Chung Dịch biết cô lại bắt đầunôn nóng, anh khẽ đập vai cô: “cứ từ từ, không aithúc giục em cả, nhìn chỗ này đi, rõ ràng nên...” “Hứ!” Giang Tử Khâm ngắt lời anh, đôi mắt dàiliếc nhanh,
Trang 4Áo ai xanh cho lòng ai vương vấn
Tác giả: Dị Thanh Trần
Dịch giả: Nguyễ n Thành Phước
Trang 5Kích thước: 14.5 x 20.5 cm
Số trang: 480
Ngày xuất bản: 12 - 2 – 2014
Giá bìa: 130.000 ₫
Trang 6Công ty phát hành: Ne wstar Việ t Nam
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Ebook: Tâm Tít Tắp
Trang 7Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Giới thiệ u
“Ngạn Tịch, theo anh khi nào một người đàn ông
cảm thấy mình già?”
“Khi anh ta yêu một cô gái trẻ hơn mình rất nhiều.”
“Ngạn Tịch, anh béo ra rồi
Vì đã nuốt lời hứa cho nên béo ra.”
Trang 8“Ngạn Tịch, nhìn xem, em đã tỉa hết từng cái gai rồi,nghe nói một bó hồng như này thế sẽ giúp ta thực
hiện một điều ước.”
“Em muốn đeo vào tay anh chiếc nhẫn được chúyểm, mỗi lần anh phạm tội, chỉ cần em niệm chú là
nó sẽ sì sì xiết chặt ngón tay anh.”
“Ngạn Tịch, mau về nhà, tắm rửa sạch sẽ, em muốn
ăn thịt anh ngay.”
“Ngạn Tịch là con dê, Ngạn Tịch là con dê tự đọc
nhẩm một trăm lần.”
“Ngạn Tịch, lần này anh không say chứ?”
“Oa! Con thỏ tinh ranh đã luồn dây vào mũi anh từlúc nào, anh bước thấp bước cao để mặc nó dắt đi!”
“Thôi, thôi! Thì không bước thấp bước cao! Bước
từng bước vững vàng!”
Trang 9“Tử Khâm, cuối cùng em đã thành công, em đãthành công biến anh thành nô lệ của tình yêu, bắt
anh phải bồn chồn ngóng đợi em.”
Một cuộc chiến đầy ắp kịch tính Cô thiếu nữ trẻ đãknock out ngoạn mục người đàn ông thông minh,bản lĩnh Vũ khí ư? Vũ khí là trái tim yêu bỏng rát, lànhững đớn đau bầm dập từ ồn ào phá phách đếnlặng lẽ trưởng thành, là tâm hồn nồng hậu, trong veo
không vụ lợi, đẹp mà không hề biết mình đẹp
Tác giả
Di Thanh Trần
- Ngày sinh: 21/05/1990
Trang 10- Thuộc cung Song Tử
- Nghề nghiệp: Phiêndịch
- Một trong những tácgiả viết sách cho tuổi teenđược yêu thích nhất Trung Quốc
Trang 11Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16
Trang 12Chương 18 Chương 19 Chương 20
Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30
Ngoại truyện: Ngày mới
Trang 14Chương 1
Khi Chung Dịch một lần nữa chạy đến công viênTần nguyệt thì thấy Giang Tử Khâm đứng tựa lancan ngọc bạch cầu Đồng Bản đang vẽ chân dungđôi tình nhân trẻ phía trước
Mới chớm hè, Giang Tử Khâm mặc áo phông dàitay màu trắng ngà, vạt áo giắt lồng phồng trongchiếc váy lửng màu lam sáng, đi tất trắng đến đầugối, giày bệt thắt dây, lộ đôi chân mảnh dẻ, thẳngtắp, toàn thân một vẻ tươi tắn, hoạt bát Ánh mặttrời êm ả dát ánh vàng lên người cô, trông như các
cô gái trên bìa tạp chí nào đó
Lúc đưa Giang Tử Khâm đi vẽ thực tế, ChungDịch nói đùa với cô: “Trông em ngày càng giốngnghệ sĩ trẻ rồi đấy.”
Trang 15Cặp mi đen dài chớp nhẹ, như cánh bướm, đôimắt trong veo chăm chú nhìn anh, cô tinh nghịch, nóito: “Chẳng phải em vẫn luôn là nghệ sĩ trẻ sao?”
Chung Dịch bước đến, đứng bên cạnh Giang TửKhâm, chào cặp tình nhân phía trước, rồi tiếp tụcxem cô vẽ
Một làn gió nhẹ lên từ mặt hồ thổi tới, làm rối máitóc dài của Giang Tử Khâm, mấy sợi tóc mai của côvờn qua má Chung Dịch Anh đón lấy, quấn vàongón tay, đưa lên hít nhẹ, vẫn thoảng mùi tóc gộiđầu, rồi vừa vội vàng vừa lưu luyến giắt vào sau taicho cô
Giang Tử Khâm không mấy chú ý hoặc đã quáquen với những cử chỉ đó, cô giơ bút chì trước mặt,ước lượng tỉ lệ của nhân vật rồi cúi đầu vẽ tiếp
Người đàn ông trẻ không yêu cầu vẽ cho mình,
Trang 16lúc này lơ đãng đứng tựa hàng lan can phía sau.Anh ta mặc bộ comle đen, thắt cà vạt ngay ngắn,trông lịch lãm và sang trọng Ánh mắt lạnh chỉ lướtqua mặt Giang Tử Khâm rồi chuyển sang ChungDịch bên cạnh, cũng hờ hững như thế, cuối cùng cúiđầu, rất chậm khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út.
Một chiếc nhẫn tương tự đeo trên ngón tay côgái đối diện
Là vợ chồng, hoặc sắp kết hôn Chung Dịchthầm nghĩ
Cây bút trên tay Giang Tử Khâm lướt rất nhanh.Trán lấm tấm mồ hôi Chung Dịch biết cô lại bắt đầunôn nóng, anh khẽ đập vai cô: “cứ từ từ, không aithúc giục em cả, nhìn chỗ này đi, rõ ràng nên ”
“Hứ!” Giang Tử Khâm ngắt lời anh, đôi mắt dàiliếc nhanh, như một cái lườm vô tình, nửa giận nửa
Trang 17không, giọng hơi bực: “Khi vẽ, em ghét nhất bị ngườikhác xen vào.”
Chung Dịch khẽ cười, nếu trước mặt không cóngười đang nhìn, anh đã véo mũi cô: “Không góp ýlàm sao tiến bộ, em tưởng ai sinh ra cũng là VanGoth, Monet chắc?”
Lần này Giang Tử Khâm bực mình thật sự, mặtửng hồng khẽ trách: “Ái chà, thầy Chung, thầy nhiềulời quá, em buốt hết cả tai rồi.”
Gần đây Chung Dịch rất dị ứng với từ “thầy”,nếu người khác nói ra còn được, nhưng lời từ miệngGiang Tử Khâm giống như mũi tên nhọn có lửa, đầutiên cắm vào da thịt anh sau đó thiêu cháy cả ngườianh
Nói thế có quá không? Không hề, ai ở vào địa vịcủa anh, cũng đều thấy ngại Mặc dù phải tấn công
Trang 18một pháo đài, nhưng anh tin, trước sau cô bé nàycũng là của anh Mối tình thầy trò, đề tài này xemchừng hơi nhạy cảm Cũng may, năm nay cô đã họcnăm thứ ba, chỉ một năm nữa là tốt nghiệp.
Mười phút sau, Giang Tử Khâm hoàn thành bứchọa, đang gỡ những chiếc đinh ghim ra, Chung Dịchvừa giúp cô vuốt phẳng những lỗ ghim, vừa trách:
“Tôi đã nhiều lần nhắc nhở em, không nên dùngđinh ghim, sẽ để lại những lỗ thủng, ảnh hưởng đếnbức họa” Giang Tử Khâm chẳng bận tâm đến lờiChung Dịch, lặng lẽ bỏ những chiếc đinh vào túi, thudọn đồ nghề, lấy lại bức họa trong tay anh, chun mũilàm xấu với anh: “Thầy đúng là, người thì cao, nóithì dài, làm sao khá được?”
Cô giơ hai tay phác cử một cử chỉ mô tả “nói dàithế này”, “người cao thế này”, cố tình phác ra độdài trước lớn hơn độ dài sau Chung Dịch bất lựcnhìn cô bật cười, lại nhắc câu đã nói bao lần: “Thôi
Trang 19được, Tử Khâm em đúng, em luôn đúng”.
Cô gái phía trước cảm thấy hơi ngạc nhiên, rõràng cô bạn kia gọi chàng trai là thầy, nhưng cư xửthân thiết như một cặp tình nhân Cô kéo tay áongười đàn ông, chạm vào bàn tay ấm áp của anh,vội nắm lấy, rồi tỳ cằm lên vai anh thì thầm
Anh ta lắng nghe Môi hơi nhếch một nụ cười mơ
hồ, ánh mắt đặc biệt dịu dàng, cô nói xong, anh âuyếm vuốt tóc cô, khẽ nhún vai, ý bảo “có gì lạ đâu”
Giang Tử Khâm đưa bức tranh cho cô gái Mườingón tay cô ta mảnh dẻ, trằn muốt, hơi giống tay cô,chỉ khác trên ngón tay áp út có chiếc nhẫn kimcương xanh biếc, màu xanh huyền bí đó, dưới ánhmặt trời càng long lanh kỳ ảo
Không biết cách đây bao lâu, Giang Tử Khâm đãnhìn thấy trên mạng loại kim cương màu xanh hy
Trang 20vọng đó, hùng hồn tuyên bố, mình cũng muốn cóchiếc nhẫn như vậy Người đàn ông trẻ ngồi sưởinắng trên chiếc ghế mây, tay cầm bút máy liên tục
ký vào tập tài liệu trên tay, nghe cô nói vậy, liền lậttrái tài liệu trên tay, soàn soạt vẽ gì đó Không đầymười phút sau, thong thả bước đến, chìa tờ giấytrước mặt cô
“Chiếc nhẫn thế này vừa ý chứ?” Anh vẽ rachiếc nhẫn ý tưởng thiết kế đã có trong đầu, chỉmấy nét phác thảo, một khuôn hình tuyệt vời tinh mĩ
đã hiện ra trên giấy
Anh vốn là một doanh nhân thông minh tuyệtđỉnh, hoàn toàn không giống một người biết hội họa
Vì vậy, nhìn chiếc nhẫn, Giang Tử Khâm thoángsững sờ Song lập tức trấn tĩnh, nhoẻn cười: “Nếuđính thêm viên kim cương xanh thì em sẽ vừa ý”
Anh đặt tài liệu xuống, tay nâng mặt cô lên: “TiểuMan, có biết kim cương xanh đắt thế nào không?”
Trang 21Miệng nói như vậy, nhưng trông anh không có vẻtiếc nuối chút nào, anh có đủ tiền để mua một thứđắt tiền như thế làm quà tặng - chỉ cần anh muốn.
Anh không nói, ai kết hôn, kết hôn với ai
Cầm bức họa trong tay, Giang Tử Khâm độtnhiên ngơ ngẩn
Cô gái rút bức vẽ trong tay cô, không rút được,khẽ gọi: “Bạn ơi, bức vẽ ”
Chung Dịch ở bên khẽ nhắc, Giang Tử Khâmmới sực tỉnh, đưa cho cô ta “Hai mươi đồng, cảmơn!” Tiền công, vãn lấy giá cũ, lúc này nhắc lại,dường như muốn chứng minh điều gì
Cô gái trẻ ngắm mình trong bức họa, mỉm cười,
“Ngạn Tịch, anh xem này giống quá, đẹp thật, rất
Trang 22sống động”.
Chung Dịch phấn khởi vì lời khen, quàng tay ôm
bờ eo mảnh dẻ của Giang Tử Khâm, rồi nắm lấy taycô
Người đàn ông được gọi là Ngạn Tịch có vẻ hờhững, ánh mắt như lơ đãng dừng lại trên bàn taynắm chặt của cô họa sĩ và người đàn ông trẻ bêncạnh Anh ta rút trong ví ra tờ giấy bạc một trămngàn màu hồng tươi, nhét vào trong tay Giang TửKhâm, nói rất nhỏ: “Không cần trả lại” Nhưng côkhông chịu, rút ví tiền ình con thỏ tai dài rất đángyêu - món quà quý do một người tặng để dỗ cô lúc
cô tức giận Đồng thời lặng lẽ rút tay khỏi tay ChungDịch
Trong một thoáng, dường như nhớ tới điều gì,cảm thấy chiếc ví trong tay vốn chất liệu cốt tôngmềm mại bỗng trở nên cứng như đá Vội vàng trấntĩnh, như sợ bị người khác nhìn thấy, hấp tấp tìm tiền
Trang 23trả lại.
Người đàn ông có vẻ bối rối, hình như không biếtnên tỏ thái độ thế nào, cuối cùng vẫn nhận lại tiềnthừa Lúc này, Giang Tử Khâm vẫn cúi đầu, sắp xếp
đồ dùng trong ba lô, không bận tâm đến anh ta
Còn cô gái, cuộn xong bức vẽ, vui vẻ hỏi Giang
Tử Khâm: “Cô vẫn tiếp tục học vẽ ư? Không ngờ
có thể vẽ đẹp như thế.” Giang Tử Khâm đang địnhxua tay từ chối lời khen, thì Chung Dịch đã trả lờithay: “Học được một năm rưỡi rồi, nhưng thời giannghiêm túc học thực sự chỉ mới tám tháng, cô ấy làhọc trò xuất sắc của tôi đấy.”
Tám tháng, đúng bằng thời gian cô rời xa anh
Cô gái vỗ tay tán thưởng: “Vậy thì quá siêu Hồinhỏ bố mẹ tôi mời không ít giáo viên đến dạy hộihọa cho tôi, nhưng đều thất bại, đến giờ tôi vẫn vẽ
Trang 24như học sinh lớp một.”
Chung Dịch gật đầu: “Chuyện vẽ vời cũng đòihỏi chút năng khiếu, họa sĩ trên đời nhiều vô kểnhưng có mấy người thành danh”
“Vậy cô bạn này quả thực có năng khiếu.”
“Có thì có ” Chung Dịch lại quàng tay kéoGiang Tử Khâm vào người, sau khi âu yếm xoa đầu,còn thân thiết hôn nhẹ vào trán cô, nói tiếp:
“ nhưng không chịu cố gắng Cô thấy đấy, tôi vừagóp ý một chút đã xù lông nhím rồi.”
Giang Tử Khâm cười bẽn lẽn, dùng khuỷu tayhuých anh, cố ý nghiêm mặt nói: “Phát ngôn thậntrọng chút đi.”
Chung Dịch cười khoái trá, tạm biệt đôi tình
Trang 25nhân, khoác vai cô quay đi, nhưng lời thầm thì cònvẳng lại: “Bây giờ chúng mình đi xe đạp đôi đồng ýkhông? Bữa trưa sẽ ăn thịt nướng, tuần trước em đãthèm dỏ dãi rồi ”
Cô gái trẻ nhìn theo bọn họ, lòng thầm ngưỡng
mộ, tình yêu tuổi đó sao mà ngây thơ, chất phác.Chỉ cần đối tốt một chút với các cô bé, hứa một lời
vu vơ, cũng khiến các cô mê mệt, sống chết chạytheo
Cô khoác tay người đàn ông, cơ thể mềm mạidựa vào anh, giọng thoáng buồn: “Ngạn Tịch, chúngmình về thôi.”
Tâm trí người đàn ông đang ở tận đâu đâu, lúcnày mới như sực tỉnh, mới vội bước theo: “Ừ, vềthôi.”
Giang Tử Khâm và Chung Dịch có một ngày vui
Trang 26chơi xả láng, đầu tiên là đạp xe mấy vòng quanhcông viên Tần Nguyệt, sau đó bận rộn với món thịtnướng tự chọn, mấy lần bị dầu bắn vào người, Giang
Tử Khâm hoảng hốt hét toáng lên
“Có anh, có anh” Chung Dịch đi đến, đứng checho cô, bỏ thịt lên vỉ nướng: “Làm bỏng đôi tay chơidương cầm này thì đắc tội lớn”
Giang Tử Khâm bỗng trở nên trầm lặng, khôngnói nhiều, chỉ lặng lẽ nhin Chung Dịch trổ tài nướngthịt, trái tim cô tựa miếng bọt biển hút đầy chất bẩn,đang từ từ thải ra, làm ô nhiễm cả lồng ngực
Lại nhìn đôi tay mình, những ngón tay thon dài,mảnh dẻ, sinh ra như để chơi dương cầm Anh từngnói rất thích bàn tay cô,, từng nâng niu bấm, sửatừng chiếc móng Cô thường gục lên đùi anh, có ánhmặt trời hắt qua cửa sổ, ấm áp chiếu rọi các ngócngách trong phòng
Trang 27Khi đưa Giang Tử Khâm về đến kí túc xá, ChungDịch chưa muốn đi, nấn ná mãi: “Kiss goodbye,được không?”
Mặt Giang Tử Khâm thoáng cứng lại, nói vui:
“Thôi khỏi,có phải chia ly giã biệt gì đâu Vả lại ởđây đông người, lỡ bị nhìn thấy lại tổn thương thuầnphong mĩ tục”
Chung Dịch bật cười, nhưng anh cảm thấy tâmtrạng Giang Tử Khâm không vui như lời nói của cô,liền bước lên cầu thang, định xoa đầu cô, không ngờ
cô né sang một bên, lẩn tránh
“Em lên phòng đây.” Giang Tử Khâm vẫy taytạm biệt, có vẻ hơi sốt ruột
Chung Dịch không nói thêm nửa câu, vội bướctheo, một tay kéo cánh tay,một tay lùa vào mái tócdài sau gáy, giữ đầu cô, áp môi xuống
Trang 28“Nếu em cứ như sáng nay thì tốt” Chung Dịchhôn nhẹ môi cô Nhớ lại cảnh vẽ tranh ban sáng, sựthân mật như thế, trước đây giữa họ tuyệt nhiênchưa có Giang Tử Khâm vội đẩy anh ra, quayngười chạy vụt lên tầng, để lại Chung Dịch đứngngẩn, ngơ ngác.
Trong ánh mắt của những người xung quanh, côgiống như một cô gái hư, da đầu tê bì xấu hổ, chỉmuốn chạy trốn
Đi đến hành lang tầng hai, vô tình nhìn ra ngoài,thấy một chiếc Maybach mới cứng đang chạy trêncon đường nhựa phía dưới Cô đi, nó cũng đi, côdừng nó cũng dừng
Tuy anh đã đổi xe nhưng sao cô không nhận ra?
Trang 29Điện thoại trong túi sắc bắt đấu reo, nhạc chuông
là một bản dương cầm đơn giản Chính là bản nhạcanh đã chơi mẫu cho cô, bị cô bí mật ghi âm
Tuy nhiên, khi Giang Tử Khâm lấy hết can đảmrút điện thoại ra thì bị chiếc đinh ghim trong túi đâmvào tay đau điếng, một giọt máu nhỏ tròn vo diện ragiữa đầu ngón tay, cuối cùng cũng sờ thấy chiếcđiện thoại di động lạnh ngắt
Nhưng cô không dám lên tiếng, luôn cảm thấy làmột cuộc đua, ai nói trước người ấy thua Khoảngcách giữa họ xa như vậy, vốn tưởng chỉ cần cả haibước tới, nhất định có ngày đến đích Nhưng khôngngờ, cứ như có một bàn tay vô tình đẩy họ đi ngượcnhau, liên tục đùa bỡn họ
Đầu dây bên kia, một giọng đàn ông đặc biệttrầm, vẫn bình thản nhưng đầy uy lực, đưa mệnhlệnh không thể kháng cự: “Xuống đây!”
Trang 31đỗ dưới tầng, đến khu trường mới đã lâu, đây là lầnđầu tiên tớ nhìn thấy”.
Giang Tử Khâm uống mấy ngụm nước rồi bỏ cốcxuống, bắt chước cô bạn, cũng tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Thật à, vậy mà tớ không thấy, lát nữa ra ngó mộtcái xem sao”
Văn Song Song nheo mắt nhìn Giang Tử Khâm,
Trang 32nắm vai cô lắc mạnh: “Cậu mà không biết? Tớ thấychính là anh chàng ngày trước của cậu Anh ta thíchnhất loại xe đó, năm xưa đến đón cậu, cũng thường
đi con xe ấy.”
Giang Tử Khâm không biết điệu bộ mình cóthành thật không, hơi nhướng mày, chành môi: “Anhchàng nào của tớ, họ tiền hay họ bạc?”
Văn Song Song biết giang tử khâm giả vờ, nhưngchưa vội bóc mẽ, đi về giường mình khoan khoáinằm xuống, miệng lẩm bẩm: “cái trò vờ vịt của haingười định qua mắt đây chắc? Hi hi, nhưng đâykhông có hứng can dự vào đâu”
Giang Tử Khâm cười nhạt, dù đã quá quennhững lời châm chọc, nhưng vẫn thấy khó chịu Diđộng lại reo, vừa nhìn dãy số, vội tắt máy Lắt sau
đổ cả ví tiền lẫn đinh ghim trong túi sắc ra, nhặt mấychục đồng rồi vội vàng lao xuống
Trang 33Kha Ngạn Tịch ngồi trên ghế sau, khi Giang TửKhâm lên xe, hai người đương nhiên ngồi cạnhnhau, chỉ cách khoảng hai mươi phân Cả ngườigiang tử khâm gần như ép vào cửa xe, không muốn
có bất cứ đụng chạm nào tới anh
Kha ngạn tịch hơi nghiêng đầu nhìn cô, vẫn giọngtrầm trầm bảo lái xe: “Đi thôi!”
Cậu lái xe đã nửa năm không lái cho hai người,cũng biết giữa họ có chuyện, lúc này hơi băn khoăn,hỏi: “Kha tiên sinh, đi đâu?”
Kha Ngạn Tịch thoáng ngây người Đi đâu?Trước kia chỉ cần anh nói “đi thôi” là cậu ta tự hiểu
về biệt thự Ở đó anh dành riêng cả một tầng cho
cô, có phòng dương cầm, phòng sách, cô thường nói,trong căn nhà thế này sống cả đời cũng không thấychán
Trang 34Hay lúc đi bãi biển ở ngoại ô Hàn Phủ Cô luônmặc kiểu áo tắm cổ điển nhất, quấn người kín mít lạiquàng thêm khăn tắm, chê cô bảo thủ thì nhất quyếtkhông thừa nhận “Em sợ rám nắng” Cô thẳng thắngiải thích.
Kha Ngạn Tịch hạ bớt kính xe, gió hè mát mẻ ùavào, vờn qua đầu, lúc này anh mới thấy dễ thở chútít
“Cứ đi đi” Cũng chỉ có thể như vậy
Đầu ngón tay Giang Tử Khâm vẫn đang chảymáu, từ lúc lên xe, cô vẫn dùng khăn giấy lau Từ bé
cô đã rất sợ những vết thương như thế, tuy nhỏnhững vẫn nhói đau tận xương
Lúc này Kha Ngạn Tịch nhìn thấy, nhưng anhvẫn giữ dáng ngồi thẳng, chỉ hơi cúi đầu, uể oải liếcqua
Trang 35“Thật khéo, lại gặp hai người, còn có nhã ý đếnxem em vẽ Cô ấy đẹp thật”.
Giang Tử Khâm nhét khăn giấy vào túi, như vôtình nhắc đến cô gái ban sáng: “Hai người rất đẹpđôi, tên là Phương Thái phải không?”
Kha Ngạn Tịch khẽ “ừ”, ánh mắt thâm trầmkhông biết nhìn đi đâu, lát sau mới nói tiếp, giọngquá đỗi dịu dàng: “Cô ấy rất tốt, dịu dàng lươngthiện, thông minh, tính tình cũng tốt.”
Để anh nói ra những mĩ từ khen ngợi như vậyquả không dễ, Giang Tử Khâm nhói lòng, nhưng vẫnmỉm cười, vui vẻ: “Gia thế cũng rất xứng với anh,tóm lại hai người là một cặp trời sinh.”
Kha Ngạn Tịch khẽ cười, “đúng vậy” Sau đó lập
Trang 36tức chuyển chủ đề, lúc này anh đã có lý do nhìnthẳng vào cô: “Ồ, em cũng khá lắm, béo ra, trôngcàng trắng.”
Giang Tử Khâm cũng nhìn anh, nhìn đuôi mắt đãxuất hiện những nếp nhăn loáng thoáng, đôi má gầy,chiếc cằm nhọn cô không dám nhìn nữa, quay mặt
đi, nụ cười cứng đờ, “Trong lòng thoải mái nên béo
ra, lại ăn tốt, còn anh thì gầy đi nhiều, cô ấy khôngnấu các món ngon cho anh sao? Mà cũng phải, tiểuthư nhà giàu, đâu biết làm những việc ấy”
“Cô ấy không biết làm nhưng nhà có đầu bếp,anh ăn rất nhiều, béo lên không ít, là em không nhận
ra thôi”
Hai người im lặng hồi lâu, chủ đề sức khỏe cũng
đã cạn, chẳng còn gì để nói Gió từ cửa sổ thốc vào,ngoài tiếng động cơ, trong xe hoàn toàn im ắng
Trang 37Kha Ngạn Tịch hơi khép mắt, Giang Tử Khâmtay bấu chặt xuống ghế, cả hai đều nghĩ, nói gì đichứ, nói gì cũng được.
“Người đó ”
“Đưa em đi ”
Cả hai cùng lên tiếng Âm thanh chùng nhau,nhưng không hài hòa
“Em nói trước đi.” Kha Ngạn Tịch lịch sự nói
Giang Tử Khâm xua tay, “Thôi, anh nói trước”.Chơi suốt một ngày, cô quả đã thấm mệt
Kha Ngạn Tịch thấy mặt cô hơi nhợt nhạt, nêncũng không ép, anh hỏi: “Người ban sáng là bạn traicủa em?”
Trang 38Cô không ngạc nhiên vì biết thế nào anh cũng hỏichuyện này, “cứ coi là vậy, cũng là thầy giáo của emnữa.”
“Anh biết, em theo anh ta học vẽ.” Anh tự nói ra,tưởng vừa rồi đã hiểu tất cả, nhưng câu sau lại hỏi:
“Tại sao đột nhiên lại thích học vẽ? Trước đay dạy
em, em nhất định không chịu học, chỉ thấy chăm chỉtập đàn.”
Giang Tử Khâm tiếc là không bịt tai lại, anh thảnnhiên cười cợt nhắc lại chuyện xưa, khiến cô quábất ngờ Những ngày đó sống như thiên đàng, aingờ bây giờ lại rơi thẳng xuống địa ngục
“Đừng nhắc lại chuyện cũ, được không?” Cô nóithẳng, thấy mặt anh hơi biến sắc, lập tức mỉm cườilảng sang chuyện khác “Vừa rồi em định nói, anhđưa em đi ăn một bữa thật ngon em đói rồi.”
Trang 39Mặt Kha Ngạn Tịch chợt tối, nhưng vẫn nhận lời,
“Vậy đến con phố cũ của em đi!” Anh buột miệngnhắc đến con phố ẩm thực ngày trước Giang TửKhâm thích đến nhất Cô không muốn nghe chuyện
cũ, anh sẽ không nói nữa
Quả nhiên cô gật đầu, không nói gì
Tất cả là do họ đã quá hiểu nhau
Đến nơi, Giang Tử Khâm xuống xe, một mìnhthong thả đi lên phía trước Dù không nhìn cũng biếtsau khi xuống xe nhất định anh hơi chần chừ, ngậpngừng vài giây rồi mới bước theo cô
Có một dạo anh rất hay nổi khùng, phần lớn vìchuyện này Chỉ vì lòng tự trọng không cho phép anhthừa nhận, nên thường quy nguyên nhân là những
Trang 40chuyện vụn vặt khác Ví dụ, mỗi lần cô tụt lại đằngsau muốn đi theo anh, anh liền đỏ mặt, giận dữ nói:
“Không nhìn thấy em tôi không yên tâm”
Từ đó cô trở nên ngoan ngoãn, dứt khoát vượtlên đi trước anh Hai người ở bên nhau bằng ấynăm, hầu như không mấy khi anh tức giận, cho nênmỗi lần như vậy, cô đều có ấn tượng rất sâu Anhbảo cô có tính thù dai, cô cũng không phủ nhận
Hai người thỉnh thoảng đến ăn đêm ở con phố
ẩm thực này, chỉ có điều từ đầu đường đi vào cònkhá xa, Giang Tử Khâm đi trước, Kha Ngạn Tịchtheo sau, ngay bước chân cũng cùng một nhịp
Từng bước, từng bước, tiếng chân theo nhịp dộivào tim cô, chậm hơn nhịp đập của nó Biết anhmệt, nhưng lòng cô lại thầm kêu: đường dài thêmnữa đi, dài thêm nữa đi