Ấy thế mà chẳng có ai tin mình cả, toàn bảo mình nói xạo và chọc quê họ… Thôi thì hôm nay đang có hứng mình cũng muốn kể lại cho các bạn nghe cách mình học Anh văn như thế nào luôn vậy..
Trang 1K CHUY N H C TI NG ANH VÀ NH N G BÀI H C KINH NGHI M Ể Ệ Ọ Ế Ữ Ọ Ệ
Chuyện là nhiều người cứ hay hỏi mình: “Sao học giỏi Anh văn quá vậy? Làm sao học giỏi Anh văn? Có cách nào cải thiện kỹ năng hong?”… bla bla các kiểu Mà ngàn lần như một, mình chỉ trả lời họ theo đúng format sau: Nhờ chơi game, coi anime, đọc manga, xem sitcom và movies thôi à Ấy thế mà chẳng có ai tin mình cả, toàn bảo mình nói xạo và chọc quê họ… Thôi thì hôm nay đang có hứng mình cũng muốn kể lại cho các bạn nghe cách mình học Anh văn như thế nào luôn vậy
1 Văn phong bài này sẽ khác nhiều so với các bài trước Xưng hô cũng sẽ loạn xạ lên Bạn nào không thích thì cứ rút lui trong im lặng nhé Ngoài ra, đây là kinh nghiệm riêng của người viết Nếu bạn thấy không đúng, bạn có quyền không đồng ý Nhưng vui lòng không sử dụng từ ngữ đả kích “Không yêu đừng nói lời cay đắng” nha Xin cám ơn.
2 Hãy share chỉ khi bạn đã đọc hết bài Đừng share một cách hời hợt Bài này mình viết
ra bằng cả tâm huyết nên nếu có làm gì, thì hãy làm điều đó cho chính bản thân mình
Cái thời này mình nhớ không lầm là mình học Anh văn rất ngu Dù cho ba má mặc dù không có dư dả tiền cũng cố gắng đóng tiền cho mình đi học cái hội Việt Mỹ gì đó (VATC hay sao ý, mà nghe nói sau này bọn này nó lừa đảo gì đó thì phải, không chắc lắm chỉ nhớ vậy thôi) Mà kể cái sự ngu thì ví dụ cụ thể luôn là hồi đó không biết chữ “again” là cái quái gì Vào lớp đọc toàn a-ga-in (đọc theo phát âm tiếng Việt đó nha, và ngắt ra âm tiết y như vậy á) Tới hồi cô và cả lớp cùng phát âm ra thì mới ngớ mặt ra Rồi mới biết được thì ra cái chữ “again” đó là “lần sau”
Nhưng nghĩ lại cái hồi học cấp I mình cũng khá là may mắn Có lẽ trường của mình (hồi
đó mình học Đống Đa quận Tân Bình) khá là cầu tiến và vị học sinh Mình nhớ là mình
đã được bắt đầu cho học tiếng Anh từ lớp 2 rồi thì phải Hồi xưa thì thầy/cô chủ nhiệm là kiêm nhiều môn 1 lúc Duy chỉ có môn tiếng Anh là mình nhớ được học chuyên biệt 1 cô/thầy luôn Kể ra thì được tiếp xúc với tiếng Anh từ bé cho nên cái độ quen thuộc và nhanh nhạy cũng có phần nào Tuy nhiên, hồi đó ngu thì vẫn là ngu :D Cái giai đoạn mình bắt đầu nâng cấp tiếng Anh là bắt đầu bước vào cấp II Có thể gọi là cú chuyển
Lớp 7, Final Fantasy, RPG và cuốn từ điển Anh – Việt
Trước khi đến cái thời điểm này thì cũng nói sơ qua là đầu năm lớp 6 mình có thi vào chuyên Anh của trường Hồng Bàng Nói chung là đậu với 1 số điểm chả mấy gì là tự hào (nhưng chẳng hiểu sao trường nó vẫn cho đậu K) Thế là nghiễm nhiên khoác lên mình cái mác “lớp chuyên”, mặc dù vào học rồi mới thấy mình ngu, cô giảng chẳng hiểu cái
mô tê ất giáp gì cả Sau đó, vào hè lớp 6 lên lớp 7 mình được tiếp xúc với game Cụ thể
là dòng game RPG (Role-Playing Game) – thể loại game nhập vai Mình vẫn còn nhớ cái game đầu tiên chơi là Final Fantasy 8 Hồi đó chơi vì thấy nó đẹp là chính nên mới install vào
Trang 2Tuy nhiên, càng chơi càng thấy ghiền Nhưng lại bị ức chế ở chỗ chơi mà không hiểu chúng nó đang nói đến cái gì: tại sao con này thích thằng kia, sao thằng này không thích
nó, tìm đường tới chỗ đó bằng cách nào đây, chúng mày đang nói cái quái gì đấy hả???? :( (… Cảm giác cực kỳ khó chịu Và thế là với quyết tâm của một thằng… gamer, mình đã quyết định sẽ tự học Anh văn để hiểu xem game nó như thế nào Vậy là bắt đầu những ngày tháng hè miệt mài một tay cầm điều khiển, một tay cầm tự điển tiếng Anh Gần như là gặp từ nào khó là lấy ra tra, tra xong thì học thuộc lòng luôn từ đó Chơi hết
8 xong thì chuyển sang FF9 Mà thể loại RPG này đặc biệt ở chỗ bối cảnh của nó FF8 thì bối cảnh nó hiện đại nên từ ngữ nó cũng khá là hiện đại Còn FF9 là hơi hướm thiên
về thời xưa nhiều hơn với những hiệp sĩ, nữ hoàng, quân lính rồi lâu đài này nọ
Chính nhờ sự đa dạng đó mà từ ngữ trong mỗi game cũng đa dạng luôn Vì thế mà từ vựng của mình cũng đa dạng thông qua mỗi loại game RPG mình chơi Đấy, 3 tháng hè miệt mài với các thể loại game RPG cùng quyển từ điển Lúc đó thì mình cũng có biết gì đâu, chỉ biết chơi vì đam mê là chính =)) Thế mà sau này phải cảm ơn khoảng thời gian
đó, bởi vì chỉ trong 3 tháng hè mà lượng từ vựng của mình tăng nhiều khủng khiếp Chính vì thế mà tự dưng những bài tập trên lớp mình cảm thấy rất là dễ đối với mình Nhất là ở mặt nghĩa thì dường như mình hiểu hết nghĩa của nó nói gì Còn lại chỉ là
Bài học rút ra: chơi game không xấu, chủ yếu là chơi game gì, chơi như thế nào và học
được gì từ nó Mình thề với các bạn là mình có ông bạn kia thi TOEFL iBT với số điểm là 99/120 nhưng chưa bao giờ luyện qua trường lớp gì Chỉ toàn cày game RPG giống mình Thế cho nên mới nói quan trọng là chơi như thế nào và học được gì từ đó.
Đầu năm lớp 8 trường có đợt thi tuyển lại để chọn lọc lớp chuyên Mình thi Rớt Thiếu 0,25 điểm Nghĩ nếu xin thì chắc cũng sẽ vô được Nhưng tự ái nên không muốn xin Thế là lớp 8, 9 về lại lớp thường học Lâu lâu vẫn nghe tin anh em trong lớp chuyên đi thi này thi nọ, được giải này kia thấy cũng ấm ức Vậy là càng quyết tâm… chơi game nhiều hơn để trau dồi vốn liếng từ vựng, cách đọc hiểu cũng như grammar của mình Cho nên đến cuối năm lớp 9 là trong lớp mình đứng nhất về môn Anh văn :D Đấy, đó là năm cấp 2 của mình Và tự hào nói luôn người thầy đầu tiên dạy mình Anh văn đó chính
là game J Cho nên bạn đừng ngạc nhiên khi hỏi mình giỏi Anh văn nhờ đâu và nhận được câu trả lời: “Mình giỏi Anh văn nhờ game” nhé Còn tin hay không là quyền của bạn Tui là tui sống thật với chính mình lắm Có sao nói vậy, có gì nói đó thôi
ACET và mỗi ngày 10 tiếng luyện tập
Lên cấp 3 thì gia đình có ý định cho mình đi du học Thụy Sĩ, ngành du lịch khách sạn (may phước là chuyện này không thành sự thật) Ở bển nói tiếng Pháp, nhưng mà nghe đồn cũng có xài tiếng Anh Thế là giai đoạn đó đi học cả Anh lẫn Pháp cho đủ bộ Tiếng Pháp thì thôi tạm không bàn ở đây, mình chỉ bàn đến tiếng Anh thôi nhé Chính vì cái việc đi du học đấy nên là quyết định đi thi lấy bằng IELTS
Vậy là hè năm lớp 10 đăng ký vào trung tâm ACET học để luyện thi Trước khi học thì nó cho thi thử, thế là cũng thi Kết quả cuối cùng interview là ông thầy ổng cho mình vào lớp
5 (tổng cộng nó có 8 lớp) Lúc đấy mình chỉ nghĩ một thứ: “Tiền đào đâu ra mà học từ lớp 5 trở lên…” Thế là đánh liều nói với ông thầy: “Can you take a look at my results again? I think I should be in Class 6.” (Tạm dịch: Chú xem lại đê Anh nghĩ là anh phải ở
Trang 3lớp 6 cơ ) Ô lạ thay thế mà ổng nhìn lại thật, và cuối cùng ổng quyết định cho lên lớp 6 luôn Chắc bị ấn tượng bởi 1 thằng nhóc 16 tuổi dám đòi hỏi nhiều hơn thứ nó được đưa
Vậy là bắt đầu chuỗi ngày khổ luyện suốt 3 tháng hè Mỗi ngày mình học từ thứ 2 đến thứ 6, từ 7h đến 11h30 Sau đó nghỉ trưa ăn uống một tí Tiếp tục xuống thư viện trường học từ 2h cho đến tận 7-8h tối Liên tục như vậy trong cả hè Luyện một cách điên cuồng, cứ có bài luyện thi là lôi ra làm Sai, đem cho thầy sửa Làm lại Đọc Đọc nhiều hơn nữa Nghe liên tục, nghe bất kể mọi lúc mọi nơi Nói chuyện với bạn bè Nói bằng
Nói chung, thời điểm đó là thời điểm học Anh văn mà thấy hạnh phúc nhất vì môi trường nước ngoài, phong cách nước ngoài, và được sống chết với cái đam mê của mình Kết quả thi chung cuộc chỉ được 6.0 Cũng có phần thất vọng vì lúc đó cũng có niềm tin giới hạn là mình không thể chạm được ngưỡng 7.0 (giờ thì hết cái niềm tin giới hạn đó rồi nha) Tuy nhiên, điểm số không quan trọng bằng việc kiến thức mình nhận được trong 3 tháng hè đó Và hệ quả của nó là mình tiến bộ vượt bậc về môn Anh văn Quay lại trường học, cảm thấy trình độ của mình đã vượt xa hơn hẳn kiến thức của cấp 3 Cũng
Bài học rút ra:
• Hãy tự tin vào khả năng của mình Nếu tin rằng mình có thể làm tốt hơn, thì hãy tin vào điều đó Và hãy hỏi, biết đâu sẽ được .
• Nếu muốn giỏi Anh văn, bạn chỉ có 1 cách là “cày”, và “cày” bằng tất cả tình yêu
và đam mê của mình Không phải ai sinh ra cũng giỏi ngoại ngữ (có nhưng hiếm), nhưng bạn hoàn toàn có cách để khiến cho mình giỏi ngoại ngữ Quan trọng là làm hay không làm Thế thôi.