rầm rầm nhà bàng hoàng - Ai nấy bàng hoàng vì trong cái bọc chăn còn vư ơng khói mà người ấy đang ôm khư khư là một đứa bé mặt mày đen nhẻm, thất thần, khóc không thành tiếng... Thứ
Trang 1GV: Phan Thị Thu Hoà TRƯỜNG TIỂU HỌC MINH TÂN
Trang 2Thứ ba ngày 26 tháng 01 năm 2010
Tập đọc
Bài cũ
Trí dũng song toàn
Trang 4Thứ ba ngày 26 tháng 01 năm 2010
Tập đọc
Tiếng rao đêm
S/30- 31
(Nguyễn Lê Tín Nhân)
Trang 5Thứ ba ngày 26 tháng 01 năm 2010
Tập đọc
Tiếng rao đêm
(Nguyễn Lê Tín Nhân)
“Bánh giò ò ò !” … … … …
“Cháy ! Cháy nhà !”…
“ Ô này !” … ý1: Cảm giác buồn của tác giả
khi nghe tiếng rao đêm.
Đám cháy được miêu tả như thế nào?
kêu cứu thảm thiết, khung cửa ập xuống ,khói bụi mịt mù.
rầm (rầm nhà) bàng hoàng
- Ai nấy bàng hoàng vì
trong cái bọc chăn còn vư
ơng khói mà người ấy
đang ôm khư khư là một
đứa bé mặt mày đen nhẻm,
thất thần, khóc không thành
tiếng.
Trang 6Thứ ba ngày 26 tháng 01 năm 2010
Tập đọc
Tiếng rao đêm (Nguyễn Lê Tín Nhân)
Luyện đọc Tìm hiểu bài
rầm,
ý1: Cảm giác buồn của tác giả khi nghe tiếng rao đêm.
ý2:Hình ảnh ngôi nhà bốc cháy và tiếng kêu cứu trong đêm.
Chi tiết nào trong câuchuyện gây bất ngờ cho người đọc ?
Người ta cấp cứu cho người đàn ông, bất ngờ phát hiện ra anh có một cái chân gỗ Kiểm tra giấy tờ thì biết anh
là một thương binh Để ý đến chiếc xe
đạp nằm lăn lóc ở góc tường và những chiếc bánh giò tung tóe, mới
ý3 :Hành động xả thân cao thượng và lòng dũng cảm của anh thương binh nghèo.
i ý
Đạ :Ca ngợi hành động xả thân cao thượng của anh thương binh nghèo, dũng
cảm xông vào đám cháy cứu một gia đình thoát nạn.
bàng hoàng
Trang 7Thứ ba ngày 26 tháng 01 năm 2010
Tập đọc
Tiếng rao đêm
Luyện đọc diễn cảm
Rồi từ trong nhà,vẫn cái bóng
ấy lom khom như đang che chở vật gì , ra
đường.Qua khỏi thềm nhà ,người đó vừa thì một cây rầm .Mọi người .Ai nấy vì trong cái bọc chăn còn vương khói mà người
ấyđang
cao, gầy,khập khiễng
phóng thẳng
té quỵ
ôm khư khư là một đứa bé mặt mày đen nhẻm ,thất thần, khóc không thành tiếng.Mọi người khiêng người đàn
ông ra xa Người anh mềm nhũn Người ta cấp cứu cho anh.Ai đó thảng thốt kêu: “Ô … này !”, rồi cầm cái
chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên:thì ra là một cái chân gỗ !
Trang 8Chúc mừng bạn đọc hay nhất
Trang 9Dặn dò
-Về nhà kể lại câu chuyện cho người thân nghe
- Chuẩn bị bài: Lập làng giữ biển.