Bởi vì lần này mẹ kì vọng ở tôi rất nhiều, đầu tư tiềnbạc cũng không ít, vậy nên trước khi bước ra cửa tôicảm thấy áp lực rất lớn, một bên lề mề mang giày,một bên cau mày đáng thương nhì
Trang 2Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
DISCLAIMER
♫۞ ♫
This ebook is made with non-profitable purpose.Copyrights and trademarks for the book, and otherpromotional materials are held by their respectiveowners and their use is allowed under the fair useclause of the Copyright Law.Please support theAuthor and Licenced distributor by purchasing theofficial volume when its available in your language
Trang 3Anh phiền não: “Tôi đã yêu một người, nhưng màkhông biết nói thế nào với cô ấy.”
Tôi đề nghị: “Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nóithẳng với cô ấy “Anh yêu em” là được sao?”
Anh rầu rĩ: “Thế nhưng mà… Tôi sợ cô ấy sẽ từchối.”
Tôi an ủi: “Làm gì có chuyện đó, anh là người đànông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mớikhông đồng ý thôi!”
Anh gật đầu: “Vậy được, anh yêu em!”
Tôi: “… À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp…”Anh: “…”
Trang 4Chuông điện thoại di động vang lên…
Tôi: “Alo, ai thế?”
Anh: “Hạ Diệp, chúng ta kết hôn đi.”
Tôi: “Alo alo, ai đầu dây thế?” (quyết chí giả vờ như không nghe thấy)
Trang 5Anh: “… Hạ Diệp, em giỏi lắm.”
Trang 631 32 33 34 35 36 37
38
44 45
Trang 7:1.Phỏng vấn
Phỏng vấn hôm nay rất là quan trọng
Lần này công ty sắp phỏng vấn là một tập đoànhùng hậu, đãi ngộ rất tốt, tiền lương hậu hĩnh, vớibằng tốt nghiệp trường đại học C như tôi mà nói thìkhông có cửa mà vô công ty ấy, toàn bộ là do mẹnhờ bạn bè thân thích đi cửa sau, rồi lại mời khách,rồi tặng quà, tìm đủ mọi cách đút lót cho nhân viêntrong công ty đó lì xì nho nhỏ, cuối cùng mới cóđược cơ hội phỏng vấn lần này
Không chỉ có như thế, hiện giờ trên người tôi đangmặc chiếc áo sơ mi hàng hiệu mới tinh, váy màuđen và giày cao gót lấp lánh sáng bóng, tốn không íttiền bạc đây này Rõ ràng quá còn gì, vì để con gáiđược bát cơm vàng, người mẹ từ trước tới nay luônkeo kiệt lại bỏ hết vốn liếng ra
Trang 8Bởi vì lần này mẹ kì vọng ở tôi rất nhiều, đầu tư tiềnbạc cũng không ít, vậy nên trước khi bước ra cửa tôicảm thấy áp lực rất lớn, một bên lề mề mang giày,một bên cau mày đáng thương nhìn mẹ hòng tìmcứu trợ, “Mẹ… nếu như lần này phỏng vấn thất bại,
mẹ không trách con chứ?”
Vẻ mặt mẹ hiền dịu, ân cần kéo lại cổ áo cho tôi,mỉm cười nói, “Con bé ngốc, nghe con nói làm như
mẹ con hẹp hòi lắm vậy?”
Vừa nghe đến câu này, tôi theo tiềm thức gật đầu,liền bị mẹ trừng mắt dữ tợn, nhanh chóng quả quyếtlắc đầu
Cứ như là đang diễn ảo thuật vậy, ánh mắt mẹ lậptức dịu xuống, tươi cười rạng rỡ trả lời, “Thất bại thìthất bại, cùng lắm thì mẹ tìm cách khác cho con.”Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, áp lực cũng giảm đikhông ít, vừa tiếp tục mang giày vừa nói, “Đúng rồi,
Trang 9cách khác gì hả mẹ?”
“Ăn không được chén cơm vàng thì không phải còncon rể quý hay sao?” Mẹ dịu dàng sờ sờ đầu tôi,giọng điệu nghe qua thì mềm mỏng nhưng lại vôcùng cứng rắn, “Con gái ngoan à, đừng nói mẹkhông cho con cơ hội, nếu như lần này phỏng vấnkhông trúng tuyển, con nhất định phải kết hôn vớicon trai lớn nhà dì Lưu, Hứa Kính Tùng!”
“…”
Hứa Kính Tùng, người cũng như tên, người thì vạm
vỡ, lực lưỡng cao ngất sừng sững như cây tùng,mình đồng da ngăm đen, cao một mét chín, là huấnluyện viên trung tập thể hình, cơ bắp trên người hắn
cứ nổi lên cuồn cuộn, cứng như sắt, đã đại diện chothành phố giành được hai cúp quán quân cử tạ, nghenói còn là hội viên cao cấp nòng cốt của câu lạc bộ,quả thật là hoàn toàn đối lập với một người xinh xắnnhỏ nhắn yếu đuối mà lại không hề có tế bào vậnđộng như tôi, hắn có thể thể nhấc bổng tôi lên bằng
Trang 10một tay, nhẹ nhàng như là bắt con gà vậy…
Thôi rồi, áp lực của tôi giờ càng lớn hơn!
Tinh thần lo lắng hồi hộp ra khỏi nhà, mẹ nghiêmmặt giữ chặt tay tôi, ánh mắt thâm trầm nhắn nhủ,
“Hạ Diệp, nhớ là phải cư xử lễ phép, nhã nhặn vớimọi người, tận lực làm tốt các mối quan hệ trongcông ty, có chuyện gì phát sinh thì gọi ngay cho mẹ,biết chưa?”
Tôi vội vàng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, xách túi hiênngang trịnh trọng bước vào con đường tìm việc,nhưng tôi lại không ngờ mình đồng thời cũng bướcvào con đường thay đổi số phận cuộc đời tôi, một đi
không đường về …
Phỏng vấn bắt đầu lúc 9 giờ, vì đảm bảo an toàn,mới 8:30 tôi đã đến nơi phỏng vấn Nhìn tòa nhà cao
Trang 11tầng sừng sững trước mặt, tôi cũng cảm nhận đượckhí thế hào hùng oanh liệt, trong lòng mang đầykhao khát và hy vọng, nếu như có thể trúng tuyểnvào công ty này, Hạ Diệp tôi coi như có thể nở mày
nở mặt rồi!
Nghĩ tới đây, tôi đeo túi xách lên vai, ưỡn ngựcngẩng đầu với phong độ của một phần tử trí thức đivào, thế nhưng vì không quen mang giày cao gót,còn chưa vào đến công ty thì đã trượt chân ngã ụpxuống bậc tam cấp
Ra trận không thuận lợi ! Tôi khẩn trương quan sátxung quanh, may quá, không ai chú ý tới bên này,vội vã đứng dậy phủi bụi trên đùi, lần nữa ưỡn ngựcngẩng đầu đi
Nhớ lời mẹ nói phải cư xử lễ phép, nhã nhặn với mọingười, tôi mỉm cười đi lên trên lầu ba, lúc này có rấtnhiều ứng viên được mời đến phỏng vấn đang chờ,chỉ thấy nguyên một đám người ngồi ngay ngắn bàythế trận chờ quân địch, nét mặt nghiêm nghị, bộ
Trang 12dáng ai nấy đều trang trọng và nghiêm túc, nụ cườitrên mặt tôi tắt lịm, cũng bắt chước họ ra vẻ đứngđắn nghiêm túc.
Công ty này căn cứ vào vị trí tuyển dụng ở cácphòng ban, mời các ứng cử viên khác nhau đếnphỏng vấn, tôi lấy hồ sơ tuyển dụng vị trí thư ký ra,ung dung đi đến bàn tiếp tân, lịch sự hỏi, “Xin chào,xin hỏi phỏng vấn thư ký ở chỗ nào vậy?”
Nhân viên tiếp tân dường như bề bộn công việc,ngẩng đầu mặt không cảm xúc nhìn tôi, tay chỉ sanghướng khác, “Bên kia!”
“Cảm ơn.” Tôi nhẹ gật đầu, đi theo hướng cô ta chỉ
Có lẽ bởi vì họ chỉ tuyển một thư ký, cho nên ngườiđến phỏng vấn cũng không nhiều lắm, chỉ lác đácvài người ngồi ngoài hành lang, nhìn chung đều làsinh viên mới tốt nghiệp, bọn họ cũng như tôi cầm lýlịch trên tay, vẻ mặt căng thẳng tinh thần hoang
Trang 13Tôi nhẹ nhàng thở ra, âm thầm an ủi chính mình, tuybiết hy vọng xa vời nhưng tối thiểu có lẽ cũng cómột phần mười cơ hội
Nghĩ như thế, tôi đảo mắt nhìn xung quanh, thình lìnhdừng lại ở một người thanh niên ngồi ở một góckhuất gần cửa sổ
Vừa nhìn thấy anh ta, trong đầu cô lập tức lóe lênhai từ: đối thủ!
Anh ta cũng tầm hai mươi mấy, đẹp trai, vẻ ngoàirất đàn ông, hào hoa phong nhã, đôi mắt đen láy, làn
da trắng nõn nhẵn bóng, vóc dáng cao ráo, cungcách lịch thiệp mang phong thái của một quânvương, vẻ ngoài xuất chúng đã làm người ta sợ chếtkhiếp thì thôi đi, thế mà từ đầu đến chân đều toát rakhí chất tinh anh ưu tú, quan trọng hơn là nét mặtthoải mái, ánh mắt trong trẻo không có chút gì sợ
Trang 14sệt, nổi bật hơn hẳn so với những ứng viên khác ởđây, bao gồm cả tôi.
Tôi đột nhiên cảm thấy mình không còn tí cơ hội nàonữa
Không phải tôi không tự tin vào bản thân mình, mà
là người này khí thế bừng bừng, chỉ cần nhìn phongthái và vẻ ngoài của anh ta thì cũng đủ biết anh tatài giỏi khôn khéo đến cỡ nào, hành động cử chỉ trànđầy tự tin không ai bằng Trong số người dự tuyểnchức vị thư ký lại có một đối thủ ưu tú tài hoa nhưvậy, đừng nói một phần mười, chỉ sợ 1% tôi cũngchẳng có
Tuy nhiên, tôi cũng biết trước phỏng vấn kì này mìnhrớt chắc, nhưng nghĩ đến mẹ luôn miệng ép tôi cưới,nghĩ đến cơ bắp cuồn cuộn của Hứa Kính Tùng, trảiqua do dự đắn đo liên tục, tôi quyết định phải tranhthủ một chút Vì vậy, tôi chỉnh lại nét mặt, chậm rãi
đi tới, giống như vô tình ngồi xuống cạnh anh ta
Trang 15Sau một lúc lâu, tôi cố gắng tỏ ra thân thiện, lịch sựcười cười với anh ta, “Xin chào, tôi tên Hạ Diệp.”Anh ta nghiêng đầu, hờ hững liếc nhìn tôi, “Ừ.”
“Anh cũng đến thi tuyển hả, anh tốt nghiệp ở trườngđại học nào thế?” Tôi phát huy năng khiếu mặt dàycủa mình, bỏ qua thái độ lạnh lùng, tiếp tục thảnnhiên xích lại gần
Anh ta cũng không ngẩng đầu lên, “Đại học A.”
Ồ… Đại học A? Không phải là trường đại học caocấp đó sao? Quả nhiên là vậy, không chỉ là sốc, màsốc nặng là đằng khác
Tôi yên lặng trấn định cảm xúc bị tổn thương, nhìngương mặt tuấn tú, hào hoa phong nhã của anh tabỗng nhiên nảy ra một ý tưởng xấu xa Vì vậy, tôinhích lại ngồi gần anh ta, lén lút thậm thụt quan sátxung quanh, kề sát tai anh, nghiêm giọng nói, “Anh
Trang 16biết gì không, tổng giám đốc công ty này là GAYđó.”
“Hả?” Anh rốt cuộc ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻorất bình tĩnh
Tôi ra vẻ thần bí gật đầu, “Thật đó, nghe nói anh tarất biến thái, chả có hứng thú gì với con gái cả, thíchnhất là mấy người đàn ông đẹp trai tướng tá cao ráođó.” Nói xong, tôi “bỗng nhiên” tỉnh ngộ nhìn anh,
“A, đúng rồi, giống anh vậy đó!”
Mắt anh ta nheo lại, nói, “Vậy sao?”
Thấy anh rốt cuộc đã có phản ứng, tôi vội vàngthêm mắm dặm muối, nhỏ giọng nói, “Thiệt mà, tinnày tuyệt đối đáng tin cậy, chẳng những anh ta bạihoại mà còn biến thái, thích làm bậy lắm, trongphòng làm việc chuyện gì cũng làm ra được, người
em họ đẹp trai của tôi (em họ à, chị thật xin lỗi em) là thư ký của anh ta, đã làm việc cho anh anh ta
Trang 17nửa năm, rốt cuộc là mắc tùm lum bệnh vào thân…Một thanh niên ưu tú như vậy mà lại bị hủy hoạikhông thương tiếc.”
Lúc này đây, anh không có nói tiếp, nhưng sắc mặttrở nên khó coi, đoán chừng là nghe xong lời nói củatôi, anh ta chắc đang băn khoăn về an toàn bản thânmình
Tôi mừng thầm trong bụng, chiêu này quả nhiên hữuhiệu!
Nhưng đợi một lúc lâu, anh vẫn ngồi vững như bànthạch, không có ý định bỏ đi
Tôi sốt ruột hỏi, “Anh vẫn còn muốn ở lại hả?”
Sắc mặt anh đen sì, nhưng giọng điệu rất quả quyết,
“Đương nhiên.”
Vậy bao nhiêu công sức của tôi coi như là muối bỏ
Trang 18biển rồi sao? Tôi hơi tức giận lườm anh ta, “Đượcrồi, chính anh muốn nhảy vào lửa thì tôi có cản anhcũng không được.”
Lúc này, thấy người đến dự tuyển đợi lâu, một côgái vẻ mặt hiền hòa, mỉm cười bưng khay đi tới, đưacho mỗi người một ly trà hoa cúc thanh nhiệt
Tôi một hơi uống sạch ly trà, anh chàng tinh anhngồi bên cạnh tôi hiển nhiên cũng khát nước lắm rồi,anh ngửa đầu uống trà, mọi cử động đều rất taonhã, đến nỗi con gái như tôi còn thầm hâm mộ ghenghét nữa
Vì vậy, tôi bực dọc nói, “Này, trà hoa cúc thanhnhiệt giải độc hay lắm, anh uống nhiều một chút đi,uống gì bổ đó.”
“PHỤT ——” Đang uống nước, nghe tôi nói thế,anh ta sặc phun hết ra, nguyên chiếc áo sơ mi vốnsạch sẽ đều bị thấm ướt, tiếp theo là một tràn ho sặc
Trang 19sụa vang lên, đôi má trắng nõn vì thế mà đỏ hồng,
cả khuôn mặt càng thêm đẹp trai khiến người tamuốn nhào tới hun hun chùn chụt mà thôi, tôi ngồinhìn đến xuất thần
Tôi còn chưa nhìn đủ thì anh ta đã bình thường lại,nheo mắt nhìn tôi, “Hạ Diệp phải không?”
Tôi kinh ngạc trả lời, “Hả? À, phải!”
Anh ta gật đầu, mỉm cười, “Tốt lắm, tôi nhớ kỹ côrồi.”
Nói xong, không đợi tôi nói thêm gì, anh ta đứng dậy
đi thẳng đến quầy tiếp tân, lạnh lùng nói với nhânviên tiếp tân lúc nãy, “Đem áo sơ mi đến phòng làmviệc của tôi.”
Vốn nhân viên tiếp tân còn thờ ơ giờ lại tươi cườirạng rỡ, cung kính e thẹn gật đầu, “Vâng, tổng giámđốc!”
Trang 20Tổng… Tổng giám đốc…
Cằm tôi thiếu chút nữa là rớt xuống đất, một ngườituổi còn trẻ, mới tốt nghiệp đại học mà là tổng giámđốc sao? Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn nhưvậy tại sao lại ngồi ở khu chờ thi tuyển? Quan trọngnhất là anh ta sao không nói sớm thân phận củamình?
Nhớ đến lời mẹ dặn trước khi tôi đi, tôi rầu rĩ lấy diđộng ra bấm
“Mẹ, con xin lỗi mẹ!”
“Hạ Diệp, sao vậy? Có kết quả rồi hả? Không đúng,
mẹ xem đồng hồ giờ còn chưa bắt đầu phỏng vấnmà?” Mẹ tôi nghi ngờ hỏi
“Dạ… vẫn chưa bắt đầu phỏng vấn.” Tôi ảo não kểlại, “Nhưng mà lúc nãy con vô tình đắc tội với tổng
Trang 21giám đốc.”
“….” Im lặng giây lát, mẹ mới mở miệng nói, ngụ ýsâu xa, “Còn chưa bắt đầu phỏng vấn mà đã đắc tộivới người lãnh đạo cấp cao, con gái à, chuyện khókhăn thế mà con cũng gây ra được hả?”
Tôi khóc không ra nước mắt, “Con không phải cố ýmà… giờ phải làm sao hả mẹ?”
“Đừng nôn nóng, hôm nay người có tiếng nói nhấtvẫn là chủ khảo, giữ vững tinh thần, cố gắng biểuhiện tốt nhất trong lúc phỏng vấn, chỉ cần chủ khảo
OK thì công việc này của con chắc chắn có hyvọng.” Dĩ nhiên nhận ra tôi nhụt chí, mẹ vội vàng nóimấy lời động viên
Mẹ nói cũng có lý lắm chứ, tôi gật đầu thật mạnh,
“Dạ! Con biết rồi.”
Cúp điện thoại, tôi trấn an bản thân tiếp tục ngồi
Trang 22chờ, một lát sau, kim đồng hồ chỉ đúng 9 giờ.
Đúng lúc này, một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi thongdong đi tới, anh ta đã thay chiếc áo sơ mi sạch sẽhơn, đôi môi mỏng, ánh mắt lạnh lẽo buồn tẻ, tôi vôcùng căng thẳng, thì đã thấy anh đi lướt qua ngườimình Tôi lấm lét nhìn theo, thì thấy một phụ nữtrung niên từ trong phòng thi tuyển đi ra, đưa taymời anh vào, giọng điệu cung kính nói, “Tổng giámđốc, có thể bắt đầu phỏng vấn rồi.”
Đùng đùng đùng… sấm sét ngang trời đinh tai nhức
óc, anh anh anh… anh ta chẳng lẽ là chủ khảo hômnay?
Ngây ngốc nhìn ai kia dần dần khuất sau cánh cửa,tôi tuyệt vọng thiếu điều muốn đâm đầu tự vẫn, baonhiêu can đảm đều tan biến, chán chường lấy diđộng ra gọi lần nữa
“Mẹ, con xin lỗi mẹ!”
Trang 23“Lại sao nữa?” Mẹ ngờ vực hỏi, dừng một chút sau
đó kinh ngạc la lên, “Ta nói Hạ Diệp, đừng nói rằngcon cũng đắc tội với chủ khảo đó nha?”
“À, nói nôm na cũng có thể là như vậy.” Tinh thầntôi vô cùng sa sút, áy náy nói,” Mẹ, con phụ kỳ vọngcủa mẹ rồi.”
“….” Bên kia im lặng giây lát lập tức tự trách bảnthân mình, “Cái này cũng không thể trách con, đáng
lẽ mẹ không nên kỳ vọng vào con làm gì.”
“… = =“ Đã như vậy thì còn kêu đi phỏng vấn làmchi, chẳng phải là tự rước lấy nhục sao? Tôi đã hoàntoàn mất tự tin, làm nũng khẩn cầu mẹ, “Mẹ, hay làkhỏi phỏng vấn nha, dù sao cũng rớt chắc rồi, giờcon về nhà được không?”
“Được, khỏi phải phỏng vấn, con về đi.”
“Thật hả?” Không ngờ hôm nay mẹ tôi lại tốt đột
Trang 24xuất, tôi vui mừng khôn xiết, hai mắt sáng rỡ, “Mẹ,
mẹ thật sự tốt quá, trên thế giới này chỉ có mẹ làtuyệt nhất.”
Bên kia không có trả lời, chỉ lầm bầm lầu bầu gì đó,
“Hai chậu nhựa rửa mặt, một nồi cơm điện, một tấmthớt cắt thịt, ba bộ giá treo đồ…”
“Mẹ, mẹ đang làm gì đó ?”
“Liệt kê danh sách đồ cưới của con, lát nữa mẹ sẽđưa cho Tiểu Tùng.”
Tôi : “… Con tiếp tục phỏng vấn đây.”
2 Rơi vào tay giặc
Trang 25Thấp tha thấp thỏm ngồi ở khu chờ, nhìn ứng viêntừng người từng người bị gọi vào phỏng vấn, rồi từngngười chán nản ủ rũ đi ra, tâm trạng tôi càng thêmhồi hộp lo sợ, may mắn là bọn họ không có trúngtuyển, danh sách cũng bớt người cạnh tranh, tôibỗng nhận ra thậm chí bọn họ còn phỏng vấn thấtbại, người đắc tội với chủ khảo như tôi đây chỉ sợ làkhông có hi vọng gì cả!
Lúc bên trong gọi tên tôi, tôi vô cùng khẩn trương,phải hít sâu mấy lần mới giảm bớt căng thẳng, lạiphát hiện mọi người chung quanh đều đang nhìnmình chằm chằm, mà trong phòng thi tuyển giọng nữthiếu kiên nhẫn hô to lần nữa, tôi vội vội vàng vàngxách túi đi như chạy vào phòng thi tuyển
Vào đến bên trong, có năm người ngồi, chính giữa làchủ khảo hôm nay, những người khác thì chia rangồi hai bên, vừa mới đi vào, tôi có cảm giác mìnhnhư là phạm nhân thời xưa bị áp giải lên côngđường, chỉ thiếu việc hô to “uy vũ” nữa thôi
Trang 26Tôi đảo mắt nhìn ông quan lớn đang ngồi bên kia,người nọ ngồi ở giữa tuấn tú lịch sự tao nhã, cungcách cao quý, trước mặt anh có để một tấm bảng
nhỏ, trên đó ghi là : Lục Tuyển Chi.
Anh lúc này đã thay một chiếc áo sơ mi màu xanhvừa ôm sát vừa vặn tôn lên vẻ quyến rũ đầy namtính, gương mặt tuấn mỹ điềm tĩnh Từ lúc bước vàođến giờ, anh cứ ngồi trước máy vi tính mười ngóntay hí hoáy gõ bàn phím, lúc tôi bước đến bàn, tayanh vừa vặn rời khỏi bàn phím, ung dung ngồi dựatrên ghế da xoay xoay, cây bút nhẹ nhàng kẹp ởngón giữa, tay kia gõ nhẹ lên bàn, anh nhìn khuônmặt tràn đầy lo sợ của tôi, nở nụ cười đầy bí hiểm
Tôi bỗng rùng mình, tranh thủ thời gian đưa bản lýlịch của mình, sau đó nhanh chóng ngồi xuống ghếnhỏ đối diện anh
Đôi mắt đen trong trẻo trầm tĩnh liếc sơ qua hồ sơ
Trang 27xin việc của tôi, sau đó liền ngẩng đầu hỏi, “Cô Hạ,chuẩn bị xong chưa ?”
Tôi vội ngồi thẳng lưng, bộ dáng nghiêm chỉnh, cẩntrọng gật đầu
“Tốt, vậy chúng ta bắt đầu.” Anh khẽ gật đầu, nhìntôi không chớp mắt, giọng điệu y như mấy nhà tưbản, “Cô Hạ, mong cô thành thật và kể chi tiết kinhnghiệm của cô trước khi đến công ty chúng tôiphỏng vấn.”
“À, kinh nghiệm… thành thật chi tiết….” Tôi ngẫmnghĩ kinh nghiệm của mình, lập tức chân thành trảlời, “Trước khi đến quý công ty phỏng vấn, lúc 8 giờ
ăn xong bữa sáng tôi liền đón taxi từ nhà đi, trênđường bị kẹt xe đến tận 10 phút, bởi thế nên đi 30phút mới tới được quý công ty, rồi lúc bước vào thì
bị ngã trước cổng…”
“Được rồi.” Khuôn mặt vốn bình tĩnh liền sa sầm,
Trang 28giọng nói quyết đoán cắt ngang lời tôi, sau đó lạicầm bút không hề do dự viết, “Không có kinhnghiệm làm việc, là người bất cẩn chủ quan.”Tôi : “… = =”
Trong phòng im ắng, chỉ thấy giám khảo hai bên tráiphải cực khổ nín cười…
Tôi tức! Có anh mới nhận định qua loa như vậy !Đúng thật bất công mà !
Viết xong, Lục Tuyển Chi ngẩng đầu lên lần nữa,mặc kệ vẻ mặt bực tức của tôi, nhoẻn mỉm cười,
“Chúng ta tiếp tục.”
Tôi hít sâu gật đầu, rút ra được bài học lúc nãy, tôi
âm thầm hạ quyết tâm, lần này nhất định không thể
để lộ ra khuyết điềm gì nữa, phải tận lực đưa ra ưuđiểm của bản thân !
Trang 29Anh nhìn vào hồ sơ xin việc của tôi, cẩn thận xemxét nội dung bên trong, sau đó từ tốn nói, “Cô Hạ,đối với sơ yếu lý lịch của mình, cô cảm thấy tự hàonhất ở điểm nào ?”
“Điểm tự hào nhất… À, cái khung viền trang trí rấtđẹp ! Tôi mất cả tiếng đồng hồ mới làm được đó.”Tôi tràn đầy tự tin chỉ vào khung viền trang trí trên
sơ yếu lý lịch, có thể làm ra được cái khung vừa dễthương vừa đẹp và lại cầu kì như vậy cũng đượcxem là ưu điểm chứ ?
Tôi vừa mới nói xong, nụ cười trên mặt anh độtnhiên tắt lịm, im lặng chăm chú nhìn tôi Một lát sauanh mới chấn chỉnh tinh thần, lần nữa cúi đầu nhìn
sơ yếu lý lịch, vẻ mặt hoài nghi nói, “Một tiếng? Cáikhung đơn giản như vậy bình thường 20 phút cũng
có thể làm ra cả bốn năm cái rồi.” Nói xong, lại dứtkhoát cầm bút ghi, “Bản thân không hề có ưu điểm,hiệu suất làm việc thấp.”
Tôi, “…= =”
Trang 30Lần này không nhịn được nữa, giám khảo hai bênlen lén cười, tôi cắn răng nước mắt nghẹn ngào, nàynày, Lục Tuyển Chi anh có thể làm bốn năm cáikhung trong 20 phút thì cũng đâu có nghĩa tôi HạDiệp cũng làm được !
“Còn một câu hỏi nữa.” Anh nở nụ cười quỷ dị đếnsởn cả gai ốc, cau mày hỏi, “Nếu cô được công tychúng tôi tuyển, cô hi vọng cấp trên của mình phải
có phẩm chất gì ?”
Nghe xong, tôi lập tức nhớ đến đối thoại không vui
vẻ trước khi vào phòng thi, vội nói, “Tôi cũng không
có yêu cầu gì cao, chỉ là hy vọng cấp trên của tôikhoan dung độ lượng, không chấp nhất chuyện nhỏ,tốt nhất là không thù dai, không hận thù những kẻlàm anh ta phật lòng, phải rộng lòng tha thứ, biết đốinhân xử thế là đủ rồi !
Lời nói của tôi vừa dứt, anh lại bắt đầu ghi ghi, “Đầu
Trang 31óc đơn giản, thích làm những chuyện mà mìnhkhông có khả năng.”
Tôi, “… = =”
Một ông chủ sống trong nhung lụa, không lo cơm áogạo tiền tuổi trẻ tài cao! Anh đây rõ ràng là triệtđường lui của tôi mà! Mấy lời nhận xét này màtruyền ra ngoài thì sau này còn công ty nào dám mờitôi đến phỏng vấn nữa ?
Ba câu hỏi đã xong, tôi hoàn toàn tuyệt vọng, cũngkhông có ý định ở lại tiếp tục phỏng vấn Cả người ủ
rũ chán chường, cổ cũng kéo dài ra, bộ dáng của tôikhẳng định giờ rất giống con gà trống bị bại trận
Ngay lúc tôi vô cùng tuyệt vọng, đối phương lại cực
kỳ hài lòng với nét mặt của tôi, tay chống cằm, bắtđầu tổng kết, “Cô Hạ, cô không hề có kinh nghiệmlàm việc, lại bất cẩn chủ quan, bản thân không có ưuđiểm gì, hiệu suất làm việc thấp, đầu óc đơn giản,
Trang 32hơn nữa lại thích vọng tưởng về những điều khôngthể Một nhân viên như cô, tôi sợ rằng cô sẽ thấtnghiệp dài dài, hơn nữa rất khó kiếm được việclàm.”
Tôi hiểu ý liền gật đầu, “Vâng… tôi hiểu rồi, tôi sẽđi.”
Nói xong, tôi bần thần đứng lên, chuẩn bị xoayngười đi ra cửa Đúng lúc này, giọng nói trầm bổng
dễ nghe bỗng nhiên vang lên sau lưng
“Cô Hạ, chúc mừng cô, cô đã được tuyển.”
Tôi ngây ngốc đứng bất động tại chỗ
Được tuyển, được tuyển, được tuyển… Ba chữ nàylặp lại không ngừng trong đầu tôi Đương nhiênngười kinh ngạc không chỉ một mình tôi, mấy vị giámkhảo hai bên cùng xoay ngang nhìn anh ta, cằmthiếu chút nữa là rớt xuống bàn Mắt kiếng của một
Trang 33vị giám khảo bên phải cũng lệch sang một bên, ánhmắt kinh ngạc thiếu chút nữa là lọt ra ngoài.
Tóm lại tình huống hiện tại là, tất cả mọi người đồngloạt ngạc nhiên nhìn chằm chằm ông chủ vẻ mặt vôcùng bình tĩnh
Lục đại BOSS dĩ nhiên cũng nhìn ra tình huống hiệntại, hắng giọng, nghiêm trang nói, “Công ty khôngphải có mở một hoạt động viện trợ cho sinh viênthất nghiệp dài hạn sao? Tôi nghĩ cô Hạ đây phùhợp với điều kiện viện trợ.”
Tôi, “…”
Vì vậy những lời chỉ trích nặng nề kia hiện tại lại lànguyên nhân trúng tuyển ư? Tôi… tôi nên cảm thấyvinh hạnh sao? = =
Lúc này mấy người khác cũng bình tĩnh lại, mộtgiọng nói yếu ớt nghi hoặc hỏi, “Thế nhưng mà,
Trang 34Tổng giám đốc, hoạt động từ thiện này có lúc nàovậy? Sao tôi lại không nhớ?”
Vì vậy, tổng giám đốc Lục của chúng ta gõ nhẹ lênbàn phím, máy in liền in ra mấy tờ giấy, chậm rãiphân phát cho mọi người xong, anh thản nhiên tuyên
bố, “Đây chính là kế hoạch hoạt động tôi vừa mớilàm xong, từ giờ trở đi chính thức thực hiện.”Mọi người, “…= =”
Đầu óc tôi rốt cuộc cũng được khai sáng, thì ra vừarồi lúc nãy vô phòng thấy anh ngồi gõ gõ gì đó thì ra
là gõ kế hoạch hoạt động này! Đã sớm có ý địnhnhận tôi vào làm, thì cớ chi phải chê tôi đến khôngđáng một đồng thế, tức ! Thế nhưng mà nói đi thìphải nói lại, nếu như không có cái hoạt động từ thiệnnày thì tôi đã thất nghiệp dài hạn, cũng không có lý
do trúng truyển nữa
Anh rốt cuộc vì muốn tuyển tôi mà làm tổn thương
Trang 35tâm hồn nhỏ bé của tôi, con đường đi làm của tôi vềsau thế nào đây ?
Phút chốc, tâm trạng tôi hoang mang không thôi
…
3.Vào tròng
Tuy là quá trình phỏng vấn lần này có chút kỳ lạ,nhưng dù gì cũng thành công thoát khỏi cảnh thấtnghiệp, tôi phấn khởi vô cùng, cũng muôn phần chờmong cuộc sống đi làm là như thế nào
Sau khi phỏng vấn thành công, đầu tiên tôi báo cho
mẹ biết, vốn tưởng rằng mẹ sẽ xuống bếp làm mộtbữa ăn thịnh soạn chúc mừng tôi, ai ngờ mẹ lại nói
Trang 36ăn mừng sau này không cần phải tốn tiền mua đồ ănthức uống cho tôi nữa, quyết định buổi tối không nấucơm ! Vì vậy, trời còn chưa tối, mẹ đã chạy qua nhàmấy bạn già ăn ké, sẵn tiện đánh vài vòng mạtchược, chỉ còn mình tôi lẻ loi cô đơn ở nhà tự nấu
mì ăn
Ban đầu tôi nghĩ mẹ sẽ ở nhà hàng xóm quyết chiếnđến tận khuya hoặc thậm chí là suốt đêm, lại khôngngờ sớm vậy đã về, chỉ có điều là mới vừa vào cửathì mẹ đã thở hồng hộc ngồi phịch xuống bàn ăn, vỗlên bàn cái rầm, “Loại người gì vậy chứ! Thật sự làtức chết mà!”
Tôi nghe mẹ rống sợ tới mức giật mình, lập tứcnhích ghế lại gần hỏi, “Mẹ, chuyện gì vậy? Khôngphải chơi mạt chược với mấy bạn già của mẹ sao?
Tự nhiên về sớm thế?”
“Thắng thì gióng trống khua chiêng khoe khoang,thua thì la làng lên, nếu đổi lại là con, con có muốnchơi mạt chược với người đó nữa không?” Mẹ nói
Trang 37xong, ánh mắt chờ mong câu trả lời của tôi.
Thì ra là thế, khó trách sao hôm nay mẹ lại về sớmvậy! Tôi kiên định quyết đoán lắc đầu, “Đươngnhiên là không ! Ai lại muốn chơi mạt chược vớimấy người như thế chứ!” Nói xong, nhẹ nhàng vuốtvuốt lưng mẹ, cười hì hì an ủi, “Mẹ, đừng bực nữa,tức giận vì mấy người như thế chẳng đáng tí nàocả!”
Ai ngờ mẹ nghe lời an ủi của tôi xong, không nhữngkhông dịu xuống, mà còn thêm oán giận trừng mắtnhìn tôi, quát lớn, “Ngay cả con cũng không muốn,thì hỏi sao mấy người đó chịu đánh với mẹ nữa!”
Tôi, “… ”
Thì ra người thua bài chính là mẹ! Mẹ thân yêu củatôi ơi, tôi còn có thể nói gì được đây?
Trang 38Vào một buổi sáng đẹp trời, con đường đi làm tôihằng chờ mong rốt cục đã đến, mặc bộ đồ lần trướcphỏng vấn để đi làm, trước khi ra ngoài, mẹ khôngquên dặn dò tôi, “Nhất định phải cư xử hòa thuậnvới mọi người trong công ty, kết thân với đồngnghiệp, đặc biệt là đồng nghiệp nam, tốt nhất lànhanh chóng đưa bạn trai về ra mắt mẹ, con lớn của
dì Lưu vẫn chờ câu trả lời của mẹ đây này!”
Tôi giật mình, đầu óc choáng váng Mẹ à, sao màchuyện con trai lớn của dì Lưu – Hứa Kính Tùng,
mẹ còn chưa chịu hết hi vọng thế?! Ôi thôi, xem ratrước khi tôi tìm được bạn trai, mẹ chắc chắn sẽkhông buông tha cây đại thụ Hứa Kình Tùng rồi!
Đón chuyến xe buýt lúc 7 :30, đúng ngay giờ caođiểm đi làm, trên xe vừa nóng lại ngột ngạt, ngườingười chen chúc tìm chỗ đứng, gần như có thể biếnngười mập thành người ốm, lúc đến trạm xuống xe,tóc tôi rối bù cả lên, mà thời gian cũng không cònsớm, tôi không kịp chỉnh trang lại lập tức đi vào
Trang 39công ty.
Lúc đến bộ phận nhân sự, một chú trung niên tầm
40 tuổi nhìn tôi, hỏi, “Tôi là trưởng phòng ở đây, LưuQuang Vinh, xin hỏi cô là ai?”
Tôi mỉm cười, “Chào trưởng phòng Lưu, tôi là nhânviên mới tới !”
“À.” Ông hiểu rõ gật đầu, giọng điệu chắc nịch nói,
“Tôi biết rồi, cô là nhân viên vệ sinh mới vào làm.”
Mặt tôi lập tức tối sầm, mắt ông ta bị quáng gà à ?Chẳng lẽ nhìn tôi giống mấy bà cô quét dọn vệ sinhlắm sao?
Kiềm nén bất mãn trong lòng, tôi lễ phép nói, “Tôitên Hạ Diệp, là thư ký mới của tổng giám đốc.”
“Cô là thư ký tổng giám đốc ?” Trưởng phòng Lưungạc nhiên đánh giá tôi lần nữa, cẩn thận nhìn từ
Trang 40đầu tới chân, lại từ chân lên đầu, càng nhìn càngthêm mơ hồ, lẩm bẩm tự hỏi, “Sao kì vậy, không phảimấy thư ký trước đây của tổng giám đốc ai cũngxinh đẹp hết mà!”
Tôi tức, ý gì chứ! Chẳng lẽ tôi không xinh đẹp hả !?
“À! Cô Hạ, cô theo tôi, tôi dẫn cô đi tham quancông ty!”
Hiển nhiên thấy sắc mặt tôi bí xị, trưởng phòng Lưuvội lảng sang chuyện khác, được rồi, coi như ông tacòn thông minh
Dẫn tôi đi tham quan công ty, quen thuộc mọi ngõngách trong công ty rồi trưởng phòng Lưu lại nói sơqua công việc hằng ngày và trách nhiệm của thư kýtổng giám đốc, cuối cùng mới dẫn tôi tới một cái bàndài đặt bên ngoài phòng làm việc, tôi ngẩng đầu nhìntấm bảng nhỏ gắn trên cửa : Phòng Tổng Giám Đốc