1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Tổng hợp các bài văn tham khảo cô thu trang (1)

36 531 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 36
Dung lượng 225 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tình mẹ là vậy đấy, bình dị, giảnđơn, nhưng nó vĩnh hằng và thiêng liêng hơn bất cứ một kỳ quan nào Tình yêu thương của người mẹ là vô bờ và những câu chuyện cảm động về tình mẫu tử xưa

Trang 1

Tổng hợp các bài văn tham khảo

Website của cô Thu Trang, trường THPT Tạ Uyên , Yên Mô, Ninh Bìnhhttp://thutrang.edu.vn/

Đề 1: Đề bài: Bersot nói: ” Trong vũ trụ có lắm kỳ quan,nhưng kỳ quan đẹp nhất là trái tim của người mẹ” Ý kiến của anh chị về câu nói trên?Bài làm

Đây là bài viết của bạn Huyền Trang gửi đến website nhờ cô nhận xét, cô

đã chỉnh sửa một số lỗi chính tả, diễn đạt, các em đọc tham khảo nhé !

“ Ta đi trọn kiếp con ngườiVẫn không đi hết mấy lời mẹ ru”

( Nguyễn Duy)Lời ru hay chính tình yêu thương bao la của người mẹ dành cho mỗi chúng ta không thể nào đong đếm được hết Đứng trước công lao cao đẹp

ấy, Bersot đã từng cất lời ca ngợi “ trong vũ trụ có lắm kỳ quan nhưng kỳ quan đẹp nhất là trái tim của người mẹ”

Câu nói là cách ví von đầy hình ảnh để khẳng định tình mẹ là vô cùng caoquý, thiêng liêng , bất tử… Trong câu nói “kỳ quan” là công trình kiến trúc đẹp, kỳ lạ, hiếm thấy, nó thường mang vẻ đẹp tuyệt vời khiến người

ta ngưỡng mộ “ Trái tim người mẹ” hay chính là tình cảm, tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ Khi đồng nhất giữa “kỳ quan và “trái tim người mẹ” Bersot ắt hẳn muốn đề cao công lao, tình yêu thương vĩ đại của người mẹ, nó đẹp đẽ, bất tử và tuyệt vời hơn bất cứ kỳ quan nào

mà con người được chiêm ngưỡng

Trái tim của người mẹ là kỳ quan vĩ đại nhất, tình yêu thương của người

mẹ là thiêng liêng, cao đẹp nhất Bởi lẽ mẹ- người mang nặng đẻ đau suốtchín tháng mười ngày, người nuôi dưỡng ta khôn lớn, người chia sẻ vui buồn, dạy ta những bài học

đầu tiên của cuộc sống… Trái tim mẹ không phải là cái gì đó vô hình mà

nó được thể hiện trong những điều bé nhỏ, bình dị Người mẹ sẵn sang hi sinh vô điều kiện để mang lại cho con những điều tuyệt vời nhất, đó là tình yêu thương cao cả mà suốt cuộc đời này con không thể nào thấu hết Sống với trái tim của người mẹ, con người luôn được bao bọc bởi tình yêu thương Lòng mẹ là nơi con xuất phát cũng là nơi con trở về, là bến

đỗ bình yên trong cuộc đời mõi con người:

“ Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời long mẹ vẫn theo con”

Trang 2

( Chế Lan Viên)website http://thutrang.edu.vn/

Kể cả khi con có lớn khôn, trưởng thành thì trước lòng mẹ bao la, convẫn luôn là đứa con bé bé bỏng Mẹ yêu thương, theo con đến suốt đời

Là khi con thơ bé, từ lúc chào đời đã được mẹ dỗ dành, nâng niu, lớn hơnmột chút nữa, mẹ chính là người nâng đỡ những bước đi đầu tiên Rồi khilớn lên, khi cuộc sống bon chen làm con mệt mỏi, lòng mẹ lại là bến đỗbình yên vỗ về trái tim bé bỏng của con Tình mẹ là vậy đấy, bình dị, giảnđơn, nhưng nó vĩnh hằng và thiêng liêng hơn bất cứ một kỳ quan nào

Tình yêu thương của người mẹ là vô bờ và những câu chuyện cảm động

về tình mẫu tử xưa nay không bao giờ là hiếm Ắt hẳn chúng ta còn nhớcâu chuyện của Trang Tử với bao lần chuyển nhà vì mẹ ông luôn mongmuốn cho ông một môi trường tốt nhất để phát triển nhân cách Vì con,người mẹ có thể làm, tất cả… tình cảm ấy thật đáng trân trọng biết bao!Tuy vậy, trong xã hội vẫn luôn tồn tại những mặt trái của nó Trên cáctrang mạng xã hội, mặt báo, không ít những thông tin về việc bạo hànhtrẻ em, hay những vụ việc bỏ rơi con ngay từ khi mới sinh ra Nếu ai đãtừng đọc câu chuyện trên dantri.com vào ngày 25/12/2015 không khỏibàng hoàng trước vụ việc người mẹ xích con vào bình ga rồi đánh đạp dãman Đó là những hành động nhẫn tâm, vô cảm khiến người đọc phải xót

xa Những người mẹ như thế tuy chiếm tỉ lệ không nhiều nhưng họ cũngtạo nên làn sóng phản ứng mạnh mẽ trong dư luận Những hành động đócủa họ cần phải bị phê phán, bài trừ, thậm chí phải bị kỷ luật nghiêmminh để cho tình mẫu tử luộn phát huy được những giá trị thiêng liêng và

Câu nói của Bersot là lời khẳng định, ngợi ca, tôn vinh những giá trị caođẹp của tình mẹ, thức tỉnh những con người vô tâm, bất hiếu với bậc sinhthành Bởi có những thứ qua đi không bao giờ lấy lại được Vậy nênchúng ta hãy cố găng tu dưỡng để trở thành những con người có đạo đứctốt, nhân cách cao đẹp, để đền đáp những công lao, tình cảm của mẹ dành cho chúng ta Với tôi, mẹ luôn là người tuyệt vời nhất, tôi luôn tựnhủ mình phải cố gắng để xứng đáng với những gì mẹ mong mỏi, để nụcười trên môi mẹ sẽ luôn luôn được hé nở mỗi ngày

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ- những điều đức phật dạy sẽ luôntrở thành chân lý Tình mẫu tử là tình cảm vô giá, là kỳ quan bậc nhất củanhân loại Được sống,biết trân trọng và nâng niu tình cảm thiêng liêng ấy,cuộc sống của con người sẽ trở nên bền vững và ý nghĩa hơn bao giờ hết.Bài viết của bạn Huyền Trang

Trang 3

Đề 2 : Viết đoạn văn ngắn về trách nhiệm của thanh niên với đất nước BÀI VIẾT ĐƯỢC BIÊN SOẠN BỞI: NGUYỄN THẾ ANH – 12C –

TRƯỜNG THPT HOA LƯ A – NINH BÌNH

“Chúng tôi đã đi không tiếc đời mìnhTuổi hai mươi làm sao không tiếc?

Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ Quốc?

(Trường ca “Những người đi tới biển” – Thanh Thảo)Những câu thơ trên của Thanh Thảo đã thể hiện lí tưởng cao đẹp của thế

hệ trẻ thời chống Mĩ cứu nước Qua đó tác giả nhắc nhở thế hệ trẻ chúng

ta hôm nay: Bất cứ thời đại nào, mỗi con người chúng ta nhất là thế hệ thanh niên cũng luôn phải ý thức vai trò trách nhiệm của mình đối với đấtnước Trước tiên thế hệ trẻ phải xác định tư tưởng, tình cảm, lí tưởng sống của mình: yêu quê hương đất nước, tự hào tự tôn dân tộc, có ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của dân tộc; lao động, học tập để khẳng định bản lĩnh, tài năng cá nhân và phục vụ cống hiến cho đất nước, sẵn sàng cómặt khi Tổ Quốc cần Thời đại ngày nay, xu thế toàn cầu là xu thế hội nhập, khoa học kĩ thuật phát triển với tốc độ cao, vậy thế hệ trẻ cần phải học tập tích lũy tri thức để góp phần phát triển đất nước theo kịp thời đại, hội nhập với xu thế phát triển chung của quốc tế Bên cạnh đó, phải rèn luyện sức khỏe để có khả năng cống hiến và bảo vệ đất nước Đồng thời thanh niên cũng cần quan tâm theo dõi đến tình hình chung của đất nước,tỉnh táo trước hành động của mình không bị kẻ xấu lợi dụng Về vấn đề chủ quyền biển đảo, thanh niên cần hưởng ứng và tích cực các diễn đàn hợp pháp trên các phương tiện thông tin đại chúng, trên Internet, khẳng định chủ quyền biển đảo của Việt Nam trên các diễn đàn, đồng thời kịch liệt lên án và đấu tranh tham gia ngăn chặn các hành vi vi phạm xâm phạm chủ quyền biển, hải đảo thiêng liêng của Tổ Quốc, phải luôn có

“trái tim nóng, cái đầu lạnh” Như vậy, xây dựng và bảo vệ tổ quốc là trách nhiệm thiêng liêng của thanh niên nói riêng và của mỗi con người Việt Nam nói chung

Đề 3 : Đề bài: “Ngôi nhà ở đâu, trái tim ở đó”

Anh (chị) hãy trình bày suy nghĩ của mình về ý kiến trên bằng bài viếtkhoảng 600 từ./

Bài viết được biên soạn bởi Nguyễn Thế Anh – Trường THPT Hoa

Lư A – Ninh Bình Yêu cầu chung:

Đây là đề mở, có thể trình bày bằng nhiều cách khác nhau nhưng cần thểhiện những hiểu biết, suy nghĩ và tình cảm của bản thân qua các ý sau:– Ngôi nhà, gia đình là gì?

– Tại sao ngôi nhà ở đâu, trái tim ở đó?

Trang 4

– Cần làm gì để vun đắp, tạo dựng hạnh phúc gia đình cho mình và mọingười ?

Bài làm

Tôi nhớ có một nhà thơ đã từng viết :

Con sẽ về khi vào độ xuân sangMảnh vườn ta trắng cây cành nảy lộcChỉ có điều mẹ nhé mỗi ban maiĐừng gọi con như tám năm về trướcĐừng thức dậy những ước mơ đã mấtĐừng gợi chi những mộng đẹp không thànhPhải chăng quá nửa đời bôn ba phiêu bạt, thấm thía nếm trải bao cayđắng, người con đã nhận ra

ơi nương náu yên ổn nhất của lòng mình đó là Lòng Mẹ, là ngôi nhà vớibếp lửa thân thương, là ngọn đèn nhỏ thâu đêm có mẹ vẫn đang chờ lặngthầm và nhẫn nại?

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã đánh thức trái tim bao nhiêu người xa quêbằng ý thơ rưng rưng nghẹn ngào:

Quá nửa đời phiêu dạtCon lại về úp mặt vào sông quê

…Sông có nhớ chăng nơi ta ngôi ngóng mẹVời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng…

Có thể bây giờ bạn chưa nhớ quê, bạn chưa nhớ nhà, bạn còn vô tâm,chưa biết thương cha, thương mẹ với những mưa nắng nhọc nhằn màNgười đã nếm trải nhưng tôi tin rằng nhất định một ngày nào đó, khi bạn

đi xa và phải nếm trải những va đập, mất mát của cuộc đời, chắc chắn bạn

sẽ nhận ra một điều như là chân lí : Ngôi nhà ở đâu, trái tim ở đó

Ngôi nhà là gì? Ngôi nhà là yêu thương Tôi còn nhớ như in, ngày đầutiên bước chân vào trường chuyên của thị xã, ngồi đằng sau xe đạp của

bố, tôi mặc cái quần màu cháo lòng cộc đến nửa bắp chân, chưa bao giờtôi biết đến thị xã với những ngôi nhà cao tầng, chưa bao giờ tôi được ăn

1 bữa bánh rán thỏa thích Hôm đó, bố mua cho tôi 5 cái, tôi ăn những cáibánh rán cứng ngắc phồng cả mồm… Tôi còn nhớ như in những buổichiều mùa hè, nhà tôi ở gần cánh đồng, đó là một thế giới tuổi thơ đầykhát khao và bí ẩn Cả một mùa hè đang chờ anh em tôi ở đó với cua ốc,nhái, châu chấu, khoai nướng thơm lừng và cà chua sống ngọt lịm… Tôicòn nhớ nhiều lắm bàn tay khô ráp chai sần của mẹ những buổi sáng mùađông giá rét, mẹ đi chợ về, mấy anh em

tôi đã ủ sẵn đôi tay của mình trong những cái áo bông ấm áp và tranhnhau đưa bàn tay nhỏ xíu của mình ra ủ tay, nắm tay cho mẹ Tôi thấy đôitay Người lạnh cóng nhưng trong mắt Người bao nhiêu là ấm áp… Nămtháng đi qua, tôi càng nhận ra, nhớ về gia đình là tôi nhớ những kỉ niệm

Trang 5

ấu thơ đó, mãi mãi là hành trang theo tôi suốt cuộc đời Ôi! Ngôi nhà củatôi, ngôi nhà hạnh phúc…

Nhưng tôi cũng biết có biết bao người không có nhà, không có được niềmmay mắn như tôi, không biết đến niềm vui và hạnh phúc Tôi có mộtngười bạn nhỏ cùng xóm Chúng tôi lớn lên cùng nhau, có củ khoai luộc

mẹ đưa cho ăn sáng chúng tôi để dành cho nhau, cuối buổi tan trườngvừa đi vừa ăn chung Nhưng có đến một ngày kia, bạn tôi bỗng trở nêncục cằn, xa lánh tất cả Bạn coi tôi như một người xa lạ, hắt hủi và tànnhẫn Bạn có những người bạn mới mà tôi chưa hề được nghe nhắc đếnbao giờ Họ thường xuyên trốn học, không tới trường và thậm chí cólúc không gia đình Lòng đầy tự ái, tôi giận bạn và chỉ biết tập trung vàohọc tập, an lòng với tổ ấm dễ thương của mình Rồi một ngày nọ, cùng ởvới nhau trong phòng nội trú, tôi tình cờ đọc được những dòng nhật kínhòe nhoẹt, đứt nối của bạn, đó là những bài thơ bạn chép ở đâu đó:

– Anh chị đã đồng ý li hôn? – Tòa án hỏi

Tôi nhìn sang người chồngRồi nhìn sang người vợ

Họ đã làm giấy chia nhau đến tài sản cuối cùngRiêng đứa trẻ chẳng thể nào chia được

Nó ngồi giữa như một người có lỗiĐang khóc thầm nước mắt chảy làm đôi

-… Bầu trời và mặt biểnTuy ở cách xa nhauNhưng nhìn xuống mặt biểnThấy bầu trời trong xanh

Mênh mông biển và trờiNhư tình cha và mẹCon là thuyền nhỏ béLênh đênh khắp muôn nơi

Hôm nay nhìn xuống biểnKhông thấy bầu trời nữaBầu trời đâu biển ơi?

Mong sao biển và trờiXanh bình yên trở lại

Để đời con mãi mãiNgọt ngào trong lời ru…

Đêm hôm đó, tôi đã khóc rất nhiều, vì thương bạn, vì giận chính mình.Giận vì mình đã vô tâm, không hề biết đến nỗi đau của bạn, không hiểurằng sự nổi loạn của bạn chỉ là sự chống trả những đổ vỡ đớn đau của vết

Trang 6

thương tâm hồn Giận vì nhớ lại mình biết bao lần dỗi hờn, trách móc khikhông vừa ý với cha mẹ, để cha mẹ phải phiền lòng Tôi thấy xấu hổ vì sovới bạn mình quả là bọc đường Những dòng nhật kí đẫm nước mắt củabạn đã dạy cho tôi bài học về hạnh phúc.

Và từ đó chúng tôi đã đi bên nhau, chính xác hơn là tôi đã lặng lẽ bên bạn

kể cả khi bạn thấy sự có mặt của tôi là thừa Tôi đã làm tất cả những gìcho bạn để bạn hiểu rằng: tôi đang và sẽ luôn ở bên bạn Trong buổi lễphát động ủng hộ trẻ em lang thang cơ nhỡ và trẻ em có hoàn cảnh khókhăn mà Thị Đoàn tổ chức tại trường, tôi nhớ bạn tôi đã hát bài hát mà rất

nhiều người rơi nước mắt Bài hát Dấu chấm hỏi: Cha ơi, cha ở đâu? Mẹ

ơi mẹ ở đâu?…Tại sao sinh em trong cuộc đời mà sao không cho em tìnhngười…em nào có tội gì đâu/ tuổi thơ em không một mái nhà, tuổi thơ

em không được đến trường/…Đêm khuya, ôi!lạnh quá, đứa bé mồ côinằm co ro, như dấu chấm hỏi, hỏi giữa dòng đời…

Trong số những người nghe hát có mặt hôm đó, tôi không biết có ai nhưtôi, biết rằng bạn hát bài hát đó từ tim

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn, tôi lớn lên trongvòng tay của cha, của mẹ Dẫu bao nhọc nhằn, nhưng cha mẹ đã dành chotôi tất cả những gì có thể với một tình yêu thương vô bờ Càng lớn, tôicàng hiểu rằng mình mắc nợ nhiều lắm Đó là công sinh thành, dưỡng dụccủa cha mẹ, thầy cô, là ân tình của anh em, bè bạn…mà có thể suốt cảcuộc đời mình không thể trả hết Ngày tôi bước chân vào trường trunghọc, cha đã tặng tôi đôi câu thơ mà Người nói là rất thích:

Nơi con đến và đi, bạn bè đều đến cả

Ba để lại cho con khoảng trống trên đường

(Thơ Vũ Duy Hưng)Con đường tôi đi, có thể gặp nhiều may mắn, đó không chỉ là may mắnngẫu nhiên của số phận mà tôi hiểu đó là những vun đắp từ đôi bàn taycủa đấng sinh thành Nếu nói là may mắn của số phận thì tôi phải cảm ơncuộc đời, cảm ơn Trời, Phật đã cho tôi được làm con của cha mẹ, cho tôimột điểm tựa vĩnh hằng trong cuộc đời và tôi biết đi hết cuộc đời này dùngoài kia sóng gió có mệt nhoài đi nữa thì ngôi nhà vẫn là một bếnxuân và dù là vua hay dân cày thì kẻ nào sống yên ổn dưới mái nhà củamình, kẻ đó là người hạnh phúc nhất

Tôi biết có nhiều vĩ nhân, nhiều nhà kinh doanh, nhiều nhà văn, nhà thơ

… trưởng thành mà không có điểm tựa gia đình nhưng hơn bao giờ hết,

họ là người ý thức sâu sắc về gia đình, về hạnh phúc Bởi chính nhữngvất vả đắng cay mà họ nếm trải và cuộc sống đã dạy cho họ bài học về giađình, bài học về yêu thương để họ sống hết mình Không có tiểu gia đình,

họ tạo ra đại gia đình để thương yêu, lo toan, để sống hết với cuộc đờinhư một thông điệp có trong một bài hát:Hãy yêu nhau đi!

Trang 7

Vâng, hãy yêu thương nhau , hãy yêu cuộc đời này, hãy hiểu rằng chúng

ta sinh ra được làm người với hai tiếng Con Người “giản dị và kiêu hãnh xiết bao” (M Gorki) Chúng ta là con người bởi chúng ta biết yêu

thương, biết tạo dựng và trân trọng gìn giữ những gì đích thực Ngôi nhà

ở đâu, trái tim ở đó, bạn hãy tạo cho chính trái tim mình là một ngôi nhà nhỏ luôn có lửa thương yêu để mỗi khi đi xa về gần, ngôi nhà chung của chúng ta luôn ấm áp./

Đề 4 : Cảm nhận về hai đoạn thơ trong bài Sóng Xuân Quỳnh và việt Bắc

Tố Hữu

Ta với mình, mình với taLòng ta sau trước mặn mà đinh ninhMình đi, mình lại nhớ mìnhNguồn bao nhiêu nước, nghĩa tình bấy nhiêu

( Việt Bắc – Tố Hữu)Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh một phương

( Sóng – Xuân Quỳnh)Website của Thu Trang http://thutrang.edu.vn/

Bài làm

Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có ít nhất một niềm thương, nỗi nhớ Niềm thương, nỗi nhớ ấy luôn thường trực trong ta tạo nên những rung động mãnh liệt trong cảm xúc Với các thi nhân , cảm xúc lại là yếu

tố vô cùng quan trọng Nó giúp cho các nhà thơ làm nên những thi phẩm say đắm lòng người Tiếng nói từ trái tim sẽ đến được với trái tim Đoạn thơ:

” Ta với mình, mình với taLòng ta sau trước mặn mà đinh ninhMình đi, mình lại nhớ mìnhNguồn bao nhiêu nước, nghĩa tình bấy nhiêu.”

trích trong bài thơ “Việt Bắc” của Tố Hữu và đoạn thơ:

“Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh một phương.”

Trang 8

trích trong bài thơ “Sóng của Xuân Quỳnh là những vần thơ dạt dào cảm xúc như thế.

Nhà thơ Tố Hữu và nhà thơ Xuân Quỳnh là hai nhà thơ lớn của văn học VIệt Nam hiện đại được nhiều bạn yêu thơ mến mộ Nếu nhà thơ Tố Hữu

là cánh chim đầu đàn, là lá cờ đầu của thơ ca cách mạng Việt Nam thì Xuân Quỳnh được mệnh danh là nữ hoàng của thơ tình

Mỗi tác giả đã tạo ra thơ của mình với mỗi vẻ đẹp riêng Thơ Tố Hữu tiêubiểu cho khuynh hướng thơ trữ tình, chính trị; mang khuynh hướng sử thi

và cảm hứng lãng mạn Thơ Tố Hữu mang giọng điệu ngọt ngào, tâm tìnhtha thiết, giọng của tình thương mến; đậm đà tính dân tộc Thơ Xuân Quỳnh lại in đậm vẻ đẹp nữ tính, là tiếng nói của một tâm hồn giàu trắc

ẩn, hồn hậu, chân thực và luôn luôn da diết, luôn khát vọng về một hạnh phúc đời thường

Bài thơ “Việt Bắc” viết về cách mạng, còn bài thơ “Sóng” hướng tới đề tài tình yêu lứa đôi

Tháng 10/1954, những người kháng chiến từ căn cứ miền núi trở về miền xuôi, Trung ương Đảng và Chính phủ rời chiến khu Việt Bắc về lại Thủ

đô Nhân sự kiện thời sự có tình lịch sử ấy, Tố Hữu sáng tác bài thơ “ViệtBắc” in trong tập thơ “Việt Bắc” Đoạn thơ trớch trong bài Việt Bắc là lờingười ra đi đáp lại người ở lại

Bốn câu thơ giống như một lời thề nguyền, lời khẳng định gắn bó thủy chung trước sau như một mà những cán bộ cách mạng miền xuôi muốn gửi tới đồng bài Việt Bắc Lời thơ óng ả, dịu dàng, tình tứ và lối xưng hô thân mật, ngọt ngào của ca dao, dân ca “mình-ta” được sử dụng một cách linh hoạt Nỗi nhớ của người cách mạng về quê hương Việt Bắc giống như nỗi nhớ của những đôi lứa yêu nhau Sự sắp xếp từ liền đôi, quấn quýt không muốn rời xa của “ta” và “mình”, vừa khéo léo

khẳng định tấm lòng của “ta” cũng như “mình” Tình cảm của người về với Việt Bắc là thứ tình cảm thắm thiết, mặn mà, gắn chặt trong tim, ghim chặt trong lòng Tình cảm ấy còn được khẳng định bằng một hình ảnh thơ so sánh “Nguồn bao nhiêu nước, nghĩa tình bấy nhiêu” Trong tiềm thức của người Việt Nam nước trong nguồn là dòng nước không baogiờ vơi cạn, chảy bất tận ý thơ trở nên sâu sắc hơn khi tác giả sử dụng cặp từ so sánh tăng tiến “bao nhiêu,…bấy nhiêu” Đó là sự so sánh giữa một cái vô tận với một cái bất tận

Bài thơ “Sóng” được sáng tác năm 1967 nhân chuyến đi thực tế ở Diêm Điềm (Thái Bình), in trong tập thơ “Hoa dọc chiến hào” (1968) Bài thơ được viết khi Xuân Quỳnh còn trẻ khoảng 25 tuổi nhưng đã trải qua

Trang 9

không ít những thăng trầm, đổ vỡ trong tình yêu.

Ở khổ thơ trên “Sóng” được khám phá theo chiều rộng của không gian ở hai miền “xuôi”, “ngược” Sóng dù xuôi về phướng Bắc, dù ngược về phương Nam thì cuối cùng vẫn hướng về bờ:

“Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh một phương.”

Thông thường người ta haynói xuôi Nam, ngược Bắc nhưng ở đây Xuân Quỳnh lại nói xuôi Bắc, ngược Nam, dường như cái lô-gic của lí trí thôngthường đã bị lu mờ, chỉ còn lại hai miền xuôi ngược để trăn trở tìm nhau,

để khao khát bên nhau Cách nói ấy cũng khiến người đọc hình dung về những gian nan, cách trở mà trái tim yêu phải vượt qua

Con “sóng” kia muôn đời thao thức để khắc khoải xuôi ngược tìm bờ thì

em cũng chỉ duy nhất hướng về “phương anh” Đây là một sáng tạo độc đáo của Xuân Quỳnh khi đưa khái niệm không gian để nói về mức độ thủy chung, bốn phương Đông – Tây – Nam – Bắc là của vũ trụ này, chỉ

có duy nhất nơi anh là phương trời của em Giữa cuộc đời rộng lớn, thỡ anh vẫn mói là bến bờ hạnh phúc , là nơi duy nhất em tìm về í thơ bộc bạch rất thật, sáng lên vẻ đẹp của tình yêu chung thủy Hóa ra ở trung tâmnỗi nhớ là anh nên dẫu có đi về phương nào thì em cũng hướng về

phương anh Câu thơ giống như một lời nguyện thề thủy chung, da diêt, đằm thắm

Nếu ở khổ 5 nhân vật trữ tình bộc bạch ” lòng em nhớ đến anh” thì ở đây cảm xúc đã dâng lên một bậc “Nơi nào em cũng nghĩ” “Nghĩ” có cả yêu thương, mong nhớ, có cả phấp phỏng lo âu, hờn ghen, giận dỗi Anh trở thành ý nghĩ thường xuyên, thường trực trong lòng, canh cánh trong lòng

“Nhớ” là tình cảm, cảm xúc tự nhiên, hồn nhiên thì “nghĩ” là sự suy tư, chín

chắn, sâu sắc Người con gái khẳng định sự duy nhất, tuyệt đối gắn bó thủy chung trong tình yêu

Khổ thơ cho ta thấy tình yêu của người phụ nữ, sự thủy chung son sắt duynhất Nhân vật trữ tình đã trực tiếp thể hiện cảm xúc của mình Khẳng định tình yêu thủy chung cũng là khao khát, là khát vọng người yêu thương phải xứng đáng với mình

Cả hai đoạn thơ đều là những rung động, những xúc cảm nhớ thương của một tình yêu con người, đất nước trong lòng người bởi một tình cảm đẹp,

sự thủy chung son sắt không đổi thay Trên phương diện nghệ thuật, cả hai đoạn thơ đều là những ngôn từ giản dị nhưng lại giàu giá trị nghệ

Trang 10

thuật Giọng thơ trữ tình tha thiết nhưng cũng khẳng định mạnh mẽ, chắc chắn, đinh ninh như một lời thề.

Tình cảm trong đoạn thơ Việt Bắc là tình cảm lớn lao, tình cảm cách mạng, tình cảm chính trị Nỗi nhớ ấy gắn liền với cuộc chia ly của người cán bộ cách mạng rời căn cứ địa kháng chiến để trở về thủ đô Chủ thể của nỗi nhớ là những con người kháng chiến nhớ những kỉ niệm với quê hương Việt Bắc, đồng bào Việt bắc ân tình đùm bọc, cưu mang trong suốtnhững tháng ngày gian khổ của cuộc kháng chiến Còn tình cảm trong

“Sóng” là tình yêu đôi lứa, cảm xúc của chủ thể trữ tình “em”, một phụ

nữ đang yêu vừa gián tiếp, vừa trực tiếp “Sóng” là hóa thân mà cũng là phân thân cảu chủ thể trữ tình “sóng” là ẩn dụ để diễn tả nỗi nhớ Sắc thái của nỗi nhớ trong đoạn thơ chỉ duy nhất hướng về một nơi ở phương anh một cách chung thủy, sắt son

Đoạn thơ “Việt Bắc” sử dụng thể thơ lục bát của dân tộc Giọng điều ngọtngào như một khúc trữ tình sâu lắng, da diết Sóng – đoạn thơ sử dụng thểthơ năm chữ và ẩn dụ nghệ thuật sóng Thể thơ và nhịp điệu thơ đã gợi hình hài và nhịp điệu bất tận vào ra của những con sóng nỗi nhớ tình yêu.Nhờ nghệ thuật ẩn dụ, nỗi lòng của người phụ nữ khi yêu được thể hiện chân thành, nữ tính, duyên dáng mà không kém phần mãnh liệt, sâu sắc

Vẻ đẹp trong thơ Tố Hữu luôn gắn với ca dao đậm đà, Còn Xuân Quỳnh thì mãnh liệt, nồng nàn

Từ hai nỗi nhớ được thể hiện trong đoạn thơ, người đọc khụng chỉ cảm nhận được nột đặc sắc của hai giọng điệu thơ mà cũn thấy được vẻ đẹp tõm hồn con người Việt Nam yờu thương đằm thắm, dịu dàng mà mónh liệt, tỡnh nghĩa thủy chung, son sắt

Đề 5 : Phân tích hình tượng nhân vật Lor-ca trong bài thơ “Đàn ghi ta củaLor-ca” của Thanh Thảo

Bài làm:

Cùng với Xuân Quỳnh, Thanh Thảo cùng thuộc thế hệ nhà thơ trưởng thành từ cuộc kháng chiến chống Mỹ nhưng trang thơ Thanh Thảo lại có dấu ấn rất riêng Ông là người đi đầu trong phong trào cách tân thơ Việt, con đường mà ông lựa chọn để cách tân thơ Việt là việc đào sâu cái tôi nội cảm, tìm kiếm những cách biểu đạt mới qua hình thức những câu thơ

tự do, phá bỏ mọi ràng buộc, khuôn sáo Thanh Thảo đi theo trường phái thơ tượng trưng siêu thực có nguồn gốc từ phương Tây mà Lor-ca là một đại biểu đi đầu trong trường phái thơ đó Bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” được rút ra từ tập “Khối vuông ru bích”, bài thơ đã xây dựng thành công hình tượng nhân vật Lor-ca

Trang 11

Lor-ca là một nghệ sĩ thiên tài người Tây Ban Nha, ông một tầm ảnh hưởng sâu rộng trong đời sống chính trị cũng như trong sống nghệ thuật của Tây Ban Nha Trong đời sống nghệ thuật, Lor-ca là một trong những người đi đầu trong phong trào cách tân nền nghệ thuật già nua của Tây ban Nha Trong đời sống chính trị, Lor-ca là người khởi xướng phong trào đấu tranh chống lại chế độ độc tài thân phát xít đã quá phản động Năm 1936, bè lũ Phrăng-cô quá hoảng sợ trước tầm ảnh hưởng của Lor-

ca nên chúng đã tìm cách bắt và sát hại ông Tuy nhiên sau cái chết của Lor-ca, tầm ảnh hưởng của ông càng trở nên sâu rộng hơn Nó vượt ra khỏi biên giới của Tây Ban Nha, tên tuổi của Lor-ca trở thành một biểu tượng cho công cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa nghĩa phát xít, bảo vệ văn hóa và nền văn minh nhân loại Sự ảnh hưởng của Lor-ca không chỉ nằm trong thời đại của ông mà nó còn tồn tại mãi cho tới bây giờ Cuộc đời, sự nghiệp, những cống hiến của Lor-ca là nguồn cảm hứng sáng tạo dồi dào để Thanh Thảo viết nên bài thơ này Và cũng bằng nguồn cảm hứng dồi dào ấy, Thanh Thảo đã xây dựng thành công hình tượng người nghệ sĩ Lor-ca

Bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” được Thanh Thảo sáng tác theo trường phái thơ tượng trưng siêu thực nên khi đọc đòi hỏi người đọc phải không ngừng liên tưởng, tưởng tượng để cảm nhận được rõ ý thơ Qua bài thơ tác giả đã tái hiện lại cuộc sống của Lor-ca, tái hiện lại sự kiện bước ngoặt đầy bi thảm, đau đớn là cái chết của Lor-ca Nhưng trong tiềm thức, trong tình cảm của Thanh Thảo, Lor-ca vẫn sống, qua đó thể hiện cho chúng ta thấy rõ Lor-ca là một nghệ sĩ chân chính, ông là một người nghệ sĩ dám sống để đấu tranh vì nghệ thuật, dám chết vì nghệ thuật Lor-

ca là người nghệ sĩ mang vẻ đẹp bất tử

Sáu câu thơ đầu của bài thơ Thanh Thảo tái hiện sự sống của Lor-ca Hình ảnh “những tiếng đàn bọt nước” biểu trưng cho sự sống cũng như

sự nghiệp sáng tạo của Lor-ca, hình ảnh này gợi cho chúng ta hình dung

sự sống cũng như sự sáng tạo của Lor-ca là vô cùng mong manh dễ vỡ.” Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt”, câu thơ nhắc tới xứ sở Tây Ban Nha và hình ảnh “áo choàng đỏ gắt” làm cho ta liên tưởng đến môn thể thao truyền thống của đất nước này: đấu bò tót, một môn thể thao đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà người đấu sĩ còn cần phải khôn ngoan và khéo léo, vì vậy trận đấu bò tót nào cũng đầy sự căng thẳng Hình ảnh ‘áo choàng đỏ gắt” được tác giả nhắc đến ở đây cũng có thể là biểu trưng cho môi trường chính trị của Tây Ban Nha lúc này bức bối, ngột ngạt và phản động Hình ảnh “những tiếng đàn bọt nước” được đặt cạnh hình ảnh “áo choàng đỏ gắt” cho thấy cuộc sống của Lor-ca lúc này đang cực kì bức bối , ông dường như đang phải cố gồng mình lên để đối mặt với một chế

độ xã hội phản động già nua và có thể nói cuộc sống của ông đang đầy

Trang 12

thách thức Mặc dù phải sống trong môi trường xã hội ngột ngạt, người nghệ sĩ Lor-ca vẫn không ngừng sáng tạo vì đến câu thơ thứ ba hợp âm tiếng đàn ghi ta được ngân lên “li la li la li la”, nó biểu trưng cho những sáng tạo của Lor-ca Người nghệ sĩ vẫn say sưa với những sáng tạo của mình, vẫn sống lạc quan mặc cho hoàn cảnh sống đang bị bóp nghẹt Ba câu thơ còn lại của đoạn thơ tái hiện hành trình đi tìm cái tôi nghệ sĩ, đi tìm cảm hứng sáng tạo nghệ thuật của người nghệ sĩ Lor-ca Hành trình của người nghệ sĩ Lor-ca là hành trình đơn độc vì trong hành trình ấy chỉ

có một chú ngựa, vầng trăng, vầng trăng thì chếnh choáng, chú ngựa cũngmỏi mòn, rã rời Đối với người nghệ sĩ, vầng trăng là tri kỉ, khi vui nhất người nghệ sĩ cũng nghĩ đến trăng, mà khi buồn nhất họ cũng chỉ có trăng

là bạn thế nhưng vầng trăng lại “chếnh choáng”, nửa say nửa tỉnh Có thể nói người nghệ sĩ Lor-ca lúc này đang cô đơn, lạc lõng giữa cuộc đời Người nghệ sĩ đang đi nhưng là đi đâu? Người nghệ sĩ đi lang thang, đi nhưng chưa biết nơi đâu là đích đến tác giả sử dụng danh từ “miền”, danh từ giới hạn không gian, nơi chốn tạo điểm dừng, đích đến nhưng lại

là “miền đơn độc”, miền của tâm trạng, cảm xúc Người nghệ sĩ đang đi

về miền của tâm trạng, miền của cảm xúc, miền cái cội nguồn của sự sáng tạo Người nghệ sĩ Lor-ca đang say sưa trong hành trình đi tìm cảm hứng sáng tạo, tìm hướng cách tân nền nghệ thuật già nua Một lần nữa Thanh Thảo đã chứng tỏ Lor-ca là người nghệ sĩ sống hết mình vì nghệ thuật,dám hi sinh cho nghệ thuật

Đề 6 : Hình tượng người lính Tây Tiến- Quang Dũng

Trích chuyên đề : “Người lính qua những trang văn” Trường THPT Tạ Uyên, Yên Mô ,Ninh Bình phối hợp với Ban chỉ huy Quân sự huyện Yên

Mô, Hội Cựu chiến binh Huyện Yên Mô thực hiện Chuyên đề được tổ chức vào chiều ngày 22-12-2-15 Chuyên đề có nhiều bài phát biểu, thầy

cô và các em có thể tìm đọc các bài viết trên website của Thu Trang, mục Tài liệu tham khảo nhé !

( Bài tham luận của học sinh , cô Cao Sơn hướng dẫn)

Hình ảnh người lính nói chung và những người lính thời kỳ chống Pháp nói riêng từ lâu đã đi vào văn chương như một nguồn thi cảm Các nhà thơ viết về người lính với tất cả niềm kiêu hãnh, tự hào Giữa muôn vàn những tác phẩm như vậy,Tây Tiến là bài thơ có vị trí đặc biệt.Tây Tiến làmột trong những bài thơ sớm nhất viết về người lính cách mạng, ra đời ngay trong thời kì đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và trở thành thi phẩm xuất sắc của nền thơ Việt Nam từ sau năm 1945 cùng với hình tượng người lính Tây Tiến

Tây Tiến là một đơn vị quân đội được thành lập đầu năm 1947, có nhiệm

vụ phối hợp với bộ đội Lào, bảo vệ biên giới Việt- Lào và đánh tiêu hao lực lượng quân đội Pháp ở Thượng Lào va miền Tây Bắc Việt Nam Địa

Trang 13

bàn đóng quân và hoạt động của đoàn quân Tây Tiến khá rộng, bao gồm các tỉnh Sơn La, Lai Châu, Hòa Bình, miền Tây Thanh Hóa và cả Sầm Nưa ( Lào).

Về xuất thân, các chiến sĩ Tây Tiền phần đông là thanh niên Hà Nội, trong đó có nhiều học sinh, sinh viên Mặc dù hoàn cảnh chiến đấu rất gian khổ, thiếu thốn về vật chất, thuốc men với căn bệnh sốt rét hoành hành dữ dội nhưng những người lính Tây Tiến vẫn sống rất lạc quan và chiến đấu rất dũng cảm Có thể nói những người lính Thủ đô đã đi vào cuộc kháng chiến mang theo vẹn nguyên cái mộng mơ, lãng mạn, hào hoacủa người con đất Hà Thành

Bài thơ được hình thành từ một nỗi nhớ, nỗi nhớ da diết về những người đồng đội và những ngày tháng, những kỉ niệm không thể nào quên của chính tác giả với đoàn quân Tây Tiến, gắn với vùng đất miền Tây hùng

vĩ, hiểm trở và thơ mộng Nỗi nhớ ấy đã đánh thức mọi ấn tượng , kí ức

để kết tinh tập trung trong bức chân dung người lính Tây Tiến

Bằng bút pháp lãng mạn mà không thoát li hiện thực, bài thơ đã khắc họa sừng sững bức tượng đài người lính trường tồn, bất tử mãi mãi với không gian, thời gian

Trước hết, đó là nét gân guốc, lạ hóa trong ngoại hình của người lính Tây Tiến:

Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Ta đã từng thấy một “Tiểu đội xe không kính” dí dỏm trong thơ Phạm Tiến Duật thì nay lại thấy một “đoàn binh không mọc tóc” trong thơ Quang Dũng Nhưng nét gân guốc, lạ hóa trong ngoại hình của người línhTây Tiến bắt nguồn từ chính hiện thực đến từng chi tiết Không mọc tóc là hậu quả của những trận sốt rét rừng khủng khiếp, rừng thiêng nước độc, thuốc men không có nên quân xanh màu lá cũng là thực tế hiển nhiên Tố Hữu khi vẽ chân dung anh vệ quốc quân trong bài cá nước cũngkhông quên nhắc tới sức ảnh hưởng ghê gớm của căn bệnh quái ác đó:Giọt mồ hôi rơi

Trên má anh vàng nghệ

Nhưng ẩn sau ngoại hình ấy là sức mạnh nội tâm là tâm hồn, khí phách của những người lính Tây Tiến:

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Nếu câu thơ thứ nhất nhấn mạnh chữ MỘNG thì câu thơ thứ hai nhấn mạnh chữ “Mơ” Câu thơ mang vẹn nguyên cả ước vọng và điểm đến

Trang 14

cuối cùng của đời lính Tây Tiến Chữ “trừng” được sử dụng khá độc đáo Người đọc có cảm tưởng như mọi ước mơ khao khát tận đáy lòng đã trào dâng và đong đầy trong ánh mắt người lính Tứ thơ ấy gợi nhắc đến hình ảnh thơ quen thuộc:

Những đêm dài hành quân nung nấu

Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu

{Đất nước – Nguyễn Đình Thi)

hì ra bao giờ cũng vậy, đích đến cuối cùng của những người lính luôn là hạnh phúc Nỗi nhớ của họ hướng cả về “dáng kiều thơm”, những bóng hình giai nhân yêu kiều, thướt tha, thanh lịch nào đó ngoài cuộc đời Họ

ra đi chiến đấu vì tự do, độc lập, nhưng trước hết là vì cuộc sống tương lai hạnh phúc mà họ khao khát Chính vì vậy mà “dáng kiều thơm” trở thành điểm tựa, niềm hi vọng để tiếp thêm cho họ sức mạnh để chiến đấu

và chiến thắng

Những người lính Tây Tiến sống anh dũng mà hi sinh cũng anh hùng Quang Dũng không hè né tránh hiện thực khắc nghiệt nhất, đau thương nhất, tàn nhẫn nhất của chiến tranh đó là sự hi sinh:

 Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời;

– Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh;

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lèn khúc độc hành

Ba lần Quang Dũng nhắc tới sự hy sinh, nhưng lần nào cũng là hình ảnh

ẩn dụ để tránh đi từ “chết” Dường như khi người lính Tây Tiến ngã xuống chỉ là khi anh tạm nghỉ chân trước cuộc đời Cái chết không đồng nghĩa với ngừng chiến đấu vì tâm hồn, vì ước nguyện của anh sẽ mãi trường tồn với thời gian Anh ngã xuống nhưng vẫn kịp trao ngọn lửa tuổitrẻ cho những đồng đội tiếp tục con đường cách mạng vinh quang Sự hi sinh của các anh làm người đọc không khỏi nghẹn ngào: “Rải rác biên cương mồ viền xứ” Chữ “rải rác” được đảo lên đầu câu, nhấn mạnh cho

sự quạnh quẽ, lạnh lẽo, hoang vắng gợi cảm giác xót xa đau đớn nhưng đôi cánh của lí tưởng quên mình vì Tổ quốc“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh” đã xoa dịu nỗi đau làm sáng lên vẻ đẹp tâm hồn của người lính Tây Tiến

Có lẽ hình tượng người lính Tây Tiến đã trở thành bất tử với muôn đời Dòng lịch sử có thể đổi thay nhưng mọi thế hệ sau vẫn gợi nhắc đến các anh như hình tượng đẹp đẽ nhất Qua dòng hồi tưởng của Quang Dũng, những chiến sĩ Tây Tiến hiện lên trong sự đối mặt với khó khăn, gian khổ, hi sinh nhưng lúc nào cũng lạc quan phơi phới yêu đời Với âm hưởng thơ lúc dữ dội, khi sôi nổi, lúc lại vang vọng, trầm lắng, bài thơ đã

Trang 15

dẫn hồn người đọc trở về một thời quá khứ xưa, để cùng lắng cảm trong nỗi nhớ thương da diết của Quang Dũng.

Đề 7 : Cảm nhận về bức tranh thiên nhiên miền Tây Bắc qua khổ đầu bài thơ Tây Tiến Quang Dũng

(Bài văn của cộng tác viên Mơ Cao Bản quyền bài viết thuộc về

ThuTrang.edu.vn)

Bài làm:

Văn chương có khả năng tái hiện vẻ đẹp của cuộc sống đồng thời có thể làm cho nhân cách mỗi con người hoàn thiện hơn Tác phẩm văn chương cũng là những chuyến đi đưa chúng ta tới nhiều vùng đất mới, giúp ta hiểu biết thêm về vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước:

“Đường vô xứ Nghệ quanh quanh

Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.”

Rồi:

“Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh

Nước Tháp Mười lóng lánh cá tôm.”

Mặc dù chưa một lần đặt chân đến đến nhưng văn chương có thể cho ta cảm nhận được phần nào vẻ đẹp của đối tượng được nhắc đến Nhắc đến Tây Bắc, văn chương không chỉ một lần đưa ta đến với mảnh đất này: ta được chiêm ngưỡng vẻ đẹp bộ tranh tứ bình của rừng núi Tây Bắc trong bài thơ “Việt Bắc” của Tố Hữu, qua trang thơ Quang Dũng, một lần nữa, bức tranh thiên nhiên miền Tây Bắc tổ quốc lại hiện ra trước mắt độc giả

rõ nhất qua đoạn thơ:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi

Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây sung ngửi trời

Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục bên sung mũ bỏ quên đời

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Đoạn thơ trên trích từ phần đầu bài thơ “Tây Tiến” của Quang Dũng Quang Dũng là một nghệ sĩ đa tài: làm thơ, viết văn, vẽ tranh, soạn nhạc, ông là một nhà thơ khoác áo lính, đã từng sống và chiến đấu cùng với đơn

vị Tây Tiến Sự nghiệp sáng tác của Quang Dũng tuy khiêm tốn nhưng

Trang 16

cũng có những bài thơ đi cùng năm tháng và một trong số đó là bài thơ

“Tây Tiến”.Tây Tiến là một đơn vị quân đội thành lập đầu năm 1947, có nhiêm vụ phối hợp với bộ đội Lào bảo vệ biên giới Việt – Lào và đánh tiêu hao lực lương quân đội Pháp ở thượng Lào cũng như ở miền Tây Bắc

Bộ Việt Nam Địa bàn đóng quân và hoạt động của đoàn quân Tây Tiến khá rộng bao gồm các tỉnh Sơn La, Lai Châu, Hòa Bình, miền Tây ThanhHóa và cả Sầm Nưa (Lào).Chiến sĩ Tây Tiến phần đông là thanh niên Hà Nội, trong đó có nhiều học sinh, sinh viên như Quang Dũng, chiến đấu trong hoàn cảnh rất gian khổ, vô cùng thiếu thốn về vật chất, bệnh sốt rét hoành hành dữ dội Tuy vậy, họ sống rất lạc quan và chiến đấu rất dũng cảm Cuối năm 1948, Quang Dũng chuyển sang đơn vị khác Rời xa đơn

vị cũ chưa được bao lâu, tại Phù Lưu Chanh, nỗi nhớ Tây đã trào dâng mãnh liệt và từ sự thôi thúc của nỗi nhớ tác giả đã viết bài thơ “Nhớ Tây Tiến”, sau đó đổi thành Tây Tiến Theo tác giả chỉ “Tây Tiến” thôi đã đủ gợi nhớ lắm rồi, vừa cô đọng lại không lộ mạch cảm xúc ngay từ đầu đề.Quang Dũng đã kết hợp hoàn hảo bút pháp hiện thực và lãng mạn để vẽ lên bức tranh thiên nhiên Tây Bắc hiện lên vừa hùng vĩ, dữ dội, hoang sơ lại vừa gần gũi ấm áp chỉ bằng một đoạn thơ Hai câu thơ đầu của bài thơ

là mạch nguồn cảm xúc của cả bài thơ đồng thời cũng là cảm xúc chủ đạocủa cả bài thơ:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi.”

Cảm xúc bao trùm lên toàn bài thơ đó là nỗi nhớ Câu thơ mở đầu là một câu cảm thán nhưng dùng để gọi với hô ngữ “ơi”, câu thơ đã trở thành một tiếng gọi thiết tha trìu mến như gọi một người bạn thân Sông Mã là địa danh gắn liền với bước đường hành quân của đoàn quân Tây Tiến Đãkhông biết bao nhiêu lần những người lính Tây Tiến hành quân qua địa danh này và cũng thật dễ dàng lí giải được tại sao hình ảnh sông Mã xuất hiện ngay trong câu thơ mở đầu, nhắc đến Tây Tiến thì dòng sông Mã hiện lên đầu tiên trong tâm trí nhà thơ Câu thơ mở đầu là một câu cảm thán nhưng dùng để gọi với hô ngữ “ơi” khiến câu thơ trở thành một tiếnggọi thiết tha trìu mến như gọi một người bạn thân, tác giả gọi Tây Tiến

mà đối với tác giả thì bây giờ Tây Tiến đã cách xa nghìn trùng Khi người

ta gọi một đối tương mà đã cách xa phải chăng nỗi nhớ trong lòng đang trào dâng mãnh liệt, không thể kìm nén được nữa đành phải bật lên thành tiếng gọi Và đến câu thơ thứ hai cảm xúc trong lòng nhà thơ đã được cụ thể hóa với cách sử dụng biện pháp điệp động từ “nhớ” Biện pháp điệp

đã khẳng định nỗi nhớ trong lòng nhà thơ là vô cùng sâu sắc Hơn nữa tácgiả lại khéo léo sử dụng từ láy tượng hình “chơi vơi” để bổ sung ý nghĩa cho động từ “nhớ” xuất hiện lần thứ hai làm cho chúng ta như hình dung thấy , như nhìn thấy nỗi nhớ đang lớn dần, lớn dần và đang muốn hướng đến, tìm về một bến bờ để neo đậu Nỗi nhớ đã dẫn tác giả về với Sài

Trang 17

Khao, Mường Lát, Mường Hịch, Mai Châu Theo dòng hoài niệm của nhà thơ, bức tranh thiên nhiên miền Tây Bắc hiện ra ban đầu là qua

những nét vẽ mờ ảo, ẩn hiện trong sương khói và sau đó là những nét khắc họa cụ thể bằng hình ảnh, đường nét rõ ràng

Mạch cảm xúc xuyên suốt bài thơ Tây Tiến là mạch cảm xúc của nỗi nỗi nhớ, nổi bật lên trong nỗi nhớ của nhà thơ là hình ảnh bức tranh thiên miền Tây Bắc hiểm trở, gập ghềnh, ẩn chứa những hiểm nguy nhưng cũng hết sức thân thuộc, gần gũi Bằng cách sử dụng triệt để thủ pháp đối lập kết hợp cách sử dụng từ ngữ khéo léo, tác giả đã giúp ta hình dung được địa hình nơi đây hiểm trở, gập ghềnh với những núi cao, vực sâu, dốc thẳm:

“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn Mây súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống”

Núi cao chót vót, vực sâu thăm thẳm, trên nền núi cao, vực sâu ấy là hình ảnh những cồn mây, danh từ đơn vị “cồn” giúp ta hình dung giữa mây và người như có khoảng cách rất gần nhau, như có vị trí ngang nhau, nghĩa

là người đứng miêu tả đang đứng ở vị trí rất cao, có thể ngang với mây,

có thể đi trong mây Và có lẽ vì thế mà hình ảnh nhân hóa tinh nghịch, táo bạo đã xuất hiện: “súng ngửi trời” , một phép nhân hóa nếu không hiểu rõ thì có thể ai đó sẽ cho rằng nhà thơ nói quá nhưng thực tế điều này hoàn toàn có thể sảy ra khi người chiến sĩ Tây Tiến sống và chiến đấu trên địa hình đồi núi rất cao của miền Tây Bắc Súng khoác trên vai, mũi súng hướng lên bầu trời như chạm đến đỉnh trời, hình ảnh này làm cho ta hình dung đến một hình ảnh rất đẹp, rất lãng mạn trong bài thơ

“Đồng chí” của Chính Hữu: “Đầu súng trăng treo” hay trong bài thơ

“Việt Bắc” của Tố Hữu: “Ánh sao đầu súng bạn cùng mũ nan” Hình ảnh này một lần nữa lại khắc sâu ấn tượng về độ cao địa hình đồi núi Tây Bắc Nếu những hình ảnh trng những câu thơ trên tác giả mở không gian miền Tây Bắc theo chiều cao, sâu thì đến hình ảnh trong câu thơ tiếp theotác giả lại mở không gian theo chiều rộng:

“Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi”

Hình ảnh những ngôi nhà thấp thoáng trong làn mưa vừa mở rộng tầm nhìn, vừa tạo nét thân thuộc gần gũi, những ngôi nhà như bồng bềnh trôi trên làn sương, làn mưa mờ ảo Ở đây nhà thơ Quang Dũng đã kết hợp khéo léo giữa hai gam màu nóng, lạnh của hội họa để vẽ lên những hình ảnh, nếu ba hình ảnh đầu là gam màu nóng, nó đã làm cho người đọc phảigắng, phải lên gân thì đến hình ảnh thứ tư lại là gam màu lạnh, nó giúp chúng ta lấy lại sự thăng bằng, làm tâm hồn ta trở nên thư thái

Trang 18

Nếu trong ba câu thơ thứ năm, thứ sáu, thứ bẳy chủ yêu tác giả sử dụng thanh trắc kết hợp với những từ láy khó đọc, các câu thơ ngắt nhịp 4/3,

mà nhịp bốn chủ yếu diễn tả độ cao, nhịp ba chủ yếu diên tả độ sâu , những câu thơ bị bẻ đôi ở ranh giới của sự cao, sâu đã góp phần khắc họa

ấn tượng về độ cao và độ sâu của địa hình nơi đây làm cho độ cao càng cao hơn, độ sâu càng sâu hơn Thế những đến câu thơ thứ tám nhịp điệu lại dàn trải đều đều theo những thanh bằng, rõ ràng nhịp điệu ấy đã góp phần tô rõ hơn những thân thuộc, những gần gũi, những phẳng lặng của bình yên của thiên nhiên của thiên nhiên nơi đây

Đây là đoạn thơ minh chứng rõ ràng nhất cho nhận xét :Quang Dũng là một nghệ sĩ đa tài, Quang Dũng không chỉ đơn thuần là một nhà thơ, ông còn là một nhạc sĩ và còn là một họa sĩ Với tài năng của Quang Dũng chỉtrong một đoạn thơ ngắn tác giả đã giúp ta cảm nhận được hai đặc trưng của thiên nhiên miền Tây Bắc: vừa hung vĩ, dữ dội, hiểm trở nhưng cũng hết sức thân thuộc gần gũi vì miền đất này cũng mang dáng dấp một miềnquê hương xứ sở Một đoạn thơ nhưng có họa, có nhạc, đó là những hình ảnh mang tính chất đối lập cùng sự phối hợp nhịp nhàng thanh điệu với nhạc điệu

Thiên nhiên miền Tây Bắc không chỉ có núi cao, vực sâu mà còn có cọp

dữ, thác gầm Tuy nhiên bên cạnh những dữ dội, những hung bạo, những hiểm trở đó, thiên nhiên Tây Bắc cũng hết sức gần gũi thân thương Nó vừa là sự thử thách ý chí của người chiến sĩ, vừa là người bạn đồng hành nâng đỡ những bước chân:

“Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục bên súng mũ bỏ quên đời

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi.”

Trên nền thiên nhiên ấy , hình ảnh những người chiến sĩ Tây Tiến trong cuộc hành quân được hiện lên với những nét vẽ đơn sơ, giản dị Môt cuộchành quân có những mệt mỏi, rã rời và thậm chí đã có cả sự hi sinh Mặc

dù sự hi sinh của những người chiến sĩ đã được Quang Dũng sử dụng biện pháp nói giảm, nói tránh: “Gục bên súng mũ bỏ quên đời” nhưng chúng ta vẫn cảm thấy sự khốc liệt, sự tàn ác của chiến tranh mà những người chiến sĩ đang phải trải qua

Qua dòng hoài niệm của tác giả bức tranh thiên nhiên miền Tây Bắc hiện lên với những nét vẽ sinh động, chân thực, hình ảnh người chiến sĩ được

vẽ với những nét vẽ sống động , phải chăng đây là những minh chứng chonỗi nhớ Tây Tiến của nhà thơ là cực kì sâu sắc

Ngày đăng: 30/07/2016, 23:02

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w