1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Tổng hợp một số tác phẩm hay VIẾT VỀ MẸ

21 892 1

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 21
Dung lượng 356,78 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Những năm qua, đã nhiều đêm mẹ trở về bên con trong những giấc mơ khi con ngủ, mẹ không nói gì mà chỉ nhìn và ôm con vỗ về trong chốc lát, cũng có nhiều lần con khóc vì con nhớ mẹ, con

Trang 2

Tiếng chim gọi vịt

Trà Bình ( Bình Dương )

Mẹ ơi! Bầu trời thật cao lớn, biển cả rộng mênh mông Con là đứa con đã lớn mà giờ con vẫn như một đứa trẻ, đứa trẻ mồ côi mẹ và con đã từng có cảm giác cô quạnh giữa cuộc đời vì con thiếu bóng mẹ Những năm qua, đã nhiều đêm mẹ trở về bên con trong những giấc mơ khi con ngủ, mẹ không nói gì mà chỉ nhìn và

ôm con vỗ về trong chốc lát, cũng có nhiều lần con khóc vì con nhớ mẹ, con muốn

là đứa trẻ không muốn lớn để được như những ngày xưa, được mẹ tắm gội chải tóc cho, được mẹ đi chợ về mua cho tấm quà hay chiếc bánh…

Mẹ kính yêu! Con mong rằng những thông điệp con viết hôm nay mẹ sẽ thấy được

và mẹ sẽ mỉm cười, những điều con viết là sự biết ơn, sự biết ơn này chỉ là nỗi lòng của con muốn nói ra chứ cả cuộc đời của con dù có bao nhiêu thứ quý giá cũng không bao giờ bù đắp nổi công lao sinh thành của mẹ Mẹ đã nuôi con bằng dòng sữa hiền từ lúc con mới chào đời, mẹ dắt tay con tập đi những bước đi chập chững đầu đời…

Mẹ yêu thương! Tháng bảy vừa đi qua, nhưng con không mua cá, mua chim để cầu cúng phóng sanh và con cũng không còn sở thích nuôi chim nhốt lồng như ngày còn nhỏ xíu nữa, bởi con không muốn những chú chim non bị xa lìa mẹ của

nó và những cô chim mẹ lại nháo nhác mất con Ôi! Những chú chim non chưa rời

tổ mà đã bị bắt xuống nhốt lồng, thậm chí có những loài chim như chim sáo còn bị người ta lột lưỡi cho nhanh biết nói, rồi cả những chú chim sâu, chim chào mào có

bộ lông mượt mà óng ả… cũng bị người ta cắt ngắn lông cánh và lông đuôi để chim không thể bay đi.

Mẹ hiền của con có biết không? Mùa mưa năm nay mưa nhiều lắm! Trời càng mưa thấm đất con càng nhớ mẹ hơn, có những lúc con đọc truyện cổ tích, thần thoại thì con lại ước ao là con có được một phép thuật để con có thể đi tìm thần sống cầu xin cho mẹ được hồi sinh, chứ mỗi lần mẹ chỉ về với con trong giấc mơ

Trang 3

chốc lát rồi mẹ lại vội vàng đi ngay kẻo trời sáng, nhưng con muốn mẹ ở bên con thật lâu, cả ban ngày nữa.

Mẹ ơi! Hôm nay con ở trong miền Nam về quê thăm bố và gió cũng theo mưa về vườn nhà mình, cây đào trước sân mẹ trồng từ ngày ấy bị gió lay rụng ít lá xanh Trời tạnh mưa, bố của con lại ra ngồi loay hoay nhặt mấy cái lá rơi ở mặt sân, khuôn mặt bố trầm tư, có lẽ bố đang nhớ mẹ Những năm tháng qua bố con rất vất vả vừa phải đóng vai trò làm bố, vừa phải đóng vai trò làm mẹ chúng con từ những công việc đồng áng cho đến việc nội trợ…

Trời chiều đang buông dần xuống, có tiếng chim gọi vịt kêu da diết ở rặng cây sau vườn nhà mình, làm cho con nghĩ có lẽ mẹ đang hiện về bên cạnh con, dõi nhìn theo con và con luôn cầu nguyện dù mẹ đang ở gần hay ở nơi xa xôi đó được yên lòng rồi mọi thứ sẽ nhiệm màu để mẹ sẽ lại về bên con trong những giấc mơ của con mẹ nhé!

Nỗi buồn của mẹ

Nguyễn Đỗ Vĩnh Phong (Hải Châu, TP.Đà Nẵng)

Mẹ về hưu, hằng ngày vẫn ngồi trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ Những năm cuối đời, mẹ nhìn cuộc sống như nhìn vào một mặt hồ phẳng lặng Quá khứ chênh chao sau lưng, mẹ cũng không còn nhắc đến nhiều.

Tuổi của mẹ, người ta tập yoga, mua sắm, đi du lịch Mẹ thì không Bệnh tật mang vào người sau những năm đi làm vất vả, ăn sáng cũng không dám ăn sang,

áo quần ăn vận thi thoảng mới mua… Cuộc đời mẹ bình thường và giản dị như bao người phụ nữ hy sinh cho gia đình, chồng con Chẳng có gì nhiều điều bất thường để mà kể về.

Trang 4

Mẹ ngồi im trong những năm hưu, bóng in lên tường thành hình thù một nỗi buồn

to lớn của người có tuổi Dù rằng, đây là những năm con cái đã biết làm ăn Dù rằng, đây là năm rực rỡ nhất trong sự nghiệp của ba Nhưng mẹ cứ buồn, ngồi một mình trong những ngày mùa hè, ở ngoài kia là tiếng leng keng của xe kem và tiếng gió từng đợt từ bờ sông cuộn vào.

Có lẽ, cái buồn mẹ giữ riêng cho mình, cái buồn mẹ không chia sẻ với con cái dù ai cũng muốn mẹ bày tỏ, là cái buồn của người biết mình đang nhạt nhòa đi, trong cái xã hội to lớn cứ nhích từng bước một lên phía trước Một cỗ máy khổng lồ đang vận hành với các chi tiết cơ khí kêu răng rắc và mẹ ngồi im ở đâu đó trong

hệ thống khủng khiếp ấy, không nói gì.

Có những đêm, trong giấc mơ, hình ảnh của mẹ trong những khói bụi và làn xe ken dày giờ tan tầm hiện ra như một nỗi ám ảnh Mẹ đứng giữa cái dòng chảy của giao thông, trong nắng bụi cuối ngày, đôi mắt rưng rưng.

Có lẽ, cái buồn mẹ giữ riêng cho mình, cái buồn âm thầm mà dữ dội, âm ỉ mà to lớn mẹ đang mang là cái buồn xuất phát từ nỗi cô đơn trong một gia đình bận rộn Con cái hỏi thăm, quan sát mẹ nhiều nhưng cũng không ở bên mẹ thường xuyên Có lúc, nghe mẹ mở “Cô đơn” của Nguyễn Ánh 9, căn nhà rộng lớn bỗng nhiên trở thành một mê cung u tối Bộ bàn ghế gỗ như cái gốc cây cổ thụ ôm lấy hình bóng nhỏ bé của mẹ, tiếng chim xé gió trong lời từ bài hát như yếu ớt vang lên, chìm dần, rồi mất hút…

Ba và các con đã quyết tâm làm mẹ phải vui hơn, cái sứ mệnh đặc biệt đó là trách nhiệm to lớn vạch ra từ đầu năm Những tấm vé xem phim cuối tuần, những tour

du lịch Đông Nam Á, những voucher để mẹ ghé các spa có tiếng trong thành phố,

… Những nỗ lực để mẹ tìm niềm vui như sóng đánh vào bờ, vỗ mãi vỗ mãi…

Có hôm mẹ bảo mẹ thèm một mâm cơm gia đình Hay chỉ cần vậy mà mọi người không nghĩ ra? Cậu em út xin nghỉ phép hẳn hai tuần, bay từ Sài Gòn về đoàn viên gia đình Ba thì về quê, đi chợ mua gà mua rau Rồi bữa cơm cũng diễn ra Cái không khí ngày xưa được tái hiện trên bàn ăn làm mẹ vui lên đôi phần.

Trang 5

Hai tuần hạnh phúc ngắn ngủi trôi qua, và mẹ lại ngồi với mặt hồ tâm tưởng phẳng lặng của mình Tuổi trẻ trôi qua, sắc đẹp cũng đã vỗ đôi cánh trắng mất hút sau đường chân trời, quá khứ với những lần bị bị thuyên chuyển công tác vì quyết tâm vạch ra sai phạm cấp trên, rồi những năm nuôi các con ăn học với đồng lương còm cõi, rồi những rạn nứt từ đời sống vợ chồng sau đó… Những chuyện này có lẽ sẽ được mẹ lục lại trong ký ức, sẽ như những đoạn phim câm được tua chậm lại trong những năm tháng nghỉ hưu của mẹ, trong những thanh tâm từ cái loa cũ mẹ hay dùng mở nhạc, sau một vẻ mặt bình thản đón nhận và giữa mặt hồ tưởng là êm ả mà mẹ đang ngụp lặn.

Dạo này, mẹ đọc Đoàn Minh Phượng nhiều lắm Mẹ hình như tìm được niềm vui trong câu chữ Cũng có thể đó là một câu chuyện gần giống với cuộc đời của mẹ Biết đâu, những cảm xúc tương tự nhau từ phía người viết và người đọc bỗng va vào nhau giữa một ngã tư tiềm thức, và vỡ ra thành những vệt sáng kỳ lạ, sáng

rỡ Trong giây phút ấy, liệu mẹ có tìm được những lý lẽ và chân lý mới cho cuộc sống của mình?

Mẹ chưa bao giờ trầm cảm như thế này Mẹ chỉ biết hy sinh và nhận về những tủi hờn đời sống Mẹ đứng về phe của nước mắt Mẹ đứng về phe của anh chị em công nhân đói khổ trong xưởng may ngày xưa Mẹ đứng về phe của người lao động nghèo Mẹ đứng về phe – của – mẹ Mẹ bám víu vào những lý do của riêng mình Lắm lúc, có cảm tưởng, một mình mẹ phải đương đầu với cả thế giới Cả cái

bộ máy kim khí khổng lồ đang rung lên, gầm gừ trước người đàn bà nhỏ bé.

Ngày xưa, sau những trận cãi vã, mẹ tìm về với nước mắt Những tổn thương tinh thần lâu ngày tích tụ thành một lớp dày lên trí óc mẹ và mẹ không có ý định sẽ phủi bay chúng đi Làm sao để phủi bay những thứ kỳ dị đó? Bây giờ, thì mẹ hình như buông xuôi Tranh cãi làm gì? Đấu tranh làm gì? Mẹ ngồi với nỗi buồn riêng

tư, một lỗ đen to lớn sẵn sàng hút hết những niềm vui nhỏ nhoi có ai đó mang đến cho mẹ.

Câu chuyện nhỏ của mẹ cũng sẽ chẳng phải là câu chuyện tiêu biểu hay to lớn cho những người phụ nữ khác Hẳn nhiên, nó có thể chẳng bao giờ được nhắc đến,

Trang 6

dẫu cho bài viết này là một nỗ lực để đem nó ra ánh sáng Bên ngoài, vẫn còn rất nhiều người như mẹ, đang dần chìm trong những nỗi buồn của người có tuổi, người về hưu Họ sống đâu đó trong những villas hướng biển hay căn nhà gạch có cây ổi tỏa bóng ngoài sân Những nỗi buồn sẽ mang muôn vàn hình thù Những nỗi buồn sẽ len vào nhà bằng nhiều đường…

Nhưng, cuộc chiến với những nỗi buồn đâu đã kết thúc Nó chỉ mới được khởi đầu

và chặng đường thì đầy gian nan Mẹ đừng sợ, vì mẹ nào phải đương đầu một mình Mẹ sẽ thấy may mắn khi còn có ba và các con Những thành viên trong gia đình đã quan sát, tâm sự và động viên mẹ mỗi ngày Dẫu bận rộn thế nào, tất cả đang cùng nắm tay mẹ, kéo mẹ ra khỏi cái khí quyển của nỗi buồn và những cơn trầm cảm u uất Suy cho cùng, đây là những nghĩa lý cơ bản nhất để gia đình được sinh ra, được tồn tại Suy cho cùng, những thành tựu con cái đạt được từ đời sống sau những lần “trầy vi tróc vẩy” giằng lấy cũng chẳng thể nào bằng một

Trang 7

gạo – tiền đè năng vai gầy, vì những đứa con yêu được đủ đầy và tôi yêu người

mẹ đanh đá của mình hết lòng.

Đã có ai từng chứng kiến hình ảnh mẹ mình buôn ghánh bán bưng kiếm từng đồng bạc lẻ, làm thuê cuốc mướn đủ mọi thứ nghề mặc kề trời mưa hay nắng để chạy từng bữa ăn chưa? Riêng tôi chuyện đó diễn ra từ khi tôi nhận thức được rằng cuộc sống không chỉ là màu hồng, nó chẳng giống gì với tiểu thuyết cả.

Mẹ tôi con gái Thanh Hóa, quê nghèo quá nên lấy chồng xong cả nhà tôi phải dắt díu vào miền Nam kiếm kế sinh nhai Ngày vào đất Đồng Nai, cả nhà tôi là dân ngụ cư mới đến nên khó khăn trăm bề Xung quanh là người dưng nước lạ, những khó khăn trong nề nếp sinh hoạt, rồi chuyện kiếm tiền là một cuộc chiến sinh tồn.

Chỉ khi nào sống trong khó khăn, cảm nhận hết nỗi đau của cái nghèo, của những thua thiệt thì mới biết phấn đấu đi lên Mẹ tôi vốn học giỏi, cũng vì nghèo mẹ không được học đến nơi đến chốn để đi làm bàn giấy, để cuộc đời thanh cảnh như người ta Thành ra ở nơi đất khách quê người mẹ phải bươn chải để chúng tôi có cái ăn cái mặc, có cơ hội cắp sách đến trường.

Tôi thương mẹ vô cùng, bố đi bộ đội về bị bệnh gai cột sống nên không làm được việc nặng nhọc, mẹ phải cáng đáng mọi thứ như đấng nam nhi Có ai hiểu được người phụ nữ thấp bé nhỏ con như mẹ tôi lại có một sức mạnh phi thường khi lo cho bốn đứa con, và người chồng bệnh tật qua bao năm tháng khó khăn chồng chất cuộc sống no đầy.

Mẹ tôi đanh đá nên dám một mình nhận làm thuê cho vườn mía giáp rừng Nam Cát Tiên có nhiều thú dữ, nhất là voi rừng ở Tánh Linh – Bình Thuận hay ghé xuống quậy phá vì tiền công cao gấp đôi Mẹ tôi đanh đá nên đi xịt thuốc sâu, thuốc cỏ hàng tuần lễ như một người đàn ông dù bị bệnh đau nửa đầu kinh niên

Mẹ tôi đanh đá nên năm lần bảy lượt đạp xe hơn ba mươi cây số đi đòi bằng được tiền công làm cỏ mà người ta nợ không chịu trả nửa năm ròng Mẹ tôi đanh

đá nên khi nhà mất đàn gà nuôi giống bán lấy tiền gửi cho nội ngoại, bà mặc kệ ánh mắt soi mói của người đời, đội nón đến từng chuồng gà hàng xóm láng giếng

Trang 8

để kiểm tra Mẹ tôi đanh đá nên đánh đòn nát đít thằng em trai tôi khi nó bị hàng xóm chửi đổng, vì bắt gặp ăn cắp vặt mấy quả ổi dại mà người ta để rụng đầy gốc Mẹ tôi đanh đá nên chúng tôi muốn phải hứa học ít nhất đoạt danh hiệu học sinh tiên tiến, không được để môn học nào bị xuống điểm trung bình mới được sắm đồ tết Mẹ tôi đanh đá nên trèo rừng lội suối đi kiếm thuốc cho chồng vì thuốc nam tốt hơn hẳn thuốc tây Mẹ tôi đanh đá nên không bao giờ bà chấp nhận ai ăn chặn của bà dù chỉ một xu lẻ, song bà luôn dạy các con “Mẹ không bao giờ tham của ai một đồng một cắc, thế nên mồ hôi nước mắt của mẹ cũng không

ai được ăn giật một hào Mẹ không đợi của bố thí dù có nghèo rách đến đâu đi nữa, nhưng mẹ sẵn sàng đóng góp xây trường, làm đường đi lại vì nó là tương lai của các con”.

Hai mươi năm tha hương cầu thực, một tay mẹ nuôi dạy anh em chúng tôi, nuôi

bố bệnh tật, xây được ngôi nhà khang trang có vườn, có ao Một tay mẹ buôn bán, bon chen với đời cật lực để các con học đại học, có công ăn việc làm ổn định,

có vị trí trong xã hội để đời không coi khinh.

Mẹ tôi đã đanh đá như thế bao năm rồi, từ khi tóc bà còn đen nhánh cho đến giờ

đã điểm bạc, khi khóe mắt đã nhăn nheo chân chim và lưng bắt đầu còng.

Mỗi người yêu mẹ theo cách riêng, cảm nhận tình yêu của mẹ theo con mắt khác nhau Ai đó muốn khoe, muốn viết mẹ như một thiên thần hiền lành, tốt bụng, đó

là quyền của họ Tôi chỉ viết về mẹ chân thực như chính những gì tôi được nghe, được thấy, được cảm nhận.

Mẹ của tôi, người đàn bà đanh đá đó là tượng đài vĩ đại trong tim tôi, người mà tôi mong muốn tìm được từ nửa kia đời mình Đó là người phụ nữ trung hậu, đảm đang, hết mực vì chồng vì con và vươn lên từ khó khăn cuộc đời.

Trang 9

Mẹ trong trái tim tôi

Hồ Thị Quỳnh Trang (Đà Lạt, Lâm Đồng)

“Mẹ của tôi không đẹp Mẹ của tôi không giàu có Mẹ của tôi không dịu dàng, ngọt ngào Mẹ là một người mẹ bình dị như bao người mẹ, là người phụ nữ bình thường và nhỏ bé Nhưng mẹ yêu thương tôi theo một cách riêng và mẹ luôn đặc biệt trong trái tim tôi.

Ngày đó, khi mà chúng bạn hè nào cũng phải cắp sách đi học để chuẩn bị cho năm học mới thì tôi vẫn có một mùa hè đủ đầy niềm vui tuổi thơ Mẹ bảo: Học là cả đời Tuổi thơ cần những điều khác để mỗi đứa trẻ được lớn khôn trọn vẹn…

Khi chúng bạn đến lớp học nữ công gia chánh thì mẹ lại để trên bàn của tôi tập sách nấu ăn, rủ tôi phụ mẹ làm bếp Mẹ nói: Cuộc sống chính là người thầy Sai sót chính là kinh nghiệm Quan trọng không phải là học ở đâu, học từ ai mà quan trọng là bản thân muốn làm gì Những món ăn chưa đẹp, chưa khéo dần đẹp mắt, ngon miệng dưới sự chỉ bảo của mẹ Với tôi, mẹ là một đầu bếp kiệm lời nhưng tháo vát, là người thầy nghiêm khắc nhưng tận tụy…

Khi chúng bạn xúng xính quần áo mới thì mẹ lại chong đèn thức cắt may suốt đêm Để ngày hôm sau tôi thức dậy đã thấy chiếc váy mới mẹ may từ xấp vải cũ, chiếc áo sơ-mi trắng sửa từ chiếc áo của mẹ, chiếc túi vải xinh xắn được chắp từ nhiều mảnh vải khác nhau rất ngộ nghĩnh Dưới đôi bàn tay của mẹ, mọi thứ trở nên bé bỏng, lạ kỳ như chính sự ngạc nhiên trong tôi vậy.

Khi chúng bạn được mẹ khen ngợi khi biết điểm thi tốt nghiệp thì mẹ chỉ cười và nói: Đoạn đường con đi còn dài lắm Tất cả chỉ mới bắt đầu, phải cố gắng nhiều nữa con gái! Tôi thoáng buồn, tự nghĩ sao mẹ không tâm lý như những người mẹ khác? Rồi tôi bất ngờ khi trở về nhà Bữa cơm ấm cúng mẹ chuẩn bị toàn món tôi thích, chiếc bánh kem nhỏ mừng ngày tôi tốt nghiệp… Mẹ là vậy đó, cứ âm thầm, lặng lẽ mà yêu thương tôi vô bờ bến.

Trang 10

Chúng bạn tốt nghiệp đại học đều được cha mẹ tìm cho công việc tốt thì mẹ chỉ đến ngồi cạnh tôi: Con muốn học tiếp hay muốn đi làm? Sau khi nghe tôi thổ lộ rằng muốn vừa học vừa làm, mẹ nói: Con hãy dùng khả năng thực sự của mình để làm những điều con mong muốn nhé! Sau những ngày ngược xuôi tìm việc, tôi trở

về buồn bã, quệt những giọt mồ hôi mà chỉ chực khóc vì tủi thân Mẹ nhẹ nhàng đến bên tôi, lau mồ hôi cho tôi bằng chiếc khăn mát lạnh và đưa cho tôi danh sách đánh dấu những nơi đang tuyển người Mẹ đánh dấu cả những hồ sơ, bằng cấp họ yêu cầu để tôi chuẩn bị Tôi như bừng tỉnh giữa sự thất vọng, mệt nhoài Chẳng bao lâu sau, tôi đã tìm được công việc làm thêm phù hợp với khả năng Lương tháng đầu tiên tôi mua tặng mẹ chiếc áo ấm, phần còn lại tôi đưa cả cho

mẹ Mẹ nói: Con hãy dùng số tiền này đăng ký một khoá học mà con thích Con sẽ thấy ý nghĩa hơn nhiều…

Những lúc gặp sóng gió trong công việc, tôi trở về rầu rĩ Mẹ nghiêm nghị: Con đừng để cảm xúc chi phối công việc Hãy tìm cách vượt qua và làm thật tốt điều con đã lựa chọn! Rồi tôi cũng vượt qua tất cả, chuyện nhỏ to tôi đều kể cùng mẹ, xin lời khuyên từ mẹ Có mẹ, tôi mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn Học từ mẹ nhiệt huyết tuổi trẻ, học chín chắn, học phấn đấu không mệt mỏi từ mẹ Có mẹ cạnh bên luôn khuyên nhủ, đỡ nâng, tôi thấy tủi hờn, khó khăn nào cũng nhẹ tựa bóng mây Và tôi trưởng thành từ đó…

Ngày vu quy, mẹ lặng lẽ chuẩn bị tất cả cho tôi được đủ đầy, rạng rỡ Mẹ không nói gì nhiều, chỉ dặn tôi hãy làm tròn thiên chức làm dâu, làm vợ Ngày tôi đi về

xứ khác, mẹ vẫn mỉm cười, đứng lặng lẽ bên giàn bông giấy đỏ thẫm Tôi bước xa dần theo đoàn người đưa dâu rộn rã Bóng mẹ chỉ còn là chấm tròn nhỏ phía ngôi nhà tuổi thơ Cha kể mắt mẹ đỏ hoe suốt cả ngày, mỗi đêm lại trằn trọc giấu nỗi niềm nhớ thương tôi Thì ra đằng sau vẻ nghiêm nghị, kiệm lời và bình dị, mẹ cũng yêu thương tôi dịu dàng như thế…

Những lần cơm không lành canh chẳng ngọt, tôi lại lủi thủi trở về nhà để dụi đầu vào vai mẹ tỉ tê Mẹ lại gom lá sau vườn, nấu nồi bồ kết thơm gội đầu cho tôi Bàn tay mẹ dội từng hồi nước mát thơm, dội đến đâu, âu lo, muộn phiền trong tôi dịu nhẹ đến đó Chỉ đôi bàn tay ấy thôi đã dạy tôi giữ lấy duyên con gái biết vun vén

Ngày đăng: 04/08/2016, 13:15

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w