1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

sinh năm 1980- từ triều thọ

449 178 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 449
Dung lượng 1,06 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nếu như khi bước vào một gian phòng nửa đóng.nửa mở, trong lòng bạn tràn đầy sự hiếu kỳ và khát vọng, muốntìm đủ mọi cách để vào trong xem thử, thì lúc này, cảm giác củatôi với người thi

Trang 3

Giới thiệu

"Sinh năm 1980" được đánh giá là một trong những cuốn sáchcần đọc của thanh niên đương đại và là một trong những tácphẩm bán chạy được sinh viên yêu thích nhất năm 2002 tại TrungQuốc

"Sinh năm 1980" được gọi là "tự truyện của Giả Bảo Ngọchiện đại" - cuốn tiểu thuyết đã miêu tả chân thực và sâu sắc đờisống tinh thần của thế hệ 8x

Chuyện bắt đầu bằng lời độc thoại của chàng trai sinh năm

1980 kể về mối tình của mình Một cô gái lướt qua trong buổichiều nhàn nhạt, một dáng vẻ của nàng Leda trong thần thoại vàtình yêu bắt đầu từ cái nhìn đầu tiên Nếu chỉ đơn thuần là làmquen, là gặp gỡ, là yêu đương thì gấp sách lại và ngủ một giấc dài

đi thôi, chứ chờ đợi gì ở những thứ sắp đặt trước cho một tiểuthuyết ấy?

Nhưng không, Hồ Tử Kiệt - cái anh chàng có ánh mắt nhìnngơ ngẩn với nàng Leda không phải vậy Cậu không để người đọcgấp sách lại hay quay mặt đi buồn chán về câu chuyện tình nhạtnhẽo ấy Ở cậu, ngoài chữ tình, còn là sự đấu tranh cho cả mộtthế hệ 8X - một thế hệ của sức sống, của sự sáng tạo, của cáitôi cá nhân lớn lao 8X - tình yêu không phải chỉ là những tìnhcảm sên sến màu hồng 8X có thừa thãi những khát khao mà lớptuổi đi trước không thể có Ấy vậy mà vẫn bí bách, vẫn muốnthoát ra khỏi những cái thừa thãi ấy Tình yêu cũng không đơngiản, duy nhất mà càng ngày càng phong phú, đa sắc bởi trái timcon người quá phức tạp và dễ rung cảm

Cuộc đời của Hồ Tử Kiệt - chàng trai đào hoa và cũng là nhân

Trang 4

vật chính của truyện - đã có bao người con gái đi qua? Ai cũnggiàu yêu thương và nhiều đắm đuối Tâm tư Tử Kiệt lúc nào cũng

bị khuấy động bởi nhớ nhung, hờn giận, bởi những cung bậc xúccảm, bởi những day dứt riêng tư… Hết lòng vì yêu và không toantính, phải chăng đó là diện mạo tình yêu của thế hệ 8x? Nhưng có

lẽ, dù tình yêu mang hình hài nào trên thế gian này, có một yếu tố

sẽ mãi còn, đó là sự chân thành của trái tim Đó cũng là điều, đểcho câu chuyện tình yêu của Tử Kiệt chắc chắn sẽ nhận được sựchia sẻ và đồng cảm của nhiều thế hệ

Trang 5

để tôi tiếp tục sống Trong cái thời đại mà những thứ khác cànglúc càng không đáng tin cậy, mọi thứ đều dần dần mất đi tínhvĩnh hằng, thì chỉ có tình yêu và những vết thương cắt da cắtthịt kia là vẫn luôn nhắc nhở tôi, khiến tôi cảm thấy mình vẫn làmột con người, chứ không phải là một loài động vật vô tri nàokhác Chính vì vậy mà tôi cứ phải kể lể chuyện của mình vớingười khác Tuy mỗi lần kể đều có chỗ khác nhau, ngày rộngtháng dài, rất có thể câu chuyện đã hoàn toàn biến tướng so vớihiện thực vốn có, nhưng nó lại từng bước, từng bước tiến dần tới

sự hoàn mỹ, từng bước, từng bước tiếp cận đến trung tâm củakhoái lạc và bi thương

Câu chuyện tôi sắp kể, tất nhiên là một chuyện tình Nhưng

mà, bởi vì tôi bị người ta gọi là tay ăn chơi, cho nên chuyện tìnhyêu của tôi có thể hơi hoang đường một chút Đây là phát hiệncủa tôi sau mỗi lần kể chuyện cho người khác Đương nhiên, tôiphải nhấn mạnh một điều Tôi không hề muốn làm các bạn phảirơi lệ Tôi nói trước, đây chỉ là cách sống của tôi, là một thói

Trang 6

quen trong ký ức Nếu như bạn có thời gian rảnh rỗi, vậy thì xinmời ngồi xuống trước cửa sổ, vừa ngắm ráng chiều nơi chân trời

xa, vừa nghe tôi kể chuyện

Trang 7

Chương 1: Leda và Thiên nga

Chuyện kể rằng có một người con gái xinh đẹp lướt qua ánhmắt ngẩn ngơ của tôi

Tôi đang ngồi một mình trong quán bia ở đầu phố Vĩnh An.Thời tiết đã nóng lên, tôi cũng đang rất phiền não Tôi đã ngồiđược một tiếng rồi, hai chai bia đã xuống bụng, dần dần tôi cũngquên bớt phiền muộn, đầu óc cũng không biết bay đến tận đâuđâu Tiếng huyên náo của thành thị hầu như đã biến mất, tâm hồntôi trở nên yên tĩnh lạ thường Cảm giác lúc này rất trống rỗng,rất sáng sủa

Đột nhiên, người con gái ấy đi qua trước mắt tôi, khoảng cáchđại khái chừng mười lăm mét, làm cho trước mắt tôi như sángbừng lên, tâm hồn tôi xao động Nàng cầm ô che nắng, mặc mộtchiếc váy chín phân bó sát người, đẹp một cách hoàn hảo, nhữngchỗ cần đầy đặn thì rất đầy đặn, những chỗ cần thon thả thì hếtsức thon thả Phần thân trên của nàng mặc một chiếc áo giốngnhư áo gió, không có cổ, phần trên ngực đều hở cả ra ngoài, làmnổi bật đôi vai đầy đặn và chiếc cổ trắng ngần tuyệt đẹp Kiểu tóccủa nàng tương đối mốt, nhìn rất có phong cách Tất cả nhữngyếu tố đó tổ hợp lại, làm rực sáng cả trái tim tôi Tôi không thể tựkiềm chế được mà ngẩng đầu lên nhìn gương mặt nàng, nhưngkhông nhìn thấy Tôi chỉ kịp nhìn thấy thân thể uyển chuyển củanàng đang đung đưa, lay động

Trang 8

Nói thực lòng, nàng rất sexy, không phải lẳng lơ, mà là sexy Cácbạn có hiểu ý tôi nói gì không?

Tôi cảm thấy nàng rất giống một người Tôi cứ nhìn chằmchằm vào phần mông và eo đang đong đưa của nàng, mê mẩntrước những đường cong mềm mại, còn cả cánh tay trần nhỏnhắn đang khẽ vung vẩy kia nữa Trong khoảnh khắc đó, tôi chợtnhớ đến bài thơ Leda và Thiên Nga của nhà thơ người Ailen, W.B.Yeats Từ rất lâu, rất lâu rồi, tôi luôn cảm thấy mơ hồ không hiểubài thơ này cũng như bức danh họa Leda và Thiên Nga củaLeonardo Da Vinci Giờ thì tôi đã hiểu rồi Hai tác phẩm này đều

ca ngợi một thứ rung động nguyên thủy của con người, một thứrung động không thể nào khống chế nổi

Có điều, lúc này, sự rung động nguyên thủy của tôi với nàngkhông thể nào sánh với sự kinh ngạc và hiếu kỳ Nàng rất giốngmột người, một người mà tôi đã tìm kiếm bao lâu nay Nhưngcũng chỉ là giống thôi, tôi không thể xác định nàng có phải làngười mà tôi hằng tìm kiếm hay không Tôi cứ băn khoăn, liệunàng có quay đầu nhìn lại phía sau không? Hoặc là nàng có thểđứng lại một lát, để tôi đuổi kịp không? Sắp đến đầu phố rồi, tôirảo bước đi nhanh hơn Tôi nôn nóng muốn được nhìn thấygương mặt nàng Nhưng người đi đường quá đông, bọn họ cản tôilại, làm tôi tốn rất nhiều công sức mới lại gần nàng được Tôi thấynàng cũng đeo kính râm, từ gương mặt lộ ra lúc nàng ngẫu nhiêndừng lại ở tiệm ven đường, có thể xác định nàng là một thiếu phụ

Từ nhỏ tôi đã rất có thiện cảm với thiếu phụ Biết nói thế nào nhỉ?Thiếu nữ mang lại cho bạn cảm giác thuần khiết, nhưng lại làmcho cánh cửa dục vọng của bạn đóng chặt Còn đàn bà thì sao?Đàn bà khiến bạn cảm thấy quá dung tục, dường như cánh cửa

Trang 9

dục vọng của họ đang mở rộng để đón bạn tiến vào nhưng lại chỉkhiến người ta mất hứng Thiếu phụ thì khác; họ gìn giữ được sựtinh khiết của thiếu nữ, còn cánh cửa tuyệt diệu kia thì lại nửađóng, nửa mở Nếu như khi bước vào một gian phòng nửa đóng.nửa mở, trong lòng bạn tràn đầy sự hiếu kỳ và khát vọng, muốntìm đủ mọi cách để vào trong xem thử, thì lúc này, cảm giác củatôi với người thiếu phụ lạ mặt cũng như vậy.

Người phụ nữ trước mắt lại làm tôi nhớ đến nàng Có thật lànàng đã kết hôn với người đàn ông ấy, mới về làm vợ người tađược không lâu, giống như thiếu phụ này? Hoặc có lẽ, thiếu phụ

ấy chính là nàng!

Đột nhiên, một chiếc xe bus chạy qua Người đi đường bênphía tôi đều dừng cả lại Nàng thì ở bên kia Tôi khá cao, khôngcần kiễng chân cũng có thể nhìn thấy nàng Tôi mong chờ từnggiây, từng phút cho chiếc xe đó chạy đi mau mau, nhưng có quánhiều xe bị cản lại Một lúc lâu sau, cuối cùng xe bus cũng điđược, để lại phía sau một hàng dài xe con đang bấm còi loạn xạ.Tôi đưa mắt nhìn quanh Không thấy nàng đâu nữa Tôi bắt đầucuống lên, đi tìm khắp nơi, nhưng nàng đã biến mất như bốc hơivậy Chiếc xe bus ấy không đónkhách, nàng không thể lên xeđược Chắc là nàng đã lên một chiếc xe con nào đó rồi

Tôi nôn nóng mà chẳng hiểu vì sao, giống như vừa đánh mấtthứ gì đó rất quý giá vậy Lòng tôi thắt lại Một tài xế taxi vẫy tayvới tôi, trong lúc hoang mang, tôi đưa tay kéo cửa xe, ngồi vàotrong Tôi nói với tài xế: “Đi nhanh lên, tôi muốn tìm một người.”Anh ta lái rất nhanh, rất hợp ý tôi Tôi nhìn qua cửa sổ nhữngchiếc xe mà anh ta vượt qua, nhưng không thấy cô gái xinh đẹpkia đâu Đến một góc phố khác thì chiếc xe tôi ngồi dường như

Trang 10

đã vượt qua mọi chiếc xe trên đường Nàng đã biến mất Tôi bảotài xế quay trở lại chỗ cũ Tôi xuống xe, đứng ngơ ngẩn một lúclâu; sau khi khẳng định chắc chắn nàng đã biến mất, tôi mới quay

về Tôi lại tiếp tục uống bia, nghĩ lại chuyện vừa xảy ra, cảm thấygiống như một giấc mộng Càng cảm thấy giống mơ, tôi lại càngthấy nó không phải là hiện thực

Đây chính là một ngày nhàn rỗi, vô sự của tôi Thực ra cũngkhông hẳn là không có chuyện gì Tôi đang phiền não muốn chết

đi được đây

Bốn năm trước, bố tôi đã hỏi:

- Sau này con định làm gì?

Lúc ấy, đương nhiên là tôi không vội trả lời câu hỏi của ông.Một năm trước, bố lại hỏi tôi:

- Rốt cuộc là sau này mày muốn làm gì?

Tôi cũng không biết Hầu hết các bạn học đều chuẩn bị ranước ngoài hoặc thi nghiên cứu sinh, tôi thì vẫn án binh bất động.Nửa năm trước, bố tôi lại hỏi:

- Đã nghĩ kỹ hay chưa?

Tất nhiên là tôi vẫn chưa nghĩ kỹ Từ khi tôi còn nhỏ, mọingười đều nói sau này tôi sẽ kế thừa sự nghiệp của bố, làm mộttác gia, không thì cũng là một họa sĩ hoặc nhạc sĩ Nghe người tanói thì thiên bẩm nghệ thuật của tôi cũng rất cao Nhưng tôi lạichẳng thích điều đó, một phần lí do là vì bố tôi Bọn họ càngthích tôi trở thành cái gì thì tôi lại càng không có hứng thú Vàođại học là chuyện lớn của đời người, rất nhiều người vì nó màthay đổi cả số phận Có điều số tôi rất tốt, không cần phải thayđổi nữa Trong trường đại học, tôi cũng chẳng học thêm đượcđiều gì ngoài cái tính lười nhác, bất cần đời; tôi chẳng còn quan

Trang 11

tâm đến bất cứ chuyện gì nữa Tôi giống như một phương sĩ đãtrải qua mọi thị phi của cuộc đời, còn chưa làm việc đã cảm thấymình nên về hưu rồi Kỳ thi tốt nghiệp đã ở trước mắt mà tôi vẫnkhông có đối sách gì, cả ngày cứ rong chơi ngoài phố.

Mọi người đều gọi tôi là thằng ăn chơi, hầu hết là mắng saulưng, nhưng cũng có lúc họ chỉ thẳng vào mặt tôi mà nói Tôichẳng để ý Thực ra thì từ đầu tôi đã thích cuộc sống như vậyrồi, đã thế tôi lại còn hay mang một chiếc cặp hiệu Playboy nữa -chiếc cặp này là mẹ mua cho tôi Mùa hè năm kia, ông ngoại ranước ngoài dạy học, mẹ cứ nằng nặc đòi ông mua về cho tôi mộtđống tạp chí Playboy Nói thực, không xem thì thôi, xem xong tôilại thấy phản cảm Điều này chứng tỏ trong con người tôi vẫn còncái gì đó bảo thủ, hoặc tôi là một thằng cả thèm chóng chán.Không biết nữa!

Mẹ bảo, bố tôi tuy là một tác gia thật đấy nhưng ông thật thàquá, thật thà đến nỗi làm cho cuộc sống của chính mình trở nênđơn điệu, nhạt nhẽo Mẹ không muốn tôi như vậy Có lúc tôi cũng

tự nhủ, có lẽ mẹ đã áp đặt tiêu chuẩn người tình lý tưởng củamình lên thằng con tội nghiệp này Mẹ không thích đi dạo phố vớichồng, nhưng lại sẵn sàng đi ra đường với tôi Chúng tôi ra phốkhông phải để mua đồ mà chỉ đơn thuần là đi loăng quăng Lúcnào mẹ cũng hỏi tôi muốn gì, nhưng nhìn thấy bao nhiêu thứ bày

ra như vậy cũng đủ nhức đầu rồi, còn nói gì đến chuyện mua bánnữa Nhưng mẹ thì không, mẹ rất thích đi dạo phố Đây là thiêntính của phụ nữ, tôi không thèm chấp Tôi khá cao, lúc đi đườngthường cho hai tay vào túi quần, đeo kính đen, trông như một gã

du thủ, du thực đi lang thang, kể cũng oai ra phết Mẹ hay khoáctay tôi Mỗi lần gặp người quen là đám người ấy lại dùng ánh mắt

Trang 12

ám muội nhìn tôi với vẻ dò xét, còn mẹ thì hưng phấn một cách

lạ thường, cứ bảo tôi:

- Chào dì, chào chú đi con!

Nói thật với các bạn, tôi chán ngấy đến tận cổ cái kiểu lễ độgiả tạo này rồi, nhưng biết làm sao bây giờ? Từ nhỏ tôi đã đượchuấn luyện như vậy Tôi đành phải dùng cái giọng nói vừa hoạtbát vừa lạnh lùng, vô tình của mình để chào hỏi họ, cười với họ,thậm chí có lúc mẹ còn bắt tôi bỏ kính ra nữa, thật là bực mình.Một trong những công dụng của đeo kính râm chính là để ngườikhác không nhận ra mình, bây giờ thì hay đây, để cho ngườikhông quen cũng biết mặt rồi Ôi, nói thế nào bây giờ nhỉ, dù saocũng là con người mà; nhìn thấy mẹ cao hứng như thế, tôi cũngkhông nói được gì Buồn cười nhất là hai mẹ con thường gặpnhững cô gái có cảm tình với tôi trên phố Thoạt nhìn là bọn họ

đã nhận ra tôi ngay; mà trong những lúc như vậy, tôi cũng muốn

để họ nhận ra mình Một công dụng khác của việc đeo kính đenchính là để cho những người ngưỡng mộ bạn cảm thấy bạn có gì

đó bí ẩn và phong độ hơn người, khiến họ càng thêm ngưỡng mộbạn hơn Nhưng những lúc đó tôi thường không bỏ kính xuống

Có mẹ ở đấy nên tôi chỉ muốn tùy tiện chào hỏi các cô bé ấymột, hai câu cho qua chuyện mà thôi, tất nhiên là tôi cũng khôngmuốn giới thiệu họ với mẹ làm gì Nhưng mà mẹ tôi lại rất hưngphấn Chưa gì mẹ đã bỏ kính xuống, mỉm cười, ngắm nhìn cô gáixinh đẹp đứng trước mặt mình Đến nước này rồi thì dù khôngmuốn chút nào, tôi cũng đành phải giới thiệu họ với nhau Đãtừng có một cô hết sức khéo mồm nói với mẹ tôi thế này:

- Ôi chao, cô trẻ quá, lại có phong cách nữa, nếu cô màkhông bỏ kính xuống, cháu thật không thể ngờ được cô là mẹ

Trang 13

của Tử Kiệt đâu!

Mẹ tôi thích nghe những câu như vậy nhất Biết rõ là giả,nhưng mà vẫn cứ thích nghe Phụ nữ thường thích hư vinh, tôicũng hết cách Nói cho các bạn biết, những hiểu biết của tôi vềphụ nữ, hầu hết là quan sát được từ mẹ tôi cả đấy Kể từ lần ấy,

mẹ tôi luôn chờ đợi có người thứ hai nói như vậy với bà Quảnhiên, trong một lần tình cờ gặp nhau trên đường, có một đồngnghiệp của mẹ đã nói:

- Ôi chao, thì ra là con trai chị hả! Nói thực nhé, nếu chị màkhông giới thiệu, tôi còn tưởng ha ha

Người ta đã không muốn nói tiếp, mẹ tôi lại cứ thích hỏi đếncùng:

- Tưởng cái gì cơ?

Tưởng chị tìm được anh chàng đẹp trai nào rồi chứ người kia nói

-Lúc ấy tôi cáu tiết lắm Con bà nó chứ, già rồi còn khôngnghiêm chỉnh, tôi có hư hỏng đến đâu đi nữa thì sự tôn trọng củamột đứa con với mẹ cũng không bao giờ thay đổi Ai cũng nóithanh niên bọn tôi hư hỏng, tôi thấy thật oan uổng Đám ngườibốn, năm chục tuổi đầu kia cũng hư hỏng vậy Lúc ấy, cặp kínhđen của tôi lại phát huy thêm một tác dụng nữa, nó che đi ánhmắt phẫn nộ và khinh thường của tôi Cho đến khi người kia bổsung thêm một câu nữa, tôi mới “tha” cho ông ta:

- Con trai chị thật khôi ngô, đúng là một nhân tài

- Tên cháu là gì vậy?

Người kia nhìn tôi Tôi không muốn trả lời, bởi vì để tôi nói ratên mình thì quả thật quá tầm thường

- Hồ Tử Kiệt, chữ “kiệt” trong “kiệt xuất”

Trang 14

Mẹ tôi đã vội vàng đáp thay

- Tên hay thật đấy, ai đặt thế? Tên cũng giống như người vậy

- Tất nhiên là tôi đặt rồi Đáng lẽ ra phải theo quy củ của họ

Hồ, gọi là Hồ Kim gì gì đó cơ, nhưng tôi cảm thấy rất tầm thườngnên mới chọn cái tên này

- Quả là tên đúng như người! Cháu đang học trường nào vậy?

- Khoa Trung văn trường Đại học Nam Kinh!

- Thật sao? Giỏi vậy cơ à?

Những lời này nhàm lắm rồi, tôi nghe đã phát ngấy, nhưngkhông hiểu sao vẫn thích nghe Con người mà,ai chẳng thích hưvinh! Cho bạn kẹo ăn, chỉ cần ăn được là thế nào bạn cũng cắnthử một miếng, cho dù cắn xong rồi nhổ đi cũng đâu hề gì.Nhưng mà khen tôi là nhân tài thì có hơi phiền thật Nhân tài cáicon khỉ; từ nhỏ tới lớn, tôi đã thấu triệt hai chữ này rồi Người thì

là người thôi, sao còn phải phân ra người tài với không tài làm gìcho mệt Tôi thấy những người được gọi là nhân tài kia đều cóchút gì đó chẳng giống con người cho lắm

Nhưng mà mẹ tôi thì lại rất sung sướng, thậm chí còn đắc ýnữa Tôi thật không hiểu nổi Đợi người kia đi khỏi, mẹ lại khoáctay tôi đi dạo phố, nói không biết bao nhiêu thứ chuyện Mẹ kể,hồi trẻ cũng có nhiều người theo đuổi bà lắm Tôi hỏi:

- Sao mẹ lại nhận lời một người không hiểu chuyện tình cảmnhư bố?

Trang 15

mang mẹ đi Ai bảo phụ nữ là nước chứ, phụ nữ là gió, là tìnhđiệu, là ý cảnh của thơ ca mới đúng.

Tôi cho các bạn biết, kể từ đó, tôi rất ghét đi dạo phố với mẹ,nhưng mẹ thì càng thích đi dạo phố với tôi hơn Cuộc sống ởtrường của tôi rất thoải mái nên chẳng muốn về nhà, nhưng cứđến cuối tuần thì mẹ lại gọi tôi về; tôi biết về nhà là lại phải đi phốvới mẹ nên lần nào cũng tìm đủ mọi cách để từ chối Cho đến khinào hết tiền hoặc ở trường phát chán ra rồi thì tôi mới về nhà Mẹthấy tôi không về nhà thì cứ gọi điện bảo:

- Dẫn cả bạn về đây nữa!

Tôi biết mẹ nói “bạn” tức là bạn gái Nhưng đó là chuyệnkhông thể được Liệu mẹ có biết con trai mình có bao nhiêu côbạn gái không nhỉ?

Bây giờ tôi bắt đầu kể về các cô bạn gái của mình nhé, đâycũng là nguyên nhân mà tôi bị người ta gọi là thằng ăn chơi đấy.Người đàn bà đầu tiên của tôi lớn hơn tôi mấy tuổi, cụ thể làlớn hơn bao nhiêu tuổi thì để từ từ tôi sẽ nói cho các bạn biết.Chuyện xảy ra vào mùa hè năm tôi nhận được giấy báo trúngtuyển Đại học Nam Kinh

Từ bé tôi đã thích đá bóng, thích nghe nhạc Lúc lên lớp cũngchỉ nghĩ chuyện đá bóng, có lúc còn lén mang máy Walkman vàolớp nghe nhạc nữa Mẹ tôi dạy ở trường nên các thầy cô giáo đềuchâm chước cho tôi Nhưng nhân nhượng quá lại thành hại tôi

Sự nghiệp đá bóng của tôi thì lên như mặt trời buổi trưa, nhưngthành tích học tập thì ngày một xuống dốc Mẹ tôi xót con,không nỡ mắng, mỗi lần bố chuẩn bị đánh tôi là mẹ lại dũng cảmưỡn người ra, cứu thoát tôi khỏi tuyến lửa Cứ như vậy, bố mẹkhó tránh khỏi một trận cãi vã Lúc nhỏ không biết gì thì thôi, lớn

Trang 16

lên một chút, tôi cảm thấy như vậy rất có lỗi với mẹ Tôi nói vớingười cha đang nổi giận của mình:

- Bố muốn thứ bậc phải không, lần sau con thi xếp hạng caocho bố xem là được chứ gì?

Lúc ấy tôi cảm thấy học là học cho bố, cho mẹ chứ chẳngliên quan gì đến mình Lúc nào bố cũng nói hồi nhỏ không có ăn,không có mặc, muốn tôi học hành cho chăm chỉ, bằng không saunày sẽ không thể có chỗ đứng trong xã hội Tôi thì mặc xác, bố

là bố, bố không đủ ăn, không có nghĩa là tôi cũng không đủ ăn.Chỉ số IQ của tôi vốn rất cao, chỉ cần hơi cố một chút là đượcrồi Tôi học tử tế được một học kỳ; giữa kỳ, thành tích của tôi đãlọt vào top 10 của lớp, cuối kỳ thì tôi xếp thứ hai, kết quả cả nămđứng thứ năm Mẹ tôi là người vui nhất, ai cũng nói với bà:

- Con chị thật thông minh, chỉ cần chăm chỉ họchành, tươnglai muốn vào Đại học Bắc Kinh, Thanh Hoa cũng không vấn đềgì

Tôi chẳng quan tâm lắm, Bắc Kinh với Thanh Hoa cái gì chứ,tôi coi thường nhất chính là đám mọt sách đó Bạn thử nghĩ xem,những người như thế nào mới vào được Đại học Bắc Kinh vớiThanh Hoa chứ? Con gái trường ấy ra cái giống gì chứ? Chắcchắn là không thể tìm được người yêu rồi Tôi cũng không muốn

nỗ lực để xếp thứ nhất Nói thật với các bạn, tôi ghét nhất lànhững điển hình mô phạm Bạn mà xếp thứ nhất một lần thìkhông thể đứng thứ hai hoặc thứ ba, thứ tư nữa, càng không nói

gì đến thứ mười, thứ mười một Đây là một cái thòng lọng, bạn

mà trở thành thứ nhất thì về sau đừng hòng sống tử tế nữa Vềđiểm này thì quan điểm của bố và tôi giống nhau Bố thường cầm

tờ báo rồi nói:

Trang 17

- Xem này, nhân vật điển hình cái gì chứ? Vì cái gọi là lợi íchtập thể mà bọn họ hi sinh cả gia đình, thật đúng là không có nhântính.

Tôi không muốn bị người ta nghĩ hoặc viết thành một thằngkhông có nhân tính Những thứ hư danh đó, tôi không cần,nhưng nhân tính thì không thể không có được Vì vậy tôi chưabao giờ nghĩ mình sẽ phải vào Đại học Bắc Kinh hay Thanh Hoa

gì cả, cũng không nghĩ mình sẽ phải xếp thứ nhất Với tôi, thi đạihọc chẳng khác gì cánh cửa địa ngục Cả bố lẫn mẹ đều mong tôi

có thể vào Thanh Hoa hay Bắc Kinh, kém nhất thì cũng vào mộttrường trọng điểm nào đấy Thực ra tôi thấy vào đại học trọngđiểm cũng chẳng có gì khó, nhưng mà ngày nào bọn họ cũng nóilàm tôi chán chẳng buồn học nữa

Một hôm, mẹ bảo tôi đi thi để được cử đi học đại học Tôi biếtchắc mình không có hi vọng gì, cho nên cũng chỉ đi đối phó choxong, nhưng nằm mơ cũng không ngờ, mấy ngày sau tôi được cử

đi học thật Tôi hết sức ngạc nhiên, người khác lại càng ngạcnhiên hơn Mẹ tôi mừng lắm Bà đã bắt đầu chuẩn bị mọi thứ chotôi vào trường rồi Đám anh em, bạn bè của tôi lũ lượt đến chúcmừng, ngày nào cũng mời tôi đi ăn uống Tuy tôi vẫn canh cánhkhông yên nhưng dù sao thì cũng không cần qua cánh cửa đáng

sợ kia nữa, cứ chơi cho sướng đời đi đã, nghĩ nhiều cũng chẳnglàm gì Một tuần liền tôi không đến trường, cũng không về nhà.Sáng sớm hôm đó, bố đến lôi tôi dậy trong một phòng karaoke;tôi sợ hết hồn, hết vía, còn tưởng là xã hội đen đến quậy nữa.Ông có vẻ giận lắm, bởi vì lúc đó ông thấy một cô gái đang gácđùi lên người tôi Tôi mơ mơ màng màng theo bố về nhà, mới biết

mẹ đã có chuyện Thì ra mẹ đã tráo bài thi của tôi Lúc ấy tôi liền

Trang 18

nghĩ ngay: chẳng trách mình lại đỗ Ý nghĩ đầu tiên của tôi là: lầnnày đúng là mất mặt thật, giờ thì không đến trường được nữa rồi.Lúc ấy tôi không hề nghĩ đến mẹ Tôi chỉ cảm thấy bà thật đángghét Là mẹ đã hủy hoại thanh danh của tôi, khiến tôi không thểlàm đại ca người khác được nữa Các bạn đoán xem, lúc đó tôimuốn làm gì nhất? Chắc các bạn nghĩ tôi muốn tự sát đúngkhông? Tôi đâu có ngu ngốc như thế, làm vậy chẳng được gì cả.Lúc ấy, chuyện duy nhất mà tôi nghĩ là: làm sao giết được mộtngười, mà phải làm cho hắn chết một cách thật đau đớn mớiđược Thế nhưng, lúc đó, điều duy nhất tôi làm lại là ngồi trênghế sofa, nói với hai người vẫn đang im lặng ngồi bên tôi từ nãy:

- Bố mẹ thật chẳng ra gì! Không vào đại học được thì có saochứ? Chẳng lẽ không vào thì không sống được? Đấy, bố mẹ thíchhọc thì học đi, con chán rồi!

Dáng vẻ của tôi lúc ấy có lẽ rất khó coi; bạn thử nghĩ mà xem,một tuần liền ở trong phòng karaoke, chỉ uống bia rồi hát, khôngngủ được một giấc tử tế thì hình dáng sẽ thế nào? Tất nhiên làngười chẳng ra người, ma chẳng ra ma rồi Bố tôi cuối cùng cũngnổi trận lôi đình, ông cầm cái điều khiển ti vi ném vèo về phía tôi,nhưng bị tôi tung chân đá bay đi Bố lại càng cáu hơn, bắt đầuchửi mắng Ông chửi tôi liền một mạch hơn nửa tiếng đồng hồ,lôi hết tội trạng của tôi ra kể một lượt, cuối cùng vẫn không kểđược hết, vì càng kể thì ông càng cảm thấy tôi hết thuốc chữa,nên chẳng buồn kể nữa; sau đó, bố chuyển qua mắng mẹ Ôngcho rằng tất cả khuyết điểm và lỗi lầm của tôi đều do mẹ nuôngchiều quá đáng mà nê Ông còn kể ra một chuyện mà tôi chưatừng biết Bố bảo, lúc tôi vừa ra đời, bố đã muốn nhờ ông nội, bànội ở quê lên chăm sóc mẹ tôi nhưng mẹ tôi chê ông nội bẩn, lại

Trang 19

chê bà nội không biết nấu ăn, không để cho hai người đến, làmcho tôi bệnh tật đầy người, bất tắc dĩ mới phải ôm xuống quê nhờ

bà nội chăm hộ Ông bà nội rất cưng thằng cháu này, tôi đòi gì,chỉ cần có thể làm được là ông bà sẽ tìm đủ mọi cách để chiều ýtôi Lúc đó, ông bà có rất nhiều ruộng, ngày nào cũng phải raruộng làm việc, vì thế bế luôn cả tôi ra theo Sợ tôi bị nắng làmđen nên ông bà mua cho tôi rất nhiều mũ, nhưng tôi chẳng baogiờ chịu đội, thậm chí có hôm vứt cả giầy, hôm nào nóng quácòn cởi hết quần áo ra Ông bà cũng chẳng biết phải làm gì vớithằng cháu ương bướng Năm tôi được một tuổi thì bố mẹ về quêthăm, mẹ vừa thấy đã ôm chặt lấy tôi rồi quát bà nội:

- Sao lại để thằng bé đen nhẻm thế này?

Mẹ làm bà ngoại giật thót mình Bố thấy vậy thì giận lắm,nhưng vẫn cố mềm mỏng nói với mẹ:

- Ở quê mà, đứa bé nào chẳng vậy

Không ngờ mẹ tôi vẫn không chịu thôi, nói:

- Sau này tôi không cho thằng bé đến cái nơi quái quỷ nàynữa

Bố tôi là một người con hiếu thảo, cuối cùng cũng không thểnén giận, gầm lên:

- Cô ăn nói kiểu gì vậy? Ông bà nội nuôi con cô lớn thế này

mà cô không biết cảm ơn lấy một tiếng, lại còn dám nói năng thếvới ông bà nữa à!

Mẹ tôi vẫn không chịu hiểu Ở thành phố, lần nào bố cũngnhường nhịn mẹ Nhưng ở đây là dưới quê, lại đang ở trước mặt

bố mẹ của bố nữa Mẹ nói:

- Sao tôi phải cảm ơn? Đã nói bao nhiêu lần rồi, không thể đểthằng bé bị đen, thế mà họ có nghe đâu?

Trang 20

Câu nói này của mẹ đã làm ông bà nội cảm thấy bị xúc phạm.Ông nội là đàn ông nên không thể chịu đựng được sự hỗn láo nhưvậy, mắng mẹ mấy câu, kết quả là làm mẹ khóc toáng lên, ôm tôi

về thành phố ngay đêm hôm ấy Tất nhiên là bố tôi không vềcùng, ông ở quê với ông bà một thời gian khá lâu rồi mới về nhà.Sau đó, mẹ tôi cũng cảm thấy không đúng, liền mua rất nhiều đồ,còn chuẩn bị cả một ngàn đồng, muốn cùng bố dẫn tôi về quê xinlỗi ông bà Đương nhiên là bố tôi rất vui, gật đầu đi luôn Ông nộicũng không còn giận mẹ nữa Lúc tôi biết đi thì bắt đầu nghịchngợm, thường lấy gạch, lấy đá ra chọi người ta, nhiệm vụ chủ yếucủa ông bà nội lúc đó là dọn dẹp mọi chướng ngại vật trên đườngcho tôi Đám trẻ con nhà hàng xóm cũng phải nhường nhịn tôi,bởi vì tôi ở trên thành phố về Có một hôm, lúc mọi người không

để ý, tôi và một thằng bé nhà bên chơi đùa, không cẩn thận bị nóđẩy ngã, đập vào gốc cây Đúng lúc ấy thì có một cành khô rơixuống, chọc ngay vào mắt tôi, làm chảy rất nhiều máu Tất cảmọi người đều cuống hết cả lên, ai cũng tưởng rằng mắt tôikhông giữ được nữa Một nửa người trong làng đến vây lấy tôi,đưa tôi vào bệnh viện Bác sĩ nói, cần phải quan sát mấy ngày mớibiết được tình hình cụ thể Bà nội tôi khóc đến chết đi sống lại,không biết phải ăn nói thế nào với mẹ Thằng bé kia cũng vìchuyện này mà bị đánh cho mấy trận lên bờ xuống ruộng Ôngnội đánh điện báo cho bố biết chuyện Bố không dám nói với mẹ,chỉ len lén về quê thăm tôi Ba ngày sau, mắt tôi không còn gìđáng lo nữa Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm Bố tôi lại

về nhà trên thành phố Khoảng một tuần sau thì bố cảm thấykhông nói với mẹ cũng không hay lắm, bèn kể lại qua loa sự tìnhcho mẹ nghe Nghe xong, mẹ tôi vừa khóc vừa lao về quê như

Trang 21

một người điên Bố tôi cũng về theo Vừa vào cửa, mẹ đã lao đến

ôm tôi khóc rống lên Bà nội sợ hãi nép mình vào góc nhà Lầnnày mẹ không mắng ai nhưng hành động còn quyết liệt hơn, ngaylúc ấy, bà bế tôi bỏ đi luôn Bố giận lắm, nhưng chưa kịp phảnứng thì mẹ đã hét lên:

- Anh muốn ở đây thì cứ việc ở, đừng bao giờ về nhà nữa Tôikhông bao giờ cho con về đây nữa đâu

Hai người lại bắt đầu cãi vã, bố tôi còn đánh mẹ nữa Lúc ấy,

mẹ tôi không ngờ rằng bố lại ra tay đánh mình nên càng thươngtâm hơn, kiên quyết dẫn tôi trở về thành phố Về sau hai ngườicòn đòi ly hôn Bố tôi nói mẹ không có nhân tính, không có tìnhngười Mẹ tôi bảo là sống với người như bố rất uất ức, rất khổ sở.Vừa hay lúc đó lại có người tán tỉnh mẹ; hồi ấy mẹ còn đi ngoạitình nữa Cũng may là sau đó có ông bà ngoại kịp thời khuyêngiải mới cứu vãn được cuộc hôn nhân của hai người

Chuyện này đã làm tổn thương tới bố tôi Từ khi tôi hiểuchuyện đến nay, bọn họ không còn nhắc đến nó nữa, không ngờhôm nay lại moi ra Ý của bố tôi là mẹ tôi là một người không cóđầu óc, hơn nữa lại chuyên quyền, độc đoán trong việc giáo dụctôi, làm cho giờ đây tôi biến thành một thứ phế phẩm, hết thuốcchữa

Mẹ tôi chắc rất sợ người khác nhắc đến chuyện này nên khi

bố tôi nói được một lúc thì không chịu nổi, bắt đầu lớn tiếng chửilại Mẹ nói mình tự tư đấy, ngang ngược đấy, nếu bố thấy khôngđược thì cứ đi mà tìm người khác, bà và tôi sẽ ly hôn với ông

Mẹ còn nói, bà tráo bài thi là không đúng, nhưng bà chỉ mong tôiqua được kỳ thi đó, vậy thì có gì là sai chứ?

Từ đầu đến cuối mẹ vẫn không mắng tôi một câu nào Mẹ

Trang 22

không biết mình đã sai, lại còn ngang ngược cãi lại Tôi cảm thấylúc hai người cãi nhau thật không giống hai người lớn, mà như haiđứa trẻ con, một đứa nắm chặt bím tóc của đứa kia không chịubuông ra vậy Bọn họ gạt chuyện của tôi sang một bên, bắt đầu

kể lể quá khứ dài dằng dặc của mình ra, quá khứ này đã làmthương tổn đến nội tâm yếu đuối của họ, làm cả hai đều phải đaukhổ, thương tích đầy mình Nước mắt đã đầm đìa trên gương mặtmẹ tuy bố vẫn thế, nhưng tôi cũng biết nước mắt đang chảytrong lòng ông Đúng là bi kịch!

Đối với họ, có một số chuyện không thể tha thứ, đối với tôi lạichẳng đáng nhắc đến Nhưng những chuyện mà tôi cho là khôngthể nhịn được thì dường như họ lại chẳng hề để bụng Ví dụ như

mẹ tôi từng có chuyện ngoại tình, đối với tôi mà nói thì đây làchuyện không thể tha thứ được, nhưng bố tôi lại nhẫn nhịn,nguyên nhân đơn giản là vì ông yêu mẹ tôi Tôi thật không hiểunổi, vì yêu, con người ta có thể bỏ cả lòng tự ái của mình haysao? Ví dụ, mẹ tôi lấy bố tôi là vì ông thực thà, thận trọng, đángtin cậy, là người có thể gửi gắm cả đời, chứ không nói là có yêu

bố hay không; trong con mắt của tôi, đây có thể nói là một sựthương tổn, thậm chí là sỉ nhục, nhưng hai người bọn họ lại chorằng như vậy rất tốt Đương nhiên, mẹ tôi đã từng khẳng định làyêu bố tôi thật, bởi vì mẹ đã bị những bài thơ của bố làm cho cảmđộng, mà thơ thì có sức sát thương rất lớn, nó làm tổn thươngnhững phần nhỏ bé nhất, sâu kín nhất của con người, một khi đã

bị thương rồi, thì mãi mãi cũng không thể nào lành được Có thểđúng như bố mẹ đã nói, tôi và bố mẹ là hai thế hệ, tôi cũng cònquá trẻ, còn chưa hiểu hết tình cảm của họ, có lẽ đúng là vậy, tôicũng hi vọng là vậy, nếu không tôi sẽ khuyên bọn họ ly hôn ngay

Trang 23

lập tức Không biết đã bao nhiêu lần, bọn họ nổi giận đùng đùng,thề sống thề chết là phải ly hôn, nhưng cuối cùng ngọn lửa chiếntranh ấy cũng từ từ được dập tắt, mà lần nào họ cũng nói là vìtôi Thật sự vì tôi sao? Tôi không gánh nổi trọng trách đó đâu.Thôi được rồi, để tôi ra hóa giải công lực của hai đấng sinhthành vậy, nếu không, chắc sẽ dẫn đến kết cục “lưỡng bại câuthương” mất.

Tôi vào toilet rửa mặt, định chải lại đầu thì mới nhận ra tócmình đã bết lại thành một cục rối bù Lúc tôi không có mặt ở đó,cơn giận của hai người cũng từ từ nguôi đi, chí ít là cũng khôngcòn mãnh liệt như lúc nãy nữa Không có thính giả, có lẽ họ đã ítnhiều mất đi hứng thú Tôi rửa mặt qua loa rồi nhanh nhẹn bước

ra, thời cơ đã chín muồi Bố và mẹ đang tạm thời đình chiến,đồng thời cũng soát lại trong ký ức để tìm thêm tội trạng của đốiphương Tôi lớn tiếng nói:

- Đừng cãi nữa, bố mẹ thử nghĩ xem làm cách nào để dẹpđược lửa bên phía trường học đã

Lòng tự tôn của bố tôi rất lớn, vừa nghe vậy đã quát lên:

- Tự làm thì tự chịu

Tôi cười cười trêu chọc:

- Được rồi, bố, tha được chỗ nào thì tha cho người ta đi.Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến con, con là người bị hại;chuyện này vốn cũng chẳng liên quan gì đến mẹ, nhưng mẹ cũng

là người bị hại Chỉ có bố là người tốt thôi, bây giờ không xuấthiện đi, còn đợi lúc nào nữa Đừng giả bộ nữa, đến đây nào, conngồi giữa, hai người đoàn kết lại ngồi hai bên, cả nhà chúng tacùng nghĩ về tương lai tươi sáng nào!

Lời này vừa nói ra, bố tôi đã muốn cười Lúc đầu không phải

Trang 24

ông giả bộ, mà là tức giận thật, nhưng về sau, khi hết giận thì lạikhông xuống thang được, tôi nói như vậy, tức là đã mở đườngcho ông đi xuống, nên muốn cười cũng là chuyện tất nhiên thôi,

có điều ông vẫn ra vẻ cứng rắn Tôi chỉ đưa tay kéo khẽ một cái

là bố đã ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh rồi, nhưng vẫn tỏ rarất giận dữ Hồi nhỏ tôi cũng vậy, nhưng mỗi lúc như vậy, bố mẹthường dỗ dành tôi:

- Con xem này, xem này, cười rồi, cười rồi!

Thế là tôi không nhịn được, bật cười khanh khách Tôi nghĩ,

bố mẹ là người lớn, không thể làm như vậy được, bèn cười cườinói:

- Cũng coi như có chút thành ý Em nữ kia, lại đây Nói emđấy! Em xem mình xinh đẹp thế kia, sao động một chút là đãnước mắt ngắn, nước mắt dài thế kia, thế thì làm sao mà lớn nổi.Lại đây!

Mẹ tôi cười phá lên Bà lại gần gõ nhẹ lên đầu tôi một cái Thế

là tốt rồi Tôi nói:

- Bây giờ nghe con nói đây, con hi sinh một lần, con vẫn đihọc, chịu đựng xấu hổ trước mặt bạn bè cũng được, nhưng mẹthì không đến nỗi không đi làm được, đúng không!

Bố tôi giờ mới lên tiếng:

- Có bao nhiêu người biết chuyện này?

Câu này tất nhiên là hỏi mẹ tôi, bà thở hắt ra một hơi, đáp:

- Hiệu trưởng, tổ trưởng tổ Cao Trung năm thứ ba và tôi nữa.Trận phong ba được dẹp yện Hiệu trưởng là học trò của ôngngoại, tết năm nào cũng đến thăm ông, tổ trưởng tổ Cao Trungnăm thứ ba là bạn học đại học của bố Một âm mưu đã triển khai.Tối hôm ấy, hiệu trưởng, tổ trưởng, ông ngoại và bố mẹ tôi họp

Trang 25

mặt bàn luận, chỉ trong thời gian chừng một bữa cơm, họ đã cứuđược mẹ và tôi Lúc ấy, tôi đang ngồi chơi game Anh Hùng XạĐiêu trên máy tính, càng nghĩ lại càng bực mình.

Tôi vẫn đi học bình thường, mẹ cũng vẫn đi làm như trước.Hiệu trưởng tuyên dương tôi trước đại hội, nói tôi đã phát huy tinhthần Lôi Phong, nhường xuất cử đi học này cho bạn khác, cònmình thì vẫn tham gia thi đại học để khảo nghiệm năng lực bảnthân Họ đã biến tôi từ một tên tội đồ thành anh hùng Nhữngngày sau đó, tôi cũng sống tử tế hơn, cả ngày chỉ cắm đầu vàohọc hành Hôm thi đại học, không hiểu sao, tôi đột nhiên khôngngủ được Cái mác anh hùng làm tôi mang thêm một áp lực nặng

nề Kết quả, thành tích không được như ý lắm, còn kém mườiđiểm mới vào được trường trọng điểm Tôi thì chẳng quan trọng

gì, chỉ cần có trường mà học là được rồi, tốt nhất là vào trườngnào ở ngoại tỉnh, xa hẳn cái nhà này ra Nhưng mẹ tôi vẫn khôngcam tâm, từ trước đó mẹ đã khoe với người ta là tôi nhất định vàođược Đại học Nam Kinh rồi Mẹ lại đi tìm ông ngoại Ông ngoạigọi một cú điện thoại cho Phó chủ tịch tỉnh phụ trách về giáodục, thế là tôi trở thành sinh viên Đại học Nam Kinh

Những chuyện đó làm tôi thấy rất thất vọng về xã hội này Tôivốn tưởng rằng người khác không sạch sẽ, thường hay dùngnhững thủ đoạn không trong sạch để mưu cầu lợi ích, nhưng đấy

là chuyện của người ta, còn nhà tôi thì khác Ông ngoại tôi là viện

sĩ, giáo sư, tiến sĩ, đức cao vọng trọng, xưa nay chưa từng tham

dự vào chuyện chính trị, cũng không có bất cứ liên hệ gì vớingười bên ngoài giới học thuật; bố tôi là tác gia lâu năm, xưa nayluôn chính trực, công bằng, còn được mời làm giáo sư hướngdẫn ở Đại học Nam Kinh nữa; mẹ tôi cũng là một giáo viên, dạy

Trang 26

con người ta đọc sách, làm người, thật không ngờ khi dính dángđến lợi ích của mình, họ cũng quên sạch những gì gọi là côngbằng, công lý Còn cả tôi nữa, tôi vốn tưởng rằng mình khôngliên quan gì đến những hành vi ấy của họ, không ngờ cuối cùngtôi lại là kẻ hưởng lợi nhiều nhất Nói một cách công bằng làngười đứng đắn nhất Ông luôn tỏ ra bất mãn trước những việclàm của mẹ, ông cho rằng như thế là hại tôi, cho rằng tôi vàotrường đại học nào cũng được, không nhất thiết là phải vào Đạihọc Nam Kinh làm gì Bố cũng vẫn rất áy náy về chuyện tráo bàithi lần trước Nhưng mà tôi vẫn hơi coi thường bố; ở trong cáinhà này bố chẳng có quyền uy gì hết, nguyên nhân thì chỉ cómột, chính là vì ông quá yêu mẹ tôi, đâm ra chiều mẹ, vì thế mẹtôi muốn gì là được nấy, bố chịu, không thể nào cản nổi Trênthực tế, không chỉ mình bố nuông chiều mẹ quá đáng, còn có cảông ngoại nữa Một người đàn bà sống trong hoàn cảnh đượcnuông chiều như thế thì mất đi khả năng phân biệt thị phi cũng làchuyện bình thường.

Vì những lý do đó mà tôi muốn rời xa cái nhà này, ít nhất làbớt tiếp xúc với họ đi Bố tôi là tác gia, tức là người cả ngày ở nhàlàm việc Có ông ở nhà thì tôi càng chẳng muốn về nhà nữa Bạnbiết đấy, mùa hè ở đây nóng khủng khiếp Mồ hôi đầm đìa Banđêm nằm trên giường được một lát thì đã thấy khắp người ướtđẫm Nếu ngủ trên chiếu trúc thì lúc dậy bạn sẽ thấy cả ngườimình hằn lên trên đó Những đêm không ngủ được, tôi lại cảmthấy đời người thật vô vị Đọc bao nhiêu sách chỉ để lên được đạihọc, bây giờ vào đại học rồi đấy, nhưng phiền não tích tụ trongbấy nhiêu năm cũng theo đó mà tuôn ra hết một lượt

Cả mùa hè, tôi mặc đủ loại quần đùi và một chiếc T-Shirt màu

Trang 27

đen, đeo kính râm, đi loăng quăng trên phố Tôi rất sợ gặp ngườiquen, vì gặp người quen là họ sẽ hỏi tôi thi bao nhiêu điểm, vàotrường nào rồi Tôi chỉ cần nói vào Đại học Nam Kinh, là bọn họ

là vì đàn bà, nhưng chó thì không bỏ được thói ăn phân, tính anh

ta vẫn thế Trên vai anh ta có xăm hình Thanh Long, bạn bè rấtnhiều Nói thực lòng, tôi không tin tưởng loại người này lắm Bọn

họ tuy có nghĩa khí thật, nhưng không đáng tin cậy; chuyện nhỏthì bọn họ rất có nghĩa khí, rất khẳng khái, đến khi gặp chuyệnlớn thì một người cũng chẳng thấy đâu Loại người này tôi gặpnhiều rồi Vì vậy nên tôi luôn giữ một khoảng cách nhất định với

Trang 28

anh ta Anh ta lớn hơn tôi khoảng bảy, tám tuổi, đối xử với tôi rấttốt Nếu tôi đến đó liền hai ngày thì tới ngày thứ ba, nhất định anh

ta phải mời tôi một chai Bạn bè đến tìm, anh ta cũng không để ailàm phiền tôi Hầu như chúng tôi không nói chuyện nhiều mà cứngồi đó nhìn ra ngoài, họa hoằn lắm mới nói chuyện phiếm mấycâu Có nói cũng toàn chuyện đàn bà Anh ta nói năng rất trầntrụi, nhiều khi nghe mà đỏ bừng cả mặt Anh ta hay chỉ các côgái đi bên ngoài, nói chỗ này thế nọ, chỗ kia ra làm sao, hầu hếtnhững lý giải của anh ta về đàn bà đều không tách rời đượcchuyện sex Có lúc, những người ngồi xung quanh cũng quay lạinhìn chúng tôi, làm tôi cảm thấy rất xấu hổ, nhưng anh ta thìhoàn toàn không Tôi cảm thấy như vậy rất hạ lưu, nhưng lại vẫnthích nghe anh ta nói những chuyện hạ lưu đó Tôi đã đến tuổinói chuyện về đàn bà rồi Có một hôm, anh ta nói với tôi rằng rấtngưỡng mộ tôi Tôi giật mình đánh thót, anh ta lại nói, từ lâu đãbiết bối cảnh gia đình nhà tôi Tôi thì có bối cảnh khỉ gì chứ?Thật tức cười Nhưng anh ta thì không nghĩ vậy, mà cảm thấy tôi

là một quý tộc Anh ta biết ông ngoại, biết bố tôi, còn biết cả tôimới đỗ vào Khoa Trung văn trường Đại học Nam Kinh nữa Tôichỉ cười nhạt nói:

- Có gì đâu, em chưa bao giờ thấy tự hào vì điều đó cả Conngười sống ở đời, quan trọng nhất là vui vẻ, vào đại học haykhông đâu có quan trọng gì

Thế là chúng tôi bắt đầu trò chuyện một cách thực sự Tronglúc nói chuyện, tôi phát hiện ra rằng ở sâu thẳm trong nội tâm,anh ta là một người cực kỳ tự ty, còn anh ta thì bảo rất thích sựchân thành, nghĩa khí và phong cách không câu nệ của tôi Kể từhôm đó, anh ta nói:

Trang 29

- Từ nay trở đi, mỗi lần đến, cậu cứ việc uống bia thoải mái,không cần trả tiền làm gì.

Tôi không chịu:

- Vậy không được, nếu anh coi em là bạn, thì sau này emuống bao nhiêu, anh phải nhận bấy nhiêu, không thì em khôngđến nữa đâu

Chúng tôi giằng co một lúc lâu, cuối cùng phần thắng cũngthuộc về tôi

Có điều tôi lại bắt đầu chán đi tới đó, tôi không thích có ngườilàm phiền sự yên tĩnh của mình Nhưng không đến đó thì biết điđâu bây giờ? Chỗ ấy là chỗ đẹp nhất, cũng là nơi náo nhiệt nhấttrong cái thành phố tẻ ngắt này, tất cả đàn bà con gái xinh đẹpđều qua lại nơi ấy, tôi không nỡ bỏ nó mà đi, mới lại tôi cũngthích nghe anh ta nói chuyện đàn bà nữa Thế nên hàng ngày, tôivẫn đi uống bia ở đó

Ngày hôm ấy, tôi và chủ quán đang ngồi chuyện phiếm thì độtnhiên anh ta nói:

- Cậu nhìn xem, con bé kia kìa, con bé có cặp mắt lúng liếngấy

Thực ra tôi đã chú ý đến cô gái đó từ lâu rồi Cô ta có vẻ rấtmệt mỏi và lười nhác, đi ra phố dường như không phải vì muốnmua đồ hay làm gì, mà chỉ muốn hít thở chút không khí tronglành Cô gái ngồi bên dưới bóng râm của một gốc cây to, nàngmua một lon nước gì đó của một người đàn bà gần đấy, rồi ngồi

đó mà nhìn người đi đường qua lại Nói thật, cô ta rất đẹp

- Con bé là gái đấy, cậu có tin không? Tay chủ quán nói.Tôi giật mình, ngạc nhiên hỏi:

- Sao anh biết?

Trang 30

- Vừa nhìn cái là nhận ra ngay Hàng mới đến Mấy ngày naytôi thấy con bé cứ ra vào Bách Lạc Môn, không phải gái thì là gìnữa?

Tôi hiếu kỳ nhìn sang phía cô ta Một người xinh đẹp thế nàylại là gái làng chơi hay sao?

- Chắc vừa ngủ dậy, ra ngoài hít thở không khí trong lành.Này, cậu có muốn thử không?

Tôi rùng mình một cái, vội vàng nói:

- Không, không Em còn nhỏ mà!

- Nhỏ cái gì mà nhỏ, bằng tuổi cậu tôi đã thịt mấy đứa rồi.Nhìn cậu đẹp giai thế này, đảm bảo nó không lấy tiền đâu.Mặt tôi đỏ bừng lên Đêm hôm ấy, tôi không ngủ được Nửađêm, tôi một mình đi đến Bách Lạc Môn, nghe thấy tiếng nhạcbên trong vọng ra Một nhân viên phục vụ trông thấy tôi, liềnbước ra mời chào Tôi sợ hết hồn, vội vàng chạy về nhà Về đếnnhà lại vẫn không ngủ được, liền vào thư phòng của bố lấy mộttập thơ về đọc Từ bé tôi đã thích thơ, bố cũng bắt tôi học thuộckhá nhiều thơ ca cổ điển Có điều lớn lên thì tôi thích thơ hiện đạihơn, đếm số bài thơ cổ và hiện đại mà tôi thuộc lòng chắc cũnglên đến mấy trăm là ít Ngồi đọc mải miết, tôi thiếp đi lúc nàokhông hay

Ngày hôm sau, tôi lại ra quán bia Đại khái là đúng giờ ấy, côgái kia lại xuất hiện Giờ thì tôi cảm thấy đúng là cô ta giống nhưchủ quán bia đã nói thật, có điều giống ở chỗ nào thì tôi cũngchẳng biết Dù sao thì cũng chỉ là một thứ cảm giác Hôm nay cô

ta ăn mặc rất hở hang, hai cánh tay trần đong đưa trước ngực,chậm rãi bước đi, trông nhàn nhã như là người mẫu thời trangvậy Cặp đùi của cô trông tràn đầy sức sống, điểm này làm tôi bị

Trang 31

thu hút Rồi đột nhiên, tôi nhớ lại bài thơ Leda và Thiên Nga củaW.B Yeats vừa đọc tối hôm qua Leda xinh đẹp đang tắm tronglàn nước thì một con thiên nga bay tới Nàng và thiên nga ômchặt lấy nhau.

Khi nàng bị chiếm hữu

Khi nàng bị dòng máu hoang dã của bầu trời khuất phụcLiệu nàng có được uy lực và tri thức của người

Trước khi chiếc mỏ lạnh lẽo kia rời khỏi nàng?

Nói thực lòng, tối qua tôi vẫn còn chưa hiểu bài thơ này lắm.Bên trong còn có cái chết của Agamenon gì gì đó nữa, tôi xemnhư hiểu mà lại không hiểu, chỉ cảm thấy bài thơ này cho tôi mộtsức mạnh ngang tàng bạo ngược, hoặc có lẽ nó đã làm thức tỉnhcái sức mạnh ngang tàng bạo ngược đang ngủ say trong tôi

Có lẽ là thật, tôi tưởng tượng cặp đùi trắng mịn của nàng,tưởng tượng tôi bất ngờ tấn công :

Trên thân thể người thiếu nữ đang loạng choạng

Một đôi cánh lớn đang đập mạnh, đôi màng chân đen đúaBao bọc lấy cặp đùi nàng, mỏ thiên nga cọ lên cổ nàngNgực của tôi áp sát lên bộ ngực yếu ớt của nàng Còn cô gáikia thì bàn tay bị sợ hãi làm cho run rẩy, sao còn sức lực để đẩycon vật lông trắng toát ra khỏi người mình? Thân thể nàng ngãxuống thảm cỏ tim đèn trắng toát Chỉ còn cảm nhận được tiếngtim đập kỳ lạ

Trang 32

Mặt tôi lại càng đỏ hơn:

- Sao anh không làm mà cứ đẩy cho em?

- Con bé này không giống với loại gái bình thường, cậu xem,

nó dám ra ngoài một mình như không có chuyện gì thế kia Cậuthử xem có đứa nào làm gái mà giống nó không? Tôi dám chắc

nó không thèm để mắt đến loại đàn ông như tôi đâu, nhưng cậuthì khác, chắc chắn là được

Chủ quán vừa nói vừa nhìn chăm chăm vào thân thể cô gáixinh đẹp kia

Tôi trầm ngâm không nói gì

Tối hôm đó, tôi vừa về nhà đã chạy vào lục tung thư phòngcủa bố để tìm cuốn giải thích thơ của Yeats Sau đó tôi mới pháthiện, thì ra Yeats viết bài thơ này để giải thích cho bức danh họaLeda và Thiên Nga của Leonardo Da Vinci Tôi đang lật tìm thì

bố tôi vào, hỏi tôi đang làm gì Đột nhiên tôi cảm thấy mặt mìnhnóng lên, không biết nên trả lời thế nào Cuối cùng tôi nói:

- Con muốn tìm một tập tranh của Leonardo Da Vinci xemthử

Bố không nói gì, cũng không đưa sách, mà chỉ cho tôi một đĩaCD:

- Bên trong có tất cả các bức danh họa của châu Âu đấy!Tôi cầm CD về phòng, đóng cửa lại, mở máy tính lên, sau đóthì thấy ngay bức tranh đáng sợ kia: Hình tượng Leda lõa thểchiếm cả phần giữa bức tranh, tay phải ôm lấy cổ thiên nga Thânthể nàng đầy đặn, trên mặt nở một nụ cười mỉm bí ẩn nhưMonalisa Thiên nga mở rộng cánh bên phải ôm chặt lấy Leda,ngửa cổ lên như muốn hôn nàng, gương mặt bẽn lẽn của Ledanghiêng sang bên phải Bối cảnh phía sau là một tòa phế tích cổ

Trang 33

đại màu sẫm, càng làm tôn lên thân thể trắng mịn màng như ngọccủa người đẹp trong truyền thuyết.

Bức tranh đã làm tôi rung động một cách triệt để Thân thểmười tám tuổi hừng hựng sức sống hầu như không có sức phảnkháng Nhục thể của Leda đang mê hoặc tôi, còn tư thế của nàng

và thiên nga thì làm tôi ngây ngất Phần dưới của tôi bắt đầu cứng

đơ, đầu óc như muốn nổ tung Bên cạnh bức tranh còn có mấycâu giải thích Tác giả ca ngợi khát vọng và sự theo đuổi của conngười với tình dục, đồng thời tuyên cáo cho chủ nghĩa cấm dụcbạo ngược đang thống trị thời trung cổ biết rằng: hoạt động giaophối của nhân loại là chuyện hết sức hiển nhiên Tôi vẫn còn đang

mơ hồ, chưa hiểu tại sao lại để Zeus biến thành một con thiên ngatrắng Điều tôi không hiểu nhất là, lẽ nào chỉ có Zeus mới cóquyền được biến thành thiên nga? Tại sao Leda không phẫn nộtrước hành động cưỡng dâm bất ngờ này, mà ngược lại còn mỉmcười và bẽn lẽn nữa?

Đây có phải là nguyên lý bất di bất dịch của trời đất haykhông? Vậy thì sự ham muốn của tôi với cô gái xinh đẹp kia cóđúng không? Tôi không hiểu Tôi cứ nghĩ mãi về cặp đùi đầy đặncủa cô gái lạ, len lén cho đĩa phim sex vào máy tính Về sau thìcàng quá đáng hơn nữa Không biết bạn có thích nghe hay không,nhưng tôi vẫn cứ kể nhé Nói không chừng bạn cũng vậy đó Đạikhái là ba giờ sáng, tôi đóng cửa sổ lại, sau đó cởi hết quần áo ra,đứng trước chiếc gương tủ quần áo tự ngắm mình Tôi nhìn cái

đó của mình thẳng dần lên, ưỡn ra phía trước, rồi bắt đầu làmtheo những động tác trên màn hình Tôi tưởng tượng mình biếnthành thiên nga, còn cô gái kia là nàng Leda xinh đẹp Thực ra thìmười sáu tuổi tôi đã bắt đầu lén lút nhìm ngắm thân thể mình sau

Trang 34

lưng bố mẹ rồi Tôi cảm thấy chỗ ấy của mình rất nóng, rấtnóng Lúc đầu, tôi còn nhúng nó vào nước đá nữa Về sau thì tôibắt đầu thủ dâm Đến giờ thì tôi đã trở thành một chuyên gia thủdâm dạn dày kinh nghiệm Tất cả những thứ đó tôi đều học ở trênđĩa cả Nói thực lòng, thủ dâm rất là sung sướng.

Ngày hôm sau tôi lại đến đó, nhưng cô gái ấy không xuất hiện.Tôi chợt thấy hơi hoảng hốt Tôi ở quán bia đến tận lúc mặt trờilặn mà vẫn không thấy cô xuất hiện Tôi không thể ngồi đây mãiđược, chủ quán bia đã ra mắng cho tôi một trận Anh ta bảo rõràng là tôi thèm muốn chết mà cứ khăng khăng nói không Cuốicùng tôi đành lết khỏi đó mà lòng không muốn chút nào.Ngày thứ tư, tôi lại đến đó lần nữa Chủ quán bia nói:

- Sao hả, không chịu được nữa phải không? Để tôi dắt mốicho nhé?

Tôi lắc đầu:

- Em không cần

Nhưng về sau lại hỏi:

- Những người đàn ông đến Bách Lạc Môn tìm cô gái ấy cóphải đều rất nhiều tiền phải không?

Trang 35

căng thẳng Một lát sau, cô gái đột nhiên đi vào quán bia, làm tôicăng thẳng đến mờ cả đầu óc, tưởng rằng nàng vào đây kéokhách Nhưng không, nàng ngồi xuống một chỗ cách tôi không

xa lắm, gọi một tách cà phê, rồi nhâm nhi từ từ Đàn ông trongquán bia đều nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống Quả thực lànàng quá đẹp Nhưng dù bị nhìn như vậy, nàng vẫn hết sức tựnhiên, thi thoảng vẫn liếc mắt nhìn tôi

Chủ quán bia đi tới nói:

- Cậu em, cậu không đi tìm nó, nó lại đến tìm cậu trước kìa!Tôi bỗng cảm thấy chán ghét kinh khủng Cái loại đàn bà ấy!Tôi liếc nhìn một cái, rồi đeo kính đen bỏ đi Sau khi về nhà, tôilại cảm thấy hối hận Loại đàn bà ấy thì có sao chứ? Bây giờkhông phải rất thịnh hành chuyện tình một đêm sao? Ở bên cônàng một đêm cũng tuyệt lắm chứ, chỉ cần không để lại tên họ làđược rồi, người khác làm sao biết được?

Khi tôi tỉnh lại thì đã là gần trưa ngày hôm sau Ăn cơm trưa,tắm rửa sạch sẽ xong, tôi lại ra ngoài đi dạo lang thang Khônghiểu sao, cuối cùng tôi vẫn đến quán bia của tay mới ra tù kia.Vừa mới vào cửa, chủ quán đã chạy ra cười cười nói:

- Cậu em, cậu thật có diễm phúc! Hôm qua cậu vừa ra khỏicửa thì con bé kia đã hỏi thăm về cậu rồi

Tôi giật mình đánh thót, vội vàng hỏi:

- Anh có nói gì không?

- Tất nhiên là không, nhưng tôi cũng nói mấy câu Chỉ bảo làcậu ở đây ngắm nó đã nhiều ngày nay rồi, nhớ đến nỗi mất ăn,mất ngủ À, tôi còn kể là cậu đã vào đại học, nhưng trường đạihọc nào thì tất nhiên là tôi không cho nó biết Đấy, chỉ có chừng

ấy thôi

Trang 36

Tôi cười cười ngồi xuống Chủ quán bảo người mang bia tới,rồi ngồi xuống đối diện với tôi, nói:

- Chú em, đến lúc này thì đại ca phải nhắc nhở chú mấy câu.Cậu phải liệu mà giữ lấy thân, đừng để lật thuyền trong cống rãnhnhư anh chú đây Con bé ấy không đơn giản đâu

Tôi có một tật xấu, ấy là cực kỳ ngoan cố Người khác càngnói không được thì tôi lại càng cố làm cho bằng được Mọi ngườinói là được thì tôi lại chẳng buồn đụng đậy chân tay Thế nên,mấy câu này của chủ quán bia đã kích thích sự hứng thú vẫncháy âm ỉ trong tôi từ bao lâu nay

Khoảng hơn một tiếng sau thì cô gái xinh đẹp ấy lại xuất hiện.Hôm nay cách ăn mặc, trang điểm của nàng rất quyến rũ, phongcách quý phái, trên tay còn cầm một chiếc sắc da rất đẹp nữa.Nàng chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi quay người bước đi làm tôi ngồitrong quán bia bần thần vì thất vọng Tôi nghĩ, có lẽ hôm naynàng phải đi đâu làm việc rồi, thực ra nàng chẳng có hứng thú gìvới tôi cả Nhưng tôi vẫn cứ không thể rời mắt khỏi nàng Nhữngđường cong trên thân thể nàng vô cùng quyến rũ; đàn ông trênphố cũng giống như tôi, đều bị nàng hút mất hồn, người nào điqua cũng phải ngoảnh đầu lại nhìn mối họa đang uyển chuyểnbước đi kia

Nói thực một câu, tôi rất muốn miêu tả nàng đẹp hơn chútnữa, đáng tiếc là tôi không làm được Nàng có rất nhiều điểm màvăn tự hay lời nói không thể nào miêu tả nổi, đặc biệt là trong nỗinhớ dài dằng dặc của tôi, nàng lại càng đẹp hơn bội phần, đẹp đếnnỗi sẽ làm tan nát trái tim của không ít kẻ si tình Khi tôi miêu tảnàng với người khác thì lúc nào cũng cảm thấy mình tả rất hay,nhưng sau đó lại nhận ra rằng mình chỉ miêu tả được một mặt

Trang 37

nghiêng và một số đặc điểm không lấy làm nổi bật lắm của nàng.Tôi có làm thế nào cũng không thể hình dung được bầu khôngkhí lơ lửng tồn tại xung quanh nàng Một người đi tới đâu cũngđều mang theo bầu không khí của riêng mình, tôi nói vậy đúngkhông? Hôm nay, tôi chỉ miêu tả một cách giản đơn hình bóngthoáng hiện lên kí ức tôi mà thôi Có những lúc, khi tôi ôm ngườicon gái khác trong lòng, nàng lại đột nhiên hiện ra trước mắt, vàlúc đó, tôi phát hiện nàng cực kỳ xinh đẹp, nhưng cũng có khi lạichẳng ra sao Nói riêng với các bạn, tôi miêu tả nàng như thế cóthể cũng hơi khoa trương một chút, hơi mỹ hóa nàng lên mộtchút Trên thực tế, rốt cuộc nàng có đẹp như tôi nói hay khôngthì tôi cũng không thể khẳng định Trong lòng tôi, hình ảnh nàng

đã được chắp thêm đôi cánh tưởng tượng, tùy theo tâm trạng và

tư tưởng của tôi mà biến đổi luôn luôn Ý của tôi là, bất cứ sựmiêu tả nào cũng đều là hư cấu cả, có lúc bản thân hiện thựccũng mang nặng tính hư cấu Ví dụ như, tất cả những gì tôi kểcho các bạn nghe đều là từ góc độ và cảm nhận của riêng tôi, nếunhư dùng góc độ và cảm thụ của người chủ quán bia thì có lẽ sẽ

ra một câu chuyện hoàn toàn khác Đương nhiên, nếu từ góc độ

và cảm nhận của nàng mà kể chuyện thì có trời mới biết được, nó

sẽ ra cái giống gì! Thôi, gác lại đó đã, càng nói lại càng khó hiểu,tôi cứ kể chuyện tiếp thì hơn

Đang nói đến đoạn nàng biến mất khỏi tầm mắt của tôi, lúc ấytôi rất muốn ra phố ngăn nàng lại, nhưng không có dũng khí Tôivẫn chưa yêu ai bao giờ, cũng chưa tiếp xúc nhiều với một ngườiphụ nữ nào khác ngoài mẹ tôi Tuy trong trường có rất nhiều bạn

nữ thầm thương trộm nhớ tôi, nhưng cũng chỉ là yêu thầm màthôi Phải nói rằng, tôi là một đứa tương đối bảo thủ

Trang 38

Tôi thất vọng, uống một hơi hết chai bia, trong lòng băn khoăn

tự hỏi, không biết chủ quán bia nói có đúng không, có đúng lànàng đã hỏi thăm về tôi không? Tôi ngước mắt về phía quầy bar,định kiếm tay chủ quán nói chuyện, không ngờ lại nhìn thấy nàng,liền vội vàng quay đầu lại Chỉ một cái liếc nhìn nhưng cũng đủnói cho tôi biết, nàng đang đi về phía này Tất cả mọi người trongquán bia đều nhìn nàng, còn nàng thì cứ hờ hững như không

- Chỗ này có người ngồi không? Nàng lên tiếng hỏi tôi trước.Tôi vội liếc trộm nàng một cái Trời ơi, đẹp quá Trong mắtnàng ánh lên một màu nâu, không, phải là ngũ sắc mới đúng, tôicũng không rõ lắm Giọng nói của tôi trở nên lắp bắp:

- Không, không có!

Thật mất mặt, có mấy chữ mà cũng không nói cho nên hồn.Tôi cố ý làm ra vẻ thành thục, chầm chậm đưa mắt nhìn ra bênngoài Tôi cảm thấy nàng đang nhìn mình chăm chú, tôi nghetiếng nàng gọi cà phê Chủ quán vẫn đứng sau lưng nàng từ nãygiờ

- Chỗ này rất hay, phong cảnh bên ngoài cũng rất đẹp.Nàng nói

Tôi quay lại nhìn nàng, nhận ra không phải nàng đang nhìnmình, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu

- Ngày nào cậu cũng ngồi đây à?

Tôi không muốn nhìn nàng nữa, nhưng cảm thấy như vậykhông lịch sự, nên lại ngước mắt nhìn nàng Lần này thì nàngmỉm cười với tôi Tôi nói:

- Sao chị biết?

- Tôi nhìn thấy mà Nhà tôi ở đây, ngày nào cũng ra ngoài dạophố Cậu không có chuyện gì làm à? Nàng lại hỏi

Trang 39

- Tôi không muốn làm, dù có chuyện gì cũng chẳng muốnlàm.

Tôi đáp

- Tại sao?

Nàng mỉm cười hỏi Đôi mắt nàng rất to, sâu thẳm một màunâu hạt dẻ, mỗi khi mỉm cười, trong đôi mắt ấy lại ánh lên nhữngtia sáng ngũ sắc Tôi chưa từng thấy đôi mắt nào đẹp như vậy.Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó, nhưng dù sao cũng đãbình tĩnh hơn lúc đầu rất nhiều Tôi nói:

- Bởi vì không có gì đáng để tôi làm cả

- Ồ, vậy có thể cho tôi biết chuyện gì mới đáng cho cậu làmkhông?

Nàng cười cười, rồi tiện thể đảo mắt một vòng nhìn nhữngngười xung quanh Tôi cũng nhận ra hình như hầu hết mọi ngườitrong quán bia đều đang nhìn chúng tôi

- Không biết nữa, nói một cách chính xác là tôi cũng đangmuốn biết điều đó

Tôi gượng cười đáp

- Nghe nói cậu đỗ đại học rồi?

- Vậy cậu có định vào trường không?

Trang 40

Nàng vừa cười vừa nói Hình như nàng cảm thấy vấn đề nàyrất lý thú thì phải.

- Đây vốn là vấn đề của Hamlet, không ngờ tôi cũng gặp phải

Có điều, tôi không ngu như Hamlet, tôi sẽ không cố nghĩ làm gì,sống như vậy mệt lắm

Tôi nói

- Thế đáp án của cậu là gì? Nàng tò mò hỏi tiếp

- Không có đáp án Đến lúc ấy hãy hay

Tôi cười đáp

Nàng cũng bật cười Khi nàng cười, trên má hiện ra hai lúmđồng tiền, nhìn rất đáng yêu

- Vậy cậu cứ ngồi ở đây nghĩ gì thế?

Từ đầu đến cuối nàng vẫn mỉm cười

- Cái gì cũng nghĩ hết Nhìn thấy cái gì thì nghĩ cái đó.Tôi nói

- Nhìn thấy cô thì liền nghĩ về cô

Không biết từ lúc nào chủ quán bia đã đến cạnh tôi, anh ta nóitiếp:

- Mấy ngày nay, ngày nào nó cũng nhớ cô đấy

Nàng cúi đầu cười khúc khích:

- Tôi có nhớ người ta cũng vô dụng, người ta đâu có để mắttới tôi, nhưng cậu thì khác à nha

Ngày đăng: 09/04/2016, 19:26

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w