So sánh: dòng sông như một “cô gái Di-gan phóng khoáng và man dại”… với “một bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự do và trong sáng”.. -> Với tâm hồn dào dạt nhạy cảm, liên tưởng tự do của
Trang 31.Tác giả: Hoàng Phủ Ngọc Tường
- Chuyên về bút kí
Phong cách: kết hợp chất trí tuệ và tính trữ tình, nghị luận sắc bén với suy tư đa chiều, vốn kiến thức sâu rộng, lối hành văn hướng nội súc tích, mê đắm và tài hoa
=> Giải thưởng Nhà nước về văn học và nghệ thuật (2007)
- 1937, quê: Triệu Phong, Quảng Trị
- Một trí thức yêu nước, vốn hiểu biết
sâu rộng
I TÌM HIỂU CHUNG:
Trang 42.Tác phẩm:
- Nhan đề: “Hương ơi, e phải mày không?” -> “Ai đã đặt tên cho dòng sông”
- Hoàn cảnh sáng tác: tại Huế 1/1981
- Giá trị bài kí: một trong những bài bút kí đặc sắc
Trang 5II ĐỌC- HIỂU
Trang 6-> Gắn liền với Huế
Trang 7- Sông Hương ở thượng nguồn:
+ Khi chảy qua lòng Trường Sơn:
có mối quan hệ sâu sắc với dãy Trường Sơn
“Bản trường ca của rừng
già, rầm rộ giữa bóng cây
đại ngàn, mãnh liệt qua
Trang 8So sánh: dòng sông như một
“cô gái Di-gan phóng khoáng
và man dại”… với “một bản
lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự do
và trong sáng”
Hiền dịu và đa tình, “trở nên dịu
dàng và say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng”
Trang 9+ Khi ra khỏi rừng: “mang một sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở
thành người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở”
-> Cội nguồn bồi đắp nền văn hóa Huế
-> Với tâm hồn dào dạt nhạy
cảm, liên tưởng tự do của tác
giả, sông Hương càng mạnh
mẽ hơn, đắm say hơn ở
Trang 10- Ở đồng bằng:
+ Sông Hương trải qua
một hành trình đầy gian
truân và nhiều thử thách
Sông Hương đã thay đổi về tính cách:
-> Thuỷ trình của dòng sông tựa như một cuộc tìm kiếm có ý thức người tình nhân đích thực của người con gái
Trang 11+ Sông Hương đã thay đổi tính cách:
Giữa cánh đồng Châu Hoá:
là “người gái đẹp ngủ mơ
màng”;
Ngay sau khi ra khỏi vùng núi: bừng lên sức trẻ và niềm
khao khát của tuổi thanh xuân:
“Chuyển dòng liên tục”;
“Vòng những khúc quanh đột ngột”;
“Uốn mình theo những đường cong thật mềm”;
Trang 13LĂNG GIA LONG Mang vẻ đẹp trầm mặc khi qua bao lăng tẩm, đền đài.
LĂNG MINH MẠNG
Trang 14Bừng sáng, tươi tắn và trẻ trung khi gặp “tiếng chuông
chùa Thiên Mụ”…
CHÙA THIÊN MỤ
Trang 15=> Nhận xét:
+ Sông Hương khi chảy về Huế mang vẻ đẹp đa dạng, gắn bó với đặc trưng văn hoá, không gian kinh thành Huế
+ Đoạn văn bộc lộ nét lịch lãm, tài hoa trong lối hành văn của tác giả với những hiểu biết tường tận về địa lí
+ Bút pháp kể và tả kết hợp nhuần nhuyễn và tài hoa
Trang 16- Khi chảy trong thành phố Huế:
Về địa lý, Huế trong tổng thể là một đô thị cổ nằm suốt dọc hai
bờ sông có nhiều biền bãi, nhiều cồn đảo và những nhánh sông đào mang nước sông Hương tỏa đi khắp đô thị
Trang 17+ Khi gặp thành phố thân yêu – người tình nhân đích thực: sông
Hương “vui tươi hẳn lên”,“kéo một nét thẳng thực yên tâm”, rồi
“uốn một cánh cung rất nhẹ” khiến dòng sông mềm hẳn đi, như
một tiếng “vâng” không lời của tình yêu
-> Sự cảm nhận và diễn tả đầy tài hoa của ngòi bút tác giả:
Trang 19Hình ảnh so sánh: đường cong mềm mại của sông Hương
như “tiếng vâng không nói ra của tình yêu”.
-> Vẻ đẹp mềm mại, trữ
tình, yêu kiều của sông
Hương
-> Vẻ đẹp tính cách của con người Huế: thiết tha, tình tứ
mà dịu dàng và kín đáo
Trang 20+ So sánh: sông Hương - sông Xen, sông Đa-nuýp…
Giống nhau: đều nằm giữa lòng thành phố
Điểm khác: sông Hương được cảm nhận với nhiều góc độ: Hội hoạ: sông Hương tạo những đường nét thật tinh tế làm nên vẻ đẹp cổ kính của cố đô
Trang 21Âm nhạc, sông Hương “đẹp
như điệu Slow”.
Cái nhìn đắm say của một trái tim đa tình, sông Hương là
người tình dịu dàng và chung thuỷ
Phát hiện thú vị: “nó đột ngột đổi dòng, rẽ ngoặt sang hướng
đông tây để gặp lại thành phố lần cuối ở góc thị trấn Bao Vinh xưa cổ” (tr.182)
-> Tựa như một “nỗi vương vấn”, “một chút lẳng lơ
kín đáo” của tình yêu…
Trang 24- Còn là dòng sông thi ca:
+ “Dòng sông trắng- lá cây xanh” (Chơi xuân - Tản Đà)
+ “Như kiếm dựng trời xanh” (Trường giang như kiếm lập thanh
thiên - Cao Bá Quát).
+ Là sức mạnh hồi sinh trong thơ Tố Hữu
+ “Con sông dùng dằng, con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu” (Thu Bồn)
Trang 25- Ngay đến cả cái tên của dòng sông cũng
có một vẻ rất riêng
- Bản thân sông Hương có mối quan hệ gắn
bó với đời sống của người dân xứ Huế, có khả năng tạo lập, hoàn thiện nền văn hóa Huế
Trang 26b Qua lịch sử: là dòng sông kiên cường, mạnh mẽ.
- Có rất nhiều khoảng thời gian được nhắc tới:
+ Thời vua Hùng: dòng sông là điểm tựa, bảo vệ biên cương
+ Thế kỉ XV, trong “Dư địa chí” của Nguyễn Trãi, sông Hương
được ghi là “linh giang”
+ Thế kỉ XVIII, nó vẻ vang soi bóng kinh thành Phú Xuân
+ Nó đọng lại đến bầm da, tím máu “sống hết lịch sử bi tráng
Trang 273 Đặc sắc nghệ thuật và hình tượng cái tôi tác giả:
a Đặc sắc nghệ thuật:
- Mở đầu và kết thúc bằng một câu hỏi rất gợi
- Sử dụng những cách ví von, so sánh rất sáng tạo, bất ngờ, hấp dẫn với người đọc
b Đặc điểm cái tôi tác giả:
- Là:
+ Một nghệ sĩ giàu rung động và rất lãng mạn
+ Một nhà khoa học có kiến thức sâu, rộng, uyên bác
+ Một tình yêu tha thiết, sự am hiểu tường tận về sông Hương
và xứ Huế
Trang 28- Điểm nhìn trần thuật thay đổi linh hoạt:
+ Điểm nhìn không gian
+ Điểm nhìn thời gian
+ Điểm nhìn bên ngoài – bên trong
- Giọng điệu trần thuật: trữ tình, giàu chất suy tưởng, triết luận
- Ngôn ngữ: giàu có, giàu chất thơ, chất nhạc
=> Phong cách kí HPNT: phóng túng, tài hoa, uyên bác, lãng mạn
Trang 29III Tổng kết:
1 Cảm nhận và hiểu được vẻ đẹp của Huế, của tâm hồn người Huế qua sự quan sát sắc sảo của HPNT về dòng sông Hương
Lòng yêu nước và tinh thần dân tộc
2 Bài kí góp phần bồi dưỡng tình yêu,
niềm tự hào đối với dòng sông và cũng là với quê hương đất nước