BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT “THẦY – CÔ GIÁO TÔI”
Tên : Huỳnh Như
Lớp : 12A4
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyễn một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khắp ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi nặng bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…
Những lời bộc bạch hết sức chân thành của Nguyễn Quốc Đạt trong “Thầy và chuyến đò xưa” như nói hộ lời của bao thế hệ học sinh mỗi khi nhớ về những thầy cô Không ai nhắc nhớ, nhưng vô hình chung, cứ nhắc đến thầy cô, mỗi chúng ta đều mường tượng ra hình ảnh người lái đò miệt mài đưa khách sang sông trôi dần theo năm tháng Còn thầy cô giáo cũng là những người lái đò chăm chỉ, cần mẫn, dẫn dắt con đò tri thức chở ước vọng của biết bao thế hệ học trò cập bến thành công Không chỉ mang đến về kiến thức, mở mang trí óc, thầy cô còn trang bị cho chúng em những kĩ năng sống cần thiết để chúng em thêm tự tin bước vào đường đời Ở trường thầy cô như người cha, người mẹ thứ 2 của chúng em
Trang 2Lũ “em dại” chúng em cũng luôn dành cho thầy cô những tình cảm yêu mến chân thành và cao quý nhất Và tập thể lớp chúng em đặc biệt quý mến một cô giáo, tuy chỉ là giáo viên bộ môn nhưng cô đã sát cánh cùng tập thể lớp suốt ba năm cuối cấp này
Năm tháng trôi qua không bao giờ dừng lại, thấm thoát đây mà chúng em đã là những học sinh cuối cấp và sắp phải từ giã ghế nhà trường gắn bó suốt bao năm qua để bước vào một môi trường mới, một môi trường đầy những điều mới mẻ và cũng không ít thử thách đang chờ đón Hết cấp ba, mỗi người sẽ đi về một hướng khác nhau, có bạn sẽ bước vào giảng đường đại học, có bạn sẽ rẽ vào con đường mưu sinh, nhưng dù có đi đâu, làm gì, có lẽ chúng em cũng chẳng thể nào quên được những kỉ niệm đã có ở mái trường này, cùng bạn bè và đặc biệt là những kỉ niệm chúng em đã có cùng cô
Đã hơn 2 năm trôi qua nhưng em vẫn nhớ như in ấn tượng ngày đầu tiên cô đến lớp em Một người phụ nữ dáng cao, thân người mảnh mai, cô trông thật thước tha trong chiếc áo dài truyền thống Mái tóc dài cùng khuôn mặt trái xoan và làn da ngâm càng tô đậm thêm vẻ đẹp của người phụ nữ Á Đông Cô sở hữu một giọng nói rất ngọt ngào cùng giọng hát trầm ấm, ngân vang càng khắc đậm hơn ấn tượng về cô trong chúng em, dù chỉ là trong những lần đầu tiếp xúc Khi đứng lớp, cô luôn giữ đúng thái độ của một người giáo viên nhưng đôi lúc cô cũng pha trò, xử sự với chúng em như chị em thân thuộc trong gia đình, hay những lúc cô bộc bạch những điều trong cuộc sống hàng ngày, vì thế chúng
em càng thêm yêu quý cô và cũng có cảm giác rất gần gũi, gắn bó
Có lần cô còn trò chuyện thân tình với chúng em, cô bảo cô thích đi du lịch nhiều nơi và cũng thích may áo dài nên tụi nhóc chúng em mỗi giờ cô đứng lớp lại hay “đếm” áo dài để trêu cô
Ông bà ta có câu “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, câu nói không đơn thuần là chỉ truyền thống tôn sư trọng đạo của người Việt ta, mà ẩn trong đó còn là tình cảm gắn bó giữa thầy và trò, dù thời gian là ngắn hay dài, một ngày là thầy thì mãi mãi cũng là thầy Thời gian ba năm học có lẽ không là quá dài nhưng nó cũng đã đủ để chúng em được ghi lại biết bao kỉ niệm cùng cô Sát cánh bên chúng em hơn ba mươi tháng trời ròng rã, cô không chỉ biết rõ sức học của mỗi đứa, mà cô còn nắm rõ tâm lí và tính cách “khó chiều” của tận “bốn mươi tên cướp” 12A4
Cô không chỉ truyền đạt những kiến thức bổ ích cho chúng em, đô khi cô còn cho chúng em những kinh nghiệm sống hết sức quý báu Còn nhớ năm lớp 10, hai bạn nam trong lớp có một chút mâu thuẫn với nhau rồi dẫn đến bất hòa, hôm đó cũng ngay giờ cô đứng lớp Sau khi tìm hiểu rõ mọi chuyện, cô đã dùng những lời khuyên khéo léo để không chỉ hòa giải và thay đổi không khí căng thẳng trong lớp mà cũng muốn khuyên răn các bạn khác hãy suy nghĩ thật kĩ trước khi có thái độ hay hành động gì Cô nói rất dí dởm “Trong lớp này hôm nay có vẻ đằng đằng sát khí vậy ta? Mà sát khí rồi sẽ có thể có vũ khí, vũ khí lại là ám khí, mà nếu gây hại đến người khác không khéo lại thành hung khí!” Cả lớp lại cười xuề xòa, mọi khúc mắt lại được hóa giải Cô cũng dạy “trong lớp là bạn bè cũng như anh em trong nhà không hà Có gì cứ từ từ mà trao đổi, dừng vì một phút nóng giận mà gây hại đến nhau” Cũng nhờ vậy mà không khí trong lớp lại vui vẻ như thường ngày
Nắm bắt tâm lí học sinh khối 12 chương trình học nặng, cô đã ngồi lại cùng lớp tìm cách giúp lớp học hiệu quả hơn nhưng cũng không quá đè nặng Cô lắng nghe ý kiến của
Trang 3các bạn và cô đưa ra những đề xuất của cô rồi cùng bàn bạc hướng giải quyết tối ưu nhất Trong tiết dạy, cô cũng hay đọc những mẫu truyện cười cho lớp nghe để thư giãn Các bạn cười, cô cũng cười, thật hiền và ấm áp
Chỉ bấy nhiêu lời không thể kể xiết những gì cô đã làm cho lớp chúng em và những tình cảm mà chúng em dành cho người cô giáo – người mẹ hiền dịu thứ hai ở mái trường này
Xin mượn những lời ca hết sức ngọt ngào và nồng thắm trong ca khúc “Bụi phấn” của nhạc sĩ Vũ Hoàng và Lê Văn Lộc để tạm kết cho những tình cảm mến yêu của tập thể nói chung và của riêng em nói riêng dành cho cô:
“Em yêu phút giây này, thầy em tóc như bạc thêm vì bụi phấn, cho em bài học hay Mai sau lớn lên người làm sao có thể nào quên, ngày xưa thầy dạy dỗ khi em tuổi còn thơ.”
“Cô ơi, cho dù có đi đâu và làm gì, chúng em mãi mãi sẽ không bao giờ quên cô và những kỉ niệm đã có cùng cô, cùng mái trường thân yêu này Cám ơn những kiến thức cô đã truyền đạt cho chúng em Cảm ơn cả những tình cảm thiêng liêng cô đã dành cho bọn nhóc “cái tật lớn hơn cái tuổi” này Nếu chúng em có làm những điều khiến cô buồn lòng, xin cô thứ tha cho chúng em còn non dại!”