1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Cái “tôi” cá nhân trong thơ Xuân Diệu qua tập “Thơ thơ”

4 953 6

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 24,94 KB
File đính kèm cái tôi xuân diệu.rar (22 KB)

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Cái tôi cá nhân trong thơ Xuân Diệu 1. Cái tôi trữ tình nhập thân vào đối tượng phản ánh Cái tôi trữ tình nhập thân vào đối tượng phản ánh là sự hóa thân của nhà thơ vào đối tượng được phản ánh.Nhân vật đóng chính vai nhà thơ.Cá nahan và nhà thơ có mối tương quan đặc biệt.Thân phận họ có những điểm tương đồng. Phương thức thể hiện cái tôi trữ tình theo dạng này còn được thể hiện trong một số bài viết về thiên nhiên và gắn bó với tình người. Qủa khó có ai vượt qua Xuân Diệu khi ông miêu tả tâm trạng bâng khuâng, mơ hồ của người con gái trước buổi giao mùa của đất trời: Mây vẩn từng không chim bay đi Khí trời u uất hận chia ly It nhiều thiếu nữ buồn không nói Tựa của nhìn xa nghĩ ngợi gì (Đây mùa thu tới)

Trang 1

Cái “tôi” cá nhân trong thơ Xuân Diệu qua tập “Thơ thơ”

1 Cái tôi trữ tình nhập thân vào đối tượng phản ánh

Cái tôi trữ tình nhập thân vào đối tượng phản ánh là sự hóa thân của nhà thơ vào đối tượng được phản ánh.Nhân vật đóng chính vai nhà thơ.Cá nahan và nhà thơ có mối tương quan đặc biệt.Thân phận họ có những điểm tương đồng

Phương thức thể hiện cái tôi trữ tình theo dạng này còn được thể hiện trong một

số bài viết về thiên nhiên và gắn bó với tình người Qủa khó có ai vượt qua Xuân Diệu khi ông miêu tả tâm trạng bâng khuâng, mơ hồ của người con gái trước buổi giao mùa của đất trời:

Mây vẩn từng không chim bay đi

Khí trời u uất hận chia ly

It nhiều thiếu nữ buồn không nói

Tựa của nhìn xa nghĩ ngợi gì

(Đây mùa thu tới)

Ở đây nhà thơ đã hóa thân vào hình ảnh người thiếu nữ để thể hiện một tình yêu e

ấp và trinh nguyên,vừa gần gũi vừa xa vời Sự hóa thân không có gián cách về mặt cảm xúc thẩm mỹ này đã làm nên cái hồn riêng,cái duyên riêng trong thơ Xuân Diệu

2 Cái tôi trữ tình biến hóa qua nhiều hình ảnh

Cái sầu và nỗi buồn lại đến với nhà thơ trong cái tôi hóa thân:

Tôi như chiếc thuyền hư, không bến đỗ

Tôi là một con chim không tổ

Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi

(Dối trá)

Buồn gắn với cô đơn, hoặc cô đơn mà buồn, trong hình ảnh của thuyền không bến

và chim không tổ Chim là đối tượng được nhà thơ gửi gắm không chỉ một lần: từ

Trang 2

con chim “ngứa cổ hốt chơi” đến “con chim không tổ” và lúc này là “con chim bơ vơ”:

Anh chỉ là con chim bơ vơ

Lạnh lùng bay giữa gió,sương,mưa

(Muộn màng)

Ở một khía cạnh khác của con người sầu muộn,cô đơn là sự đắm say, khao khát giao cảm với đời Càng tách riêng ra trong sự cô đơn,càng cảm nhận nỗi buồn nhân thế (khác với nỗi buồn không gian và vũ trụ ở Huy Cận, Xuân Diệu càng khao khát đến với đời:

Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ

Mà vạn vật muôn đá nam châm

( Cảm xúc)

Cây kim ở đây nhỏ bé quá trước bao la của từ trường Nó buộc phải chịu đựng sức hút từ muôn mặt của nam châm “Cây kim Xuân Diệu” thật nhỏ bé trong không gian nhưng vẫn là một tâm hồn mở ra trên mọi hướng để chờ đợi,để đón nhận tình yêu như một lẽ tự nhiên của sự giao hòa giữa đất trời… Nhà thơ vừa biện hộ và cầu mong cho sự giao cảm ấy

Giữa sầu muộn,cô đơn và khao khát đến với đời, giữa tình cảm vừa như đối lập và đơn độc Vẫn là Xuân Diệu của một niềm khao khát,của một tình yêu thiết

tha,nồng cháy Dường như lý do tồn tại của chàng thi sĩ này là tình yêu vậy Những câu thơ thể hiện sự chân thành rất mực:

Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá

Chỉ biết yêu thôi,chẳng hiểu gì

(Vì sao)

Có nhà thơ nào nói được đủ mọi cung bậc,mọi trạng thái,mọi góc cạnh của tình yêu như Xuân Diệu?

3 Sự đồng nhất cuả cái tôi trữ tình với thiên nhiên

Trang 3

Sự đồng nhất cuả cái tôi trữ tình với sự vật và thiên nhiên vốn là một yếu tố thi pháp đặc biệt của thi ca dân gian Và phải chăng vì tiếp thu được mạch nguồn trong trẻo của thơ ca dân gian, nên khi cái tôi trữ tình đồng nhất với thiên nhiên thì

nó mang một phẩm chất mới trong trẻo và tươi sáng Cảnh thiên nhiên tươi thắm đang chờ đón con người, với con người đang yêu thì cái gì cũng đẹp,cũng xanh non

Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

(Vội vàng)

Hòa vào cảnh sắc thiên nhiên,cái tôi trữ tình cũng vẫn mang một nỗi buồn, nhưng là cái buồn dịu nhẹ,êm ái Đó là cái tôi trong quan hệ gắn bó với đời,được thể hiện bằng sự hòa hợp giữa thiên nhiên với thiên nhiên, giữa thiên nhiên với hồn người

Một tối bầu trời đắm sắc mây Cây tìm nghiêng xuống nhánh hoa gầy Hoa nghiêng xuống cỏ, trong khi cỏ Nghiêng xuống làn rêu, một tối đầy

( Với bàn tay ấy)

Có thể nói, với phương thức biểu hiện này, Xuân Diệu đã đem đến cho cái tôi trữ tình cuả mình một luồng sinh khí mới Cái tôi yêu đời,yêu sự sống,hòa nhập với thiên nhiên,với cuộc đời

Ngày đăng: 02/12/2015, 13:22

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w