Giáo án điện tử Robinsơn ngoài đảo hoang, thuộc chương trình ngữ văn lớp 9. Đây là giáo án điện tử tham dự cuộc thi giáo viên dạy giỏi cấp cơ sở. Giáo án có đầy đủ các bước hoạt động và điều hành trong một tiết học, là tài liệu bổ ích cho Quý thầy cô và các em học sinh trong quá trình giảng dạy và tiếp thu môn học ngữ văn lớp 9.
Trang 1CHÀO MỪNG BAN GIÁM KHẢO
VỀ DỰ GIỜ DẠY THANH TRA THI ĐUA
MÔN NGỮ VĂN
Trang 2TIẾT 146: RÔ-BIN-XƠN NGOÀI ĐẢO HOANG
(Trích Rô-bin-xơn Cru-xô)
Đ Đi-phô
Trang 3Đe-ni-ơn Đi-phô
- Đi-phô (1660-1731)
là nhà văn lớn của
Anh thế kỉ XVIII.
- Ông đến với tiểu
thuyết khá muộn, khi
đã gần 60 tuổi.
Trang 5- Nhan đề đầy đủ: “Cuộc đời và những chuyện phiêu lưu
kì thú của Rô-bin-xơn Cru-xô.”
- Sáng tác năm 1719 - Dựa vào câu chuyện có thật về chàng thuỷ thủ Xen-kiếc.
- Thể loại: tiểu thuyết phiêu lưu viết dưới hình thức tự thuật Kể theo ngôi thứ nhất.
- Gồm 18 chương.
Trang 6Để viết tiểu thuyết này, Đi-phô đã dựa vào một sự kiện có thật Năm 1705, thuỷ thủ Xen-kiếc
bị lạc vào đảo hoang Gioăng Phéc-nan-đéc ở
ch a có dấu chân ng ời Đến năm 1709, may ưa nay ưa nay
dũng cảm từng đi vòng quanh thế giới, giải thoát
đ ợc cho Xen-kiếc ưa nay
Trong lúc hầu nh ng ời thuỷ thủ bất hạnh ưa nay ưa nay trong câu chuyện có thật, Xen-kiếc trở về với trạng thái hoang dã bị thiên nhiên khuất phục ; thì trong tiểu thuyết của Đi-phô, Rô-bin-xơn đã khuất phục và chiến thắng hoàn cảnh thiên nhiên.
Trang 7Chàng Rô-bin-xơn sinh năm 1632 ở Yoóc-sai
n ớc Anh, là ng ời a hoạt động, ham thích ưa nay ưa nay ưa nay
nô lệ ở Xa-lê Ma-rốc, hai năm sau trốn sang Bra-xin.
Lần thứ ba, xuống tàu đi Ghi-nê buôn bán, gặp bão, bị đắm, các thuỷ thủ chết hết, chỉ một mình Rô-bin-xơn sống xót dạt vào một đảo hoang ngày 30/9/1659, khi ấy anh 27 tuổi Tự mình dựng lều, trồng trọt, săn bắn, chăn nuôi
đối diện với thiếu thốn, khó khăn, gian khổ với hoàn cảnh khắc nghiệt sau 28 năm 2 tháng 19
ng y mới trở về n ớc ày mới trở về nưước ưa nay
Trang 8HƯỚNG DẪN ĐỌCGiọng trầm tĩnh, vui vui, pha chút hóm hỉnh, tự giễu cợt
Trang 9Phần 1:Từ đầu … dưới đấy ->Cảm nhận chung của Rô-bin-xơn
->Trang phục của Rô –bin-xơn
-> Diện mạo của Rô-bin-xơn -> Trang bị của Rô-bin-xơn
BỐ CỤC
Phần 4: Còn lại
Phần 2: Tiếp áo quần của tôi.
Phần 3: Tiếp khẩu súng của tôi.
Trang 10Nếu có ai đó ở nước Anh gặp một kẻ như tôi lúc bấy giờ, chắc tôi sẽ làm cho họ hoảng sợ hoặc phá lên cười sằng sặc; và lắm khi tôi đứng lặng ngắm nghía bản thân mình, tôi cứ mỉm cười tưởng tượng tôi lang thang khắp miền Y-oóc-sai với trang bị và áo quần như vậy Xin các bạn vui lòng hình dung bộ dạng của tôi dưới đây.
Đọc lại đoạn văn mở đầu và cho biết nhân vật xơn cảm nhận chung về chân dung của mình như thế nào ?
Trang 11Tôi đội một chiếc mũ to tướng cao lêu đêu chẳng ra hình thù gì làm bằng da của một con
dê, với mảnh da rủ xuống phía sau gáy, vừa
để che nắng, vừa để chắn không cho mưa hắt vào cổ; ở miền khí hậu này, chẳng gì tai hại bằng nước mưa luồn trong áo thấm vào da thịt.
Tôi mặc một chiếc áo bằng tấm da dê, vạt áo dài tới khoảng lưng chừng hai bắp đùi, và một cái quần loe đến đầu gối cũng bằng da dê; quần may bằng tấm da một con dê đực già, lông dê thõng xuống mỗi bên đến giữa bắp chân, chẳng khác nào quần dài; tôi không có bít tất mà cũng chẳng có giày, nhưng đã làm cho mình được một đôi, chẳng biết gọi là gì, giống như đôi ủng, bao quanh bắp chân và buộc dây hai bên…, nhưng hình dáng hết sức
kì cục chẳng khác gì áo quần của tôi.
Trang 12Em có đồng ý không? Vì sao?
Trang 14Quanh người tôi là một chiếc thắt lưng rộng bản bằng da dê phơi khô thắt lại bằng hai sợi dây cũng bằng da dê để thay cho khóa, hai bên có hai quai đeo, nhưng không đeo kiếm và dao găm mà lủng lẳng bên này một chiếc cưa nhỏ, bên kia một chiếc rìu con Quàng qua vai tôi là một đai
da khác hẹp bản hơn, hai đầu cũng buộc lại bằng dây như thế; và ở cuối đai, phía dưới cánh tay trái của tôi, đeo lủng lẳng hai cái túi, cả hai cũng đều làm bằng da dê, một túi đựng thuốc súng và túi kia đựng đạn ghém Tôi đeo gùi sau lưng, khoác súng bên vai, và giương trên đầu một chiếc
dù lớn bằng da dê, xấu xí vụng về, nhưng lại là thứ cần thiết nhất cho tôi, bên khẩu súng của tôi
Trang 16Còn về diện mạo tôi, nó không đến nỗi đen cháy như các bạn có thể nghĩ về một kẻ chẳng quan tâm tí gì về da dẻ của mình lại sống ở vào khoảng chín hoặc mười độ vĩ tuyến miền xích đạo Râu ria của tôi đã có lúc tôi để mặc cho nó mọc dài đến hơn gang tay; nhưng vì tôi có cả kéo và dao cạo đủ dùng, nên tôi cắt đi khá ngắn gọn, trừ hàng ria ở môi trên tôi xén tỉa thành một cặp ria mép to tướng kiểu Hồi giáo như ria vài gã Thổ Nhĩ Kì tôi gặp ở Xa-lê, vì người Ma- rốc không để ria theo kiểu như người Thổ; tôi chẳng dám nói cặp ria mép ấy dài đến mức có thể dùng treo mũ của tôi; nhưng chiều dài và hình dáng kì quái của chúng cũng khiến cho mọi người phải khiếp sợ nếu như là ở nước Anh.
Trang 17Nếu có ai đó ở nước Anh gặp một kẻ như tôi lúc bấy giờ, chắc tôi sẽ làm cho họ hoảng sợ hoặc phá lên cười sằng sặc; và lắm khi tôi đứng lặng ngắm nghía bản thân mình, tôi cứ mỉm cười tưởng tượng tôi lang thang khắp miền Y-oóc-sai với trang bị và áo quần như vậy Xin các bạn vui lòng hình dung bộ dạng của tôi dưới đây.
Tôi đội một chiếc mũ to tướng cao lêu đêu chẳng ra hình thù gì làm bằng da của một con dê, với mảnh da rủ xuống phía sau gáy, vừa để che nắng, vừa để chắn không cho mưa hắt vào cổ; ở miền khí hậu này, chẳng gì tai hại bằng nước mưa luồn trong áo thấm vào da thịt.
Tôi mặc một chiếc áo bằng tấm da dê, vạt áo dài tới khoảng lưng chừng hai bắp đùi, và một cái quần loe đến đầu gối cũng bằng da dê; quần may bằng tấm da một con dê đực già, lông dê thõng xuống mỗi bên đến giữa bắp chân, chẳng khác nào quần dài; tôi không có bít tất mà cũng chẳng có giày, nhưng đã làm cho mình được một đôi, chẳng biết gọi là gì, giống như đôi ủng, bao quanh bắp chân và buộc dây hai bên…, nhưng hình dáng hết sức kì cục chẳng khác gì áo quần của tôi.
Quanh người tôi là một chiếc thắt lưng rộng bản bằng da dê phơi khô thắt lại bằng hai sợi dây cũng bằng da dê để thay cho khóa, hai bên có hai quai đeo, nhưng không đeo kiếm và dao găm mà lủng lẳng bên này một chiếc cưa nhỏ, bên kia một chiếc rìu con Quàng qua vai tôi là một đai da khác hẹp bản hơn, hai đầu cũng buộc lại bằng dây như thế; và ở cuối đai, phía dưới cánh tay trái của tôi, đeo lủng lẳng hai cái túi, cả hai cũng đều làm bằng da dê, một túi đựng thuốc súng và túi kia đựng đạn ghém Tôi đeo gùi sau lưng, khoác súng bên vai, và giương trên đầu một chiếc dù lớn bằng da dê, xấu xí vụng
về, nhưng lại là thứ cần thiết nhất cho tôi, bên khẩu súng của tôi Còn về diện mạo tôi, nó không đến nỗi đen cháy như các bạn có thể nghĩ về một kẻ chẳng quan tâm tí gì về da dẻ của mình lại sống ở vào khoảng chín hoặc mười độ vĩ tuyến miền xích đạo Râu ria của tôi đã có lúc tôi để mặc cho nó mọc dài đến hơn gang tay; nhưng vì tôi có cả kéo và dao cạo đủ dùng, nên tôi cắt đi khá ngắn gọn, trừ hàng ria
ở môi trên tôi xén tỉa thành một cặp ria mép to tướng kiểu Hồi giáo như ria vài gã Thổ Nhĩ Kì tôi gặp ở Xa-lê, vì người Ma-rốc không để ria theo kiểu như người Thổ; tôi chẳng dám nói cặp ria mép ấy dài đến mức có thể dùng treo mũ của tôi; nhưng chiều dài và hình dáng kì quái của chúng cũng khiến cho mọi người phải khiếp sợ nếu như là ở nước Anh.
Trang 19Các bạn thử nghĩ, một mình trên đảo hoang vắng mà bữa sáng có sữa tươi, bữa ăn hàng ngày có bánh mì, bánh bột gạo tẻ, thịt dê, trứng rùa, bơ và phomát; tráng miệng thì các thứ hoa quả: nho tươi, nho khô Thiết tưởng bữa ăn thịnh soạn chẳng kém gì ở những khách sạn nơi các thành phố lớn.
Trang 20…và rồi thỉnh thoảng tôi lại làm chuyến du hành ngắn trên biển…
Trang 22BỨC CHÂN DUNG TỰ HỌA
NGHỆ THUẬT
- Kể bằng miêu tả kết hợp với biểu cảm
- Giọng điệu: nhẹ nhàng, hóm hỉnh, khôi hài.
- Cuộc sống gian nan, khắc nghiệt trên đảo hoang.
- Tinh thần lạc quan.
Trang 23* Hướng dẫn tự học
- Về nhà học bài và viết đoạn văn phát biểu cảm nghĩ
về nhân vật.
- Chuẩn bị bài: Tổng kết ngữ pháp.
Trang 24C¸m ¬n thÇy c« gi¸o
vµ c¸c em!