chúng ta, khi đi tham quan Bảo Tàng Chứng Tích Chiến Tranh đều có một cảm giác như tôi. Thương tâm, đau xót…và bức xúc khi thấy những bức ảnh, những tư liệu, số liệu về cuộc chiến tranh mà dân. khô khan kia. Đặt chân đến Bảo Tàng Chứng Tích Chiến Tranh đã làm sống dậy trong tôi những cảm xúc chân thật nhất về “Nỗi đau của chiến tranh
Trang 1BỘ CÔNG THƯƠNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC CÔNG NGHIỆP THỰC PHẨM HỒ CHÍ MINH
KHOA: LÝ LUẬN CHÍNH TRỊ
BỘ MÔN:
ĐƯỜNG LỐI CÁCH MẠNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
BÀI THU HOẠCH:
Cảm nhận sau khi thăm Bảo Tàng Chúng Tích Chiến Tranh
GV: Phan Xuân Cường SV: Phạm Nguyên Đằng MSSV: 2003150146 Lớp : 06DHCK4
Hồ Chí Minh, ngày 22 tháng 07 năm 2016.
Trang 2Tôi luôn tự hào mình là con của quê hương Quảng Ngãi- mảnh đất anh hùng trong
suốt thời kì chiến tranh chống Pháp và cuộc kháng chiến chống Mỹ gian truân của dân tộc Gia đình tôi là một gia đình có truyền thống cách mạng, chiến tranh đã cướp mất người Bác
cả trong gia đình của tôi Bố tôi khi xưa cũng là một thanh niên xung phong Bác 2 tôi đã cống hiến một phần thân thể của mình cùng với biết bao nhiêu người khác nữa để đổi lấy độc lập tự do như ngày hôm nay cho dân tộc
Từ nhỏ, tôi đã được bà nội kể cho nghe những câu chuyện về tội ác của quân đội Mỹ gây ra ở quê hương ruột thịt của mình Điều đó đã ăn sâu trong tâm trí tôi rằng chiến tranh là một điều thật khủng khiếp
Khi lớn lên, được học môn lịch sử và đặc biệt là môn Đường lối cách mạng của Đảng Cộng Sản Việt Nam do thầy Cường giãng dạy một cách rất nhiệt tình,qua giáo trình và những lời kể lại tận tình của thầy tôi đã thấy được phần nào những đau thương mất mát do chiến tranh gây ra, nhưng tôi chưa từng được tận mắt chứng kiến những hình ảnh về chiến tranh Mãi cho đến khi thầy cho làm bài văn cảm nhận về chuyến đi bảo tàng thì tôi và các bạn tôi mới có dịp đi thăm Bảo Tàng Chứng Tích Chiến Tranh (28- Võ Văn Tần, quận 3, thành phố Hồ Chí Minh), tôi đã có nhiều suy nghĩ và nhận thức rõ nét hơn về chiến tranh Lòng yêu nước và căm thù giặc trỗi dậy mạnh mẽ trong tôi cũng như biết bao bạn khác Những cảm xúc tôi ghi lại trong đây chỉ là một phần nhỏ trong chuyến đi thăm bảo tàng
Trang 3Lần đầu tiên đến thăm Bảo Tàng,Với chỉ 2.000đ/vé người Việt và 15.000đ/vé cho người nước ngoài, bước chân vào cổng điều tôi nhận thấy trước hết ở đây là khung cảnh trước sân với những chiếc máy bay, xe tăng với đủ loại, kích thước và màu sắc khác nhau được lưu giữ và bảo quản cẩn thận
Trang 4Tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy có rất nhiều người nước ngoài cũng đến thăm bảo tàng, có cả người da vàng, da trắng lẫn người da đen Họ chắc hẳn là những con người rất yêu chuộng hoà bình và cũng một phần ngưỡng mộ tinh thần dân tộc của Việt Nam Trong số
họ có cả những người lính Mỹ khi xưa đã tham gia chiến đấu tại Việt Nam Phải chăng họ đến đây để nhìn lại những tội ác mình đã gây ra ?
kể cả khi chiến tranh đã kết thúc hơn 40 năm
Theo chân người hướng dẫn, chúng tôi
lên lầu hai, cả nhóm ngồi bên ngoài phòng trưng
bày Hoà Bình, nghe chị hướng dẫn giới thiệu về bảo tàng và kể sơ lược về các đòn tra
tấn dã man của địch đối với những chiến sĩ cách mạng của ta, các vụ thảm sát dân ta,… Càng nghe, tôi càng nôn nóng muốn được xem tận mắt những hình ảnh đó Cuối cùng chúng tôi cũng được đi tham quan tự do các phòng trưng bày
Tại phòng trưng bày các sự thật lịch sử
Tôi quá bất ngờ vì những điều mình tưởng tượng về chiến tranh trước đây chưa
bằng một phần nhỏ những nỗi đau, sự tàn khốc mà những tấm ảnh này ghi lại
Trang 5Đây là hình ảnh về vụ thảm sát tại làng Sơn Mỹ (xã Tịnh Khê, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quãng Ngãi) ngày 16-3-1968 Quân đội Mỹ ồ ạt tiến vào và tàn sát cùng một lúc
504 thường dân- chủ yếu là phụ nữ, người già và trẻ em
Xác người nằm ngổn ngang trên đường, có những em bé còn bú sữa mẹ
Chúng gom dân lại và tàn sát tập thể hàng chục, hàng trăm người cùng một lúc Còn rất nhiều những tấm ảnh thương tâm về vụ thảm sát Sơn Mỹ Tôi không hiểu tại sao những người lính Mỹ này lại có đủ can đảm để xả súng vào những đứa trẻ thơ tội nghiệp như thế Hay là họ chỉ biết tuân thủ theo lệnh « bắn bất cứ cái gì di động » ?
Ngoài ra còn nhiều tấm ảnh về tác hại của bom lân tinh, bom napan- những điều
mà trước kia tôi không hề tưởng tượng được Tôi chỉ được học ở trường những điều cơ bản như : ngày tháng năm nào, trận đánh nào, xảy ra ở đâu, bao nhiêu người chết, bao nhiêu người bị thương, vũ khí gì,…Tại đây, nhìn những tấm ảnh này, tôi có thể phần nào
khi bị bom tàn phá thân thể
Phan Thị Kim Phúc
bị bỏng bởi bom napan Mỹ ( Trảng Bàng, Tây Ninh, 1972)
Trên con đường chỉ toàn là trẻ em và lính
Mỹ Các em chỉ biết chạy …và chạy Nhìn những mảnh da rơi ra từ tay em bé và khuôn mặt đau đớn của em, tôi không có từ ngữ nào để diễn tả được cảm xúc của mình
Trang 6(2) Hai mẹ con bà Nguyễn Thị Út- nạn nhân bom lân tinh.
Tôi chỉ biết thốt lên : Ôi, những con người thật tội nghiệp!
Phòng trưng bày về chất độc da cam
Bước sang phòng trưng bày về chất độc da cam, tôi đã chứng kiến những tác hại khủng khiếp và lâu dài mà chất độc hoá học đem lại Trong đó có dioxin là một chất cực độc, trơ về mặt hoá học nên có thể tồn tại trong đất hàng trăm năm và gây hậu quả tai hại cho con người và môi trường Những đứa trẻ thế hệ sau đó được sinh ra với đủ các kiểu dị tật khác nhau : anh em song sinh dính vào nhau (trường hợp anh em Việt- Đức), dị tật về khuôn mặt, tay, chân, hình dáng,…không ai giống ai Nhìn hình ảnh về các quái thai chứa trong bình được lưu giữ tại bệnh viện Từ Dũ, có một số bạn không dám nhìn Đó dường như không còn là hình dạng con người nữa Một số người nước ngoài xem các tấm ảnh này rồi họ lại lắc đầu Chắc họ cũng đang bức xúc và cảm thông cùng dân tộc Việt Nam Chất độc màu da cam đã trở thành gánh nặng và nỗi ám ảnh đối với dân tộc ta Những nạn nhân này không chỉ mang nỗi đau về thể xác mà tinh thần họ càng bị tổn thương hơn nữa
Tôi chợt suy nghĩ về người phụ nữ Nói sao cho hết công lao của họ Trong chiến tranh, họ
ở nhà lao động, sản xuất, nuôi dạy con cho chồng yên tâm đi đánh giặc Nhưng đâu chỉ có vậy, họ phải đối mặt với quân đội Mỹ hàng ngày và tính mạng có thể mất bất cứ lúc nào
Ấy vậy mà họ sẵn sàng nuôi quân và che chở cho bộ đội ngay khi nào có thể Khi chiến tranh qua đi, họ mang theo gánh nặng không thể nào tả được : chồng là những người thương binh mất đi khả năng lao động, con cái mang hình hài dị dạng Họ phải vừa lao
động vừa phục
vụ
chồng con trong sinh hoạt hằng ngày Những nỗi đau của họ thật đáng để mọi người cảm thông và chia sẻ
Chị Huỳnh Thị Thuận, sinh năm 1977 tại
thôn Đại Cát, xã Minh Phụng, huyện Ninh
Hoà, tỉnh Khánh Hoà
Trang 7Sự thật là vậy nhưng vốn mang bản chất con người Việt Nam can trường, gan góc, những nạn nhân này không chịu đầu hàng số phận Họ cố gắng sống tốt và cống hiến cho đất nước với tất cả khả năng có thể của mình
Quay trở lại với chất độc màu da cam, tổng thống Kennedy đã ra lệnh thực hiện chiến dịch phá huỷ rừng ở miền nam Việt Nam bằng không quân Mỹ từ năm 1961 đến năm 1971 Mỹ cho máy bay rải hàng tấn thuốc diệt cỏ xuống các khu rừng gây rụng lá toàn bộ cánh rừng để bộ đội ta không còn nơi trú ẩn
Rừng đước Cà Mau chết trụi do
chất độc hoá học
Được học nhiều về các môn tự nhiên, đặc biệt là môi trường Tôi nghĩ đến biết bao nhiêu điều tai hại đằng sau tấm ảnh này Rừng là một lá chắn rất quan trọng đối với vùng ven sông và biển Rừng bị tàn phá sẽ ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến môi trường Mất đi lớp phủ thực vật, đất sẽ bị xói mòn và thoái hoá, sinh vật bị chết Chất dioxin tích tụ trong
Đây là một cô giáo tật nguyền Huỳnh Thanh Thảo (sinh năm 1986), xã Trung Lập Thượng, huyện Củ Chi, tp
Hồ Chí Minh- không đi lại được nhưng tại phòng đọc sách của mình,
cô dạy học cho nhiều em nhỏ
Trang 8đất và ngấm vào nước ngầm sẽ ảnh hưởng lâu dài đến sức khoẻ của con người Hậu quả không chỉ thể hiện ngay ở hiện tại mà còn kéo dài cho đến tận sau này
Rời khỏi phòng trưng bày chất độc da cam, chúng tôi ghé vào phòng trưng bày các bức ảnh về hoà bình Tại đây, tôi thấy được rất nhiều bức ảnh của các em học sinh tiểu học vẽ về hiểu biết của các em đối với chiến tranh Tôi xin trích ra một số tấm sau để chúng ta có thể hiểu được suy nghĩ của các em
Tôi cảm thấy mừng vì những đứa trẻ thế hệ ngày nay cũng rất quan tâm đến chiến tranh và ủng hộ hoà bình Vậy mà trên thế giới hiện nay, chiến tranh liên tục xảy ra ở các nước Irac, Iran, Libya, Apganixtan,…Hơn ai hết, chúng ta –những con người đã từng bị mất nước và gánh chịu những nỗi đau, mất mát của chiến tranh-có thể hiểu được cuộc sống không yên bình của họ Chúng ta hãy lên tiếng và hành động vì một thế giới hoà bình, một thế giới không có chiến tranh
Chuồng cọp
Rời khỏi khu vực nhà trưng bày, chúng tôi rẽ về phía khu "chuồng cọp " Trong một căn phòng nhỏ, tôi bàng hoàng với những gì hiện ra trước mắt mình Đó là hình vẽ mô phỏng lại các trò tra tấn dã man của quân Mỹ "dành " cho những người tù cộng sản ở Côn Đảo
“Đòn tàu ngầm” - người tù bị trói chặt trên băng
ghế, đầu thấp hơn chân, miệng bị bịt chặt bằng vải, đầu bị giữ chặ xuống ghế, sau đó chúng nối một ống cao su dẫn nước vào mũi tù nhân, đôi khi nước đó còn
cò pha cả xà phòng hoặc vôi, đợi khi nước đã đầy bụng tù nhân, bọn cai ngục dùng chân mang giày đinh, đạp mạnh vào bụng họ để họ nôn ra cả nước và máu
Trang 9Ngoài ra chúng còn dùng nhiều trò tra tấn vô cùng thâm độc như đòn tàu bay,
châm cứu, đùa với rắn hay đóng đinh vào đầu những người tù… nhằm mục đích là để lấy
lời khai từ họ Có lẽ đau đớn nhất chính là các nữ tù Họ bị lính Mỹ chà đạp trắng trợn, thân thể họ bị vùi vập rất thảm khốc Bọn lính sẵn sàng cưỡng hiếp, lấy mảnh chai bia rạch vào âm đạo của người phụ nữ cho họ mất khả năng sinh sản và bị bệnh sau này Những chị em sau khi nếm trải các "trò chơi" của chúng sẽ trở nên hoảng loạn về tinh thần, thậm chí bị ám ảnh cho đến hết cuộc đời Có như vậy ta mới thấy chúng còn tàn nhẫn và ác độc hơn cả chế độ phong kiến ngày xưa
Đây
là
Đức ( được gọi là phòng kỷ luật hay "hoả lò" ) Các nữ tù nhân phải thay phiên nhau ra
hít thở khí trời vì phòng giam quá chật hẹp, ngột ngạt
Đây là phía trên mái của nhà giam Theo lời anh hướng dẫn ở bảo tàng, bọn Mỹ đứng trên đây để dội nước lạnh xuống những người tù trong những ngày đông giá rét Trong mùa đông thì chúng nhốt 1-2 người tù trong một "chuồng cọp" Mùa hè, chúng nhốt 5- 14 người để không khí trở nên nóng bức,ngột ngạt
Chuồng cọp kẽm gai mô phỏng theo đúng kích thước của nhà tù Côn Đảo
Chế độ lao tù khắc nghiệt như thế, cộng với bệnh tật, thiếu thốn thuốc men, lại bị tra tấn
Trang 10thường xuyên nên sau khi ra tù, các chiến sĩ chỉ con lại "da bọc xương", thậm chí họ không thể đi lại được nữa
Chiếc máy chém bọn Mỹ Diệm dùng để diệt những người cộng sản vẫn còn được lưu lại
Kết thúc chuyến tham quan bảo tàng, tôi và các bạn trở về với biết bao điều bổ ích Dường như trong tôi còn có sự sợ hãi, sợ về sự man rợ, dã man của bọn Mỹ gây ra Tôi suy nghĩ về biết bao nhiêu điều, thấm thía được sự mất mát, đau thương và thấy quý trọng hoà bình biết bao Tôi càng thêm tự hào về dân tộc Việt Nam nói chung và quê hương Quảng Ngãi của tôi nói riêng
Suy nghĩ chung sau khi kết thúc chuyến thăm bảo tàng Chứng Tích Chiến Tranh.
Thế hệ cha ông ta đã hi sinh nhiều đến thế để mang lại cuộc sống hoà bình, tự do,
ấm no cho cả dân tộc Vậy mà ngày hôm nay có một số bạn trẻ không biết quý trọng điều
đó, họ nghe theo những lời tuyên truyền phản động, nói xấu những người cách mạng, nói xấu Đảng Cộng Sản Những người đó thật đáng chê trách Không chỉ có vậy, ngày nay càng có nhiều bạn trẻ bị cuốn vào các trò chơi trên máy vi tính mà không quan tâm đến việc học tập cũng như không biết yêu thương mọi người xung quanh Lâu ngày, thói quen hình thành, tôi không thể tưởng tượng được rồi họ sẽ trở thành những con người như thế nào Phải chăng họ sẽ là gánh nặng cho xã hội trong tương lai?
Một thực tế đáng mừng là ngoài những thành phần tiêu cực của xã hội thì đại đa
số các bạn trẻ ngày nay đều nhận thức được tầm quan trọng của tri thức Họ chấp nhận đi
Trang 11xa, ngày đêm học tập và nghiên cứu với mong ước có thể đem vốn kiến thức bổ ích về xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước của mình
Chúng ta có quyền hy vọng một tương lai tươi sáng cho dân tộc Việt Nam