Liên và An lặng lẽ ngắm các vì sao, quan sát những gì đang diễn ra.. - Nỗi buồn cùng bóng tối đã tràn ngập trong đôi mắt Liên, nhưng tâm hồn Liên vẫn dành chỗ cho một sự mong ước và đợi
Trang 1NHÓM 3
Trang 9- Nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp ở Hà Nội.
- Cảnh vật tuy buồn nhưng thân thuộc, gần gũi Liên và An lặng lẽ ngắm các vì sao, quan sát những gì đang diễn ra
- Nỗi buồn cùng bóng tối đã tràn ngập trong đôi mắt Liên, nhưng tâm hồn Liên vẫn dành chỗ cho một sự mong ước và đợi chờ
- Chị em Liên tha thiết chờ đợi chuyến tàu đêm đến
“tàu đến chị đánh thức em dậy nhé!”
trước cảnh ngày tàn
Trang 10- Việc đợi chờ đoàn tàu đi qua như nhu cầu không thể thiếu của chị em Liên
- Con tàu mang đến một kỉ niệm, đánh thức hồi ức kỉ mà Liên từng có
- “Dậy đi An! Tàu đến rồi!” là An nhổm dậy dụi mắt và tỉnh hẳn.
- Liên quan sát rất kĩ đoàn tàu, thèm khát như được nhìn một thế giới
xa lạ “Liên chỉ thoáng trông thấy những toa hạng trên sang trọng lố
nhố những người, đồng và kền lấp lánh và các cửa kính sáng”
Trang 11nhìn theo cho đến khi đoàn tàu mất hút trong bóng tối
- Liên nhìn rõ được sự ngưng đọng, tù túng của cuộc sống phủ đầy bóng tối hèn mọn, nghèo nàn của cuộc đời mình
Trang 12Nhu cầu, niềm vui
Nhu cầu, niềm vui duy nhất trong ngày
của hai chị em và của người dân trong phố huyện
Hình ảnh quá khứ + tương lại
Hình ảnh quá khứ + tương lại xa xôi của
Liên và An
Biểu hiện của một thế giới đáng sống với thế giới đáng sống
sự giàu sang, rực rớ ánh sáng >< cuộc sống tối tăm, nghèo nàn, mỏi mòn của người dân phố huyện
Niềm cảm thông, trân trọng với nỗi khát cảm thông, trân trọng
khao cháy bỏng vươn tới cuộc sống mới,
đó cũng là cái nhìn đầy lòng nhân đạo của tác giả
Trang 14Gia Phả