Bóng Ma Áo Hồng Do quá mệt sau một chuyến đi dài từ SàiGòn lên, nên Hậu đã ngủ một giấc từ năm giờchiều cho đến khi giật mình tỉnh lại, nhìn đồng hồ anh mới biết lúc ấy đã hơn mười giờ đ
Trang 4THÔNG TIN EBOOK
Tên truyện: Điệu Ru Oan NghiệtChuyện Không Kể Lúc Nửa ĐêmTác giả: Người Khăn Trắng
Thể loại: Kinh dị - Ma quái
Nhà xuất bản: Thanh Niên
Trang 5MỤC LỤC ĐIỆU RU OAN NGHIỆT
Trang 6ĐIỆU RU OAN NGHIỆT
1 Bóng Ma Áo Hồng
Do quá mệt sau một chuyến đi dài từ SàiGòn lên, nên Hậu đã ngủ một giấc từ năm giờchiều cho đến khi giật mình tỉnh lại, nhìn đồng
hồ anh mới biết lúc ấy đã hơn mười giờ đêm! Vừa định bước xuống giường thì Hậu đã nghetiếng của ông Tư Hiền quản gia:
- Cậu dậy chưa cậu Ba ơi?
Hậu vừa ngáp vừa trả lời:
- Mới dậy chú Tư ơi Còn buồn ngủ quá trời!
Trang 7Ông già Tư đẩy cửa bước vào, vừa nhìn Hậuvừa lắc đầu:
- Đúng là thanh niên sức voi mà, ngủ bỏ cảcơm chiều, tôi kêu đến gần chục lần mà cậuvẫn không dậy
Hậu tiếc rẻ:
- Vậy sao chú Tư không kêu con dậy, con mêxem trăng lên mà!
Trang 8Ông già Tư lắc đầu:
- Thiếu điều thổi còi báo động mà cậu có chịuthức đâu Thôi để đêm mai, trăng còn tròn tớiđêm mốt kia mà
Hậu vừa vươn vai vừa bước ra ngoài:
- Cho giãn gân cốt một chút
Già Tư lo ngại:
- Trời giờ này trở lạnh, gió đêm nay lại lớn, coichừng mưa đó cậu
Hậu cười vừa vỗ vai người quản gia già màanh coi như người thân:
- Con còn đang muốn có mưa để tắm đây,nóng phát điên được!
Trang 9Biết không thể ngăn cậu chủ bướng bỉnh, nêngià Tư dặn thêm:
- Cậu chỉ nên quanh quẩn trong sân vườn thôi.Trời tối không nên đi xa ngoài kia!
Động sự tò mò mà bấy lâu nay Hậu chưa códịp để hỏi:
- Ở ngoài sau vườn nhà mình có gì mà cả bacon ngày trước, cho tới chú bây giờ lúc nàocùng nhắc chừng như không muốn ai ra ngoài
đó là sao vậy?
Già Tư đáp lửng lơ:
- Thì nhiều bụi rậm, vả lại ban đêm nữa Hậu không hỏi thêm, anh lững thững bước rasân, chỉ định đứng chơi, hóng mát một lúc rồi
Trang 10vào, nhưng chỉ sau vài chục giây thì lại monmen bước theo lối mòn, đi vào vườn
Trời đêm mát dịu, gió nhè nhẹ càng khiến choHậu thích thú, cứ đi tới mà quên lời dặn củagià Tư
Ngôi nhà của cha anh xây từ khi ông mới khởiđầu sự nghiệp đồn điền ở đây nên đất chúngquanh nhà rộng mênh mông, có đến gần chụcmẫu Nào cây ăn trái, nào cây tự nhiên, chúngchen nhau mọc, khiến càng đi sâu vào Hậu cócảm giác như vào một khu rừng thật sự Cảmgiác thoải mái khiến cho Hậu quên cả cơn đóiđang cồn cào trong bụng Anh tự nhủ:
- Khung cảnh kỳ thú như vậy mà bấy lâu naymình không ra mà thưởng thức!
Tuy là con cả của chủ gia, mà hiện nay lại làngười thừa kế chính thức sản nghiệp này,
Trang 11nhưng rất ít khi Hậu về đây Nội việc quản lýmột loạt nhà máy, xí nghiệp mà ba anh trướckhi chết đã di chúc để lại và căn dặn Hậu phảingày càng phát triển nó lên, không được chểnhmảng để nó lụn bại
Là một nghiệp chủ cần mẫn, có đầu óc làmgiàu nên từ mấy chục năm trước, khi chỉ làmột người làm công ăn lương cho một ông chủTây, ba Hậu, tên thường được gọi là ông TámXung, đã từng bước tạo dựng nên cơ ngơi, sảnnghiệp vào loại cự phách, đứng trong hàngmười đại nghiệp chủ xứ này
Tiếc rằng ông đã mất khi tuổi chưa đầy bảychục Và trong lúc Hậu, đứa con trai duy nhấtcủa ông chưa chín chắn trong thương trường Đang mải mê bước, chợt Hậu khựng lại khinghe có tiếng ai hát khe khẽ gần đây
Trang 12- Ai vậy?
Hậu lắng nghe thật kỹ và xác định nó ở phíatay phải, tức phía sau rặng cây rậm và cao.Giọng hát ru em thì đúng hơn, nhưng ngườihát có chất giọng thanh, trong và dịu dàng nên
âm thanh phát ra trong đêm thanh vắng đãhớp hồn ngay người nghe như Hậu
Anh khựng lại một lúc, rồi bỏ cả lối mòn, băngqua vạt cỏ thấp không có lối Do đây là khuvườn có làm cỏ thường xuyên, nên tuy không
có đường mòn, nhưng Hậu cũng bước tới dễdàng, để chỉ nửa phút sau đó anh đã tiếp cậnđược nơi phát ra tiếng hát ru Thì ra nó ở bênkia dãy hàng rào tre gai cao quá đầu Nơi phát
ra tiếng ru có một đốm lửa lờ mờ, hình như làngọn đèn dầu
Hậu đứng im, cố nghe và như muốn nuốt từngcâu chữ trong câu hát, bởi càng đứng gần thì
Trang 13giọng ru đó càng có sức thu hút lạ thường.Anh thẫn thờ tự nhủ:
- Sao lại có cô nào có giọng hát hay và lạ nhưthế?
Hậu đoán chắc bên đó có một xóm nhà, mà dođêm tối anh không nhìn thấy
- Ước gì
Hậu là người thích nghe hát, anh lại say mênhững người hát giọng thanh trong như cô gáinày Một lần, chỉ vì mê một giọng hát như vậy,Hậu đã liên tục trong gần một tháng trời, đãtới ngồi phòng trà chỉ để nghe một cô ca sĩ hát,mặc dù cô ta chỉ là ca sĩ hạng hai và khôngđẹp Anh từng lập luận:
- Hát hay thì không cần phải đẹp, bởi thanh
âm đã quyết định tất cả
Trang 14Nghe kỹ một lúc, Hậu lại phát hiện ra lời bàihát ru không phải là những điệu hát ru cũ màlời ru hoàn toàn mới Thì ra người hát tự đặt,hoặc đó là một bài tân nhạc được biến thànhhát ru, nên nghe vừa lạ lại vừa dễ gây thích thúcho người nghe
Trang 15- Vườn nhà mình chứ phải trong rừng trong rú
gì đâu mà chú ngại?
Rồi anh hỏi tiếp liền:
- Bên kia có xóm nhà phải không chú Tư? Già Tư ngạc nhiên:
- Bên nào? Làm gì có
- Thì bên phía có tiếng ru kia kìa
Lúc ấy chẳng hiểu sao tiếng hát ru đã ngưngbặt, nên già Tư hỏi lại:
- Tiếng hát gì ở đâu?
Hậu đành phải chỉ tay qua hàng rào:
Trang 16- Bên đó đó! Con mới nghe ai hát ngọt ngàolắm
Tự dưng ông già Tư tái mặt, ông kéo tay Hậuquay trở lại ngay:
- Cậu đừng đứng ở đây!
Bị lôi đi bất ngờ, Hậu không cưỡng lại được,nhưng chừng vài chục bước anh đã giằng tay
ra và gắt lên:
- Sao chú làm vậy, cháu đâu phải trẻ con!
- Nhưng tốt hơn là cậu nên vào nhà Tôi đãhâm cơm và dọn ra rồi, cậu vào ăn cho nóng
Hậu không còn cách nào hơn, nên anh lữngthững đi theo vào nhà Tuy nhiên trong đầuanh vẫn còn nghe văng vẳng tiếng hát ru kia
Trang 17Anh vụt hỏi:
- Bên đó ai ở vậy chú Tư?
Già Tư đáp không tự nhiên:
- Có ai đâu Nơi đó
- Chắc chắn là có xóm nhà Vậy mà lâu naycon cứ nghĩ nhà mình ở giữa rừng, cách ly vớimọi thôn xóm, như có lần ba con nói, ôngkhông thích có xóm làng ở gần
Trang 18cách đây hơn hai cây số, chỗ ranh đất phíađông, nhưng do nó gần với xóm của cư dân,nên ông chủ chuyển qua đây dựng nhà và tỏ
ra thích thú lắm
Lúc ngồi ăn cơm, chợt nhớ ra Hậu lại hỏi:
- Có ai quen mà thường qua lại với nhà mìnhkhông chú Tư?
- Cậu quên lời tôi kể sao, lúc sinh tiền ông cóthích giao du với ai ở xử này đâu mà quen vớibiết?
- Kể cả khách của chú cũng không sao?
Già Tư lắc đầu:
- Tôi sống như cái bóng giữa cuộc đời này thìlàm gì giao du với ai!
Trang 19Hậu nhận ra mình vừa chạm vào nỗi đau riêngcủa ông, nên vội nói:
- Xin lỗi chú!
Hậu cố nuốt cho xong hai chén cơm rồi vội rútngay về phòng Khi bước vào phòng chợt Hậuđứng khựng lại, nhìn sững một nhánh lanrừng còn tươi rói đang nằm trên gối của mình
- Hoa ở đâu vậy?
Bước tới cầm cành hoa lên, Hậu càng ngạcnhiên hơn khi thấy có một chiếc khăn tay màutrắng tinh lót bên dưới Ở một góc chiếc khăn
có thêu một đoá lan rừng màu tím nhạt rất tinhxảo
- Của ai?
Thừ người ra một lúc rồi Hậu đưa mắt nhìn
Trang 20quanh tìm kiếm Phòng anh trống trơn, chỉ cóchiếc tủ áo, chiếc bàn viết và chiếc giường ngủđơn giản Cả ba nơi Hậu đều kiểm tra, khôngphát hiện gì lạ, cửa nẻo thì không có dấu hiệu
đã mở Anh gọi lớn:
- Chú Tư ơi!
Già Tư chạy lên ngay, lo lắng hỏi:
- Gì vậy cậu Hai?
Hậu kịp giấu chiếc khăn tay vào túi, chỉ đểnhành hoa lan ở ngoài và hỏi:
- Ai để cành hoa này trong phòng con vậy chú?Già Tư quá đỗi ngạc nhiên:
- Ủa, tôi đâu có biết! Mà ai để hồi nào vậy?
Trang 21Hậu xẵng giọng:
- Nếu biết họ để lúc nào thì con hỏi làm gì nữa!Con muốn hỏi, phòng này ngoài con ra còn có
ai có chìa khoá không? Lúc nãy chú
Già Tư đáp vội:
- Tôi không vào phòng cậu làm gì! Vả lạiphòng này chỉ có cái chìa khoá duy nhất, tôi đãđưa cho cậu rồi đó Mà lúc nãy khi đi ra ngoàicậu có quên đóng cửa không đó?
Hậu quả quyết:
- Con có tính xưa nay hễ bước ra khỏi phòng
dù là xuống bếp ăn cơm cũng khoá cửa lại, con
sợ chuột, gián vào phòng lắm
Đến phiên ông già Tư ngỡ ngàng:
Trang 22- Chuyện này kỳ cục quá Mà ngoài cành hoanày, còn có gì khác nữa không?
Hậu không dám nói đến chiếc khăn, nên lắcđầu:
- Không có!
Ông già Tư nhìn xuống gầm giường:
- Cậu coi có ai trốn dưới này hay trong tủkhông!
- Con đã xem rồi, không có gì hết
Đích thân già Tư xem lại các cửa sổ và quảquyết:
- Phòng này một khi cửa đã khoá thì con giáncũng không vào được, nói chi
Trang 23Ông nhìn Hậu như có ý muốn hỏi thêm nhưngngại nên sau vài giây nhìn tới nhìn lui, ônglẳng lặng bước ra ngoài Hậu thì vẫn còn ngẩnngơ khá lâu, mắt cứ đăm đăm nhìn cành hoalan mà chưa biết phải làm sao Đến khi chợtnhớ đến chiếc khăn tay, anh lấy ra và bấy giờmới nhận ra nó có hương thơm nhẹ nhàng,một thứ hương thơm khác lạ, không giống vớicác loại nước hoa nhân tạo mà anh từng ngửi.Chứng tỏ chắc chắn phòng này vừa có phụ nữvào
- Phòng còn mất đồ đạc gì không cậu?
Dù chưa kiểm tra, nhưng Hậu vẫn xua tay:
- Không mất gì hết Thôi, con muốn ngủ mộtgiấc nữa
Ông già Tư vừa bước ra thì Hậu đã khoá ngaycửa lại và anh nói như với người thứ hai:
Trang 24- Tôi không sợ đâu, bây giờ tôi ngủ, nếu có tớiđòi lại chiếc khăn tay thì cứ giỏi tới lần nữaxem!
Nói xong anh nằm xuống, tắt đèn như ngầmchờ đợi Và Hậu ngủ thiếp đi lúc gà rừng gáycanh một
Vừa rạng sáng thì giọng ông già Tư oang oang
từ ngoài sân:
- Dậy cậu Hai ơi, mặt trời lên rồi!
Hậu choàng tỉnh và việc đầu tiên là anh nhìnbên cạnh, nơi trước lúc ngủ anh đặt cành hoalan ở cạnh gối Không còn cành hoa!
Bật ngay dậy, Hậu nhìn quanh và quá đỗi ngạcnhiên khi nhìn thấy cành lan đang được cắmtrong chiếc ly uống nước, sắc hoa vẫn còn rất
Trang 25tươi!
- Ai cắm hoa vậy?
Hậu thầm hỏi và chợt nhớ đến vật quan trọngcòn nằm trong túi áo của mình, anh đưa tay sờvà thót tim Chiếc khăn tay đã biến mất!
Hậu tái mặt, đứng như bị trời trồng khá lâu
° ° °Nói dối ông già Tư là ra thị xã gửi thư,nhưng Hậu lại bỏ xe ở một góc rừng, rồi đi bộvòng ra phía sau đất vườn của mình Vòng ràokhu vườn dài gần cây số, nên Hậu phải mấtgần mười lăm phút mới tới phía sau, nơi anhđoán là ngang với chỗ mình đứng đêm qua
Việc đầu tiên của Hậu là tìm xem nơi này cóxóm nhà nào không? Anh hoàn toàn thất vọng,bởi đúng như già Tư nói, chỗ này hoang vắng,không hề có ngôi nhà nào Ngoại trừ
Trang 26Lúc ấy chợt Hậu nhìn thấy một mái nhà thấpbằng xi măng đã khá cũ nằm lẩn khuất trongđám cỏ lau Anh bước lại gần hơn và giật mìnhkhi nhận ra đó là một nhà mồ với hai ngôi mộxây nằm song hàng nhau Mồ không có mộbia
- Mồ mả của ai mà để hoang phế thế này? Hậu cảm cảnh chép miệng vừa đưa tay vẹt cỏlau bước tới gần hơn Anh chợt giật mình khinhận thấy trước mộ có hai cành hoa lan giống
y như cành hoa ai đó đã để trong phòng mình!
- Sao lại
Hậu nhìn quanh một lượt, cố tìm xem cóđường mòn nào dẫn vào, để từ đó biết nó dẫntới chỗ nào đó mà anh cần biết Có nghĩa làanh đang muốn biết chủ nhân của những cành
Trang 27lan này là ai Nếu là nữ thì hai ngôi mộ này lànam và có thể là
Vừa khi ấy chợt bên tai Hậu vang lên rất khẽtiếng hát ru đêm qua Lần này giọng hát ở xa,chỉ khi gió thuận chiều Hậu mới nghe rõ
- Sao lạ vậy?
Hậu dừng lại nghe ngóng một lúc khá lâu,chợt ánh mắt anh nhìn thấy xa xa có vài nócnhà Nó ở cách đó có đến vài cây số Điều đó cónghĩa là nếu có ai hát trong xóm nhà đó thì nơi
Trang 28Hậu đứng cũng không làm sao nghe được Tuyvậy
Hậu vẫn mừng thầm và anh lại cố bước nhanh
về hướng ấy Cuối cùng thì ngôi nhà tranh đầutiên cũng hiện ra
Ngôi nhà trống trước trống sau và không cóbóng người Hậu bước sang ngôi nhà thứ haicách đó khoảng gần trăm thước Vẫn như vậy,
có nghĩa là nhà trống, chẳng có một ai Hậulấy làm lạ, anh cố nhìn kỹ hơn, nhưng rõ ràngđây là những ngôi nhà bỏ hoang, thậm chí mộtcon chó, con gà cũng vắng bóng
Có tất cả tám ngôi nhà, chúng cách nhau ngóttrăm thước, Hậu bước hết từng căn một đểquan sát với nỗi thất vọng và ngạc nhiên
- Chẳng lẽ cả xóm nhà này đều bị bỏ hoang?
Trang 29Hậu đánh bạo bước vào ngôi nhà ở cuối xóm
và giật thót người khi có một con mèo màu đentuyền chạy thoát ra từ chiếc giường ọp ẹp Mộtcon mèo hoang! Hậu nghĩ là vậy, nhưng ngaysau đó anh lại vô cùng ngạc nhiên khi thấy conmèo sau khi chạy biến vào đám cỏ tranh đãquay trở lại và giương cặp mắt màu xanh vechai nhìn về phía anh với sự thân thiện, không
sợ sệt hay hung dữ như mèo rừng
- Mày không sợ tao nữa phải không, vậy thì tớiđây xem nào
Bất ngờ con vật từ từ tiến về phía Hậu và bằngmột động tác nhanh như gió, nó phóng từkhoảng cách hơn năm thước đến ngay dướichân Hậu, vừa giương mắt nhìn anh và cấttiếng kêu "meo meo" rất hiền lành!
- Mày đói hả?
Trang 30Con mèo lại kêu lên mấy tiếng nữa, rồi nó đưađầu cọ cọ vào chân của Hậu như làm quen, vẻthân thiện Anh cúi xuống định vuốt ve nó thìbất thần con vật phóng vèo ra xa, rời chạy đi vềhướng lúc nãy Chạy được vài bước nó lạiquay nhìn, như ngầm bảo Hậu đi theo!
- Mày chỉ đường cho tao?
Thầm hỏi và Hậu bước theo hướng đó Quảđúng là con mèo có ý dẫn đường cho Hậu, nênbước vài chục bước nó lại quay nhìn và cấttiếng kêu "meo meo" như lời động viên, rủ rê
Hậu thích thú bước theo, anh nói cố cho nónghe:
- Dẫn đường mà để tôi đi lạc thì không phải làbạn đâu nhé!
Con mèo dường như hiểu, sau lời nói đùa của
Trang 31Hậu nó lại kêu lên ba tiếng "meo meo" rồi nhảycởn lên như vui thích lắm!
Được một quãng chừng vài trăm mét, nó bỗngdừng lại rồi vẫy vẫy đuôi tỏ dấu hiệu gì đó Hậu đưa mắt nhìn phía trước và chợt kêu lên:
- Một cái hồ nước!
Trước mặt anh quả là có một hồ nước tuykhông lớn lắm, nhưng cũng đủ tạo khungcảnh thơ mộng mà trước đây không bao giờHậu nghĩ là có nó Anh cũng chưa từng nghecha hay ông già Tư kể về cái hồ này
- Cám ơn mày nhé, miêu
Hậu vừa định bước tới bờ hồ thì chợt khựnglại, bởi trước mắt anh, cách chưa tới mườithước, có người phụ nữ đang ngồi dưới gốcmột cây kơnia cổ thụ Nàng ta ngồi như pho
Trang 32tượng đá, hầu như không màng đến sự có mặtcủa người lạ
Tần ngần một lúc, Hậu đánh bạo lên tiếng:
- Xin lỗi cô, tôi đường đột đến đây phá tan sựyên tĩnh của cô
Mặc cho Hậu nói, người kia vẫn không quaylại Hình như cô ta không nghe thấy!
Hậu lại phải lên tiếng lần nữa:
Trang 33- Ồ, đẹp quá!
Cô nàng còn khá trẻ, tuy ăn mặc lôi thôi ráchrưới, nhưng khuôn mặt và mái tóc đen dài thìhoàn toàn tương phản với hình hài Hậukhông tin vào mắt mình, anh dụi mắt hai lượtrồi ấp úng lên tiếng:
- Cô cô đây là
Con mèo rúc đầu vào người nàng, chứng tỏ nó
và nàng thân nhau lắm Rồi bất ngờ hơn, nànglên tiếng:
- Phải là người lương thiện thì con mèo nàymới dẫn đường tới đây!
Nàng nói mà không nhìn Hậu, mắt hướng vềphía hồ nước và chẳng nói gì thêm, mà nànglại cất tiếng hát Đúng là giọng hát ru đêm qua!
Trang 34Hậu ngẩn ngơ đứng nghe và như bị thu hồnphách Anh không nhớ là mình đã hành động
gì chỉ biết một vài giây sau đó anh đã nhẹ bướctới và lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh, chămchú nghe
Trong lúc hát thì hầu như cô gái không để ý gìtới chung quanh Và hơn nữa là vừa hát cônàng vừa đong đưa hai tay qua lại giống ynhư đang ru con Bài hát ngắn, được lặp đi lặplại vài lần, mà lời thì rõ ràng nàng ta đã tự chếtheo ý của mình, nghe vừa thực tế, vừa cảmđộng Cuối cùng nàng khóc nức nở!
Im lặng nãy giờ, lúc này Hậu mới lên tiếng:
- Kìa cô, cô sao vậy?
Không ngờ sự lên tiếng của Hậu lại khiến cho
cô nàng kinh hãi đến tột độ, cô ta té ngã sangmột bên, rồi giương mắt nhìn anh như nhìn
Trang 35một quái vật, và trong nháy mắt, cô nàngphóng mình tới trước và biến mất sau đám cỏtranh Rồi chỉ ít giây sau Hậu nghe có tiếng
"ùm" mạnh, y như một người vừa nhảy xuốngnước!
Hốt hoảng, Hậu chạy bay xuống sát mé hồ,anh vẫn còn thấy mặt nước khua động Khôngkịp suy nghĩ thêm, Hậu để nguyên quần áo,phóng nhanh xuống hồ Nước buổi sáng khálạnh nhưng Hậu bất kể, anh nín thở lặn sâuxuống nơi anh thấy có dấu hiệu người vừanhảy
Hồ khá sâu, cho nên lặn hết hơi thở đầu màvẫn chưa thấy gì, Hậu phải trồi lên rồi lấy hơidài hơn, lặn lần nữa Trước sau Hậu lặn có đếnchục lần mà vẫn không thấy ai dưới nước, đếnkhi đã đuối sức anh mới quyết định thôi khônglặn nữa Leo lên bờ với tâm trạng hối tiếc,thương cảm, anh chép miệng:
Trang 36- Sao nàng lại làm vậy nhỉ?
Bước tới gốc cây định thay quần áo ra vắt khô,bất chợt Hậu nhìn thấy một chiếc áo lụa màuhồng của nữ đang máng trên cành cây thấpngang tầm nhìn, mà rõ ràng lúc nãy anhkhông hề thấy
- Áo của ai?
Hậu cầm thử lên xem thì một hương thơmquen thuộc phả vào mũi khiến anh nhớ rangay:
- Của cô ấy!
Cô ấy mà Hậu muốn nói tới là mùi hương màanh ngửi được ở chiếc khăn tay đêm trước.Hai mùi giống nhau chứng tỏ hai vật là củamột người
Trang 37Mà đó là người nào? Cô gái hát lúc nãy chắc làkhông rồi, bởi cô nàng tuy đẹp nhưng ăn mặclôi thôi, rách rưới, đâu phải mặc chiếc áo này Đang lưỡng lự không biết có nên giữ chiếc áohay máng nó lại cành cây thì bỗng Hậu nhìnthấy một bóng áo hồng lướt nhanh qua đám
cỏ tranh phía trước tức phía dẫn về nhà mình,Hậu thốt lên:
- Cô ơi!
Anh cầm luôn chiếc áo trong tay vừa đuổi theo.Chưa quen chạy trong cỏ tranh, nên khi Hậuchạy gần tới bờ rào nhà mình thì chẳng cònthấy bóng dáng người mặc áo hồng kia Nhìnlại lúc này Hậu mới hay mình đang đứng gầnhai ngôi mộ đá cũ Hai cành lan tươi lúc nãykhông còn đó, mà thay vào là hai chiếc hài ướtsũng nước, mỗi chiếc một kiểu khác nhau
Trang 38- Ai vừa tới đây?
Hậu còn đang ngẩn ngơ thì chợt nghe có tiếnggọi của ông già Tư:
- Kìa, cậu Hai, sao cậu ở bên đó?
Ông già đang đứng bên rào nhìn sang Hậuchỉ hai ngôi mộ và hỏi:
- Mồ mả của ai vậy chú Tư?
Ông già Tư hơi ngập ngừng:
- Tôi tôi cũng không biết mộ đó
Rồi ông giục:
- Cậu không được ở ngoài đó Không nên đâu!
Trang 39Ông vừa kêu lên vừa chạy vòng trở ra, ý choHậu biết là ông đang chạy qua chỗ đó Hậuphải la lên:
- Con về liền mà! À mà không, con có chuyệnngoài thị xã phải đi, đến trưa con mới về
Anh phải rời đó để tránh không cho ông già Tưchạy qua, đồng thời anh không muốn để ôngnhìn thấy chiếc áo màu hồng mà mình đanggiữ khư khư trên tay
Khi đi bộ trở ra xe thì lại một lần nữa, Hậu quáđỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy trên băng ghế chỗlái xe ngôi có hai cành hoa lan, giống như haicành hoa trước hai ngôi mộ lúc nãy
Nhìn quanh một lượt, Hậu biết anh có cố tìmcũng chẳng được, nên nói bâng quơ:
- Tôi xin nhận những cánh hoa xinh đẹp và cả
Trang 40chiếc áo lụa này Không được đòi lại đâu nhé! Hậu rồ xe chạy đi và qua kính chiếu hậu, anhnhìn thấy có một bóng hồng lướt nhanh vềphía cuối bờ rào