1. Trang chủ
  2. » Trung học cơ sở - phổ thông

Bình giảng bài thơ thơ duyên của thi sĩ xuân diệu …

3 819 3

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 3
Dung lượng 171,51 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Và để chàng trai có thể tưởng tượng ra biết bao nhiêu điều êm đẹp, dịu dàng, thú vị: Em bước điềm nhiên không vướng chân Anh đi lững đững chẳng theo gần Vô tâm – nhưng giữa bài thơ dịu

Trang 1

ĐỀ: Anh hoặc chị hãy bình giảng bài thơ Thơ Duyên của Xuân Diệu

BÀI LÀM

Trước hết, không nên xem Thơ Duyên là một bài thơ tình, tuy có nói đến anh và em Thơ tình Xuân

Diệu, dù là mối tình đầu, cũng sôi sục, mãnh liệt:

Anh nhớ tiếng Anh nhớ hình Anh nhớ ảnh Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!

Đây là chuyện trai thanh gái lịch ngẫu nhiên gặp nhau trên đường vậy thôi Có những ngày đẹp trời

và may mắn, bỗng nhiên ta đi cùng đường với người đẹp Thế là đủ vui sướng và phấn khởi rồi Nhưng không thể gọi thế là tình yêu được Tình yêu gì mà giữa hai người lại có một khoảng cách và

“anh “cũng như “em”, không ai có ý định rút ngắn nó lại Vì có quen biết gì đâu Một khoảng cách rất cần thiết để có thể đi với nhau một cách tự nhiên Và để chàng trai có thể tưởng tượng ra biết bao nhiêu điều êm đẹp, dịu dàng, thú vị:

Em bước điềm nhiên không vướng chân Anh đi lững đững chẳng theo gần

Vô tâm – nhưng giữa bài thơ dịu Anh với em như một cặp vần

Tác giả đặc tên cho tác phẩm của mình là Thơ Duyên Dựa vào hình tượng thơ, có thể hiểu thơ duyên ở đây có nghĩa rộng, khổng chỉ gắn với quan hệ nam nữ Bài thơ diễn tả những cảm nhận tinh

tế của tác giả trước sự hòa hợp tuyệt vời giữa thiên nhiên với thiên nhiên, giữa thiên nhiên với con người và giữa anh với em…Một cách tự nhiên, tất cả dường như đều kết duyên với nhau, cặp đôi với nhau trong âm hưởng của nhạc (nơi nơi động tiếng huyền), trong khôngk hí của thơ và mộng (chiều mộng hòa thơ) và trong tình thương yêu (lần đầu rung động nỗi thương yêu) để sáng tạo nên một “bài thơ dịu” treo lên giữa một buổi chiều thu

Xuân Diệu đâu chỉ là một thơ tình yêu Đó là một tâm hồn rộng mở luôn khao khát giao cảm với đời, với thiên nhiên, vũ trụ:

Là thi sĩ nghĩa là ru với gió

Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây

Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây…

Hiểu bài thơ theo hướng ấy, ta sẽ thấy Thơ Duyên là sự giao duyên của trơi đất với cây cỏ, chim muôn ríu rít trên cành, của con đường nhỏ với gió liêu xiêu, của cành hoang với nắng chiều, của cánh cò trên ruộng với mây biết trên trời, và của lòng anh với lòng em…Như một thứ duyên trời xe kết vậy thôi, chứ có mối lái gì đâu:

Ai hay tuy lặng bước thu êm Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy, Lòng anh thôi đã cưới lòng em

Thơ duyên tạo nên một thế giới hài hòa Cái gốc của sự hài hòa ấy là mối duyên may của một trái tim thi sĩ trẻ “lần đầu rung động nỗi thương yêu” gặp được một chiều thu thơ mộng Buổi chiều và cảnh thu là những đề tài phổ biến trong thơ ca Cảnh ấy trong thơ xưa thường buồn và được diễn tả bằng những ước lệ khá cố định Chiều chim bay về tổ, mục đồng dắt trâu về, chuông chùa giục bước chân người lữ thứ …còn thu thì sương khói lạnh, lá ngô đồng rụng…Xuân Diệu là nhà thơ “Thơ Mới”, nhìn đời không bằng ước lệ mà bằng cặp mắt “xanh non” của cá nhân mình trực tiếp với thế giới Ông

Trang 2

phát hiện ra cảnh chiều thu thật đẹp và trẻ trung như thường thấy trên đất nước vùng nhiệt đới này: trời trong xanh ánh sang lấp lánh qua muôn lá, gió thổi nhè nhẹ Khí trời mùa thu hanh hao, những

âm thanh của cây lá lao xao, của chim ríu rít như càng vang vọng hơn, càng lảnh lót hơn, dường như khắp nơi nơi, thiên nhiên cùng một lúc dạo lên khúc nhạc để mừng đón thu về

Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền

Xuân Diệu có nhiều bài thơ thu trong sáng như thế Đối với ông, mùa thu, thậm chí mùa đông cũng

đầy xuân sắc Xuân xuất tự lòng người nên không có mùa - Xuân không mùa

Xuân ở giữa mùa đông khi nắng hé Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng…

Nhưng nhưng khác với mùa xuân, mùa hạ, cảnh mùa thu bao giờ cũng đẹp một cách dịu dàng – đúng là một “bài thơ dịu”, là những “bước thu em” Màu sắc dịu, đường nét thanh nhẹ, ánh sáng trong mát, âm thanh nhẹ nhàng êm ái Hai câu thơ mở đầu, Đầu âm điệu thật diệu dàng mềm mại (chú ý những phụ âm):

Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền…

Không phải ngẫu nhiên mà nhà thơ dùng nhiều từ láy Có phải để cho tất cả điều trở nên mềm mại hơn chăng, nhỏ nhắn hơn chăng, sẽ sàng hơn chăng:

Con đường nhỏ gió xiêu xiêu

Lả lả cành hoang nắng trở chiều

Trong không khí ấy, con người tự nhiên cũng không muốn ồn ào:

Em bước điềm nhiên không vướng chân Anh đi lững thững chẳng theo gần

Im lặng để lắng nghe và thưởng thức cuộc giao duyên của trời đất, cỏ cây

Có người cho rằng Thơ Duyên là một tác phẩm đứng bên lề các sáng tác của Xuân Diệu trước Cách mạng tháng Tám (thơ tình mà không âu sầu, thơ về cảnh chiều thu mà không quạnh quẽ thê lương) Nhưng trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh đã hai lần nhắc đến bài thơ này với những lời ca rất mực và cho răng Thơ duyên cũng như thơ Nguyệt cầm, Đây mùa thu tới…”mới thực sự là của Xuân Diệu có lẽ đã phát biểu ra một cách đầy đủ hơn cả trong những rung động tinh vi”

Nói đến Xuân Diệu không thể không nói đến ảnh hưởng sâu sắc của trường thơ tượng trưn của Pháp, với quan niệm tương giao của giác quan và sự cảm nhận những biến thái tinh vi, thậm chí vô tình của vũ trụ

Nếu ở thơ Thế Lữ là màu sắc, đường nét rõ rang:

Trời xanh ngát Ô kìa!

Hai con hạc trắng bay về bồng lai

Thì thơ Xuân Diệu là những biến thái của hình và sắc khó gọi tên ra được

Con đường nho nhỏ gió xiêu xiêu

Lả lả cành hoang nắng trở chiều

Hoài Thanh dẫn ra hai câu sau đây của bài Thơ duyên và nhận xét:

Mây biếc về đâu bay gấp gấp Con cò trên ruộng cánh phân vân

“Từ con cò của Vương Bột lặng lẽ bay với rang chiều đến con cò của Xuân Diệu không bay mà cánh phân vân có sự cách biệt hơn một ngàn năm và của hai thế giới” Hoài Thanh không nói rõ ‘sự khác biệt” ấy ở chỗ nào Có lẽ một đằng là sự hoạt động hữu hình:

Lạc hà dữ cô lộ tề phi Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc

Trang 3

(Ráng chiều và con cò cô đơn cùng bay Nước thu và trời thu một màu), còn một đằng là những vận động vô hình trong gân cốt của cánh cò đang ngập ngừng “phân vân” trước khi cất mình theo “mây biếc” chăng?

GS NGUYỄN NHẬT MẠNH

(Con đường đi vào thế giới nghệ thuật của nhà văn –NXB Giáo dục, Hà Nội, 1994)

Ngày đăng: 30/10/2015, 22:10

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w