1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Bài tập các qui định về sức khỏe và môi trường (ngoại lệ điều XX GATT)

14 3K 39

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 14
Dung lượng 43,47 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Trong tình huống này, mối liên hệ giữa Đạo luật Tetra Pak và vấn đề pháp lý được đặt ra như sau: Năm ngoái, Richland ban hành “Đạo luật Tetra Pak” theo đó tất cả các loại đồ uống không c

Trang 1

Bài tập: CÁC QUI ĐỊNH VỀ SỨC KHỎE VÀ MÔI TRƯỜNG (ĐIỀU XX GATT).

Vào năm ngoái, Richland ban hành một quy định – thường được gọi với tên

là ‘Đạo luật Tetra Pak’ trong đó quy định tất cả các loại đồ uống không cồn phải được đựng trong bao bì Tetra Paktrước thời điểm trên các loại nước uống giải khát không cồn tại Richland thường được đựng trong chai thuỷ tinh Theo Richland, việc tái chế vỏ hộp Tetra Pak thì thân thiện với môi trường hơn việc tái chế chai thuỷ tinh (không cần phải hao tốn nước và chất tẩy rửa công nghiệp) Ngoài ra, việc sử dụng vỏ hộp Tetra Pak thay cho chai thuỷ tinh sẽ giảm việc sử dụng silica (SiO2), theo như Richland, là loại tài nguyên thiên nhiên có nguy cơcạn kiệt Newland cũng cho rằng mục đích sử dụng chính của bao bì Tetra Pak cho các loại đồ uống không cồn là nhằm giúp cho người tiêu dùng nhận thấy được sự khác biệt giữa đồ uống có cồn và đồ uống không cồn và nhưvậy người tiêu dùng có thể tránh được sự nhầm lẫn khi lựa chọn, gián tiếp bảo vệ sức khoẻ người tiêu dùng Richland củng cố việc ban hành ‘Đạo luật Tetra Pak’ của mình với rất nhiều những dẫn chứng nghiên cứu khoa học, tuy nhiên những nghiên cứu đó không phản ánh được quan điểm đa số của cộng đồng nghiên cứu khoa học có liên quan

Newland là nhà xuất khẩu chính các loại đồ uống không cồn đựng trong chai thủy tinh đến Richland, do vậy ‘Đạo luật Tetra Pak’ gây thiệt hại rất nặng nề cho ngành sản xuất nước giải khát của Newland Newland cho rằng Richland ban hành đạo luật này cơbản là nhằm hỗ trợ cho ngành sản xuất bao bì đang phát triễn mạnh của mình Theo ýkiến của Newland, không tồn tại một cơsởkhoa học nghiêm túc nào cho việc Richland yêu cầu sử dụng bao bì Tetra Pak và mức độ bảo vệmôi trường đặt ra bởi Richland là quá cao Newland đồng thời cũng phát hiện ra rằng các loại đồuống không cồn của Nearland, một quốc gia láng giềng của Richland, được dành cho một thời hạn 10 năm để chuẩn bị cho việc xuất khẩu của mình cho phù hợp với ‘Đạo luật Tetra Pak’ Newland bổ sung thông tin thêm rằng vào năm ngoái Richland cũng đã từ chối lời đề nghị của Newland đểtiến hành việc đàm phán

đa phương về việc hạn chế dần việc sử dụng chai thuỷ tinh cho đồ uống không cồn

Cuối tuần trước, Newland đã yêu cầu tham vấn với Richland về sự phù hợp của ‘Đạo luật Tetra Pak’ với các quy định WTO Bạn là một luật sưtrẻ đầy tiềm năng trong ban cố vấn pháp lý về các quy định của WTO cho chính phủ Newland

Trang 2

Nhiệm vụ của bạn là soạn thảo một bản tưvấn pháp lý có tính thuyết phục để yêu cầu Richland điều chỉnh lại đạo luật của mình

HƯỚNG DẪN

Biện pháp hiệu quả nhất để có thể thuyết phục Richland sửa đổi “Đạo luật Tetra Pak” chính là viện dẫn các quy định của WTO và cân nhắc về tính phù hợp của đạo luật với những quy định này Nói cách khác, chính là làm rõ vấn đề “Đạo luật Tetra Pak” có vi phạm quy định của WTO hay không và nếu có thì vi phạm điều khoản nào?

Trong tình huống này, mối liên hệ giữa Đạo luật Tetra Pak và vấn đề pháp lý được đặt ra như sau: Năm ngoái, Richland ban hành “Đạo luật Tetra Pak” theo đó tất cả các loại đồ uống không cồn phải được đựng trong bao bì Tetra Pak, trước đây các loại nước uống giải khát không cồn tại Richland thường được đựng trong chai thuỷ tinh Richland lập luận rằng đạo luật này ra đời nhằm mục đích chính là bảo vệ môi trường và gián tiếp bảo vệ sức khỏe con người Newland là nhà xuất khẩu chính các loại đồ uống không cồn đựng trong chai thủy tinh đến Richland, do bị yêu cầu thực hiện “Đạo luật Tetra Pak” ngay lập tức nên Newland đã phải chịu thiệt hại rất nặng nề Trong khi đó, Nearland là nước láng giềng của Richland lại có thời hạn

10 năm để chuẩn bị phù hợp với đạo luật này Như vậy, ở đây Richland đã có một

sự khác biệt nhất định trong cách đối xử với Newland và Nearland Để chứng minh hành vi này là một sự vi phạm quy định WTO của Richland thì ta sẽ phân tích các vấn đề pháp lý sau:

Vấn đề pháp lý 1: Việc Richland ban hành đạo luật Tetra Pak qui định tất cả các đồ uống không cồn phải được đựng trong bao bì Tetra Pak, trong khi đồ uống không cồn của Newland là hàng nhập khẩu vào Richland được đóng bằng chai, có vi phạm nghĩa vụ đối xử quốc gia đối Newland được qui định tại Điều III.4 GATT hay không?

Để trả lời cho vấn đề pháp lý này, ta lần lượt phân tích các câu hỏi pháp lý sau:

 Biện pháp mà Richland ban hành có là luật, qui định hay yêu cầu thuộc phạm

vi điều chỉnh của Điều III.4 hay không?

Trang 3

Điều III.4 GAT 1994 có qui định: “Sản phẩm nhập khẩu từ lãnh thổ của bất

cứ một bên ký kết nào vào lãnh thổ của bất cứ một bên ký kết khác sẽ được hưởng đãi ngộ không kém phần thuận lợi hơn sự đãi ngộ dành cho sản phẩm tương tự có

xuất xứ nội về mặt luật pháp, quy tắc và các quy định tác động đến bán hàng, chào bán, mua, chuyên chở, phân phối hoặc sử dụng hàng trên thị trường nội địa…”

Đạo luật Tetra Pak mà chính phủ Richland ban hành rõ ràng tác động đến hoạt động kinh doanh, bán hàng, phân phối hàng hóa là đồ uống không cồn đóng bằng chai thủy tinh là hàng nhập khẩu từ Newland, bởi không thể nào chuyển đổi từ đóng chai sang bao bì Tetra pak trong khoảng thời gian ngắn được

→Biện pháp Richland ban hành là một đạo luật thuộc phạm vi điều chỉnh của Điều III.4 GATT 1994

 Sản phẩm đồ uống không cồn là hàng nội địa của Richland và hàng nhập khẩu từ Newland có là sản phẩm tương tự hay không?

Việc xác định các sản phẩm có tương tự nhau hay không được xác định dựa trên từng vụ việc cụ thể (vấn đề này đã được cơ quan phúc thẩm trong vụ Nhật Bản – đồ uống có cồn, giải thích thông qua hình ảnh cây đàn ac-cooc-đê-ông kéo ra và thu lại ở các nơi khác nhau khi các qui định khác nhau của Hiệp định WTO áp dụng) Trong vụ EC – sản phẩm a-mi-ăng, cơ quan phúc thẩm nhận định rằng phạm

vi của “tương tự” rộng hơn phạm vi “tương tự” của Điều III.2 câu đầu tiên GATT

1994, nhưng không rộng hơn phạm vi của Điều III.2 câu thứ hai GATT 1994

Thông qua các vụ kiện Spain - Unroasted Coffee, Indonesia- Autos, Japan-Alcoholic, cơ quan xét xử đã xác định một yếu tố cần được xem xét để kết luận hai sản phẩm nghi vấn có “tương tự nhau” hay không, đó là:

+ Đặc tính lý hóa của hai sản phẩm phải tương tự nhau;

+ Thị hiếu và thói quen của khách hàng đối với hai sản phẩm là như nhau, không có sự phân biệt lớn;

+ Mục đích sử dụng cuối của hai sản phẩm là như nhau;

+ Phân loại thuế quan không tồn tại giữa hai sản phẩm

Trang 4

Sản phẩm đồ uống không cồn là hàng nội địa và hàng nhập khẩu đều có đặc tính lý hóa tương đương nhau, sự khác biệt cách thức đóng gói là không đáng kể, công dụng cuối cùng của chúng đều dùng làm đồ uống (nước giải khát), có thể thay thế được cho nhau trong trường hợp một trong hai sản phẩm đó không tồn tại trông cùng một phân khúc thị trường

→ Như vậy, sản phẩm đồ uống không cồn nội địa và nhập khẩu đều là sản phẩm tương tự như qui định tại Điều III.4 GATT 1994

 Sản phẩm đồ uống không cồn là hàng nhập khẩu (Newland) có bị đối xử kém thuận lợi hơn so với sản phẩm đồ uống không cồn nội địa (Richland)

Điều III.4 GATT 1994 có qui định: “ Sản phẩm nhập khẩu… sẽ được hưởng đãi ngộ không kém phần thuận lợi hơn…” Hiệp định GATT không giải thích thế nào là sự đãi ngộ không kém phần thuận lợi hơn, mà nó được giải thích thông qua các án lệ, cụ thể trọng vụ Hàn Quốc – sản phẩm thịt bò, cơ quan phúc thẩm nhận định rằng: “ Việc đối xử không kém phần thuận lợi đó là điều kiện cạnh tranh trên thị trường không kém thuận lợi hơn đối với sản phẩm nhập khẩu”, cụ thể, một sự đối xử khác biệt chưa hẳn đã tạo nên một sự đối xử kém thuận lợi hơn; sự đối xử kém thuận lợi hơn phải xuất phát từ xuất xứ của hàng hoá Và trong vụ Hoa Kỳ – Điều 337 Luật thuế quan, cơ quan phúc thẩm nhận định rằng “sự đãi ngộ không kém phần thuận lợi là cung cấp những cơ hội công bằng cho sản phẩm nhập khẩu tương tự”

Việc Richland ban hành đạo luật Tetra Pak với qui định đối với tất cả các đồ uống không cồn phải được đựnn trong bao bì Tetra pak, về mặt câu chữ khó nhận ra được sự phân biệt đối xử, nhưng khi ta xem lại trên thị trường đồ uống có cồn thì nhận thấy rằng qui định này nhằm mục đích hướng đến sử dụng bao bì Tetra pak, góp phần thúc đẩy ngành sản xuất bao bì nội địa của Richland đang phát triển mạnh, trong khi việc chuyển đổi từ đóng chai thủy tinh sang sử dụng bao bì Tetra pak phải có một khoảng thời gian nhất định, ít nhất là vài năm chứ không thể chuyển đổi ngay được Hơn nữa, việc qui định này buộc Richland phải thay đổi công nghệ sản xuất, rất tốn kém, mất thời gian, ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh của Newland đối với mặt hàng đồ uống không cồn Rõ ràng sản phẩm đồ uống của Richland có điều kiện cạnh tranh thuận lợi hơn nhiều, khi việc sản xuất, đóng gói tại chỗ, vừa tận dụng được việc sử dụng bao bì Tetra pak làm cho giá

Trang 5

thành sản phẩm của chúng so với hàng nhập khẩu sẽ rẻ hơn nhiều, tạo ra sự cạnh tranh không bình đẳng đối với dòng sản phẩm đồ uống không cùng trên cùng phân khúc thị trường Qui định này gián tiếp cản trở, buộc khách hàng có thói quen sử dụng đồ uống không cồn đóng chai phải chuyển sang đồ uống không cồn vỏ hộp Tetra pak, hạn chế sự lựa chọn của khách hàng

→ Như vậy, Đạo luật Tetra pak mà Richland đã tạo ra sự đối xử kém thuận lợi hơn đối với hàng nhập khẩu là đồ uống không cồn xuất xứ từ Newland so với đồ uống không cồn là hàng nội địa, như qui định tại Điểu III.4 GATT 1994

Kết luận: Dựa vào những phân tích nêu trên, Richland đã vi phạm nghĩa vụ đối xử

quốc gia đối với Newland được qui định tại Điều III.4 GATT 1994 khi ban hành đạo luật Tetra pak qui định tất cả các đồ uống không cồn phải được đựng trong bao

bì Tetra Pak, trong khi đồ uống không cồn của Newland là hàng nhập khẩu vào Richland được đóng bằng chai

Vấn đê pháp lý 2: Việc Richland ban hành đạo luật Tetra pak qui định

tất cả các đồ uống không cồn phải được đựng trong bao bì Tetra pak nhưng lại dành ngoại lệ này cho Nearland (quốc gia láng giềng) là 10 năm để chuyển đổi việc đóng gói bằng vỏ chai thủy tinh sang đóng gói bằng bao bì Tetra pak nhưng lại không dành ngoại lệ này cho Newland là quốc gia cũng có đồ uống không cồn đóng chai như Nearland nhập khẩu vào Richland, có vi phạm nghĩa

vụ đối xử tối huệ quốc như qui định tại Điều I.1 GATT 1994 hay không?

Việc Đạo luật Tetra Pak áp dụng ngay với Newland trong khi đối với Nearland quy định này lại được bảo lưu trong thời hạn 10 năm là một dấu hiệu vi phạm nghĩa vụ đối xử tối huệ quốc tại Điều I.1 GATT 1994

 Biện pháp mà Richland áp dụng đối với Newland và Nearland có thuộc phạm vi điều chỉnh của Điểu I.1 GATT 1994 hay không?

Điều I.1 GATT 1994 có quy định “…mọi luật lệ hay thủ tục trong xuất nhập khẩu và liên quan tới mọi nội dung được nêu tại khoản 2 và khoản 4 Điều III…”, ta

viện dẫn đến Điều III.4 GATT 1994 có quy định: “Sản phẩm nhập khẩu từ lãnh thổ của bất cứ một bên kí kết nào vào lãnh thổ của bất cứ một bên ký kết khác sẽ được hưởng đãi ngộ không kém phần thuận lợi hơn sự đãi ngộ dành cho sản phẩm tương

tự có xuất xứ nội về mặt luật pháp, quy tắc và các quy định và yêu cầu ảnh hưởng

Trang 6

đến bán hàng, chào bán, mua, chuyên chở, phân phối hoặc sử dụng hàng trên thị trường nội địa “

Đạo luật Tetra Pak mà chính phủ Richland ban hành với ngoại lệ dành cho Nearland là quốc gia láng giềng 10 năm để chuyển đổi từ vỏ chai thủy tinh sang đóng gói bao bì Tetra pak đối với sản phầm đồ uống không cồn mà không áp dụng ngoại lệ này cho Newland Việc qui định như vậy rõ ràng tác động đến hoạt động kinh doanh, bán hàng, phân phối hàng hóa là đồ uống không cồn đóng bằng chai thủy tinh là hàng nhập khẩu từ Newland so với hàng nhập khẩu từ Nearland vào thị trường Richland

→ Biện pháp mà Richland ban hành thuộc phạm vi điều chỉnh của điều I.1 GATT 1994

 Việc Richland áp dụng biện pháp như vậy có tạo ra lợi thế nào dành cho Nearland so với Newland hay không?

Trước hết, ta xem xét đến án lệ của vụ kiện “Colombia – Ports of Entry (2009)”, để xem xét “lợi thế” được tạo ra như thế nào Trong vụ kiện này Colombia

đã đưa ra quy định “hàng dệt may, thêu, giày dép có xuất xứ từ Panama phải thực hiện việc khai báo hải quan trước khi nhập cảng; phải trả thuế nhập khẩu và các loại thuế khác trước” Ban hội thẩm kết luận rằng Colombia đã đưa ra một”lợi thế” trong phạm vi của Điều I.1 GATT 1994 cho các quốc gia khác đối với Panama

Việc chuyển đổi vỏ chai thủy tinh sang vỏ hộp tetra pak không thể nào làm trong thời gian ngắn được mà cần phải có một lộ trình nhất định, bởi việc này sẽ dẫn đến thay đổi công nghệ của khâu đóng gói của phía Newland, gây tốn kém và làm gia tăng chi phí, khi đó giá thành sản phẩm khó cạnh tranh hơn so với sản phẩm

đồ uống không cồn của Nearland tại thị trường Richland, chưa kể chi phí vận chuyển hàng hóa và khoảng thời gian chuyển đổi phương thức đóng gói mà Nearland được hưởng là một lợi thế đáng kể để tiếp cận thị trường của Richland một cách dễ dàng hơn, thuận lợi hơn so với Newland

→ Như vậy, biện pháp mà Richland ban hành đã tạo ra một lợi thế dành cho Nearland so với Newland đối với sản phẩm đồ uống có cồn là hàng nhập khẩu vào thị trường Richland

Trang 7

 Sản phẩm đồ uống không cồn của Nearland với đồ uống không cồn là hàng nhập khẩu từ Newland có là sản phẩm tương tự hay không?

GATT 1994 không có quy định nào về khái niệm “sản phẩm tương tự”, theo kết luận trang Án lệ Nhật Bản – Đồ uống có cồn thì tùy từng trường hợp và điều khoản áp dụng mà định nghĩa “sản phẩm tương tự” lại có sự thay đổi Tuy nhiên, về

cơ bản khi xác định tính tương tự ta cần xác định bốn vấn đề, cụ thể:

(i) Đặc tính sản phẩm: Dù nhập khẩu từ hai nước khác nhau nhưng đây cùng là một loại sản phẩm, đồ uống không cồn, và không có sự khác biệt nào về đặc tính sản phẩm, sự khác biệt về cách thức đóng gói đó là bằng hộp (Richland) với bằng chai thủy tinh (Newland) không đủ tạo ra sự khác biệt đáng kể về lý tính (cấu trúc bên ngoài sản phẩm)

(ii) Mục đích sử dụng: đều là đồ uống (nước giải khát)

(iii) Thị hiếu người tiêu dùng: rõ ràng cùng là sản phẩm đồ uống và cùng

là hàng nhập khẩu thì người tiêu dùng ít khi phân vân giữa hai sản phẩm; yếu tố xuất xứ từ Newland hay Nearland không mang tính quyết định Khi một trong hai sản phẩm không tồn tai người tiêu dùng vẫn có khuynh hướng lựa chọn sản phẩm còn lại thay thế

(iv) Phân loại thuế quan: Hai sản phẩm này cùng là đồ uống không cồn và nằm trong mục 2202 trong biểu phân loại thuế quan

→ Như vậy, hai sản phẩm đồ uống không cồn từ Newland và Nearland là hai sản phẩm tương tự như qui định tại Điều I.1 GATT 1994

 Lợi thế mà Richland dành cho Nearland có được áp dụng một các ngay lập tức và vô điều kiện đối với Newland hay không?

Richland đã dành ngoại lệ với lợi thế là thời hạn 10 năm để thay đổi bao bì cho sản phẩm đồ uống không cồn của Nearland nhưng không áp dụng cho sản phẩm tương

tự đến từ Newland, trong khi cả ba quốc gia Newland, Nearland, Richland đều là thnafh viên WTO

Trang 8

→ Vì vậy, lợi thế mà Richland dành cho Nearland đã không được áp dụng đối với Newland mộ cách vô điều kiện và ngay lập tức như qui định tại Điều I.1 GATT 1994

Kết luận: Từ những phân tích trên, Richland đã vi phạm nguyên tắc đối xử tối huệ

quốc được qui định tại Điều I.1 GATT 1994 khi ban hành đạo luật Tetra pak qui định tất cả các đồ uống không cồn phải được đựng trong bao bì Tetra pak nhưng lại dành ngoại lệ này cho Nearland là 10 năm để chuyển đổi việc đóng gói bằng vỏ chai thủy tinh sang đóng gói bằng bao bì Tetra pak nhưng lại không áo dụng cho Newland là quốc gia cũng có đồ uống không cồn đóng chai như Nearland nhập khẩu vào Richland

Vấn đề pháp lý 3: Richland có thể vận dụng điều XX GATT về ngoại lệ chung

để lí giải cho việc ban hành đạo luật Tetra pak với qui định tất cả đồ uống có cồn phải được đóng gói bằng tetra pak hay không?

Để trả lời cho câu hỏi pháp lý trên ta lần lượt phân tích các câu hỏi pháp lý sau:

 Richland viện dẫn lý do “cần thiết bảo vệ cuộc sống và sức khỏe của con người” khi ban hành đạo luật tetra pak có thuộc Điều XX (b) GAAT 1994 hay không?

Thứ nhất, ta phải xem xét mục tiêu mà biện pháp này đưa ra có mang tính bảo vệ cuộc sống, sức khỏe con người, động vật hoặc thực vật theo khoản b Điều XX GATT 1994 không?

Để xem xét mục tiêu đó ta phải xem xét cấu trúc, mục đích mà biện pháp đó đặt ra, bao gồm cả chính sách sức khỏe và chính sách bảo vệ môi trường1 nhằm mục đích hạn chế các nguy cơ đối với sức khỏe, cuộc sống cụ thê chứ không phải chiir là những nguy hại môi trường chung

Theo như trong tình huống, mục tiêu mà Newland đưa ra khi ban hành quy định đó là:

1 Vụ Brazil – sản phẩm lốp xe (2007)

Trang 9

- Thể hiện sự thân thiện với môi trường vì nếu sử dụng chai thủy tinh thì sẽ tốn nước và chất tẩy rửa công nghiệp để làm sạch mà trong đó chất tẩy rửa rất

có hại cho môi trường

- Gián tiếp bảo vệ người tiêu dùng, tránh nhầm lẫn giữa đồ uống không cồn và đồ uống có cồn

Mục tiêu trên rõ ràng đã hướng tới việc bảo vệ môi trường, môi trường tốt thì sức khỏe con người cũng được đảm bảo Do đó mục tiêu mà biện pháp này hướng tới hoàn toàn nằm trong phạm vi Điều XX (b) GATT 1994

Thứ hai, ta xem xét đến liệu biện pháp này có cần thiết để đạt được mục tiêu hướng đến hay không?

Trong vụ kiện Brazil – sản phẩm lốp xe (2007), cơ quan phúc thẩm đã giải thích hiểu thế nào về “tính cần thiết”, đó là sự đánh giá tổng hợp tất cả các yếu tố liên quan xét trên mối quan hệ và sự cân đối giữa hạn chế thương mại mà biện pháp trên gây ra với lợi ích, giá trị đạt được cho mục tiêu để ra từ biện pháp đó, đặc biệt

là có thể tìm ta được mộ biện pháp thay thế nào khác ít gây hạn chế thương mại mà vẫn đạt được mục tiêu đề ra

Richland củng cố việc ban hành ‘Đạo luật Tetra Pak’ của mình với rất nhiều những dẫn chứng nghiên cứu khoa học, nhưng những nghiên cứu đó không phản ánh được quan điểm đa số của cộng đồng nghiên cứu khoa học có liên quan Mặc

dù vậy, khi đánh giá giữa việc sử dụng chai thủy tinh và bao bì Tetra Pak thì có khá nhiều thông tin có thể chứng minh sự cần thiết áp dụng biện pháp này để đạt được mục tiêu mà Richland đã đề ra

- Bao bì mới được sản xuất trong quy trình sử dụng ít năng lượng và giúp giảm thải một lượng lớn CO2 Với mục đích cần thiết để giảm ô nhiễm không khí thì việc hạn chế sử dụng chai thủy tinh và chuyển qua sử dụng bao bì Tetra Pak

là cần thiết

- Việc sử dụng bao bì vừa có tính tiện lợi cao vừa giảm thiểu được rủi

ro trong quá trình vận chuyển và sử dụng, trong khi đó chai thủy tinh là vật dụng dễ

vỡ và tốn kém nhiều chi phí để sản xuất mới

Trang 10

- Bao bì đã qua sử dụng được phân loại để tái chế, bao bì giấy sẽ được chuyển nhà máy tái chế giấy Tại đó, bột giấy được tách ra, làm thành giấy carton

và các sản phẩm giấy tái chế khác Trong khi đó, chai thủy tinh để tái sử dụng được thì sẽ tốn nước và chất tẩy rửa công nghiệp để làm sạch mà hiện tại chúng ta đang thiếu nguồn nước sạch sinh hoạt và các chất tẩy rửa rất có hại cho môi trường sinh thái

Việc ban hành Đạo luật Tetra Pak là biện pháp cần thiết để đạt được mục tiêu mà Richland đã đề ra trong phạm vi cân nhắc giữa bao bì sản phẩm hay chai thủy tinh

→ Việc Richland viện dẫn lý do “cần thiết bảo vệ cuộc sống và sức khỏe của con người” khi ban hành đạo luật tetra pak thuộc Điều XX (b) GAAT 1994 là hợp lý

 Nếu biện pháp này là một ngoại lệ theo Điều XX GATT 1994 thì biện pháp

đó có tạo nên sự phân biệt đối xử tùy tiện và vô lý hoặc là trá hình một hạn chế thương mại hay không?

Theo nguyên tắc chứng minh từ Án lệ Hoa Kỳ – sản phẩm tôm nhập khẩu, ta cần chứng minh biện pháp thương mại vi phạm quy định của WTO thuộc một trong các trường hợp ngoại lệ cụ thể của Điều XX và sau đó mới chứng minh nó có vi phạm Chapeau hay không Tiếp theo, ta cũng có cơ sở để không xác định biện pháp này là một hạn chế thương mại trá hình vì biện pháp này đã theo đuổi mục đích của ngoại lệ tại Điều XX (b) Bởi Richland áp dụng đạo luật Tetra Pak đồng thời cho cả sản phẩm đồ uống không cồn trong nước,cả sản phẩm đến từ Newland và Nearland nhưng chỉ khác là Nearland có thời hạn để thích nghi Do đó, ta chỉ cần chứng minh biện pháp này theo hai yêu cầu còn lại của Chapeau

 Biện pháp này có tạo ra sự phân biệt đối xử tùy tiện không?

Theo án lệ US – Shrimp, sự phân biệt đối xử tuỳ tiện được thể hiện qua sự khắt khe và không linh hoạt, không tính đến điều kiện của nước nhập khẩu Áp dụng vào tình huống này có thể thấy Richland đã không cân nhắc đến điều kiện của Newland và Nearland mà chỉ mong muốn ban hành quy định để đặt được mục đích của mình Bởi lẽ, Newland là nước cung cấp đồ uống không cồn chủ yếu cho Richland, với một số lượng lớn như vậy thì việc ban hành đạo luật Tetra Pak mà không thông báo trước và không bảo lưu cho Newland có thời gian thích nghi là

Ngày đăng: 27/12/2015, 15:57

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w