1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Đối tượng và phương pháp trong toán học cổ điển

51 277 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 51
Dung lượng 1,14 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hai cái cùng b ng cái th ba thì b ng nhau.. Thêm nh ng cái b ng nhau vào nh ng cái b ng nhau thì đ c nh ng cái.

Trang 1

I T NG VÀ PH NG PHÁP TRONG TOÁN

H C C I N

M C L C

M U 1

CH NG I M T S KHÁI NI M VÀ PH NG PHÁP C B N 2

1.1 S kh i sinh c a các t t ng ti n Toán h c 5

1.2 T t ng ch ng minh 8

1.3 Các tiên đ vƠ đ nh ngh a 10

1.4 Hình h c, t Euclid đ n Hilbert 13

1.5 S vƠ đ i l ng 18

CH NG II M T S T T NG TRONG I S VÀ GI I TÍCH 25

2.1 T t ng v x p x 25

2.2 Nh ng ti n b trong đ i s 29

2.3 Ph ng pháp t a đ 32

2.4 Quan đi m v gi i h n vƠ phép tính vô cùng bé 38

K T LU N 49

DANH M C CÁC TÀI LI U THAM KH O 50

Trang 2

có th đi xa h n S hi u bi t đó c ng s giúp ích r t nhi u cho nh ng ng i làm công tác gi ng d y toán h c nhà tr ng

Vì nh ng l đó, chúng tôi ch n đ tài cho lu n v n này là “ i t ng và

ph ng pháp trong toán h c c đi n”

T t nhiên, không th đ c p đ n toàn b v n đ r ng l n nh tên g i c a

lu n v n Chúng tôi ch t p trung trình bày đây m t s v n đ sau:

N i dung c a lu n v n đ c vi t d a vào các tài li u li t kê trong ph n Tài

li u tham kh o, đ c bi t là cu n sách ”Mathematics – the music of reason” c a

J Dieudonné

Trang 3

2

CH NG I M T S KHÁI NI M VÀ PH NG PHÁP C B N

Vào th i v n minh c đ i, nh m đáp ng các nhu c u trong cu c s ng hàng ngày và xây d ng quy trình tính toán s h c và các phép đo l ng không gian, t th k th 6 tr c Công nguyên, ng i Hy L p, b ng cách phân tích chu i suy lu n n sau nh ng qui trình đó, đã t o ra m t ph ng th c t duy hoàn toàn m i Trong ch ng này, chúng tôi s c g ng làm rõ nh ng khía c nh thi t y u trong toán h c Hy L p và s phát tri n đ n m c không ng , đ c bi t

hi u qu , mà nó mang l i cho các nhà toán h c vào gi a th i k ph c h ng cho

đ n cu i th k th 18

Chúng ta s ch t p trung vào 2 n n t ng đ c tr ng c a Toán h c Hy L p

1) Ý t ng v ch ng minh: b ng m t chu i suy lu n lô gic xu t phát t

nh ng m nh đ , đ nh đ , tiên đ ch a đ c ch ng minh C n ph i nh n

m nh r ng ý t ng này ch có th tr thành hi n th c nh vào k n ng suy lu n logic b i nh ng ng i đã đ c nuôi d ng t nh ng tr ng phái Tri t h c Hy L p M t ví d n i b t là nguyên t c “ch ng minh ph n

ch ng”, m t ph ng pháp đã đ c các nhà logic h c làm sâu s c thêm và

đã tr thành m t trong nh ng tr c t c a l p lu n toán h c

2) Nh ng đ i t ng mà các nhà toán h c cùng quan tâm đ u mang nh ng tên g i th ng đ c s d ng trong các tính toán th c t nh : s , hình h c

và đ l n Tuy nhiên, ngay t th i c a Plato, các nhà toán h c đã l u ý

r ng d i nh ng tên g i đó, h đang l p lu n v nh ng th c th hoàn toàn khác, nh ng th c th phi v t ch t, nh n đ c “b ng cách tr u t ng” t

đ i t ng c m nh n b i giác quan c a chúng ta, nh ng chúng ch là hình

nh c a nh ng đ i t ng đó

Nh s ch ra trong m c 1.3, ph n nói v l c đ trong hình h c, s khác nhau đ n m c nào c a nh ng tính ch t đ c gán b i các tiên đ cho các đ i

Trang 4

t ng “trìu t ng” c a hình h c v i nh ng “hình nh” c a chúng, và nh ng khó

kh n phát sinh trong vi c tìm ki m m t t phù h p đ đ nh ngh a nh ng đ i

t ng này có th hi u rõ h n v nh ng ý t ng này, chúng ta s không

d ng l i đây đ theo dõi chi ti t th ng tr m l ch s c a nh ng khái ni m Thay vào đó, chúng ta s trình bày nh ng ý t ng mà Pasch và Hilbert đã th c hi n vào cu i th k th 19 Hai nhà toán h c này đã kh c ph c nh ng thi u sót

nh ng v n gi nguyên ph ng pháp tiên đ Euclid trong tinh th n ban đ u c a

nó H đã xóa b v nh vi n nh ng khó kh n, b ng cách nêu rõ chính các tiên đ xác đ nh các đ i t ng toán h c

C ng t ng t nh v y, m c 1.4 đ c dành đ trình bày các đ i t ng toán h c mà “hình nh” c a chúng là các s và nh ng đ i l ng c a các th c th thông qua nh n th c b ng c m quan c a chúng ta c tính “tr u t ng” c a toàn b các con s đã luôn hi n h u trong Toán h c Hy l p, và s trình bày c a Euclid v quan h chia h t c a các s và s nguyên t v n còn thích h p trong

vi c gi ng d y ngày nay M c dù v y, không gi ng nh trong hình h c, các con

s không đ c đ t trong d ng lý thuy t tiên đ

Ng c l i, vi c khám phá ra đ i l ng vô c đã mang l i m t cu c

kh ng ho ng trong quan ni m c a các nhà Toán h c Hy L p v phép đo đ l n

Có v nh trên th c t nh ng ng i theo tr ng phái Pytagore tr c kia đã luôn

ch p nh n r ng khi m t đ n v đ c ch n cho m t lo i đ i l ng, thì m i đ i

l ng cùng lo i là “thông c” v i đ n v này –có th g i đó là m t s h u t

v t qua nh ng khó kh n này, ng i Hy L p đã t o ra nh ng đ i t ng

Toán h c m i, c th là t s gi a các đ i l ng cùng m t lo i Các t s này

đ c đ nh ngh a m t cách tiên đ sao cho t s gi a các đ i l ng cùng lo i v i

m t đ n v đã ch n cho chúng l p nên m t ph n c a cái mà ta g i là t p các s

th c d ng Ph n này ch a các s h u t và m t s s vô t , tuy nhiên nó ch a

cho phép ch ra rõ đ c h t các ph n t ch a trong đó

Trang 5

4

Ch c ch n vì lý do tri t h c, nên các nhà toán h c c a tr ng Plato đã quan sát th y nh ng đi u c m k trong vi c v n d ng ba lo i đ l n hình h c là: chi u dài, di n tích và th tích Ví d , b n không th c ng các s chi u dài v i

s đo di n tích, và tích c a s đo hai chi u dài l i là s đo m t di n tích (ho c tích c a ba chi u dài là s đo m t th tích), ch không ph i là s đo chi u dài

M c dù hình h c có th t thích nghi v i nh ng h n ch trên, nh ng nh ng h n

ch đó đã làm cho không th th c hi n các phép tính đ i s nh chúng ta v n

th c hi n các s th c Ph i đ n Descartes m i ng n vi c th c hi n nh ng phép toán nh v y, m c dù có m t s các nhà toán h c đã đ ngh vi c này t hàng

th k tr c T th i k này tr đi “t s ” gi a các đ i l ng cùng m t lo i

đ c đ ng nh t v i các s th c, mà không c n thi t ph i ch rõ lo i c n đ c xem xét

Trong m c 2.2 và 2.3, chúng ta s ch ra, cùng v i vi c phát minh ra các

ký hi u thu n ti n vào th i Trung c và th i k Ph c h ng, cu c c i cách này đã

t o nên không ch s phát tri n c a đ i s , mà còn t o ra phát minh v ph ng pháp to đ , m t m t cho ta m t mô hình đ i s c a hình h c Euclid, m t khác

hi n th c hóa m t t t ng chung v hàm th c c a m t bi n s th c, m t ý

t ng v n ch a đ c ng i Hy L p bi t đ n

Cu i cùng trong m c 2.1 và 2.4 chúng ta gi i thi u v hai trong nh ng t

t ng c b n nh t c a toán h c, là x p x và gi i h n, cái này suy ra t cái kia

Trang 6

th 17, và nó c ng giúp cho vi c ch ng minh s t n t i c a c n b c n v i n ≥4, cái mà ng i Hy L p không th làm đ c b ng các ph ng pháp hình h c

ch ng minh c s pháp lý c a nh ng quy trình này, rõ ràng c n ph i đ a ra m t tiên đ , v n còn ch a đ c t ng minh cho đ n th k th 19, khi mà Cauchy

làm sáng t v i tên g i “Tiên đ dãy đo n th t” Tiên đ này k t h p v i nh ng tiên đ tr c đây c a Euclid, đã hoàn ch nh đ nh ngh a tiên đ c a t p h p t t c các s th c Nó đã cung c p m t c s v ng ch c cho gi i tích, m t l nh v c đã

đ c sáng t o vào th k th 17 và tr thành m t công c m nh m nh t c a toán h c thu n túy và nh ng ng d ng c a nó

Trong xã h i ngày nay, nh ng ý t ng v s và đ i l ng đã đ c con

ng i ti p thu t r t s m T khi m i hai hay m i ba tu i, nh ng khái ni m này đã tr nên quá “t nhiên” đ i v i chúng ta và chúng ta s d ng chúng m t cách t đ ng Tuy nhiên, Piaget ch ra b ng th c nghi m r ng, trong khi nh n

th c v m t s t nhiên “b t k ” có th đ c n m b t t r t s m, thì v i m t s

đ i l ng nh th tích ho c tr ng l ng, các em nh d i 12 tu i v n g p nhi u khó kh n v nh n th c khi so sánh hai đ l n c a đ i l ng cùng lo i V ph n mình, các nhà dân t c h c đã phát hi n nh ng xã h i nguyên th y mà trong các

s c a h , nh ng s v t đ n v m c nào đó đ u không có tên g i, và t t

nhiên là không s d ng đ c trong tính toán

xã h i nông nghi p phát tri n cao: các v n đ v trao đ i, thuê m n, tranh

ch p, phân chia tài s n

Trang 7

Trong nh ng viên g ch c a ng i Babylon, th m chí ta còn tìm th y l i

gi i nh ng bài toán t ng đ ng v i ph ng trình b c hai Ví d nh có m t viên g ch cho th y s đ hình vuông, v i dòng ch sau: “Tôi c ng chi u dài

c a c nh hình vuông v i di n tích c a nó và đ c k t qu là ¾, v y c nh c a hình vuông dài bao nhiêu?” Ph ng trình mà nhà h c gi đang suy ngh s đ c chúng ta vi t nh sau:

v i vi c s d ng các d ng c , nh bàn xoay c a th g m, hình vuông quang h c

c a ng i th n M t ý t ng t ng t đ c nh n th y trong nh ng viên g ch

c a ng i Babylon, nói r ng n i nào chúng ta có c u thang thì t l gi a chi u cao và chi u r ng c a m t b c thang c ng b ng t l gi a t ng chi u cao c a c u thang và phép chi u n m ngang c a nó (Hình 1) M t khác, ng i Hy L p đã cho r ng Talet có m t th thu t đ đo chi u cao kim t tháp, đi u mà ch c ch n

đã đ c ng i Ai C p bi t đ n: “chúng tôi quan sát chi u dài cái bóng c a kim

Trang 8

t tháp, t l gi a chi u cao c a kim t tháp và chi u dài này b ng t l gi a chi u cao c a m t chi c g y và chi u dài c a cái bóng c a nó” (Hình 2)

Trong hình h c ba chi u, nh ng l ng m còn l i chính là nhân ch ng cho

ki n th c v không gian ba chi u đ c rút ra t kinh nghi m c a các ki n trúc

s và th xây d ng

S

s

P p

Có nh ng khái ni m phát sinh mà ch a bao gi liên quan đ n b t k đ i

t ng c th nào: vi c li t kê các đ i t ng, đo nh ng đ i l ng có th c ng vào

ho c tr đ c, nh chi u dài, di n tích, th tích, tr ng l ng, góc, và v i m i

m t trong chúng, ng i ta ch n m t đ n v , th ng đó là b i ho c c c a nó

Các công th c liên quan đ n các ví d trong đó các d li u đã đ c đ c

bi t hóa; đó là quy t c tính toán không có c s cho tr ng h p t ng quát, ch ng

h n tính di n tích hình có d ng và kích th c cho tr c, nh tam giác cân, hình

ch nh t, hình thang ho c hình tròn ng nhiên, chúng ta không th tìm th y

công th c theo ngh a mà chúng ta hi u v t đó: công th c ph i đúng cho d

Trang 9

8

li u tùy ý ho c không xác đ nh B n ch t chung c a quy t c tính toán này ch có

th đoán đ c khi có m t chu i các ví d đ a ra v i các d li u bi n thiên

Vào th k VI và VII tr c Công nguyên các h c gi Hy L p đã đ a ra cái

mà chúng ta g i là suy lu n logic: đó là chu i các suy lu n – sau đó đ c mã

hóa nh các các phép tam đo n lu n (hình th c l p lu n trong đó k t lu n đ c

rút ra t hai đo n trình bày) – chúng bu c ng i đ i tho i đ ng ý xác nh n Q

m t khi anh ta đã đ ng ý m t kh ng đ nh P khác Ta bi t r ng, t th k th V

tr c công nguyên, các nhà t t ng Hy L p là b c th y v ngh thu t s p x p

lý lu n thành m t chu i liên ti p các k t lu n logic, đi u này đ c th y rõ trong các tác ph m c a nh ng nhà ng y bi n, c ng nh trong các đo n đ i tho i c a Plato H đã khám phá ra r ng nh ng lý lu n này có th l y b t c ho t đ ng nào c a con ng i làm đ i t ng, đ c bi t là nh ng công th c toán h c và hình

h c, h u h t trong s đó đ n t n n v n minh Ai C p và Babylon Nh ng lý lu n

này tr thành ch ng minh k t n i nh ng đ nh lý v i nhau Ng i ta bi t đ n

nh ng đ nh lý đ u t th i Talet vào cu i th k th VII tr c công nguyên,

nh ng nh ng ph ng pháp ch ng minh v n ch a đ c bi t đ n, n u gi thi t chúng t n t i Tuy nhiên, ng i ta th a nh n r ng, các đ nh lý c a tr ng phái Pythagore, và t t nhiên trong s đó có đ nh lý mang tên “ nh lý Pytagore” , đã

có ch ng minh, m c dù ch ng minh th nào v n ch a đ c bi t Nh ng v n b n

đ u tiên ch a cách ch ng minh ch đ c tìm th y trong b n th o c a Plato và

Aristotle

Trong b n đ i tho i n i ti ng d i tên g i Meno, Socrates mu n m t nô

l tr không có h c th c tìm hi u xem làm cách nào có th d ng hình vuông có

di n tích g p đôi di n tích m t hình vuông ABCD đã cho (Hình 3) C u bé nô l lúc đ u tr l i r ng đi u này có th th c hi n b ng cách t ng g p đôi c nh, và Socrates đã ch cho c u ta th y r ng di n tích c a hình vuông m i này s không

th g p đôi mà s là g p 4 l n di n tích c a hình vuông ABCD đã cho Sau đó

Trang 10

ông ta cho c u bé v m t hình vuông A’B’C’D’, m i c nh c a nó b ng đ ng chéo c a hình vuông ABCD, và ông ch ng minh r ng hình vuông này có các

đ c đi m nh đã yêu c u (g p đôi hình c ) ó là tr ng h p đ c bi t c a đ nh

lý Pythagore áp d ng cho tam giác vuông cân Ch ng minh bao g m vi c ch ra

r ng hình vuông ABCD có th đ c chia b i các đ ng chéo c a nó thành b n hình tam giác b ng nhau, và m i m t trong chúng, ch ng h n OAB b ng

A’AB d ng trên phía khác c a c nh huy n c a nó, t đó chúng ta có t t c 8 tam giác b ng nhau và b ng OAB, t o thành hình vuông A’B’C’D’ T t nhiên sau đó, vào th i Euclid, s b ng nhau c a các tam giác OAB và A’AB đ c rút ra t chu i đ nh lý đây Socrates m i ch hài lòng r ng s b ng nhau này

đ c ch p nh n b i ng i đ i tho i

C' D'

A'

B A

Hình 3

Ch ng minh th hai đ c Aristotle ghi l i, c ng t tr ng phái Pythagore, liên quan đ n hình tam giác vuông cân đó, và tr thành ví d đ u tiên

v “ph n ch ng”, v sau tr thành m t công c thi t y u c a toán h c ó c ng

là ví d đ u tiên kh ng đ nh s không th th c hi n đ c nh lý nói r ng trong

m t tam giác vuông cân, t l gi a c nh huy n và c nh góc vuông không th là phân s p/q (trong đó p và q là các s t nhiên) Th t v y, theo đ nh lý Pythago, phân s nh v y s có tính ch t (p/q)2 = 2 Ta có th gi s v n đ “rút g n” t i

Trang 11

10

cho 2 mà không làm bi n đ i giá tr c a p/q, và b ng cách làm nh v y nhi u l n

n u c n, ta đi đ n khi tr ng h p “rút g n” Bây gi p2=2q2, và t đó p ch n, gi

s p=2p’ Bây gi 4p’2= 2q2, suy ra q2=2p’2 và vì th q c ng ph i là s ch n: ta

đ t đ n k t lu n vô lý, và vì th gi thi t ban đ u là không th Xu t phát đi m đây là xét nh ng tính ch t s c p c a s ch n và s l , đi u có v nh đ c

tr ng phái Pythagore a chu ng S a chu ng nh v y c ng đ c tìm th y

trong cu n sách th 9 c a b C s c a Eucid, m c dù ngày nay ch đ đã tr

lo t các l p lu n, h đi đ n k t lu n cu i cùng mà h đã đ t ra đ nghiên c u

Ph ng pháp này v n gi nguyên đ i v i các nhà toán h c m i th i đ i

Nh ng th nào là b n ch t c a nh ng “gi thi t” mà Plato nói đ n (Plato ch a bao gi dùng thu t ng “chân lý”) và nh ng th c th mà nh ng gi thi t này

đ c áp d ng thì luôn là v n đ tranh cãi c a các nhà toán h c và tri t h c cho

đ n t n ngày hôm nay Ng i ta th ng nói nh ng v n đ đó thu c vào “c s

c a toán h c”

Nhi u đ i tho i c a Plato nh m m c đích làm sáng t các t ‘tr u t ng’

đ c s d ng trong khi nói mà không có khái ni m rõ ràng nào v ý ngh a c a chúng, nh s c đ p, lòng can đ m, tình yêu, lòng hi u th o, s công b ng, đ o

đ c C ng t ng t nh v y, các nhà toán h c c n ph i làm rõ ngh a c a các

t : hình, v trí, đ l n, s l ng, kích th c, là nh ng khái ni m c b n xu t

hi n trong “các gi thi t”

Trang 12

N u nh ng t này mô t nh ng khái ni m thu c v kinh nghi m c m quan, chúng s không khó hi u h n nh ng kinh nghi m này Nh ng cu i đo n trích t Republic đã d n trên đây, Plato c n th n gi i thích ngay (VI, 510, d)

r ng các nhà toán h c dùng nh ng hình có th nhìn th y đ c, và bi n lu n v chúng, m c dù cái mà h th c s ngh đ n trong đ u là ngu n g c c a nh ng cái mà các hình đang nói đ n ch là hình nh c a chúng

minh h a thêm đi u này chúng ta c n nhìn không gì khác h n là b i

c nh trong Meno mà Plato đang nói đ n, đ th y đi u Socrate nói hoàn toàn không ph i v nh ng hình mà ông v , có l là trên cát

Ông y th c s s g p khó kh n trong vi c ch ng minh “b ng th c

nghi m” s b ng nhau c a các tam giác OAB và A’AB

Plato k t h p s mô t c a ông v i nh ng xem xét liên quan đ n lý thuy t v các

Ý t ng, mà chúng ta không nói đ n đây Ngay c Aristole, ng i không ch p

nh n lý thuy t này, v n đ ng tình v i đo n tr c đó trong Republic:

ông vi t (Metaph K3, 1062a 20-b3: Nh ng nghiên c u c a các nhà toán h c,

ph i ti n hành v i nh ng cái có đ c thông qua tr u t ng hóa, và đ làm đi u

đó, h nghiên c u chúng sau khi đã lo i b ý ngh a c a d li u, nh cân n ng,

đ sáng, đ c ng không gi l i cái gì ngoài s l ng và tính liên t c; và tính liên t c này có th nh n th c b ng m t, hai hay ba cách )

B ng cách này, các “đ i t ng toán h c” đ u tiên đ c đ a ra Nh ng đ

hi u chúng là gì và có th nói gì v chúng thì l i g p ph i vô s nh ng khó kh n, cho đ n t n cu i th k XIX

Trong khi chúng ta có m t l ng đáng k công trình c a Plato và Aristotle, thì g n nh không có b t c tài li u vi t v toán h c tr c Euclid Do

đó, ch nh C s c a Euclid mà chúng ta m i có nh ng thông tin t ng đ i

chính xác v nh ng quan ni m c a các nhà toán h c Hy L p c a th k th IV hay th V, m c dù tác ph m này có l là s t ng h p

Trang 13

C D

tr c quan, đ làm nh ng m nh đ xu t phát c b n Nh ng m nh đ xu t phát

đ c th a nh n không ch ng minh g i là các tiên đ và đ nh đ Nh cách đó

mà Euclid đã đúc k t thành công nh ng v n đ c t lõi c a toán h c đ c tích t

cho đ n th i đi m đó

Trang 14

1.4 Hình h c, t Euclid đ n Hilbert

B ng cách ch n l c, phân bi t các lo i ki n th c hình h c đã có, b sung, khái quát và s p x p chúng l i thành m t h th ng ch t ch , dùng các tính ch t

tr c đ suy ra tính ch t sau, b sách C s đ s c a Euclid đã đ t n n móng

cho môn hình h c c ng nh toàn b toán h c c đ i B sách g m 13 cu n: sáu

cu n đ u g m các ki n th c v hình h c ph ng, ba cu n ti p theo có n i dung s

h c đ c trình bày d i d ng hình h c, cu n th m i g m các phép d ng hình

có liên quan đ n đ i s , 3 cu n cu i cùng nói v hình h c không gian

Trong cu n th nh t, Euclid đ a ra 5 đ nh đ :

1 Qua hai đi m b t kì, luôn luôn v đ c m t đ ng th ng

2 ng th ng có th kéo dài vô h n

3 V i tâm b t kì và bán kính b t kì, luôn luôn v đ c m t đ ng tròn

4 M i góc vuông đ u b ng nhau

5 N u hai đ ng th ng t o thành v i m t đ ng th ng th ba hai góc trong cùng phía có t ng nh h n 180 đ thì chúng s c t nhau v phía đó

Và 5 tiên đ :

1 Hai cái cùng b ng cái th ba thì b ng nhau

2 Thêm nh ng cái b ng nhau vào nh ng cái b ng nhau thì đ c nh ng cái

Trang 15

14

Con đ ng suy di n h th ng và ch t ch c a b c b n làm cho t p sách

đ c chép tay và truy n đi các n c Tuy nhiên, các đ nh đ và tiên đ c a Euclid còn quá ít, đ c bi t là không có các tiên đ v liên t c, nên trong nhi u

ch ng minh, ông ph i d a vào tr c giác ho c th a nh n nh ng đi u mà ông không nêu thành tiên đ

Euclid đã phát tri n theo ph ng pháp suy lu n các tính ch t c a “Y u t toán h c” trong suy ngh c a Plato và Aristotle Khái ni m c a ông trong quy n

I đ n VI đã li t kê các đ i t ng thu c hình h c ph ng: đi m, đ ng th ng, góc, hình tròn, hình đa giác

T nh ng khái ni m, tiên đ và đ nh đ này, Euclid ch ng minh m t chu i các đ nh lý, và thông th ng có kèm theo nh ng hình v ho c s đ đ

giúp cho ng i đ c d hình dung

Và đi u này c ng có th tìm th y hình h c c a n , Trung Qu c khi

h v bi u đ và sau đó nói đ n gi n là “nhìn” vào ta th y đi u c n ch ng minh

Ví d đ ch ng minh đ nh lý Pythagore thì h có th nói r ng nhìn vào hình s 5, có th th y r ng (b-c)2 = b2- 2bc + c2, và trong hình s 6, tam giác góc bên ph i có c nh huy n a và hai c nh bên b, c ta có a2 = (b-c)2 + 2bc= b2 +

c2, theo hình 6, t đó ch ng minh đ nh lý Pythagore

Trang 16

Trong quy n III, 17; quy n VI, 13 Euclid cho là hi n nhiên r ng đ ng

th ng đi qua m t đi m n m bên trong m t hình tròn giao v i hình tròn này; theo cách th c t ng t , thì n u hình tròn C có m t đi m n m bên trong và m t đi m

n m bên ngoài hình tròn C ' , thì C và C ' giao nhau (quy n I, 1 và 22) Vi c xem xét các đ i t ng “có th nhìn th y” đ c trình bày rõ ràng h n trong Cu n sách III, 8, mà Euclid nghiên c u các đo n th ng n i m t đi m n m ngoài hình tròn

v i m t đi m trên hình tròn (Hình s 7), và phân bi t trên đ ng tròn này “chu

vi m t l i” (trong h th c v i đi m bên ngoài) t chu vi m t lõm (khái ni m mà Plato đã g p khó kh n trong xác đ nh “s tuy t đ i”) Nh ng ví d này có th tìm đ c r t nhi u, chúng ch ra nh ng khó kh n ông ph i kh c ph c đ t o ra

m t b ng t v ng phù h p v i b n ch t c a các đ i t ng ch “có th th y đ c trong t t ng” và c t ngh a các tính ch t phù h p v i b n ch t c a chúng,

ngh a là không có s đ

H n n a, Euclid công nh n s “hi n nhiên” d a trên vi c nghiên c u m t

s ít tr ng h p, và m t s ít các “l c đ ” Nh ng ng i đi sau ông th i c đ i

đã làm phong phú thêm l nh v c hình h c b ng vi c khám phá và nghiên c u

nh ng đ ng và m t m i, và nh v y đã chu n b n n t ng cho b c nh y v t trong l nh v c toán h c sau th i k Ph c h ng Nh ng n u chúng ta xem xét nó

Hình 7

Trang 17

16

Tuy nhiên, do s hi u bi t c a chúng ta v tính chính xác trong h tiên đ

hi n đ i làm chúng ta chú ý đ n nh ng khuy t đi m này M t ph n t câu h i hóc búa v đ nh đ đ ng th ng song song - “đ nh đ ” th n m c a Euclid “Qua

m t đi m n m ngoài m t đ ng th ng có không quá m t đ ng th ng cùng n m trong m t ph ng v i đ ng th ng đã cho và không c t đ ng th ng y” - không

th t s hi n nhiên, nh ng tr c th k 16 ch a có nhi u ph n bi n v các công trình c a Euclid Nh n th c nh v y có th là rõ ràng v i Plato và Aristotle,

nh ng th t đáng ng c nhiên khi nh ng nhà t t ng sâu s c nh Descartes và

Pascal – nh ng ng i không h do d t n công tr c di n vào tri t h c kinh vi n – c ng tuyên b m nh m v “chân lý hi n nhiên” c a các tiên đ hình h c! H n

th n a, h bày t quan đi m chung c a các nhà toán h c cùng th i,và quan

đi m đó v n ti p t c đ c nh n m nh trong th k ti p theo th i đi m đó các nhà toán h c Gauss và Cauchy đã c đ ng cho “tính ch t ch hình h c” nh là

mô hình cho các l nh v c khác c a toán h c

Nh ng ch trích các c u trúc c a Euclid ngày càng nhi u, đ c bi t su t

th k XIX trong phong trào ti n đ n s “ch t ch ” l n h n trong toán h c, tuy nhiên không nh m m c đích s a nh ng suy lu n c a Euclid trong quá trình

ch ng minh c a ông, mà ch y u ch nh s a s ki n r ng các ch ng minh không

d a m c đ đ y đ vào các đ nh ngh a và tiên đ đã đ c phát bi u t ng

minh C m nh n chung là n u chúng ta có th hoàn thi n m t cách thích h p

nh ng c s c a lý lu n, thì ta có th đi đ n m t tình hình hoàn toàn th a mãn

i u đó không th c hi n đ c cho đ n cu i th k 19, v i vi c nghiên

c u sâu s c v s th c, ng i ta có th th c hi n phép toán c a h phân cách

“hình h c tr c giác” t nh ng tiên đ đ c cho là đ a ra c s h p lý

ó là s m nh đ c Pasch và Hilbert th c hi n vào cu i th k 19, khi h

li t kê ra h th ng tiên đ hoàn toàn t ng minh (23 tiên đ , trong tr ng h p

c a Hilbert), nh đó, t t c các đ nh lý c a Euclid có th đ c ch ng minh mà

không c n t i l c đ

Trang 18

Gi ng nh Euclid, Hilbert b t đ u v i nh ng khái ni m không đ nh ngh a

đ c, nh ng danh sách c a ông là vét c n Có ba lo i “đ i t ng nguyên th y”:

các đi m, các đ ng th ng và các m t ph ng, và ba “quan h nguyên th y”: thu c vào (ví d , đi m thu c m t đ ng th ng hay m t m t ph ng), “n m gi a” (nh là m t đi m đ i v i hai đi m khác, khi c ba đi m n m trên cùng đ ng

th ng), và “b ng nhau” (nh hai đo n th ng hay hai góc)

M t câu h i ngay l p t c n y sinh là làm th nào chúng ta có th suy lu n

m t cách chính xác khi t ch i đ nh ngh a nh ng đi u đ c xem xét, và vì th tránh đ c m t phép h i quy vô h n các đ nh ngh a Câu tr l i r t đ n gi n: ch

c n không bao gi c tình đ a ra b t c m nh đ nào v các đ i t ng hình h c

và nh ng quan h c a chúng mà không ph i là h qu logic c a h tiên đ ki m

Hilber, ti p theo Pascal, đã ch ra ph ng pháp l ai b nh ng k t lu n mà

có th đ c g i ý b ng tr c giác hình h c, mà không suy ra t các tiên đ : đi u này có th s làm thay đ i tên g i thông th ng c a các đ i t ng hình h c và các quan h c a chúng Hilbert đã đ ngh nói “cái bàn” “cái gh ” và “cái c c” thay vì “đi m”, “đ ng th ng” và “m t ph ng”

Ví d , hai tiên đ đ u tiên trong danh m c c a Hilbert:

1) “Hai đi m phân bi t thu c m t và ch m t đ ng th ng”

2) “Có ít nh t hai đi m phân bi t thu c cùng m t đ ng th ng”

s thành

1) “Hai cái bàn phân bi t thu c m t và ch m t cái gh ”

Trang 19

18

Rõ ràng không có nguy c g p sai sót trong các m nh đ nh v y, vì chúng không có ngh a trong đ i th ng

i u này gi ng nh nói đùa, nh ng th c ra đi u này tách bi t gi a ý ngh a

và tên g i, đ i v i hình h c s c p, là m t quá trình c b n, nó gi i phóng toán

h c kh i vi c g n quá g n v i th c ti n i u này làm nên nh ng th ng l i không ng trong th k XIX, và nh ng ng d ng đáng kinh ng c trong v t lý

S là công c luôn g n li n v i n n v n minh c a loài ng i, là khái ni m

c b n và là c s c a toán h c Xu t hi n đ n gi n nh t ngay trong xã h i nguyên th y, khái ni m s và kho tàng s c a loài ng i t ng b c đ c làm giàu thêm Thành t u đó có đ c , m t m t là do ph m vi ho t đ ng th c ti n

c a con ng i ngày càng m r ng và m t khác là do nh ng yêu c u n i t i c a

b n thân toán h c

L ch s khoa h c ch ra r ng s phát tri n khái ni m đ u tiên v s t nhiên đã đi theo sau s phát tri n và hoàn thi n nh ng phép đ m thô s Nói cách khác nhu c u đ m các v t đã d n đ n s hình thành khái ni m s t nhiên

S m r ng đ u tiên đ i v i khái ni m s là vi c ghép thêm các phân s vào t p h p s t nhiên Vi c đ a ra các phân s vào là đ đo đ c các đ i l ng

nh đo đ dài, th i gian, di n tích và nó đ c bi t đ n s m h n các s âm

Trong khi các nhà toán h c Hy L p đang c g ng đ a h th ng “gi thi t

- suy di n” vào các tr ng h c tri t h c, thì nhu c u trong đ i s ng hàng ngày các thành ph Hy L p, c ng nh các n n v n minh khác, là c n m t t ng l p

nh ng nhà “tính toán chuyên nghi p” Trong cu n Republic (VII, 525), Plato nói

r ng, trong khi nh ng ng i đ c g i là “logisticians” bi t tính toán các phân

s , thì nh ng nhà toán h c quan tâm không gì khác h n ngoài các s t nhiên

Trong các tài li u toán h c c a Hy L p c đ i, ng i ta th ng dùng hai thu t ng khác nhau : logistic – t c là ngh thu t tính toán và s h c là khoa h c

Trang 20

v các tính ch t c a các s Thu t ng đ u ch ph n th c ti n, thu t ng sau ch

ph n lí thuy t, trong đó không có ph n k thu t tính toán S phân chia y đ c

du nh p vào châu Âu th i k trung c Ch t i th i kì Ph c H ng, hai ph n trên

m i đ c hòa nh p l i v i tên g i chung là s h c

V n đ này đ c tìm th y trong Quy n th VII C s c a Euclid (Euclid

ký hi u các s t nhiên b ng các ch cái, và miêu t chúng b ng các đo n

th ng), trong tác ph m đó chúng ta đã th y nh ng lý thuy t c b n v phép chia

h t c a các s t nhiên, s nguyên, và phân tích s t nhiên thành các tích các s

nguyên t

Nói đ n s h c th i kì Hy L p c đ i, ta không th không đ c p đ n b

“S h c” c a Diophantus (Kho ng th k 4 sau Công nguyên) ó là b sách

ph ng trình sau

xy + 1= u2 yz + 1= v2 zx + 1 = w2

Chúng ta không đi vào chi ti t các ph ng pháp c a Diophantus, chúng

r t ít khi d a trên m t lý thuy t t ng quát Chúng ta ch mu n nh n m nh r ng ông ch tìm m t nghi m cho m i bài toán (ngay c khi bài đó có nhi u nghi m), trong đó các đ i l ng ch a bi t là nh ng s t nhiên, ho c phân s d ng p/q ( p

và q là các s t nhiên), nh ng cái mà ta g i là s h u t d ng Lúc b y gi

Trang 21

20

đ c vì ông quan ni m r ng nghi m âm hay nghi m vô t là nghi m “không th

có đ c”, đi n hình là hai ví d sau:

4 = 4x + 20 (Quy n V, 2)

3x + 18 = 5x2(Quy n IV, 31) Trong nh ng tr ng h p này Diophantus ch nói r ng bài toán là vô lý

T m quan tr ng c a nh ng đi u không th này là ch chúng đã đ c

v t qua - l n th hai trong th i đ i c đi n, l n đ u tiên vào th i Trung c - v i

vi c t o ra nh ng đ i t ng toán h c m i, xa h n r t nhi u nh ng hình nh th c

ti n, so v i nh ng gì c a tr ng phái Pythagore

i v i Euclid và nh ng ng i đi tr c ông, nh ng ng i không mu n

tính các phân s , thì các phân s đ c thay th b ng khái ni m v t l gi a đ

dài hai đo n th ng hay đ ng g p khúc, ho c hai di n tích c a đa giác, hay hai

th tích c a v t r n Ng i Hy L p đã nói đ n chi u dài, di n tích và th tích,

kh i l ng theo khái ni m chung v “đ i l ng” (trong đó hình thành ba lo i khác nhau), và nh ng “khái ni m chung” c a Euclid có th đ c xem là kh i

đ u c a mô t tiên đ ki u Hilbert Th t v y, Euclid không đ nh ngh a khái ni m

đ i l ng ho c khái ni m hai quan h “nguyên th y” gi a các đ i l ng cùng

lo i, là “l n h n” (mà chúng ta vi t A > B) và “t ng c a hai đ i l ng ” (mà ta

vi t là C=A+B)

Nh ng gì ông làm là li t kê (nh ng không vét c n) m t s tính ch t liên

h nh ng khái ni m đó, ví d , “khái ni m chung” s 4 c a ông có th đ c vi t

b ng nh ng ký hi u c a chúng ta nh :

N u A>B, thì A + C > B + C Tích pA c a m t đ i l ng A đ t đ c b ng cách c ng các đ i l ng A p

l n Sau đó Euclid đã nói r ng hai đ i l ng cùng lo i A và B là thông c n u

t n t i m t đ i l ng C th ba cùng lo i, sao cho A = pC và B = qC v i p, q là

Trang 22

hai s t nhiên, và ông nói trong (Quy n X, 5) r ng A và B có “cùng t l ” nh

s t nhiên p và q (đi u mà chúng ta vi t là A/B = p/q)

Trong tr ng h p này, thay vì nói gi ng nh Diophantus, r ng đ ng chéo c a hình vuông không “t l ” v i c nh c a hình vuông, thì các nhà toán

h c Hy L p theo tr ng phái Plato đã tuyên b r ng, hai đ i l ng cùng lo i luôn luôn có m t t l , ngay c khi chúng vô c Sau đó h đã thành công, trong vi c đ nh ngh a t ng quát quan đi m v b t đ ng th c và phép c ng b ng phép d ng hình, đi u mà v n còn ch a đ c hi u h t cho đ n th k 19

Tuy nhiên, h th ng tính toán đ i v i nh ng “t s ” t ng quát này ch a s

d ng đ c đ i v i ng i Hy L p vì quan ni m c a h v tích các t s Th c

v y, khi Euclid tính toán tích c a hai t s gi a các chi u dài A/B và C/D (Quy n VI, 23), thì ông ch ra r ng đó là t s gi a di n tích hai hình ch nh t

(AxC)/ (BxD) H n th n a, Euclid không đ nh ngh a v t ng hai t s b t k ,

và trong nh ng tr ng h p c th mà ông xem xét, thì các t s có cùng m u (quy n V, 24) Trong h th ng này, các phép tính c a Diophantus (và th m chí

là c a nh ng ng i Babylon đi tr c đó) là không kh thi

Tuy nhiên, n u chúng ta b qua các t t ng tri t h c, thì hoàn toàn không khó đ dung hòa hai quan đi m, trong khi v n trung thành v i các ý

t ng c a Euclid Sau khi xem xét l i các nghiên c u khoa h c, đ u tiên th

gi i H i giáo, sau đó là ph ng Tây, nhi u nhà toán h c đã nh n th y m t cách đ c l p kh n ng đó: Nhà th - nhà toán h c Omar Khayyam th k 11,

R Bombelli ng i Italy th k 16, cu i cùng là Descartes, ng i mà uy tín c a ông đã giúp cho cu c c i cách đ c d t khoát th a nh n i u này bao g m

vi c ch xét t s gi a các chi u dài, và đ a t t c chúng v d ng OX/OU, trong

đó OU là m t đo n th ng ch n c đ nh, và X là m t đi m b t k thu c n a

đ ng th ng   kéo dài OU i u này làm đ c theo m t m nh đ Euclid,

kh ng đ nh s t n t i “theo t l th c th 4” trong (quy n VI, 12) Thay vì ti p

t c nói “t s ”, bây gi đ n gi n là nói r ng ta xét các đi m X thu c  , và

Trang 23

22

nh ng gì chúng ta ph i làm là xác đ nh m i quan h gi a hai đi m X<Y, và các phép toán X+Y và XY, chúng c ng ph i xác đ nh các đi m, mà không ph i là

nh ng đ i t ng ki u khác, nh trong Euclid

nh ngh a X<Y có th cho ngay: X ph i n m “gi a” O và Y, và khác Y V i

X+ Y và XY, có r t nhi u cách đ làm Cách đ n gi n nh t theo tôi là m t ph ng án thay đ i chút ít cách c a Hilbert, nó ch đòi h i d ng các đ ng song song, và ch

d a trên đ nh lý Euclid v các tam giác đ ng d ng ho c b ng nhau

Xét n a đ ng th ng th hai không là kéo dài c a n a đ ng th ng   và

m t đi m A n m trên   Vi c d ng Z=X + Y và W = XY đ c ch ra trong hình 8 và 9 (Chúng có th đ c mô t mà không c n bi u đ ) Vi c d ng  = Y + X và W= YX đ c ch ra b ng các đ ng ch m ch m Các phép d ng hình này ch ng minh hai tính ch t c b n c a các phép toán c a các đi m thu c  

Trang 24

Hình 10: A’U // AX, A’X’ // AU Hình 11: A’X // AY, A’Z // OA

L u ý r ng trong bi u di n trên đây không c n ph i phân bi t gi a các t

s thông c và vô c Vi c m r ng hi n nhiên nh ng phép d ng này c ng

cho phép tránh đ c tính không th x y ra mà Diphantus đã tính đ n Chính

v n đ này đã d n các nhà toán h c n th k 4 sau công nguyên đ a ra

Ngày nay chúng ta nói r ng các đi m thu c  đ c đ a ra theo công th c

này là các s th c, nh ng đi m thu c   là d ng và thu c   là âm L u ý

r ng các công th c này “gi i thích” ngay “các quy t c v d u”

Ngày đăng: 03/07/2016, 00:51

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình 5  Hình 6 - Đối tượng và phương pháp trong toán học cổ điển
Hình 5 Hình 6 (Trang 15)
Hình 8: AA //   , YA’// OA, A’Z // AX  Hình 9: YA’ // AU, A’W // AX - Đối tượng và phương pháp trong toán học cổ điển
Hình 8 AA //   , YA’// OA, A’Z // AX Hình 9: YA’ // AU, A’W // AX (Trang 23)
Hình 10: A’U // AX, A’X’ // AU  Hình 11: A’X // AY, A’Z // OA. - Đối tượng và phương pháp trong toán học cổ điển
Hình 10 A’U // AX, A’X’ // AU Hình 11: A’X // AY, A’Z // OA (Trang 24)
Hình 17 Hình 18 - Đối tượng và phương pháp trong toán học cổ điển
Hình 17 Hình 18 (Trang 38)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w