1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Từ khái niệm quân tử tiểu nhân thời Tây Chu đến quân tử, tiểu nhân trong Luận ngữ

19 354 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 19
Dung lượng 251,59 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Lý do chọn đề tài Khái niệm quân tử, tiểu nhân trong hệ thống tư tưởng Nho giáo chiếm một vị trí tương đối quan trọng.. Để phục vụ cho quá trình học tập, tìm hiểu về lĩnh vực tư tưởng n

Trang 1

K IL

M

Phần mở đầu

1 Lý do chọn đề tài

Khái niệm quân tử, tiểu nhân trong hệ thống tư tưởng Nho giáo

chiếm một vị trí tương đối quan trọng Trong lịch sử nghiên cứu Nho

học, có rất nhiều học giả đã quan tâm đến vấn đề này, và đã giải quyết từ

nhiều góc độ khác nhau

Sự hiện diện của hai khái niệm này trong tư tưởng Khổng Tử đã có

ảnh hưởng rất sâu rộng và trong thời gian dài đối với văn hoá của các

nước thuộc khu vực Nho giáo

Để phục vụ cho quá trình học tập, tìm hiểu về lĩnh vực tư tưởng

này, trong phạm vi báo cáo khoa học của sinh viên, chúng tôi đã lựa

chọn triển khai đề tài “Từ khái niệm quân tử tiểu nhân thời Tây Chu

đến quân tử, tiểu nhân trong Luận ngữ”

Đây không phải là một vấn đề nhỏ và dễ giải quyết, song chúng tôi

đặt mục tiêu thông qua việc thực hiện đề tài này sẽ bổ sung thêm được

nhiều kinh nghiệm làm khoa học cũng như kiến thức Nho giáo Chắc hẳn

sẽ không tránh khỏi những hạn chế, nhưng việc hoàn thành báo cáo này

cũng đã là một cố gắng lớn của chúng tôi

2 Kết cấu báo cáo

Chúng tôi chia báo cáo thành 4 phần:

Phần mở đầu: Nếu lý do chọn đề tài và kết cấu báo cáo

Phần thứ nhất: Không tử và Luận ngữ

Trong phần này chúng tôi trình bày 3 nội dung:

- Con người Khổng Tử

- Tác phẩm Luận ngữ

- Giới thiệu khái niệm quân tử và tiểu nhân

Trang 2

K IL

O B

O O

K S C O

M

Phần thứ hai: chúng tôi trình bày 4 mục, nhằm đưa ra hình dung về

con đường phát triển của cách hiểu về quân tử tiêu nhân từ quan niệm xã

hội Tây Chu đến Luận ngữ

- Cấu trúc dân cư và cách hiểu khái niệm quân tử, tiêu nhân trong

xã hội Tây Chu

- Đại biến Xuân Thu, tấng lớp xĩ mất địa vị quý tộc

- Khái niệm quân tử, tiểu nhân trong Luận ngữ

- Con đường từ khái niệm quân tử tiểu nhân thời Tây Chu đến quân

tử, tiểu nhân trong Luận ngữ

Phần thứ ba: Thay lời kết

Trang 3

K IL

O B

O O

K S C O

M

PHẦN THỨ NHẤT KHỔNG TỬ VÀ LUẬN NGỮ

1 Khổng tử

Khổng Tử (551 - 479tr.CN) người nước Lỗ, dòng dõi quí tộc sa

sút Bố mất sớm, thuở nhỏ sống nghèo khổ, nên gần gũi với tầng lớp

bình dân Khổng Tử tính tình trầm lặng, ham học hỏi, từ nhỏ thích chơi

những trò cúng tế, tỏ ra có thiên hướng về lễ Lớn lên rất thích tìm hiểu

thi, thư, lễ, nhạc, học thứ gì cũng đều cặn kẽ, đến nơi đến chốn và rất

xuất sắc

Hoàn cảnh không may của gia đình, bên cạnh đó là bối cảnh xã hội

cuối thời Xuân Thu nhiều động loạn, lễ hoại nhạc băng, quyền lực của

Thiên tử nhà Chu giảm sút, nhiều nước chư hầu mạnh lên, tranh giành

đất đaim lấn lướt Thiên tử, chiến tranh xảy ra liên miên không dứt, đã có

những tác động lớn đến ông, Khổng Tử muốn đem những sở học của

mình ổn định lại thế cuộc, xây dựng lại một xã hội lễ nhạc Tây Chu

Nhưng bằng con đường nào?

Trong xã hội Tây Chu, trật tự được duy trì bằng sức mạnh của Vu

giáo, bằng quyền uy chế ước ngoại lai của Lễ Con người không tồn tại

trong mối quan hệ xã hội, nghĩa là giữa con người với con người, mà chỉ

có quan hệ giữa con người với tự nhiên Trên cùng thì có Thượng đế, lại

có lễ biện biệt đẳng cấp, giá trị con người đồng nhất với một địa vị mà

nó chiếm giữ Nhưng đến khi hệ giá trị đó bắt đầu bị lung lay, cơ cấu xã

hội bắt đầu có biến chuyển, tầng lớp địa chủ mới hình thành mạnh lên,

giai cấp quí tộc yếu thế dần thì Lễ cũng mất quyền uy Trước đây, con

người được nhận một sự bảo trợ vô điều kiện từ trời, nhưng nay thì vị

thần tối linh ấy cũngđã bất lực, số phận con người cảm thấy thật bấp

bênh, người ta cần một hệ giá trị khác phù hợp hơn để mà bấu cìu Xu

hướng tư tưởng đều bứt ra khỏi Vu Giáo không còn thiêng nữa Không

nằm ra ngoài xu hướng trên, Khổng Tử đi tìm một con đường mới: con

Trang 4

K IL

O B

O O

K S C O

M

đường nhân tâm Không bàn đến quái lực, loạn, thần Nho giáo dành

trọn quan tâm vào ứng xử

Xây dựng phạm trù “Nhân”, Khổng Từ muốn dùng một ước thúc

nội tại để nhằm đạt đến hiệu quả của một ước thúc ngoại tại Điều này

quan trọng

Nho giáo đã đem đến cuộc sống một triết học gắn liền với nhân

sinh, để giải quyết một vấn đề về xã hội nó đã trình bày một lối sống Lý

Trạch Hậu gọi đó là “lý tính thực tiễn” của Nho giáo Lâm Ngữ Đường

gọi Nho giáo là “triết học cận nhân tình” và gọi Khổng Từ là “nghệ thuật

gia về lối sống”

Tuy nhiên, học thuyết của ông không được ai sử dụng

Cuối đời, Khổng Tử để tâm dạy học, san định kinh sách, đem chí

hướng một đời cứu thế tôn Chu chưa toại nguyện mà chỉnh đốn sắp xếp

lại Thi, Thư, Lễ, Nhạc, Dịch, lại dựa vào bộ sử nước Lỗ mà làm kinh

Xuân Thu, bàn chuyện thị phi của hơn hai trăm năm, ngụ ý khen chê để

tỏ nền Lễ chính Đây là một cuộc tổng kết văn hoá có ảnh hưởng to lớn

và quan trọng vào bậc nhất trong lịch sử Trung Hoa Nhận xét về cuộc

tổng kết văn hoá này, học giả Liễu Di Chinh - “Văn hoá sử Trung Quốc”

- Nhà xuất bản Đại Bách Khoa toàn thư Trung Quốc - 1998, viết:

“Không có Khổng Tử thì không có văn hoá Trung Quốc Ông đã truyền

bá nền văn hoá trước ông hàng ngàn năm và sáng lập nên văn hoá sau

ông hàng ngàn năm”(1)

2 Luận ngữ

“Luận ngữ” có nghĩa đen là những lời bàn bạc trao đổi Đúng với

tên gọi của nó, Luận ngữ ghi lại lời dạy của Khổng Tử về nhiều vấn đề

như luân lí, chính trị, học thuật ngoài ra sách còn chép cả những trao

đổi của đám cao đệ như Tăng Sâm, Nhan Uyên, Tử Lộ Khổng Tử

Trang 5

K IL

O B

O O

K S C O

M

không viết Luận ngữ, mà sách do các học trò sưu tầm, biên soạn, có khi

chủ yếu là sau khi Khổng Tử đã mất

Khổng Tử có khoảng hơn 14 năm du thuyền các nước, quyết tâm

cải tạo xã hội của ông đều thể hiện cả trong Luận ngữ Trên thực tế, tư

tưởng Đại học, Trung dung và cả Mạnh Tử về cơ bản đều được xây dựng

trên cơ sở Luận ngữ

Sách gồm 20 thiên, được chia thành hai quyển thượng và hạ, mỗi

thiên lấy hai chữ đầu để đặt tên Do tính chất ghi chép trực tiếp của nó,

Luận ngữ được coi là tài liệu quan trọng nhất để nghiên cứu về Khổng

Tử và Nho giáo nguyên thuỷ

3 Khái niệm quân tử và tiểu nhân

Học thuyết Nho gia đặc biệt chú ý đến vấn đề quân tử và tiểu nhân

Trong tác phẩm Luận ngữ “quân tử” được nhắc đến 104 lần, “tiểu nhân”

được nhắc đến 22 lần Sách “Almanach những nền văn minh thế giới” -

Nhà xuất bản Văn hoá Thông tin - Hà Nội - 1999, viết: “Sách Luận ngữ

có thể coi như là cuốn sách dạy người ta cái Đạo làm người quân tử một

cách thực tiễn ” (tr.1402)

Nho giáo đã cố gắng xây dựng hình mẫu lý tưởng người quân tử,

đặt trong mối quan hệ đối lập, mâu thuẫn với kẻ tiểu nhân Người ta gọi

Nho giáo là học thuyết quân tử, cái này có lý do của nó, ta sẽ nói đến

sau, còn ở đây điều đó cho thấy rằng, vấn đề quân tử và tiểu nhân gắn

liền với nội dung học thuyết Nho giáo, và tìm hiểu nội hàm hai khái

niệm này là công việc không thể không quan tâm Trong thực tế, chuyện

này không có gì mới

Sào Nam Phan Bội Châu trong “Khổng học đăng”, đã dành một

chương để bàn về “Phương pháp biện biệt quân tử với tiểu nhân”

(Chương XIII - Khổng học đăng thượng thiên), xét 14 câu trong Luận

Trang 6

K IL

O B

O O

K S C O

M

ngữ mà quân tử và tiểu nhân “so đọ cung nha”(2), qua đó đưa ra cách

nhìn nhận thế nào là quân tử, thế nào là tiểu nhân

Nguyễn Hiến Lê trong “Đại cương triết học Trung Quốc” - quyển

hạ - phần V - Chương V, dẫn lại trong “Khổng Tử” - Nhà xuất bản Văn

hoá - 1996, tr.204 - tr.205, viết:

“Cứ xét trong Luận ngữ thì Khổng Tử dùng tiếng quân tử theo ba

nghĩa: thuần trỏ địa vị, thuần trỏ tư cách, vừa trỏ địa vị vừa trỏ tư cách”

Có một điều, hai từ quân tử và tiểu nhân không phải chỉ mới ra đời

trong Luận ngữ Trong Kinh Thi, đếm được hơn 150 lần xuất hiện từ

quân tử Các công bố khoa học gần đây của Trung Quốc cho biết có

nhiều tư liệu để tin rằng, Kinh Thi đã hoàn thành muộn nhất là năm 559

tr.CN, như vậy, chắc chắn vào nhà Chu từ quân tử đã lưu hành rộng rãi

Trang 7

K IL

O B

O O

K S C O

M

PHẦN THỨ HAI

1 Cấu trúc dân cư và cách hiểu khái niệm quân tử, tiểu nhân

trong xã hội Tây Chu

Đầu Tây Chu, xã hội chiếm hữu nô lệ đang ở thời kỳ cường thịnh

của nó Của cải và quyền lực tập trung trong tay tầng lớp quý tộc Trật tự

xã hội được duy trì bởi niềm tin sự Thượng đế, bởi sức mạnh chế ước

của Lễ Trong bối cảnh đó, quan hệ xã hội là quan hệ đẳng cấp, phận vị,

người ta chưa đặt thành vấn đề quan hệ đạo đức

Một phân biệt quan trọng trong xã hội chiếm hữu nô lệ là phân biệt

quốc và dã Quốc là đô, nơi vua và bách quan ở, dã là vùng xung quanh

đó, nơi đồng nội, ở đó có nô lệ và những người cai quản nô lệ Dã chịu

trách nhiệm sản xuất để nuôi sống quốc Quốc “như một cái bướu ăn

bám trên cơ thể nông thôn là dã” (Trần đình Hượu) Dân cư ở quốc gọi

là quốc dân, cơ bản có tầng lớp quý tộc, những người làm phục dịch,

ngoài ra còn có dân tự do gọi là tiểu thần Dân sống ở dã gọi là dã nhân,

là “tiểu nhân” Dân tự do và người làm phục dịch ở quốc cũng gọi là

“tiểu nhân”, còn giới quý tộc, có địa vị và có của cải, gọi là “quân tử”

“Nho học Bách khoa toàn thư” - Nhà xuất bản Đại Bách Khoa toàn

thư - Trung Quốc - 1997, mục từ “Quân tử luận” viết:

“Trước thời Xuân Thu, quân tử chỉ những người có thân phận, địa

vị quý tộc đứng trong thế đối sánh với người có địa vị thấp hèn là tiểu

nhân, người quân tử đương nhiên có tu dưỡng Lễ nghĩa và phẩm chất

đạo đức tương xứng với địa vị của họ Nhưng người ta có thể dựa vào

những tiêu chuẩn nhất định để tiến hành đánh giá về người quân tử “Bọn

người quân tử kia, không biết gì đến đức hạnh” (Thi Kinh - Bân phong -

Hùng Kê) Mặc dù những người quân tử ấy không biết đến đức hạnh

nhưng họ vẫn là quân tử”

Trang 8

K IL

O B

O O

K S C O

M

Như vậy, trong xã hội Tây Chu, khái niệm quân tử và tiểu nhân

mang ý nghĩa đẳng cấp Mối quan hệ giữa quân tử và tiểu nhân là mối

quan hệ giữa người thống trị và kẻ bị trị, và mối quan hệ ấy được ràng

buộc bởi Lễ

Trong học thuyết chính trị của mình, Khổng Tử đã ra sức theo đuổi

một xã hội Chu Công lý tưởng như vậy Cho nên, cách hiểu quân tử và

tiểu nhân như thế sẽ được Nho giáo kế thừa Nho gia trước hết, lấy thân

phận, địa vị để làm tiêu chí phân biệt quân tử và tiểu nhân

Hình 1: Mô hình xã hội Tây Chu

2 Đại biến Xuân Thu, tầng lớp sĩ mất địa vị quý tộc

Bước vào thời Xuân Thu, xã hội có những thay đổi lớn Trong

nông nghiệp, 00 sự phổ biến của dụng cụ lao động bằng sắt cũng như

biết sử dụng sức bò kéo đã dẫn đến kinh tế phát triển vượt bậc, tiếp theo

là sự xuất hiện của tư hữu ruộng đất Trong xã hội xuất hiện những

người giàu có xuất hiện là bồi thần hay nông quan

Trước đây, danh và thực luôn đi cùng nhau, giàu tức là sang, phú

tức là quý, thì bây giờ, đã có những người giàu mà không sang, trong khi

đó, tiềm lực kinh tế của quý tộc lại suy sút dần, không còn có đủ sức

mạnh để duy trì cục diện, bèn phải tiến hành “cắt giảm nhân khẩu” Đây

là một sự xáo trộn cơ cấu dân cư lớn, sẽ tạo điều kiện cho sự ra đời của

Nho học cũng như ảnh hưởng đến quan niệm về quân tử và tiểu nhân sau

này

Ban đầu tầng lớp quý tộc gồm: Vương, Công, Khanh, Đại phu, Sĩ

được hưởng chế độ thế tập bổng lộc, quyền lực được truyền từ đời nọ

sang đời kia Tầng lớp Sĩ là loại thấp nhất, nhưng lại tiêu biểu nhất cho

quý tộc Tầng lớp này nắm giữ văn hoá và là lực lượng chính giải quyết

hai sứ mệnh của quí tộc trong xã hội nô lệ: quân sự và tôn giáo Nhưng

đến đây, Sĩ chiếm số lượng lớn trong quý tộc sẽ bị cắt xuống hàng thứ

Trang 9

K IL

O B

O O

K S C O

M

nhân Việc cắt bỏ tư cách quý tộc của Sĩ được ban thành văn bản hẳn hoi

vào năm 651 tr.CN - Lỗ Hy) (Công năm thứ 9

Việc Sĩ không còn được hưởng chế độ thế tập là một biến động sâu

sắc đối với đời sống của tầng lớp này Theo quan niệm lúc đó, Sĩ đa

không còn là quân tử Hai ứng xử trước tình huống này của tầng lớp Sĩ

dẫn đến hai học thuyết lớn nhất của Trung Hoa cổ đại Khổng Tử chủ

trương đưa kẻ Sĩ quay lại với địa vị quân tử từ đây sẽ có Nho giáo, một

bộ phận kẻ Sĩ khác như Lão Tử, đã không tìm con đường quay về mà

mang tâm tự chán chường ấy đến một thế giới khác, đây là Đạo giáo

3 Khái niệm quân tử, tiểu nhân trong Luận ngữ

Khi tầng lớp Sĩ bị cắt tư cách quý tộc, là hậu quả của một xã hội lễ

hoại nhạc băng, các trục xã hội bị đảo lộn, Khổng Tử muốn chống loạn

phục lễ cũng chính là muốn khôi phục tư cách quý tộc của tầng lớp

mình

Trong Luận ngữ, ta sẽ thấy bàn đến quân tử tiểu nhân là một nội

dung quan trọng, từ “quân tử” xuất hiện 104 lần, từ “tiểu nhân” xuất

hiện 22 lần nhưng không thể tìm thấy một định nghĩa nào Tất cả đều

như đã được mặc định

Trong lúc cố gắng để tìm một định nghĩa Chúng tôi phát hiện vài

câu khá thú vị, như trường hợp II.12 “Tử viết: Quân tử bất khí” (Khổng

Tử nói: Quân tử không phải là đồ vật) Đây là kiểu định nghĩa lẩm cẩm

“A không phải là B” mà người phương Tây sẽ rất lấy làm buồn cười,

nhưng nó chỉ đáng cười khi Khổng Tử đúng là định làm một công việc

xa lạ đối với ông và hầu hết người Trung Hoa khác: định nghĩa Không,

phương Đông không ưa thói quen định nghĩa của tư duy luận lí, phương

Đông không thích rành mạch danh từ Ngay cả trường hợp VIII.7: “Tăng

Tử viết: Khả dĩ thác lục xích chi cô, khả dĩ ký bách lí chi mệnh, lâm đại

Trang 10

K IL

O B

O O

K S C O

M

tiết nhi bất khả đoạt dã Quân tử nhân dư? Quân tử nhân dã” (Tăng Tử

nói: Có thể đem con côi sáu thước nhờ trông nom, có thể giao phó dân

chúng một nước trăm dặm, gặp nguy biến vẫn giữ tiết tháo không thể uy

hiếp Người như thế là người quân tử chăng? Là người quân tử vậy),

trường hợp này có vẻ giống một định nghĩa, thì đó cũng chỉ là một kiểu

định nghĩa kì quái của Trung Quốc Định nghĩa của người Trung Quốc

bao giờ cũng không đầy đủ

Như vậy, mối quan tâm của Luận ngữ không phải là việc xác định

thế nào là quân tử, thế nào là tiểu nhân Luận ngữ đã tiếp thu hai khái

niệm này từ trước, và khi Khổng Tử cùng học trò bàn nhiều như thế về

hai khái niệm này, đã cung cấp thêm nội hàm cho nó

Khi Khổng Tử chuyển từ ước thúc ngoại tại của Nhân làm căn bản,

lấy Nhân là một thực tiễn đạo đức để giải quyết khủng hoảng của xã hội

chiếm hữu nô lệ, thì cùng với chủ trương Đức trị ấy, điều gì sẽ xảy ra?

Khi Khổng Tử phản đối Pháp trị, cũng không tán thành thái độ tránh đổi

tị thế của Đạo gia mà chủ trương “chấp trứ” (ngược với vô chấp của nhà

Phật), hữu vi, xây dựng nên mẫu người hiền nhân - quân tử, thì điều gì

sẽ xảy ra? Khi đó, Khổng Tử là đại diện tiểu biểu của kẻ sĩ - với mục

đích sâu xa là tìm cách sát nhập trở lại kẻ sĩ vào bộ phận quân tử (mà

không phải là quân tử vào kẻ sĩ) đã khôn khéo gạt qua một bên mối quan

hệ đẳng cấp giữa quân tử và tiểu nhân, xếp nó vào hạng thứ yếu, để nhấn

mạnh một mối quan hệ mới, biến nó thành nội dung cơ bản: mối quan hệ

đạo đức Thực tiễn đạo đức “Nhân” đã được biểu hiện trong khái niệm

quân tử, tiểu nhân “Nhân” là phương pháp, cuối cùng một cách không ý

thức đã quan trọng hơn mục đích Quân tử mà bỏ điều nhân thì sao mà

hợp với cái danh quân tử được (Quân tử khử Nhân ô hồ thành danh -

IV.5) Như vậy, Nhân từ đây trở thành Đức mục của người quân tử Giữa

quân tử và tiểu nhân xuất hiện quan hệ đạo dức: Mối quan hệ mới, Nho

giáo đã cụ thể xử lí mối quan hệ đó như thế nào?

Ngày đăng: 02/12/2015, 08:34

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w