1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Dưỡng Thú Thành Phi Cửu Trọng Điện

1,2K 74 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 1.215
Dung lượng 7,44 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Con vật nhỏ màu trắng béo múp míp đang cuộn tròn này, bên trong chính là linh hồn Tịch Tích Chi, nàng chịu bất hạnh bị lôi kiếp đánh xuống, không cam tâm thân hình bị diệt vong. Hai mươi năm tu tiên, vừa mới chuẩn bị đi theo sư phụ bay lên trời, thế nhưng chết mất xác còn mỗi hồn trôi lơ lửng bên ngoài. Nhắc tới cũng coi như số may, vào lúc cuối cùng, sư phụ đưa cho nàng một lá bùa, vì nàng đỡ phát lôi kiếp cuối cùng đánh thẳng vào người, nếu không đến cả hồn phách cũng đã biến mất khi chịu thiên kiếp.Hồn phách vừa mới nhập vào thân thể con vật này thì Tịch Tích Chi vô cùng tức giận, hận không được cắt cổ lại một lần nữa, đổi lại thân thể. Nhưng ngay sau đó vừa nghĩ, sư phụ đặt tên mình là ‘Tích Chi ’, chính là muốn nàng quý trọng tất cả sự vật trước mắt, nếu sau khi cắt cổ, hồn bay phách tán thì hóa ra thành mất nhiều hơn được.Trải qua mấy ngày nàng quan sát, phát hiện thân thể này hình như chứa đựng chút linh khí, từ bốn phương tám hướng linh khí không ngừng xông vào trong cơ thể. Vừa nghĩ như vậy, Tịch Tích Chi liền yên lòng. . . . . .Chiếu theo tốc độ tu luyện này, chỉ cần tu thành hình người một lần nữa cùng lắm chính là chuyện trong vòng một hai năm. Trong Dưỡng Thú Thành Phi ta có thể cảm nhận được An Hoàng Hàn là bậc đế vương tàn nhẫn, lạnh lùng nhưng lại có long thương yêu động vật. Hắn nuôi không biết bao nhiêu loài thú, từ trên trời xuống dưới nước. Nhưng thứ mà hắn quý giá nhất là con chồn nhỏ Vân chồn – chuyên phá phách các loài vật trong cung điện hoàng gia.Đặc biệt nó có khả năng tu luyện thành người, bậc đế vương biết được sẽ làm gì?

Trang 2

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng ĐiệnĐào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com

Giới Thiệu

Dưỡng Thú Thành Phi của tác giả Cửu Trọng Điện là một tác phẩm huyền ảo kết hợp với yếu tố ngôn tình

***

Con vật nhỏ màu trắng béo múp míp đang cuộn tròn này, bên trong chính là linh hồn Tịch Tích Chi, nàng chịu bất hạnh bị lôi kiếp đánh

xuống, không cam tâm thân hình bị diệt vong Hai mươi năm tu tiên, vừa mới chuẩn bị đi theo sư phụ bay lên trời, thế nhưng chết mất xáccòn mỗi hồn trôi lơ lửng bên ngoài Nhắc tới cũng coi như số may, vào lúc cuối cùng, sư phụ đưa cho nàng một lá bùa, vì nàng đỡ phát lôikiếp cuối cùng đánh thẳng vào người, nếu không đến cả hồn phách cũng đã biến mất khi chịu thiên kiếp

Hồn phách vừa mới nhập vào thân thể con vật này thì Tịch Tích Chi vô cùng tức giận, hận không được cắt cổ lại một lần nữa, đổi lại thân thể Nhưng ngay sau đó vừa nghĩ, sư phụ đặt tên mình là ‘Tích Chi ’, chính là muốn nàng quý trọng tất cả sự vật trước mắt, nếu sau khi

cắt cổ, hồn bay phách tán thì hóa ra thành mất nhiều hơn được

Trải qua mấy ngày nàng quan sát, phát hiện thân thể này hình như chứa đựng chút linh khí, từ bốn phương tám hướng linh khí không

ngừng xông vào trong cơ thể Vừa nghĩ như vậy, Tịch Tích Chi liền yên lòng .

Chiếu theo tốc độ tu luyện này, chỉ cần tu thành hình người một lần nữa cùng lắm chính là chuyện trong vòng một hai năm

***

Trong Dưỡng Thú Thành Phi ta có thể cảm nhận được An Hoàng Hàn là bậc đế vương tàn nhẫn, lạnh lùng nhưng lại có long thương yêu động vật Hắn nuôi không biết bao nhiêu loài thú, từ trên trời xuống dưới nước Nhưng thứ mà hắn quý giá nhất là con chồn nhỏ Vân chồn – chuyên phá phách các loài vật trong cung điện hoàng gia.

Đặc biệt nó có khả năng tu luyện thành người, bậc đế vương biết được sẽ làm gì?

Mời các bạn đón đọc Dưỡng Thú Thành Phi của tác giả Cửu Trọng Điện

Trang 3

Chương 3: Chết Vinh Còn Hơn Sống Nhục

Chương 3: Chết Vinh Còn Hơn Sống Nhục

Chương 5: Sợ Nó Ngã Đau?

Chương 6: Không Làm Được Áo Choàng Lông Chồn Thì Làm Khăn Quàng Cổ

Chương 7: Buổi Dạ Yến Nên Ăn Cái Gì?

Chương 8: Ngươi Thích Trẫm?

Chương 9: Tiểu Tử Mê Rượu

Chương 10: Trẫm Cho Rằng Lá Gan Ngươi Rất Lớn

Chương 11: Chân Lý —— Phi Lễ Chớ Nhìn, Vô Lễ Chớ Nghe.

Chương 12: Lau Khô Bộ Lông Cho Nàng

Chương 13: Thời Tiết Cả Ngày Là Do Sáng Sớm

Chương 14: Không Cẩn Thận Gặp Phải Sóng Gió

Chương 15: Lại Bước Một Bước Nữa, Trẫm Chém Đầu Của Bọn Họ

Chương 16: Đừng Tưởng Rằng Trẫm Sẽ Không Phạt Ngươi

Chương 17: Con Chồn Nhỏ Biết Nhìn Mặt Hàng

Chương 18: Ta Là Người Có Tội, Ngươi Chính Là Người Ra Tay

Chương 19: Bệ Hạ, Ngươi Mạnh Khỏe ‘ Hiền Lành ’!

Chương 20: Cuộc Sống Nhất Định Phải Nịnh Nọt

Chương 21: Loài Hoa Quý Giá Nổi Tiếng Như Củ Khoai Lang Bỏng Tay

Chương 22: Độc Nhất Lòng Đàn Bà

Chương 23: Đưa Ngươi Đi Tiểu Tiện

Chương 24: Sống Tốt Ở Trong Ngự Thư Phòng Cho Trẫm

Chương 25: Bị Ăn Hiếp Phải Nói Với Trẫm

Chương 26: Còn Không Thừa Nhận Ngươi Háo Sắc?

Chương 27: Liếm Một Lần Đổi Một Mạng

Chương 28: Bí Mật Không Muốn Người Biết

Chương 29: Gậy Ông Đập Lưng Ông

Chương 30: Chuyện Phiền Toái Nối Đuôi Nhau Kéo Tới

Chương 31: Chỉ Có Bên Cạnh Ngươi, Mới Đúng Là Chỗ An Toàn Nhất

Chương 32: Nhịn Đau Bỏ Những Thứ Yêu Thích Để Bày Tỏ Tâm Ý

Chương 33: Cái Chuyện Gì Mới Tính Là Việc Lớn?

Chương 34: Làm Càn Gây Chuyện Tạo Ra Rắc Rối

Chương 35: Không Hổ Là Chủ Nhân, Chỉ Ngươi Mới Hiểu

Chương 36: Lương Tâm Quấy Phá Nên Lấy Lòng

Trang 4

Chương 39: Ngươi Có Tấm Lòng Này Là Đủ Rồi Chương 40: Tự Bê Đá Đập Vào Chân Mình

Chương 41: Ngươi Cũng Hiểu Trà Đạo?

Chương 42: Khế Ước Bán Thân Của Con Chồn Nhỏ Chương 43: Hỗn Thế Ma Vương (*) Con Chồn Nhỏ Chương 44: Tự Mình Động Tay Mới Cơm No Áo Ấm Chương 45: Nàng Phải Ăn Hết Con Cá Này!

Chương 46: Quậy Tung Ngự Thiện Phòng

Chương 47: Ăn Mảnh* Là Không Đúng?

Chương 48: Lấy Cái Gì Trả Nợ?

Chương 49: Dẫn Nó Đi Ra Ngoài Giải Sầu

Chương 50: Bánh Phù Dung Ăn Ngon Tuyệt

Chương 51: Nếu Như Ngươi Thích Thì Trẫm Cho Ngươi Chương 52: Con Chồn Nhỏ Tự Chủ Trương (*) Chương 53: Bách Phát Bách Trúng (2)

Chương 54: Ngươi Đã Biết Trẫm Sẽ Bao Che Cho? Chương 55: Người Nói Cố Ý, Người Nghe Có Lòng Chương 56: Biết Rất Nhiều Bí Mật

Chương 57: Sự Việc Bị Bại Lộ

Chương 58: ?

Chương 59: Việc Xấu Làm Không Ngừng Không Dừng! Chương 60: Không Chơi Phạt Con Chồn Thế! Chương 61: Xem Ngươi Còn Dám Khoe Khoang

Trang 5

Chương 75: (1) Chương 76: (2) Chương 77: (3) Chương 78: (4) Chương 79: (5) Chương 80: 1 Chương 81: 2 Chương 82: 3 Chương 83: 4 Chương 84: 5 Chương 85: 1 Chương 86: 2 Chương 87: 3 Chương 88: 4 Chương 89: 1 Chương 90: 2 Chương 91: 3 Chương 92: 4 Chương 93: 1 Chương 94: 2 Chương 95: 3 Chương 96: 4 Chương 97: 5 Chương 98: 6 Chương 99: 1 Chương 100: 2 Chương 101: 3 Chương 102: 4 Chương 103: 5 Chương 104: 1

Trang 6

Chương 105: 2 Chương 106: 3 Chương 107: 4 Chương 108: 5 Chương 109: 6 : Chương 110 : Chương 111 : Chương 112 : Chương 113 : Chương 114 : Chương 115 : Chương 116 : Chương 117 : Chương 118 : Chương 119 : Chương 120 : Chương 121 : Chương 122 : Chương 123 : Chương 124 : Chương 125 : Chương 126 : Chương 127 : Chương 128 : Chương 129 : Chương 130 : Chương 131 : Chương 132 : Chương 133 : Chương 134

Trang 7

: Chương 135 : Chương 136 : Chương 137 : Chương 138 : Chương 139 : Chương 140 : Chương 141 : Chương 142 : Chương 143 : Chương 144 : Chương 145 : Chương 146 : Chương 147 : Chương 148 : Chương 149 : Chương 150 : Chương 151 : Chương 152 : Chương 153 : Chương 154 : Chương 155 : Chương 156 : Chương 157 : Chương 158 : Chương 159 : Chương 160 : Chương 161 : Chương 162 : Chương 163 : Chương 164

Trang 8

: Chương 165 : Chương 166 : Chương 167 : Chương 168 : Chương 169 : Chương 170 : Chương 171 : Chương 172 : Chương 173 : Chương 174 : Chương 175 : Chương 176 : Chương 177 : Chương 178 : Chương 179 : Chương 180 : Chương 181 : Chương 182 : Chương 183 : Chương 184 : Chương 185 : Chương 186 : Chương 187 : Chương 188 : Chương 189 : Chương 190 : Chương 191 : Chương 192 : Chương 193 : Chương 194

Trang 9

: Chương 195

: Chương 196

Quyển 3

Chương 197: Quyể n 3 : Chương 198

Trang 10

: Chương 224 : Chương 225 : Chương 226 : Chương 227 : Chương 228 : Chương 229 : Chương 230 : Chương 231 : Chương 232 : Chương 233 : Chương 234 : Chương 235 : Chương 236

Trang 11

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Chương 3

Chết Vinh Còn Hơn Sống Nhục

Sau khi hạ triều, An Hoằng Hàn đi đến Ngự Thư Phòng Hắn ném Tịch Tích Chi ở một bên, cũng may có đĩa bánh ngọt trên bàn,Tịch Tích Chi lén lút nhét vào trong miệng, đồng thời quan sát vị chủ nhân mới của nàng Nhìn hắn cứ cách một lúc lại nhíu mày, TịchTích cảm thán "Thì ra làm đế vương cũng không dễ dàng gì."

Vừa phải đề phòng hạ thần có lòng phản nghịch, vừa phải xử lý việc nước từ trên xuống dưới để đảm bảo cuộc sống của con dânnước mình

Làm người đã khó, làm Đế Vương càng khó hơn

Sau khi ăn uống no say, Tịch Tích Chi nằm nghỉ ngơi dưỡng sức ở trên thư án Đôi con ngươi trong suốt liếc về phía An Hoằng Hànđang phê duyệt tấu chương, chữ viết trên đó ngoằn nghèo Nhìn mấy lần, nhận ra mình không hề biết chữ viết của quốc gia này, TịchTích Chi liền tiến vào trạng thái tu luyện, điều hòa linh lực Di chuyển chân sau, vừa mới chuẩn bị thay đổi thành tư thế khoanh chân, lạilảo đảo một cái, té ngã từ trên thư án xuống

Mặc dù An Hoằng Hàn đang phê duyệt tấu chương nhưng cách một lúc lại nhìn con chồn nhỏ một cái, nhờ hắn lanh tay lẹ mắt,nhanh chóng bắt được cổ con chồn nhỏ, nếu không tiểu tử này mà té ngã từ trên thư án xuống thì chắc chắn phải ngã đau

Nhéo bắp chân mập mạp của con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn nói: "Muốn làm gì mà nôn nóng vậy?"

Tịch Tích Chi đá văng bàn tay giày xéo thân thể nàng của người nọ, vừa định hô to một tiếng ‘ ta muốn tu luyện! ’, âm thanh cứnglại chặn ngang ở cuống họng Nhìn toàn thân lông lá, Tịch Tích Chi ngẩng đầu Không thể không nhìn thẳng vào sự thật, nàng đãkhông phải người, làm sao có thể ngồi khoanh chân giống con người? Nàng không có hai chân chỉ có bốn chân của động vật

Trong lòng không khỏi dâng lên sự thương cảm, làm cái gì không được cố tình lại biến thành một con chồn nhỏ Từ một người tu

Trang 12

tiên biến thành một con sủng vật, trên thế giới này còn có chuyện bi ai hơn so với cái việc này sao?

Rốt cuộc kiếp trước nàng tạo nghiệp chướng gì để ông trời trêu đùa nàng thế này

Làm thế nào mới tu luyện thành Yêu Tinh? Dựa vào việc hấp thụ tinh hoa cả ngày lẫn đêm, tạo căn cơ vững chắc, sau đó trải quaThiên kiếp mới đắc đạo thành tiên

Tịch Tích Chi tính toán con đường tu luyện sau này Hết sức gian khổ

An Hoằng Hàn cho rằng con chồn nhỏ hoảng sợ, vuốt ve đầu của nó an ủi

Lâm Ân vẫn phục vụ trong ngự thư phòng, nhìn thấy một cảnh này, mắt không khỏi trợn to Từ trước đến giờ, bệ hạ là người máulạnh vô tình, giết hại huynh đệ ruột mà mặt cũng không biến sắc, nhưng bây giờ Thế nhưng an ủi một con vật nhỏ? Đã quen tínhtình lạnh nhạt của bệ hạ, đột nhiên chuyển biến làm Lâm Ân không khỏi dụi mắt nhìn con chồn nhỏ

Quả thật là một con vật có linh tính, khó trách bệ hạ yêu thích đến thế

Trang 13

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Chương 3

Chết Vinh Còn Hơn Sống Nhục

Sau khi hạ triều, An Hoằng Hàn đi đến Ngự Thư Phòng Hắn ném Tịch Tích Chi ở một bên, cũng may có đĩa bánh ngọt trên bàn,Tịch Tích Chi lén lút nhét vào trong miệng, đồng thời quan sát vị chủ nhân mới của nàng Nhìn hắn cứ cách một lúc lại nhíu mày, TịchTích cảm thán "Thì ra làm đế vương cũng không dễ dàng gì."

Vừa phải đề phòng hạ thần có lòng phản nghịch, vừa phải xử lý việc nước từ trên xuống dưới để đảm bảo cuộc sống của con dânnước mình

Làm người đã khó, làm Đế Vương càng khó hơn

Sau khi ăn uống no say, Tịch Tích Chi nằm nghỉ ngơi dưỡng sức ở trên thư án Đôi con ngươi trong suốt liếc về phía An Hoằng Hànđang phê duyệt tấu chương, chữ viết trên đó ngoằn nghèo Nhìn mấy lần, nhận ra mình không hề biết chữ viết của quốc gia này, TịchTích Chi liền tiến vào trạng thái tu luyện, điều hòa linh lực Di chuyển chân sau, vừa mới chuẩn bị thay đổi thành tư thế khoanh chân, lạilảo đảo một cái, té ngã từ trên thư án xuống

Mặc dù An Hoằng Hàn đang phê duyệt tấu chương nhưng cách một lúc lại nhìn con chồn nhỏ một cái, nhờ hắn lanh tay lẹ mắt,nhanh chóng bắt được cổ con chồn nhỏ, nếu không tiểu tử này mà té ngã từ trên thư án xuống thì chắc chắn phải ngã đau

Nhéo bắp chân mập mạp của con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn nói: "Muốn làm gì mà nôn nóng vậy?"

Tịch Tích Chi đá văng bàn tay giày xéo thân thể nàng của người nọ, vừa định hô to một tiếng ‘ ta muốn tu luyện! ’, âm thanh cứnglại chặn ngang ở cuống họng Nhìn toàn thân lông lá, Tịch Tích Chi ngẩng đầu Không thể không nhìn thẳng vào sự thật, nàng đãkhông phải người, làm sao có thể ngồi khoanh chân giống con người? Nàng không có hai chân chỉ có bốn chân của động vật

Trong lòng không khỏi dâng lên sự thương cảm, làm cái gì không được cố tình lại biến thành một con chồn nhỏ Từ một người tu

Trang 14

tiên biến thành một con sủng vật, trên thế giới này còn có chuyện bi ai hơn so với cái việc này sao?

Rốt cuộc kiếp trước nàng tạo nghiệp chướng gì để ông trời trêu đùa nàng thế này

Làm thế nào mới tu luyện thành Yêu Tinh? Dựa vào việc hấp thụ tinh hoa cả ngày lẫn đêm, tạo căn cơ vững chắc, sau đó trải quaThiên kiếp mới đắc đạo thành tiên

Tịch Tích Chi tính toán con đường tu luyện sau này Hết sức gian khổ

An Hoằng Hàn cho rằng con chồn nhỏ hoảng sợ, vuốt ve đầu của nó an ủi

Lâm Ân vẫn phục vụ trong ngự thư phòng, nhìn thấy một cảnh này, mắt không khỏi trợn to Từ trước đến giờ, bệ hạ là người máulạnh vô tình, giết hại huynh đệ ruột mà mặt cũng không biến sắc, nhưng bây giờ Thế nhưng an ủi một con vật nhỏ? Đã quen tínhtình lạnh nhạt của bệ hạ, đột nhiên chuyển biến làm Lâm Ân không khỏi dụi mắt nhìn con chồn nhỏ

Quả thật là một con vật có linh tính, khó trách bệ hạ yêu thích đến thế

Trang 15

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Chương 5

Sợ Nó Ngã Đau?

Tạch Một hạt nước óng ánh trong suốt chảy xuống từ hốc mắt Tịch Tích Chi

Trước kia sư phụ ép nàng luyện công, nàng hận không thể nguyền rủa ông biến mất thật nhanh, không ngờ đến lúc thật sự sinh ly

từ biệt thì bản thân lại nghĩ đến lão nhân râu bạc ấy

Nàng cảm thấy lớp lông tơ quanh vành mắt bị người khác vuốt ve, sau đó một ngón tay còn lau sạch nước mắt cho nàng

"Sao khóc?!" Không biết cảm xúc phức tạp sau hai từ đó như thế nào, tưởng chừng không có chút tình cảm nào nhưng lại giốngnhư rất kinh ngạc

Tịch Tích Chi mở mắt ra, tròng mắt xanh thẳm như Ngọc Thạnh thượng đẳng, con mắt trong suốt phản chiếu bóng dáng của đốiphương

Nàng lẳng lặng ngắm nhìn người trước mặt có thân phận Đế Vương tôn quý, đôi mắt hắn hẹp dài khẽ nhếch lên, trong đó cất dấuquá nhiều bí mật khiến người khác cảm thấy sâu không lường được

Không cần nghi ngờ thêm nữa, người đàn ông này là nhân vật đáng sợ

Tịch Tích Chi quan sát tròng mắt đối phương, một lúc sau mới có phản ứng Vì sao nàng thấy rất rõ lông mi đôi mắt? Chúng rấtdài và thô thực hợp với cặp mắt đủ để ngàn vạn thiếu nữ phải bị mê hoặc

Nhưng sao nàng chỉ cách gương mặt tuấn tú trước mắt hai ba cm!

Bộ da lông ngắn màu trắng hoảng sợ dựng đứng lên, cả người bật lên cao hơn một thước Đừng có gây kích thích mạnh như vậy với

Trang 16

người vừa mới tỉnh ngủ như nàng được không, trái tim nhỏ của nàng chịu không nổi mất.

"Không uổng là sủng vật vừa ý trẫm, ngươi có sức sống mạnh mẽ đó." An Hoằng Hàn sờ cái cằm, thú vị nhìn con chồn nhỏ rơi từgiữa không trung xuống

Tịch Tích Chi dùng hai chân trước đầy lông lá ôm lấy đầu, chuẩn bị tốt phải chịu đau đớn khi rơi xuống đụng vào sàn nhà Nhưngnàng đợi mãi không thấy cảm giác đau đớn như trong tưởng tượng Nàng khẽ mở hí mắt, phát hiện ra mình đã rơi xuống an toàn, dùngchân sau đạp đạp phía dưới, sao mềm vậy? Nghĩ đến điều gì đó, Tịch Tích Chi cúi đầu nhìn xuống, đây không phải là bụng người sao?

Dưới chân nàng là một tấm vải màu vàng được thêu hình rồng đang giương nanh múa vuốt bay vút bên trong đám mây

Trước khi đến xế chiều, An Hoằng Hàn đều có thói quen ngủ trưa Nhìn thấy con chồn nhỏ đang ngủ say nằm trên đùi mình, hắn đã

ôm con chồn nhỏ cùng nhau ngủ

Không ngờ vừa tỉnh dậy lại có thể nhìn thấy một màn thú vị như thế của nó Nhưng mà Giọt nước mắt kia thì giải thích như thế

Trang 17

Ngay chính An Hoằng Hàn cũng không biết rằng hứng thú của hắn đối với con chồn nhỏ càng lúc càng lớn hơn

"Ngươi chít chít nữa, cẩn thận trẫm khâu miệng lại." An Hoằng Hàn không phải thật sự muốn làm thế, chỉ đơn giản muốn dọa nó mộtchút

Lời nói nửa chừng của nàng tắc nghẽn ở cuống họng, sau đó đành phải nuốt trở lại trong lòng

Ánh mắt uất ức của con chồn nhỏ làm An Hoằng Hàn cực kỳ hài lòng Tóm lấy nhúm lông trên cổ của nó, nhấc lên, ôm vào trongngực

Tịch Tích Chi chỉ cảm thấy lông chỗ cổ mình run lên như bị bứt mấy cọng tóc, đau đớn khiến nàng thét ‘chít chít’ chói tai

An Hoằng Hàn bị giật mình bởi động tĩnh lớn mà con chồn nhỏ tạo ra, hắn không hiểu gì, nó bị làm sao vậy?

Đúng lúc, Lâm Ân đi vào điện, chuẩn bị hầu hạ An Hoằng Hàn đứng dậy Vừa nhìn thấy một màn này, cảnh tượng là AnHoằng Hàn dùng một tay vặn cổ con chồn nhỏ, đè vào trong ngực hắn rồi đập Con chồn nhỏ ra sức giãy giụa, nhe răng trợn mắt kêugào

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen o r,, g

Ông đã nói mà, tính tình tàn bạo của bệ hạ sao có thể chăn nuôi sủng vật? Bàn tay lớn kia chỉ cần nhẹ nhàng vặn một cái là có thểkhiến cổ con chồn nhỏ cổ ‘rắc rắc’ hai tiếng bị bóp đứt Xem tình hình hiện tại là bệ hạ đã không nhịn được mà lộ ra vẻ hung dữ

Chú ý tới thần sắc Lâm Ân biến hóa, mắt An Hoằng Hàn hơi nhếch lên nheo lại, "Ánh mắt người như vậy là có ý gì?"

Lâm Ân sợ hãi phát run, quỳ thẳng xuống đất, "Bệ hạ, có phải người muốn giết con chồn nhỏ này không, người không cần tự mình

ra tay, giao cho nô tài phía dưới làm là được."

"Trẫm nói muốn giết nó khi nào?" Ánh mắt An Hoằng Hàn phát ra khí lạnh cùng sự nghi hoặc, liếc nhìn Lâm Ân

Chẳng lẽ ông đã đoán sai nhưng động tác của bệ hạ không phải đang muốn bóp chết con chồn kia sao?

Trang 18

“Vì sao nó kêu loạn ‘chít chít’?" Vừa rồi hắn chỉ cố ý lên tiếng đe dọa con chồn nhỏ nhưng bây giờ nghe được một trận tiếng ‘chítchít’ kia thì tâm trạng lại cảm thấy vô cùng phiền loạn, thật sự kích động nghĩ muốn bóp đứt cổ nó.

Không hổ là nô tài phục vụ An Hoằng Hàn nhiều năm, Lâm Ân tạm thời ổn định tâm thần, "Bệ hạ, ngài xách cổ con chồn sẽ khiến

nó không thoải mái, đương nhiên nó phải kêu lên."

Tịch Tích Chi cảm kích nhìn về phía Lâm Ân, nhìn đi, vẫn là vị đại thúc trung tuổi này hòa ái dễ gần Không như vị Quân Vươnghành động chẳng phân biệt được nặng nhẹ, không hiểu được chút dịu dàng nào Để hắn tiếp tục xách cổ thì sớm muộn màng sẽ biếnthành một con chồn nhỏ trụi lông

Chít chít

Tịch Tích Chi kêu lên lần nữa

"Thì ra là thế." An Hoằng Hàn thả nhẹ sức lực, đôi tay xuyên qua dưới nách con chồn nhỏ, nâng nó lên

Tư thế ôm lần này thoải mái hơn

Thật ra cũng không thể trách An Hoằng Hàn, hắn là vua một nước, từ nhỏ đã cơm ngon quần áo đẹp, mọi thứ đều được người kháchầu hạ, có khi nào hắn hầu hạ người khác? Cho nên, lúc vừa mới bắt đầu chăm sóc nó khó tránh khỏi có sơ sót

"Bệ hạ, con chồn nhỏ chưa trưởng thành giống kiểu một đứa trẻ sơ sinh của loài người, đều thuộc giai đoạn cực kì yếu ớt Đoạn thờigian này phải chăm sóc thật tốt Ví dụ như ôm vào lòng, hơi không cẩn thận sẽ tạo thành tàn tật cả đời về sau." Chớ xem thường vị tổngquản này, mặc dù chữ nghĩa ông không hơn đám đại thần nhưng hiểu biết cuộc sống lại rất nhiều

Đặc biệt về chuyên môn chăm sóc người, phục vụ người thế nào, hắn nhận xếp hạng thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.Hình tượng Lâm Ân nhất thời trở lên cao lớn hơn trong mắt Tịch Tích Chi Lời vị đại thúc vừa nói quá đúng, sớm nên khuyên răn vị

Đế Vương này thật tốt Nếu không thân thể nhỏ bé của nàng thật sự chịu không được hắn giày vò thêm mấy lần nữa

Ánh mắt sùng bái của Tịch Tích Chi nhìn Lâm Ân khiến An Hoằng Hàn thất vọng đau khổ cùng không vui, giọng nói trở nên lạnhnhạt hơn, "Lâm Ân, ngươi nói quá nhiều rồi."

Trang 19

Lâm Ân là một vị tổng quản phục vụ thời gian dài nhất ở bên cạnh An Hoằng Hàn, những tổng quản trước đây không đến mấytháng đã chọc cho An Hoằng Hàn nổi giận, bị bắt lên đoạn đầu đài Chỉ có một mình ông là hầu hạ An Hoằng Hàn được năm năm (đoạnđầu đài= pháp trường= nơi chém đầu)

Cung nữ thái giám bên cạnh An Hoằng Hàn thay đổi một nhóm lại một nhóm, duy chỉ có một mình ông còn sống trên thế gian Bởi

vì, ông hiểu được đúng mực, hiểu cái gì nên nói, cái gì không nên nói

"Nô tài biết tội, cầu xin bệ hạ bớt giận." Hai đầu gối Lâm Ân lại quỳ xuống

Trong một ngày, Tịch Tích Chi đã nhìn thấy ông quỳ nhiều lần Thầm than, đầu gối người cổ đại thật cứng rắn Nếu đổi lại thànhnàng quỳ ngày ngày như vậy thì chỉ sợ đến đi đường cũng khó

Trang 20

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Chương 6

Không Làm Được Áo Choàng Lông Chồn Thì Làm Khăn Quàng Cổ

Mỗi ngày việc triều chính quấn thân, sau khi An Hoằng Hàn ngủ trưa xong, lại ngồi trước thư án, chăm chỉ giải quyết công việc.Không thể không nói, An Hoằng Hàn là một vị vua rất tốt Bất luận công việc lớn nhỏ, hắn đều hỏi qua Mặc dù tính tình của hắncứng cỏi tàn bạo nhưng vẫn quản lí ổn thỏa một quốc gia to lớn không hề gây sai lầm chút nào

Thân hình lông lá của Tịch Tích Chi cuộn lại thành vòng tròn, nằm ở bên cạnh thư án Ánh mắt nó lén lút mở hé ra đảo qua đảo lạilặng lẽ quan sát An Hoằng Hàn

Ngũ quan An Hoằng Hàn cương nghị giống như điêu khắc Từ đôi lông mày dài nhỏ lộ ra chút lạnh lùng đến sống mũi cao thẳng,

bờ môi mỏng, bộ dáng vô cùng đẹp mắt Nếu không phải cả người hắn phát ra khí lạnh quá mãnh liệt thì Tịch Tích Chi nàng nhìn hơnmười ngày cũng không thấy chán

"Bệ hạ, yến tiệc ở Điện Lưu Vân sắp bắt đầu, chúng ta có nên đến qua?"

Sắc trời càng lúc càng tối, gió hoàng hôn thổi nhẹ luôn làm người ta cảm thấy mát mẻ, cái loại cảm giác lành lạnh thổi thẳng vào mặtnhư thế dường như thêm làm lòng người cũng bình tĩnh lại theo

Lỗ tai Tịch Tích Chi dựng lên, con mẹ nó, nhanh như vậy đã đến ban đêm rồi? Hoảng loạn đứng lên, Tịch Tích Chi co cẳng nghĩmuốn chạy ra ngoài

Nàng cũng chưa quên một câu “hợp khẩu vị” kia của An Hoằng Hàn, không có lý gì cực kì vất nhặt về một cái mạng từ trong thiênkiếp, còn chưa có hưởng thụ qua cuộc sống tốt đẹp đời này, liền bị người ta coi làm thức ăn để ăn

Đột nhiên, bốn chân Tịch Tích Chi lơ lửng trên không, bị người bế lên

Trang 21

"Ngươi lại muốn chạy đi chỗ nào? Tối nay ngươi chính là nhân vật chính." Nhìn bộ dáng con chồn nhỏ hấp tấp vội vàng, An HoằngHàn cười có chút tà ác.

Con chồn nhỏ này làm sao lại mơ hồ rồi? Chỉ bằng vào danh hiệu “Vân chồn ‘ tuyệt chủng trăm năm’ của nó, ai cũng sẽ nghĩ nuôinấng nó Dù sao, có một con sủng vật Vân chồn trân quý như vậy, tùy tiện mang ra ngoài đó cũng là một chuyện được mặt mũi

Nhân vật chính ? Đầu nhỏ của Tịch Tích Chi co rụt lại, An Hoằng Hàn sẽ không phải ở trước mặt quần thần, đầu tiên lột sống

nó, sau đó mang đi hầm luộc?

Tạo nghiệp chướng a!

Đôi mắt Tịch Tích Chi song sánh như nước trong veo, dường như có thể nhỏ ra nước

"Bãi giá Điện Lưu Vân." Hành động con chồn nhỏ làm An Hoằng Hàn vừa lòng Tuy hắn không cười nhưng Lâm Ân cũng có thểnhìn ra tâm tình bệ hạ vô cùng vui vẻ

Con chồn nhỏ này mới được tiến dâng đến một ngày, mà bệ hạ đã cười nhiều lần vậy!

Tịch Tích Chi giãy giụa mấy cái ở trong lòng hắn, phát hiện sức lực tay của đối phương bây giờ quá lớn, cơ bản là tránh thoát khôngđược, không thể làm gì khác đành buông tha giãy giụa, yên lặng nằm ở khuỷu tay An Hoằng Hàn

Thôi, cùng lắm thì mười tám năm sau, lại làm một người anh hùng hảo hán

Điện Lưu Vân cách Ngự Thư Phòng cũng không xa, vòng qua mấy hành lang đã có thể đi tới Cho nên An Hoằng Hàn không gọikiệu mà ôm một vật hình tròn đầy lông màu trắng bạc đi bộ hướng Điện Lưu Vân đi tới

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen o r,, g

Trong lúc đó, một con bàn tay lớn luôn vuốt ve trên lưng Tịch Tích Chi Một lúc xoa nắm lỗ tai nhọn của nàng, một lúc lại nâng lênchân trước của nàng, bóp phần đệm thịt dưới chân

Tịch Tích Chi giận mà không dám nói, gặp qua người quấy rầy, nhưng chưa từng thấy người nào quấy rầy trắng trợn như vậy! Xungquanh mười mấy thái giám cung nữ đều đang xem a, hắn làm chuyện như vậy làm vậy làm sao mà nàng chịu nổi!

Trang 22

Tịch Tích Chi nhắc nhở bản thân ở trong lòng, bây giờ nàng là một con chồn, không phải người Không nhìn những động tác này,không nhìn những ánh mắt này .

Chỉ làm một con chồn nhỏ, bị người vuốt ve, bị người quan sát, tất cả đều là chuyện thường tình Nhất định phải tập quen, phải tậpquen

Tịch Tích Chi không ngừng cổ vũ mình để ghi nhớ, nhưng nhắc nhở hơn mười lần, cũng không có một chút hiệu quả Ngược lại cáitay trên lưng kia, vuốt ve làm nàng vô cùng thoải mái, vừa lòng hé mắt, chủ động chà xát vào

"Ngươi thích như vậy?" An Hoằng Hàn ý nói, là chỉ vuốt ve

Chít chít

Tịch Tích Chi kêu lên hai tiếng, coi như là trả lời

Lâm Ân thấy bệ hạ tâm tình không tồi, chen miệng nói: "Bệ hạ, hễ là sủng vật lông lá chỉ cần sợ thuận lông của nó, nó đều sẽ rấtthoải mái."

"A? Khó trách dáng vẻ nó hưởng thụ như thế." An Hoằng Hàn vuốt vuốt cái trán con chồn nhỏ, ngón tay thon dài từ từ chuyểnđộng, nhẹ nhàng vuốt ve thuận lông cho nó

Tịch Tích Chi vừa mới chuẩn bị cảm thán, vị Đế Vương này dù máu lạnh cũng có lúc dễ gần Nhưng câu nói tiếp theo mà hắn nói lạilàm nàng giận đến muốn đập đầu vào tường

"Trái lại bộ da lông này vuốt thật êm tay không biết làm thành áo choàng lông chồn, khi mặc sẽ có cảm giác gì." An Hoằng Hàn nhẹnhàng nói, trong đôi mắt kia lóe lên một tia sáng trêu cợt

Tịch Tích Chi bị dọa sợ đến run cả người lên, suýt nữa té từ trên khuỷu tay của hắn xuống Tứ chi cùng dùng hết sức ôm chặt, nằm ởtrên người hắn mới hơi ổn định được thân thể

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen o r,, g

Rất tốt! Nàng đã nói, làm sao vị Đế Vương này sẽ đột nhiên đổi tính thuận lông cho nàng mà, hóa ra có chủ định với da lông nó!

Trang 23

Bộ da lông trên thân này, ngoại trừ ở giữa cái trán có một đám lông tô như một ngọn lửa, còn lại tất cả đều là màu trắng bạc Loại dalông thượng đẳng như thế trên thế gian này, rất khó cầu được đến, cũng khó trách An Hoằng Hàn sẽ có một cái ý tưởng như vậy.

Chẳng lẽ hắn không ngừng nghĩ hầm luộc thịt của nó, còn muốn lột lông của nó, làm một cái áo choàng ấm áp!

Ông trời a, chẳng lẽ người để cho con được sống lại một lần, chính là muốn con nếm thử một chút cái đau rút gân rút cốt phảikhông?

Ngày thường, nàng cũng không có làm chuyện thương thiên hại lý, vì sao cứ tra tấn nó khổ sở như vậy? (chuyện thương thiên hạilý= hại trời trái với đạo lý)

Vẻ mặt con chồn nhỏ bi thương nhìn trời

"Bệ hạ, thân thể Vân chồn nhỏ không làm được áo choàng." Lâm Ân lên tiếng nói

Con chồn nhỏ giống như nhìn thấy cứu tinh, nhìn Lâm Ân, đầu nhỏ không ngừng gật gật

Không làm được Không làm được

"Chỉ là Làm một cái khăn quàng cổ vẫn được." Lâm Ân nhíu mày một cái, nghĩ một lát, khởi bẩm nói

Tịch Tích Chi thu hồi ánh mắt cầu cứu, khẽ cắn răng, vốn tưởng rằng vị đại thúc này tâm địa thiện lương, không ngờ cùng AnHoằng Hàn độc ác như nhau

Nàng trêu chọc đến các ngươi chỗ nào, cả ngày đều muốn ăn thịt của nàng, lột da lông của nàng!

"Chủ ý này thật không tồi." Thanh âm An Hoằng Hàn lạnh lẽo, tuyên cáo sinh mệnh của Tịch Tích Chi

Không tồi cái rắm! Con chồn nhỏ nhe răng trợn mắt một hồi

An Hoằng Hàn càng trở nên vui vẻ, mỗi khi hắn trêu tên tiểu tử này, tâm tình của hắn liền thay đổi tốt cực kỳ

Xuyên qua một dãy hành lang cuối cùng, An Hoằng Hàn cùng mọi người dừng trước một tòa cung điện hùng vĩ tráng lệ Trên tấmbiển, ba chữ ‘ Điện Lưu Vân ’ mạ vàng được viết rồng bay phượng múa

Trang 24

Trước cửa cung điện, hai hàng Thị Vệ đeo kiếm đứng thẳng Mỗi người đều mạnh mẽ uy vũ, oai phong lẫm liệt Chỉ đứng như vậy,cũng làm cả tòa cung điện càng tôn thêm đầy trang nghiêm.

"Bái kiến bệ hạ." Khi bóng dáng của An Hoằng Hàn vừa xuất hiện, hai hàng thị vệ hành động chỉnh tê, gần như trong cùng một thờigian, cùng nhau quỳ xuống

"Bình thân." An Hoằng Hàn đùa giỡn lỗ tai con chồn nhỏ, không nhìn đám thị vệ một cái, trực tiếp đi vào từ cửa điện

Trên sàn nhà, trải lên một tấm thảm màu đỏ, bắt đầu từ cửa điện trải dài đến chín đài cao Thời cổ đại, chỗ ngồi của thiên tử có chínbậc thang, cho nên ghế bọn họ ghế bình thường cũng xây dựng ở trên chín bậc thang, tượng trưng cho địa vị cao nhất so với người khác

Trang 25

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Chương 7

Buổi Dạ Yến Nên Ăn Cái Gì?

Long bào An Hoằng Hàn được thêu tơ vàng, dưới ánh đèn chiếu rọi bốn phía sáng chói lập lòe Bề ngoài tinh sảo của long bàogiống như được bao trùm một tầng ánh sáng mỏng màu vàng óng ánh chói lọi, khiến cả người An Hoằng Hàn nhìn qua hình thành khíphách sẵn có

Thân hình nghiêm nghị, tướng mạo đường đường Một đôi tròng mắt đen tuyền phát ra ánh sáng lạnh lẽo, cặp lông mi cong hoàntoàn như được quét nước sơn Theo bước chân hắn bước vào Điện Lưu Vân, đại điện ồn ào ngay tức khắc lặng ngắt như tờ Cả điện tonhư vậy chỉ có tiếng bước chân An Hoằng Hàn vang dội nhất

"Cung nghênh bệ hạ, Ngô hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế." Các đại thần lập tức quỳ hai đầu gối xuống đất, âm thanh giống nhưchuông lớn, vang dội cả tòa cung điện Tiếng vang lượn lờ, không ngừng trầm bổng

Tịch Tích Chi chống thân thể tròn vo lên, đầu nhỏ chui ra khỏi khuỷa tay của An Hoằng Hàn Bốn phía đông nghẹt các đại thầnnằm rạp, tất cả đều cúi đầu cung kính quỳ, không có lệnh An Hoằng Hàn, không ai dám ngẩng đầu lên

Đến khi An Hoằng Hàn đi lên bậc thứ chín trên cao đài, phất phất tay áo rộng thùng thình, ngồi vào Long Ỷ, âm thanh lạnh nhưbăng mới vang lên lần nữa (Long Ỷ= ngai vàng)

"Các vị ái khanh bình thân."

"Tạ bệ hạ." Các vị đại thần dần dần đứng lên

Khuỷu tay trái của An Hoằng Hàn tựa vào Kim Long trên lan can, mặc dù là một động tác nhàn hạ nhưng trong con ngươi đennhánh lại làm cho người ta cảm giác có áp lực vô hình

Trang 26

"Ban thưởng ghế ngồi." Đơn giản mấy chữ, cực kỳ đơn giản lại uy nghiêm.

Đại thần cả triều ngồi vào vị trí đã an bài tốt, sống lưng dựng lên thẳng tắp Cung nữ mặc váy màu xanh nhạt bên canh linh hoạtbưng chai rượu bạch ngọc trong tay, rót rượu cho các vị đại thần

Tịch Tích Chi bị An Hoằng Hàn đặt tại trên bắp đùi, đám lông tơ màu đỏ ở giữa trán, do đến buổi tối nên bắt đầu chiếu rọi trở nênlấp lánh Ánh sáng yếu ớt màu đỏ nhạt giống như ngôi sao treo chợt lóe trên bầu trời đêm Thỉnh thoảng sáng, thỉnh thoảng ảm đạm.Đám lông nhung ngọn lửa đặc biệt này chính là đặc thù của Vân chồn

Mặc dù Tịch Tích Chi không nhìn thấy trán của mình, nhưng nàng lại có thể cảm nhận được nhiệt độ cái trán, so với những chỗkhác trên cơ thể nóng hơn rất nhiều

An Hoằng Hàn giống như phát hiện ra vùng đất mới, chăm chú nhìn cái trán con chồn nhỏ, đưa tay sờ sờ

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen o r,, g

Khi ngón tay An Hoằng Hàn đụng chạm lấy đám lông này thì cả người Tịch Tích Chi như bị điện giật, tê tê Nơi này không cho phépngười ta đụng sao? Đây là ý nghĩ đầu tiên toát ra từ trong lòng Tịch Tích Chi Nhưng ban ngày, An Hoằng Hàn vuốt ve đám lông này thìcũng không có gì khác thường a Như vậy chỉ có thể cho ra một kết luận, khi đám lông này phát sáng, vậy sẽ không dễ dàng để chongười khác đụng vào

Đầu Tịch Tích Chi nghiêng nghiêng, tránh thoát bàn tay lớn kia

Kêu ‘chít chít’ Dường như la hét, không cho phép đụng vào nơi đó

Ánh mắt An Hoằng Hàn chợt lóe, dấy lên một chút hứng thú Càng không cho phép hắn đụng, hắn liền càng tò mò Tóm lấy hai cáichân trước của con chồn nhỏ, ngón tay lại đặt lên đám lông tơ đó

Hai mắt Tịch Tích Chi trợn to, ra sức giãy giụa, vẫn không thể nào tránh thoát bàn tay con người kia đưa tới Đám lông tơ ngọn lửa bịnhẹ nhàng vuốt ve, hình như nơi đó truyền ra một cỗ dòng điện thật nhỏ, chảy khắp toàn thân Tịch Tích Chi, không lâu về sau, cả thânthể Tịch Tích Chi cũng đã tê rần, không còn chút khí lực nằm tại trên đùi An Hoằng Hàn

Rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Tịch Tích Chi đầy bụng nghi ngờ Nàng đối với tập tính của Vân chồn, không biết nhiều hơn

Trang 27

so với người của triều đại này Đối với thân thể mình biến hóa, cũng là mơ hồ, không hiểu.

So sánh với phản ứng của Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn bình tĩnh hơn nhiều, trừ ánh mắt nhấp nháy mấy cái thì cũng không cóđộng tác khác

Hoá ra là như vậy sao? An Hoằng Hàn chăm chú nhìn con chồn nhỏ, dâng lên một nụ cười khó hiểu

Một người một thú trên ngai vàng chơi cực kỳ vui Đáng thương đám kia đại thần phía dưới, một đám ngồi nghiêm chỉnh, chờ bệ hạtuyên cáo dạ yến bắt đầu

Tất cả toàn bộ đại thần hướng Lâm Ân nháy mắt, ý bảo hắn vội vàng nhắc nhở bệ hạ một chút, nếu không đám thần tử bọn họ sẽkhông biết bị bệ hạ gạt qua một bên bao lâu

Lâm Ân chịu không nổi ánh mắt của các vị đại thần, nhắm mắt, sải hai bước chân tới phía trước, nhỏ giọng nhắc nhở ở một bên: "Bệ

hạ, có truyền lệnh hay không?"

Thu hồi bàn tay trêu đùa con chồn nhỏ thành thuận lông cho nó, An Hoằng Hàn lên tiếng nói: "Truyền thôi." Mới vừa nói xong, AnHoằng Hàn lại bổ sung: "Gần đây mùi vị đồ ăn không tệ, truyền ngự trù lên, để cho hắn bộc lộ tài năng ngay trước mặt chúng thần."

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen o r,, g

Lỗ tai mềm nhũn của Tịch Tích Chi run lên hai cái, hận hận cắn răng Nó quả thật không đoán sai, An Hoằng Hàn thật muốn làm nósống sờ sờ mà lột da, sau đó hầm luộc?

Trong lòng vừa phẫn nộ lại không biết làm thế nào Phẫn nộ là mình trọng sinh chấm dứt ngắn ngủi như vậy, bất đắc dĩ là đến cảphản kháng đường sống mình cũng không có Tịch Tích Chi ngẩng đầu đầy lông chiếu lên một đôi đồng tử nhỏ trong suốt xanh thẳmthuộc về động vật

An Hoằng Hàn vừa mới phân phó xong, Lâm Ân liền vội vã đi làm việc

Ngự trù nghe bệ hạ muốn triệu kiến mình, lại khích lệ đồ ăn hắn làm mùi vị ngon, vẻ mặt tươi cười theo tiểu thái giám đi tới đại điện.Trong đại điện, đã dọn một cái bàn Phía trên để một cái lò bếp đơn giản, mọi thứ: nồi, bát, chén, chậu đều đầy đủ

Trang 28

Trước khi tiểu thái giám rời đi, nhẹ giọng nói nhiều một câu: "Được bệ hạ khen ngợi, là tổ tiên ngươi tích phúc, phải nắm tốt cơ hộilần này, vinh hoa phú quý liền chờ ngươi."

Sứ giả tới Phong Trạch Quốc lâu như vậy, đã sớm nghĩ nếm thử thức ăn ngon ở Phong Trạch Quốc rồi Thấy An Hoằng Hàn chủđộng đề ra, nhất thời được quan tâm mà hoảng sợ, "Tạ bệ hạ chiêu đãi."

Hai chân của Tịch Tích Chi níu thật chặt lấy long bào của An Hoằng Hàn Đệm thịt trong tiểu ‘móng vuốt’, cũng do căng thẳng màchìa toàn bộ rồi Bởi vì Tịch Tích Chi còn là con chồn nhỏ, cho nên tiểu ‘móng vuốt’, căn bản không có bất kỳ lực sát thương nào Ngay

cả da người cũng không làm xước nổi

‘Chít chít’ Con chồn nhỏ hoang mang kêu lớn, bị dọa sợ đến bộ lông cũng dựng đứng lên rồi

Toàn bộ động tác xù lông của con chồn nhỏ đều lọt vào mắt An Hoằng Hàn, không khỏi càng muốn trêu chọc thêm tên tiểu tử này.Tính tình An Hoằng Hàn đâu có thể chỉ hình dung bằng hai chữ ‘ác liệt’, cố ý nâng cao thân thể con chồn nhỏ, hướng người bên cạnh

hô một tiếng, "Lâm Ân, theo ý ngươi, trẫm nên bảo ngự trù làm một món ăn như thế nào?"

Lâm Ân xoay người lại, từ trước đến giờ bệ hạ là một người có chủ kiến, tại sao lại đột nhiên hỏi thăm ý kiến của hắn? Nhìn thấy conchồn nhỏ run rẩy trong ngực bệ hạ, Lâm Ân đã đoán được bệ hạ hỏi như thế là bởi vì cái gì rồi

Tịch Tích Chi than thở ở trong lòng, chỉ cần không phải chiên dầu thịt con chồn, hấp thịt con chồn, làm cái gì đều được!

Trang 29

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen o r,, g

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen o r,, g

Trang 30

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Chương 9

Tiểu Tử Mê Rượu

Ngự trù làm được đồ ăn, mùi vị có thể kém được sao? Bệ hạ nói như vậy, cũng chỉ lấy lệ thôi Lâm Ân may mắn mình đoán trúng tâm

tư của bệ hạ, vừa rồi mới không có nói bậy, nếu không cái đầu trên cổ này, nói không chừng đã phải dọn nhà

Nhưng mà Tại sao ông sẽ cảm thấy, bệ hạ có tình cảm không tầm thường đối với con sủng vật này?

"Còn không mau qua đây?" Trong lúc Lâm Ân đang ngây người, ánh mắt An Hoằng Hàn không hề báo trước chuyển qua

Lâm Ân bị dọa sợ đến mức đầu đổ đầy mồ hôi, ông như thế nào lại quên mất, ông có thể suy đoán tâm tư của bệ hạ vào thời điểm đóvới điều kiện tiên quyết là bệ hạ cho phép ông đoán

Làm đại tổng quản, mỗi ngày cũng phải lo lắng đề phòng, e sợ nói bậy làm chuyện sai lầm Chọc giận bệ hạ, thì có mười cái đầu,cũng không đủ chém

Người khác nhìn ông huy hoàng một đời, ai lại có thể nhìn thấy chua cay sau lưng ông Có thể làm được vị trí tổng quản này, Lâm

Ân đã dùng tính mạng của mình để phục vụ

"Nô tài sẽ đi ngay." Lâm Ân mở ra bước chân, đi xuống dưới chín bậc của cao đài, đến giữa đại điện nói mấy câu nói với ngự trù.Nguy cơ được giải trừ, Tịch Tích Chi thở dài vào không khí một cái, đám lông tơ trên đầu đã dính mồ hôi ướt nhẹp Nâng lên móngvuốt lau mặt, lông tơ ướt nhẹp dính trên người, thật không dễ chịu

Nằm ở trên đùi An Hoằng Hàn, điều tức một hồi, Tịch Tích Chi mới khôi phục lại sức khỏe

Dạ yến đã khai tiệc, rất nhiều đại thần vừa nhìn ngự trù trúng nấu ăn ngay tại hiện trường, vừa uống rượu cười nói

Trang 31

"Thức ăn của Phong Trạch Quốc quả thật tuyệt nhất, hôm nay Thẩm Cát thân coi như có lộc ăn Bệ hạ, tiểu thần đại biểu nước Cưukính người một chén." Người nói chuyện là Sứ giả nước Cưu.

Trên người hắn mặc chính là trang phục nước Cưu, ở trong đại điện đặc biệt dễ thấy Tịch Tích Chi nâng mí mắt lên, không vất vảchút nào tìm được vị trí mà hắn ta đang ngồi

Người này không kiêu ngạo không nịnh nọt, nói chuyện biết tròn biết méo, xử sự khéo léo, khó trách vua nước Cưu đã cắt cử hắn đisứ

Lâm Ân đang cầm bầu rượu ngọc màu trắng, thật cẩn thận rót đầy ly rượu cho An Hoằng Hàn, đưa tới trước mặt An Hoằng Hàn.Nếu là một bậc Đế Vương, có chút xã giao là cần thiết, An Hoằng Hàn từ chối không xong Hắn giơ ly rượu lên, hướng Sứ giả nângchén, cũng không nói cái gì, uống một hơi cạn sạch

Không chỉ riêng Sứ giả, rất nhiều đại thần cũng nhân cơ hội mời rượu Từ đầu chí cuối, An Hoằng Hàn không có nói một chữ, một lyrượu lại tiếp một ly rượu xuống bụng, giống như uống không phải rượu, mà là nước, căn bản sẽ không làm say lòng người

Tịch Tích Chi vụng trộm giơ ngón tay cái lên, tửu lượng giỏi Uống hết nhiều rượu như vậy, mặt không đỏ hơi thở không gấp.Bên trong chén, rượu bập bềnh, nổi lên một vài gợn sóng lăn tăn Tịch Tích Chi vừa đúng lúc có chút khát nước, nhìn An HoằngHàn uống nhiều chén như vậy, cũng không thấy vẻ say, nghĩ thầm chắc rượu này nồng độ cũng không quá cao Rón rén nhảy đến trênbàn, một cái đầu đầy lông ngẩn ngơ nhìn về phía ly rượu bạch ngọc Đưa ra hai chân mập mạp, ôm lấy ly rượu, lè ra đầu lưỡi phấn nộn,liếm liếm rượu ngon

Rượu ngon tỏa ra mùi thơm nồng nặc, đầu lưỡi Tịch Tích Chi vừa mới chạm được, lại cảm thấy cay, nhưng khi vừa đưa vào miệng lạicảm thấy vô cùng thơm mát So với vài hũ rượu ngon Tử Mỹ mà sư phụ len lén cất giấu kia, uống ngon hơn nhiều

Lại lè lưỡi liếm liếm lần nữa, cho đến khi hết rượu thấy đáy rồi, hai cái móng vuốt cũng luyến tiếc buông ra ly rượu

Lâm Ân giật mình nhìn, lo lắng mở miệng nói: "Bệ hạ, đó là ly rượu của ngài ."

An Hoằng Hàn thật không có tức giận, nhìn bộ dáng con chồn nhỏ tham uống rượu, nói không ra được thú vị

Trang 32

"Lại cho nó thêm một chén." An Hoằng Hàn chỉ hướng ly rượu mà con chồn nhỏ ôm, hứng thú dâng cao.

Lần đầu tiên nhìn thấy con chồn nhỏ biết uống rượu, Lâm Ân cũng rất tò mò, nghe theo An Hoằng Hàn phân phó, lại rót đầy mộtchén vào ly rượu kia

Tịch Tích Chi vẫn đang nhấm nhám mùi vị rượu trong miệng, nhìn lên thấy ly rượu đột nhiên lại đầy, cười đến kêu loạn ‘chít chít’

An Hoằng Hàn nghe không hiểu Tịch Tích Chi đang nói cái gì, chỉ là nhìn cặp tròng mắt kia tươi cười, cũng liền suy đoán ra mấyphần

"Tên tiểu tử mê rượu này." Khóe miệng dần dần hiện lên một nụ cười, ngay cả An Hoằng Hàn cũng không có phát hiện, hắn cườiđến đến dịu dàng cỡ nào

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen o r,, g

Tịch Tích Chi không kịp chờ đợi lại bắt đầu uống thêm rượu, mỗi lần thêm một ngụp, hai cái miệng chẹp chẹp như uống đến say sưangon lành

Mỗi khi con chồn nhỏ uống hết một chén, Lâm Ân lại lập tức rót đầy

Kiếp trước, Tịch Tích Chi uống mấy chục chén cũng sẽ không say đến ngã xuống Nhưng nàng quên mất một sự thật, trước đâynàng là người, mà đời này là một con chồn, quan trọng nhất là nàng còn thuộc loại con chồn nhỏ chưa trưởng thành thì tửu lượng có thểnhiều bao nhiêu?

Khi uống xong chén thứ ba, cảnh sắc trước mắt Tịch Tích Chi biến thành hai hình ảnh Thế giới tựa hồ đang đảo lôn, lắc lư, TịchTích Chi hoa mắt chóng mặt

Lảo đảo đứng lên, Tịch Tích Chi bước từng bước một, thân thể liền lung lay đổ Say đến Đông Tây Nam Bắc cũng không phân biệt

rõ Chỉ thiếu chút nữa là sẽ ngã ra ngoài mép bàn, An Hoằng Hàn rốt cuộc vươn tay bắt được con chồn nhỏ, đem nó ôm vào trong ngực

"Còn tưởng rằng ngươi uống được nhiều , 3 ly rượu đã say rồi." An Hoằng Hàn bật cười, giơ tay lên vuốt ve bộ lông con chồn nhỏ.Vậy mà Tịch Tích Chi say bí tỉ nên tưởng đó là rượu, lè đầu lưỡi ra liền hướng chỗ đó liếm thêm

Trang 33

Đầu lưỡi mềm mại trong lòng bàn tay An Hoằng Hàn làm hắn không khỏi kinh ngạc Bị con chồn nhỏ làm như vậy thế nhưng hắncảm thấy rất thoải mái Cố ý lại đem tay giơ qua trước mặt con chồn nhỏ, muốn cho nó liếm liếm nữa.

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen o r,, g

Con chồn nhỏ bị lừa qua một lần, nào còn có chuyện bị lừa lần nữa? Biết vật kia không có hương rượu, mùi vị cũng sẽ không thơmmát Dường như ghét bỏ, nghiêng đầu, ngã vào trên đùi An Hoằng Hàn, thở to ngủ rồi

Lâm Ân nhịn được không cười ra tiếng, không ngờ bệ hạ thế nhưng cũng có lúc kinh ngạc, mà đối tượng còn là một con chồn nhỏ.Chuyện này nếu bị những người khác nhìn thấy, không biết sẽ cười thành dạng gì

"Lâm Ân, gần đây trẫm có phải quá mức dễ dãi với ngươi hay không?" Không có bất kỳ sự vật gì, có thể tránh thoát tầm mắt AnHoằng Hàn Cặp mắt hẹp dài của hắn khẽ nheo lại, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh

Lâm Ân quỳ hai đầu gối, cũng không cười nổi nữa, "Xin bệ hạ thứ tội."

Đối với Lâm Ân cầu xin tha thứ, An Hoằng Hàn không có lên tiếng, lại không thấy trách phạt, cũng không có tha thứ Giống nhưkhông có nhìn thấy Lâm Ân quỳ trên mặt đất, thần sắc An Hoằng Hàn thu lại, nhìn con chồn nhỏ trong ngực mấy lần, cuối cùng mắt nhìnxuống các đại thần phía dưới, nói: "Hôm nay sắc trời không còn sớm, các vị khanh gia cũng sớm đi trở về đi thôi Trẫm cũng mệt mỏi rồi,

đi trước trở về tẩm cung."

An Hoằng Hàn đang tầm trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng, nói mệt mỏi các kiểu, tất cả đều là lấy cớ thôi Trong lòng các đại thần đềuhiểu, có thể bệ hạ thấy dạ yến quá nhàm chán, cho nên mới tìm một lý do, lấy cớ rời đi

Không người nào dám vạch trần lời nói dối của hắn, cũng chính là không người nào dám khiêu khích quyền uy của hắn

"Cung tiễn bệ hạ." Đại thần đều rất hiểu lễ tiết, toàn bộ đi ra khỏi chỗ, vỗ vỗ hai đầu gối quỳ xuống, đưa mắt nhìn An Hoằng Hàn rờiđi

Nhìn bệ hạ ôm con chồn nhỏ đi ra điện Lưu Vân, Lâm Ân vẫn quỳ trên mặt đất như cũ, không biết nên đứng lên hay không nên Bệ

hạ chưa miễn tội cho ông, càng không có nói ông bình thần, ngộ nhỡ ý của bệ hạ chính là phạt ông quỳ Ông đứng lên thì khôngphải là không vâng lời chỉ ý của bệ hạ?

Trang 34

Bất luận như thế nào, dù sao quỳ một đêm cũng đơn giản hơn nhiều so với việc suy đoán tâm tư của bệ hạ.

Trang 35

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Chương 10

Trẫm Cho Rằng Lá Gan Ngươi Rất Lớn

Tẩm cung An Hoằng Hàn được đặt tên là điện Bàn Long Nghe thấy cái tên này cũng biết nó uy nghiêm khí phách đến cỡ nào.Phàm cung nữ thái giám có thể được phục vụ ở điện Bàn Long, dáng dấp mỗi người đều rất xuất sắc Hai bên đường, các đóa hoađang nở rất đẹp trong hoa viên Các chủng loại đa dạng, tất cả đều là những loài hoa cực kỳ trân quý Đủ mọi màu sắc tề tụ rực rỡ, lộ raphong thái riêng biệt

Tịch Tích Chi vẫn còn mê man, mặc cho An Hoằng Hàn ôm vào trong ngực, không hề phản kháng Đi ngang qua vườn hoa thìkhông ngừng kêu lên ‘chít chít’

Đột nhiên, nàng ‘ợ’ một hơi rượu, vang dội trong đêm tối tĩnh lặng

Bọn thái giám đi theo phía sau An Hoằng Hàn, không nhịn được nhỏ giọng cười, khóe miệng giật giật Con chồn nhỏ này thật sựđược rất nhiều người yêu thích, nhìn mà xem, ngay cả bộ dáng say rượu này cũng thật đáng yêu

Điện Bàn Long cực kỳ rộng rãi, xung quanh treo màn vải màu vàng kim, trên cột trụ được điêu khắc Kim Long, càng thêm hấp dẫn sựchú ý của người khác Hơn mười mấy người cung nữ phục vụ đứng ở trong điện Từng đợt đàn hương phiêu tán trong không khí, vừa mớibước vào cửa điện là có thể ngửi thấy được mùi Long Đản Hương

Thời xưa, Long Đản Hương chính là hương liệu nổi tiếng và quý giá, mùi thơm kéo dài, lại cực kỳ dễ ngửi Rất nhiều quan lại quyềnquý đều thích, chỉ tiếc loại hương liệu này cực kỳ khó có được, bình thường chỉ ở hoàng cung mới được thường xuyên ngửi thấy

"Bệ hạ, người có cởi áo ra tắm rửa hay không?" Một tên thái giám giọng nói the thé, khom người hỏi

Ngày thường đều là Lâm Ân phục vụ bên cạnh bệ hạ, thái giám kia không nhìn thấy bóng dáng của Đại Tổng Quản ở đây, đành phải

Trang 36

tự mình tiến lên dò hỏi Chỉ nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của bệ hạ, thái giám khẩn trương tới mức cúi thấp đầu xuống sát đến tận cổ.

"Ừ." An Hoằng Hàn phát ra một âm tiết đơn giản

Từ trước đến giờ, hắn luôn nói chuyện ngắn gọn, không thích lời nói vô dụng rườm rà Ngón tay trêu chọc con chồn nhỏ trongngực, "Chuẩn bị một ổ nhỏ, để Vân chồn cũng ở lại Điện Bàn Long."

Bọn thái giám kinh ngạc nhìn về phía con chồn nhỏ, chuyện Sứ giả nước Cưu tiến cống Vân chồn đã sớm truyền khắp hoàng cungrồi Ai cũng biết bệ hạ là người lãnh huyết tàn bạo, vốn tưởng rằng cho dù Vân chồn trân quý hơn nữa, bệ hạ cũng sẽ không tự mìnhnuôi nấng nó Lúc nghe nói như vậy, thái giám sửng sốt còn chưa lấy lại tinh thần

"Nô tài Nô tài đi ngay." Thái giám vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, e sợ cho hành vi thất lễ của mình bị bệ hạ nhìn thấy

Cả người Tịch Tích Chi lăn lộn một vòng, say rượu lại đánh ‘ợ’ một cái Cả người không thoải mái, nằm ở trong ngực An Hoằng Hàn,cũng không buông nhúc nhích

An Hoằng Hàn xách con chồn nhỏ lên, nhích lại gần lỗ mũi mình, lắc đầu nói: "Thật sự khó ngửi."

Toàn thân con chồn nhỏ nồng nặc mùi rượu, cách xa một chút, còn không ngửi thấy Nhưng nếu xích lại gần là có thể đoán đượcngay lúc này bộ lông nó đang dính mùi rượu

Hình như nghe hiểu đối phương đang nói xấu mình, Tịch Tích Chi bất mãn ‘chít chít’ hai tiếng

Phía trong điện có thiết kế ao trì để Đế Vương chuyên dùng tắm gội, toàn bộ nơi đó là ôn tuyền*, sau này lại được cải tạo qua, biếnthành ao trì bây giờ Điện Bàn Long là chỗ ở của nhiều thế hệ Đế Vương nên đồ vật trong này đều là trân bảo (*Ôn tuyền= suối nướcnóng)

An Hoằng Hàn ôm con chồn nhỏ, đi tới ao trì

Một thái giám vừa tới Điện Bàn Long không lâu nhìn thấy, lá gan lớn mạnh, muốn thể hiện mình, nói: "Bệ hạ, không bằng giao conchồn nhỏ cho nô tài đi, khi người tắm rửa sẽ không tiện ôm."

Dường như bất mãn đối phương nhiều chuyện, An Hoằng Hàn liếc mắt, lạnh

Trang 37

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Chương 11

Chân Lý —— Phi Lễ Chớ Nhìn, Vô Lễ Chớ Nghe.

Cặp mắt An Hoằng Hàndường như có thể nhìn rõ tâm tư của người khác

"Trẫm không giết ngươi, trả lời trẫm."

Nếu tánh mạng của mình không đáng lo ngại thì dĩ nhiên Tịch Tích Chi lựa chọn cứu người

Chít chít [Còn chưa phải hối hận]

"Tha tên thái giám kia." Âm thanh lạnh lẽo không chút phập phồng, An Hoằng Hàn phất tay áo một cái, tiếp tục bước dài chân đến

ao trì tắm gội

Tiếng nói vang vọng bên tai, bọn thái giám xung quanh đều cho rằng mình nghe lầm Bệ hạ nói, tha tên thái giám kia?

Từ trước tới nay, đây là lần đầu tiên bệ hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, cũng là lần đầu tiên có người sau khi chọc giận bệ hạ hậucòn có thể nhặt về một mạng

Trang 38

"Còn thất thần cái gì? Không mau đi thông báo thị vệ Ngô, để hắn tha người dưới đao!" Không biết tên thái giám kia có phản ứngđầu tiên, lập tức đẩy tiểu thái giám bên cạnh một phen.

Bọn thái giám vội vã chạy ra bên ngoài, hi vọng còn kịp, ngộ nhỡ đã muộn, đầu của Tiểu Tuần Tử nhất định không giữ được.Sau khi nói xong câu nói kia, An Hoằng Hàn liền không nói thêm tiếng nào, bước chân nặng nề đi tới

Khuôn mặt âm u của người đối diện khiến Tịch Tích Chi không dám nhìn thẳng

Rốt cuộc hắn đang tức giận hay là không tức giận? Tịch Tích Chi không nhìn ra được Gương mặt tuấn tú quá mức bình tĩnh, bìnhtĩnh như kiểu chưa có chuyện gì vừa mới xảy ra qua

Không khí giữa hai người hết sức ngột ngạt

Tịch Tích Chi không chịu nổi bầu không khí như vậy, không biết an phận kêu lên hai tiếng

Vừa kêu ra khỏi miệng An Hoằng Hàn đột nhiên cúi đầu xem nó, giọng nói mang theo từ tính mê người, nói: "Sẽ có một ngày, ngươi

sẽ hiểu, ngươi làm ra lựa chọn chính là sai lầm."

Một câu không đầu không đuôi làm Tịch Tích Chi trở lên khó hiểu, vì sao An Hoằng Hàn lại nói như vậy? Cứu người có lỗi gì sao?Chít chít [Tại sao? ]

An Hoằng Hàn không trả lời nàng, hoặc có thể nói là khinh thường trả lời

Hoàng cung là một nơi ăn tươi nuốt sống người, nhân từ nương tay đối với người khác chính là tàn nhẫn đối với bản thân mình AnHoằng Hàn sinh sống ở chỗ này hơn hai mươi năm, đã sớm nhìn thấu đủ loại quan hệ phức tạp mật thiết trong hoàng cung

Nhìn ánh mắt con chồn nhỏ trong suốt, hắn vừa muốn thủ hộ, lại muốn đem nó hủy diệt Hoàng cung dơ bẩn không nên tồn tại ánhmắt như thế, sớm muộn cũng sẽ bị quyền thế bẩn thỉu làm ô nhiễm

Đang lúc còn Tịch Tích Chi còn vắt óc suy nghĩ hàm ý của câu nói đó thì đáy lòng An Hoằng Hàn đã sớm đưa ra hàng trăm nghìn lí

Trang 39

DƯỠNG THÚ THÀNH PHI

Cửu Trọng Điệnwww.dtv-ebook.com

Chương 12

Lau Khô Bộ Lông Cho Nàng

Tịch Tích Chi lần nữa mở mắt tỉnh là do bị chìm vào nước ấm Ao trì sâu một mét đối với người trưởng thành thì không có bất kỳnguy hiểm gì, nhưng đối với Tịch Tích Chi là loài chồn nhỏ chưa trưởng thành cũng có thể uy hiếp đến tính mạng Không để ý đến sĩdiện, Tịch Tích Chi vận dụng kiểu bơi chó, hít một hơi lấy tinh thần rồi bơi vào bờ ao

‘Phù phù’ thở hổn hển hai cái, ho ra mấy ngụm nước

Không để nàng kịp nghỉ ngơi dưỡng sức, một bàn tay to lại đem nàng vắt vào giữa ao

Chít chít

Tịch Tích Chi giùng giằng kêu lên, cái ao này thật sự không có chút an toàn nào, ngộ nhỡ nó bị chuột rút, nơi này chẳng phải biếnthành phần mộ của nàng Cái mạng nhỏ của nàng trân quý biết bao, cứ như vậy vô ích mất đi vào trong ao trì chẳng phải sẽ trở thành mộttruyện cười?

Vì để bản thân sống có chút tôn nghiêm, kiên quyết không xuống nước!

Tắm liền tắm đi, nhưng cơ thể cô nhỏ như vậy, chuẩn bị cho nàng một cái bồn tắm không được sao?

"Trẫm nghĩ ngươi không sợ trời không sợ đất, chỉ là một vũng nước cũng đã làm khó được ngươi?" An Hoằng Hàn dù bận vẫn ungdung, khóe mắt nhếch lên, cố ý dùng lời kích thích con chồn nhỏ Bàn tay nâng con chồn nhỏ lên phòng ngừa nó chìm vào trong nước

Chít chít [Ai sợ a! ]

Biết rõ đối phương cố ý nói như vậy nhưng Tịch Tích Chi chính là không ưa gương mặt tuấn tú thể hiện sự khinh miệt Rõ ràng bộ

Trang 40

dáng rất anh tuấn mà cả ngày khuôn mặt luôn nghiêm nghị lạnh lùng Hoặc không cười, hoặc chính là khóe môi lạnh lùng nâng lên, làmcho trong lòng người xem hoảng sợ.

Chân sau hung hăng đạp một cái, Tịch Tích Chi nhảy ra khỏi bàn tay An Hoằng Hàn Giống như muốn chứng minh mình không sợnước, đạp bắp chân bơi xung quanh hắn một vòng

Mỗi lần thân hình trắng nhỏ bơi di chuyển một cái thì sẽ kích thích tạo ra một vòng sóng gợn Lông tơ dính nước ướt, nổi lơ lửng ởtrong nước, giống như từng sợi bông mềm nổi bồng bềnh

An Hoằng Hàn lùi vào bờ ao, hai cánh tay khoác lên trên bờ ao trì, ánh mắt đuổi theo bóng dáng bơi qua bơi lại của con chồn nhỏ.Thả lỏng tế bào toàn thân, tận tình hưởng thụ thời gian tắm rửa

Nước ấm bốc lên bọt khí, một phần sương mù phiêu tán ở giữa không trung, mông lung lại loáng thoáng

Nhìn thấy An Hoằng Hàn khép mí mắt như tiến vào trạng thái nghỉ ngơi Tịch Tích Chi dừng lại bơi lội, con ngươi tròn vo đảo mộtvòng, đập bọt nước, hướng trên bờ bơi đi

Nàng chưa kịp đụng vào bờ ao, lại bị người kéo về

"Ngươi tắm gội thật sạch cho trẫm, mùi rượu khắp người, không thấy khó ngửi sao?" Cánh tay khỏe mạnh kéo lấy chân trước củacon chồn nhỏ, kéo nó đến bên cạnh mình Hắn biết con chồn nhỏ này sẽ không đàng hoàng, đúng không, hắn vừa mới chợp mắt nghĩngủ một giấc, nó đã vội vãi muốn bơi vào bờ

Hai bàn tay to xoa bóp bộ lông Tịch Tích Chi, lần này sức lực tay An Hoằng Hàn không mạnh không yếu Giống như kiểu có ngườimát xa cho mình, Tịch Tích Chi thoải mái lầm bầm

Nhìn vẻ mặt con chồn nhỏ tựa như hưởng thụ, lòng của An Hoằng Hàn dần dần có nơi trở nên mềm xuống

Lần đầu tiên nàng được hưởng thụ được phúc lợi thuộc về sủng vật Có người giúp nàng tắm rửa

Ngâm mình tắm trong ao đến gần nửa canh giờ, An Hoằng Hàn mới cho gọi cung nữ tới, phục vụ mặc quần áo

Tịch Tích Chi cuối cùng cũng được giải thoát, hấp ta hấp tấp đi lên trên bờ Nếu tiếp tục ngâm mình trong nước nữa, bộ lông trên

Ngày đăng: 28/05/2016, 20:03

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w