1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VỀ HOÀN THIỆN PHÁP LUẬT XỬ LÝ VI PHẠM HÀNH CHÍNH Ở VIỆT NAM

14 501 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 14
Dung lượng 257,93 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hoàn thiện các quy định về xử phạt vi phạm hành chính trong bối cảnh Việt Nam đang xây dựng nhà nước pháp quyền ngày càng trở nên cấp thiết nhằm đáp ứng được yêu cầu ngăn chặn và xử lý k

Trang 1

MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VỀ HOÀN THIỆN PHÁP LUẬT XỬ LÝ

VI PHẠM HÀNH CHÍNH Ở VIỆT NAM

1 Tiến trình vận động của việc xây dựng và bổ sung các quy định pháp luật về xử lý vi phạm hành chính

Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công mở ra một chương mới đối với lịch sử dân tộc, đưa nước ta từ một nước nô lệ thuộc địa vươn lên trở thành một nước độc lập Trải qua 66 năm với nhiều giai đoạn phát triển của lịch sử cách mạng và Pháp luật về xử lý vi phạm hành chính cũng đã dần được hình thành và phát triển Kể từ Sắc lệnh

số 131/SL do Chủ tịch Hồ Chí Minh ký ngày 20/7/1946 quy định việc truy tầm các sự phạm pháp; Sắc lệnh số 175/SL ký ngày 18/8/1953 quy định các biện pháp quản chế hành chính; Nghị quyết số 49/NQ-TVQH năm

1961 của UBTVQH về tập trung giáo dục cải tạo những phần tử có hành

vi nguy hại xã hội; Quyết định số 123/CP năm 1961 của Hội đồng Chính phủ về cấm cư trú ở những khu vực quan trọng xung yếu về chính trị, kinh tế, quốc phòng…Ngày 28/11/1989 Pháp lệnh xử phạt vi phạm hành chính do Ủy ban Thường vụ Quốc hội ban hành và có hiệu lực kể từ ngày 01/01/1990 đã đánh dấu một bước phát triển mới của pháp luật Việt Nam về xử lý vi phạm hành chính Pháp luật xử lý vi phạm hành chính được nâng lên một tầm mới với nhận thức về một nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa Kể từ thời điểm Pháp lệnh xử phạt

vi phạm hành chính do Ủy ban Thường vụ Quốc hội ban hành ngày 28/11/1989 đến nay, pháp lệnh này đã hai lần được thay thế và hai lần được sửa đổi, bổ sung đó là Pháp lệnh xử phạt vi phạm hành chính ngày 06/7/1995 thay thế cho Pháp lệnh ngày 28/11/1989; Pháp lệnh xử phạt vi phạm hành chính ngày 02/7/2002 thay thế cho pháp lệnh năm 1995; Từ năm 2002 trở về đây, Pháp lệnh này được sửa đổi bằng Pháp lệnh số 31/2007/PL-UBTVQH sửa đổi một số điều Pháp lệnh xử phạt vi phạm hành chính năm 2002 và Pháp lệnh số 44/2008/PL-UBTVQH12 ngày 02/4/2008 sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh xử phạt vi phạm hành chính năm 2002

Trang 2

Qua mỗi lần được sửa đổi, bổ sung và thay thế, Pháp lệnh xử phạt

vi phạm hành chính ngày càng được hoàn thiện hơn, trở nên khả thi, phù hợp với thực tiễn, góp phần quan trọng vào việc đảm bảo trật tự, an toàn xã hội Hoàn thiện các quy định về xử phạt vi phạm hành chính trong bối cảnh Việt Nam đang xây dựng nhà nước pháp quyền ngày càng trở nên cấp thiết nhằm đáp ứng được yêu cầu ngăn chặn và xử lý kịp thời hành vi vi phạm pháp luật trong các lĩnh vực quản lý nhà nước

và góp phần đảm bảo quyền, tự do cơ bản của công dân Trong tiến trình hoàn thiện hệ thống pháp luật ở Việt Nam, bối cảnh hội nhập toàn diện, một mặt pháp luật quy định về trách nhiệm hành chính phát triển chậm hơn so với pháp luật quy định về các loại trách nhiệm khác như: hình sự, dân sự…Mặt khác hệ thống Pháp luật về xử lý vi phạm hành chính và việc thực thi pháp luật xử lý vi phạm hành chính đã bộc lộ những bất cập, hạn chế dẫn đến hạn chế hiệu quả xử lý vi phạm hành chính

Để giải quyết thực tế, Quốc hội khóa XII đã chính thức đưa dự án Luật xử lý vi phạm hành chính vào chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của toàn khóa Quốc hội Việc xúc tiến xây dựng dự án luật xử lý vi phạm hành chính nhằm giải quyết những bất cập và hạn chế từ hệ thống pháp luật xử lý vi phạm hành chính hiện hành Xác lập cơ sở pháp lý mới với những nội dung có tính khoa học, khả thi để nâng cao hiệu quả của pháp luật xử lý vi phạm hành chính Hoàn thiện dự án luật xử lý vi phạm hành chính trong tình hình hiện nay đòi hỏi phải có sự đánh giá khách quan, đầy đủ về thực trạng pháp luật xử lý vi phạm hành chính hiện hành nhằm định hướng cho việc hoàn thiện dự án Luật đang xây dựng

2 Một số tồn tại của cơ chế xử lý hành chính hiện hành

Việt Nam đang dần khẳng định vị thế của mình trên trường quốc tế với những thành tựu to lớn về tăng trưởng kinh tế, xóa đói giảm nghèo

và phát triển bền vững Tuy nhiên, tình trạng vi phạm pháp luật, đặc biệt trong các lĩnh vực quản lý nhà nước có xu hướng gia tăng, sự quản lý của nhà nước đôi khi tỏ ra chưa thực sự hiệu quả Có nhiều nguyên

Trang 3

nhân của vấn đề này:

Thứ nhất, Vấn đề các nhà soạn thảo đưa ra các quy định khung,

cơ bản, mô tả các hành vi vi phạm hành chính, đặt ra các bước xử phạt

vi phạm hành chính và xử lý vi phạm hành chính chưa đồng bộ Ví dụ như trong các Pháp lệnh đã định nghĩa vi phạm hành chính là hành vi do

do tổ chức hoặc cá nhân thực hiện một cách cố ý hay vô ý xâm phạm các quy tắc quản lý nhà nước mà không phải tội phạm hình sự và theo quy định của pháp luật phải bị xử lý vi phạm hành chính, phải bị xử phạt

vi phạm hành chính Ở đây với định nghĩa như thế có một điểm mà chúng ta cần phải xem xét, vì đó là căn bản để từ đó xác định hàng loạt các hệ thống về hành vi vi phạm hành chính, về trách nhiệm hành chính,

về chế tài hành chính…Hiện nay, các quy tắc quản lý nhà nước ở nước

ta rất nhiều; từ một UBND xã, phường người ta cũng đưa ra một loạt các quy tắc nhà nước khác, chưa nói đến cơ quan quản lý các cấp cũng đưa

ra hàng loạt các quy tắc Những quy tắc quản lý nhà nước như vậy nếu thấy các hành vi nào không tương thích với quy tắc đó lại có thể đưa ra

mô tả hành vi vi phạm hành chính và cũng có thể tạo cơ hội cho cơ quan hành chính nhà nước đề xuất các biện pháp xử lý vi phạm hành chính nói chung và biện pháp xử lý vi phạm hành chính nói riêng Đây là một điểm cần nghiên cứu, trao đổi với nhiều cơ quan nhà nước có thẩm quyền, bởi chúng ta đang tiến tới một xã hội dân sự mà trong đó Nhà nước với tư cách là người bảo đảm và phục vụ cho xã hội đó mà cứ không quản được là phạt, xử lý…

Thứ hai, Hệ thống văn bản pháp luật cồng kềnh, tản mạn với hàng

trăm văn bản Từ đó, pháp luật thiếu tính thống nhất, cân đối, kể cả sự trùng lặp không cần thiết giữa các quy định về xử lý vi phạm hành chính trong các lĩnh vực quản lý Nhà nước khác nhau; Chưa có chính sách đầy đủ, hoàn chỉnh; Mối tương quan giữa trách nhiệm hành chính với trách nhiệm kỷ luật, trách nhiệm dân sự chưa được làm rõ, v.v… Sự mâu thuẫn, chồng chéo dẫn đến việc một số trường hợp khó có thể giải quyết được Có lĩnh vực mà dưới góc độ quản lý nhà nước bị chồng lấn lên nhau, nếu ta đặt hành vi dưới lĩnh vực này cũng được mà lĩnh vực

Trang 4

kia cũng không sao Ví dụ như Nghị định 73 năm 2010 quy định về xử

phạt hành chính trong lĩnh vực trật tự an toàn xã hội thay cho Nghị định

50 năm 2005 trước đó quy định hành vi say rượu nơi công cộng bị phạt tiền từ 50.000-100.000 ngàn đồng Ngay sau đó, Chính phủ lại ban hành Nghị định 70 quy định về xử phạt hành chính trong lĩnh vực văn hóa, thì

cũng hành vi say rượu lại được Nghị định xử phạt từ 500.000 –

1.000.000 đồng Vì là ban hành đồng thời cùng ngày nên có hiệu lực cùng ngày, người áp dụng không biết dùng văn bản nào vì chế tài khác nhau Cùng với sự trùng lặp là sự không đầy đủ của pháp luật về xử lý vi phạm hành chính Trong khi với các chế tài khác có riêng một bộ luật nội dung và một luật về mặt tố tụng thì trong lĩnh vực hành chính cả các nguyên tắc, trình tự, thủ tục đều được đưa vào một Pháp lệnh Điều này không thể tránh khỏi tình trạng quy định chung chung, sơ lược…

Một số biện pháp được áp dụng theo thủ tục hành chính được gọi

là “các biện pháp xử lý hành chính khác” trong Pháp lệnh 2002 liên quan đến quyền tự do cơ bản của công dân chưa được giải thích lý do một cách thoả đáng Các biện pháp xử lý hành chính khác của Pháp lệnh hiện hành có nguồn gốc ban đầu là biện pháp cưỡng chế hành chính đặc biệt, xuất phát từ Nghị quyết số 49 năm 1961 của Ủy ban thường vụ Quốc hội Nghị quyết này quy định việc đưa vào Tập trung Giáo dục cải tạo đối với người có hành động nguy hại cho xã hội, được giáo dục nhiều lần, nhưng không hối cải, Chủ tịch tỉnh ra quyết định và Bộ trưởng Công an duyệt với thời hạn 3 năm mà không cần thông qua việc xét xử của cơ quan tư pháp – tòa án Những biện pháp này giành cho những người chống đối chế độ biểu hiện qua những hành vi như: gián điệp, mật thám, ngụy quân…Biện pháp tập trung giáo dục cải tạo, ngoài những đối tượng nói trên, cũng được áp dụng cho những người có những hành vi tội phạm như: lừa đảo, trộm cắp…Điều 1 Pháp lệnh xử lý

vi phạm hành chính năm 2002 quy định: “các biện pháp xử lý hành chính

khác được áp dụng đối với cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật về an ninh, trật tự, an toàn xã hội nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự được quy định tại các điều 23, 24, 25, 26 của Pháp lệnh này”

Trang 5

Bởi vậy, vấn đề các biện pháp xử lý hành chính khác được đưa vào Pháp lệnh là một sự khiên cưỡng Vì các biện pháp xử lý hành chính

khác về cơ bản không phải là các biện pháp xử lý hành chính, mà có bản chất rất khác so với xử phạt các hành vi vi phạm quy tắc quản lý hành chính nhà nước Đa phần trong số đó không những chỉ là những tội

phạm hình sự bình thường, mà còn là tội phạm hình sự nguy hiểm, được quy định trong CHƯƠNG đầu tiên về tội phạm hình sự, tội xâm phạm an ninh quốc gia của pháp luật hình sự hiện hành

Thứ ba, Pháp luật hiện hành về việc áp dụng biện pháp đưa vào

cơ sở giáo dục, trường giáo dưỡng…cũng đang bộc lộ một số hạn chế cần tiếp tục được hoàn thiện để bảo vệ tốt hơn các quyền và lợi ích của công dân Một số quy định vẫn còn quá chung chung như trộm cắp vặt, đánh bạc nhỏ…Những khái niệm này chỉ có khái niệm định tính, do vậy

dễ áp dụng tùy tiện trong thực tế thi hành (điểm c khoản 2 Điều 2 Nghị

định số 142/2003/NĐ-CP ngày 24/11/2003 của Chính phủ quy định việc

áp dụng biện pháp xử lý hành chính đưa vào trường giáo dưỡng cũng chưa quy định cụ thể chi tiết để xác định thế nào là đánh bạc nhỏ, trộm cắp nhỏ…) Điều này đặc biệt nguy hiểm khi một số Chủ tịch Ủy ban

nhân dân cấp huyện thẩm quyền quyết định áp dụng biện pháp đưa vào

cơ sở chữa bệnh, xuất hiện tình trạng muốn làm trong sạch địa bàn quản lý, lạm dụng áp việc áp dụng biện pháp này dẫn đến nhiều trường

hợp áp dụng chưa đúng đối tượng

Mặt khác, Pháp lệnh hiện hành giao thẩm quyền quyết định áp dụng biện pháp đưa vào trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục, cơ sở chữa bệnh cho Chủ tịch Ủy ban Nhân dân (UBND) cấp huyện và tỉnh là chưa phù hợp với Hiến pháp và Công ước quốc tế về các quyền dân sự

và chính trị Hiện nay, Pháp luật về các biện pháp xử lý hành chính khác không quy định về quyền được tự bảo vệ hoặc nhờ người bảo vệ quyền

và lợi ích hợp pháp của đối tượng bị xem xét áp dụng biện pháp hành chính khác trong thủ tục áp dụng các biện pháp này Đây có thể là một trong những yếu tố làm ảnh hưởng đến quyền và lợi ích của đối tượng bị

áp dụng biện pháp xử lý hành chính khác Mặt khác có thể coi đây là

Trang 6

một điểm chưa tiến bộ và không phù hợp với các chế định pháp luật có liên quan Các biện pháp xử lý hành chính khác là những biện pháp cưỡng chế tác động trực tiếp đến tự do cá nhân, đặc biệt là biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục có tính chất giống như các biện pháp cải tạo giam giữ áp dụng đối với người bị chịu án phạt tù chỉ khác là quyết định đưa vào cơ sở giáo dục là quyết định hành chính của Chủ tịch UBND cấp tỉnh Người là đối tượng bị đưa vào cơ sở giáo dục không được quyền tự bảo vệ hoặc thuê luật sư hoặc người khác bảo vệ quyền và lợi ích của mình như trong tiến trình xét xử của một phiên tòa Theo quan niệm chung thì quyền lực nhà nước được chia thành ba nhánh: quyền Lập pháp thuộc về Quốc hội, quyền Hành pháp thuộc về Chính phủ và quyền Tư pháp thuộc Tòa án nhân dân Tuy nhiên, thực tế đã chỉ ra là

cơ quan hành chính nhà nước mà cụ thể là UBND các cấp cũng thực hiện một số nhiệm vụ “xét xử” của cơ quan tư pháp Cụ thể, theo Điều

70 Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính thì Chủ tịch UBND cấp xã có thẩm quyền ra quyết định áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn; Điều 77, Điều 95 Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính quy định Chủ tịch UBND cấp huyện có thẩm quyền quyết định áp dụng biện pháp đưa vào trường giáo dưỡng và biện pháp đưa vào cơ sở chữa bệnh Việc bắt buộc đưa vào trường giáo dưỡng, cơ sở chữa bệnh hay cơ sở giáo dục đều có một đặc điểm chung là tính chất khắc nghiệt, trực tiếp tước quyền bất khả xâm phạm về thân thể, quyền được bảo vệ danh dự, nhân phẩm, quyền tự do đi lại, tự do cư trú của công dân…Những quyền

mà Điều 72 Hiến pháp của Việt Nam năm 1992 quy định không ai bị coi

là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Tòa án đã

có hiệu lực pháp luật Việc Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính 2002 quy

định cho Chủ tịch UBND cấp huyện, tỉnh quyết định áp dụng biện pháp đưa vào trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục, cơ sở chữa bệnh là chưa thực sự phù hợp với với Điều 72 Hiến pháp năm 1992 vì một số hành vi

vi phạm pháp luật có dấu hiệu tội phạm nghiêm trọng được quy định tại

Bộ Luật hình sự (điểm a, khoản 2 Điều 24 Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính), gây rối trật tự công cộng, xâm phạm tài sản của tổ chức trong nước hoặc nước ngoài, tài sản, sức khoẻ, danh dự, nhân phẩm của

Trang 7

công dân, của người nước ngoài, vi phạm trật tự, an toàn xã hội (khoản

2 Điều 25 Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính) là những hành vi phạm tội và theo quy định phải bị điều tra, truy tố, xét xử bởi cơ quan tư pháp chứ không phải cơ quan quản lý nhà nước như quy định của Pháp lệnh Điều đó cũng chưa phù hợp với Công ước quốc tế về các quyền dân sự

và chính trị mà Việt Nam đã kí kết và tham gia Khoản 4 Điều 9 Công

ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị quy định: Bất cứ người

nào do bị bắt hoặc giam giữ mà bị tước tự do đều có quyền yêu cầu xét

xử trước Tòa án nhằm mục đích để Tòa án có thể quyết định không chậm trễ về tính hợp pháp của việc giam giữ và trả lại tự do, nếu việc giam giữ là bất hợp pháp

Thứ tư, Về thẩm quyền xử lý vi phạm hành chính ở đây được hiểu

là phạm vi quyền lực nhà nước giao cho cá nhân, tổ chức để áp dụng các hình thức xử lý hành chính Thẩm quyền xử phạt và thẩm quyền áp dụng các biện pháp ngăn chặn và bảo đảm xử lý vi phạm hành chính còn một số hạn chế, điển hình là quy định về các chức danh của cơ quan thanh tra nhà nước chuyên ngành…dẫn đến tình trạng nhiều cơ quan có thẩm quyền xử phạt, gây ra sự lộn xộn, chồng chéo, vi phạm quyền tự do dân chủ của công dân, làm giảm hiệu lực, hiệu quả của công tác đấu tranh phòng chống vi phạm hành chính

Do nhiều cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền xử lý hành chính, chủ yếu thuộc về hệ thống cơ quan hành chính nhà nước Bởi

vậy, cũng bộc lộ tồn tài cần được điều chỉnh

i) mức phạt tiền thuộc thẩm quyền của các chức danh không có vị trí lãnh đạo quá thấp

Các chức danh không có vị trí lãnh đạo, trực tiếp thực hiện nhiệm

vụ tại hiện trường, đa số chỉ có thẩm quyền phạt đến 200.000 đồng, một

số trường hợp có thẩm quyền phạt đến 500.000 đồng Ví dụ, Chiến sĩ

Công an nhân dân đang thi hành công vụ có quyền phạt tiền đến 200.000 đồng; Kiểm lâm viên đang thi hành công vụ có quyền phạt tiền đến 200.000 đồng; Cảnh sát viên Đội nghiệp vụ Cảnh sát biển đang thi

Trang 8

hành công vụ có quyền phạt tiền đến 500.000 đồng1… Việc quy định mức

xử phạt tiền quá thấp cho các chức danh không có vị trí lãnh đạo đã dẫn đến thực tế là hầu hết các vụ việc đơn giản, có thể chỉ áp dụng phạt tiền đến trên 200.000 đồng, sau khi lập biên bản cũng phải gửi lên cấp có thẩm quyền cao hơn, làm mất thời gian và công sức cho cả người vi phạm và người xử phạt Vấn đề này cũng có thể là nguyên nhân dẫn đến nhiều sai phạm trong xử lý vi phạm hành chính

ii) Sự vô hiệu hóa thẩm quyền xử phạt của các chức danh công chức không có vị trí lãnh đạo do nguyên tắc thẩm quyền xử phạt được xác định căn cứ vào mức tối đa của khung tiền phạt

Theo qui định của pháp luật hiện hành dẫn đến thực tế một số chức danh có thẩm quyền xử phạt, nhưng họ không được quyền ra quyết định xử phạt dù chỉ là đối với vi phạm hành chính thông thường nhất Ví dụ: Thanh tra viên chuyên ngành văn hóa không có quyền xử phạt đối với hành vi “Mua băng đĩa phim không dán nhãn với số lượng

từ 10 bản đến dưới 20 bản”2 hoặc ví dụ: Chiến sĩ Công an nhân dân đang thi hành công vụ không có quyền phạt đối với hành vi “Vứt rác, xác động vật hoặc bất cứ vật gì khác ra nơi công cộng Nơi có hệ thống thoát nước ” chỉ vì khung tiền phạt được quy định đối với các hành vi này là Phạt tiền từ 100.000 đồng đến 300.000 đồng3

iii)Thẩm quyền xử lý hành chính bị hạn chế bởi khung tiền phạt giãn cách quá xa giữa mức tối thiểu và mức tố đa

Trong các văn bản pháp luật hiện hành về xử lý hành chính, rất phổ biến tình trạng quy định khung tiền phạt giãn cách quá xa giữa mức tối thiểu và tối đa Ví dụ: “từ 20.000.000 đồng đến 40.000.000 đồng”4

1 Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính sửa đổi năm 2008

2 Điều 9 khoản 1 điểm a của Nghị định Số: 75/2010/NĐ-CP ngày 12 tháng 7 năm 2010 Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động văn hóa

3 Điều 9 khoản 2 điểm a; b;c Số: 73/2010/NĐ-CP ngày 12 tháng 7 năm 2010 Quy định xử phạt vi phạm hành

chính trong lĩnh vực an ninh và trật tự, an toàn xã hội

4 Điều 8 khoản 6 Nghị định 75/2010/NĐ-CP ngày 12 tháng 7 năm 2010 Quy định xử phạt vi phạm hành chính

trong hoạt động văn hóa

Trang 9

Tất cả những hành vi có mức phạt như trên đều phải dồn lên Chủ tịch UBND cấp tỉnh, mặc dù thẩm quyền xử phạt của Chủ tịch UBND cấp huyện hiện nay là đến 30.000.000 đồng

Qui định về khung tiền phạt giãn cách quá xa dẫn đến tình trạng dồn rất nhiều vụ việc lên cấp trên đợi xử lý mặc dù tính chất hành vi vi phạm hành chính không đến mức cần có sự quyết định của cấp có thẩm quyền cao hơn Mặt khác khung tiền phạt giãn cách quá xa có thể là nguy cơ dẫn đến vi phạm pháp luật của các chủ thể có thẩm quyền xử phạt Đây là một nhược điểm cần được sớm khắc phục

Thứ năm, Việc ban hành các văn bản hướng dẫn, triển khai thi

hành Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính năm 2002 và hiện nay là Pháp lệnh sửa đổi, bổ sung năm 2008 quá chậm nên một số nơi có tình trạng

đã ban hành văn bản về xử phạt vi phạm hành chính trái thẩm quyền, tùy tiện dẫn đến tình trạng không kiểm soát vi phạm thẩm quyền và xâm phạm quyền cơ bản của công dân Cho đến nay, Pháp lệnh sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính năm 2002 đã

có hiệu lực được gần 3 năm, nhưng vẫn còn khoảng 30 Nghị định trong

số hơn 100 Nghị định của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính trong các lĩnh vực quản lý nhà nước chưa được sửa đổi, bổ sung, ban hành theo tinh thần của Pháp lệnh sửa đổi, bổ sung năm 2008 ảnh hưởng đến hiệu quả của công tác xử phạt hành chính Một thực tế đã từng xảy ra những năm qua trong hoạt động soạn thảo và ban hành văn bản quy phạm pháp luật về xử lý vi phạm hành chính ở một số địa phương là tình trạng ban hành văn bản quy phạm pháp luật về xử lý vi phạm hành chính áp dụng riêng trong phạm vi địa phương mình, vi phạm quy định về thẩm quyền ban hành văn bản về xử lý vi phạm hành chính Theo Điều 2 Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính năm 2002 quy định chỉ Chính phủ mới có quyền quy định hành vi và chế tài xử phạt vi phạm hành chính trong các lĩnh vực quản lý nhà nước mà không trao quyền này cho Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương

Trang 10

Thứ sáu, Việc cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt vi phạm

hành chính cũng là một trong những vướng mắc trong quá trình thực hiện pháp luật về xử phạt vi phạm hành chính Mặc dù các biện pháp cưỡng chế cũng như thẩm quyền ra quyết định cưỡng chế đã được quy định cụ thể tại Điều 66 và Điều 67 Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính năm 2002, nhưng việc cưỡng chế vẫn còn gặp khó khăn do thiếu sự phối hợp của các cơ quan, tổ chức trong việc thực hiện các biện pháp cưỡng chế

Cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính là công việc khó khăn, phức tạp, trong khi đó trình tự, thủ tục cưỡng chế chưa được ban hành cũng là vấn đề gây lúng túng cho cơ quan thẩm quyền xử phạt Khó khăn trong việc thực hiện các biện pháp cưỡng chế

là cơ quan có thẩm quyền xử phạt không có lực lượng chuyên trách để thi hành các quyết định xử phạt vi phạm hành chính Theo quy định tại Điều 67 Pháp lệnh năm 2002 và Nghị định 37/2005/NĐ-CP thì những người có thẩm quyền ban hành quyết định cưỡng chế và có nhiệm vụ tổ chức việc cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính của mình và cấp dưới, các cơ quan chức năng của Ủy ban nhân dân cùng cấp theo sự phân công của Chủ tịch, lực lượng cảnh sát nhân dân chỉ có trách nhiệm bảo đảm trật tự, an toàn trong quá trình thi hành quyết định cưỡng chế của Chủ tịch UBND cùng cấp hoặc quyết định cưỡng chế của cơ quan khác của Nhà nước khi được các cơ quan đó yêu cầu

3 Một số vấn đề về hoàn thiện pháp luật xử lý vi phạm hành chính ở Việt Nam

Xây dựng và hoàn thiện pháp luật về xử lý vi phạm hành chính

ở nước ta đã có nhiều quy định được sửa đổi, bổ sung để phù hợp với tình hình thực tế Mặc dù vậy, thực tế hiện nay vẫn đòi hỏi phải

có một đạo luật về xử lý vi phạm hành chính (nâng cấp văn bản pháp lệnh xử phạt hành chính hiện nay) để hoàn thiện và nâng tầm khung pháp lý về vấn đề này, thống nhất, cụ thể hóa một số vấn đề hiện còn nằm rải rác ở nhiều văn bản

Ngày đăng: 13/07/2016, 19:04

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w