TẬP ĐỌC: Tiếng rao đêm.Theo Nguyễn Lê Tín Nhân.. Luyện đọc: tĩnh mịch, não ruột thảm thiết, khập khiễng té quỹ, bàng hoàng tung tóe Bánh giò…ò…ò!. Tìm hiểu bài : tĩnh mịch buồn não ruột
Trang 2V ì sao vua nhà Minh sai người hãm hại ông Giang Văn Minh ?
KIỂM TRA BÀI CŨ :
Nêu nội dung của bài ?
Đọc nối tiếp đoạn và đoạn 2 bài :“ Trí dũng song toàn ”
Trang 5TẬP ĐỌC: Tiếng rao đêm.
Theo Nguyễn Lê Tín Nhân.
Luyện đọc:
tĩnh mịch, não ruột
thảm thiết, khập khiễng
té quỹ, bàng hoàng
tung tóe
Bánh giò…ò…ò !
Cháy ! Cháy nhà !
Ô… này !
Tìm hiểu bài :
tĩnh mịch buồn não ruột
ý 1 :Tiếng rao trong đêm của người bán bánh giò
phừng phừng, thảm thiết mịt mù
Trang 6TẬP ĐỌC: Tiếng rao đêm.
Theo Nguyễn Lê Tín Nhân.
Trang 7TẬP ĐỌC: Tiếng rao đêm.
Theo Nguyễn Lê Tín Nhân.
Luyện đọc:
tĩnh mịch, não ruột
thảm thiết, khập khiễng
té quỹ, bàng hoàng
tung tóe
Bánh giò…ò…ò !
Cháy ! Cháy nhà !
Ô… này !
Tìm hiểu bài :
tĩnh mịch buồn não ruột
ý 1 :Tiếng rao trong đêm của người bán bánh giò
phừng phừng, thảm thiết mịt mù
ý 2 :Hành động dũng cảm cứu người
bị nạn của người bán bánh giò.
Trang 8TẬP ĐỌC: Tiếng rao đêm.
Theo Nguyễn Lê Tín Nhân.
Trang 9TẬP ĐỌC: Tiếng rao đêm.
Theo Nguyễn Lê Tín Nhân.
Luyện đọc:
tĩnh mịch, não ruột
thảm thiết, khập khiễng
té quỹ, bàng hoàng
tung tóe
Bánh giò…ò…ò !
Cháy ! Cháy nhà !
Ô… này !
Tìm hiểu bài :
tĩnh mịch buồn não ruột
ý 1 :Tiếng rao trong đêm của người bán bánh giò
phừng phừng, thảm thiết mịt mù
ý 2 :Hành động dũng cảm cứu người
bị nạn của người bán bánh giò.
ý 3 : Người thương binh – một công dân gương mẫu – hết lòng vì mọi người
Nội dung : Ca ngợi hành động xả thân cao thượng của anh thương
binh nghèo, dũng cảm xông vào đám cháy cứu một gia đình thoát nạn.
Trang 10Rồi từ trong nhà,vẫn cái bóng
ấy lom khom như đang che chở vật gì , ra đường.Qua khỏi thềm nhà ,người đó vừa thì
một cây rầm .Mọi người .Ai nấy
vì trong cái bọc chăn còn vương khói mà người ấyđang
cao, gầy,khập khiễng
phóng thẳng
té quỵ sập xuống xô đến bàng hoàng
ôm khư khưlà một đứa bé mặt màyđen nhẻm ,thất thần,
khóc không thành tiếng.Mọi người khiêng người đàn
ông ra xa Người anh mềm nhũn người tacấp cứucho anh.Ai đó thảng thốt kêu : “Ô… này !”, rồi cầm cái
chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên:thì ra là một cái
chân gỗ !
Theo Nguyễn Lê Tín Nhân.