“Đói quá, giờ cũng thấy hết đói rồi, nhanh ra đây làm tiếp.” “Hả…… Nhưng mà tôi đói, sửa mấy thứ kia xong cũng quá trưa rồi, tiện thể nghỉ một chút đi.” Cô thật nghi ngờ không biết công
Trang 2Mê Trước Cưới Sau
Tên gốc : Mời anh nuôi em
Tác giả : An Tư Nguyên
Văn án :
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Ngày 5 tháng 4 là một ngày rất đặc biệt, thườngđược gọi là tiết Thanh Minh Theo truyền thốngTrung Quốc thì đây là ngày tảo mộ, kị kết hôn.Hôm nay, một đôi nam nữ nghiêng ngả, lảo đảo,
kề vai nhau, dọc theo khúc quanh của con đường
mà đi vào cục dân chính
Người phụ nữ nâng ly rượu để lên bàn, nói câu
đầu tiên: “Kết hôn! Tôi phải cùng người đàn ông
này kết hôn!”
“Hộ khẩu, chứng minh thư, đem qua bên kia
Trang 3copy, sau đó lại đên bên đó chụp ảnh Có điều, tôi khuyên hai người chờ tỉnh rượu rồi hãy quay lại đăng ký Tránh để đến mai lại chạy tới làm thủ tục ly hôn Làm tăng thêm công việc cho chúng tôi thì thật là không có phúc đâu.”
Nhân viên công tác chán ghét trừng mắt liếc nhìn
cô Miệng mồm thật ác liệt, lại còn có ý muốn cứungười đàn ông bị quỷ ám kia
Thế nhưng người đàn ông kia không hề cảmkích, lại bĩu môi, dùng ánh mắt bất đắc dĩ, nói:
“Không cần, cô ấy không muốn yêu, quá đau khổ, kết hôn sớm một chút thì tốt hơn.”
Mục Lục
Chương 1: Hai năm, quá hạn chờ đợi
Chương 2
Chương 3: T hực sự bị bao dưỡng
Chương 4: Vợ chồng cùng trông nom việc nhà
hoanghalinh
Trang 4Chương 5: T iểu Lộc, hắn không xứng
Chương 6: Chúng ta…thật sự là vợ chồng sao?
Chương 7: Luyến tiếc trinh tiết, không đảm đương nổi vai trò
Trang 9Chương 1: Hai năm, quá hạn chờ đợi
“Thần Xuyên, anh định đi nước ngoài bao
lâu?”
“Chỉ hai năm thôi, nhanh lắm, em thật sự
không đi với anh sao?”
“Không đi Trăng ở Trung Quốc tròn hơn, đồ
ăn Trung Quốc cũng ngon hơn, người Trung Quốc cũng thân thiện hơn nữa.”
“…… Vậy em chờ anh nhé, hai năm sau,
nhất định anh sẽ quay về cưới em.”
“Thẩm Thần Xuyên, không cho phép anh nói
mấy lời yêu thương, hứa hẹn đầu môi chót lưỡi
dỗ dành con gái đó nha!”
“Không đâu, anh lại thích nghe con gái nói
‘Con mẹ nó’……”
“Con mẹ nó! Vậy thì anh hãy nhớ những lời
này đó, lão nương đây chờ anh, đừng nói hai năm, em cũng muốn thử làm Vương Bảo
hoanghalinh
Trang 10Xuyến * thứ hai!” (Sun: * Trước đây có một cô gái
tên là Vương Bảo Xuyến rất giỏi chờ đợi Mười tám năm sống một mình trong căn nhà lá để chờ đợi người yêu Thế mà gã đàn ông đó lại không chết mà quay về, nhưng trước đó đã nằm trong vòng tay một cô nàng khác mơ giấc mộng xuân thu, không còn nhớ gì đến Vương Bảo Xuyến Yu:
hu hu, khổ hơn cả hòn vọng phu nhà mình.)
Khi đó Thẩm Thần Xuyên cùng Trình Tiểu Lộc,hai đứa vừa mới tốt nghiệp đại học
Cả hai còn rất nhiều thứ chưa cùng nhau làmvậy mà đã kết thúc, thật chẳng khác nào đôi tìnhnhân bị thất tình, chia cắt, cách xa trùng dương, từnay về sau cắt đứt quan hệ……
Hai năm, bảy trăm ba mươi ngày đêm, ThẩmThần Xuyên không hề trở về
Hai năm rưỡi, trên dưới chín trăm mười hai ngàyđêm, rất nhanh, nhanh đến nỗi khiến cho TrìnhTiểu Lộc trở tay không kịp, anh ta đã trở lại.Lúc này là cuối tuần, Tiểu Lộc lười nhác, dángđiệu uể oải ôm máy vi tính ngồi trên sô-pha, tậptrung nghiền ngẫm những ảnh chụp trên màn hìnhmáy vi tính, bốn phía, là những phương án ý tưởng
Trang 11bày bừa tán loạn Khoảng thời gian còn học ởtrường, cô đã từng nghe các anh chị lớp trên nóiqua, con gái không thích hợp học ngành ý tưởngquảng cáo, đó là một công việc không có ngàynghỉ.
Làm việc lâu như vậy, cuối cùng cô cũng hiểu
rõ được ý của câu này, đúng là một công việc vất
vả, khó khăn
“Khưu Sinh, tại sao mà mấy tấm của anh
chụp lại đẹp như vậy hả?” Ngáp một cái, cô
ngẩng đầu lên hỏi Đôi mắt đen láy lướt khắpphòng nhìn quanh một vòng, mới phát hiện phòngkhách trống không, không có bóng dáng KhưuSinh
Ngạc nhiên một hồi lâu, đột nhiên một chiếc áokhoác từ sau lưng của cô bay vèo tới, chính xáckhông sai một ly rơi ngay trên sô-pha
“Mặc vào.” Tiếp theo là một giọng ra lệnh lạnh
lùng vang lên
Tiểu Lộc khẽ xoay người, thấy Khưu Sinh đứngtựa người vào cửa phòng bếp, gương mặt rắn rỏikhông có chút biểu lộ gì, môi khẽ nhếch lên đầyquyến rũ, đôi mắt hơi nheo lại tản mát ánh nhìn lôihoanghalinh
Trang 12cuốn, tay còn cầm tách cà phê Màu trắng từ cáitách thật xứng với những ngón tay thon dài đangcầm giữ tách của anh, rất hài hòa.
“Làm gì? Tôi không thấy lạnh gì cả.” Tiểu
Lộc lấy lại tinh thần, săm soi cái áo khoác màKhưu Sinh vừa ném lên sô-pha, tức giận nói
“Mặc vào.” Anh ta lặp lại một lần nữa.
Tiểu Lộc nhận ra mùi nguy hiểm, lập tức ngoanngoãn nghe theo lời Khưu Sinh mặc áo khoác vào
Vì công việc mà cô quen biết với gã con trai này,mới đó mà đã được nữa năm rồi, cũng đã quenthuộc với cá tính của anh ta, trầm mặc khôngnhiều lời, luôn lạnh lùng, cứ như đối với chuyện gìcũng thờ ơ lạnh nhạt, không hề quan tâm Nhưng
mà, khi một câu nói được anh ta lập lại lần thứ ba,thì hậu quả sẽ trở nên rất nghiêm trọng Thật đúng
là người khó ở chung, Tiểu Lộc luôn cảm thấynhững người làm nghệ thuật nói chung đều lànhững người có tính tình kỳ quái kiểu vậy, dẫu saochụp ảnh gia cũng miễn cưỡng xem như là một loạinghệ thuật gia đi
Những ngày đầu tháng tư, thời tiết vẫn khá lạnh,trông thấy Tiểu Lộc ngoan ngoãn nghe lời mặc vào
Trang 13áo khoác xong, vẻ mặt Khưu Sinh mới lộ ra một
chút hài lòng,“Tôi đói bụng, đi nấu cơm đi.”
“Hả! Tôi chỉ là người công tác chung với anh
thôi, không phải nô lệ, anh cũng thật hay nha, anh đói thì liên quan gì tôi?”
“Cô cảm thấy nếu tôi chết đói, một mình cô
có thể hoàn thành công việc này sao?” Khưu
Sinh thuận thế ngồi xuống sô-pha, gác hai chânlên, miệng nhâm nhi thưởng thức tách cà phê, khẽnhếch mép cười nhạt một tiếng, kèm theo một câunói thờ ơ
“……” Cam chịu số phận, Tiểu Lộc phát cáuthở hổn hển, để máy vi tính qua một bên, vừanguýt mắt lườm hắn, vừa đi vào bếp
Người nào đó còn cố tình được nước làm tới,
“Nhớ tắm luôn cho con mèo của tôi.”
“Bộ kiếp trước tôi thiếu nợ anh sao? Phải không?”Hết nhịn nỗi nữa, Tiểu Lộc tức giận gàolên
“Sao tôi biết được.” Khưu Sinh vẫn bình tĩnh,cầm lấy máy tính của Tiểu Lộc, bắt đầu nghiêncứu mấy tấm ảnh chụp làm quảng cáo
hoanghalinh
Trang 14Được thôi! Anh ta không biết, nhưng Tiểu Lộcbiết!
Không phải ứng với câu kia sao ‘Sai một bướcthua cả bàn cờ’
Tất cả mọi chuyện, người bắt đầu chính là TiểuLộc Cô dành trọn thời gian rãnh rỗi đi làm thêm,tích cóp từng đồng, mãi mới mua được chiếc kínhviễn vọng đắt tiền Đúng ra cô phải biết giữ khoảncách với Khưu Sinh, có gặp hắn trên đường cũngđừng nên dừng lại chào hỏi Tính tò mò có thể hạichết con mèo nha Nhớ ngày đó cô vô tình thấyđược Khâu Sinh ở đối diện nhà mình, hơn nữa đólại là phòng làm việc của chuyên gia trang điểmhàng đầu Cổ Húc Nghiêu
Cho nên, Tiểu Lộc, một ‘hủ nữ’ (Yu: chú thích
cho các nàng ko rõ từ chuyên môn này Hủ nữ là chỉ các nàng rất có hứng thú với tình yêu namxnam) thuộc hàng sơ cấp, đã rất hào hứngdùng kính viễn vọng theo dõi hành tung của bọn
họ Cô hi vọng thiên thời địa lợi sẽ giúp cô nhìnđược tiến trình ‘xuất nhập bình an’ của hai mỹnam này
Kết quả, mọi hy vọng đều tan biến, hóa ra hai gã
Trang 15kia chỉ là bạn bè đơn thuần, không thấy chút gì gọi
là kịch tính
Kế tiếp, kết cục của Tiểu Lộc chính là tiền mấttật mang, mãi đến một ngày, Khưu Sinh mang theomột con mèo tên là ‘Bò sữa’, hiên ngang đi vàonhà cô, cô mới nhớ tới …
——– trên thế giới này còn có một loại gọi là[Kế phản gián]!
“Cô gái hai năm rưỡi sao rồi?”
Tiểu Lộc còn đang hồi tưởng chuyện khổ nămxưa, ngoài phòng bếp đã vẳng tới giọng nói trêuchọc của Khưu Sinh
Nghe vậy, động tác của Tiểu Lộc bỗng chốccứng đờ, trong phòng nhất thời yên ắng, chỉ nghetiếng nước sôi sùng sục phát ra từ nồi nước đangnấu trên bếp
“Không phải nói chỉ hai năm, quá hạn thì
không chờ nữa sao?”
“Liên, liên quan gì đến anh? Tôi thích chờ,
tôi yêu chờ, không được à.” Tiểu Lộc nặng nề
mở nắp nồi đang sôi trào trên bếp lên, ném quamột bên, bĩu môi, cố chấp hét lại
hoanghalinh
Trang 16Ngoài phòng bếp một lúc lâu sau vẫn không cótiếng động, đột nhiên thanh âm Khưu Sinh lộ vẻ
cáu kỉnh lại truyền đến :“Ra đây.”
“…… Là anh nói đã đói bụng mà.” Tên này
sao đột nhiên lại thay đổi nhanh như vậy?
“Đói quá, giờ cũng thấy hết đói rồi, nhanh ra
đây làm tiếp.”
“Hả…… Nhưng mà tôi đói, sửa mấy thứ kia
xong cũng quá trưa rồi, tiện thể nghỉ một chút đi.” Cô thật nghi ngờ không biết công ty có trả tiền
cho Khưu Sinh đến đây giám sát công việc của côkhông nữa, ngay cả hai ngày nghỉ cuối tuần cũngkhông tha cho cô, lại còn vui buồn bất chợt
“Không thể.”
“Tại sao chứ? Chả lẽ nghỉ ngơi một chút xíu
cũng không được à.”
“Tôi không thích người cộng tác của tôi lúc
làm việc lại nghĩ tới đàn ông.”
“……”Con mẹ nó, cô nghĩ tới đàn ông thì làmsao nào, sợ hắn sao, cũng đâu phải nghĩ đến hắn,nghĩ tới đàn ông của mình cũng phạm tội sao! Thóiđời này không phải cũng quá lạ thường sao, chẳng
Trang 17lẽ người cộng tác còn muốn giam cầm tư tưởngcủa người ta sao? Nói như hắn không lẽ cả đến lúc
ăn uống đi vệ sinh tất tần tật phải báo cáo lại sao.Càng nghĩ càng tức, Tiểu Lộc quả thực khôngchịu thua thiệt, nhanh chóng khóa van bếp ga lại,chạy ra phòng ngoài, còn chưa kịp ngồi xuống sô-pha, chuông cửa bỗng vang lên Dựa vào kinhnghiệm làm việc chung với Khưu Sinh trước đây,Tiểu Lộc e ngại đưa mắt nhìn anh, ngập ngừng nói:
“Tôi có thể ra mở cửa không?”
“Cô có thể mở cửa sổ rồi nhảy xuống luôn cũng được.”Khưu Sinh nheo mắt, nửa cười nửakhông nhìn cô
Tiểu Lộc thầm oán đưa mắt lườm Khưu Sinh, rấttức giận nhưng lại không dám xả, tiếng chuôngcửa vẫn còn vang lên liên tục
Cảm thấy cứ mãi giằng co như vậy thực vônghĩa, Khưu Sinh quay người đứng lên, bước ra
mở cửa
Ngay lúc cửa vừa mở ra, dấu chấm cho bứctranh chờ đợi hai năm rưỡi qua của Tiểu Lộc cũngđứng đó
Nhìn người đàn ông xa lạ đứng ngoài cửa, Khưuhoanghalinh
Trang 18Sinh hơi nghiêng người nhìn Tiểu Lộc Cô lơ đãngngẩng đầu, đơ người , tròn miệng, mắt long lanhrạng rỡ.
“Thẩm Thần Xuyên……” Cô thì thào tự nói,
sợ đây chính là một giấc mộng nên không dám cửđộng mạnh
Cứ ngỡ là không đợi được, cứ để nó trôi đi, côcũng muốn buông tay thì đột nhiên người ấy lại trởvề
“Thẩm Thần Xuyên?” Sau khi nghe Tiểu Lộc
lầm bầm, Khưu Sinh một lần nữa đánh giá lại ngườiđàn ông đối diện, kiểu tóc chỉnh tề, khóe miệngmang theo nụ cười ấm áp, dáng vẻ nhã nhặn, mặc
âu phục, toát lên vẻ nho nhã, nhìn từ đầu đếnchân, là một người đàn ông rất phong độ
Rất nhanh sau đó, ánh mắt Khưu Sinh lập tức rời
đi, ngừng lại ở cô gái đứng cạnh Thẩm ThầnXuyên
Theo trực giác đàn ông, Khưu Sinh vô thứcđứng chắn ngang che tầm mắt Tiểu Lộc, không để
cô nhìn thấy người con gái kia Anh có thể cảmnhận được, kiểu xuất hiện này của Thẩm ThầnXuyên nhất định sẽ không phải là vì lời hứa hẹn lúc
Trang 19xưa với Tiểu Lộc, sau tiết mục xuất hiện này cũng
sẽ không có cảnh tình nhân tương phùng, ôm nhauthắm thiết sau nhiều năm xa cách
“Anh là?”
Không đợi Tiểu Lộc lên tiếng, Thẩm ThầnXuyên đã nhíu mày nhìn về phía Khưu Sinh, dòhỏi
“……”Bạn bè Hai chữ này nghẹn ngay cổ Tiểu
Lộc, thiếu chút nữa đã bật ra, thế nhưng khi ánhmắt vừa chạm đến mười ngón tay đan vào nhaucủa Thẩm Thần Xuyên và cô gái đứng cạnh anh
ta, tự dưng cô bị á khẩu
Bốn người, hai nam hai nữ, quan hệ mập mờ rốirắm, đối mặt nhìn nhau, khung cảnh chợt như bịđóng băng
“Tiểu Lộc! Mình nhớ cậu muốn chết!” Người
đầu tiên phá vỡ không khí trầm lặng là cô gái kia,đẩy Thẩm Thần Xuyên ra sau, cô ta lao tới, ômchầm lấy Tiểu Lộc, cười rạng rỡ
“Cậu muốn mình chết sớm sao?” Tiểu Lộc đờ
ra, đôi mắt bình tĩnh khóa chặt vào Thẩm ThầnXuyên, đầu không ngừng hồi tưởng lại cảnh vừahoanghalinh
Trang 20xảy ra cách đây vài giây, hai người kia tay trongtay, như một đôi thiên duyên tiền định… Mộtngười là bạn thân của cô, người kia là người đànông cô chờ đợi những hai năm rưỡi.
Trang 21Chương 2
Phòng khách tĩnh lặng, Khưu Sinh thoải mái ngồimột bên, tiếp tục vùi đầu vào công việc xem nhưmọi chuyện không liên quan đến mình
Bên kia, trên sô-pha, ba người có mối quan hệ
kỳ quái ngồi đối mặt nhau Tầm mắt Tiểu Lộctrước sau vẫn dừng lại ở cái nắm tay của ThẩmThần Xuyên và cô gái kia
Cô gái kia, tên là Nguyễn Linh, là bạn từ thưởnhỏ của Tiểu Lộc, thân như người nhà Một nămtrước, do bị điều động công tác, nên ra nước ngoàilàm việc Suốt một năm nay, cả hai vẫn duy trì liênlạc, đến tận lúc này Tiểu Lộc vẫn không hề biết cô
ấy và Thẩm Thần Xuyên có liên hệ với nhau.Đây nhất định là trò đùa giỡn làm cho cô vừakinh ngạc lại vừa vui mừng khi gặp lại, Thẩm ThầnXuyên và Nguyễn Linh làm như vừa rồi không cóchuyện gì, mỉm cười mở đầu câu chuyện, lời dạo
đầu của Thẩm Thần Xuyên là câu: “Bọn anh tới
hoanghalinh
Trang 22là để đưa thiệp mời cho em”
Tiếp theo, một chiếc thiệp mời được đưa tớitrước mặt Tiểu Lộc
Chữ ‘Hỷ’ thật to với màu đỏ vô cùng chói mắt
Tân lang: Thẩm Thần Xuyên …
Tân nương:…… Nguyễn Linh……
Tiểu Lộc cứ như kẻ ngốc, cố hết sức đè nén bảnthân mình, hi vọng đây chỉ là giấc mộng hoangđường, chờ khi tỉnh lại, Thẩm Thần Xuyên sẽ trở
về, trở về thực hiện lại lời hẹn năm đó, hẹn sẽ cướicô
Kết quả, đau thương đến ngay cả nước mắt cũngphải rơi, thiệp mời vẫn còn ở đó, hai người kia vẫncòn ung dung ngồi trên sô-pha trong phòng kháchnhà cô, chờ phản ứng của cô Thật không thể hìnhdung rõ tâm trạng này là loại tâm trạng gì nữa,Tiểu Lộc chỉ có thể mở miệng, mệt mỏi thốt lên
một câu hỏi hoàn toàn tối nghĩa:“Tại sao?”
Cô muốn được nghe thật nhiều lời giải thích, vìsao bọn họ lại kết hôn? Rồi vì sao đợi mãi cho đếnlúc trước đêm kết hôn mới chịu gặp cô? Vì sao lại
Trang 23hứa hẹn nhưng vừa xoay lưng đi đã vội quên?Nhưng kết quả nhận được chỉ là Nguyễn Linh mỉm
cười nhẹ nhàng, hời hợt trả lời: “Mình mang thai,
nên ba mẹ muốn chúng mình mau chóng làm lễ.”
Đối với đáp án có lệ như vậy, Tiểu Lộc quả thậtbất ngờ, cô vẫn nhìn chằm chằm vào Thẩm ThầnXuyên, chờ anh mở miệng Cuối cùng thật quá thấtvọng, anh ta vẫn cúi đầu, gương mặt đăm đăm,không nói được lời nào
“Chúc mừng.”
Câu nói chúc phúc được phát ra thật to này xuấtphát từ Khưu Sinh, người vẫn im lặng ngồi cạnh đónãy giờ Tiểu Lộc quay đầu lại, nén cơn nghẹnngào nhìn anh, gã đàn ông này luôn bắt nạt cô, giờlại khiến cô cảm thấy thật ấm áp, anh đã giải vâycho cô, ít nhất anh cũng đã cho cô bậc thang đểleo xuống
Khưu Sinh đứng dậy, đi đến cạnh Tiểu Lộc, thật
tự nhiên nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng kéo cô vàolòng, thản nhiên cầm thiệp mời lên mở ra xem, khẽnhướn mày, cười nhạt nhìn Thẩm Thần Xuyên:hoanghalinh
Trang 24“Kiểu dáng rất tầm thường, xem ra khẩu vị
của anh không được tốt lắm.”
Một lời hai nghĩa khiến mọi người đều lâm vàotrạng thái xấu hổ, không ai rõ anh đang nói về kiểudáng của chiếc thiệp mời kia, hay đang nói vềNguyễn Linh
Tiểu Lộc hiểu rõ Khưu Sinh là loại người dù chokhiến bầu không khí trở nên lạnh băng, lạnh đếnnổi có thể nuôi được cả con gấu Bắc cực, anhcũng sẽ tìm ra cách để cứu nguy cho cô Giốngnhư lúc này, khi mọi người không ai biết phải mở
lời như thế nào thì anh lại lần nữa lên tiếng: “Nếu
hôm đó Tiểu Lộc có thời gian rảnh, sẽ đến tham dự hôn lễ hai người đúng giờ, quà mừng tất nhiên sẽ chuẩn bị chu đáo Thật ngại quá, bọn này còn nhiều việc phải làm, không tiễn hai người được, xin thứ lỗi.”
“Không cần khách sáo, chúng tôi đi trước.”
Tuy không rõ thân thân của người đàn ông này,nhưng đối phương đã rõ ràng muốn dùng thânphận chủ nhà lên tiếng đuổi khách, Thẩm ThầnXuyên cũng là người biết điều, đứng dậy mỉm
Trang 25cười, lịch sự nhã nhặn cáo từ.
Trước khi đi, có người dường như cảm thấy cònchưa đủ Nguyễn Linh đứng lại, trong khoảnh khắctrước khi cánh cửa khép chặt, với vào một câu:
“Tiểu Lộc, cậu sẽ đến chứ?”
“……” Đến để làm gì? Phá hỏng lễ cưới à?
“Tớ hy vọng cậu có thể đến, chúng mình
muốn có lời chúc phúc của cậu.”
Cửa phòng bị đóng chặt lại trong nháy mắt, lờinói cuối cùng của Nguyễn Linh cũng qua đótruyền vào tai Tiểu Lộc, cô nghẹn họng nhìn trântrối, ngồi ngây ngốc ở trên sô-pha, hận không thểdùng mắt bắn thủng cửa phòng Đôi mắt vẫn cònđang ngân ngấn lệ, cô cố chấp không muốn để cho
lệ tràn mi, cố chịu đựng, nhẫn nhịn đến muốn vỡtung, nhưng làm như không có gì mà miễn cưỡng
cười vui, “Anh nhìn tôi làm gì, lại còn ôm tôi
nữa.”
Nhớ đến Khưu Sinh vẫn còn ở đó, lại nhận thấytay anh vẫn còn khoác trên vai cô, Tiểu Lộc mất tựnhiên, khẽ nhún vai để tay anh trượt ra, buôngthỏng xuống Cô nén lệ, cười ngây ngô nhưnghoanghalinh
Trang 26trong giọng cười lại không dấu được sự run rẩy.Khưu Sinh khẽ nhíu mày, liếc mắt nhìn cô, lặng
lẽ không lên tiếng
“Tôi chém! Anh nói thử xem, hai người kia, con mẹ nó có phải là quá hay rồi không?” Nàng
vờ như không có gì, chửi ầm lên, kèm theo là trậncười khan nức nở, “Ha……Cười chết mất, ha ha,lại còn, lại còn đi mời tôi dự hôn lễ… ”
“Cô muốn khóc thì cứ khóc ra đi, được
không? Nhìn như vậy xấu quá.” Khưu Sinh
không nể tình mà phang ra một câu đã lột bỏ lớpmặt nạ của cô
“Nếu khóc thì có dễ chịu hơn chút nào không?”Tiệu Lộc gần như không nén nỗi nữa,giọng nói càng lúc càng run rẩy, hỏi
“Làm sao tôi biết được, tôi chưa từng bị bạn thân phản bội, cũng chưa từng bị ai bỏ rơi.”
“Oa……” Một câu nói quá hàm súc cũng thật
quá tàn nhẫn, khiến Tiểu Lộc phải cất tiếng rốnglên, nước mắt nước mũi thi nhau chảy không
ngừng, “Anh rốt cuộc … là, có phải con người
không vậy, không an ủi tôi thì thôi ………
Trang 27Còn, còn đi nói như vậy nữa… Anh thích làm người chỉ biết cười trên nỗi đâu của người khác thôi phải không? Đều là do anh xấu xa, cứ hay nói… Nói cái gì mà cứ chờ đi, chờ… chờ đến một lúc nào đó bị con anh ta gọi tôi là dì, giờ thì đúng như ý nguyện của anh rồi, anh nhất định rất… rất vui có đúng không?”
“A, cô nghĩ vậy sao?” Khưu Sinh hỏi lại,nhưng đáp án cứ như khắc trên mặt anh
Nụ cười sáng lạng kia cho thấy tâm tình hiện giờcủa anh là vô cùng tốt, khiến Tiểu Lộc hết sứcchướng mắt, tự nhiên càng kích thích tuyến lệ của
cô, khiến nước mắt cô càng không ngừng tuônrơi
Tiểu Lộc khóc thật lâu, khóc đến sức cùng lựckiệt nhưng vẫn không thấy dễ chịu hơn chút nào,
cô đành lôi Khưu Sinh rời trận địa, đi mua rất nhiềubia, sau đó đến phòng tối* của Khưu càng khôngngừng uống, càng không ngừng oán giận (Yu: phòng tối* là phòng để rửa ảnh đó mí nàng.)
“Này, anh biết không? Tôi vốn dĩ rất chán
ghét cái thành phố này, không khí ô nhiễm, vật
hoanghalinh
Trang 28giá đắt đỏ, con người chỉ biết buôn bán lọc lừa, thật không thể nào so sánh được với quê tôi Chỉ vì Nguyễn Linh tôi mới thi vào đại học ở chổ này, vì Thẩm Thần Xuyên tôi mới yêu thích nơi này…… Hai năm rưỡi, tôi khăng khăng không chuyển nhà, cho dù chủ nhà không ngừng tăng tiền thuê; Tôi chết cũng không đổi điện thoại, dù nó có rớt lên rớt xuống mấy lần, lần nào cũng lượm lại đem đi sửa rồi xài tiếp, anh biết không, thủ tục sửa điện thoại rắc rối phiền hà biết bao Ê, còn nữa nha… Tôi còn mòn mõi chờ hắn, aaa, nghĩ thế nào cũng không ra… ”
Lúc đầu, Khưu Sinh còn im lặng làm đúng vaitrò một thính giả, nhưng dần dần, anh không nén
được nữa, “Trước đây cô nói không chuyển nhà
là vì có tôi ở đối diện.”
“Ơ….” Tiểu Lộc đắc ý, rung đùi làm vỡ ly rượi,
“Nói vậy mà anh cũng tin sao, đúng là đồ ngốc mà.”
Ngốc? A, quả là một câu làm bừng tỉnh ngườitrong mộng Khưu Sinh chau mày, cảm thấy mình
Trang 29không nên tiếp tục ngốc nghếch ngồi đây nhìn cô
cô khóc lóc om sòm
Vừa nghĩ vậy, anh lập tức đẩy Tiểu Lộc ra, độngtác không hề có chút nào gọi là thương hương tiếcngọc Đứng dậy, cương quyết bỏ đi Lúc đó, bỗngnhiên có một đôi tay trắng nõn mềm mại vươn ranắm chặt ống quần anh, giọng nói của chủ nhânđôi tay này cũng tràn đầy thương tâm, kêu lên:
“Chẳng lẽ ngay cả anh cũng không cần tôi sao? Tôi cũng thảm lắm rồi nha, không phải người
ta thường nói nhân gian đâu đâu cũng có chân tình sao? Anh lại nhẫn tâm đứng nhìn một cô gái bị tình bạn và tình yêu đồng thời cùng nhau vứt bỏ một lần sao? Anh nhẫn tâm vậy sao?”
Nhẫn tâm, rất nhẫn tâm
Khưu Sinh dùng hành động trả lời vấn đề của
cô Hiển nhiên, đối với những lời lảm như một đoạn
tự thoại trong mấy bộ phim thần tượng của TiểuLộc, anh không hề thấy cảm động tí nào
Nhìn thấy anh đi đến cửa phòng, tay cũng đặttrên nắm tay cửa, sau lưng lại có tiếng hứ nhẹ khóchịu của Tiểu Lộc, sau đó lại nghe thấy một câuhoanghalinh
Trang 30lầm rầm có vài phần thương cảm, “Chúng ta đi
kết hôn đi, đừng yêu, đau khổ lắm.”
Đừng yêu, rất đau
Lời này nếu là người khác nói, Khưu Sinh sẽxem như vô can, không chút bận tâm mà cười choqua
Thế nhưng, lại xuất phát từ một cô gái ngốcnghếch, mọi việc đều lơ đễnh, mỗi lần cười thì lộ
cả hàm răng mà nói lại khiến người ta cảm thấytrong lòng có một chút cảm nhận sâu sắc, có chút
gì đau đớn
Khưu Sinh dừng bước lại, xoay người, quan sátdáng vẻ say túy lúy, ngã nghiêng gật gù không mấyđẹp đẽ gì của Tiểu Lộc, nghe cô lẩm nhẩm không
ngừng ba chữ “Thẩm Thần Xuyên” Lúc ấy, anh
chợt tỉnh ngộ, nheo mắt lại, ngồi xổm xuống, vỗnhẹ hai má cô
Trang 31hoanghalinh
Trang 32Chương 3: Thực sự bị bao dưỡng
Ngày 5 tháng 4, là một ngày đặc biệt, tục xưng
là tiết thanh minh
Theo truyền thống Trung Quốc thì đây là ngàytảo mộ, kị kết hôn
Bình thường vào ngày này ở cục dân chínhthường không có người đến đăng ký kết hôn,đương nhiên cũng sẽ có ngoại lệ, người điên cóhành vi cực đoan luôn luôn tồn tại, tỷ như hômnay
Nhân viên công tác đang ngồi nhàn hạ, tựa lưngvào ghế đu đưa hai chân, tay cầm cây bút nhịpnhịp liên tục trên mặt bàn, để giết thời gian nhàmchán
Khưu Sinh và Trình Tiểu Lộc cứ nghiêng ngả,lảo đảo xông vào, choàng vai sát nhau, bước điuốn éo như rắn bò Tiểu Lộc lại còn rất phóngkhoáng mà cầm vỏ chai rượu trên tay, mặt lộ vẻ
‘chạm vào nó lão nương này nhất định lấy thân
Trang 33báo đáp’ Vài nhân viên công tác đang sắp xếp lại
hồ sơ không hẹn mà cùng trừng to mắt, há hộcmiệng, chăm chăm nhìn cái cách mà họ đang bướcvào Theo nguyên tắc mà nói, người có dáng vẻbiểu hiện kiểu này, khi mở miệng, câu đầu tiên hẳn
là ‘Cho thêm một chai rượu’…
Thế nhưng ‘nguyên tắc’ này quả thực biến hóa
“Ức … Kết hôn thì cần làm gì?”Tiểu Lộc lấymột đống giấy chứng nhận trong túi ra, ợ một cái,sau đó lại cố sức tìm kiếm
Nhân viên công tác cúi đầu quét mắt nhìn đốnghoanghalinh
Trang 34giấy chứng nhận trên bàn kia, mất hứng lật lậtxem Hả, không tồi nha, lần đầu tiên cô thấy cóngười mang theo mấy thứ giấy tờ này đi đăng kýkết hôn Nào là giấy khai sinh, giấy chứng nhậncon một, thẻ đoàn viên, giấy chứng nhận hội viêncủa Hội Hồng Thập Tự, giấy chứng nhận là hộiviên cao cấp của hội nào đó…… Con gái mà cũng
đi hội nhóm tìm kiếm con gái sao?!
“Thật ngại quá, giấy chứng nhận hội viên kia
là của tôi.” Khưu Sinh cười cười, cầm lấy giấy
chứng nhận hội viên lên, nhét vào ví tiền
Nụ cười thật khiến người ta điên đảo hồn pháchnha, sao lại đến đây đang ký kết hôn với cô gáiđiên khùng này?
“Thật ra kết hôn thì cần giấy tờ gì?” TiểuLộc điềm nhiên tiếp tục lục lọi mớ giấy tờ trên bàn
“Hộ khẩu, chứng minh thư, đem qua bên kia
photo, sau đó lại đến bên đó chụp ảnh Nhưng
mà tôi đề nghị hai người chờ khi nào tỉnh rượu lại hãy đến đăng ký, nếu không ngày mai lại chạy tới đòi ly hôn, làm tăng thêm gánh nặng cho công việc của chúng tôi thì thật là không
Trang 35phải.” Nhân viên công tác chán ghét trừng mắt
nhìn cô, miệng mồm thực ác liệt, lại còn có ýmuốn cứu người đàn ông đang bị quỷ ám kia.Nhưng người đàn ông kia không hề cảm kíchnào, lại bĩu môi, dùng ánh mắt bất đắc dĩ nói:
“Không cần Cô ấy không muốn yêu, quá đau
khổ, kết hôn sớm một chút thì tốt hơn.”
***
Nắng sớm vừa hé, bầu trời ngoài cửa sổ đã sánghơn nửa, bức màn dày ngăn không cho ánh sánglọt vào phòng, phòng ngủ vẫn tối đen như mực,chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình vi tính hắt ra,cùng với tiếng ‘lách cách’ từ chiếc bàn phím đangđược ai đó gõ hòa vào bầu không khí tĩnh lặng lúcsáng sớm
“Sớm biết không tránh khỏi đau lòng, vào lúc bừng tỉnh giấc mộng, có một số việc em đừng hỏi đến, có một số người, em mãi mãi
hoanghalinh
Trang 36không cần chờ….”
Một hồi oán thán tựa như oán phụ kêu oan độtnhiên xuất hiện trong đầu khiến cô đem những tâm
sự sâu kín tận đáy lòng hát lên
Khiến Khưu Sinh đang chuyên tâm vào côngviệc vô thức mà run rẩy, lập tức quay đầu lạihướng nhìn về phía giường ngủ
Cô gái trên giường khẽ chuyển động, nhưng haimắt vẫn nhắm chặt, tiếng ca từ đôi môi cô khe khẽphát ra, hình ảnh trông càng quỷ dị
“Có một số người em vĩnh viễn không cần
chờ, vĩnh viễn không cần chờ, không cần chờ……”
Tiếng ca khàn khàn vẫn còn tiếp tục, càng cacàng giống như rên rỉ nỉ non, khiến Khưu Sinh khóphân biệt thật ra là cô đang nằm mơ hay là đã tỉnhgiấc
Ngay lúc anh định bước tới tìm kết quả, thì TiểuLộc ôm gối trở mình một cái, vẫn tiếp tục ngâmnga, từ từ mở mắt, ngỡ ngàng nhìn Khưu Sinhcách đó không xa
“Ai, đau quá……” Say rượu, đầu đau như búa
Trang 37bổ, cô cảm thấy hai bên huyệt thái dương đau buốtnhư bị ai gõ vào, Tiểu Lộc không kịp nhớ lại ngàyhôm qua đã xảy ra chuyện gì, chỉ lo than đau.
“Ngủ tiếp đi.” Khưu Sinh lên tiếng, sau đó tiếp
tục làm việc
Tiểu Lộc bất mãn bĩu môi, thật là biết cách làmngười ta đau lòng mà, giọng nói không có chút gìgọi là có thành ý, có quan tâm đến người ta Cứnhư là sợ bị cô làm phiền, ước gì cô tiếp tục ngủ,tốt nhất là ngủ say như chết, chỉ cần không quấyrầy hắn mình làm việc là tốt rồi
Công việc?!
“Thảm rồi, đề án, bản vẽ sửa chữa mặt bằng
quảng cáo……Tiêu rồi, tiêu rồi! Hôm nay phải nộp rồi.” Mới nghĩ đến lão sếp khó chịu, nguyên
tắc, cứng nhắc, giọng điệu lúc nào cũng nghiêmtúc, đã nói gì thì khăng khăng không chịu thay đổibao giờ, Tiểu Lộc còn cảm thấy càng đau đầu hơn
“Cô cho rằng tôi đang làm cái gì?” Khưu Sinh
tức giận nói
“Làm sao tôi biết được anh đang làm gì……”
Tiểu Lộc không chút suy nghĩ buột miệng nói ra,hoanghalinh
Trang 38nghĩ lại lời vừa nói của Khưu Sinh, cô bỗng ngẩn
người, “Chờ một chút, anh…… Anh không
phải là đang giúp tôi chuẩn bị ảnh chụp, chỉnh sửa lại bố cục và cho ý kiến đó chứ?”
“Xem ra tâm trạng cô hôm nay không tệ.”
Khưu Sinh không trả lời cô, động tác trên tay vẫnkhông hề dừng lại Đối với phản ứng của Tiểu Lộcsau khi tỉnh dậy, anh có phần dở khóc dở cười,không biết là nên khen cô chuyên nghiệp, hay lànên nói cô rất vô tâm
“……” Chỉ một câu vô cùng đơn giản, nhưng lại
khiến trí nhớ Tiểu Lộc dần dần quay về
Cô có khẽ hoang mang, đưa mắt nhìn chungquanh, đến lúc này cũng còn không biết chuyệnxảy ra ngày hôm qua thật ra có phải là sự thật haykhông nữa, đoạn đối thoại, đoạn tự bạch, thấy thếnào cũng đều như là cảnh tượng trong mơ NguyễnLinh là cô bạn thân tốt nhất của cô nha, sao có thểkết hôn cùng Thần Xuyên cơ chứ, càng miễn bànđến chuyện mang thai …… Tiểu Lộc không ngừngyên lặng an ủi bản thân, nhưng mà, toàn bộ côngđoạn tự kỷ này đều là công cốc, tất cả đều uổng
Trang 39phí, khi cô vô tình thoáng nhìn thấy tấm thiệp cưới
đỏ tươi để ở trên tủ đầu giường kia
“Thì ra tất cả đều là sự thật” Cho dù lòng
không muốn tiếp nhận, nhưng Tiểu Lộc phủ nhậncũng không xong
“Chuyện cô có thể nhớ lại, chỉ có chuyện về
Thẩm Thần Xuyên thôi sao?” Cuối cùng, Khưu
Sinh tạm thời buông công việc đang làm xuống,đứng dậy đi đến bên giường, dừng lại trước mặtTiểu Lộc
“Tôi thà rằng không nhớ lại chuyện này.”
Tiểu Lộc ôm chăn, mắt nhìn xuống, thì thào nói
“Chuyện sau khi uống rượu thì sao? Cũng
không nhớ rõ gì à?” Khưu Sinh không để ý đến
tình cảnh ‘thương xuân thu buồn’ của cô, tiếp tụchùng hổ hỏi
“Lúc uống say à?” Huyệt thái dương đau nhức
từng cơn khiến cho Tiểu Lộc quên không đượcchuyện mình có uống qua rượu, còn uống đến saynhư chết, nhưng mà sau khi uống rượu say,chuyện sau đó ai mà có thể nhớ rõ chứ, chẳnglẽ…… Sau khi say rượu cô lại loạn tính? Cànghoanghalinh
Trang 40nghĩ, sắc mặt Tiểu Lộc càng trắng bệch, nhanhchóng xốc chăn, nhìn thấy rõ mình không có bị gì,mới thoáng nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng mà rất nhanh cô liền phát hiện, mình vuimừng quá sớm, chuyện này càng nghiêm trọnghơn so với loạn tính sau khi uống rượu, chuyện
này hiện rõ mồn một trong đầu cô, “Tôi, tôi…
tôi… Chúng ta kết hôn ?!”
Đúng vậy, chuyện sau khi say rượu thật sự rấtkhó nhớ rõ, nhưng mà chuyện trọng đại như vậy,ngay cả Tiểu Lộc tưởng chừng như quên, cũngthật khó khăn Cô mong mọi chuyện chỉ là mìnhphán đoán lung tung, chờ Khưu Sinh lắc đầu phủnhận, thậm chí chấp nhận cứ như trước đây đểanh cười lạnh nhạo báng cô, nói cô ngu ngốc nóimơ
Nhưng thật đáng tiếc, khóe miệng Khưu Sinh lạihơi cong lên, mỉm cười một chút, khẽ gật đầu,chứng minh tất cả đều là sự thật
Bọn họ thật sự kết hôn!
“Sao có thể chứ?!” Tiểu Lộc không dám tin gào
to, “Anh đúng là không phải con người, lợi