh đôi tình hân bên cạnh Tình yêu! Chàng trai cười nói nhẹ nhàng, cô gái luôn khẽ mỉm cười Ánh mắt họ nhìn nhau e dè nhưng vẫn đủ mạnh dạn cho đôi tay quấn lấy nhau Cô cũng từng có những phút giây như thế, cô cười nhạt trong lòng, bất mãn Cuộc sống có lẽ luôn cần tình yêu, con người ta sống có lẽ là thật sự

để yêu nhau Cô nhớ lần đầu tiên anh gặp cô Khi ấy, cô đón nhận anh như một mối tình đầu trong veo và mãn nguyện Bây giờ cô dần hiểu câu nói của anh bạn thân:

‚Yêu thì đã sao, mất nhau thì đã sao, nếu chịu được mất nhau, chịu được đớn đau thì thôi đừng yêu mà hờ hững‛

Khí trời có mùi ẩm mốc khó chịu sau cơn mưa chiều dai dẳng, thế là khoảnh khắc sắp tàn một ngày lại ùa đến trong cô, nỗi cô đơn đến bình lặng, sự hạn hẹp và vồ vập của màn đêm, tưởng chừng như sau cái thời khắc những tia sáng cuối cùng le lói sau lưng trời, dẫu cố níu vài giây cho góc phố co mình thì vẫn đâu đây hiện ra những góc tối, những kiếp người thầm lặng, ai bảo thành phố này luôn ồn ào, nhộn nhịp

Cô thi thoảng hay ngồi quán nước này lắm, nó nằm ngay đầu hẻm Cô thích bà cụ dễ tính, cũng thích cái cách mà bà hay bỏ thêm một lát chanh mỏng vào ly trà nóng nhàn nhạt và hình như cô cũng nghiện những ly trà chanh của bà mất rồi, nghiện luôn cái quán nước tối khuất mình sau hai dãy nhà cao tầng, trong bóng tối làm cô

dễ dàng nhận ra sự phồn hoa giả tạo và sự ồn ào bon chen của chốn thành thị

Người đàn ông ngồi cạnh cô bất giác đặt mạnh ly nước Cô khẽ nhìn sang, hơi thở thoáng mạnh, không rõ mặt anh Anh ngồi một mình, ánh đèn đổ bóng cây xuống chỗ anh ngồi Chiếc áo khoác kéo cao cổ che hết khuôn mặt anh Thi thoảng nhìn lên trời rồi anh lại chằm chằm ngắm phố Cô nhìn anh lần nữa Có một cái gì đó hiếu kì nơi anh mà cô phải nhích hẳn người sang một bên để nhìn cho rõ Anh cuốn hút đến

lạ Một sự lạ lẫm và đồng cảm đến từ anh làm cô bỗng quên tất cả và thực sự muốn biết anh đang nghĩ gì Cô cảm nhận con tim mình sao run rẩy, yếu đuối trước con người này

Bóng tối ngày càng đậm trong con hẻm Những vòm mái nhà sẫm màu thấp thoáng

ẩn hiện trong thứ ánh sáng chập chờn hắt ra từ hai dãy nhà bên cạnh Đôi tình nhân thì thầm to nhỏ rồi nắm tay nhau đứng dậy Đắm mình trong hạnh phúc, họ chắc

Ngày đăng: 09/11/2016, 22:25

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w