Tôi có một đám bạn thân và tôi tin rằng trong lớp ai cũng biết điều đó.. Ánh là con nhỏ lùn và nhoi nhất lớp, Thương cực sành điệu nhưng tính ‘‘ bà cụ non’’, nó đã tính trước chuyện tươn
Trang 1Nguyễn Thị Ngọc Bích-10A1
Nhật kí bạn tôi
Ngày… tháng… năm… Dear nhật kí!
Hôm nay tôi sẽ kể cho nhật kí về bạn thân tôi
Tôi có một đám bạn thân và tôi tin rằng trong lớp ai cũng biết điều đó Ánh là con nhỏ lùn và nhoi nhất lớp, Thương cực sành điệu nhưng tính ‘‘ bà cụ non’’, nó đã tính trước chuyện tương lai cả trăm năm, Mạnh siêu sao, người duy nhất được gọi là con trai trong lớp vì học cực siêu, thể thao cực giỏi, nhà có điều kiện lại thêm cái khoản đẹp mã nên được bao “vệ tinh” luôn chuyển động xung quanh, nhưng đối với nhóm chúng tôi, trừ khi nó ngậm miệng, hễ hé rang nửa lời là y như rằng bị chúng tôi
đè ra chặt họng, trái ngược, Nam là bạn trai “nữ tính” nhất lớp dù cái tên thì ngược lại nhưng lại có điểm đặc biệt, hắn ta được lòng toàn thể hội nhị vị phụ huynh trong lớp vì
là con trai ngoan hiền lại biết nấu ăn Và cuối cùng là tôi - cô nàng kính cận và… đơn giản nhất hội 5 con người với 5 tính cách khác biệt đã cùng lập “hội thề bà Phương” – quán bánh tráng trộn ngon nhất quả đất rằng “Nếu đã không sinh cùng ngày cùng tháng cùng nơi, thì phải nguyện sống cùng ngày cùng năm cùng lớp.” Cứ thế đã hơn 5 năm rồi, tình bạn của tôi chúng cứ phát triển như vậy
Tôi còn nhớ ngày đầu tiên tôi chuyển vào lớp 6 là một ngày đầy nắng, gió vẫn
cứ vương mãi nơi đâu không về đến thị trấn bé nhỏ này, tôi bước vào lớp trong ánh mắt xa lạ của các bạn nhưng duy nhất chỉ có 4 cô cậu ngồi bàn cuối nhanh nhảu mời tôi xuống ngồi cùng, tuy là trong góc lớp nhưng đó cũng chính là nơi chúng tôi bắt đầu
vẽ nên bức tranh đầy màu sắc về tình bạn tuyệt đẹp mà ai cũng nâng niu và trân trọng Tôi không thể đếm được bao nhiêu lần chúng tôi giấu cô ăn vụng trong lớp, miệng thì nhai tóm tép bịch bánh tráng trộn nhưng lại luôn hướng lên bảng với ánh mắt nai tơ đầy tội lỗi để… canh trừng cô Bao lần đi uống nước dừa, lũ con trai bỏ chạy
về trước không trả tiền rồi mai lên không toàn thây được với “mụ phù thủy” Thương, vậy là phải bỏ tiền túi ra bao lại chúng tôi với sức khỏe tâm lí không được ổn định, mất
cả chì lẫn chài Bên cạnh nhà Ánh có vườn cây của bác hang xóm lúc nào cũng xum xuê quả trái, mỗi chiều nghỉ học chúng tôi lại họp nhau hái trộm, Ánh và Thương trèo lên cây hái trộm để hai thằng con trai to con… xòe áo ra đỡ, còn tôi chỉ được giao nhiệm vụ đứng canh bác chủ nhà Có lần bị bắt, cả đám chạy trốn chừa lại thằng Mạnh vì bận ôm quả, y như rằng nó được cớ ăn vạ, để chúng tôi chăm sóc nó cả tuần
Có lần mấy đứa con gái đánh nhau chỉ vì một cây xúc xích cuối cùng, Nam và Minh lại lặng lẽ đi mua nguyên một tá, có yêu không chứ lị Chúng tôi biết từng tận xấu của nhau từ thời “cởi chuồng tắm mưa”, biết từ tướng ngủ đến tháng “đèn đỏ” của nhau,
ai mà đang để ý nhỏ nào là chưa đầy 3 ngày đã bị khai ra hết Cũng có vài lần giận nhau, xong hôm sau gặp mặt lại cười hớn hở, chả đứa nào đẻ tâm Vui là thế nhưng cũng không đếm hết bao lần thăng trầm, tôi- nàng kính cận hay bị áp lực về chuyện học tập và gia đình nhưng may mắn thay có chúng nó lúc nào cũng ở bên động viên, giúp đỡ Chúng nó sẵn sàng buông ra những lời nặng nhẹ dù biết nó càng làm tôi khóc to hơn nhưng sau tất cả, chúng nó muốn tôi mạnh mẽ hơn những gì tôi có Có lần Mạnh bị gãy tay, chúng tôi chia nhau chép hộ bài cho hắn rồi phá lên cười vì chữ đứa thì to, đứa thì méo, đứa lại không đọc được đến là đáng thương cho cuốn vở của “siêu sao lớp học” Chán trường, 5 đứa lại vác balo lên và đi đến một nơi có thể vứt bỏ hết nỗi buồn, ăn những thứ ngon nhất quả đất, vực dậy tinh thần cho tất cả (thực ra là
Trang 2đến nhà Nam bảo nó nấu cho ăn) Có lẽ trong tình bạn ấy, mỗi chúng tôi đã được nhận nhiều hơn là cho
Lên cấp ba, cả đám lại may mắn học cùng nhau nhưng lại bày đặt chưng ra cái
bộ mắt rầu rĩ “Lại học cùng mày à?” Chúng tôi lại viết tiếp những câu chuyện đang còn dang dở, cùng dắt tay nhau qua những cuộc bể dâu, 5 đứa lại vẽ tiếp bức tranh tương lai đầy màu sắc, ước mơ cả năm đứa cùng dắt nhau qua cánh cổng Đại học, mai sau có lập gia đình cũng cùng về một cùng ngoại ô sinh sống, sinh con cho chúng nó học cùng trường rồi lại viết tiếp câu chuyện tình bạn như lời Thương nghĩ Còn giờ đây, ước mơ nhỏ nhoi của tất cả là tiếp tục là bạn, là người để chia sẻ cuộc sống của mình cho nhau, nhiêu đó thôi cũng đã là quá đủ
Hẹn nhật kí vào một ngày khác, có lẽ là ngày 5 đứa chúng tôi vào Đại học cũng nên