1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Scandal đình đám - An tư nguyên

734 396 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 734
Dung lượng 2,13 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Cô ngước mắt nhìn chủ nhân lời nói, giật mình nhìn thấy côgái bên cạnh Tùy Trần không còn kiên nhẫn đứng lên, giầy caogót tinh tế giẫm lên thảm dày, làm nổi bật lên cặp đùi trắng ngần.Qu

Trang 3

Mục lục

Giới thiệu nội dungChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16

Trang 4

Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36

Trang 5

Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56

Trang 6

Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76

Trang 8

Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21

Trang 9

Giới thiệu nội dung

Cô là một người mẫu trẻ, chân ướt chân ráo bước vào nghềvới ước muốn nổi tiếng để được hang vạn người biết đến Nhưngthực tế thì có rất nhiều chuyện bất ngờ lien tiếp xảy ra,scandal thay nhau xuất hiện

Một lần, vô tình nhìn thấy màn trình diễn “tình ái” sống độngcủa một nam thần tượng đang nổi và một nữ tổng biên tập thờithượng “Cô muốn bao nhiêu tiền để bịt miệng lại?”

“Tin tức của cô tôi có nghe, hay là tôi giúp cô nổi tiếng để bịtmiệng nhé!”

“Tôi cóc cần Chúng ta thân thiết lắm sao? Anh hiểu tôi đượcbao nhiêu? Đại vương trai bao, lợi dụng quy tắc ngầm để nổitiếng! Nói để anh biết, cho dù anh cho tôi bao nhiêu tiền cũngkhông bịt được miệng của tôi Chuyện xấu xa của hai người tôinhất định sẽ nói ra Nhất định như thế!”

Khi người mẫu trẻ vì sự sinh tồn rưng rưng đáp ứng giaodịch, trở thành nữ chính trong vở kịch cẩu huyết:

“Tôi chỉ cần mười phút Xin hãy lắng nghe tiếng lòng củanhững người sống dưới đáy của xã hội này.”

“Ủa, lần trước không phải cô rất dữ dằn sao?”

“Lần trước là tôi nói đùa, sợ cuộc sống của anh quá nhàmchán đó mà Anh là người độ lượng, hãy chừa cho tôi một conđường sống đi Đừng đuổi cùng giết tận được không, như thế sẽtổn thọ đó!”

“Cô đang nguyền rủa tôi sao?”

Trang 10

“Làm sao tôi dám chứ Tôi chỉ rủa thầm trong lòng thôi

Ôi, không phải! Lần trước tôi chỉ nói nhảm thôi, sao tôi dámmang chuyện của anh nói ra ngoài chứ! Anh là người có địa vị,chỉ cần vài câu đã khiến kẻ nhỏ bé này phải cùng đường rồi .”

“Có hứng thú làm giao dịch không?”

“Tôi không bán thân."

“Tôi cũng không có hứng thú với chuyện đó!”

“Tôi không bán lòng tự trọng”

“Cô có tư cách mặc cả à?”

“ Giao dịch gì?”

Trang 11

"Hứ, không phải là người mẫu thôi sao, có cần đến mức nhưvậy không ."

"Sai! Là ở trên màn ảnh lớn siêu việt!"

"Lại nói, nghe nói anh có thể nổi nhanh như vậy, toàn bộ đềudựa vào chủ biên tạp chí lúc đầu cho anh làm người mẫu trangbìa?

Tốt, giống như người chủ biên kia rất lợi hại vậy, rất nhiềungười đại diện cũng phải nhìn sắc mặt cô ta."

"Cô nói Đỗ Ngôn Ngôn? Xí, hôm nay tôi nghe người bên đàiVIP nói, bạn trai Đỗ Ngôn Ngôn thay cô ta đặt một phòng xa hoa

ở khách sạn chúng ta trong một thời gian dài

Cô ta lợi hại cái quái gì chứ, nếu tôi phải nói, thì là sau lưng

cô ta có người đàn ông lợi hại chống đỡ Bọn họ đều có vô sốphụ nữ bên người

Thật tốt, trang phục đẹp đẽ bằng người là có thể gả vào trongnhà giàu, áo tới chỉ việc duỗi tay, cơm tới thiếu phu nhân chỉ việc

há mồm, dáng vẻ như vậy không giống chúng ta bận tối tăm mặtmày - cực kỳ mệt mỏi."

"Cũng không phải tất cả đều như vậy, cô đừng cho tất cả ai

Trang 12

"Phải ha, nói như vậy Tùy Trần của các cô cũng có khả năng

là bị chủ biên tạp chí nào đó bao dưỡng sao?"

"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Anh Tùy Trần làgần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn đấy!"

Hai cặp mắt đồng loạt nhìn về phía góc

Nơi này có người đứng lúc nào? !

Đó là một cô gái vóc người cao gầy – duyên dáng, mặc áorộng thùng thình màu xám tro, kết hợp với quần màu đen bútmáy

Chân đi giày cao gót, đeo kính râm che hết nửa khuôn mặt,sắc mặt rất tái, ngay cả môi cũng không có chút huyết sắc Hình tượng này khiến hai nhân viên khách sạn sinh ra cùngmột nghi vấn hết sức ăn ý - - - cô ấy là người sao?

" Phiền toái, nhường đường một chút."

Không rõ cô mở miệng nói chuyện giống như sinh vật nào,

Trang 13

âm thanh mềm mại lại dễ nghe, nhưng nghiến răng tạo ra tiếng

“kẹt, kẹt”, làm cho người khác vô cùng sợ hãi

Hai người liếc nhìn nhau, lặng lẽ di chuyển bước chân,nhường ra một lối đi

Hình dáng nhỏ gầy kia siết chặt hai nắm đấm, nhìn khôngchớp mắt lối đi giữa hai cô gái

Cửa thang máy ở sau lưng cô từ từ đóng lại, phía sau cửa làhai người vẫn đang tâm niệm về bộ phim mới đỉnh cao của oppaTùy Trần, cô gái chớp chớp mắt vài cái, bỗng nhiên hét to, vươntay, run rẩy chỉ vào bóng lưng kia, "Cô, cô cô cô Thành,Thành Đản, cô chính là cái đó - quy tắc ngầm giành được đạingôn (phát ngôn), Thành Đản, A! Là người sống!" Tiếng thét chóitai xuyên qua cửa kính đã khép của thang máy, lọt vào trong taiThành Đản, cô cắn răng chặt hơn

Không sai, cô chính là Thành Đản, là người sống, phải khôngngười chết!

Cho nên những lời như thế xin đừng nói trước mặt cô, cái gìcũng không biết lại tự cho là đúng lại bình luận linh tinh, đó làchuyện đáng ghét nhất!

Cho dù là vì nhấn mạnh gia thế oppa Tùy Trần vĩ đại, cũngkhông nên tạt lên trên người cô nước bẩn chứ

Càng nghĩ càng giận, ra khỏi thang máy, mỗi bước đi củaThành Đản đều nặng nề, cho dù là giẫm lên trên thảm dày, cũng

có thể nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn

Một lúc lâu sau, cô dừng trước phòng số 1605, hít một hơithật sâu, cố gắng hồi phục tân trạng, móc ra thẻ mở cửa phòng.Tựa như trở lại nhà của chính mình, cô đạp văng giầy cao gótsang một bên, xuyên qua phòng khách xông thẳng về phía phòng

Trang 14

Lúc nào Thành Đản cũng mê tín, cho rằng đi ngủ là có thểthoát khỏi số phận, cho nên giờ khắc này, cô chỉ muốn ngủ mộtgiấc thật ngon, không để ý đến những lời đồn đại vô căn cứ kianữa, ngủ say như chết

"Ưmh Anh thật là hư Anh nói xem, nếu như

cô ta biết chúng ta ở trong căn phòng này làm loại chuyện nhưvậy, sẽ nổi điên chứ?"

Thật ngoài dự tính của cô, trong phòng ngủ, truyền đến mộtgiọng nữ, nũng nịu, mang theo tiếng thở gấp Đôi mày thanh túcủa Thành Đản nhíu lại, công ty PR chưa từng nói qua là sẽ cóngười ở cùng phòng với cô mà

"Có phải hay không lòng em quá tham, anh đã vì em mà điênrồi, còn không thỏa mãn sao?"

Không đợi cô làm rõ, một giọng nói khác vang lên Giọng nóingười đang ông cực kỳ rõ ràng, giọng nói khêu gợi, mỗi một âmcuối đều khiến cho người khác mơ tưởng viễn vông

Mà sự thật

Cô không cần suy nghĩ trong đầu, chỉ cần nhìn thấy tình cảnhtrước mắt cũng đủ để chứng minh đúng với tưởng tượng của cô,tất cả đều chân thật

Khắp phòng đều là kích tình, trong lòng Thành Đản là tiếngkêu sợ hãi, vẽ lên bức tranh không mấy hoàn mỹ dấu chấm hết.Đột nhiên một đội bảo an xông vào trong phòng, khiến chokhông khí chưa được trở lại bình thường lại rơi vào tình trạnggiằng co

Vừa nghe tin, quản lý chạy vội đến chiến trường phòng 1605.Sau đó chuyển sang phòng họp để bàn

Trang 15

"Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi, là khách sạn chúng ta không làmhết chức trách Bởi vì sáng nay người thay Đỗ tiểu thư bao cănphòng này gọi điện đến báo, là hủy căn phòng này đi không đặtnữa, nhân viên cũng chưa kịp thời báo lại cho Đỗ tiểu thư, đãđem căn phòng này giao cho khách khác, nên mới có hiểu lầmnhư thế Khiến khách hàng bị quấy rầy như vậy, chúng tôi đồng ýbồi thường ."

Quản lý khom lưng, cúi đầu nói lời xin lỗi, thanh âm tràn ngậpbên tai, nhưng Thành Đản cũng không rảnh mà nghe, cô vẫn như

cũ bị hoảng hồn chưa tỉnh lại, vừa nuốt nước miếng cho đỡ sợ,vừa vụng trộm nhìn người đàn ông kia

Anh ngồi ngay ngắn trên ghế sofa trong phòng họp, hai chânbắt chéo, không nói câu nào, ưu nhã ngồi thưởng thức cafe

Đó là khuôn mặt rất đẹp, mày rậm như mực, mắt đen thâmthúy giống như nước xoáy, không cần tốn nhiều sức mà vẫn hútngười khác vào đó, sống mũi không chỉ cao thẳng, mà còn khôngthể bắt bẻ cánh mũi, môi đỏ như anh đào, khiến cả khuôn mặtcàng them nổi bật, đáng tiêc bao quanh người anh là khí lạnhkhiến cho người khác không dám đến gần

Hấp dẫn Thành Đản nhìn lần nữa, không chỉ là bộ dạng hoàn

mỹ của đối phương, mà hơn nữa là vì

Cô quay đầuthu hồi tầm mắt, chán nản vỗ trán Nghiệt duyên,nhất định là nghiệt duyên, tại sao lại gặp gỡ anh chứ?

Mới vừa rồi, cô gái kia hình dung anh là gì? Gần bùn màchẳng hôi tanh mùi bùn?

Hừ! Căn bản anh chính là một cái đầm bùn, cho nên ban ngàyban mặt dám làm chuyện như vậy!

"Tùy Trần, anh ở lại giải quyết tốt hậu quả, em không hy vọng

Trang 16

chuyện ngày hôm nay sẽ có nhiều người biết đến."

Suy nghĩ của Thành Đản bị một giọng nữ ngang ngược cắtđứt

Cô ngước mắt nhìn chủ nhân lời nói, giật mình nhìn thấy côgái bên cạnh Tùy Trần không còn kiên nhẫn đứng lên, giầy caogót tinh tế giẫm lên thảm dày, làm nổi bật lên cặp đùi trắng ngần.Quần áo ngắn tũn, hoa văn màu xanh, bên trên là áo ngực, dưới làváy ngắn, kết hợp với đai lưng bản to, khoe ra sự xa hoa, thanhình cũng không coi là cao nhưng hiện lên khí thế bức người,giống như mọi người đều thấp bé trước cô ta, ít nhất nó làm choThành Đản có cảm giác như vậy

Cũng chính là cao cao tại thượng như vậy, thực ra cũng khiếncho Thành Đản trong một khoảnh khắc nhớ đến than phận củacô

- - Đỗ Ngôn Ngôn, chủ biên nổi tiếng của FashionMagazine《 nam style 》

Trùng hợp chính là để cho Tùy Trần tiến thân vào tạp chíhạng nhất “nam model”

Cho nên, nói anh bị chủ biên tạp chí bao dưỡng, “Tiểu bạchkiểm”, cũng không phải là không có căn cứ?

Sau khi ý thức được việc này, một lần nữa Thành Đản nhìn

về phía Tùy Trần, ánh mắt tràn đầy khinh thường Thấy anh gậtđầu một cái, giống như không để ý đến ánh mắt của mọi ngườinhìn anh, khi anh bị một người phụ nữ vênh mặt - hất hàm saikhiến, mà những chuyện như vậy thường ảnh hưởng đến tônnghiêm của một người đàn ông, cô xem thường không một chútche giấu

Trắng trợn khinh thường, tất cả đều bị Tùy Trần thu hết vào

Trang 17

trong mắt, anh con bĩu khóe môi, hướng về phía vẻ mặt khó xửcủa người quản lý, phất phất tay, "Không có việc gì rồi, tôi muốnnói chuyện một mình với vị tiểu thư này."

Đợi đến khi quản lý thức thời biến mất, trong phòng họp lạithanh tịnh như cũ, anh đặt tách cafe xuống, nhìn về phía ThànhĐản

Mặt không chút thay đổi chính là của anh vẻ mặt, từ đầu đếncuối, đắp ở trên mặt anh tầng kia băng không có chút nào cáikhe, lộ ra khí lạnh um tùm

Mặc dù như thế, lễ số lên, Thịnh Đản còn là trở về anh mộtđạo sẩn tiếu

"Thịnh Đản vậy sao?" Anh buông ra căng thẳng bờ môi.Vẫn lãnh đến lòng người khảm dặm ngữ điệu, khiến ThịnhĐản giật thót mình, vẫn như cũ duy trì chút lễ phép đầu

"Muốn bao nhiêu phí bịt miệng ?" Chuyện như vậy anh cũngsớm đã không phải lần đầu tiên xử lý, hàn huyên khách sáo quátrình đại khái có thể tỉnh lược, trực tiếp đàm phán tiết kiệm đượclẫn nhau thời gian mới tương đối quan trọng

Trang 18

Lạnh lẽo tiếng nói giống như chuôi lưỡi dao sắc bén loại, hunghăng đâm vào Thịnh Đản xương sườn mềm.

"Thật ra thì như ngươi loại này người ta nói lời nói, chưa chắc

có người sẽ tin Cho nên, thừa dịp ta còn có kiên nhẫn trước,ngươi tốt nhất quyết định nhanh một chút, dã tâm đừng quá lớn,

hư hỏng hoàn toàn không có hứng thú, nhưng ngươi đem ta làmphát bực rồi ! Nói cho ngươi biết, mặc kệ ngươi cho ta bao nhiêutiền cũng ngăn không được miệng của ta, loại này người khôngnhận ra chuyện xấu xa ta nhất định sẽ thống xuất khứ, nhất địnhsẽ!"

"A." Nghe vậy, anh xuy ra một tiếng ngụ ý không rõ cười,đứng lên

Trên khí thế không thể thua! Thịnh Đản ép buộc mình ngẩngđầu ưỡn ngực, cặp mắt trợn tròn, chớp cũng không chớp, nhìnhai tay anh nghiêng cắm ở trong túi quần, đi từng bước mộthướng cô

Trang 19

Tây trang màu đen đối với người đàn ông mà nói, vẫn luôn là

an toàn nhất ăn mặc, nhưng là không có thể tị miễn rơi tục.Nhưng anh đó là có thể xuyên ra không đồng dạng như vậymùi vị, màu xám tro cổ áo của thiết kế, đã tăng thêm quần áokhuynh hướng cảm xúc, ở dưới kia màu trắng lập lĩnh áo sơ mi bịtràn đầy kim loại thùy trụy cảm dây chuyền cố định trụ

Bỏ qua một bên thành kiến, không thể không thừa nhận, anhchính là trời sanh vóc người, bẩm sinh thuộc về tú trường phongcách

-_-||| Kỳ lạ rồi, loại thời điểm này, cô vẫn còn có tâmtình thưởng thức vóc người của anh

Anh mỗi đến gần một tấc, Thịnh Đản đã đi xuống ý thức lui

về phía sau một bước

Cô cho là mình chọc giận người đàn ông này, thậm chí cho làanh sẽ không có phong độ động thủ

Nhưng kết quả, anh chỉ là mở ra chân dài, từ bên người cô sátqua, lần lượt thay đổi trong nháy mắt, bước chân anh cũng khôngchậm lại, phần môi chui ra một câu Lãnh Ngôn, "Vậy thì thử nhìnmột chút."

Trang 20

Chương 2

Thử nhìn xem?

Hiện tại đối với Thành Đản mà nói, mỗi ngày cuộc đời của côđều như “ngựa không ngừng vó” (tiến tới không ngừng).Cùng công ty đại diện tranh cãi về hợp đồng, bây giờ vẫnđang trong thời gian thụ lý, nhưng hiện tại, cô đã thành côngkhông có người quản giống như đứa con hoang

Thật may là có bạn tốt làm việc ở công ty PR, thỉnh thoảng sẽsắp xếp một ít việc cho cô, để cho cô chí ít cũng không đói chết.Nhưng! Con đường sống duy nhất này, lại bị Tùy Trần pháhỏng

"Lục Y Ti, có thể làm phiền cô lặp lại những lời nói vừa rồimột lần nữa được không." Đôi mắt Thành Đản híp lại, có chúthoài nghi có phải mình nghe lầm hay không, thực sự muốn xácnhận lần nữa

Ngồi ở phía đối diện cô, Lục Y Ti mang vẻ mặt bất đắc dĩ,những phương diện khác không giúp được cô, nhưng vẫn có khảnăng lặp lại lời nói vừa rồi một lần nữa, "Nghe nói Tùy Trần, tuyrằng anh khó chung sống, nhưng mà rất biết điều, chưa bao giờkết thù chuốc oán với bất kỳ ai Với thân phận của anh ấy, thếnhưng lại tự yêu cầu tất cả thành viên công ty PR cô lập cô, tôi

cố gắng giải thích một chút, nói cho đến cùng là cô đã đụngchạm vào người phụ nữ của anh ấy, không khác gì đi đào phần

mộ tổ tiên? Haiz, lần này tôi cũng hết cách rồi, ông chủ củachúng tôi không dám đắc tội với Tùy Trần tôn quý, cho nên

Trang 21

Tôi không thể cho cô làm việc ở đây nữa."

— Ầm

Đuôi lông mày Lục Y Ti bất an đến mức run run, trố mắtđứng nhìn Thành Đản vì tức giận mà ném cái ly tinh xảo, bỗngchốc đứng dậy, đằng đằng sát khí

"Đắc tội anh ấy? Loại người giống như tôi có đức hạnh, phẩmchất, có khí thế tuổi trẻ sẽ đắc tội với loại người trừ hèn hạ ra thìkhông có chút đàn ông nào? Tại sao có người có tầm nhìn hạnhẹp như thế!" Cô chỉ thuận miệng nói một chút, hoàn toàn khôngnghĩ tới sẽ đem “chuyện tốt” của anh và Đỗ Ngôn Ngôn nói rangoài, anh có bao nhiêu thù dai, lại còn giở trò ra tay trước đểchiếm lợi thế

T T cô đã thê thảm như vậy rồi, còn muốn chặt đứt conđường sống của cô, muốn ép cô tự sát sao?

"Thành Đản Bình tĩnh ."

"Cô nhất định có cách lấy được số điện thoại của anh ấy đúngchứ, làm ơn lấy giúp tôi." Đúng, cứ như vậy đi, quan trọng là phảiđổi từ bị động thành chủ động

"Thành Đản, bình tĩnh, cô không đấu lại anh ấy ."

"Ai nói muốn đấu với anh ấy!" Bỗng nhiên khí thế Thành Đản

bị yếu đi, chán nản tê liệt ngồi xuống ghế, cái mũi chun lên, "Tôichỉ định đi cầu xin anh ấy tha cho tôi một con đường sống, mẹ tôitừng nói con gái không nên chịu thiệt trước mắt."

"Thành Đản, cô thật không có khí phách! Khi cần thiết nênquỳ xuống cầu xin anh ấy, dù sao dưới gối người phụ nữ không

có vật quý!"

-_-||| Rốt cuộc là ai không có khí phách?

Cho dù lúc đầu có số điện thoại, cũng không đại biểu cho việc

Trang 22

có thể dễ dàng hẹn gặp mặt một nhân vật lớn như thế, hơn nữatrước đó bọn họ còn có cừu oán sâu nặng.

Thành Đản rất không dễ dàng vượt qua nhân vật lợi hại - trợ

lý, mới nói chuyện được với anh, vừa mới tự giới thiệu, anh liềntrực tiếp ngắt điện thoại

Nếu con đường này đi không thuận lợi, cô chỉ có thể lại gọicho Lục Y Ti lần nữa

Vừa đấm vừa xoa, đe dọa thêm dụ dỗ, cuối cùng cô cũng lấyđược lịch trình mấy ngày của Tùy Trần

Trời không phụ người có lòng, rốt cuộc khi anh tham dự hoạtđộng của hội nghị Mỗ, phía sau hậu trường cô gặp được anh

"Tôi không rảnh nói chuyện với cô." Anh – nhân vật lớnnghênh ngang kiêu ngạo, một câu nói đã đập vỡ hy vọng của cô.Tinh thần hăng hái của Thành Đản nổi lên, đánh chết cũngkhông bỏ qua cơ hội hiếm có này, không để ý đến mình bị nhânviên làm việc lôi kéo, vượt qua tầng lớp trở ngại – ngăn cản,nhanh chóng nắm lấy góc áo anh, bộ dạng đáng thương nhìn anhchăm chằm, "Mười phút, em chỉ cần mười phút."

Anh khép lại cuốn tạp chí đang xem ở trên tay, tròng mắt rủxuống, quét mắt nhìn các đốt ngón tay đã trở nên trắng bệch của

cô, chán ghét đẩy ra

"Anh Tùy Trần, làm ơn, chỉ cần anh cho em mười phút, lắngnghe tiếng lòng của người sống dưới đáy xã hội." Cô vẫn khôngnản lòng, chắp tay trước ngực, thành kính van xin

"Ủa, lần trước không phải cô rất dữ dằn sao?" Một cỗ khó cóthể hình dung, cảm giác không hiểu xuất hiện, khiến Tùy Trần cóchút thích thú nghiêng người qua

"Lần trước em chỉ đùa chơi đó mà Em sợ cuộc sống của anh

Trang 23

quá nhàm chán, nên trêu đùa cho anh vui."

Cô trái lại rất có bàn bản Tùy Trần cười một tiếng chế giễu,nhìn những nhân viên làm việc phía sau, "Đi ra ngoài trước."Lời này đối với Thành Đản mà nói, giống như trên đoạn đầuđài Thượng đế đột nhiên ban lệnh đặc xá, cô không chút che giấu

mà nhẹ nhàng thở ra, lộ ra dáng vẻ tươi cười

Răng sáng trắng, nụ cười sáng ngời, thành một người rực rỡ,bức thẳng đến con ngươi của Tùy Trần

Anh ngẩn ngơ trong chốc lát, bộ dạng cô cười rộ lên cực kỳđơn thuần - vô hại, thế mà lại cố tình hãm hại anh như thế, "Nói,thời gian của cô không còn nhiều."

"Anh Tùy Trần, anh là người độ lượng, hãy chừa cho em mộtcon đường sống đi, đừng đuổi cùng giết tận được không, như thế

sẽ tổn thọ đó!”

"Cô đang nguyền rủa tôi sao?" Vừa nói, Tùy Trần vừa bận bịuthay quần áo

“Làm sao em dám chứ Em chỉ rủa thầm trong lòng thôi

Ôi, không phải! Chúng ta tạm thời gác lại ân oán cá nhân có đượckhông? Lần trước em chỉ nói nhảm thôi, sao em dám mangchuyện của anh nói ra ngoài chứ! Anh là người có địa vị, chỉ cầnvài câu đã khiến kẻ nhỏ bé này phải cùng đường rồi, không tốtlắm đâu .”

Tùy Trần không nhịn được ném tạp chí lên người cô, cắt đứtlời lẽ chính nghĩa của cô, "Bản tin trên tạp chí này cũng là do cônói nhảm sao?"

Trong nháy mắt, trong lòng Thành Đản có dự cảm chẳnglành, cô hoang mang quét mắt nhìn Tùy Trần, sau đó lập tức lật

mở tạp chí ra xem

Trang 24

—— Hẹn hò trong khách sạn , tình yêu chị em của Tùy Trần

bị vạch trần

Tiêu đề to như vậy đột nhiên đập thẳng vào tầm mắt củaThành Đản, vẻ mặt cô còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng gì, tronglòng đã không nhịn được lien tiếp than khóc, tại sao lại xui xẻonhư thế chứ!

"Tôi không cho là phí bịt miệng của tôi thấp hơn so với tạpchí này."

"Mặc kệ anh có tin hay không, việc này không phải do emlàm." Đây là vấn đề lớn, có liên quan đến phẩm chất con người,không phải cô hạ mình cầu xin vài câu là có thể xong chuyện.Thành Đản không có khí phách thu hồi lời nịnh hót lấy lòng, câyngay không sợ chết đứng nhìn thẳng Tùy Trần, biết rõ bây giờmình có trăm miệng một lời cũng không thể biện bạch được,nhưng cô vẫn cố hết sức phản bác lại

"Tôi phải tin cô thế nào đây?" Thời gian, địa điểm, nhân vật,tất cả đều trùng với thời điểm cô bắt gặp, thật rất khó để khiếnngười khác không nghi ngờ là chuyện này không phải do cô làm

"Anh cũng bởi vì chuyện này mà suy đoán rằng em làm, sau

đó vô cớ chặt đứt con đường sống của em?" Cô gắt gao trừngmắt nhìn người đàn ông này

Anh cũng không chịu yếu thế, trừng lại

Cứ tiếp tục trừng mắt nhìn nhau cũng không giải quyết đượcvấn đề, Thành Đản thở dài, phá vỡ tình thế bế tắc, "Vậy anhmuốn em làm thế nào? Đi tìm nhà báo giải thích hộ anh sao?"

"Cho phép cô có thể bồi thường."

"Bồi thường? Bồi thường thế nào? Tại sao lại muốn em bồithường anh? Người bị hãm hại là em, bây giờ người bị thiệt hại

Trang 25

nhiều nhất là em, là em đó."

Thật sự là cảm xúc thất thường, cô gái này lại rất dễ dàng bịkích động

Lông mày Tùy Trần nhíu lại, sửa sang lại áo vét, nhìn về phía

cô, nếu cô cái gì cũng biết rồi, vậy không bằng làm “vật” tậndụng, "Có hứng thú làm giao dịch không?"

"Em không bán thân!"

Anh buồn cười nhìn cô từ trên xuống dưới, không bình luận

mà chỉ lắc đầu, "Tôi cũng không có hứng thú với chuyện đó."

"Em không bán lòng tự tôn!"

"Loại này cô không có." Tự tôn? Nếu cô có loại này, thì saolại không có đạo đức mà bán tin tức cho tạp chí?

"Anh cũng đâu có, không có tự tôn của người đàn ông, mới

có thể cam chịu nổi tiếng với cái danh bị phụ nữ bao nuôi "

"Bây giờ cô không có quyền lựa chọn, cũng không có tư cáchmặc cả với tôi." Đôi mắt đen của anh trầm xuống, lông mày nhíuchặt lại, lạnh giọng cắt đứt lời nói của cô

Lời này, thành công khiến Thành Đản nhớ đến tình cảnh hiệntại của cô

Ừm, anh ấy nói đúng, cô không có tư cách kiêu căng, muốntrải qua cuộc sống người mẫu này còn rất dài, bây giờ cô chỉ cóthể phụ thuộc vào sắc mặt của người đàn ông này.Mẹ cô nói, côgái tốt phải biết xem xét thời cơ

" Giao dịch gì?" Tổng hợp lại đầy đủ các nguyên nhânkhách quan và chủ quan, Thành Đản đồng ý vô điều kiện

"Tôi có thể bỏ qua cho cô, nhưng mà cô phải tự khắc phụchậu quả, không cần cô làm nhiều, tôi cũng không muốn cô dính

Trang 26

líu quá nhiều vào chuyện này, cô chỉ cần ."

Trong khi nói chuyện, anh cũng thay quần áo xong Một bộtây trang màu trắng, nhưng cũng không lập dị, vóc dáng thon dàimặc bộ quần áo được cắt may kỳ công càng làm tôn lên vẻ đẹptinh tế - gợi cảm của anh, cổ áo được làm từ chất liệu ngọc trainhẵn bóng, tôn lên áo sơ mi hông nhạt bên trong, cách ăn mặcđơn giản, không có dư thừa bất kỳ trang sức nào, nhưng vẫn lộ

rõ vẻ anh tuấn hơn người

Vẻ ngoài quần áo chỉnh tề, không thế xoi mói

Nhưng môi mỏng mê người lại phun ra những lời nói khiếncho Thành Đản cảm thấy nghiêm trọng — —

Quả nhiên loại “hàng này” và Đỗ Ngôn Ngôn không phải đơnthuần là bạn bè trai gái!

“Hàng này” muốn làm “Tiểu bạch kiểm” bị bao dưỡng, nênmới hao tổn tâm sức giấu kín người ngoài!

Xin hỏi, không cẩn thận ăn phải loại thịt dê này lại tự rước lấymùi gây của loại thịt này, hành động điên rồ, cô có thể cự tuyệtsao?

"Quyết định vậy đi Mười phút nữa, cô có thể đi, đưa số điệnthoại cho trợ lý của tôi, tôi sẽ liên lạc lại với cô."

"T T ." Quả nhiên là không cho người khác conđường lựa chọn mà

Trang 27

Chương 3

“Hàng này” chẳng những sẽ tìm phụ nữ, mà ngay cả “đệ”cũng rất biết lựa chọn

Ừ, rốt cuộc cô cũng biết mình thua ở chỗ nào rồi

"Thật ra thì, Tùy Trần là một người đàn ông thối nát chânchính." Cô thành thục buộc tóc dài thành đuôi ngựa, lầm bầm lầubầu

Tiếng nói rất nhỏ, nhưng cũng khiến cho nhưng tiếng tranhcãi ồn ào bên tai ngừng hẳn

Chờ Thành Đản ý thức được mình đang nói cái gì, thì đã trễ,

vô số ánh mắt tràn ngập tò mò bắn về phía cô

"Ách ." Cô nuốt nuốt nước miếng, vốn muốn tính toánnghĩ cách thu lại những lời nói vừa rồi của mình, nhưng khôngbiết làm thế nào, càng nói càng không ổn, "Không đúng, ý của tôi

đó là, anh ấy không có hoàn mỹ như các cô tưởng tượng đâu.Tính tình lạnh nhạt khó nói chuyện, tự cho mình là đúng, lòng dạhẹp hòi lại thích thù dai, thủ đoạn trả thù thì ti tiện, nguyên nhântrả thù thì cực kỳ buồn cười Loại đàn ông như thế, rốt cuộc là

có cái gì hấp dẫn các cô Không cần đẩy, tôi còn chưa có

kể xong."

Bên cạnh chợt xô đẩy thật mạnh, Thành Đản không chú ýđến, giống như đang bị cô coi nhẹ, các cô còn nháy mắt ra hiệucho nhau

Vào giờ phút này, thứ duy nhất có thể làm cô hứng thú, chỉ

có phát tiết trút hết những bất mãn mấy ngày qua của cô, "Loại

Trang 28

đàn ông như thế kia, đáng giá lãng phí tài năng trên người các côsao, căn bản suy xét thì người đàn ông đó cũng chỉ là động vậtgiống đực mà thôi!"

"Thật xin lỗi, đính chính một chút, đối mặt với cô ngay cảnửa tuấn dưới của tôi cũng lười phải nghĩ đến đó."

" ." Thanh âm này có chút quen tai

Một loại dự cảm chẳng lành lần nữa hiện lên trong đầu ThànhĐản, theo kinh nghiệm mà nói, mỗi lần gặp Tùy Trần, dự cảmnày cũng sẽ đến

Cô máy móc quay đầu lại, khi tầm mắt chạm vào dáng ngườiphía sau, thì tuyệt vọng

-_-||| Thật đúng là Tùy Trần!

Chờ một chút, sao lại cảm thấy có chút không đúnglắm? "Tôi nói, Tùy Trần tiền bối, anh không ở phòng thay quần áosao?"

"Cho nên?" Anh thờ ơ hỏi ngược lại

" ." Cho nên tại sao anh lại xuất hiện ở đây? Mặc dùtính người của anh cực kỳ thối nát, cho dù có điên cuồng rìnhcoi, thì Thành Đản cũng không quá ngạc nhiên Nhưng là, rìnhcoi thì cũng nên che giấu đi chứ, có nhất thiết phải quang minhchính đại như thế không?

"Đi." Anh xoay người, nghiêng mặt sang bên gò má cô, hướng

về phía cô nhả ra hai chữ không có bất kỳ cảm xúc nào.Thành Đản lấy làm lạ

Đi? Đi tới đâu? Tại sao anh nó đi là cô phải làm theo?Một bụng đầy nghi hoặc và khó chịu mà không có cơ hội đểphát tiết, đợi đến khi cô lấy lại tinh thần, thì anh đã bước vàotrong phòng thay quần áo rồi

Trang 29

Thật là không cam lòng mà, nhưng tạm thời bây giờ, ThànhĐản không dám làm trái lệnh của anh.

Cô bị một đống người nhìn chằm chằm với ánh mắt yêu thích

và ngưỡng mộ, dùng sức cắn chặt hàm răng, tay dùng sức nắmthành quyền, bước theo hướng anh vừa đi

Cô thề, thề rất chân thành — — muốn nỗ lực, muốn hết khổ,muốn kết thúc cuộc sống phải phục tùng theo lệnh của anh nhưhiện tại! Đến lúc đó, cô sẽ chơi đùa anh, coi thường, khi dễ! Nhưng trước đó, cô chỉ có thể yên lặng chịu đựng.Cho dù Tùy Trần chui vào phía sau xe, hung hăng ném tờ báolên trên mặt cô, Thành Đản cnungx chỉ có thể hối hận sờ sờ chópmũi đau đớn – chua xót, vụng trộm liếc nhìn anh, thức thờikhông dám lắm lời, ngay lập tức lật tạp chí giải trí lên xem

Có thể thấy rõ, anh đang tức giận, có thể để cho cái người

“núi thái sơn có sụp trước mắt” cũng không quan tâm này phảitức giận, dễ dàng có thể nhận thấy không phải do nguyên nhângiá cố phiếu hôm nay trên thị trường không tốt? Cũng sẽ không

vì ban hành chính sách mới đối với thị trường nhà đất đi?Quả nhiên Tầm mắt Thành Đản quét đến mặt bìa củatạp chí với màu sắc bắt mắt, rất nhanh nhìn chăm chú vào góctạp chí

"Kia? Tôi được đăng trên báo này!"

Hưng phấn? Miệng của cô còn bao hàm chút phấn khích?Dựa vào cái gì? Tùy Trần quăng ra ánh mắt lạnh lung, nhìnchòng chọc, "Hình như chúng ta đang tạo xì căng đan."

"Vậy thì sao." Nhắc nhở rõ ràng như vậy, nhưng vẫn chưa thểlàm Thành Đản có cảm giác tỉnh ngộ, trong nháy mắt cô ngẩnngơ

Trang 30

"Tôi nên nói qua, trong lúc chúng ta tiến hành giao dịch,không cho phép cô và những người khác lan truyền xì căng đan."Mãi đến khi Tùy Trần chỉ rõ, cô mới một lần nữa lấy lại đượclực chú ý nhưng lại là trên tờ báo kia, cả kinh - sợ hãi rống lên:

"Tôi đè nén cái gì, sao có thể quá đáng như thế chứ? Tôi làm gì

có ai đến cũng không cự tuyệt, lại còn bắt cá hai tay! Cái gì mà

“chủ động tỏ tình, nói buồn nôn vậy”, leo lên xe người ta, cùngnhau đi vào khách sạn? Đúng là vớ vẩn!"

"Ừ, vì một số người muốn quay phim thử mà là người thếthân, đúng là rất quá đáng."

" Lời này của anh là có ý gì?" Từ trong miệng anhchưa bao giờ nói ra những lời dễ nghe, điểm giác ngộ này ThànhĐản vẫn còn, coi như đây là lời cay nghiệt cuối cùng đi!

Cô sẵng giọng, vẫn không thể đổi lấy câu trả lời của TùyTrần

Anh “hừ” lạnh, thu hồi tầm mắt, khởi động xe, chạy nhanh rakhỏi bãi đỗ xe

Giống như ngày đó cùng nhau ăn cơm, anh hoàn toàn không

có mở miệng giải thích mục đích của mình

Định mang cô đi đâu? Đi làm cái gì? Tất cả những chuyệnnày đều không nói rõ ràng, giống như cả cuộc đời cô đều bị anhsắp đặt vậy

Dù là như vậy, Thành Đản cũng không dám phát tiết ra ngoài,

cô sợ Tùy Trần, cho dù có nhiều khó chịu, cũng chỉ có thểphồng hai má lên, mặt hầm hầm ngồi ở chỗ phó lái

Kìm nén hồi lâu, cuối cùng, khả năng nhẫn nại của cô cũngbộc phát

Thịnh Đản "Vụt" xoay người, động tác rất nhanh, nhìn thẳng

Trang 31

Tùy Trần, gầm nhẹ: "Em vì quay phim thử đi tìm những người

đó, không sai Nhưng em tuyệt đối không có giống như trong báoviết là cùng họ đi khách sạn! Tùy Trần tiền bối, không cần dựavào những tin không có căn cứ này, mà dùng những ý nghĩ xấu

xa để định tội người khác! Em cũng danh dự của mình!"Mặc kệ cô rống được bao nhiêu lời lẽ chính nghĩa, Tùy Trầncũng bủn xỉn bố thí cho cô một cái nhìn

Anh chỉ chuyên chú nhìn tình hình giao thong trước mắt, thậtlâu sau, dừng xe trước cửa một nhà hàng, tắt máy, rút chìa khóa,mới híp mắt nhìn về phía cô

"Ta cũng có danh dự đó!" Rốt cuộc cũng nhìn thẳng rồi, haitay Thành Đản nắm chặt, không ngại phiền toái nhấn mạnh

"Xuống xe."

" ." Bản thân cô, không đáng được để ý, dùng hànhđộng để chứng minh, danh dự cô bị mất đi sẽ như thế nào.Tùy Trần chui ra khỏi xe, một tay chống lên mui xe, một taykhác chống lên ghế lái xe, quay đầu lại hít một hơi thật sâu Trêuchọc vào giới hạn của phụ nữ, thật đúng là phiền phức, để kếtthúc sớm loại giằng co này, ngữ khí của anh thoáng dịu xuống,

"Nếu tất cả mọi người có danh dự, lần sau đừng để tôi nhìn thấybản tin như thế này nữa, tôi không muốn chuyện gì cũng chưalàm mà đã bị mang danh là “cắm sừng”."

"Đây không phải là trọng điểm!" Trọng điểm là, cô chưa từnglợi dụng quy tắc ngầm để đạt được mục đích!

"Ừm, trọng điểm là, tôi có thể làm được chuyện gì, vậy thì tớinhờ vả tôi làm, tôi ghét nhất là loại phụ nữ gây phiền toái cho tôi."Câu nói rõ ràng vô cùng êm tai, nhưng từ trong cổ họng anh

ra lại gay gắt đến thế

Trang 32

Anh ghét loại phụ nữ như thế nào là chuyện của anh, tại saobắt cô cũng phải yêu thích?!

"A ." Chỉ bằng một câu anh thuận miệng nói ra, đãkhiến cho công ty PR phong sát cô, thậm chí còn khiến cho công

ty đại diện liệt cô vào danh sách đen Đối mặt với thế lực tàn ácnhư thế, Thành Đản cúi đầu, thấp giọng đáp một tiếng, thỏa hiệp,

mở cửa xe ra

Trang 33

Chương 4

Những lời nói đơn giản như vậy lại mang theo sắc thái đen tối,khiến cho người quản lý tiệm café ngượng ngùng

Bốn phía đầu tỏ ra vẻ đã hiểu, quản lý cũng càng tỏ rõ phẩm

vị, trong tiệm cứ chật ních người như thế, nhưng lại vô cùng yêntĩnh như cũ

Thành Đản không nhớ rõ năm mình mấy tuổi, hình như cũng

mơ mộng có một tiệm café như thế này

Kết quả, mơ ước rất đầy đủ, hiện thực lại rùng mình.Cuối cùng cô cũng hiểu được cái lịch sự tao nhã của một tiệmnhỏ khi khách qua đường là như thế nào, đó là thái độ hết sứcbực dọc, thậm chí còn muốn lật bàn của khách qua đường (lữkhách)

"Vị này chính là Thành Đản sao?" Ngồi đối diện anh là ngườiđàn ông trung niên xa lạ, dùng đôi mắt sáng quắc nhìn lên nhìnxuống đánh giá cô một lượt, mỉm cười vươn tay chào hỏi, "Xinchào, tôi là Phó Chủ Biên của《ICON》 Tùy Trần đã nói qua vớitôi, nói cô muốn tham gia quay thử phim Mặc dù ngày đó tôikhông ở đây, nhưng mà tôi sẽ dặn dò xuống dưới, cô chỉ cần bảođảm tiêu chuẩn bình thường, tuyệt đối không thành vấn đề."

"Chào ngài ." Thành Đản chậm chạp vươn tay nắm lấytay ông ta, ánh mắt không vui liếc về phía Tùy Trần

Khách quan mà nói, cô không thể không thừa nhận, nếu như

có thể làm bạn với Tùy Trần thì nhất định rất tốt, bởi vì anh gầnnhư vạn năng

Trang 34

Anh nói, chuyện gì anh có thể làm được, chỉ cần cầu xin anhlàm giúp.

Chiếu theo tình huống trước mắt mà xem, Thành Đản khôngkhỏi hoài nghi, còn có chuyện anh không làm được sao?Nhưng vấn đề bầy giờ là, bọn họ không phải bạn mà là kẻ thù,anh cho chút ngon ngọt cô liền cảm thấy ấm áp, ngược lại từ biểutình thay đổi rất nhỏ trên mặt anh, có thể đọc ra được đó là khinhthường

Là có đầy đủ lý do khinh thường sao? Giống như là nhà NguCông, cực khổ dời núi, kết quả là khi sắp hoàn thành, người ta lại

dễ dàng tàn phá ngọn núi sát vách, san thành bình địa Cố gắngcủa cô chỉ bằng một câu thuận miệng nói ra của anh mà thôi, thật

"Không lên xe sao?" Anh nhướng lông mày, hỏi

"Cái đó ." Đôi tay Thành Đản luống cuống nắm chặt lại,đắn đo một lúc, mãi sau mới hỏi một câu, "Cái đó, quay thử phim

là có ý gì?"

"Coi như đó là thù lao cô được nhận Mặc kệ tin tức có phải

là do cô bán cho tạp chí hay không, tôi cũng sẽ không để cô làmkhông công."

Hai mắt cô nhắm lại, cảm thấy bản thân như bị người nào đóquăng cho một bạt tai, "Em không cần."

"Hả?" Cô cự tuyệt, khiến anh bất ngờ

Trang 35

"Không cần anh đặc biệt giúp em khai thông, em cũng khôngcần thù lao gì hết Đồng ý diễn trò cùng anh, chỉ là hy vọng anhđừng phong sát em Còn con đường sau này, tự em sẽ biết đi thếnào, không cần anh sắp đặt, em không thích!" Còn tưởng rằnglòng tốt của anh thế nào, thì ra là muốn dùng quyền thế đè bẹpngười khác.

Tùy Trần im lặng một lúc, quay đầu lại cười châm biếm ratiếng, "Chiêu nạt mềm buông chặt, dùng rất tốt Chơi đùa, cònkém lắm nên biết thu tay lại, nếu không thì mất nhiều hơn đượcđấy."

"Ai rảnh rỗi mà chơi đùa 36 kế với anh chứ Quay thử phim tựbản thân em cũng sẽ vì mình mà tranh thủ cơ hội, có trúng tuyểnhay không, phải dựa vào bản lĩnh của mình."

"Cô cho rằng, với bản lĩnh của cô thì có thể trúng tuyển sao?"

Cô đánh giá mình hơi cao rồi đó

Người mẫu ảnh bìa cho 《ICON》 ,có bao nhiêu người muốnđoạt lấy, trong đó cũng có không ít những người mẫu ưu tú, loạingười mẫu chưa qua huấn luyện như cô, cũng không có công tyđại diện làm hậu thuẫn, mà sau lưng lại có bao nhiêu scandal, lấycái gì để cũng người ta tranh đoạt?

"Coi như không đoạt được, em thua cũng tâm phục khẩuphục."

"Đừng giả bộ thanh cao, cô đơn giản cũng chính là nghĩ đếnhồng bao, dựa vào tôi dù sao cũng tốt hơn mời rượu mấy chútrong bar "

— Bốp

Thành Đản rất không khách khí, khom người xuống, cởi giàycao gót ra, hung hăng ném vào người anh

Trang 36

Tập kích bất ngờ này, khiến Tùy Trần không kịp tránh né.

"Ít tự cho mình đúng đi, chú! Cái gì cũng không biết, khôngnên nói xằng nói bậy, kẻo khiến người ta cười cho xấu mặt, nếunhư tôi chỉ vì hồng bao, cần thiết phải dùng đến quy tắc ngầmsao? Nhắm mắt lại, ngồi mát ăn bát vàng cũng có thể nhận đượchồng bao! Nói cho anh biết, có một đám người đứng xếp hàngmuốn giúp em khai thong quan hệ, so sánh với đi theo bọn họ,anh có nhằm nhò gì chứ! Một ngày nào đó, em sẽ dựa vào nănglực bản thân để dứng ở trên cao, anh cứ chờ coi!"

Không đợi Tùy Trần tỉnh lại từ vụ bị công kích bằng giầy caogót, Thành Đản đã quăng xuống nhưng lời hung ác, bỏ ra mộtchiếc giầy cao gót còn lại, dáng vẻ nghênh ngang kiêu ngạo, giẫmmạnh chân bước đi, trong miệng vẫn lẩm bẩm mắng chửi, xuyênqua đám người đang tò mò vây quanh, khí thế hung hăng đi vềphía trước

" Người phụ nữ kia! Cô lăn qua đây cho tôi! !"Rốt cuộc, anh cũng tìm về âm thanh của mình, trước sau vẫnduy trì vẻ nguội lạnh, bởi vì vẻ bề ngoài đã bì cô phá hỏng.Đây coi là cái gì? Thời điểm muốn cầu cạnh anh, thì gọi anh

là Tùy Trần ca ca; thời điểm không kiên nhẫn, anh là Tùy Trầntiền bối; chỉ trong chớp mắt, anh lại trở thành chú

Anh già như vậy sao? !

Cái gì mà một đống người xếp hàng muốn thay cô khai thôngquan hệ? Giá trị của cô trên thị trường rất tốt sao, chờ hiến ântình bán tài lực với nhiều người sao?

Vậy thì tốt, cút xa một chút, tới cầu anh có nhằm nhò gì!

Dù thế nào đi nữa, cá tính lạnh nhạt của anh vừa khó khaithông, tự cho là đúng, lại yêu bản thân mình, lòng dạ hẹp hòi lại

Trang 37

thichs trả thù, thủ đoạn trả thù cực kỳ ti tiện, nguyên nhân trả thùcòn cực kỳ nực cười hơn nữa Toàn thân trên dưới không cóchút hấp dẫn người khác, mà ngay cả thủ đoạn trên người anhcũng đều lãng phí không đáng Rất tốt, khái quát rất khá,vậy thì “Nhất Phách Lưỡng Tán”!

"Tùy Trần, cậu và Thành Đản thật sự đang kết giao sao?"

"Không có, tôi không quen tiểu nữ sinh đó!"

"Nhưng có người lại nhìn thấy cậu bị cô ta đánh ở trước cổngnhà hàng, lại không đánh trả ."

"Cậu vừa bị chó điên cắn sao?"

" Nhưng bản tin nói, có bạn Thành Đản tận mắt nhìnthấy cậu đi chung với cô ấy."

"Bạn cô ta muốn nói gì tôi làm sao mà quản được, tôi hoàntoàn không quen biết bạn cô ta."

Ti-vi tren trên vách xe điện ngầm, đang phát tin tức giải trímới nhất tối hôm qua

Thành Đản lôi kéo vành mũ, đè thấp cái mũ xuống, đẩy đẩygọng kính, tức tối cắn bánh trứng trong tay, ai oán trợn mắt nhìngương mặt trên ti-vi: "Phi, cái mũi nhỏ, đôi mắt nhỏ, đồ nhỏ mọn,quỷ hẹp hòi, thần kinh!"

Không phải nói anh là chú nha, tại anh trước đó gọi ngườikhác là chú, về phần canh cánh trong lòng như vậy, là vì khôngngừng nhấn mạnh cô là tiểu nữ sinh?

Không phải là ngày hôm qua xúc động quăng mấy câu nóinhảm, đó cũng là tại anh vũ nhục cô trước, có cần cấp bách phủisạch quan hệ với cô như thế không?

Rõ ràng nói với truyền thong là bạn bè tốt lắm, hiện tại ngay

cả quan hệ bạn củng loại bỏ, vẫn còn muốn mọi người đều cho

Trang 38

rằng cô ngã vào lòng anh, lôi kéo anh lăng xê.

Như thế nào, chê danh tiếng của cô còn chưa đủ thê thảmsao, nhất định phải thay cô tô đen thêm chút nữa sao?

Được lắm, anh đã thành công Minh tinh người ta khi ra cửađều ngụy trang mình, là sợ bị người khác nhận ra đuổi theo xinchụp chung; còn cô, bao bọc mình cực kỳ chặt chẽ, toàn bộcũng vì tình cảnh bây giờ không khác gì chuột chạy qua đườngngười người kêu đánh, tối hôm qua trên trang web chính thức(Offical Website) của Tùy Trần liền nổ tung, các fan đều nóimuốn tiêu diệt cô, nếu đi trên đường mà bị nhận ra, cô tuyệt đối

sẽ bị phỉ nhổ, bị đuổi giết

Nghĩ tới đó, Thành Đản mang theo vô hạn tưởng nhớ, gặmcắn miếng bánh trứng cuối cùng, vừa lúc đến trạm

Sau khi rời khỏi trạm, Thành Đản thấy thời gian vẫn còn sớm,

rẽ vào một quán café bên đường, mua một tách Americano đểnâng cao tinh thần

Vừa lúc Lục Y Ti đột nhiên gọi điện thoại tới, cô luống cuốngtay chân cầm ly café và xốc túi xách lên, dùng má và vai kẹp điệnthoại di động, hơi chút khó khăn duy trì cuộc gọi, "Làm cái gìvậy?"

"Tôi sợ cô ngủ quên, gọi điện thoại nhắc nhở cô, để cô quaythử phim cố gắng lên á ."

"Ừ, nhất định rồi." Cô gật gật đầu, vừa nói vừa xoay người,dùng thân thể đẩy cửa kính ra hai bên, đồng thời trơ mắt nhìnmột người bên cạnh thoải mái đi qua cửa đóng mở tự động.Tôi đè nén bản thân, cửa mở tự động? Cô còn khổ cực nhưvậy làm gì?

"Nếu thành công, thay cô làm Lễ Chúc Mừng Mặc dù, tôi

Trang 39

cảm thấy cơ hội rất mong manh Ai, thiệt là, Tùy Trầnngười ta đã giúp cô liên lạc tốt thế rồi, lại còn làm bộ làm tịch, rốtcuộc cô đang nghĩ cái gì ."

"Đó là tôn nghiêm, tôn nghiêm đấy!" Thành Đản hướng mườiphần khí thế hét lên vào trong điện thoại

"Thôi đi, tôn nghiêm đáng bao nhiêu tiền? Mấy trăm vạn sao?Tiểu thư, có muốn tôi nhắc nhở cô hay không, chờ tòa án phánquyết xuống, cô không làm được phải bồi thường trước cho công

ty đại diện mấy triệu tiền vi phạm hợp đồng đó! Nếu có thể trởthành người mẫu bìa cho 《ICON》, sẽ có bao nhiêu công ty đạidiện muốn ký hợp đồng với cô có biết không, đến lúc đó cô còn

lo không trả nổi món nợ này sao?"

"Ai ui, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng chứ sao."

"Phi, cô xui xẻo như thế, đối với cô mà nói căn bản phải làthuyền đến đầu cầu tự nhiên chìm!"

"Tôi nói với nhóm các chị rồi, sáng sớm không nên nguyềnrủa người khác như vậy ." Cô mắt trợn trắng, biết rõ Lục Y

Ti không thấy được, vẫn là nhịn không được nhăn mũi bày tỏ bấtmãn Nhưng mà vừa mới nói được mấy câu, đột nhiên biến thànhmột tiếng hét chói tai, " A a a a a!"

Lục Y Ti ở đầu dây bên kia nghe được, tò mò lại lo lắng hỏi:

"Sao thế?"

Thành Đản trừng mắt nhìn bảng hiệu, tim đập mạnh và loạnnhịp, nói thì thầm qua điện thoại : "Tôi xong rồi, lại gây họa."Khoác túi xách lên cổ tay, điện thoại cầm trong tay, đều theonhững lời cô nói rơi xuống đất

Bên trong phòng lớn của ký túc xá thường được thu dọn sạch

sẽ, giờ phút này, một mảnh hỗn độn Bên cạnh chân cô, phân tán

Trang 40

đầy đất lẻ tẻ vụn vặt lẫn lộn cái đồ vật, điện thoại bị ném pháthành những mảnh nhỏ, tách café cũng bị đổ.

Thời gian giống như ngừng lại, người đàn ông dừng bướctrước mặt cô, tròng mắt quan sát vết ố trên áo khoác trắng bịcafé đổ lên, anh hung hổ quăng tiền lên người cô gái đang đứngcứng đờhooranhs mắt sắc bén như dao găm, "Soạt, soạt, soạt"hướng lên người Thành Đản

Người bị ly café trên tay cô làm hại, khiến Thành Đản kinhngạc run người, im lặng không dám nói, hơn năm tuooit quả nhiênkhông dễ nói chuyện Tại sao cô lúc nào cũng chọc phảiđại nhân vật không nên đắc tội

Ngày đăng: 09/04/2016, 18:55

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w