Bài 13 Tập làm văn LUYỆN NÓI: PHÁT BIỂU CẢM NGHĨ VỀ TÁC PHẨM VĂN HỌC Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài Tĩnh dạ tứ Dàn ý chung: a Mở bài: - Giới thiệu tác giả, tác phẩm và hòan cảnh t
Trang 2Bài 13
Tập làm văn
LUYỆN NÓI: PHÁT BIỂU CẢM
NGHĨ VỀ TÁC PHẨM VĂN HỌC
Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài Tĩnh dạ tứ
Dàn ý chung:
a) Mở bài:
- Giới thiệu tác giả, tác phẩm và hòan cảnh tiếp xúc tác phẩm.
b) Thân bài:
- Trình bày cảm xúc, suy nghĩ, liên tưởng từ những hình ảnh,
chi tiết đặc sắc do tác phẩm gợi lên( nắm kĩ bố cục, trình tự
của tác phẩm)
c) Mở bài:
- Khẳng định cảm xúc
- Nêu suy nghĩ.
Trang 3tài gây nguồn cảm hứng cho các nhà văn, nhà thơ
762)- một thi nhân nổi tiếng Trung Quốc đời Đường với những tác phẩm
về chiến tranh, thiên nhiên, tình yêu và tình bạn
tứ”(Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh) với thể thơ cổ thể được tác giả sáng tác trong lúc xa quê vào 1 đêm trăng thanh tĩnh
Trang 4
1.Hai câu thơ đầu:
- Hai câu thơ đầu đã hiện lên trong em về một đêm trăng sáng và đẹp:
“Sàng tiền minh nguyệt quang,
Nghi thị địa thượng sương”
-Khác với bài “Cảnh khuya” của vị lãnh
tụ Hồ Chí Minh,cảnh trăng trong thơ của
Lí Bạch hiện lên thật bất ngờ và ngộ
nghĩnh.Ánh trăng sáng chảy tràn ngập khắp nơi,chiếu sáng đầu giường đánh
thức tác giả
Trang 5- Nhìn cảnh vật xung quanh đâu đâu cũng có ánh sáng bàng bạc của trăng-> nhà thơ ngỡ là sương phủ đầy phòng->một sự liên tưởng hết sức lãnh mạn của Lí Bạch-> khâm phục tâm hồn thi sĩ của một thi nhân
- Có thể nhà thơ đã ngắm trăng qua làn nước mắt xúc động,bồi hồi
vì trăng đã gợi trong lòng tác giả nỗi nhớ quê hương
Trang 62.Hai câu thơ cuối:
“Cử đầu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.”
- Trong khi 2 câu thơ đầu tả cảnh vật thì 2 câu sau vừa tả cảnh,vừa nói về nỗi niềm nhớ quê của tác giả
-Chỉ có ba chữ tả tình trực tiếp: tư cố hương
-> còn lại đều là tả cảnh, tả người: cử đầu, vọng minh nguyệt, đê đầu.
-Từ thuở thiếu thời,thi hào Lí Bạch thường lên núi Nga Mi ngắm trăng -> ánh trăng đêm nay khiến ông nghĩ tới quê hương-> tác giả chạnh lòng vừa ngẩng đầu lên lại cúi xuống
ngay->Phép đối: cử đầu và đê đầu càng khẳng định tình cảm sâu nặng với quê hương trong lòng tác giả
Trang 7-Nỗi nhớ quê hương chợt ùa về khi vầng trăng gợi lại kỉ niệm xa xưa
- Vầng trăng quê người dẫu có đẹp mê hồn vẫn không thể làm nhạt nhòa tình cảm nhớ quê
hương của tác giả
-Cử chỉ “ ngẩng đầu” như để xác định vầng trăng kia hư hay thực-> cũng là để tác giả trở
về với quá khứ-> bao kỉ niệm ngọt bùi cay
đắng lần lượt trở về trong cái “ cúi đầu” kia
- Hai chữ “ cúi đầu” khép lại bài thơ-> tâm sự trùng xuống, lắng động
=>Đó là nỗi nhớ quê hương thiết tha,khắc
khoải luôn ở trong tim tác giả-một người con luôn nhớ về “quê cha đất tổ” với tình cảm hết sức sâu nặng
Trang 8-Bài thơ đẹp bởi nó tỏa sáng 1 tâm hồn giàu
cảm xúc, yêu thiên nhiên, yêu đất nước của tác giả
- Bài thơ đẹp bởi nó còn thể hiện tài năng của 1 ông “tiên thơ” giáng trần->truyền cho người đọc niềm xúc động và tình yêu quê hương tha thiết của thi sĩ họ Lí
- Khẳng định cảm xúc: “Em hết sức cảm phục tâm hồn và tài năng của tác giả Lí Bạch,ông chẳng những là một thi nhân kiệt xuất mà còn
có tình yêu quê hương thắm thiết.”