1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Nam Chính Là Hồ Yêu Phù Hoa

33 162 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 33
Dung lượng 444,54 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Vốn Phương T ĩnh Dư tưởng là người quen kia nói rằng công ty đó là công ty thép xi măng trong thành phố, không ngờ lại ở một vùng quê tràn ngập bảnsắc địa phương như thế này nên có chút

Trang 4

Poster designed by Lã Thiên Di

[ÁC MỘNG YÊU THÀNH] NAM CHÍNH LÀ HỒ YÊU

Tác giả: Phù Hoa

Nguồn: T ấn Giang – C onve rte r: Củ Lạc

Thể loại: Đoản, ngọt, sủng, hài nhẹ, HE

Tình trạng: Hoàn

Độ dài: 7 chương

Edit: Đông T hần T hần aka Miyuki

TRUYỆN EDIT DƯỚ I SỰ C HO PHÉP C ỦA TÁC GIẢ, VUI LÒ NG KHÔ NG ĐEM ĐI NƠ I KHÁC KHI C HƯA ĐƯỢ C SỰ ĐỒ NG Ý >>>LINK<<<

* ĐÔI LỜI *

Trang 5

– T ruyện là món quà kỉ niệm sinh nhật 1 tuổi của nhà (19/10/2014 – 19/10/2015)

– Không ném đá cốt truyện, editor vô tội (chắc không ai ném đâu vì truyện dễ thương lắm :3)

– Nhà KHÔNG muốn truyện được up lên wattpad, nếu up chui sẽ pass <3

# GIỚI THIỆU #

Năm trước viết làm truyện trên tạp chí, đến giờ có thể mở VIP, phát một chút ~ Nam chính là một hồ yêu thích ăn khoai tây~

Nội dung nhãn:

Keyword: Nhân vật chính: ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Phù Hoa, ngắn, ngọt văn

Thần: Cái này là văn án đó… Mị không có giấu diếm thêm bớt gì đâu =.,=

~ MỤC LỤC ~

CHƯƠNG 1: T HÀNH VÔ DANHCHƯƠNG 2: CHÀNG T RAI ÁO T RẮNGCHƯƠNG 3: BẠCH T HÚ T ÂY T HÀNH

Trang 6

CHƯƠNG 4: T Ự MÌNH LÀM KHÓ MÌNHCHƯƠNG 5: NỤ HÔN CỦA CÁO T RẮNGCHƯƠNG 6: XƯƠNG NGƯỜI DƯỚI ĐẤTCHƯƠNG 7: KẾT T HÚC

[HO ÀN TO ÀN VĂN]

Trang 7

CHƯƠNG 1: THÀNH VÔ DANH

Edit: Đông Thần Thần aka Miyuki

Cô đứng ở dưới tấm biển đề ba chữ “ trạm Lạc Chi” nhìn xe đò đi xa dần, lại liếc mắt nhìn quanh bốn phía Con đường cái dài vẫn là đường nhựa, hai bênđường cái mọc lên cây ngô đồng cao lớn, hai bên là ruộng lúa nhìn không thấy bờ, ngay cả một hộ dân cũng không nhìn thấy

Vốn Phương T ĩnh Dư tưởng là người quen kia nói rằng công ty đó là công ty thép xi măng trong thành phố, không ngờ lại ở một vùng quê tràn ngập bảnsắc địa phương như thế này nên có chút không ngờ Vậy là công ty đó làm việc ở nơi này?

Lấy điện thoại trong túi ra, cô muốn tự mình gọi một cuộc điện thoại để có người ra đón, nhưng vừa mở điện thoại ra đã thấy trên màn hình không hiện

Trang 8

thị vạch sóng nào Phương T ĩnh Dư hơi nhíu mày, nhìn màn hình điện thoại vô số lần vẫn là như vậy.

Đứng yên chờ một lúc lâu, Phương T ĩnh Dư mới thấy một cái xe ngựa chậm rì rì đi đến Cuối cùng cũng thấy có bóng người, cô tiến lên hai bước, hỏi ngườiđánh xe: “ Ông gì ơi, ông có biết quanh đây ở đâu có người không?”

Người đánh xe là một cụ già, ông ta đội mũ rơm nên không thấy rõ mặt, trả lời mơ hồ: “ Muốn vào thành? T ôi đưa cô đi một đoạn.”

Phương T ĩnh Dư vừa nghe, lập tức cảm kích nói lời cảm ơn, đặt hành lý ở phía sau xe, mình cũng tự ngồi lên

“ Ông à, cháu thấy ở đây rất yên ắng, bình thường không có ai đến sao?”

“ Có người đến, nhưng không nhiều lắm.” Ánh mắt dưới mũ rơm của ông già rõ ràng là màu đỏ, trên khuôn mặt tràn đầy nếp uốn là thần sắc quỷ dị, đầu lưỡi

đỏ tươi thè ra liếm liếm nước miếng chảy ra bên miệng

Xe ngựa chậm rãi đi về phía trước, khi dần xuất hiện người đi đường, Phương T ĩnh Dư cảm thấy có chút không đúng

Quần áo những người đi đường này mặc mười phần kì dị, có hơi giống quần áo của người cổ đại T rong lòng cô có chút không yên, quay đầu muốn hỏi ônggià thì thấy một toà thành hùng vĩ xuất hiện trước mắt, tường đỏ mái hiên xanh, trên cửa thành có một tấm biển lớn không khắc chữ

Hình như cô đi lầm vào thời không khác thì phải?

“ Ông ơi, đây là đâu vậy?” Vốn Phương T ĩnh Dư nghĩ rằng nơi có người thì nói không chừng sẽ có sóng di động, nhưng bây giờ tình huống lại vượt ra khỏi

dự đoán của cô

Ông ta cười khằng khặc, không trả lời câu hỏi của cô, xe ngựa nhanh chóng vào trong cửa thành đỏ tươi

Trang 9

“ Đây là phim trường sao?” Phương T ĩnh Dư lại hỏi, nắm chặt điện thoại Vừa rồi cô cảm nhận được một luồng không khí quỷ dị, luôn cảm thấy tất cả mọingười xung quanh đều đang nhìn cô Dù sao cũng nhận sự giáo dục của khoa học nhiều năm như vậy, nhất thời cô không thể nào tin vào mấy chuyện yêu maquỷ quái kì dị, chỉ cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại không thể nói cụ thể là không đúng ở chỗ nào.

Cửa thành phía sau cô ầm ầm đóng lại, những người đi đường vốn đứng xa xa nhìn nay lại dần dần tiến lại gần hơn

Xe ngựa dừng lại trước tảng đá ở giữa đường Lão già kia quay đầu, cái lưỡi hồng dài ngoẵng tách đôi kia thè ra làm Phương T ĩnh Dư nhìn rõ ràng

Chiếc thoại không bắt được tín hiệu rơi bộp xuống đất, trên mặt Phương T ĩnh Dư tràn ngập vẻ lo sợ không yên

Nhìn một vòng, thấy mọi người chung quanh mới vừa rồi còn bình thường nay lại lộ ra những đôi mắt khác thường, móng vuốt động vậy, vui cười tiến vềphía cô, cô chỉ có thể tái mặt lui về đằng sau

Ba tiếng bốp bốp bốp vang lên, những người đó đột nhiên an tĩnh, cúi đầu đứng yên một bên T ĩnh Dư bị vậy ở bên trong nhìn theo ánh mắt của bọn họcchỉ thấy mỗi hướng đông – nam – bắc khác nhau có một đám người đi đến, mỗi đám khiêng cai quá đỉnh đầu một cỗ kiệu

Chung quanh mỗi cỗ kiệu đều có màn che, Phương T ĩnh Dư không thấy rõ bên trong có cái gì, bỗng nhiên nghe thấy từ bên trong một chiếc kiệu vang lênmột giọng nói không rõ là nam hay nữ: “ Lần này nhìn qua không tệ, ta muốn.”

“ Nói gì vậy, đương nhiên là phải chia đều chứ.” Một giọng nam hùng hậu vang lên từ kiệu khác

Cuối cùng là một giọng nữ kiều mị từ trong một chiếc kiệu vang lên: “ T ất nhiên là vẫn phải như trước kia, nếu không cũng không còn gì thú vị nữa Này,con người, bây giờ ngươi mau chạy nhanh lên Nếu số trời thực sự không cho bọn ta bắt ngươi, bọn ta sẽ tha cho ngươi~ Nhưng nếu ngươi bị bắt, bọn ta sẽ ănngươi luôn~”

Phương T ĩnh Dư nghe rõ lời cô ta nói xong, lập tức mím môi quay người bỏ chạy T ừ phía sau vang lên tiếng cười lớn như đang châm chọc cô không biết

tự lượng sức mình

Trang 10

Phương T ĩnh Dư cũng biết, mình làm vậy chỉ có thể mua vui cho bọn họ, bây giờ bọn họ chỉ đang chơi trò mèo vờn chuột mà thôi.

Cuối cùng nơi này là chỗ quái quỷ nào, vấn đề ở mấy người đó là gì, Phương T ĩnh Dư không có nhiều lòng dạ mà suy đoán, cô chỉ biết mình phải chạy trốntrước

Những người đó rõ ràng có thể lập tức bắt cô, lại muốn đuổi phía sau cô chậm rì rì chặn đường, thưởng thức bộ dạng chật vật chạy trối chết của cô

Bên tai vang lên vô số tiếng cười vui kiểu xem hài kịch, Phương T ĩnh Dư cũng không quan tâm, chỉ một vùi đầu chạy trốn về nơi ít người nhất có thể

Cô đã biết là có trốn cũng không được, ai ngờ sau khi cô chạy vào rừng trúc, quay đầu lại phái sau đã không thấy một bóng người nào đuổi theo nữa

“ A, vật nhỏ trốn vào chỗ của hắn kìa, không chơi đâu~”

“ Xì, không vui gì cả, nhất định sẽ bị nuốt vào bụng chỉ bằng một miếng.”

“ Hừ! T ốt nhất tên kia đừng có độc chiếm, ông đây sớm đã không vừa mắt hắn ta rồi!”

Ba tiếng sau, ba cỗ kiệu đi về ba hướng khác nhau, nhóm tiểu yêu quái đuổi theo Phương T ĩnh Dư cũng tự khắc tản đi

Phương T ĩnh Dư không biết chuyện bên ngoài rừng trúc, cô chỉ thở hồng hộc quay đầu lại rồi lại chạy sâu vào trong rừng trúc T uy không biết tại saonhững kẻ kia không đuổi theo kịp nhưng bây giờ cô tuyệt đối không thể ra ngoài

T óc Phương T ĩnh Dư bị cành trúc đâm đến rối tứ tung, trên mặt cũng có mấy vết máu nhỏ Toàn thân cô chật vật, lòng tràn đầy sợ hãi, đẩy một khómtrúc ra, động tác đột nhiên dừng lại

Trang 11

Bởi vì trong không gian rộng mở trong sáng rực rỡ, cô thấy một chàng trai áo trắng tuấn tú như thần tiên trong tranh bước ra.

Trang 12

CHƯƠNG 2: CHÀNG TRAI ÁO TRẮNG

Edit: Đông Thần Thần aka Miyuki

Khuôn mặt hoàn mĩ của chàng trai kia quả thực không giống người phàm trần, mái tóc dài đen như mực phía sau lưng được gài bằng mấy nhành trúc, nhìnthoáng còn tưởng đó là trâm gài hình trúc có hai phiến lá xanh lục Dáng người hắn cao to, áo trắng mặc trên người hắn càng làm tăng thêm vẻ xuất trần nhưtiên

Phía sau là một căn nhà trúc, mà hắn đang xới một khối đất trước nhà, động tác cầm cái cuốc dài rất chậm rãi Rõ ràng là động tác tuỳ ý, nhưng hắn làm lạitoát lên vẻ tao nhã tuyệt vời khó hình dung

Phương T ĩnh Dư nhìn đến ngẩn ngơ, sau đó lại cứng nhắc muốn lùi về phía sau Cô sợ người cực tao nhã này là cùng một giuộc với đám người muốn bắt cô.Khi cô còn chưa kịp làm gì, chỉ thấy chàng trai kia khẽ liếc mắt lên, không có gì đặc biệt nhìn cô một cái Phương T ĩnh Dư lập tức như con ếch bị rắn nhìnthấy, đứng im không thể cử động nổi

“ Phiền.” Hồi lâu sau, chàng trai kia lẩm bẩm Sau đó hắn cầm cuốc đi vào trong nhà trúc, một chút cũng không thèm để ý đến Phương T ĩnh Dư

T hái độ này hắn như vậy ngược lại khiến Phương T ĩnh Dư an tâm Cô nghĩ đại khái mình cũng không chạy đi được, có lẽ nên tạm thời tìm một chỗ nào

đó dàn xếp trước Mà ngoại trừ nơi trước mặt này, dường như cô không còn lựa chọn nào khác, những kẻ bên ngoài không biết đã đi chưa Cho nên dù sợ hãi

Cô vẫn bước lên vài bước, nói: “ Xin chào, tôi……”

“ Phiền, đừng đến đây.” Chàng trai kia đầu cũng không quay lại, cầm cuốc vào trong phòng trúc

Trang 13

Phương T ĩnh Dư không dám chọc hắn ta tức giận, đành phải đứng bên ngoài chờ Cũng may không lâu sau, hắn lại đi ra, cầm một củ khoai tây trong tay,ngồi trên bậc thang trước nhà trúc ăn.

Phương T ĩnh Dư trợn mắt há hốc mồm không dám tin Hắn ta cứ thế ngồi ở đó cầm… củ khoai tây đó ăn?!

“ T ốt nhất là không nên ăn vỏ khoai tây.” Phương T ĩnh Dư im lặng một lúc vẫn không nhịn được mà nói

Chàng trai kia không rõ có nghe rõ không, từ đầu đến cuối trên mặt hắn không xuất hiện vẻ buồn rầu nào Hắn cắn một miếng khoai tây, nuốt xong bỗngthở dài, nhắm mắt lầm bầm lầu bầu tự đắc nói: “ Nấu qua rồi vẫn không ăn được, phiền.”

T ổng cộng hắn nói ba câu, Phương T ĩnh Dư cũng nghe ba lần hắn nói phiền, hơn nữa nhìn qua hắn cũng rất kì quái Nhưng dù thế nào, chỉ cần hắn khônggiống đám người bên ngoài muốn ăn thịt cô là được, ăn củ quả trong đất như hắn không phải tốt sao Phương T ĩnh Dư đoán bọn họ đều là yêu quái, nhưng lạikhông biết người này là yêu quái gì

Mặc kệ hắn là yêu quái gì, Phương T ĩnh Dư quyết định tạm thời tìm hắn làm chỗ dựa, nên cố lấy dũng khí chủ động nói: “ T ôi sẽ làm khoai tây sợi chua cay[1], anh… ngài muốn ăn không?”

[1] Khoai tây sợi chua cay:

Trang 14

Hắn ta cuối cùng cũng có động tĩnh, lại đứng lên đi vài trong phòng Phương T ĩnh Dư thấy hắn không quan tâm đến mình, còn tưởng mình sẽ bị “ bơ” ở đókhá lâu Không ngờ hắn ta đi hai bước, thấy cô không đuổi theo, dừng chân quay người nhìn cô, miệng giật giật.

Phương T ĩnh Dư nhìn là cảm thấy hắn sẽ nói……

“ Phiền.” Sau đó quả nhiên hắn ta nói vậy Phương T ĩnh Dư đoán ý của hắn, thử dò xét đi đến gần, thấy hắn không có ý phản đối, vội vàng đi nhanh haibước đuổi kịp hắn

Nhà trúc rất rộng, Phương T ĩnh Dư đi theo chàng trai này, đi vào phòng bếp, nhìn thấy trong nồi nước nóng còn mấy củ khoai tây đang bập bềnh chìmnổi, bên bếp lò còn có hai cái giỏ lớn nữa Lại liếc mắt nhìn người đứng bên cạnh vươn bàn tay trắng nõn vào trong nồi nước sôi bốc củ khoai tây ra, đưa lênmiệng cắn, Phương T ĩnh Dư không hiểu tại sao bỗng nhiên không thấy sợ nữa Yêu quái này dường như đặc biệt thích ăn khoai tây

Phương T ĩnh Dư biết nấu ăn, tuy rằng không biết cách nấu thật ngon nhưng trong phòng bếp này gia vị nguyên liệu đều có đủ Cô dùng tốc độ nhanh nhấtxào một đĩa khoai tây sợi chua cay, đặt ở cạnh cái bếp lò phía xa xa Vì sau khi cô xào món này, toả ra mùi thơm, chàng trai kia liền dựa vào rất gần rất gần,gần đến mức chân hắn nhanh chóng chạm vào gót chân cô

Trang 15

Bưng đồ ăn ra, Phương T ĩnh Dư đứng một bên, tên kia cũng lập tức không dán lấy cô nữa mà dán về phía bếp lò Hắn đứng ở đó, trực tiếp lấy tay bốc mấysợi khoai tây chua cay bỏ vào miệng, không có chút ý định muốn ăn bằng đũa.

Phương T ĩnh Dư ngẩn ra, vội vàng lục lọi khắp nơi tìm, tìm được một đôi đũa trúc đưa cho hắn

“ Vẫn tìm không thấy, phiền.” Hắn ta nhìn chiếc đũa trong tay Phương T ĩnh Dư mà nói, trong giọng nói không có chút phập phồng lên xuống nào Hắnnhận chiếc đũa gắp một miếng khoai tây sợi chua cay thật to đút vào miệng, Phương T ĩnh Dư nhìn mà sốt ruột, sợ hắn thấy không vừa miệng

“ Hắt xì.” Phương T ĩnh Dư đang chờ hắn nhận xét, hắn lại bỗng nhiên hắt xì một cái, mắt nheo lại không thoải mái lắc lắc đầu Mái tóc dàu đen nhánh kia

vì động tác này mà vung lên một đường cong tuyệt đẹp Phương T ĩnh Dư lại nhìn ngây người một chút, lập tức có chút tự ti sờ sờ mái tóc đuôi ngựa củamình

“ Cay, phiền.” Hắn ta nhìn chằm chằm đĩa khoai tây sợi chua cay ngon miệng nói, cuối cùng tự tay gắp hạt tiêu băm nhỏ ở trong sang một bên Mãi đến khikhông còn sót một hạt nào, hắn mới bắt đầu ăn

Nhìn hắn không ngừng ăn đĩa khoai, Phương T ĩnh Dư hơi thả lỏng, xem ra hắn thích Nói như vậy, xin hắn cho mình ở lại đây, dùng cái này để trao đổivới hắn, chắc là hắn ta sẽ đáp ứng thôi?

Phương T ĩnh Dư còn chưa kịp nói gì, tên kia ăn xong khoai còn tiện tay đưa đĩa lên liếm một lượt mới mở miệng nói: “ Ngươi có thể ở lại đây, ta là Bạch

T hú.” Đây là lần đầu tiên kể từ lúc Phương T ĩnh Dư gặp tên yêu quái Bạch T hú này mà không nghe thấy hắn thêm từ “ phiền” vào trong câu

Vậy là nhờ một đĩa khoai tây sợi chua cay, Phương T ĩnh Dư đã tự mình tìm được một “ ngọn núi” vững chắc làm chỗ dựa

Trang 16

CHƯƠNG 3: BẠCH THÚ TÂY THÀNH

Edit: Đông Thần Thần aka Miyuki

Phương T ĩnh Dư phát hiện Bạch T hú thực sự là một yêu quái lôi thôi, ngoại trừ ngày ngày ăn no khoai tây, thời gian còn lại hắn không chậm rãi cuốc đất

ở vườn rau trước nhà thì cũng chỉ nằm trên hành lang trước nhà trúc ngủ

Đệm cũng không thèm kê, nằm thẳng lên hành lang đầy bụi mà ngủ Ngoại trừ một chỗ đại khái là do hắn thường nằm ngủ ở đó nên có vẻ mười phần sạch

sẽ, còn những chỗ khác đã tích bụi dày, cũng không biết là bao nhiêu năm không quét dọn

Cố tình hắn vừa vui mừng mặc một bộ áo trắng, nhìn thấy vạt áo lấm toàn bùn cũng không quan tâm, trực tiếp đi đôi giày đầy bùn đất vào nhà, dẫm lênhành lang hắn hay nằm ngủ, qua một ngày thì bộ áo trắng kia trở thành bẩn bẩn thỉu thỉu lấm lem bụi bặm Phương T ĩnh Dư nghĩ, khi mình gặp hắn ta, hẳn

đó là ngày mà hắn sạch sẽ nhất

Phương T ĩnh Dư có chút cuồng sạch sẽ, nhìn Bạch T hú như vậy liền cảm thấy vô cùng khó chịu, hận không thể lột y phục của hắn ra gột rửa, thuận tiệnlôi cả người hắn đi gột rửa luôn Nhưng cô không dám, chỉ có thể đứng một bên day dứt nhìn hắn từng chút từng chút biến khí chất thần tiên cao lãnh củamình thành cái giẻ lau bẩn thỉu

Cũng may buổi tối Bạch T hú còn thay quần áo, Phương T ĩnh Dư không thấy hắn tắm rửa, cũng không biết cuối cùng là hắn tắm rửa thế nào Nhưng mỗilần nhìn thấy hắn sạch sẽ trở lại, trong lòng thực sự thấy rất thư thả

Toàn bộ những phòng trong nhà trúc chỉ có một phòng là ngủ được, mới đầu Phương T ĩnh Dư còn lo không biết ngủ ở phòng bếp hay hành lang Sau đó côphát hiện, buổi tối Bạch T hú căn bản không ở trong phòng ngủ mà lại chạy lên trên nóc nhà nằm ngủ T hế nên nghiễm nhiên Phương T ĩnh Dư có thể ngủtrong gian phòng duy nhất kia

Trang 17

Cũng chính sau đêm đầu tiên, vấn đề về Bạch T hú mà Phương T ĩnh Dư suy ngẫm cả nửa ngày cuối cùng cũng có đáp án.

Hắn là một con cáo trắng

Phương T ĩnh Dư đứng trước nhà trúc, nhìn con cáo trắng cực lớn chiếm cứ toàn bộ nóc nhà, nhìn thấy chóp cái đuôi dài của hắn đu đưa trước cửa sổ, quái

lạ là cô lại không có chút cảm giác sợ hãi Có lẽ là vì cô cảm thấy một con cáo không ăn gà mà thích ăn khoai, thực sự là vừa hoang đường vừa buồn cười,một lòng nghĩ đến chuyện này liền không có thừa ý nghĩ mà sợ hãi

Cũng có lẽ là do bộ dạng con cáo trắng này thực sự rất đẹp, bộ lông như mơ hồ phát ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh trăng, đôi mắt hẹp dài màu xanh biếc kianhư một đầm nước tĩnh lặng

Ở chung lâu ngày, Phương T ĩnh Dư dần dần cảm thấy Bạch T hú ngoại trừ thích nói “ phiền”, không quan tâm đến con người mấy thì thực sự là một yêuquái dễ ở chung Mỗi ngày hắn sẽ tìm cô làm cơm ăn với khoai tây, thời gian còn lại cũng sẽ không quan tâm cô muốn làm gì hay đi đâu

Phương T ĩnh Dư đánh rơi hành lý trên đường, quần áo để thay linh tinh gì đó cũng không có, nhưng cô lại có tính cuồng sạch sẽ Sau ba ngày không tắm,

cô không nhịn nổi nữa, quyết định cho dù có chọc giận Bạch T hú cũng phải tắm rửa thay quần áo

Lúc đó Bạch T hú đang ngủ trên hành lang, cái áo trắng thay tối qua lại xuất hiện vô số vết bùn, tay áo cũng bị bẩn, đến đôi giày trắng lộ ra cũng toàn là bùnđất

Khi thấy Phương T ĩnh Dư thận trọng nói muốn mượn hắn một bộ quần áo để thay, lỗ tai hắn khẽ giật giật như con cáo, cọ cọ tay mình ngẩng đầu lên nhìnhắn, lúc lâu sau mới nghe thấy giọng nói chậm chạp: “ Quần áo, trong phòng Phiền.”

Nói xong liền quay đầu một lần nữa, nằm sấp xuống, nhắm mắt quay lại với giấc ngủ

Phương T ĩnh Dư vui vẻ lấy một bộ quần áo trắng từ trong phòng ra, lại tìm được một cái ôn tuyền ở sau rừng trúc

Ngày đăng: 29/05/2016, 13:17

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w